|
Suốt hai hôm liền Văn-Lang gọi điện-thoại cho Yến
không biết là bao nhiêu lần nhưng không lần nào gặp
được nàng. Chàng tin chắc là Yến còn giận chàng lắm
nên có lẽ khi nhìn thấy số chàng hiện trên
điện-thoại nàng là cúp ngay hoặc giả không thèm nghe.
Văn-Lang biết là lỗi của chàng nên hoàn toàn không
trách Yến. Chàng chỉ hy-vọng là ‘sau cơn mưa trời
lại sáng’. Cứ để cho Yến giận thêm vài bữa nữa cho
thỏa mãn tự ái của nàng rồi có thể tự động Yến hồi
tâm, cơn giận sẽ nguôi đi, và mọi chuyện lại hàn gắn
được như cũ.
Văn-Lang đã khỏe lại nhiều. Nhưng ông Louis
Winston chưa muốn cho chàng làm việc lại ngay mà dặn
chàng phải nghỉ dưỡng sức cho đúng mức thì mới có
thể bình-phục được. Có sức khỏe thì tinh-thần mới
được thoải mái. Mà tinh thần có được thoải mái thì
công việc mới có thể làm đến nơi đến chốn được.
Làm việc quá sức thì sinh bệnh đã đành. Nhưng với
Văn-Lang, thì nếu ở không rảnh rỗi quá, chàng cảm
thấy mình cũng có thể sinh bệnh như thường. Vì vậy,
chàng quyết định bắt tay trở lại vào công việc bất
chấp lời khuyên của Louis Winston.
Văn-Lang xưa nay vốn không thích phải chơi trò
cút bắt với công việc bao giờ, nhưng cứ xem tình thế
trước mắt thì chàng không còn đường nào để lựa chọn.
Không phải chỉ lo chuyện lành bệnh mà thôi, chàng
còn phải lo chuyện làm lành với Yến. Công việc điều
tra cũng còn đang lở dở chưa đâu vào đâu...
Văn-Lang lê từng bước nặng nề ra xe. Chàng định
mở cửa xe bỗng chợt nghe có tiếng ai gọi:
-Anh Văn-Lang!
Chàng quay lại, Khôi từ đâu tiến tới, nét mặt lầm
lầm lì lì.
-Chào anh Khôi! Đi đâu vậy? Có chuyện cần gặp tôi hả?
Khôi nhìn nhà thám-tử với ánh mắt hết sức lạnh lùng,
gật đầu đáp:
-Phải! Tôi muốn gặp anh. Tôi đã nói anh là có chuyện
gì cứ tìm tôi mà tính, sao lại đi làm phiền Lộc, bạn
tôi?
Văn-Lang ‘ồ’ một tiếng điềm tĩnh trả lời:
-Đó là công việc của tôi. Những gì tôi cần làm thì
tôi phải làm chứ không sợ phiền ai bao giờ. Anh
thông cảm thì tôi cám ơn, không thì thôi, tôi cũng
đành chịu vậy.
Bất thình lình Khôi xông tới đấm vào mặt Văn-Lang
một cái. Văn-Lang cả kinh chỉ kịp kêu hai tiếng ‘Anh
Khôi!’ rồi vung tay lên gạt cú đấm sang một bên.
Nhanh như chớp, Khôi dùng tay còn lại đấm thẳng vào
người thám-tử 008. Với phản ứng tự nhiên của một
võ-sư, Văn-Lang không chút nao núng chụp ngay lấy cổ
tay Khôi. Trong thời gian chớp mắt chàng nghĩ ngay
được hai cách hạ gục đối thủ dễ dàng. Thứ nhất dùng
Không-Thủ-Đạo (Karate) lấy khuỷu tay mình đánh mạnh
lên cánh tay địch thủ. Thứ hai, xoay người dùng một
thế Nhu-Đạo (Judo) vật đối phương xuống đất. Nếu
dùng cách thứ nhất, Khôi chắc chắn phải gẫy tay.
Dùng cách thứ nhì, cả thân hình Khôi sẽ phải nện
xuống đường nhựa cứng như đá, chưa biết sẽ gây nên
những thương tích gì.
Thầm nghĩ chàng với Khôi chẳng chút thù oán nên
Văn-Lang quyết định nhanh chóng không nỡ dùng cách
nào cả, mà chỉ dùng một thế bình thường căn-bản của
Hiệp-Khí-Đạo (Hapkido hoặc Aikido) khẽ bẻ quặp tay
Khôi ra đàng sau lưng khiến anh ta không còn cựa
quậy được nữa.
-Anh Khôi, bình tĩnh lại!
Khôi muốn dãy dụa, nhưng Văn-Lang cầm tay anh ta khẽ
bẻ ngược lên một chút khiến Khôi đau quá đành đứng
im thúc thủ. Văn-Lang mới từ tốn bảo:
-Tôi sẽ thả anh ra nếu anh chịu hứa là bình tĩnh lại.
Một phút trôi qua. Không còn đường nào khác hơn,
Khôi đành thở dài yếu ớt lên tiếng:
-Xin lỗi anh. Lúc này tôi làm sao ấy! Làm việc gì
cũng nóng nảy thiếu suy nghĩ, không còn là tôi nữa.
Đừng chấp nhặt tôi làm gì!
Văn-Lang nghe nói liền buông tay thả Khôi ra. Trong
lúc bị Văn-Lang kềm chế, Khôi cũng tỉnh ngộ được
nhiều. Chàng biết chàng không phải là đối thủ của
Văn-Lang. Nếu người thám-tử kia không nương tay ắt
chuyện đã khác xa, nếu Khôi không gẫy cổ gẫy tay thì
cũng mềm xương rồi.
