Lộc để ý nghe ngóng thật kỹ càng từng câu hỏi, từng
lời của Văn-Lang. Sau một hồi suy nghĩ thật chín
chắn, chàng mới cẩn thận trả lời:
-Hôm thứ bảy tôi đưa gia đình lên D.C. chơi, thăm
người quen, 11giờ 30 mới lên đường về Richmond.
Thường thì lộ trình D.C.-Richmond hay Richmond-D.C.
chỉ mất khoảng một tiếng rưỡi trở lại.
Văn-Lang gật đầu, chàng hỏi tiếp:
-Nghĩa là anh về đến Richmond khoảng một giờ đêm,
hay nói cho đúng hơn, một giờ sáng chủ nhật?
-Phải!
-Trong khoảng thời gian trước khi về có lúc nào anh
rời xa vợ con không?
-Lúc 10 giờ 45, tôi có đi đổ xăng ở cây xăng gần nhà
người quen, tiện thể mua vài món lặt vặt ở tiệm 711,
sau đó trở lại đón vợ con về Richmond.
-Từ chỗ đó tới nhà bà Hội mất bao lâu?
Lộc cười nói:
-Chỉ độ 10 phút đồng hồ. Tôi đồng ý với anh. Anh
nghĩ rất đúng. Tôi có đủ thì giờ lại nhà đó giết
chết tên Quý rồi trở lại đón vợ con.
Văn-Lang thấy lời Lộc có vẻ cay cú nên vội giải
thích:
-Xin anh đừng giận. Tôi phải hỏi cho đúng luật điều
tra chứ chưa hề nói anh là thủ-phạm! Mà anh nói cũng
đúng, vào bất cứ người nào điều tra cũng phải nghĩ
đến điểm này cho dù là có hay không.
Vợ Lộc lúc đó mang nước lên mời khách. Văn-Lang uống
qua loa lấy lệ cho đẹp lòng chủ nhà. Bằng một
thái-độ hết sức nhã nhặn, chàng hỏi:
-Anh Lộc, nếu anh không ngại thì có thể kể sơ qua
tiểu sử anh Khôi cho tôi nghe được không. Tôi biết
anh Khôi không phải người xấu. Nhưng anh ấy là người
đau khổ, lúc nào trông cũng buồn buồn.
Giá vào lúc bình thường, chắc chắn Lộc sẽ không đem
chuyện của bạn kể cho người khác nghe. Nhưng hiện
tại, Khôi là nghi can số một cho nên chàng thầm nghĩ
nếu nói tốt về Khôi nhiều may ra có thể thuyết-phục
được Văn-Lang loại bỏ bạn mình ra khỏi danh-sách
nghi can. Nghĩ vậy, Lộc liền kể hết cho Văn-Lang
cuộc đời thăng trầm của Khôi như thế nào từ lúc thơ
ấu cho đến lúc trưởng thành. Chàng cũng không quên
nói rõ từng chi tiết về tình bằng-hữu giữa mình và
Khôi ra sao, lúc bênh vực bạn lúc nhỏ và khi trưởng
thành được bạn nâng đỡ thế nào. Văn-Lang để ý nghe
rất kỹ càng, không bỏ sót một lời nào.
Lộc kết luận:
-Tóm lại, Khôi là một người rất tốt, trong đời đã
chịu không biết bao nhiêu là nỗi oan ức, nhục nhã mà
vẫn tỉnh như không. Tôi quen Khôi từ nhỏ, tôi dám
đem hết cả danh-dự, luôn cả tính mạng để bảo đảm cho
Khôi. Một người như thế không thể nào đi giết người
được...
Nghe tới đây, Văn-Lang chợt ngắt lời:
-Hình như chính anh đã cản anh Khôi lại khi anh ta
cầm dao hăm dọa mấy mẹ con bà Hội phải không?
