Thế ra, ngoài mẹ, tôi còn có ba.
Khi nãy mừng quýnh vì sự can thiệp đúng lúc của mẹ, tôi quên
bẵng đi mất là mẹ tôi không thể một mình sinh ra tôi và nhỏ
Châu được. Còn có ba tôi nữa.
Hơn nữa, từ lúc tụi bạn kéo vào vườn đùa giỡn rần rần đến giờ,
không có ai rầy la hay trách mắng, tôi tưởng như thế giới này
trước nay vẫn vậy, rằng tụi tôi có thể tha hồ hò hét mà không
phải nơm nớp về bất cứ chuyện gì.
Bây giờ, thình lình ba tôi trở về. Bằng ánh mắt lặng lẽ và
dáng đứng bất động, ông kéo tôi, và cả các bạn tôi, quay về
với thực tại... phũ phàng.
Thằng Cường đang hoa chân múa tay đột nhiên đứng sững như trời
trồng. Đang bô bô, quai hàm của nó bỗng cứng đơ, miệng á khẩu.
Phú ghẻ mặt xám xịt, liếc tôi:
- Phen này chắc chết, mày ơi!
Liên móm chưa rõ "uy phong" của ba tôi. Tuy nhiên, thấy không
khí chung quanh có vẻ khác lạ, nó không dám ngoác mồm ra oang
oang như lúc nãy, mà bước lại gần tôi, thấp giọng hỏi:
- Ba Chuẩn đó hả?
Tôi khẽ gật đầu và "ừ" qua hơi thở.
Liên móm liếc trộm vào trong nhà một cái nữa rồi lại hỏi:
- Sao ba Chuẩn đứng im không nói gì hết vậy?
Lần này, tôi không trả lời. Đúng ra tôi không biết phải trả
lời thế nào. Chẳng lẽ tôi lại nói thẳng ra với nó sở dĩ ba tôi
trông lừ lừ như vậy chính là vì ông đang suy nghĩ xem nên chôn
sống tôi xuống đất hay nên treo cổ tôi lên xà nhà và giữa hai
cách thì cách nào xứng đáng với tội trạng của tôi hơn.
Đứng thập thò sau lưng Liên móm là Cẩm Phô và Thùy Dương. Hai
đứa đang hồi hộp theo dõi nét mặt của tôi như để đoán xem
chuyện gì sắp sửa xảy ra. Chúng có vẻ ngạc nhiên tại sao lúc
nãy tôi hùng hồn tuyên bố "thấy mấy bạn tới chơi, ba mẹ tôi
vui lắm" mà bây giờ trông ba tôi chẳng có vẻ gì "vui lắm" như
tôi vừa "quảng cáo"; ngược lại thái độ lầm lì của ông còn toát
ra vẻ đe dọa trông phát ớn như thế. Phía sau Cẩm Phô và Thùy
Dương là Luyện. Nó đứng tách hẳn ra, tay vò vò chiếc lá khô
vừa nhặt, làm bộ như ta đây chẳng liên quan gì với cái đám lâu
la dám tự tiện đột nhập vô vùng cấm địa thiêng liêng này.
Tôi đảo mắt một vòng, bụng hoang mang không kể xiết. Ba tôi
vẫn đứng lặng thinh, chẳng rõ ông đang "âm mưu" chuyện gì.
Kinh nghiệm xương máu cho tôi biết ông càng nín lặng lâu bao
nhiêu thì khi phát tác, đòn trừng phạt của ông càng khủng
khiếp bấy nhiêu. Vì vậy, thấy ông cứ đứng hoài không chịu nhúc
nhích, người tôi muốn rét run.
Nếu chỉ hai cha con với nhau thì thực tình tôi không ngán lắm.
