Vào lúc hoàng hôn, Xuân Nhã cố ý thay chiếc áo màu đỏ tương
tự như chiếc áo của Tân Nguyệt, chải kiểu búi tóc Phượng Vĩ mà
Tân Nguyệt vẫn thường hay chải, cài thêm đôi trâm Phượng Vĩ mà
Tân Nguyệt vẫn thường hay càị Đôi Phượng Vĩ trâm đó màu xanh
ngọc thúy, có một dãy hạt ngọc nhỏ xíu nằm rũ dài xuống, đong
đưa đong đưa, trông thật đẹp mắt. Lúc đầu khi Xuân Nhã nhìn
thấy Tân Nguyệt cài trên đầu, nàng cảm thấy thích vô cùng, bèn
len lén đi đặt thợ làm một đôi giống y như thế. Rồi nàng lại
đeo sợi dây chuyền Tân Nguyệt lên, nhìn vào kính, nàng tự cảm
thấy, mình cũng đã có nét Tân Nguyệt lắm rồị
Đợi đến khi Dực Viễn về nhà, hẳn là sẽ làm cho chàng giật nảy
mình. Nàng nghĩ ngợị Tại sao nàng lại cố ý làm cho giống Tân
Nguyệt, tự nàng cũng không hiểu rõ lắm. Chủ yếu là vì nàng quá
tôn sùng Tân Nguyệt, quá yêu thích Tân Nguyệt. Thêm nữa, có lẽ
là vì cũng có chút nghịch ngợm. Có thể, nàng còn định dùng trò
chơi này, để làm nhạt đi nỗi buồn phiền vì phải chia tay với
Tân Nguyệt! Tóm lại, nàng đã sửa soạn cho mình thành Tân
Nguyệt, ngay cả hình dạng của đôi chân mày, nàng cũng vẽ theo
hình dạng đôi chân mày của Tân Nguyệt. Màu của môi son, cũng
là màu Tân Nguyệt thường dùng. Sau đó, nàng ngồi ngay ngắn ở
đó, đợi Dực Viễn trở về.
Xuân Nhã định làm cho Dực Viễn giật mình, nàng quả thật đã đạt
được mục đích. Thế nhưng, nàng không biết rằng hậu quả của sự
bắt chước này, lại nghiêm trọng đến như vậy! Nếu như nàng biết
trước được như thế, e rằng có đánh chết nàng, nàng cũng không
bao giờ bắt chước Tân Nguyệt!
Khi Dực Viễn về đến nhà, dưới ánh sáng mông lung của màn đêm
sắp đến, khi vừa nhìn thấy Xuân Nhã, trái tim chàng đã đánh
thót một cái, suýt chút đã nhảy ra khỏi ngoài cổ họng. Chàng
đứng chết trân ở đó, không dám tin ở đôi mắt của mình, miệng
chàng thì thào, lẩm bẩm, lắp bắp kêu lên:
- Tân Nguyệt? Tân Nguyệt? ...
Xuân Nhã cố ý cúi thấp đầu xuống, Dực Viễn chỉ nhìn thấy dãy
hạt ngọc nhỏ trên đôi trâm Phượng Vĩ đong đưa, đong đưa, cùng
sợi dây chuyền Tân Nguyệt lấp lánh trước ngực nàng. Đột nhiên
chàng cảm thấy một thoáng choáng váng, hơi thở chàng trở nên
nặng nề, gấp rút. Chàng có thể nghe được nhịp đập của chính
trái tim mình. Lòng bàn tay chàng mướt mồ hôi lạnh, cả người
chàng lập tức bị chìm vào trong một trạng thái căng thẳng và
rối loạn mà chàng chưa hề trải qua bao giờ. Vì, nàng ngồi yên
lặng ở đó, cúi thấp đầu xuống, đôi bàn tay mân mê chiếc khăn
tay nhỏ, như thể muốn nói nhưng lại thôi ... không! Trái tim
chàng đột nhiên phát ra một tiếng kêu cuồng dại: đây không
phải là Tân Nguyệt!
Tân Nguyệt với tư thế như thế này, chỉ có thể xuất hiện trong
giấc mộng của chàng mà thôi! Thế nhưng, cho dù trong lòng
chàng kêu lên điên cuồng như thế, miệng chàng lại phát ra
những âm thanh sợ sệt, rụt rè:
- Tân Nguyệt? Tại sao cô lại ở đâỷ
Xuân Nhã đột nhiên ngẩng đầu lên, cười phá rạ Nàng nói:
- Ha ha! Em đã gạt được anh! Em là Xuân Nhã đây mà!
Dực Viễn chấn động bàng hoàng, đôi con mắt chàng trợn ngược.
Thần trí chàng quay cuồng, chàng lắp bắp hỏi:
- Cô ... cô là Xuân Nhã?
- Đúng vậy! ...
Nàng trả lời thật vui vẻ, đứng thẳng lên, nàng quay người một
vòng trước mặt Dực Viễn, hỏi một cách vô tư, không che dấu:
- ... Trông em giống Tân Nguyệt không? Giống không?
Trong thoáng chốc đó, đột nhiên Dực Viễn có cái cảm giác mình
bị dối gạt, bị diễu cợt, trong cái cảm giác đó, còn chen lẫn
cả sự thất vọng và mất mát cực kỳ to lớn. Giống như bị một vật
gì thật nặng, bổ mạnh xuống đầu, chàng cảm thấy đầu hoa mắt
váng, gần như không phân biệt nổi Đông Tây Nam Bắc gì nữa hết!
Sau đó, chàng bị một cảm giác phẩn nộ bao trùm lấy cả người,
không thể kềm chế được.
Chàng gầm lên thật to với Xuân Nhã:
- Ai bảo cô trang điểm giống như thế này đâỷ Ai bảo cô mạo
nhận Tân Nguyệt?
Xuân Nhã sợ hãi đến kinh hoàng, nàng chưa bao giờ nhìn thấy
Dực Viễn dữ dằn và hung hăng đến như thế, nàng hoảng sợ đến độ
tay chân thừa thải, không biết phải làm sao!
- Đây ... đây ... đây là em ... em ...
Vì quá căng thẳng, nàng líu cả lưỡi lạị Dực Viễn nạt đến tận
mặt nàng:
- Ai cho cô bộ quần áo nàỷ Ai cho cô đôi trâm cài nàỷ Ai cho
cô sợi dây chuyền nàỷ ... Có phải là Tân Nguyệt không? Phải
không? Phải không? Cô ấy muốn cô làm ra cho giống như thế?
Phải không?
Xuân Nhã sợ đến khóc nức lên:
- Không phải! Không phải! Đó là do tự em làm lấy, chỉ tại vì
em muốn giỡn cho vui ...
Dực Viễn lại gầm lên, ngắt ngang lời nàng một cách hung hăng:
- Giỡn cho vuỉ ... Cô điên rồi! Cái này có gì vui mà giỡn?
Người khác sao cô không bắt chước, mà lại đi bắt chước Tân
Nguyệt? ...
Chàng nắm lấy phần áo trước ngực nàng, lắc cho nàng một trận
kinh thiên động địa:
- ... Cô là một người ngu ngốc, không biết gì hết! Cái này có
gì mà vuỉ Cô nói cho tôi nghẻ Nói cho tôi nghe ...