Lộc hơi giật mình nhưng lấy ngay lại được bình tĩnh:
-Phải, đó là lần duy nhất trong đời tôi thấy Khôi
tức giận như vậy. Nhưng anh nên hiểu rõ, đó là uất
hận mấy chục năm trời ứ đọng lại không còn chỗ chứa
nữa nên mới phải trào ra. Phải, lúc đó nếu tôi không
tới kịp thời thì chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra,
nhưng sau phút đó rồi thì tôi dám chắc Khôi đã hoàn
toàn lấy lại được thăng bằng và lý trí. Một ly nước
sau khi trào hết được nước ra ngoài thì sẽ có lại
chỗ để tiếp tục đựng thêm.
Văn-Lang nghe nhưng không có ý kiến về việc này.
-Con dao đó có dấu tay của anh Khôi và anh như tôi
đã nói qua. Giờ tôi đã hiểu rõ lý do phần nào rồi.
Anh có thể tả cho tôi hình dáng con dao đó ra sao
không?
-Đó là một con dao làm bếp, đầu rất nhọn, lưỡi rất
sắc, cán làm bằng gỗ, màu đen.
Trả lời xong, Lộc bỗng thắc mắc:
-Có phảo con dao đó đã đâm chết nạn nhân không?
Văn-Lang lắc đầu nói:
-Không phải, đó là một con dao găm.
-Dao găm?
-Đúng thế!
-Thật là vô lý hết sức!
Lộc gãi đầu gãi tai nói:
-Nếu là con dao găm thì làm sao có dấu tay của Khôi
và tôi được? Điều này có gì lầm lẫn không?
Văn-Lang cười nói:
-Lầm lẫn hay không tôi không biết. Nhưng chính vì
vậy mà tôi mới phải điều tra.
Lộc lộ vẻ khó chịu:
-Nhưng theo như anh nói thì thủ phạm nhất định một
là Khôi, và hai là tôi, hoặc cả hai cùng thông đồng
rồi còn gì!
Văn-Lang nói:
-Xin nhắc lại, tôi chưa hề nói ai là thủ-phạm hết!
Nếu anh không làm thì không có lý do gì phải lo sợ
cả. Đó là lời nói thành thật của tôi. Nhưng tôi dám
bảo đảm là kẻ gian sớm muộn gì cũng lọt lưới, không
qua nổi mắt tôi đâu! Và chẳng thà là tôi để cho kẻ
sát nhân thoát nạn chứ quyết không bắt oan người vô
tội đâu, anh yên chí.
Nói đến đây, Văn-Lang đứng dậy, xin từ tạ. Lộc cũng
không giữ chàng lại làm gì. Văn-Lang đi rồi, Lộc suy
nghĩ rất nhiều về lời nói ban nãy. Lời nói đầy tự
tin nếu không muốn nói là ngạo mạn kia có thể là con
dao hai lưỡi. Nếu người vô tội nghe thì đó là một
lời trấn an tinh-thần. Nhưng ngược lại, kẻ có tội
nghe thì không khỏi lo lắng đến mất ăn mất ngủ. Đầu
óc của Lộc hiện giờ phức-tạp vô cùng. Chắc chắn là
chàng không vui, mà cũng chẳng buồn. Chàng chẳng
thấy yên tâm thoải mái chút nào, nhưng cũng không có
gì gọi là lo lắng cho lắm...
Còn về phần Văn-Lang, sau khi rời nhà Lộc, chàng gọi
Yến, người đẹp Trung-Hoa nói chuyện một hồi như đã
hứa lúc mới đi...
-Nhớ nghe chưa! Thứ bảy này có hẹn với em đó!
-‘Dạ’!
-Không được quên đó nghe ông!
-Yên chí!
-Thôi em đi ngủ đây.
-Ngủ ngon nhé.
-Gặp sau!
-Gặp sau!