Lúc bấy giờ Văn-Lang mới nhìn thẳng vào mặt Khôi,
lớn tiếng mắng:
-Anh càng nóng nảy bao nhiêu thì càng làm chuyện
thêm rắc rối thêm bấy nhiêu thôi chứ lợi ích gì?
Không những khó cho tôi, khó cho bạn anh mà khó luôn
cả cho bản thân anh nữa! Anh trưởng thành đã lâu rồi
thì phải hành động và xử sự cho ra người trưởng
thành chứ! Tại sao vậy?
Khôi cúi đầu im lặng như một đứa trẻ chịu tội trước
người lớn, không nói năng gì được cả. Văn-Lang biết
những lời chàng nói không ít thì nhiều đã thấm vào
đầu của Khôi. Chàng ngừng vài giây rồi nói tiếp:
-Đó là tôi chưa nói đến việc lợi hại là những kẻ rắp
tâm đối địch với anh sẽ lợi dụng yếu điểm này của
anh để hại anh. Anh thử nghĩ nếu phải ra tòa mà để
cho quan-tòa và bầu thẩm đoàn nhìn thấy cái tính
nóng nảy của anh thì mọi việc sẽ ra sao? Anh cũng
thừa hiểu điều này, đúng không? Tôi biết, tôi hiểu
tất cả những gì anh trải qua. Nhưng không lẽ anh cứ
để ba cái chuyện bực mình không đâu vào đâu chi phối
hết cả đời sống anh hả?
Văn-Lang còn định nói thật nhiều nữa, nhưng nghĩ rồi
lại không đành. Bản tính chàng vốn luôn luôn muốn
chừa lại ít nhất một con đường cho tất cả mọi người.
Ví thế, chàng vỗ vai Khôi dịu giọng:
-Thôi, anh về đi. Tôi có chuyện phải đi gấp! Khi nào
có chuyện cần tôi sẽ đến tìm anh.
Không đợi câu trả lời, Văn-Lang quay lưng, đến mở
cửa xe rồ máy phóng thẳng một hơi.
Văn-Lang định vào phòng gặp ông Louis Winston nhưng
khi đi ngang qua hành lang chàng nghe có tiếng người
nói chuyện ồn ào và hình như có cả tiếng ông Louis
Winston liền dừng chân lại lắng tai nghe.
-Ông Louis Winston! Nói tóm lại, chúng tôi không thể
chờ được nữa. Chứng cớ đã đầy đủ, tại sao thám-tử
008 của ông chưa chịu đi bắt tội-nhân là sao?
Tiếng Louis Winston trả lời:
-Ông Bill Cohen, Tôi không cần biết ông có thể chờ
hay không thể chờ! Việc của 008 làm thì phải để cho
anh ta làm. Tôi hoàn toàn tin tưởng vào anh ta. Còn
thám-tử của ông thế nào tôi không cần biết, chỉ biết
là anh ta không có quyền xía vào chuyện này.
Giọng người đàn ông tên Bill Cohen càng lúc nghe
càng lớn:
-Chúng ta đã bỏ bao nhiêu tiền cho sở cảnh-sát Tokyo
để mua hắn về đây, mà nguyên cả tuần hắn có làm gì
đâu!
Tiếng Louis Winston đập bàn gắt lên:
-Ông câm cái mồm thối của ông lại! Văn-Lang bệnh
suốt cả tuần nay, chính tôi bảo anh ta nghỉ đấy! Còn
người của ông thì thế nào? Chăm chỉ làm việc lắm
phải không? Có muốn tôi khui hết chuyện ra trình với
cấp trên không?
-Ông định ‘blackmail’ tôi hả?
-Nếu ông muốn cho đó là ‘blackmail’ cũng không sao.
Sở dĩ xưa nay tôi không thèm nói vì việc của ai nấy
lo. Nhưng bây giờ ông đòi xía vào chuyện của tôi thì
tôi phải khai ra hết để thử coi thằng nào đúng thằng
nào sai cho biết.
Văn-Lang nghe đến đây liền mở cửa bước vào. Chàng
đưa tay bắt ông Louis Winston nhưng làm lơ không
thèm nhìn qua Bill Cohen. Louis Winston thấy vậy
giới-thiệu:
-Anh Văn-Lang, đây là...
Văn-Lang ngắt lời:
-Bill Cohen, một kẻ ‘ăn cơm nhà chúa, múa tối ngày’!
Tôi mừng là tôi làm việc với ông, chứ nếu làm với
cái thứ người đốn mạt này thì chẳng thà là tôi ‘thất
nghiệp’.
Bill Cohen nghe nói bỗng chột dạ, đưa tay định bắt
nhưng Văn-Lang vờ như chẳng nhìn thấy. Chàng nhìn
Louis Winston nhưn nói với Bill Cohen.
-Nghe nói thám-tử của ông tài lắm phải không? Xin
mời vào đây cho tôi hỏi vài câu xem có nắm vững được
vấn đề không. Nếu nắm vững vấn-đề tôi giao công-tác
này lại ngay không suy nghĩ và ‘cút xéo’ về Tokyo
ngay để khỏi phí phạm tiền bạc nhà nước Hoa-Kỳ nữa.
Nhưng nếu như thám-tử của ông không biết ‘đếch’ gì
cả thì yêu cầu câm họng để người khác làm việc. Mà
xong chuyện này thôi, tôi cũng xin từ giã Hoa-Kỳ mà
về lại Nhật-Bản thôi, ông đừng lo.
Louis Winston biết chàng đang giận nên vội vàng lên
tiếng an ủi, khuyên:
-Văn-Lang, anh đừng giận! Nên nhớ là anh làm với tôi.