Xuân Nhã vừa khóc vừa kêu:
- Bây giờ em biết là không có gì vui rồi, không có gì vui rồi!
- Từ đâu mà cô có sợi dây chuyền nàỷ Nói mau!
- Sợi dây chuyền là của Tân Nguyệt tặng cho em! Quần áo là của
em, đôi trâm cài tóc là do em đặt làm ...
Chàng giận dữ mắng lên:
- Tân Nguyệt cho cô sợi dây chuyền nàỷ Nói bậy! Làm sao Tân
Nguyệt lại có thể cho cô sợi dây chuyền nàỷ Làm sao cô ấy lại
có thể cho cô sợi dây chuyền này ...
Xuân Nhã vừa khóc vừa nói:
- Thật mà! Thật mà! Chị ấy nói sợi dây chuyền này là vật quý
báu nhất đời của chị ấy, nhưng chị ấy bằng lòng tặng cho em,
em cũng biết là không được ổn lắm, nhưng chị ấy nhất định cho
em, nên em đành phải nhận lấy ... em và Tân Nguyệt, cứ tặng đồ
qua lại cho nhau, là chuyện rất thường, tại sao anh lại nổi
giận đến như vậy!
Đôi con mắt của Dực Viễn, trợn ngược lên nhìn trừng trừng vào
sợi dây chuyền, miếng ngọc ở giữa hình trăng lưỡi liềm, cùng
những mảnh trăng lưỡi liềm nho nhỏ treo đầy trên đó ... đúng
vậy, đây là sợi dây chuyền độc nhất vô nhị của Tân Nguyệt!
Bổng dưng, trong lòng chàng dâng lên một nỗi đau như bị ai vò
xé, chàng lại càng thêm cuồng nộ.
- Cô tháo ra cho tôi! Tháo ra cho tôi!
Chàng gào lên, đưa tay ra định tháo sợi dây chuyền, trong lúc
dằn co, sợi dây chuyền móc vào đầu tóc của Xuân Nhã. Xuân Nhã
vừa đau vừa sợ, nàng vừa khóc vừa kêu lên:
- Anh làm đau em ... tại sao anh lại hung hăng đến như thế này
vậỷ
- Tôi làm đau cô thì đã saỏ Ai bảo cô làm cho tôi nổi giận đến
như vầỷ Ở nhà này có biết bao nhiêu người sao cô không bắt
chước? Cô có thể bắt chước mẹ, có thể bắt chước Các Lâm, thậm
chí có thể bắt chước Cam Châu, bắt chước Nghiên Nhi, bắt chước
vú Tô ... nhưng cô không được bắt chước Tân Nguyệt! Tôi không
cho! Tôi không cho! Tôi không cho! Tôi không cho ...
Xuân Nhã khóc nấc lên, hơi thở nàng gần như không tiếp liền
được với nhau, nàng gật đầu lia lịa:
- Em biết rồi, biết rồi ... từ đây về sau em không bao giờ còn
dám làm như thế nữa! Em không dám bắt ... bắt ... chước ai hết!
Cuối cùng Dực Viễn cũng lột được sợi dây chuyền, đôi mắt chàng
đỏ ngầu, nhìn trân trối vào sợi dây chuyền trên tay mình. Nỗi
hận tràn lan khắp cùng cơ thể chàng, chứa đầy cả trái tim
chàng, đong đầy nguyên cả người chàng!
- Á ...
Chàng phát ra một tiếng kêu cuồng nộ, như thể cả người chàng
tụ tập một luồng dung nham của hỏa diệm sơn, không thể không
phun hết ra ngoàị
Chàng nắm chặt sợi dây chuyền, quay đầu xông ra khỏi phòng,
chạy một mạch đến Vọng Nguyệt Tiểu Trúc.
xxxxxxx
Như một con bò đấu bị chọc giận, Dực Viễn hung hăng đẩy bật
cánh cổng ra vào của Vọng Nguyệt Tiểu Trúc, xông thẳng một hơi
vào phòng khách. Nô Đạt Hải chưa về đến nhà, Tân Nguyệt và Vân
Na đang lui cui đo người cho Khắc Thiện, để may quần áo mới
cho thằng bé, vì lúc gần đây nó đã cao lên rất nhiềụ Nhìn thấy
Dực Viễn xông vào với một tư thế giận dữ, cả ba người đều giật
nảy mình kinh hoảng. Chưa kịp có phản ứng gì, Dực Viễn đã xông
thẳng đến trước mặt Tân Nguyệt, bàn tay chàng dùng sức đưa ra
phía trước, trên những ngón tay chàng là sợi dây chuyền Tân
Nguyệt. Chàng cắn chặt răng, nhìn trừng trừng vào nàng:
- Cô tặng cái này cho Xuân Nhã phải không? Cô làm như thế là
có nghĩa gì? Tại sao cô lại đem nó tặng cho Xuân Nhã?
Tân Nguyệt bị thái độ hung hăng của Dực Viễn làm cho hoảng sợ,
nàng kinh hoàng mở to đôi mắt:
- Tại sao anh lại hỏi tôi như thế? Tôi ... tôi không có ác ý
đâu! Tôi chỉ muốn biểu lộ một chút lòng yêu mến của tôi thôi
mà!
Dực Viễn gầm lên như một con thú bị thương:
- Lòng yêu mến? Cô không hề có chút lòng gì nên mới có thể đem
sợi dây chuyền này tặng cho người khác như thế, nếu như giữa
cô và tôi, còn có chút gì có thể gọi là tốt đẹp, họa chăng chỉ
còn lại sợi dây chuyền này mà thôi! Nó còn đại diện cho một
khoảng thời gian chân thành, thuần khiết và đáng ghi nhớ nhất,
thế mà cô lại đem nó tặng cho người khác, ngay cả một chút kỷ
niệm đó mà cô cũng đem nó xóa bỏ đi, cô không cảm thấy là cô
hơi quá tàn nhẫn hay saỏ
Tân Nguyệt thật sự kinh hoàng quá đổi, cho đến bây giờ, nàng
mới biết mối tình của Dực Viễn cho mình thâm sâu đến như thế!
Nàng đơ miệng cứng lưỡi, trong nhất thời, không trả lời được
thành tiếng. Giọng nói hận thù, hằn học của Dực Viễn vẫn tiếp
tục vang lên:
- Tôi biết là cô không hề xem tôi ra gì, bây giờ sau bao nhiêu
chuyện không vui đã xảy ra, cô thậm chí còn ghét tôi hơn nữa,
hận thù tôi hơn nữa, như vậy, cô có thể đem sợi dây chuyền này
bỏ đi, giống như cô đã vứt bỏ tôi như vứt bỏ một món đồ chơi
thừa thải! ...
Chàng để sợi dây chuyền lên bàn nghe đánh "bộp" một tiếng, lớn
tiếng ra lệnh rằng:
- ... Bây giờ cô hãy làm như thế, cô bứt rời nó đi, cô vứt nó
đi, cô chặt nó thành từng khúc đi, cô hủy diệt nó đi ... cô
muốn làm như thế nào cũng được, chứ đừng để nó xuất hiện trước
ngực của một người đàn bà khác!