Đòn thế của ông tuy dũng mãnh thật nhưng dù sao tôi cũng đã
quá quen với nó, hơn nữa càng về sau này "nội lực" của ông
càng suy giảm đi theo tuổi tác trong khi đó cơ thể tôi ngày
một phát triển và sức đề kháng cũng tăng lên rất nhiều. Tôi
chỉ sợ là nếu ông cao hứng ra tay, tôi sẽ chẳng còn mặt mũi
nào gặp lại đám nữ quái 10A2 nữa. Riêng "chuyện tình" giữa tôi
với Cẩm Phô coi như cầm chắc bốn chữ "nửa đường đứt gánh". Với
một ông bố chồng tương lai đằng đằng sát khí như thế, có cho
vàng cũng chẳng đứa con gái nhà bình dân nào dám đăng ký vào
làm dâu, huống chi là tiểu thư cành vàng lá ngọc con tiệm
thuốc tây Hồng Phát. Lúc đó tôi chỉ có nước ca bài "biệt ly
nhớ nhung từ đây" và chức "chị hai nhỏ Châu" đành phải bỏ
trống vô thời hạn.
Trong khi tôi đang nghĩ ngợi miên man về những viễn ảnh u ám
sắp xảy đến thì tiếng ba tôi đột ngột vang lên:
- Chuẩn! Vào đây bảo!
Giọng ba tôi không lớn lắm nhưng thốt ra giữa bầu không khí
tĩnh lặng và căng thẳng nên chẳng khác nào sấm nổ giữa trời
quang. Tôi nghe tai mình ù đi và mãi đến khi lập cập bước vào
nhà đầu tôi vẫn không ngớt kêu vo vo. Những tiếng xì xào hoang
mang của đám bạn đang đứng đực giữa vườn trố mắt nhìn theo
càng làm đôi chân tôi như quíu lại.
Khi tôi tiến lại gần, ba tôi buông một câu gọn lỏn:
- Theo tao!
Rồi ông quay ngoắt người lại bước vào nhà. Tôi lếch thếch đi
theo, bụng nhủ "Thế là hết!".
Mặc dù ba tôi tỏ ra biết điều (ông không "nện" tôi tại chỗ để
giữ thể diện cho tôi trước mặt bạn bè) nhưng không vì vậy mà
tôi cảm ơn ông. Bởi dù ông có "nhã ý" lôi tôi vào nơi kín đáo
để âm thầm "hạ thủ" thì đằng nào lát nữa tôi cũng sẽ trở ra
với bộ mặt sưng vù, mà phơi một bộ mặt như thế ra trước những
ánh mắt xoi mói của tụi bạn chẳng khác nào vạch áo cho người
xem lưng. Liên móm, Thùy Dương và nhất là Cẩm Phô sẽ biết tỏng
tòng tong tôi vừa bị ba tôi cho ăn đòn mà nguyên nhân của trận
đòn khủng khiếp đó chính là cuộc viếng thăm bất ngờ của tụi nó.
Và một khi biết được điều đó rồi, sẽ chẳng đứa nào dám kết bạn
với tôi nữa.
Những ý nghĩ buồn thảm đó khiến người tôi bần thần. Như người
mộng du, tôi bước theo ba tôi như đi trong sương mù. Nhà bếp,
phòng ăn rồi phòng khách lần lượt hiện ra trước mắt tôi như ảo
ảnh, như có như không.
Lên tới phòng khách, ba tôi bước về phía chiếc bàn kê giữa nhà
bằng những bước dài. Tôi lo lắng nhìn theo ông và lập tức đưa
tay lên... dụi mắt. Chính giữa bàn là một cây đàn ghi-ta mới
cáu.
Tôi chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì ba tôi đã cầm lên cây đàn
và quay lại ấn vào tay tôi:
- Của mày đó!
Niềm vui đột ngột khiến tôi như nghẹn thở. Tôi lắp bắp "con...
con..." một hồi vẫn không nói được tiếng "cảm ơn ba" nằm mắc
nghẹn ngang cuống họng. Đến khi tôi lấy lại được bình tĩnh thì
ba tôi đã dắt xe ra khỏi nhà tự đời nào.