Nếu tôi không than phiền thì thôi chứ không thằng
nào được chõ mồm vào phê bình anh này nọ cả, tôi xin
khẳng định là bất kể thằng nào!
Văn-Lang lúc đó cũng đã nguội bớt đi nhiều nên thôi
cũng chẳng muốn làm lớn chuyện thêm. Nhưng chàng
quyết định phải dạy cho cái đám ăn không ngồi rồi đi
chỉ-trích thiên-hạ một bài học nên chàng hất hàm
nhìn Bill Cohen nói giọng thách thức:
-Tôi bảo ông gọi thám tử ông đến đây cho tôi xem anh
ta nắm vững vấn đề thế nào.
Louis Winston vội can ngăn:
-Thôi anh Văn-Lang...
Văn-Lang ngắt lời, gạt đi:
-Không được, ông Louis. Kẻ nào lên án chúng ta sai
lầm thì kẻ đó phải chứng minh cho đúng, nói có chứng
cớ chứ không thể vu khống bằng lời nói rẻ tiền được;
cũng như kẻ nào muốn làm việc gì thì phải chứng tỏ
là có khả năng chứ nói suông không thì ai tin cho.
Tôi vẫn tự hứa với lòng là sẽ cho tất cả tất cứ
người nào, bạn hay thù một cơ hội bình đẳng để thắng
tôi. Vì vậy, hôm nay tôi bắt buộc phải tiếp xúc với
thám tử của ông Bill Cohen.
Bill Cohen đỏ mặt tía tai nhưng không còn biết làm
gì hơn đành gật đầu:
-Được, anh sẽ toại nguyện. Tôi gọi John ngay bây giờ.
Dứt lời ông ta rút điện thoại tay gọi. Chỉ hai phút
sau, một người to lớn, gương mặt cực kỳ lạnh lùng
bước vào.
-Anh là John thám tử của ông Bill Cohen phải không?
-Phải.
Văn-Lang gật đầu. Chàng hết nhìn Bill Cohen đến nhìn
John rồi nói:
-Bây giờ thầy trò anh hãy cho tôi biết tất cả những
gì các người nắm vững trong vụ này mà bảo rằng đã
đầy đẻ bằng cớ mà tôi vẫn chưa đi bắt người.
Bill Cohen đưa mắt ra hiệu, John hiểu ý liền lớn
tiếng dõng dạc.
-Tang vật, con dao có dấu tay nghi can. Cái bóp của
nghi can nằm ngay tại địa điểm giết người. Còn thiếu
cái gì nữa mà ông phải chờ?
Không trả lời câu hỏi của John mà Văn-Lang lại hỏi
ngược lại:
-Hãy tả cho tôi hình dáng con dao giết chết người.
John không cần suy nghĩ đáp ngay:
-Đó là một con dao găm, loại của nhà binh xử dụng.
Văn-Lang lại hỏi tiếp:
-Nạn nhân bị đâm bao nhiêu nhát, chết làm sao?
John nhìn Văn-Lang cười ngạo nghễ nói:
-Ông định đưa tôi vào tròng hả? Khôn dễ dàng đâu!
Nạn nhân chỉ bị đâm có một nhát ngay giữa ngực thôi,
nhưng là chỗ hiểm nên chết ngay không kịp ngáp. Sao?
Tôi nói có gì sai không?
Văn-Lang phá lên cười rũ rượi. Tiếng cười của chàng
làm cả Bill Cohen lẫn John khó chịu không ít. Chưa
ai kịp phát biểu ý kiến thì Văn-Lang bỗng nghiêm nét
mặt nói:
-Đúng! Đúng quá đi chứ! Nhưng các ông chọn lầm nghề
rồi! Đáng lẽ các ông nên nên chọn nghề làm báo có lẽ
thích hợp hơn. Chỉ cần ngồi nhà mà mua tin tức thôi
rồi cứ chiếu theo đó mà điều tra chứ chẳng cần phải
bước ra ngoài đường một bước làm gì cho nhọc công.
-Ông nói sao tôi không hiểu?
Văn-Lang búng ngón tay một cái nói:
-John, ông đi theo tôi ra ngoài này vài phút thôi.
Tới chừng đó mà ông muốn dành lấy vụ này thì tôi
cũng sẽ nhường lại cho ông ngay.
Không đợi John trả lời, Văn-Lang đứng dậy bỏ ra
ngoài hành lang. Bill Cohen đưa mắt ra hiệu, John
liền gật đầu, đứng lên theo Văn-Lang ra ngoài.
Mười lăm phút sau, hai người trở vào lại. Bill Cohen
chưa kịp hỏi thì John với dáng điệu ngượng ngập đã
nhanh nhẩu lên tiếng trước:
-Ông Bill Cohen à! Tôi nghĩ vụ này chúng ta không
nên thắc mắc nữa làm gì mà nên để yên cho ông Văn-Lang
điều tra là hơn. Ông ta thật quả nắm vững tình thế
hơn tôi nhiều.
Bill Cohen chết lặng cả người trong khi Louis
Winston nổi lên một tràng cười ha hả như để chế nhạo
người ‘đồng nghiệp’...
*
* *
Bà Hội cùng hai con Trúc và Phát ngồi chung với
nhau trên chiếc ghế dài trong phòng khách đối diện
với Văn-Lang. Chàng thám tử 008 mặt lạnh như tiền
chẳng khác như có một làn sương phủ trên mặt. Thấy
ba mẹ con đã sẵn sàng đâu đó, chàng liền bắt đầu
cuộc thẩm vấn:
-Ba người hãy lần lượt cho tôi biết tối hôm xảy ra
án mạng thì quý vị làm gì, và ở đâu?