Khắc Thiện bị sự hung hăng của Dực Viễn làm cho sợ hãi đến mặt
mày trắng bệch. Thằng bé rút vào lòng Vân Na, kinh hoảng kêu
lên:
- Sợi dây chuyền này là của chúng ta mua mà! Tại sao lại bứt
rời nó, vứt bỏ nó làm gì ...
Vân Na cũng lập tức tiếp lời:
- Đúng vậy! Công tử, cậu đừng nên quên rằng, sợi dây chuyền
này không phải là của cậu tặng cho quận chúa, mà là của Khắc
Thiện tặng cho quận chúa kia mà! Quận chúa muốn tặng cho ai
thì tặng chứ, cậu lớn tiếng với cô ấy như thế, thật là có hơi
quá đáng đấy!
Tân Nguyệt vội vàng kéo Vân Na và Khắc Thiện ra khỏi phòng:
- Vân Na, em hãy trông chừng Khắc Thiện hộ ta, đừng nên xen
vào chuyện này! Ở đây, ta có thể ứng phó nổi, để ta nói chuyện
đàng hoàng với anh ấy! Hai người đi đi, đi đi!
Đẩy Vân Na và Khắc Thiện đi rồi, Tân Nguyệt tiến thẳng về phía
trước, giải thích với Khắc Thiện một cách cuống quýt rằng:
- Xin anh đừng nên nóng giận đến như thế, sợi dây chuyền là
vật mà tôi vô cùng trân trọng, quý báu, tuyệt đối không thể
nào tự dưng mà vứt bỏ đi, tôi đem nó tặng cho Xuân Nhã, đó quả
thật là vì lòng chân thành yêu mến cô ấy, tôi thật sự không hề
nghĩ rằng điều đó lại làm cho anh nổi giận!
- Cô cũng không nghĩ ra rằng cô ấy lại đi chọn chiếc áo màu đỏ
giống hệt như áo của cô, đặt làm đôi trâm cài tóc giống y như
của cô, chải cùng một kiểu tóc giống như của cô, rồi đeo thêm
sợi dây chuyền này lên, trở thành một Tân Nguyệt thứ hai! Cô
cũng không hề nghĩ ra rằng, khi tôi bãi chầu về nhà, người ra
đón tiếp tôi, lại là một Tân Nguyệt giả! Cô có biết rằng tôi
có cảm tưởng gì không? Cô bảo tôi phải làm như thế nàỏ Tôi đã
khổ sở đè nén, cố gắng che đậy, tôi đã muốn quên đi, muốn được
giải thoát ra khỏi mọi việc một cách khổ sở đến như thế, rút
cuộc cái người cùng tôi chung sống ngày đêm, cùng tôi đầu ấp
tay gối, lại đi giả dạng cho trở thành giống hệt như cô ... cả
hai người, cố ý liên kết với nhau, làm cho tôi điên lên phải
không?
Tân Nguyệt kinh ngạc vô hạn:
- Thật như thế saỏ Tôi thật sự không hề biết sẽ xảy ra chuyện
như thế!
- Cô ấy suốt ngày ở đây chơi với cô đến độ quên về, lật rương
lật tủ ra, tìm cho được món này món kia đem tặng cho cô, làm
vui lòng cô, suốt ngày cứ kể Tân Nguyệt thế này, Tân Nguyệt
thế kia ... gần như tôn thờ cô như một thần tượng! Sự bỏ đi
đến núi Vu Sơn vì tình của cô, đối với cô ấy, giống như một
phiên tiểu thuyết truyền kỳ, vậy mà cô không biết là cô đã tạo
được một ảnh hưởng to lớn đối với cô ấy như thế nào saỏ Tôi,
mỗi ngày mỗi ngày, phải chịu đựng, phải nghe cô ấy nói này,
nói nọ, vẫn chưa đủ hay saỏ Tôi tránh cũng tránh không khỏi,
trốn cũng trốn không thoát cái bóng âm u của cô, bao nhiêu đó
chưa đủ hay saỏ Cô lại còn để cho cô ấy bắt chước, sửa soạn
cho giống y như cô để làm cho tôi điên tiết lên! Nhắc nhở cho
tôi sự thất bại của mình ...
Tân Nguyệt cuống cuồng kêu lên:
- Không, không, không! Tôi không hề có ý như thế! Tôi chỉ nghĩ
rằng mình rất vui, vì cô ấy chịu làm bạn với tôi, tôi cảm thấy
mình đã được một vinh hạnh! Làm sao tôi lại muốn làm cho anh
điên tiết lên được chứ? Tôi lúc nào cũng dè dặt, sợ hãi, lo
rằng mọi người vẫn còn giận tôi, tôi không biết phải làm sao
để mọi người đều vui vẻ với tôi, tôi xin thề rằng, lúc nào tôi
cũng ở trong tâm trạng như thế, làm sao tôi lại muốn làm cho
anh điên lên được chứ ...
Dực Viễn hét toáng lên:
- Tôi không muốn nghe! Nếu như cô đã từng có nghĩ đến tôi, thì
cô phải tìm cách tránh Xuân Nhã cho thật xa! Sự đau khổ tiềm
ẩn trong tim tôi, cô ấy không hiểu, chẳng lẽ cô cũng không
hiểu hay saỏ Hay là cô bất cần biết đến nó, hay là cô rất
thích thú nhìn thấy tôi chịu khổ, chịu nạn ...
Tân Nguyệt hoảng sợ, bi ai nhìn Dực Viễn:
- Không ... không phải như thế, thật sự không phải như thế mà
... tôi ngở rằng, Xuân Nhã đã trị lành vết thương lòng của anh
...
Dực Viễn lại càng kêu lên cuồng nộ hơn nữa:
- Hừ! ... Đừng nên nói với tôi những lời quỷ quái như thế! Đối
với sự đau khổ của người khác, cô đã không hay không biết như
vậy, thì ít ra, cô cũng phải biết rằng, sợi dây chuyền Tân
Nguyệt này, đã trở thành như một dấu hiệu của riêng cô, nguyên
cả một tướng quân phủ đều biết rõ lai lịch của nó, câu chuyện
của nó, thế mà bây giờ, Xuân Nhã lại đeo nó đi khắp mọi nơi,
nhắc nhở cho mọi người nhớ đến sự thất bại của tôi, nhắc cho
mọi người nhớ những chuyện đã xảy ra trong gia tộc này, cô để
cho Xuân Nhã trở thành một trò cười cho mọi người, làm cho tôi
không còn chỗ để dung thân, cô có biết hay không?
Tân Nguyệt lắc đầu lia lịa, càng nghe càng kinh hoàng thất
sắc, càng nghe càng hoảng hốt đau lòng, nàng ... có miệng mà
không nói nên lời biện bạch. Nước mắt lập tức trào dâng, nàng
kêu lên đau khổ:
- Dực Viễn, anh thật là ... muốn kết tội, nên nói gì cũng
được!
- Tôi muốn kết tội ... được, được, đúng là tôi muốn kết tội!
...
Chàng chụp sợi dây chuyền từ trên bàn lên, nhét ngay vào tay
nàng:
- ... Cô chặt nó đi cho tôi, cô bứt nó đi cho tôi! Cô chặt đi,
bức đi ...
