Mùa đông rồi cũng âm thầm đến. Từ mùa hạ đến
mùa đông, khoãng thời gian ngắn ngủi kia đối với mỗi người
trong gia đình họ Cao gần như là những ngày dài lê thê chịu
đựng. Bích Hàn đợi chờ sự thay đổi trong cơ thế , nhưng ngày
qua ngày vô vọng. Bà Cao đã mất đi hứng thú trong việc nấu
nướng thức ăn, thức uống hoài thai, cả ngày chỉ thở vắn thở
dàị Ông Cao Kế Thiện oán trách tổ tiên bạc vận, cả ba đời chỉ
sinh một thôi nên mới đưa đến tình cảnh nàỵ Hạo Thiên thì kể
từ ngày Vân đổi tính, đã không còn tự nhiên như xưa, đời sống
bắt đầu như chiếc máy, lúc nào cũng phải đề cao cảnh giác. Làm
một đứa con có hiếu khó thật! 34 tuổi Thiên mới hiểu thế nào
là nỗi khổ của việc ở cho vừa lòng người . Y Vân ít nói hơn
lúc trước, lúc nào cũng rúc vào một xó tư lự một mình. Thỉnh
thaỏng lại về nhà cha mẹ ruột ở 4, 5 hôm, chỉ bao giờ Thiên
đến rước mới chịu về lại bên chồng. Không khí gia đình nghẹt
thở, Hạo Thiên dù có pha trò giỏi đến đâu cũng kéo không nổi
ngày cũ trở lại . Giữa khi đó, Truong Tiểu Kỳ lại có thai Bà
Cao hay tin lại trách đời trách đất:
- Dâu con người ta sau mình mà đã có đứa con thứ hai, còn ở
nhà này đến những hai con dâu mà chẳng thấy đứa nào ốm nghén.
Trời ơi! Sao khổ thế này!...
Nghe mẹ than, Thiên cũng nhột. Y Vân không con đã đành, đàng
này cả Bích Hàn, thế này thì thế nào ?
Thiên thắc mắc và nói với mẹ:
- Con nghĩ, cái bệnh hiếm muộn sợ lỗi ở tại giòng họ ta chứ?
không phải ở vợ con đâu .
Bà Cao nóng mũi:
- Ai bão thế Con đã đến bác si gião nghiệm rồi, sức khỏe đầy
đủ, sao lại trút tội cho giòng họ nhà mình đuợc?
- Hay là tại tổ tiên ta làm gì thất đức?
Thiên nói và khi lời phát ra, chàng mới thấy mình ngu xuẩn. Bà
Cao trừng mắt giận run:
- À À Mày dám nói những tiếng trời đánh nhu vậy saỏ Để bố mày
về tao bão ổng dạy lại mày mới đuợc.
Hạo Thiên phải xin lỗi:
- Thôi, con xin lỗi mẹ, ý con muốn bão là có người họ có con
dễ dàng như vậy, còn có người kiếm đỏ mắt không rạ Chuyện hiếm
muộn có lẽ lỗi tại giòng họ mình. Mẹ thấy không, cha mẹ lấy
nhau hơn 40 năm mà chỉ
có một mình con thôị Nếu theo lý mà xét thì chắc con cũng vậy
.
Lý luận của Thiên đưa bà Cao vào chỗ không vùng vẫỵ Nhưng chỉ
một lúc sau là bà lại có sáng kiến mới:
- Mẹ thấy thì con gái càng vô học, càng dốt nát càng nhà quê
chừng nào càng dễ có con, chỉ có họ mới giãi quyết đuợc.
Hạo Thiên kêu lên:
- Trời đất! Mẹ lại định gì nữa đây ? Mẹ mà rước mấy bà đó lên
đây là con bỏ đi không về đây nữa ngay, con nói là con làm đấy
.
Thấy con trai phải đối khá mạnh, bà Cao rút lời lại:
- Mẹ nói là nói vậy, chứ có gì đâu mà con lại nóng thế
- Con nói thiệt đấy, con mong rằng từ đây về sau sẽ không còn
chuyện đó đó diễn ra nữạ Sống thế này đã cực khổ trăm bề rồị
Bích Hàn đứng đắn, chỉ tội bất hạnh phải sốn chung với con,
danh không chánh ngôn không thuận. Con đã lỗi với nàng và với
vợ con biết bao, bây giờ mẹ lại muốn con phải sao nữa đây ?