Tối về Văn-Lang ngã bệnh. Chàng bị cảm cúm. Dù không
đến nỗi liệt giường nhưng cũng đủ cho Văn-Lang thấy
‘rêm’ hết cả mình mẩy. Sáng sớm hôm sau, Văn-Lang
gọi điện-thoại cho Louis Winston báo cáo tình hình
và xin nghỉ mấy hôm. Phải đến thứ sáu chàng mới đỡ
ho, nhưng cũng chưa khỏe lại được gì mấy. Nhưng vì
tự ái, không muốn để ai nghĩ là mình ‘nằm vạ’ tìm
cách thoái thác công việc, chàng lên gặp Louis
Winston cho ông ta biết chàng có thể tiếp tục được
rồi. Nhìn dáng điệu mệt mỏi của Văn-Lang, Louis
Winston hơi ngại ngùng, nhưng nói bằng một giọng
thật tình:
-Trông anh có vẻ vẫn còn mệt đấy. Nếu không được
khỏe thì nghỉ thêm một hai ngày nữa rồi hẵng tiếp
tục công việc.
Văn-Lang cũng hơi cảm kích về sự lo lắng của Louis
Winston đối với mình. Nhưng chàng chỉ lắc đầu nói:
-Mệt thì có mệt thật đấy. Nhưng làm cái việc này thì
có mấy lúc mình được khoẻ? Nếu tôi mà nghỉ thêm
chừng một ngày thì chắc sinh ra làm biếng mất thôi.
Louis Winston gật đầu tỏ vẻ thán phục lòng cương
quyết và ý chí can trường đầy nghị-lực của Văn-Lang.
-Anh định điều tra ai kế tiếp?
Không trực tiếp trả lời Louis Winston, Văn-lang hỏi
ngược trở lại:
-Ba mẹ con bà Hội đã về lại nhà chưa?
-Rồi! Cảnh-sát đã đưa họ về nhà an toàn hôm qua.
-Tốt, tôi sẽ tới đó hỏi thăm sức khỏe cả ba người
một chút.
Với vẻ hơi ngạc nhiên, Louis Winston hỏi:
-Anh định thẩm vấn ba mẹ con đó hả? Có hơi sớm đó
không?
-Chẳng có gì là sớm với muộn cả. Bất cứ ai biết, hay
có chút quan-hệ nào với nạn nhân là tôi đều
khai-thác hết, chẳng từ một ai.
Lấy tay che miệng ngáp lại, Văn-Lang nói:
-Thôi, tôi đi công tác đây. Cứ ngồi hoài một chỗ
chắc tôi lăn ra ngủ gật mất!
Sau khi chào Louis Winston, Văn-Lang ra bãi đậu xe
đề máy chuẩn bị lên đường. Trong khi chờ đợi xe nóng
máy, chàng mồi một điếu thuốc giết thì giờ. Có tiếng
điện thoại reng, Văn-Lang bốc lên nghe.
-Anh Văn-Lang đó hả? Em gọi nhắc cho anh là ngày mai
mình có hẹn với nhau đấy nhá.
-Biết rồi, khổ lắm! Nói mãi!
-Thì người ta gọi nhắc anh thôi chứ có làm gì đâu mà
anh phải nổi quạu!
Văn-Lang chợt tỉnh ngộ, chàng biết mình mới ốm xong,
sức khỏe chưa hoàn toàn bình phục nên có thể ảnh
hưởng đến tính tình đôi chút. Nghĩ vậy chàng dịu
giọng xin lỗi.
-Thôi, cho anh xin lỗi đi. Tại có vài chuyện bực
mình nên nói chuyện với em không được nhã nhặn cho
lắm. Bỏ qua cho anh đi nhé!
-Nói như anh có nghĩa là hễ ‘giận cá’ là có quyền
‘chém thớt’ hả?
-Thôi mà! Đừng bắt lỗi anh nữa được không? Ai chẳng
có ‘lúc này lúc nọ’.