Tân Nguyệt cầm lấy sợi dây chuyền, quay người bỏ chạy:
- Không, không! Đây là vật tôi yêu quý nhất, tại sao tôi lại
phải hủy hoại nó đi! Anh không hiểu được ý nghĩa sâu xa của
tôi khi tặng nó cho Xuân Nhã, thì tôi lấy lại vậy! Tôi không
hủy nó đâu! Tôi không bức rời nó đâu ... không bao giờ ...
Dực Viễn lúc này, đã mất đi lý trí, chàng bước thật nhanh lên
phía trên, đưa tay chụp ngay lấy cánh tay của Tân Nguyệt, lắc
nàng như điên như cuồng, miệng la lên thật to:
- Hủy nó đi! Hủy nó đi! Hủy nó đi ...
Tân Nguyệt vừa khóc vừa kêu:
- Không, không, không ... tôi không muốn! ... Buông tôi ra!
Buông tôi ra ...
Sự đại náo này, đã làm kinh động đến Vân Na, Khắc Thiện,
Nghiên Nhi và bọn a hoàn trong Vọng Nguyệt Tiểu Trúc, Vân Na
vừa nhìn thấy tình hình như thế, đã vội vã nhào tới cứu Tân
Nguyệt, một mặt miệng nàng kêu Nghiên Nhi thật khẩn cấp:
- Mau đi mời lão phu nhân, mời tiểu thư, mời quận chúa Xuân
Nhã ... tìm được ai thì cứ mời người đó, cứ mời hết tất cả đến
đây là được rồi!
Nghiên Nhi phóng đi như baỵ
Vân Na nhào về phía Tân Nguyệt, chụp lấy cánh tay nàng, định
cứu nàng ra khỏi bàn tay của Dực Viễn, nàng một mặt nhìn Dực
Viễn kêu to lên:
- Công tử! Xin cậu buông quận chúa ra đi! Xin cậu đừng nên để
mất mặt như thế! Cậu phải bình tỉnh một chút ...
- Ta không muốn bình tỉnh! Ta cũng không sợ mất mặt, từ lâu ta
đã không còn gì để mất nữa rồi! Ngươi cút khỏi nơi đây cho ta!
Bàn tay của Dực Viễn, vẫn còn nắm lấy cánh tay của Tân Nguyệt
thật chặt, chàng dơ chân lên, đá thốc về hướng Vân Na một cái,
Vân Na kêu lên một tiếng đau đớn, nguyên cả người nàng bay
thẳng ra ngoài, thân hình chạm vào chân bàn, hất nhào chiếc
bàn ngã lăn quaỵ Trên bàn, nào chung trà, bình trà, nào sách
sách vở vở, nào lư hương bình hoa, toàn bộ đổ nhào xuống đất,
phát lên tiếng kêu leng keng lộp bộp, bể nát tan tành, mảnh
vụn văng tứ tán trên mặt đất.
Ngay đúng lúc đó, Nô Đạt Hải đã từ bên ngoài về đến nhà. Từ
ngoài cổng, chàng đã nghe tiếng ồn ào huyên náo bên trong,
hình như là tiếng của Dực Viễn đang gầm hét, chàng giật nảy
mình kinh hãị Đợi đến khi xông vào tới phòng khách, nhìn thấy
tình hình như thế, chàng gần như không thể tin vào đôi mắt của
mình, chàng lập tức biến hẳn sắc mặt, hét toáng lên thật to:
- Dực Viễn! Mi đang làm gì thế? Mi muốn làm phản hử? Mau mau
buông Tân Nguyệt ra ...
Vừa nói, chàng vừa đưa ngay tay ra chụp lấy vai áo của Dực
Viễn.
Dực Viễn nhìn thấy Nô Đạt Hải, cũng giật nảy mình kinh hoảng,
bàn tay nắm lấy Tân Nguyệt hơi buông lơi ra, Tân Nguyệt nhân
cơ hội đó, co chân chạy nhanh.
Dực Viễn nhìn thấy Tân Nguyệt chạy đi, chàng cũng co chân rượt
theọ Nô Đạt Hải lúc này, đã tức giận đến độ xám xịt mặt màỵ
Chàng nhào tới, cung tay đấm mạnh vào cằm Dực Viễn một cái như
trời giáng. Dực Viễn thụt lùi lại liên tiếp mấy bước, chưa kịp
đứng vững, Nô Đạt Hải đã nhào cả người đến, chụp lấy Dực Viễn
tay đánh chân đá. Miệng chàng mắng lên giận dữ:
- Mi là đồ nghịch tử, mới dám đến Vọng Nguyệt Tiểu Trúc để làm
loạn làm dữ như thế này, Tân Nguyệt là di nương của mi, thế mà
mi không biết lịch sự, không biết tôn trọng, mi có còn coi ta
ra gì nữa! Mi là ... đồ khốn nạn, đồ súc sinh!
Dực Viễn bị Nô Đạt Hải đấm đá loạn xạ một chập, đánh đến mũi
bầm mặt tím, chàng không có chỗ né tránh, đột nhiên, chàng
vùng người lên, dùng hết sức mạnh cả người, vung tay hét toáng
lên:
- Á ...
Nô Đạt Hải hoàn toàn không ngờ Dực Viễn lại dùng sức kháng cự
lại, chàng bị cái vung tay đó chấn động đến loạng choạng lùi
lại mấy bước, suýt chút đã ngã bổ nhào xuống đất. Sau khi đứng
vững lại, Nô Đạt Hải trừng mắt nhìn Dực Viễn, vừa kinh ngạc,
vừa giận dữ nói rằng:
- Mi ... mi dám đánh lại tả
Dực Viễn không còn chịu đựng được nữa, chàng hét lên cuồng nộ:
- Tôi chịu đựng bao nhiêu đó đủ rồi! Chỉ tại vì ông là ông
già, còn tôi là con, nên ông cứ vĩnh viễn cưởi trên đầu tôi,
cho dù ông là một người không có tinh thần trách nhiệm, bạc
tình bạc nghĩa, ích kỷ tư lợi, không phân biệt trắng đen, ông
còn khốn nạn hơn tôi gấp trăm gấp ngàn lần! Thế mà chỉ vì ông
là ông già, nên có thể lớn tiếng la lối với tôi như thế ...
- Hỗn láo!
Nô Đạt Hải lại vung tay đấm thẳng vào cằm Dực Viễn một cáị
- Ông xem! Ông vẫn còn dùng địa vị một người cha để trấn áp
tôi! Thế nào gọi là hỗn láo ? Ông nói thử nghe coi! Chỉ có ông
mới có quyền nạt nộ tôi, tôi không thể lớn tiếng với ông
chăng? Ông nạt nộ, lớn tiếng với tôi là chuyện đương nhiên,
tôi lớn tiếng với ông là hỗn hào chăng? Ông tới đây, tới đây
... hôm nay ông có giỏi, thì hãy quên đi ông là ông già của
tôi, tôi là con của ông, chúng ta hãy dùng tư cách hai người
đàn ông đọ sức với nhau xem sao, tôi đã muốn trả đũa lại ông
từ lâu rồi, tôi đã muốn đánh nhau với ông từ lâu rồi!