Bằng một giọng hết sức khép nép, bà Hội từ từ khai:
-Hôm ấy Quý dẫn ba mẹ con tôi đi tửu lầu ăn uống thì
có gặp ông và Khôi ở đó như ông đã biết. Rồi biến cố
xảy ra dọc đường do tên Toàn gây ra và nhờ ông can
thiệp tôi cũng chẳng cần phải nói thêm làm gì. Sau
đó, tên Toàn lái xe theo chúng tôi về nhà với mục
đích hắn nói là ‘lấy tiền’. Quý để ba mẹ con tôi ở
nhà anh ta nói đi nói chuyện với tên Toàn một lát.
Và sau đó, Quý không bao giờ trở lại. Sáng hôm sau
ba mẹ con chúng tôi về lại nhà thì nhìn thấy xác Quý
nằm đó liền quay điện thoại 911 gọi cảnh-sát. Nhà
chức trách sau đó đem mẹ con tới một dãy nhà của
chính phủ dành cho những người vô gia cư ở tạm, bảo
khi nào cảnh-sát làm thủ-tục xong xuôi, dọn dẹp chỗ
đó thì họ sẽ đem chúng tôi về lại nhà.
-Hôm xảy ra án mạng thì mấy giờ bà về đến nhà.
Trúc nhanh nhẩu đáp:
-Mười rưỡi. (10:30 P.M.)
Văn-Lang gật đầu hỏi tiếp:
-Khoảng mấy giờ Quý rời khỏi nhà y?
-Cùng lắm là 10: 35 P.M.
-Và anh ta không bao giờ trở lại?
-Dạ thưa ông, phải.
Trong khoảng thời gian đó cho đến 11 rưỡi, trong ba
người có ai rời khỏi nhà ông Quý đi đâu không?
Cả ba người cùng đáp là ‘không’. Văn-Lang lúc đó mới
để ý nhiều đến Trúc. Chàng nhìn cô ả đăm đăm hỏi:
-Nghe nói Quý là vị hôn phu của cô phải không?
-Thưa phải.
-Cô quen y bao lâu rồi?
-Thưa, một tháng.
-Một tháng? Cô có thấy là hơi sớm để nói chuyện vợ
chồng không?
Trúc thẹn thùng đỏ mặt, nhưng cô nàng đã lấy ngay
lại bình tĩnh nói:
-Thưa ông, đó là chuyện riêng của tôi. Không hiểu có
liên-quan gì về vấn đề điều tra này không?
Văn-Lang cười đáp:
-Bình thường thì tôi không thèm hỏi cô làm gì cả.
Nếu các người quen nhau một ngày hay một giờ rồi thề
non hẹn biển cũng không ăn nhập gì tới tôi. Nhưng
trong trường hợp này tôi cần phải hỏi để được biết
rõ sự liên-hệ giữa cô và người đã chết như thế nào;
có thật là yêu nhau hay không hay là chỉ lợi dụng
nhau để rồi đưa đẩy đến kết qủa hại lẫn nhau.
-Tôi và anh Quý hết sức thương yêu nhau. Làm sao tôi
có thể hại anh ấy được!
-Vì sao cô thương y? Vì tình hay vì tiền?
-Tại sao ông phải thắc mắc?
-Tôi chẳng vừa nói rõ cho cô nghe là gì! Nếu cô
không trả lời tôi bây giờ cũng được không hề hấn gì.
Sẽ có người khác đến hỏi cô. Chắc là cô muốn hợp tác
với người Mỹ hơn là tôi, người Việt như cô. Nhưng
không sao, tôi không ngại điều đó đâu.
Biết Văn-Lang đáo để vô cùng, không phải là người
‘dễ chơi’, Trúc đành xuống nước:
-Tôi thương anh Quý hoàn toàn vì tình.
-Luôn cả sau khi cô biết hắn là một tên ‘bụng rỗng
kêu to’ chuyên sống bằng nghề đi lừa bịp thiên-hạ?
Trúc chưa kịp trả lời Văn-Lang đã bồi thêm một câu:
-Chẳng hạn như lừa bịp tiền bạc của cái người tên
Toàn kia, báo hại tôi phải xử dụng đến tay chân tối
hôm đó!
Trúc chưa biết trả lời thế nào thì Văn-Lang đã cười
rộ lên. Mặt chàng sau đó đanh lại như thép hỏi gặn
từng chữ một:
-Tôi hỏi lại một lần nữa. Đêm hôm đó có ai ra ngoài
không?
Một lần nữa, cả ba người đều đáp là không. Văn-Lang
thở dài lắc đầu. Chàng lẩm bẩm như nói vào hư không:
-Không lẽ mấy người hàng xóm ở đây mù hết cả rồi hay
sao mà trông gì cũng ra người hết!
Lúc bấy giờ, Phát bỗng yếu ớt lên tiếng:
-Thưa thám-tử, tối hôm đó em có ra ngoài một chút.
Văn-Lang ‘à’ một tiếng rồi tiếp:
-Sao lúc đầu tôi hỏi lại bảo là ‘không’? Rồi khi tôi
hỏi lại thêm lần nữa cũng bảo là ‘không’!
Tiếng Phát rụt rè:
-Thưa thám-tử, tại em quá sợ bị nghi ngờ.
Văn-Lang đứng dậy đi qua lại , mấy bước nhìn Phát
một hồi.
-Cậu giấu diếm chi tiết mới là dễ bị tình nghi đó.
Thôi, tạm bỏ qua chuyện đó. Bây giờ mau nói cho tôi
biết, cậu ra ngoài lúc mấy giờ? Làm gì? Đi đến những
nơi nào?