-Được rồi, thôi bỏ qua chuyện đó! Mà nhớ đừng quên
nghe chưa. Gặp sau!
Cúp điện-thoại xong, Yến bước ra khỏi khuôn viên
trường đại-học, đến trạm đứng đón xe buýt. Đột nhiên
trời chợt đổ mưa ào xuống. Không chuẩn bị trước nên
Yến bị ướt hết cả người thật nhanh chóng. Nàng đang
định chạy tìm chỗ trú mưa thì đột nhiên có một chiếc
xe hơi từ đâu phóng đến đậu ngay ở trạm xe buýt nơi
nàng đứng. Trong xe là một người Á-Châu trông rất
lịch-sự hào hoa nhìn Yến hỏi:
-Cô ở đâu? Nếu không ngại cứ leo lên xe để tôi đưa
về tận nhà không sao.
Nhớ những lời khuyên của người Mỹ là ‘không nên đi
xe chung với người lạ mặt mình không quen biết’, Yến
đâm ra rờn rợn lo sợ nên không biết trả lời sao.
Nhưng khổ nỗi mưa càng lúc càng nặng hột làm nàng
càng lúc càng thêm luýnh quýnh, muốn nhận lời thì
ngại, mà từ chối thì lại ‘tiếc rẻ’. Người đàn ông
hình như hiểu được nỗi bâng khuâng của nàng. Anh ta
mỉm cười nói:
-Hay là cô sợ bị tôi bắt cóc hay đưa đi làm những
chuyện bậy bạ?
Không hiểu sao, Yến có cảm tưởng là người đàn ông
Á-Châu kia là một người tốt bụng thật sự muốn giúp
đỡ nàng qua cơn mưa gió này chứ không phải là phường
gian manh có ý này nọ. Yến đánh bạo mở cửa bước lên
xe, cột giây an-toàn lại cẩn thận.
-Xin lỗi nghe, nước trên người tôi tuôn xuống tôi
làm ướt hết cả xe anh rồi.
Người đàn ông phá lên cười. Thoáng hiểu trong đầu óc
anh ta đang ‘méo mó’ nghĩ đến điều tinh nghịch, Yến
bỗng thẹn thùng cúi gầm mặt xuống. Người đàn ông
thấy vậy liền ngưng tiếng cười mà ‘tạ tội’:
-Xin lỗi về hành động lố lăng bất nhã của tôi, mong
cô tha thứ cho.
-Ông nói quá lời, chính tôi phải cám ơn ông đã
thương tình mà cho quá giang mới phải.
-Không sao, cô đừng khách sáo. Giúp đỡ nhau trong
trường hợp này là thường. Tôi chắc nếu đổi lại là cô
thì cô cũng sẽ làm như tôi thôi. Xin tự giới-thiệu:
tôi là người Việt-Nam, tên Khôi. Hình như cô là
người Trung-Quốc phải không?
-Vâng, tôi là người Trung-Quốc, ở Bắc-Kinh sang đây
du học. Tôi tên Yến, có nghĩa là con chim én.
Hai bên khách sáo chuyện trò qua lại ít câu xã-giao.
Khôi được biết Yến muốn ở lại định cư tại Hoa-Kỳ chứ
không có ý định trở về lại Trung-Quốc. Chàng cũng
nói sơ qua về đời sống của chàng cho người con gái
Trung-Hoa nghe.
Mười phút sau, xe đã đậu trước cửa nhà Yến. Nàng mở
cửa xe cúi đầu chào ngỏ ý cám ơn, nói mấy lời từ tạ.
Khôi móc trong bóp ra một tấm danh thiếp trao cho
nàng nói:
-Trên này có số điện-thoại của tôi. Nếu tôi giúp gì
được cho cô xin cứ gọi, đừng khách sáo nhé!
-Cám ơn anh.