Gây thêm tội ác ngập đầu nữa ử
- Thôi! Thôi! Thôi!
Bà Cao thở ra nóị
- Từ rày về sau sẽ không bao giờ mẹ nói đến chuyện đó nữa đâu
.
Không nói nữa! Đó chỉ là câu đầu môi của bà Cao ví dù miệng có
không nói thì mắt cũng đã nói rồi . Bích Hàn chiếm địa vị của
Vân hơn một năm vẫn chưa có gì động tịnh. Nhưng ở sở, đã có
tiếng xì xào . Sự ra vào có đôi của nàng và Hạo Thiên, những
lời ăn không ngồi rồi bàn chuyện thiên hạ của các cô trong sợ
Nhất là miệng lưỡi độc địa của những anh chàng lâu ngày đeo
đuổi chẳng thành công:
- Cứ tưởng là trinh nữ chứ? ai biết bướm ong đã dồn dập mấy
mươi lần rồi .
- Ối! Hơi đâu mà bàn chuyện thiên hạ Đa số gái có cái mã thùy
mị nhất bên ngoài đều là những chúa dâm.
- Nghe người ta đồn là cô bé cũng không phải dân nhà quý phái
gì. Hạo Thiên nhà có tiền đủ làm chóa mắt...
- Ở chung với người ta trong nhà, 2, 3 năm trời mà lấy gì còn
trinh tiết chứ?
- Bộ hắn phong lưu như vậy, số làm vợ bé là phải .
- Ối thắc mắc gì, không phải vợ bé thì nhân tình nhân ngãi
không đuợc sao ?
Những câu khó nghe đó lọt vào tai Thiên chẳng bao nhiêu, vì bề
thế Thiên lớn, chàng ngồi chỗ cao nên chẳng ai dám động. Chỉ
có Bích Hàn, với vị trí của một nữ nhân viên tầm thường là tai
lúc nào cũng bị nhét đầy lời châm biếm. Họ không những không
sợ mích lòng còn cố tình nói lớn cho nàng nghe, nhất là mấy
nàng kiều nữ đồng lứạ Hàn chẳng bao giờ dám mách lại Thiên,
nàng chỉ cắn răng chịu trận, cùng lắm là khóc. Nụ cười đã mất
trên môi Hàn từ lâu .
Nhiều khi nhìn người yêu với dáng tiều tụy, Thiên đã hỏi:
- Em làm sao nữa thế Buồn à? Tại saỏ Anh đã xử tệ với em? Chị
Vân hay mẹ nói gì em? Cho anh biết đi chử. Anh là chồng em,
anh có bổn phận phải giúp em giãi quyết mọi vấn đế.
Bích Hàn chỉ lắc đầu với nước mắt. Bao giờ bị hỏi dồn quá,
nàng sa vào lòng chàng:
- Không có gì cả anh ạ! Em vui lắm, em chẳng có gì để buồn cả
.
Có thật vậy không? Nhưng Thiên vẫn không làm sao cho Hàn mở
miệng đuợc. Rồi ngày phải đến đã đến. Một hôm, không còn chịu
nổi, Bích Hàn rụt rè hỏi Thiên:
- Anh Thiên, anh tìm cho em một việc làm khác nhé!
Hạo Thiên ngạc nhiên toan hỏi, nhưng rồi hiểu ngay, chàng nắm
tay Hàn:
- Ai nói gì em? Phương Chính Đức hay là Vân Chí Cường? Nói
ngay cho anh biết.
- Không! Không! Không ai cả .
Bích Hàn lắc đầu
- Anh chỉ giỏi đoán, em chẳng bị ai nói gì cả, có điều làm mãi
một việc chán quá.
Hạo Thiên trừng mắt:
- Ngày mai em nghỉ ở nhà cho anh, em không cần phải làm gì cả
, em bây giờ là vợ anh, anh có bổn phận phải nuôi em, nhà ta
lại không nghèo, không cần em phụ giúp:
Bích Hàn cúi đầu:
- Không! Em cần phải làm việc.
- Tại sao ?
- Điều thứ nhất là em không phải là vợ anh, thứ hai là anh
cũng hiểu mỗi tháng em cần phải cấp dưỡng tiền bạc cho Bích Hà
nữa .
Hạo Thiên nhìn Hàn, chàng có vẻ xúc động:
- Em làm ơn giãi thích, tại sao em bão là em không phải là vợ
của anh? Tại sao tiền cho Bích Hà không thế do anh chu cấp cho
nó chứ?