Chàng cung tay thủ thế, đứng ở tư thế chuẩn bị đánh nhaụ
Nô Đạt Hải giận đến muốn nổ tung cả người lên:
- Đánh thì đánh! Chẳng lẽ ta lại sợ mi hay saỏ
Thế là, hai cha con, thật sự xáp vào, đánh nhau kịch liệt. Tân
Nguyệt đứng một bên, cuống quýt đến độ nước mắt tuông rơi như
mưa đổ, nàng kêu to lên cuống cuồng:
- Đừng mà đừng mà! Nô Đạt Hải, anh đừng làm vậy! Anh hỏi cho
rõ mọi chuyện rồi hãy nổi giận mà! Dực Viễn nào có làm gì đâu
... chỉ tại vì em ... tại vì em ... Dực Viễn, Dực Viễn! Anh
dừng tay lại đi! Ông ấy dù sao cũng là cha của anh mà ...
Hai người đàn ông trong cơn giận dữ, nào có ai chịu nghe lời
nàng nói, họ cứ tiếp tục quyền qua cước lại, càng đánh càng dữ
dội, bàn ghế trong phòng, chai lọ hủ tách, đều bị bể văng đầy
sàn đầy đất. Vì trong phòng không đủ chỗ, cả hai đều không hẹn
mà cùng nhảy ra ngoài sân, tiếp tục quần nhaụ Nô Đạt Hải thấy
Dực Viễn đánh như thể liều mạng sống chết với chàng, trong
lòng càng lúc càng tức giận, cánh tay đưa ra một quyền thật
mạnh, khóe miệng của Dực Viễn lập tức rỉ ra một dòng máụ Dực
Viễn dùng cánh tay quẹt ngang miệng, nhìn thấy vết máu, chàng
càng thêm giận đến điên cuồng. Chàng gầm to lên một tiếng, đưa
thẳng chân ra đá mạnh vào ngực Nô Đạt Hải, sức mạnh đến nổi
làm cho cả người Nô Đạt Hải văng thẳng ra ngoàị Tân Nguyệt,
Vân Na, Khắc Thiện và bọn a hoàn, nô bộc trong nhà, kẻ thì rú
lên kinh hoảng, người thì thét lên cuống cuồng, náo loạn hẳn
lên.
Đúng lúc đó, lão phu nhân, Nhạn Cơ, Các Lâm, Xuân Nhã, A Sơn,
Mãng Cổ Thái, Cam Châu, vú Tô, tổng quản Ba Đồ, Nghiên Nhi ...
cùng bọn a hoàn, gia đinh của nhà bên đó, rầm rộ kéo vào đến
nơị Mọi người nhìn thấy tình hình như thế, đều kinh ngạc đến
độ trừng mắt trợn màỵ Sau đó, lão phu nhân dậm chân kêu trời:
- Trời ạ! Sao lại có thể xảy ra chuyện hoang đường đến như thế
nàỷ Sao lại xảy ra chuyện đến nông nổi nàỷ Thật là không giống
ai hết! Cha và con đánh lộn với nhau, cả cuộc đời ta chưa bao
giờ nghe nói đến, chưa bao giờ được biết đến, chúng bây ...
chúng bây ... khặc! Khặc! Khặc ... Chúng bây còn không chịu
dừng lại cho ta! Dừng lại! Khặc ... khặc ...
Lão phu nhân cuống quýt lên, bà bắt đầu ho lên một cách kịch
liệt.
Các Lâm cũng kêu lên thật to:
- Cha ơi! Dực Viễn ơi! Xin đừng đánh nhau nữa mà! ...
Xuân Nhã sợ quá khóc thét lên:
- Dực Viễn! Dực Viễn! Tại sao lại như thế nàỷ Anh làm sao vậỷ
Tân Nguyệt cũng vừa khóc vừa kêu:
- Dừng tay lại! Dừng tay lại đi! Cứ tiếp tục đánh mãi, cả hai
người đều sẽ bị thương nặng, Nô Đạt Hải, van anh, xin anh đừng
nên đánh nữa mà ...
Trong lúc mọi người vẫn còn người này một câu, người kia một
tiếng, kêu lên rùm trời như thế, Nô Đạt Hải và Dực Viễn vẫn
tiếp tục đánh nhau kịch liệt, hai người càng đánh càng cáu
tiết, càng đánh càng nặng taỵ Nô Đạt Hải hơi bị phân tâm, bị
Dực Viễn dùng thế chân quẹt nhanh sang, chàng đứng không vững
té nhào xuống đất. Dực Viễn lập tức nhào cả người tới, hai
người bắt đầu quấn vào nhau đánh ầm ầm. Lão phu nhân giận đến
độ suýt ngất đi, bà vươn gân cổ lên kêu to:
- A Sơn, Mãng Cổ Thái, bọn ngươi đứng đó nhìn làm gì? Sao còn
không chịu kéo chúng nó ra cho ta! Mau đi! Mau lên! ...
Mãng Cổ Thái, A Sơn, Ba Đồ và một số tráng đinh lực lưỡng, lập
tức nhào lên, kẻ thì ôm chân, kẻ thì ôm tay, kẻ thì ôm cổ, kéo
hai người ra khỏi nhau tức khắc. Mãng Cổ Thái và A Sơn giữ Nô
Đạt Hải, Ba Đồ và mấy tên gia đinh ghì chặt lấy Dực Viễn.
Trông cả hai người đều vô cùng thiểu não, khóe miệng của Dực
Viễn bị rách, máu cứ chảy mãi xuống. Bên chân mày trái của Nô
Đạt Hải bị quẹt một đường dài, nửa bên mặt sưng húp lên. Còn
như trên người chàng, không biết có bao nhiêu vết thương. Hai
người bị kéo ra khỏi nhau thật xa, thế mà vẫn còn nhe nanh múa
vuốt, trừng mắt trợn mày với đối phương.
Xuân Nhã lập tức chạy đến trước mặt Dực Viễn, dùng chiếc khăn
tay nho nhỏ lau đi dòng máu bên khóe miệng chàng, nước mắt từ
trong đôi mắt to của nàng cứ rơi liên tiếp xuống:
- Xem anh làm ra đến nông nỗi này, rồi làm sao bây giờ? Sáng
mai làm sao đi chầu triều đâỷ
- Có bị thương ở đâu không? ...
Lão phu nhân quay đầu lại hỏi Dực Viễn, nhưng cũng không quên
quay sang nhìn nhìn Nô Đạt Hải:
- ... Còn con thì saỏ Ta xem, Ba Đồ, ngươi mau đi đến giáo
trường mời Lỗ đại phu đến đây, xem xét cẩn thận cho hai cha
con chúng mới được!
Nô Đạt Hải vung tay:
- Không cần! Con không sao hết!
Chàng vùng ra khỏi sự dìu đỡ của A Sơn và Mãng Cổ Thái, định
tự mình đi vào nhà trong, bước chân của chàng, không che dấu
được sự loạng choạng hết vài bước. Tân Nguyệt lập tức bước lên
trên, đỡ lấy chàng. Trên tay nàng, vẫn còn nắm chặt lấy sợi
dây chuyền Tân Nguyệt đã gây ra tai họạ
Lão phu nhân nói cho qua chuyện:
- Được rồi! Được rồi! Cả hai người đều về phòng xem xét lại
cẩn thận cho ta, cần mời thày thuốc thì cứ mời thày thuốc,
không được nhịn miệng không nói đấy nhé! Nhạn Cơ! Xuân Nhã!