*
* *
Đã quá giờ hẹn đến 30 phút mà không thấy Văn-Lang
đến. Yến nghe như cổ họng nàng mắc nghẹn tưởng chừng
khóc lên được. Cứ cách vài giây nàng lại đưa mắt
nhìn đồng hồ. Trong thời gian nửa tiếng qua, Yến gọi
Văn-Lang trước sau cả chục lần nhưng không lần nào
có tiếng chàng trả lời. Hình như Văn-Lang đã tắt
điện-thoại nên lần nào cũng có tiếng máy trả lời bảo
người gọi để lại tên và số. Yến ngồi trước thềm nhà
xịu mặt, chán nản.
-Cô Yến!
Yến ngước mặt lên nhìn. Một chiếc xe quen quen đang
đậu trước cửa nhà nàng. Một khuôn mặt khá quen thuộc
đang nhìn nàng mỉm cười.
-Chào anh Khôi! Đi đâu vậy?
Khôi tắt máy xe, bước ra ngoài chào hỏi Yến. Chàng
ngỏ lời mời:
-Tôi thấy buồn nên định lên phố ăn cơm. Nếu cô không
bận gì thì mời đi ăn chung cho vui. Tôi tới vùng này
chưa được lâu lắm nên ít có bạn bè. Nếu cô chịu đi
chung cho có bạn thì tôi hoan nghênh hết mình.
Trường hợp như cô có hẹn với ai rồi, hay bận chuyện
gì thì cứ coi như tôi chưa hề hỏi qua.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô gái xinh đẹp
người Trung-Quốc. Cô ta tự nói một mình trong thâm
tâm:
-“Văn-Lang! Bộ anh tưởng không có anh là tôi ‘ế’ hả?
Được lắm, anh đã cho tôi ‘leo cây’ thì tôi đi chơi
với người khác cho anh ‘biết mặt’!”.
Nghĩ đoạn Yến liền tươi cười vui vẻ nói với Khôi:
-Được anh coi là bạn mà chiếu cố đến thế thì còn gì
bằng!
-Cô bằng lòng?
-Dĩ nhiên!
-Vậy thì chúng ta đi thôi!
Đối với Khôi, đây là một cuộc vui bất ngờ không hẹn
mà đến. Với Yến, đây chỉ là một hành động nhất thời
để cho nàng thỏa mãn cái tự ái của mình để ‘trả thù
người yêu’ đã thất hẹn.
Khôi hỏi Yến thích ăn tiệm nào thì nàng chọn ngay
tửu lầu hôm được Văn-Lang dẫn đi. Khôi hết lòng
chiều người đẹp, để mặc nàng tùy ý muốn gọi món nào
thì gọi, muốn gọi bao nhiêu thì gọi. Ngoài thức ăn,
Khôi gọi riêng cho chàng một ít bia rượu. Hai người
vừa ăn vừa chuyện trò khá vui vẻ. Khôi vừa uống vừa
nói:
-Trong cuộc sống, không mấy khi tôi tìm được những
giây phút thoải mái an ủi như thế này.
Thấy chàng như ‘hó hé’ niềm tâm sự nào đó, Yến tò mò
muốn tìm hiểu.
-Có lẽ anh có nhiều tâm sự buồn phải không?
Khôi gật đầu nói:
-Cô thật là hay! Mới gặp cô mà tự nhiên tôi có cảm
tưởng như quen lâu lắm rồi. Xin đừng hỏi tôi tại
sao. Có thể cô cho rằng tôi ‘đại ngôn’, nói ba hoa
chích chòe để lấy lòng người đẹp, nhưng đây là sự
thật. Tôi không có nói gian đâu!
Yến để ý từng lời nói, từng cử chỉ của Khôi. Nàng
nhận thấy chàng trai trước mặt chắc chắn có nhiều
tâm sự buồn như nàng đoán, nhưng là một người tốt,
rất thành thật, nghĩ sao nói vậy.
-Nếu anh thấy có điều gì buồn bực thì cứ trút bỏ ra
ngoài hết đi chứ đừng ôm ấp làm gì mãi trong lòng
cho khổ thân.