Bích Hàn ngước mắt nhìn, nỗi đau không thế bày tỏ bằng lời nói:
- Bởi vị bởi vì trên thực tế em chưa phải là vợ anh.
Hạo Thiên đứng bật dậy:
- Em nói thế có nghĩ la, em trách anh không tạo cho em một chỗ
đứng trước mắt mọi ngườị Em muốn đòi danh dự của một người vợ.
Em muốn anh phải ly dị với Y Vân để cưới em...?
- Anh Thiên! Tại sao anh lại nghĩ thế
Mắt Hàn mở thật to, những hạt nước mắt lưng trọng:
- Em không bao giờ đòi hỏi như vậy, anh đã nghĩ oan cho em vậy
thì em chết còn hơn.
Thiên vội ôm Hàn vào lòng:
- Bích Hàn! Anh xin lỗi em, tại anh nóng quá, bực quạ Từ rày
Hàn đừng nói đến những chuyện đó nữa nghẹ
Bàn tay Thiên lạnh vì những giọt mồ hôi
- Bích Hàn! Anh hiểu em chịu thiệt, anh đâu phải là thứ gỗ đá
đâu mà không biết gì hết. Không hiểu em thì còn ai hiểu chọ
Hàn! Anh xin lỗi em, tha thứ cho anh em nhe ?
Bích Hàn ngồi xuống mép giường vẫn thút thít. Hạo Thiên giữ
chặt người yêu bé bỏng trong taỵ Chàng thở dài:
- Tội anh ngập đầu!
Ngày thứ hai, Bích Hàn tiếp tục đến sợ Nhưng Hạo Thiên đã đặc
biệt lưu ý đến động tinh bên cạnh Hàn. Quả nhiên 10 giờ hơn,
chàng thấy Phương Chính Đức giả vờ mang đồ án về phía Hàn đang
cắm cúi làm việc. Chàng lặng lẽ bước tới, vừa lúc nghe Phương
Chính Dức nói:
- Làm bộ gì nữa ? Tôi tuy không lắm tiền như tên Thiên, nhưng
không bao giờ trả rẻ đâu, nếu cô chịu, tôi sẹ
Lời Đức chưa dứt thì một cánh tay của Thiên đã vòng qua vai
hắn. Đức quay lại, thấy đôi mắt trừng lớn của Thiên, hoãng hốt:
- Ạ Tôi đang nói choi, đang nói choi mà.!
Hạo thiên chẳng nói chẳng rằng vung tay lên. một quả đấm thật
mạnh vào cằm Đức. Thiên từ nhỏ đã quen trò đánh đấm với nhóm
Tiêu Chấn Phong nên quả đấm vừa mạnh vừa nghiệt. Phương Chính
Đức bị văng qua mấy chiếc bàn. Cã phòng ồn lên, tiếng thét,
tiếng bàn ghế độ Hàn tái mặt, can gián:
- Anh Thiên! Đừng! Đừng anh!
Hạo Thiên bây giờ không còn biết gì hết, chàng tiếp tục phóng
tới, kéo cổ áo Đức ngồi dậy định tiếp tục đánh. Đức hoãng hốt
đưa tay bụm mặt, năn nỉ:
- Đừng đánh tôi nữa, tôi biết rồi, tôi biết cô ấy là của anh
rồi, tôi sẽ không dám chọc nữa đâu .
Đám bạn đồng nghiệp bu lại, kéo Hạo Thiên và Đức rạ Bàn ghế,
đồ đạc đuợc sắp xếp lạị Hạo Thiên trừng mắt nhìn Đức:
- Đồ khốn nạn! Thấy mi bạc nhược quá ta chẳng thèm đánh thêm
cho dơ taỵ Từ rày về sau chừa tật mất dạy đó đi nhé!
Thiên nói và kéo lấy tay Bích Hàn:
- Thôi ta đi em.
Bích Hàn lầm lủi theo Thiên ra xẹ Hạo Thiên rồ máy nhấn hết gạ
Gương mặt chàng đanh lại một cách dễ sợ nhất là đôi mắt. Hàn
không dám lên tiếng, đầu óc nàng chỉ còn một khối trống rỗng.
Thời gian qua thật lâu, đến lúc xe dừng lại, Hàn mới ngẩng lân
nhìn thấy xe đầu gần đài tử si .
- Tụi nó hiếp đáp em bao lâu rồi ?
Thiên hỏi, giọng chàng có cái gì nghèn nghẹn. Hàn lây khăn tay
xoa nhẹ những giọt mồ hôi trên cổ Thiên.