Chúng ta dẫn Dực Viễn về đi! Tân Nguyệt! Nô Đạt Hải giao cho
con đấy nhé!
Tân Nguyệt vội vã gật đầu liên tục.
Lão phu nhân lại nói:
- Vú Tô! Bảo tất cả mọi người tan hàng đi, phận sự của ai
người nấy cứ lo làm!
Thế là, lão phu nhân, Các Lâm, Xuân Nhã và Nhạn Cơ, đều lo dìu
đỡ Dực Viễn về phòng. Nhạn Cơ từ đầu đến cuối không mở miệng
nói một lời, chỉ dùng đôi mắt lạnh lùng, nhìn Nô Đạt Hải và
Tân Nguyệt một cách hận thù. Lúc này, cả một đoàn người đều đi
ngang Tân Nguyệt và Nô Đạt Hải, khi đi ngang qua hai người,
Nhạn Cơ mới lạnh lùng phán cho Tân Nguyệt hai chữ:
- Họa thủy!
(Chú thích của người dịch: Hai chữ này lấy từ câu "Hồng nhan
họa thủy", ý nói người con gái có nhan sắc là đầu dây mối nhợ
cho mọi tai họă
Tân Nguyệt chấn động bàng hoàng, cả người nàng run lên như cầy
sấỵ Nô Đạt Hải cảm nhận được sự run rẩy của nàng, chàng cũng
bất giác run người lên. Hai người cùng đưa mắt nhìn nhau, và
đều cùng trong cái nhìn của nhau, cảm nhận được nỗi đau buốt
tận cùng của đối phương. Nỗi đau buốt đó to lớn quá, hình như
làm cho cả hai đều cùng không chịu đựng nỗị
xxxxxxx
Tướng quân phủ buổi tối hôm đó, bị bao phủ bởi một không khí
âm u, lạnh lẽọ Bất luận trong phòng Nhạn Cơ, phòng Dực Viễn
hay Vọng Nguyệt Tiểu Trúc, đều chứa đầy một không khí nghiêm
trọng và bi thương.
Dực Viễn nằm trên giường của chàng, vô cùng bực bội chịu đựng
hết lão phu nhân, Nhạn Cơ, Các Lâm và Xuân Nhã luân phiên nhau
xem xét và trị liệu vết thương cho chàng, lão phu nhân sau khi
biết được chàng chỉ bị vài vết thương ngoài da, bèn không nhịn
được, bắt đầu mắng chàng:
- Không phải đã đặt ra luật lệ từ lâu rồi sao, không ai được
đặt chân đến Vọng Nguyệt Tiểu Trúc kia mà? Tại sao con không
giữ một khoảng cách, mà lại đến để chọc giận cha con làm gì?
Con đã lớn rồi, đã có vợ rồi, sao mà vẫn còn ngỗ nghịch đến
thế? Chuyện không phải nhất là lại dám đi động thủ với cha
con, như vậy không phải là đã đi tới mức không còn xem người
trên kẻ trước là gì nữa rồi saỏ Sao mà con lại như thế được
chứ?
Sự tức giận của Dực Viễn vẫn chưa tiêu tan, chàng nhắm mắt
lại, không trả lời một câu nàọ Nhạn Cơ càng nghe càng không
phục, đứng một bên tiếp lời nói rằng:
- Mẹ, tức nước thì phải vỡ bờ! Dực Viễn từ trước đến nay vốn
là một người đàng hoàng, phép tắc, người ta không dây vào nó,
nó cũng sẽ không dây vào ai làm gì đâu! Còn như chuyện đánh
nhau, không phải con bênh vực nó, làm cha thì cũng phải có cái
phong độ của một người cha, nếu như Dực Viễn không đánh trả
lại, để yên cho ông ấy đánh, chỉ e rằng giờ này cái mạng thằng
nhỏ cũng không còn! Đừng nên chỉ nói thằng nhỏ không biết đến
người trên kẻ trước, mà phải hỏi xem trong lòng Nô Đạt Hải có
còn thằng con này nữa hay không?
Lão phu nhân hơi có vẽ kích động:
- Cô đừng nên đổ dầu thêm vào lửa nữa, được không? Một thằng
là con của ta, một thằng là cháu của ta, ai đả thương ai, cũng
làm cho ta đau lòng đến chết đi được! Dực Viễn có gì bất mãn,
cũng phải đến gặp ta trước, chứ không nên tự mình xông xáo qua
đó như thế, huống hồ gì kẻ dưới đối với người trên, cho dù như
thế nào cũng phải nhường nhịn ba phần, đó là đạo lý làm người
căn bản nhất! Ta dạy nó hai câu như thế, có gì là không phải
hay saỏ
Nhạn Cơ vẫn không chịu im miệng:
- Vấn đề là ở chỗ, sự bất mãn của Dực Viễn, chỉ e rằng mẹ
không thể nào giải quyết nỗi ...
Nhìn thấy ngay trước mắt là Nhạn Cơ và lão phu nhân lại sắp mở
ra một cuộc chiến tranh mới, Dực Viễn lập tức từ trên giường
lồm cồm ngồi dậy, nói một cách gấp rút:
- Được rồi được rồi! Nội dạy rất phải! Tất cả đều là lỗi ở
con, như vậy là được rồi chứ gì? Có thể nào cho con ngủ một
chút được không? Cái đầu con muốn nổ tung lên rồi đây!
Lão phu nhân vội vàng nói:
- Được được được ... chúng ta sẽ đi ra hết đây, để cho con
nghĩ ngơi ... Xuân Nhã, con ở đây với nó, xem nó muốn ăn gì,
uống gì, lập tức bảo bọn a hoàn chạy sang cho ta biết nhé!
Xuân Nhã thấp giọng trả lời:
- Dạ!
- Chúng ta đi thôi!
Lão phu nhân dẫn Nhạn Cơ và Các Lâm, lùi ra khỏi phòng của Dực
Viễn, đi đến cửa, đột nhiên Dực Viễn kêu lên:
- Nội ...
Lão phu nhân quay đầu lại nhìn. Dực Viễn buột miệng nói:
- Tốt nhất là nội nên đi gặp cha một chút ... trong lúc đánh
nhau, chẳng còn ai biết nặng nhẹ gì nữa cả ...
Lão phu nhân nhìn Dực Viễn, vì sự đột nhiên biểu lộ tình thân
của chàng mà đôi tròng mắt trở nên ươn ướt. Bà nhìn Dực Viễn,
gật gật đầu thật sâu, sau đó bỏ đi thật nhanh.
Trong phòng chỉ còn lại có Xuân Nhã và Dực Viễn. Xuân Nhã bắt
đầu thút thít khóc, vừa khóc vừa nói một cách uất ức:
- Em bị anh hù cũng hù đủ rồi, hung hăng cũng hung hăng đủ
rồi, thế nhưng cho tới bây giờ, em vẫn còn mơ hồ, lộn xộn, anh
có thể nói cho em biết, tại sao anh lại tức giận đến như thế?
Tại sao một sợi dây chuyền lại có thể làm cho kinh thiên động
địa đến như vậỷ Anh nói cho em nghe đi!