Phát nặn óc vài giây rồi khai:
-Em chắc chắn lúc đó phải là khuya lắm, chắc chắn là
sau 12 giờ đêm. Em chỉ ra ngoài vườn hút thuốc thôi
chứ không đi đâu cả vì thấy bực bội khó chịu, trằn
trọc không ngủ được, phần thì lại lo lắng cho anh
Quý sao đi lâu quá không về.
-Lúc cậu dậy thì mẹ cậu hay chị cậu có biết không?
-Không!
-Sau đó cậu có đi đâu không?
-Không. Em sau đó vào lại nhà và đi ngủ.
Văn-Lang quan-sát thật kỹ khuôn mặt của Phát. Chàng
lại hỏi:
-Cậu nghĩ sao về chuyện ‘thề non hẹn biển’ của Trúc,
chị của cậu.
-Em rất tán thành chuyện đó.
-Nghĩa là cậu không ghét ‘anh Quý’ một chút nào hết?
-Ngược lại nữa là đàng khác! Em rất thích anh ta.
Anh ta giúp đỡ gia đình em rất nhiều. Ngay cả mẹ em
vẫn thường bảo chị Trúc thật là tốt phước lắm mới
được anh ấy chiếu cố đến.
Văn-Lang bật cười thành tiếng. Nhưng chỉ trong vài
giây chàng đã nghiêm trang trở lại ngay.
-Đêm hôm đó khi người đàn ông tên Toàn kia chặn xe
đánh cho Quý ‘anh rể hụt’ của cậu thì cậu cũng đã
hiểu rõ hắn là một tên bịp bợm chuyên đi lừa tiền
của thiên-hạ phải không?
Phát lên tiếng phản đối:
-Không phải vậy. Đó chẳng qua là vì anh Quý nghĩ đến
sự an nguy của ba mẹ con em mà thôi nên mới tạm nhịn
tên Toàn kia. Chính tên Toàn kia mới là một tên đầu
gấu chuyên môn đi bắt nạt người hiền để ‘bắt địa’.
Anh Quý thương tình hắn nên cho tiền vài lần làm hắn
tưởng là anh ấy sợ mà làm tới!
-Có phải chính ‘anh rể hụt’ của cậu nói với cậu như
thế?
-Phải. Anh có nghĩ là gã Toàn đó rất có thể là thủ
phạm trong vụ này không? Tại làm sao anh không đi
điều tra hắn đi?
-Tôi biết phải làm gì! Cậu không cần bận tâm, cứ lo
cho cái thân của cậu trước đã.
Rồi Văn-Lang chéo miệng, lắc đầu nói:
-Có điều tôi vẫn không hiểu!
-Anh không hiểu điều gì?
-Một là cậu quá thông-minh, hai là cậu quá đần!
-Tại sao thám-tử lại nói như vậy?
Nhìn thẳng vào mặt Phát, Văn-Lang dửng dưng:
-Tại vì tôi nắm được tẩy ‘anh rể hụt’ của cậu, gã
Quý đó, rất rõ ràng, và biết hết về quá trình của
hắn.
Dứt lời, Văn-Lang chỉ thẳng vào mặt Phát gằn rõ từng
tiếng:
-Còn cậu. Luôn cả quá trình của cậu cũng không có gì
đáng hãnh diện cho lắm có đúng không?
Phát im lặng không nói một lời. Văn-Lang chẳng chút
nể nang, nói ‘toạc móng heo’ ra cho cả ba mẹ con
cùng nghe:
-Khi ở Việt-Nam, cậu từng nghiện ngập, hút sách, đi
ăn trộm ăn cắp, đánh lộn, vào tù ra khám như cơm bữa
có phải không? Mẹ cậu đã phải hơn một lần gửi cậu ở
trại giáo-huấn, đúng không?
Phát cúi đầu lặng yên không nói năng gì được. Bà Hội
và Trúc thì chết lặng cả người. Cả ba cùng thắc mắc
tại làm sao nhà thám-tử kia lại biết mọi chuyện sành
sõi và chi tiết đến thế. Nhìn sơ qua nét mặt, Văn-Lang
cũng đọc được tư tưởng của cả ba. Chàng cười nhạt
nói:
-Vì vậy, không gì hơn một đời sống lương thiện hiền
hòa. Cậu cũng đã lớn rồi, chắc hiểu ý tôi muốn nói
gì chứ?
Phát hốt hoảng xua tay nói:
-Từ ngày sang đây em ‘tu’ rồi, đâu còn ‘nguậy’ như
hồi đó nữa. Phải, quá khứ của em thật không tốt,
nhưng nay em đã hối cải làm lại cuộc đời.
Văn-Lang cười nhạt:
-Cứ hy-vọng là vậy đi!
Liếc nhìn, thấy Trúc ngồi nhìn chàng bằng một cặp
mắt e dè và ghê sợ, Văn-Lang hất hàm hỏi:
-Còn cô? Từ ngày sang bên này đã mở ‘party’ nào mời
cả xóm tham dự chưa? Chao ôi! Thật là sung sướng quá
đi! Tôi chỉ mới nghĩ tới thôi mà đã thấy thèm rồi!
Phải chi mình có thì giờ...
Văn-Lang nhắm nghiền đôi mắt lại ra vẻ mơ màng, tiếc
rẻ... Rồi đột nhiên chàng mở mắt ra trợn lên quay
sang phía bà Hội, để nhẹ một ‘cú giò lái’:
-Tất cả những chuyện đó hy-vọng bà đừng đổ cho Khôi
nhé, tội nghiệp anh ta lắm! Đời anh ta đã bị nhiều
oan ức lắm rồi, mong bà nghĩ là thế!