Lời nói dịu dàng êm đềm kia có khác nào một giòng
suối mát chảy vào bãi hoang mạc. Khôi cảm thấy rất
thoải mái bên nàng. Chàng kể hết những đau buồn từ
thời thơ ấu cùng những biến cố và những tâm sự nan
giải gần đây của chàng cho Yến nghe. Yến ngồi chăm
chú nghe chàng ‘nói chuyện đời’...
Khui thêm một chai bia, Khôi nhìn Yến hỏi:
-Cô Yến! Nếu mai đây tôi bị bắt về tội sát nhân thì
cô nghĩ như thế nào? Cô có hối hận là đã từng ngồi
cùng bàn với tôi không?
-Không!
-Tại sao?
Yến lấy ly, rót một chút bia của Khôi sang cho nàng
rồi mới trả lời:
-Tại anh tốt với tôi.
-Cám ơn cô!
Kề môi nhắp chút bia, Yến nhìn Khôi nói tiếp:
-Nhưng tôi không nghĩ anh là một kẻ sát nhân đâu.
Khôi cười, giọng hơi lè nhè:
-Coi chừng cô lầm đó!
Khôi nốc một hơi cạn chai rồi lấy thêm một chai mới
định khui. Yến thấy vậy giật phắt lấy chai bia trong
tay Khôi nghiêm nghị nói:
-Thôi! Anh uống như vậy là đủ rồi. Đừng có uống nữa!
Đừng quên còn phải lái xe đưa tôi về đó!
Cặp mắt Khôi như mơ màng nhìn Yến nói:
-Cô yên tâm đi. Tôi biết tửu lượng của tôi. Lúc nào
tôi đủ thì tự động tôi ngừng chứ không đợi cô nhắc
đâu. Vả lại, nếu tôi có chết thì cũng đưa cô về nhà
an toàn trước rồi mới chết sau.
Yến phải phì cười trước những lời nói đó. Nhưng
trong cái buồn cười đó cũng có một cái gì khiến cho
nàng thấu được và cảm kích đôi phần. Nàng biết Khôi
chưa say, nhưng vì có hơi men nên chàng ta có vẻ bộc
lộ tâm sự hơi nhiều. Thường thì người ta bảo không
bao giờ nên chấp nhặt những lời nói của một người
lúc có bia rượu vào. Nhưng thông thường, khi có bia
rượu vào thì con người lại hay có khuynh hướng ‘hiện
nguyên hình’. Có kẻ uống vì quá vui, mượn rượu bia
để ăn mừng; có kẻ mượn bia rượu giải sầu; nhưng cũng
có những kẻ mượn bia rượu để nói người hay làm những
điều gì mà khi tỉnh không bao giờ dám nghĩ tới. Yến
nhìn được một điểm tốt nơi Khôi là anh chàng này
uống bia thì thoát được tâm sự của mình chứ không
phá phách hay tỏ ra điều gì xấu xa...
Cuộc vui nào thì cũng đến lúc tàn. Mấy tiếng đồng hồ
trôi qua thật lẹ. Đã hơn 11 giờ khuya. Khôi đứng dậy
ra quày trả tiền rồi đưa Yến ra xe để chở nàng về.
Khôi cố lái thật chậm. Chàng cố kéo dài thời gian để
được nhìn người con gái này lâu hơn. Nhưng dù có cố
kéo dài bao nhiêu thì cũng đến lúc phải chia tay...
Khôi nhìn nàng tha thiết quyến luyến nói:
-Liệu tôi còn được cơ hội gặp cô nữa không?
Không muốn để Khôi buồn nên Yến gật đầu trả lời:
-Miễn là anh vẫn coi tôi như bạn thì có gì trở ngại!
Khôi nở một nụ cười thỏa mãn. Chàng bỗng dang hai
tay ôm chặt lấy nàng và khẽ hôn lên má.