Dực Viễn quay người qua, nằm quay mặt vào vách, định tránh
khỏi sự chất vấn của Xuân Nhã. Xuân Nhã không cho chàng tránh,
nàng dùng tay kéo bờ vai chàng, bắt chàng phải quay sang nhìn
nàng:
- Không được! Anh phải nói rõ ràng cho em biết, em là vợ của
anh, không có chuyện gì mà anh không thể nói cho em nghe được!
Anh nổi cơn lôi đình như thế, là vì anh quá thù ghét Tân
Nguyệt? Hay là tại vì anh quá yêu thích Tân Nguyệt? Anh ...
anh ...
Nàng càng nghĩ càng sợ hãi, càng nghĩ càng nghi ngờ:
- ... Anh đừng xem em như một con ngố, cho dù em có ngố đến
mấy, cũng có thể nhìn ra trong chuyện này có một cái gì đó
không đơn giản, có phải ... có phải ... có phải giữa anh và
Tân Nguyệt cũng đã có chuyện gì xảy rả Cô ấy từ trước tới giờ
ở nhà anh, có phải giữa cô ấy và anh cũng có ... cô ấy và anh
cũng có chuyện gì? Anh.. anh nói đi! Anh nói cho em nghe đi!
...
Nước mắt nàng chảy ròng ròng xuống má, không cách chi kềm chế
được.
Dực Viễn đột nhiên quay phắt người lại, nắm lấy bờ vai của
Xuân Nhã, bắt đầu lắc nàng một trận kinh thiên động địa, miệng
chàng gầm gừ lên như điên như cuồng:
- Im ngay! Câm ngay! Đừng bao giờ nói thêm một tiếng nào hết,
đừng bao giờ hỏi thêm một tiếng nào hết! Cô sĩ nhục tôi không
sao cả, nhưng nếu cô sĩ nhục Tân Nguyệt, tôi sẽ không để yên
cho cô đâu nhé! Cô tưởng tượng ra nàng là một người đàn bà như
thế nàỏ Tại sao trong đầu óc cô lại có những ý nghĩ không
trong, không sạch như thế? Trong căn nhà này, nếu như có người
có tội, người có tội đó là cha, là tôi, thế nhưng, tuyệt đối,
không phải là Tân Nguyệt!
Xuân Nhã mở to miệng, trừng mắt nhìn Dực Viễn, càng nghe càng
cảm thấy lộn xộn, càng nghe càng cảm thấy mơ hồ, chỉ có một
điều nàng hiểu rõ là: đối với Tân Nguyệt, Dực Viễn quả thật là
đã "quá yêu thích"! Thậm chí, là "quá quá quá yêu thích" rồi!
Nàng đứng sững người ra, chết trân, cứng nhắc, sau đó, đột
nhiên nàng quay người lại, dợm chạy ra khỏi phòng, miệng nói:
- Em đi hỏi Tân Nguyệt!
Dực Viễn nhảy dựng người lên thật nhanh, đứng chắn ngay ở cửa,
gương mặt chàng trắng bệch, giọng chàng khào khào:
- Không cho đi! Anh đã làm náo động một trận quá sức rồi, em
không thể đi qua bên ấy làm náo động thêm một trận nữa, chuyện
mất mặt này, hôm nay bao nhiêu đó đã đủ rồi, em, hãy giữ lại
một chút lòng tự tôn dùm cho anh thì tốt hơn! ...
Nàng trừng mắt nhìn chàng, đôi con mắt mở ra vừa to vừa tròn.
- ... Cái mặt nạ giả dối của anh đã bị lột ra rồi, anh cũng
không còn sức để ngụy trang nữa! Tốt nhất là em nên biết điều
một chút, đừng nên làm phiền anh nữa! Em đã được người của
anh, xin em đừng nên để ý đến trái tim của anh!
Đôi mắt nàng càng mở to hơn nữa, mở miệng ra, nàng định nói
chuyện, thế nhưng lại không thốt ra được tiếng nào, trong lòng
nàng, có một ngọn sóng bi thương đang ào ạt, cuồn cuộn dâng
lên như cơn đại hồng thủy vỗ bờ, ngọn sóng to lớn đó hình như
từ trong miệng nàng, trào ra lai láng. Nàng bèn "òa" lên một
tiếng, khóc thật thảm thiết. Đầu Dực Viễn đau như búa bổ, trái
tim chàng bối rối, đầu óc lộn xộn, chàng nắm lấy cánh tay
nàng, lại lắc mạnh một hơi, vừa lắc vừa hét lên:
- Đừng khóc đừng khóc! Để anh nói thẳng ra cho em nghe, hôm
làm lễ thành hôn, chính vì cái tính thích cười của em, em đã
cứ nhìn anh mà nở những nụ cười ngọt ngào quyến rũ, do đó anh
mới động lòng mà sống với em, nếu như bây giờ em muốn làm một
người đàn bà suốt ngày khóc lóc, đụng tới là rớt nước mắt, thì
anh sẽ không thèm nhìn đến em nữa đâu! Em tin hay không?
Xuân Nhã "ồ" lên một tiếng, khóc càng dữ hơn nữạ Dực Viễn dùng
tay ôm lấy đầu, quay người ra mở cửa phòng, miệng chàng la
toáng lên:
- Tôi đi! Để cô ở đó khóc cho đã!
Xuân Nhã không hề suy nghĩ, nàng nhào tới đẩy Dực Viễn sang
một bên, dùng lưng mình tựa vào cánh cửa, lấy cả người mình,
ép sát vào cánh cửa thật chặt, không cho chàng đị Nàng dùng
cánh tay và tay áo, vội vàng lau đi những dòng nước mắt cứ
tuôn tuôn chảy, càng lau càng nhiều, làm nàng càng lúc càng
cuống quýt, môi son má phấn, đều bị nhạt nhòa, bê bết. Cổ họng
nàng không ngừng nức lên, thút thít, thế nhưng nàng lại không
dám khóc thành tiếng, điệu bộ nàng trông thật tội nghiệp. Nàng
một mặt cố gắng lắc đầu, một mặt không ngừng miệng kêu lên:
- Không khóc không khóc, em không khóc, không khóc ...
Dực Viễn nhìn trân trối vào dáng vẻ tội nghiệp của nàng, đột
nhiên, chàng cảm thấy rằng mình quả thật là một thằng người
khốn nạn, tồi tệ nhất trên đờị Chàng cúi đầu xuống, dưới sự tự
trách một cách mạnh mẽ, chàng không hề biết mình phải làm thế
nào cho phảị
* * *
Cùng một lúc đó, lão phu nhân dẫn Các Lâm, cầm theo chai thuốc
rượu gia truyền, chuyên trị trật đã và thương tích, thân hành
đem đến Vọng Nguyệt Tiểu Trúc. Nô Đạt Hải thấy mẹ già của mình
bôn ba như thế, vừa thương cháu nội, vừa thương con trai, sự
hối hận và áo não trong lòng, kể chi cho xiết! Lão phu nhân
nhìn thấy nét mặt, đã biết sự đau đớn trong lòng chàng, bà
không nở trách mắng, mà lại an ủi thật hiền từ rằng:
- Yên tâm đi con, Dực Viễn nó không hề gì đâu, chỉ bị xây xát
phía ngoài da chút thôi, đã bôi thuốc xong rồi, không việc gì
cả! Còn con thì saỏ Có bị trúng gân động cốt gì không? Đừng có
dấu đấy nhé!