Bà Hội suy nghĩ vài giây rồi lên tiếng:
-Ông Văn-Lang à! Tại sao ông không nghĩ là chính
thằng Khôi là thủ phạm giết chết Quý? Chứng cớ chẳng
rành rành ra đó là gì. Ông nói đi, nếu chẳng phải là
nó thì tại sao cái bóp của nó lại nằm đàng sau vườn?
Đó là một con người tàn bạo, tính lộ ra từ nhỏ rồi
chứ có phải mới đây đâu. Tôi còn lạ gì thằng Khôi
nữa mà ông phải bênh vực cho nó! Hay là ông đã kết
bạn với nó rồi nên sẵn sàng che chở cho nó mà có thể
đổ oan cho bất kỳ ai khác?
Văn-Lang cười nắc nẻ. Chàng khinh khỉnh nhìn bà Hội
nói bằng một giọng châm biếm:
-Kết bạn là một chuyện, còn điều tra lả chuyện thứ
hai. Tôi có thể vừa kết bạn với một người và cũng
vừa điều tra luôn người đó. Tỉ-dụ như hôm nay đang
ngồi đây nói chuyện với bà, biết đâu ngày mai tôi
lại còng bà đem về bót thì sao? Trở lại vấn đề, khi
chưa tìm ra thủ phạm thì tôi không dám đoán bậy cho
ai cả. Và một lần nữa, tôi xin khẳng định là cho đến
giờ phút này tôi vẫn chưa dám chắc ai là thủ phạm
giết người nên chưa hề kết tội ai hết. Nhưng tôi
cũng xin lập lại là kẻ giết người có mà chạy đàng
trời, bất kể là ai! Nếu ông trời mà che chở cho kẻ
đó thì Văn-Lang tôi đây sẽ lên tận trời một mất một
còn với ông ta để đem tội nhân xuống lại nơi trần
gian mà xử! Còn nói về đổ oan cho người khác thì bà
thuộc loại dân chuyên-nghiệp rồi, chắc chắn là sành
sõi chuyện này hơn tôi nhiều. Đã bao nhiêu người vô
tội kia còn lạ gì tính của bà! Và nói trước cho biết,
chính bà cũng nằm trong danh sách nghi can của tôi
đây. Nếu bà vô tội thì không nói chứ còn có tội thì
ôi thôi, xin bà cầu nguyện với thượng-đế của bà nói
giùm may ra án có thể nhẹ bớt đi chút đỉnh!
*
* *
Văn-Lang ngồi một mình trong xe hút thuốc chờ đợi.
Nửa tiếng trôi qua, một chiếc xe màu đen vừa đậu bên
kia đường, trước cửa nhà. Một người đàn ông đeo kính
râm, dáng người to lớn bước ra đóng xầm cửa xe lại.
Không chút chậm trễ, chàng mở cửa xe ra gọi lớn:
-Ông Toàn!
Người đàn ông nghe gọi tên mình liền đứng khựng lại.
Vừa trông thấy Văn-Lang từ bên kia đường băng qua,
gã lộ vẻ lo sợ run rẩy đứng im không nhúc nhích,
nhưng cố gom hết can đảm lên tiếng hỏi:
-Ông tìm tôi có việc gì?
-Để hỏi ông ít câu.
Toàn đã được ‘thưởng thức’ qua tài nghệ của chàng
thám tử 008 này nên không dám hách dịch hay lớn
tiếng gây sự, lại càng không dám nghĩ đến cách nói
chuyệng bằng chân tay. Văn-Lang nhìn Toàn chằm chặp
nói:
-Chúng ta có thể nói chuyện ngay tại đây hoặc là vào
bên trong, tùy ông lựa chọn.
Toàn ngó trước ngó sau một cái rồi đáp ngay không do
dự:
-Mời ông vào nhà nói chuyện có lẽ tiện hơn.
-Được!
Cả hai vào nhà. Chờ ngồi xuống thoải mái đâu đó xong
xuôi, Văn-Lang mới bắt đầu câu chuyện:
-Tối hôm đó, nghe ông nói với Quý là ông theo gã về
nhà lấy tiền. Sáng hôm sau người ta tìm thấy xác tên
Quý chết nghĩa là sao?
Hồn vía Toàn lên mây, gã lắp bắp thề ‘bán sống bán
chết’:
-Không... không! Tôi... không có giết... tên Quý...
đó! Tôi...
Thấy dáng điệu sợ sệt ấp a ấp úng của gã, Văn-Lang
không khỏi tức cười. Chàng cố nhịn cười, nghiêm nét
mặt nói:
-Tôi chưa có hỏi là ông có giết người hay không. Giờ
hãy kể cho tôi nghe đầu đuôi diễn biến tối hôm đó ra
sao. Ông theo gã Quý về đó lúc mấy giờ? Ông làm gì ở
đó? Rời khỏi lúc mấy giờ?
Văn-Lang chẳng cần biết nhà Toàn có kỵ mùi thuốc lá
hay không. Chàng móc thuốc ra, bật lửa mồi hút.
Chàng cũng không quên mời gã một điếu để ‘hú hồn’:
-Có lẽ hút vào vài hơi ông sẽ bình tĩnh hơn mà nói
chuyện.
Toàn chạy vội đi lấy cái gạt tàn đem ra để giữa bàn.
Sau đó gã từ từ thuật lại mọi diễn biến:
-Hôm đó tôi theo tên Quý về nhà hắn khoảng mười rưỡi
(10:30g). Hắn dặn ba mẹ con bà Hội ở lại nhà hắn đợi
hắn nói chuyện riêng với tôi xong. Sau đó hắn dẫn
tôi tới một căn nhà ở gần đó, mà theo chúng ta được
biết đó là nhà bà Hội. Tôi đòi lại tiền của tôi, hắn
bảo đang kẹt nên không có đủ tiền trả và năn nỉ với
tôi cho hắn khất...