Tôi muốn cảm ơn ba tôi không chỉ vì ông mua đền cho tôi cây
đàn mới. Tôi biết đó là phần thưởng ông tặng cho sự tiến bộ
của tôi trong học tập. Tôi muốn cảm ơn ông trước hết về thái
độ của ông đối với mối quan hệ bạn bè của tôi. Bữa nay, lần
đầu tiên bạn gái đến nhà thăm tôi. Và bữa nay cũng là lần đầu
tiên ông không khiến tôi phải xấu hổ trước mặt bạn bè. Ông
không "hạ thủ" vào người tôi, cũmg không một lời quở trách.
Ông làm tôi xúc động quá thể. Phải chăng những nỗ lực của tôi
trong chuyện đèn sách đã thuyết phục được ông rằng học tập và
bạn bè không phải là hai thứ nghịch nhau như nước với lửa như
trước đây ông vẫn nghĩ?
Sự xuất hiện tươi roi rói của tôi cùng với cây đàn mới cáu
cạnh trên tay khiến tụi bạn "ồ" lên kinh ngạc.
Phú ghẻ phóng ngay lại:
- Cây đàn ở đâu ra vậy?
Tôi ưỡn ngực:
- Ba tao mua cho.
Phú ghẻ tròn mắt:
- Ba mày mua?
- Thì ba tao mua.
Phú ghẻ khịt mũi:
- Trước đây ổng đập đàn của mày một lần rồi mà!
Tôi cười hì hì:
- Ừ, ổng bảo cây đàn đó dỏm qua, đập quách để ổng mua lại cây
khác, xịn hơn!
Thằng Cường không quan tâm đến chuyện đàn địch. Nó thò tay sè
sẹ vuốt lưng tôi:
- Có gãy chiếc xương sườn nào không mày?
Tôi "suỵt" khẽ:
- Còn nguyên.
Cường vẫn chưa hết thắc mắc. Nó thì thào:
- Khi nãy ba mày sử dụng "song phi cước" hay "la hán quyền"
vậy?
Tôi không muốn nhắc đến đề tài "bạo lực" này, sợ tụi con gái
nghe thấy, nhưng thằng Cường phổi bò này lại chẳng ý tứ chút
nào. Nó cứ lải nhải hoài khiến tôi phát bực, gắt:
- Quyền cước cái đầu mày! Tao đã bảo be sườn tao còn nguyên mà
cứ hỏi hoài!
Rồi tôi hướng về phía tụi con gái, kêu lớn:
- Các bạn lại đây chơi! Lại đây nghe Phú ghẻ đàn tặng các bạn
mấy bản nè!
Thân thể lành lặn và bộ mặt hơn hớn của tôi khiến nỗi phấp
phỏng của đám nữ quái 10A2 bay biến mất. Liên móm bước lại,
vừa đi vừa ngó quanh:
- Ba Chuẩn đâu rồi?
- Đi rồi.
- Ba Chuẩn kêu Chuẩn vào nhà chi vậy?
Tôi lay lay cần đàn:
- Ba tôi bảo tôi đem đàn ra hát hò với mấy bạn cho vui!
Thùy Dương đứng bên cạnh buột miệng:
- Ba bạn thương bạn quá hén?
Tôi ngước mặt lên trời:
- Còn phải nói!
Cường thừa dịp xía vô:
- Ba tôi thương tôi còn hơn ba tên Chuẩn này thương hắn nữa đó!
Thùy Dương nheo mắt:
- Ba Cường thương Cường thì kệ Cường, tự dưng lại đem ra khoe,
không biết xấu!
Cường phồng má:
- Có gì đâu mà xấu! Nói vậy để cho người ta biết ba tôi thương
tôi như vậy thì người ta của tôi ba tôi còn thương gấp mấy...
Không để cho thằng Cường lắm mồm này nói hết câu, tôi ấn thùng
đàn vào tay Phú ghẻ, tuyên bố:
- Bây giờ mời các bạn thưởng thức tài nghệ của nhạc sĩ Phú ghẻ...