-Sao anh lại thế?
Sự việc xảy ra quá bất ngờ và nhanh chóng làm khiến
cho Yến không thể nào ngờ tới nên trở tay không kịp.
Nàng toan vùng vẫy nhưng chưa có cơ hội kháng cự thì
Khôi sau khi hôn xong cũng đã buông nàng ra. Yến
phụng phịu ‘tặng’ cho Khôi một cái tát nẩy lửa vào
mặt. Chàng giật mình, tỉnh người cúi gầm mặt xuống.
-Xin lỗi cô, tôi thật sàm sỡ đáng phỉ nhổ!
Yến lặng thinh không nói gì cả. Ngỡ là nàng đang
giận mình, Khôi dịu giọng nói:
-Nếu cô chưa hết giận thì xin cứ đánh thêm mấy cái
nữa, nhổ một bãi nước bọt ngay mặt tôi trước khi vào
nhà rồi tha thứ có được không?
Ban đầu Yến giận thật. Nhưng trước những lời thành
tâm chịu nhận lỗi và sẵn sàng chịu bị ‘trừng phạt’
của người trót lầm lỗi nàng cũng cảm thấy nguôi đi
rất nhiều, và thấy không còn lý do nào phải hạch
sách làm lớn chuyện thêm nữa. Nghĩ vậy, nàng thở dài
nói:
-Xin lỗi anh, tôi quá nặng tay.
-Nghĩa là cô chịu tha thứ cho tôi?
Một phút trôi qua. Cả hai người đều im lặng. Sau
cùng, Yến mở cửa xe khẽ nói:
-Thôi, tôi vào nhà đây. Anh về đi. Nhớ lái xe cẩn
thận.
-Để tôi đưa cô đến trước cửa nhà.
Không cần đợi nàng có chấp thuận hay không, Khôi
xuống xe đi chung với nàng đến cửa. Yến quay lại
nhìn chàng một cái rồi mở cửa nhà vào trong. Chờ cho
nàng khóa cửa lại đâu đó an toàn rồi, Khôi mới chịu
lên xe nổ máy. Không hiểu tại sao đầu óc chàng bỗng
lâng lâng, trong lòng đột nhiên mọc lên một cảm giác
lạ lùng êm đềm và thốn thấu chưa từng xảy ra cho
chàng bao giờ. Khôi gãi đầu, bứt tóc lẩm bẩm một
mình:
-“Thế này là thế nào? Mình làm sao vậy? Chắc là mình
đang ở trong cơn mơ? Hay là mình đã loạn trí?”...
*
* *
Trong khi đó tại nhà riêng của ‘thám-tử 008’,
Văn-Lang giật mình mở mắt tỉnh dậy trên giường. Nhìn
trời tối như mực ngoài cửa sổ, chàng hốt hoảng móc
điện thoại ra định gọi. Nhìn màn ảnh tối đen trên
điện thoại, chàng vỗ đùi một cái than:
-Hỏng rồi!
Đưa tay bấm nút bật điện thoại lên, nhìn thấy đã quá
12:00 giờ khuya, tức là đã sang ngày hôm sau,
Văn-Lang thở dài, lắc đầu chép miệng. Chàng giận dữ
cầm điện thoại ném lên giường, ngồi ôm đầu tư lự.
Hôm thứ sáu, lúc từ giã Louis Winston thì cũng là
lúc vừa vặn Yến gọi nhắc Văn-Lang một lần cuối về
cuộc hẹn hò. Chàng sau đó đang định đến nhà bà Hội
thẩm vấn ba mẹ con nhưng gặp trời mưa lớn nên phải
hủy bỏ chương-trình mà lái xe thẳng về nhà. Về đến
nhà, Văn-Lang lăn ra ngủ một hơi đến sáng thứ bảy.