Nô Đạt Hải trả lời một cách ngắn gọn:
- Con cũng không việc gì!
Lão phu nhân ngẩng đầu lên nhìn Tân Nguyệt, đôi mắt của Tân
Nguyệt rươm rướm lệ, muốn nói lại thôị Thế là, lão phu nhân
biết rằng, Nô Đạt Hải đã chịu mấy cú thật nặng. Trong lòng bà
vừa thương xót, vừa đau đớn. Nhìn thấy Nô Đạt Hải lặng yên
không nói, ánh mắt đong đầy sự bi thương, bà lại vỗ vỗ vào tay
chàng, nói rằng:
- Cha con dù sao vẫn là cha con, qua vài hôm, hết mưa trời lại
sáng thôi! Hử?
Nô Đạt Hải gật gật đầu, không nói lên được lời nàọ Các Lâm
nhìn Nô Đạt Hải mặt sưng mũi tím, lại nhìn vào Tân Nguyệt đang
đứng một bên lặng lẽ chùi nước mắt, nàng cảm thấy sự chua xót
trong lòng mình, cứ dâng lên dâng lên, dâng đầy tới cổ họng.
Nàng nhào tới, nhào vào ngay lòng Nô Đạt Hải, rớt nước mắt
nói:
- Cha! Nhà chúng ta sao lại như thế này vậỷ Thật sự không còn
niềm vui, tiếng cười nữa hay saỏ
Nô Đạt Hải kéo đầu của Các Lâm, ép thật sát vào lòng mình,
chàng nhắm nghiền đôi mắt lại, một giọt nước mắt, từ trong
khóe mắt lặng lẽ lăn xuống má. Nô Đạt Hải chưa bao giờ rơi lệ,
vì vậy giọt lệ này của chàng, đã làm cho lão phu nhân cảm thấy
nỗi bi thương kép ập về, bà không nhịn nỗi nữa, nước mắt cũng
trào ra lai láng. Tân Nguyệt vội vàng lấy chiếc khăn tay nhỏ
của mình, lau lệ cho lão phu nhân, chưa kịp lau xong lệ cho
lão phu nhân, nước mắt của nàng đã chảy đầy mặt. Và như thế,
cả ba thế hệ bà cháu, cùng ôm nhau rớt nước mắt không ngừng.
Lão phu nhân ôm lấy Tân Nguyệt, nghẹn ngào nói rằng:
- Nô Đạt Hải, Tân Nguyệt, cái tình yêu sống chết có nhau của
hai con, mẹ không hiểu được cho lắm, nỗi hận thù căm gan tím
mật của Nhạn Cơ, mẹ cũng không hiểu được lắm. Còn như cái món
nợ hồ đồ của Dực Viễn, mẹ lại càng không thể nào hiểu được. Mẹ
chỉ hy vọng, có một gia đình thương yêu, đùm bọc lẫn nhau,
thật không ngờ, vào tuổi hoàng hôn của cuộc đời ta, cái nguyện
vọng bình thường như thế, lại trở thành một thứ xa xí phẩm
trong đời!
Nô Đạt Hải đau khổ nhìn lão phu nhân, giọng chàng khàn đục:
- Mẹ! Để cho mẹ đau đớn như thế này, lo lắng như thế này, quả
thật đó là tội lỗi tày trời của con! Đi đến nước này, con thật
sự vô cùng bối rối, không biết phải làm thế nào cho phải! Thế
nhưng, xin mẹ yên tâm, những chuyện như ngày hôm nay, sẽ tuyệt
đối không bao giờ xảy ra nữa!
Lão phu nhân một mặt rớt nước mắt, một mặt liên tiếp gật đầụ
Các Lâm từ trong lòng Nô Đạt Hải, ngẩng đầu lên nhìn chàng,
nói một cách khẩn cầu:
- Cha! Cha cho mẹ thêm một cơ hội nữa đi!
Nô Đạt Hải nói một cách bi ai:
- Không phải cha không cho mẹ con cơ hội, mà không biết làm
sao để cho thì đúng hơn! Giữa cha và mẹ con, tình trạng đã đi
đến mức quá khích rồi! ... Các Lâm, con không hiểu được đâu,
mẹ của con, làm một người đàn bà vô cùng thông minh, vô cùng
kiêu hãnh, nàng muốn toàn bộ của cha, chứ không phải một phần
của chạ Nếu như cha đến chỉ để ve vuốt nàng, thì e rằng sẽ còn
làm cho tổn thương nhiều hơn nữạ Sự phản bội của cha đã trở
thành sự thật, giống như đã móc một lỗ hổng thật to trong trái
tim nàng, mà cha không có cách gì đắp lại cái lỗ hổng đó, cha
thật sự đã quá mệt mỏi rồi! Hôm nay, lại xảy ra sự xung đột
với Dực Viễn, cha mới hiểu một cách thâm sâu rằng, tình yêu,
thật sự cũng giống như nước, nước chứa được thuyền, và cũng có
thể đắm được thuyền!
Các Lâm nhìn Nô Đạt Hải, cảm thấy được sự bi ai sâu đậm, nặng
nề, âm u, dày đặc của của chàng, nỗi bi ai đó quả thật giống
như một tấm thiên la địa võng, úp chụp lên tất cả mọi người
trong gia đình nàỵ Ngay cả cô dâu mới như Xuân Nhã, cũng tránh
không thoát. Nàng cảm thấy đau khổ vô vàn, trong lòng nàng,
hoàn toàn bị nỗi bi ai đó tràn ngập, đong đầỵ
Sau khi lão phu nhân và Các Lâm đi rồi, nỗi bi ai đó vẫn nặng
nề bao phủ lấy cả gian phòng, giống như màn đêm tăm tối, không
chừa một chỗ nàọ
Tân Nguyệt và Nô Đạt Hải, im lặng không nói một lời, đôi con
mắt ướt lệ nhìn nhaụ Sau đó, Tân Nguyệt lấy chai thuốc rượu,
bắt đầu thoa bóp những chỗ bị thương của Nô Đạt Hảị Nàng cẩn
thận xem xét, tỉ mỉ thoa thuốc. Nhìn thấy toàn thân Nô Đạt
Hải, chỗ nào cũng có những vết bầm tím và rướm máu, nước mắt
nàng lại lả chả rơi xuống má. Nô Đạt Hải đưa tay kéo nàng đến
bên mình, cả người nàng ngã trọn vào vòng tay chàng, chàng
dùng đôi cánh tay lực lưỡng, xiết chặt lấy nàng, nói bằng một
giọng đau đớn, bi ai:
- Tân Nguyệt, chúng ta đi thôi!
Tân Nguyệt hỏi:
- Đi đâủ
- Em có ngại đi đâu chăng? Đi đến vùng hoang vu sơn dã, không
một bóng người, em có dám đi không?
Tân Nguyệt tựa sát đầu mình vào bờ vai rộng lớn của chàng, tựa
thật sâu, thật mạnh, thật dùng sức, làm cho vết thương trên
vai chàng trở nên đau đớn. Nàng biết, nhưng nàng không màng,
dùng một giọng nói kiên quyết, mạnh mẽ hơn nữa, nàng nói:
- Chân trời góc bể, em đều đi theo anh! (Hết Chương 14 ... Xin xem tiếp
Chương 15) |