Nhưng đến lượt tôi bị ngắt lời. Tôi mới "tuyên bố" có nửa câu,
Liên móm đã xía ngang:
- Chuẩn là chủ nhà, Chuẩn phải đàn cho bọn này nghe trước. Sau
đó mới đến người khác.
- Được thôi!
Tôi nói, giọng không được tự tin cho lắm. Và tôi ôm đàn, so
dây, hắng giọng và bồi hồi cất tiếng:
- Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn
Chín mươi ngày qua chứa chan tình thương...
Tôi đang lim dim mắt cố phả tâm hồn vào tiếng đàn giọng hát,
bỗng có tiếng bình phẩm bất thình lình thốt lên từ sau lưng:
- Bữa nay mới Tết, hè đâu mà hè!
Tôi cụt hứng, quay phắt lại và bắt gặp nhỏ Châu đang đứng bưng
miệng cười khúc khích. Khi nãy, lúc bưng nước ra, nó đã chạy
tọt vào nhà, chả hiểu nó mò trở ra đây tự lúc nào và không
biết nó có bị ấm đầu không mà nhè ngay lúc tôi đang "phô diễn
nghệ thuật" trước mặt "chị hai nó", nó lại kê tủ đứng ngay vào
miệng đại huynh nó.
Hồi trước, lúc mới học đàn, tôi đã đàn cho nó nghe bản này một
lần rồi. Lần đó, nó cũng nhảy vô họng tôi nó ngồi. Nó cũng nói
cái giọng đó: "Bữa nay chưa đến Tết, hè đâu mà hè". Nhưng lần
đó chỉ có hai anh em với nhau, trong "nội bộ" nó muốn nói gì
nó nói, tôi không chấp. Ai ngờ bữa nay trước mặt Cẩm Phô và lủ
khủ bạn bè, nó lại giở mửng cũ "chơi" tôi một "vố" đau điếng.
Đã vậy, sau khi làm tôi quê xệ, nó còn nhe răng đười ươi ra
cười nữa.
Tôi giận tím gan nhưng không tiện phát tác, chỉ biết nghiến
răng và bấu mạnh năm đầu ngón tay vào cần đàn như người luyện
"ưng trảo công", sém tí nữa xoi thủng các thớ gỗ.
Trong khi tôi đang trợn mắt hằm hè nhìn nhỏ Châu thì Liên móm
lại lên tiếng hùa theo con quỷ con:
- Ừ, đúng đó! Bữa nay mới Tết, hè đâu mà hè! Thôi Chuẩn đàn
bản khác đi!
Lại thêm con nhỏ miệng móm này nữa! Tôi than thầm trong bụng.
Nó làm như tôi là ca sĩ chuyên nghiệp không bằng! Nó đâu có
biết tôi theo Phú ghẻ học nhạc mới được có mấy bữa, ba tôi đã
đập béng mất cây đàn. Vì vậy, dù những ngày cuối cùng của "cuộc
đời nghệ sĩ" ngắn ngủi kia tôi đã tự mình mày mò và tập tễnh
học thêm được dăm ba bài mới nhưng trước sau tôi chỉ có thể
đàn thuần thục được vỏn vẹn có hai bản "Nỗi buồn hoa phượng"
và "Lạnh lùng". Bây giờ, nó kêu tôi đàn bản khác, tôi chẳng
còn cách nào ngoài cách ngoác mồm rên rỉ: "Em nỡ lạnh lùng đến
thế sao..." như một tên thất tình hạng bét.
Nghĩ đến đó, người tôi bỗng run lên và tôi đâm giận Phú ghẻ
kinh khủng. Điệu tango thiếu gì bản "hùng hồn" nó không đem
dạy tôi, lại lựa cho tôi cái bản nhạc gì mà hễ mở miệng cất
lên là người nghe đã muốn lăn đùng ra đất.