Định thi hành công tác đang bỏ dở thì lại thấy
choáng váng cả mặt mày khiến chàng lại phải tạm gác
chuyện điều tra. Nhớ đến chiều có hẹn với người đẹp
mà mình vẫn không được khỏe nên Văn-Lang ghé lại một
bác sĩ gia đình chích một mũi thuốc trị cảm cúm để
may ra xem có bớt được chút nào hay không.
Về nhà, chàng chuẩn bị thay quần áo sẵn sàng. Thấy
còn sớm và hơi mệt vì chất thuốc quá mạnh bắt đầu
hành nên chàng nằm ra giường định nghỉ một chút cho
khỏe, cho lại sức phần nào. Nhưng có ngờ đâu chàng
vừa đặt lưng xuống không bao lâu thì thiếp đi lúc
nào không hay. Đến khi tỉnh lại chàng mới biết mình
đã vô tình để thất hẹn với người đẹp vì giấc ngủ
‘oan nghiệt’ kia.
Mà cũng vì chàng quên không bật điện thoại nên mới
xảy ra nông nỗi này. Giá mà chàng không quên mở điện
thoại thì chắc chắn sẽ tỉnh giấc khi Yến gọi tới vì
không thấy bóng chàng đâu. Nếu chuyện là như vậy thì
cho dù có trễ chút đỉnh cũng không đến nỗi nào,
chàng còn có thể tìm cách nói chữa với người đẹp
được mà cùng lắm chỉ phải nghe vài tiếng cằn nhằn
thôi. Nhưng giờ đây thì còn biết làm gì nữa! Lần tới
gặp nàng phải giải thích sao cho ra lẽ?
Bản tính Văn-Lang xưa nay không bao giờ muốn thất
hẹn với bất cứ người nào cho bất cứ chuyện gì. Thân
hay sơ, việc có quan-trọng hay không chàng không cần
biết, nhưng một khi đã hứa hẹn, chàng không muốn để
cho ai phải chờ đợi vì mình cả. Tóm lại, chàng vẫn
tôn thờ câu ‘quân-tử nhất ngôn’. Đó là cái uy tín
tối thiểu mà bất cứ cá nhân nào cũng phải cố gắng mà
tự tạo cho mình trong cuộc sống, chàng luôn luôn
nghĩ vậy.
Huống hồ đây là một ‘người đẹp’ mà Văn-Lang biết là
có nhiều cảm tình với mình, và mình ít nhiều cũng có
cảm tình với nàng...
Trong một tuần ngắn ngủi, không biết bao nhiêu
chuyện xảy ra tới tấp cho Văn-Lang. Chàng phải gác
bỏ tình bằng hữu qua một bên mà điều tra hai người
mà chàng biết là có thể trở thành bạn thân được. Vì
công việc, chàng đã phải bỏ qua cả những niềm vui
riêng tư như: từ chối không đi chơi với người đẹp,
phải tìm kế hoãn binh mà khất lần...
Rồi Văn-Lang ngã bệnh. Mặc dù chỉ là cảm cúm thông
thường, nhưng cũng đủ nhắc nhở cho chàng, cho con
người là ‘đá nhiều lúc còn phải chảy mồ hôi’. Hồi
còn dạy võ ở sở cảnh-sát Đông-Kinh (Tokyo), Văn-Lang
vẫn thường nhắc nhở học-viên là đừng bao giờ say mê
công việc đến độ quên cả chuyện chăm nom lấy sức
khoẻ. Nhưng đời là thế, vẫn thường thế. Chàng nhắc
nhở bao nhiêu người khác được, nhưng rốt cuộc vẫn
quên tự nhắc nhở cho chính bản thân mình.
‘Sông có khúc, người có lúc’. Có lẽ đây là ‘lúc’.
Văn-Lang cảm thấy mệt mỏi vô cùng, cả tinh-thần cũng
như thể xác.
(Hết Chương 4 ... Xin mời xem tiếp
Chương
5) |