Nghe nói đến đây Văn-Lang chợt ngắt lời:
-Khoan! Ông cho tôi biết hắn thiếu nợ ông bao nhiêu,
đầu đuôi ra sao, trong trường-hợp nào?
-Hai chục ngàn (20000)! Đó là tất cả số tiền để dành
được suốt bao nhiêu năm đi làm, thắt lưng buộc bụng
mới được từng đó. Ông cho tôi nói sơ qua về chuyện
này một hút. Cách đây vài năm tên Quý này ăn mặc
bảnh bao lịch-sự tới nhà tôi tự giới-thiệu hắn là
một người làm ăn rất thành công, gia-sản có tới vài
chục triệu, có ý muốn giúp đỡ người đồng hương. Hắn
dặn tôi rằng nếu ai tin tưởng hắn, muốn làm ăn chung
với hắn thì giao cho hắn ít nhất là mười ngàn
(10000) đô thì hắn bảo đảm cứ mỗi tháng sẽ có lời
500 đô. Tôi thầm nghĩ nếu mình bỏ tiền nhà băn thì
một năm cùng lắm là lời được có hơn 200 bạc, nên đây
thật là cơ hội ngàn vàng để kiếm thêm chút đỉnh.
Nghĩ đoạn tôi liền cho hắn biết tôi sẵn sàng bỏ ra
10000 đồng để hùn hạp làm ăn chung với hắn. Suốt ba
tháng liên tiếp, tháng nào hắn cũng tới giao cho tôi
500 đồng, bảo rằng đó chỉ là tiền lời của tôi thôi,
chứ còn vốn liếng thì vẫn còn nguyên vẹn. Tôi mừng
quá và cảm thấy hắn thật là người có uy tín đáng tin
cậy nên giao nốt cho hắn 10000 đồng còn lại cho hắn,
đinh ninh rằng mỗi một tháng sẽ đem về được một ngàn
đồng. Thú thật với ông, tôi đi làm 40 tiếng một tuần
mà chỉ đem về trên dưới có 1000 đồng mỗi tháng. Nếu
theo cách làm ăn thế này thì lợi tức hàng tháng của
tôi sẽ tăng lên gấp đôi, chẳng hay lắm ru? Nhưng sau
đó cầm số tiền đưa đợt hai của tôi thì hắn không bao
giờ còn trở lại nữa. Tôi gọi điện thoại tìm không
biết bao nhiêu lần nhưng không lần nào gặp được hắn
cả. Rồi một hôm tổng đài cho tôi biết là số điện
thoại của hắn đã cắt rồi nên không còn cách nào để
liên lạc với hắn nữa. Tôi hết sức đau khổ vì bị lừa
một vố đau quá, để đến nỗi ‘tiền mất tật mang’!
Văn-Lang nghe qua vừa buồn cười vừa thương hại.
Thông thường thì một người có bình dân giáo-dục đến
cỡ nào cũng hiểu được cái lối ‘làm ăn không vốn’ của
cái nhóm người ‘chơi hụi giựt hụi’ đó, nhưng trên
thực tế thì không biết bao nhiêu người tự cho mình
là ‘có học’ lại bị ‘mắc hởm’ nhiều hơn! Gã Toàn này
thuộc thành phần nông cạn, không bao giờ chịu dùng
đầu óc suy nghĩ thì cũng chẳng có gì đáng bàn. Chàng
nhớ lại một câu thơ từng đọc qua thời còn đi học là
‘biết ai là dại, biết ai khôn’...
Với giọng buồn bã, Toàn kể tiếp:
-Mấy năm liên tiếp tôi không tìm thấy hắn đâu cả.
Tối hôm nọ tôi tình cờ lái xe ngang qua gặp hắn ở
bãi đậu xe ở tửu lầu tôi liền dừng xe lại gọi thì
hắn lên xe chạy thẳng, do đó mà tôi đuổi theo cho
bằng được. Tất cả những chuyện sau đó thì ông đã
biết...
Văn-Lang lại ngắt lời:
-Trở lại vấn đề. Tôi biết sau khi hắn khất lần ông
thì chuyện gì xảy ra kế tiếp. Ông có đồng ý chịu cho
hắn khất hay không?
-Dĩ nhiên đời nào tôi chịu! Tôi nhất định phải đòi
đến cùng. Tôi có nói với hắn là tôi không cần tiền
lời gì nữa mà chỉ cần lấy lại đủ số vốn là 20000 mà
thôi. Vì hắn đã đưa tôi 1500 trong ba tháng hồi đó
nên tôi bảo là tôi chỉ cần hắn đưa nốt cho tôi 18500
nữa là xong. Thấy tôi làm dữ quá nên cực chẳng đã,
hắn mới ‘xì ra’, đưa cho tôi trước 2000 đồng bảo sẽ
từ từ thanh toán sau. Ông thấy đó, tôi đâu có muốn
hắn chết làm gì, vì hắn mà chết thì số tiền còn lại
của tôi còn biết đòi ai, kiện ai đây? Cái chết của
hắn hại tôi mất tổng cộng là 16500 đô! Ông coi, liệu
tôi có sung sướng được hay không? Vẫn biết là tôi
không ưa gì hắn cả, nếu chưa muốn nói là khinh, là
ghét thậm tệ! Nhưng ông nói đi, nếu vào ông thì ông
có giết tên Quý kia được không?