- Thôi đừng nhắc đến chuyện đó nữa, em không bận tâm về những
việc đó đâu .
Thiên trừng mắt:
- Em nói dối, Bích Hàn, anh biết em nói dốị Hàn cúi xuống,
những giọt nước mặt lăn dài:
- Vâng, nhưng bây giờ nghĩ lại, em mới thấy mình điên rộ Để ý
làm gì những chuyện đỏ Tất cả đều là tự ái .
Hàn nói:
- Anh Thiên, thật ra trong tình yêu chỉ cần hai người hiểu
nhau là đuợc, cần gì để ý đến dư luận. Em chi xin anh một điều
là bất cứ ly do gì, anh cũng đừng khinh em. Em chỉ mong mình
có một chỗ đứng vững trong tim anh, còn ngoài ra em không cần
bất cứ một cái gì khác.
Thiên cúi xuống nhìn vợ với đôi mắt xót xa, chàng thở dài và
thề:
- Sẽ không bao giờ có chuyện anh phụ em.
Kể từ hôm ấy, Bích Hàn không còn đến sở nữạ Nhưng chuyện đánh
lộn giữa Hạo Thiên và Phương Chính Đức về Hàn đã bị truyền rao
khắp nơị Y Vân biết chuyện, nhìn chồng nhún vai nói:
- Động tay động chân không phải là một giãi pháp haỵ Thế này
thì dám một ngày nào đó anh xử dụng đến dao búa nữa là khác.
Thiên ngửi thấy mùi châm biếm trong câu nói của Y Vân, chàng
trừng mắt:
- Không lẽ em nhẫn tâm để người ta muốn làm tội làm tình gì cô
em đuợc sao ?
- Em gái tôỉ
Vân cười mũi
- Tôi không có hân hạnh đó rồị Cô ấy họ Du, còn tôi họ Tiêu
làm sao chị em đuợc.
Hạo Thiên trợn mắt. Chàng chịu không làm sao hiểu nổi đuợc đàn
ba .
Bích Hàn không còn đến sở, di nhiên là cũng không có lương
bổng như xưạ Hạo Thiên mỗi tháng trích ra một số tiền nhỏ để
Bích Hàn về thăm nhà Định mệnh đã muốn vậy, Bích Hàn đành nhắm
mắt dẹp bỏ hết tự ái . Tối hôm ấy, Hàn lại về nhà thăm Hạ Bích
Hà đã 15 tuổi . Cô bé trổ mã xinh đẹp , biết chuyện lại khôn
lanh. Hàn rất thích ngắm em, thăm hỏi về việc học vấn và những
chuyện vụt vặt trong trường.
- Bích Hà! Em giỏi hơn chị nhiều đấy nhé!
Hàn thường khen em. Hà biết sự quý giá của đồng tiền, đuợc chị
nuôi, nên rất chăm học, mỗi tháng đều hãnh diện với bãng xếp
hạng trong tháng. Riêng bà mẹ nuôi của Hàn, từ lúc Hàn về ở
nhà họ Cao, mỗi tháng có tiền mang về nhà, nên bà không còn lý
do gì để nói Hàn nữa, bà tỏ vẻ dễ chịu hơn. Nhưng không hiểu
tại sao hôm nay vừa thấy Hàn về đến, bà đã giả vờ bế con nhỏ
ra ngồi cạnh chị em Hàn:
- Bích Hàn! Có chuyện tôi muốn hỏi cô nàỵ
- Chi a ?
Bà mẹ ghẻ làm ra vẻ trịnh trọng:
- Đúng ra chuyện này tôi không có quyền hỏi, nhưng hôm trước
lúc nào cô cũng nói giỏi nói hay, nào là đuợc cô giáo giúp đỡ
lại nuôi ăn, sung suớng hơn ở nhà nhiềụ Nhưng tại sao tôi nghe
nhiều người nói cô làm bé cho người tả Có không? Nói thật đi!
Bích Hàn không còn giấu diếm đuợc:
- Vâng.
- Ối giời ơi!
Bà mẹ ghẻ kêu lên
- Đại tiểu thơ nhà chúng tôi mà có thế làm một chuyện như thế
đuợc a ? Nhà chúng ta tuy nghèo nhưng cũng làm ăn đứng đắn mà,
tại sao cô lại làm bé cho người tả Cô cũng học nhiều quá, lúc
nào cũng đòi hơn người, không lẽ lại hơn ở chỗ làm vợ lẽ đó ử
Người ta giàu có, tiền bạc dư dà? là muốn làm gì cũng đuợc à?
Tôi phải nói lại cho cha cô hay mới đuợc, không thế để cho nhà
họ Du mang tiếng như vậy .
Bích Hàn lúng túng:
- Nhưng đó là việc làm tự nguyện của con, chẳng ai bắt buộc
hay hiếp đáp con hết.
- Hừ!
Bà mẹ nuôi cười mũi
- Cô tự nguyện? Cô có điên không mà làm thế Chúng tôi nuôi cô
lớn để cô làm bé cho người ta saỏ Lúc trước tôi bão làm việc
như con Lan, cô bão làm thế là si nhục, là nhục nhã, tưởng cô
hơn gì, rốt cuộc rồi cũng làm bé người ta thôi .
Bích Hàn đỏ mặt, muốn biện minh nhưng chẳng biết nói sao bây
giờ. Trong khi bà mẹ ghẻ cứ luôn mồm châm biếm. Hàn choáng
váng, ngượng đến độ muốn chui xuống đất trốn luôn.
- Mẹ!
Chợt nhiên Bích Hà đứng ra:
- Con xin mẹ đừng giở giọng biếm nhẽ thế! Chị Hàn yêu anh
Thiên, chị ấy có quyền sống với người mình yêụ Đừng nói là con
nuôi, dù con ruột của mẹ đi nữa, mẹ cũng không có quyền can
thiệp vào đời tư chị ấy, người ta hơn 20 tuổi rồỉ vã lại, lúc
chị ngã bệnh nguy kịch nằm ở bệnh viện, chính cha cũng đã ký
giấy trao chị Hàn cho người tạ Người ta chưa đút đơn đến tòa
kết án cha mẹ bỏ rơi con cái lúc chưa đến tuổi vị thành niên
là may lắm rồị Riêng về chuyện làm vợ bé thì chị Hàn chỉ làm
vợ bé cho anh Thiên thôi, còn con Lan, mẹ làm sao so sánh đuợc?
Nó làm vợ cho cả trăm cả nghìn người .
Bà mẹ ghẻ tru lên:
- Ối giời ơi! Bây giờ tới mày phản bội tao nữa sao ?
Bà xông tới đưa tay lên, nhưng Bích Hà không thèm né tránh. Sự
hăm dọa chẳng nhận đuợc phản ứng khiến bà thất vọng, bà khóc
òa lên:
- Giời ơi! Tôi đã tội tình gì mà phải khổ thế này, chẳng ai
còn sợ tôi hết!
Và bà vùng vằng đi vào trong. Bích Hàn kinh ngạc nhìn em, nàng
không ngờ em lại cứng rắn, can đãm và trưởng thành như vậy Hà
đúng là một cây tòng không sợ gió bãọ Ý nghĩ đó làm Hàn vui
lên:
- Bích Hà! Chị không ngỡ.
Bích Hàn chớp mắt:
- Đời sống là một môi trường giáo dục triền miên phải không
chỉ Sẽ không bao giờ em là một Bích Hàn thứ hai đâu .
- Vâng, chị rất mong thế
Bích Hàn nghẹn ngàọ
- Chị mong rằng em sẽ thành công. Gắng học nhe em!
Và Hàn đứng dậy, sửa soạn đị Hà xúc động:
- Chị!
- Gì em?
Bích Hà nhìn thẳng mắt Hàn:
- Chị có thật...yêu anh Thiên không?
Bích Hàn chớp mắt:
- Có, em a .
Hà cười tươi:
- Vậy thì, em xin...chúc lành cho chị, mong chị hạnh phúc.
Hạnh phúc? Có thật ta sẽ hạnh phúc chăng? Những đêm thanh vắng
nằm trong lòng Thiên, Hàn nhiều lúc đã bâng khuâng Hạnh phúc
là gì? Thế nào mới gọi là hạnh phúc? Ta có chăng? Những lúc
như vậy, Thiên thường vuốt đầu Hàn hỏi:
- Bích Hàn, em có chuyện gì lo nghĩ thế
Hàn chậm rãi:
- Em đang tự hỏi hạnh phúc là gì?
Hạnh phúc là gì? Hạo Thiên ngẩn ra, rồi chàng cũng bị kéo
nhanh vào câu hỏi .(Hết Chương 20 ... Xin xem tiếp
Chương 21) |