Văn-Lang chăm chú nghe từ đầu chí cuối, không bỏ sót
một chi tiết nào. Chàng vẫn ngồi yên, lạnh lùng như
băng mà không tỏ một thái độ nào. Không chú ý đến
câu hỏi của Toàn, Văn-Lang hỏi sang chuyện khác:
-Ông rời khỏi lúc mấy giờ? Có ai làm chứng được điều
đó không?
Toàn suy nghĩ vài giây rồi trả lời:
-Tôi khá chắc chắn là trong khoảng từ 11 giờ 15 cho
đến 11 rưỡi.
Văn-Lang hỏi kỹ:
-Ông có chắc không?
-Chắc!
-Vậy có ai làm chứng được điều đó?
-Có hai người.
Đôi mắt của Văn-Lang chợt sáng rực lên. Chàng hỏi
tiếp:
-Là những ai? Ông nói cho rõ ràng và chi-tiết vì
điều này rất quan-trọng. Nó có thể là một biện-chứng
cho sự thanh-bạch, vô tội của ông đó.
Toàn gật đầu nói:
-Một người là em ruột của bồ gã Quý đó tên là...
hình như Phát thì phải. Còn người kia là một người
cỡ tuổi ông tên... Khánh..., ơ... không phải!... Có
lẽ là Khải... mà không... ơ... ơ...
Vò đầu bứt tóc một hồi, Toàn bỗng vỗ đùi một cái đét
nói:
-Phải rồi! Tên là Khôi!
-Khôi?
-Phải! Tôi chắc chắn là như vậy. Sau khi tên Quý đưa
tiền cho tôi xong thì hình như không hẹn mà gặp.
Thằng Phát, em vợ tương-lai hụt của tên Quý bước vào
nhà và không đầy 15 giây sau thì người đàn ông tên
Khôi kia bước vô. Tôi còn nhớ, người đàn ông tên
Khôi kia sặc mùi bia rượu, mặt mày đỏ bừng. Vừa bước
vào, ông ta đã chỉ vào mặt gã Quý chửi rủa như tát
nước vào mặt, đòi đánh nhau tay đôi. Tên Quý vừa
chửi lại thì người đàn ông tên Khôi đó nhào tới thoi
tên Khôi kia mấy cái, chính tôi và tên Phát kia phải
can hai bên ra.
-Ông giữ tên Quý lại còn tên Phát can ông Khôi có
phải không?
-Đúng vậy! Sao ông biết?
Văn-Lang cười nhạt:
-Vì hai người đó vào cùng một lượt nên khoảng cách
gần nhau hơn. Còn ông với tên Quý kia nói chuyện với
nhau một hồi khá lâu thì không thể nào đứng xa nhau
được!... Rồi Sau đó thì sao nữa?
-Sau đó thì tên Phát kia đem ông Khôi ra ngoài không
biết năn nỉ ỉ ôi cái gì đó, chỉ thấy lúc hắn trở vào
lại thì không còn người đàn ông tên Khôi kia nữa.
Thấy chuyện cũng tạm yên nên tôi sau đó ra về...
Nghe tới đây Văn-Lang lại ngắt lời:
-Sau khi ông ra về thì tên Phát còn ở đó phải không?
-Không! Hắn đi cùng lượt với tôi. Tôi ra xe, còn hắn
quẹo trái đi bộ, chắc là về lại nhà tên Quý kia ngủ.
-Như ông kể thì ông Khôi có thoi tên Quý kia mấy
thoi. Vậy ông có thể nói cho tôi biết ông Khôi đánh
trúng tên Quý vào chỗ nào không?
-Ban đầu ông Khôi đấm ngay mặt tên Quý hai cái, sau
đó bồi thêm một đá nữa ngay bàn tọa. Tên Phát nhảy
tới ôm ông Khôi lại, còn tôi thì đứng ra phía trước
tên Quý ôm hắn, đồng thời để ngăn cản ông Khôi.
Lúc đó Văn-Lang mới gật đầu nói:
-Tốt lắm! Được rồi, cám ơn ông.
Toàn thấy hồi hộp trong lòng vội hỏi:
-Ông Văn-Lang, liệu tôi còn bị nghi ngờ nữa không?
Văn-Lang mỉm cười đáp:
-Khi nào điều tra xong xuôi thì sở cảnh-sát mới có
thể bắt đầu từ từ loại bỏ từng người trong danh sách
nghi can một khi đoán dần ra thủ-phạm là ai.
Toàn nghe nói có vẻ hậm hực, lộ nét khó chịu.
-Tại sao ông không chịu tin tôi? Những gì tôi nói
với ông đều là sự thật cả. Tôi không hề dấu ông nửa
điểm kia mà!
Lần này Văn-Lang chỉ cười lớn mà rằng:
-Tôi chưa hề bảo là ông nói dối, nhưng cũng chưa thể
kết luận ngay được điều gì. Nếu ông không làm, thật
sự vô tội thì cứ bình tĩnh mà vui sống chứ không
việc gì phải lo lắng sợ sệt cả. Đó là điều duy nhất
hiện tại mà tôi có thể khuyên ông được mà thôi.
Rời nhà Toàn, Văn-Lang bỗng cảm thấy buồn buồn.
Chàng chợt nhớ tới Yến. Không biết giờ này cô ả đang
ở đâu và làm gì? Liệu cô nàng đã chịu ‘tha thứ’ chưa
hay vẫn còn giận hờn? Suy nghĩ một hồi Văn-Lang chỉ
còn biết thở dài mà tự nhủ:
-“Muốn biết rõ sự thật thì chỉ có một cách mà thôi!”
Văn-Lang lấy điện-thoại ra bấm số. Tiếng chuông bắt
đầu reng. Phía đầu giây bên kia có tiếng con gái trả
lời:
-A lô...
(Hết Chương 5 ... Xin mời xem tiếp
Chương
6) |