Tôi đang phân vân không biết có nên biểu diễn cái bản nhạc
sướt mướt đó không thì Thùy Dương đã sốt ruột giục:
- Chuẩn đàn đi chứ! Sửa soạn gì mà lâu lắc vậy?
Biết hết đường thoát, tôi đành thở một hơi dài thườn thượt và
gõ tay lên thùng đàn: chách chách chách chùm chùm...
Rồi không dám nhìn ai, tôi nhắm tịt mắt lại và ngập ngừng cất
tiếng:
- Em nỡ lạnh lùng đến thế sao
Tim anh tan nát tự hôm nào
Giờ đây đã nát càng thêm nát...
Khi bắt đầu hát, tôi nhắm nghiền mắt nhưng hai tai vẫn dỏng
lên như tai mèo, nghe ngóng động tĩnh. Tôi đã tính sẵn trong
bụng rồi. Chỉ cần nghe một tiếng "hí hí" vang kên bất cứ từ
phía nào, tôi sẽ ngưng ngay chương trình ca nhạc bất đắc dĩ
của mình.
Nhưng sự lo lắng của tôi dường như quá đáng. Không có một
tiếng cười, thậm chí không cả tiếng xì xào nào lọt vào tai tôi.
Có vẻ như mọi người đang nín thở và tập trung tinh thần vào
thưởng thức giọng ca đầy thu hút của tôi.
Ý nghĩ đó mạnh mẽ đến mức tôi không kềm được ý định hé mắt ra
xem thử các khán giả của tôi đang ngây ngất đến cỡ nào. Thoạt
đầu tôi mở he hé một mắt, rồi mở he hé thêm con mắt thứ hai.
Và cuối cùng là tôi trợn ngược cả hai mắt lên.
Hóa ra sự im lặng chung quanh tôi nãy giờ chỉ là một sự im
lặng giả vờ. Không có một bộ mặt nào đờ đẫn vì tiếng hát của
tôi cả. Thằng Cường và Liên móm đang cúi lom khom áp sát tai
vào trước ngực tôi với một bộ tịch khôi hài không thể tả. Lũ
bạn còn lại đứng thành vòng tròn, đứa nào đứa nấy đang đưa tay
bụm miệng để khỏi phì cười. Cẩm Phô không bụm miệng, mà... ôm
mặt. Có lẽ nó không đủ can đảm chứng kiến cảnh tôi thều thào
như một người sắp ngủm và không ngừng kêu réo nó để đòi ăn vạ.
Quang cảnh trước mặt khiến tôi tẽn tò, bản nhạc mới hát được
có ba câu đã tắt ngang cuống họng, hệt như máy cassette đang
chạy thình lình bị cúp điện.
Thấy tôi mở mắt ra, tụi bạn ác ôn lập tức phá lên cười. Phú
ghẻ to mồm nhất. Nó ôm bụng cười nghiêng cười ngửa. Có vẻ như
nó quên phắt rằng chính nó đã dạy cho tôi cái bài hát phản chủ
đó. Thằng Luyện và Thùy Dương cũng cười rung cả người. Chẳng
hiểu tụi nó vứt đi đâu cái tính lịch sự hằng ngày. Nhưng tiếng
cười làm tôi điên tiết nhất là tiếng cười của nhỏ Châu. Nhưng
trong tình cảnh lố nhố những người này, tôi chẳng làm gì nó
được. Hơn nữa, sợ tôi "giận cá chém thớt", nó đã kịp lảng tuốt
ra xa trước khi nhe răng phụ họa với đám bạn quỷ quái của tôi.
Chẳng biết trút giận vào đâu, tôi thò tay tóm cổ áo Cường,
xẳng giọng:
- Làm trò gì vậy mày?
Cường chớp chớp mắt:
- Trò gì đâu! Tao chỉ muốn tìm hiểu xem một trái tim đã nát
bấy ra như cám thì nó có còn đập nữa không thôi!
Tôi nghiến răng, gầm gừ:
- Nát cái đầu mày thì có!
Cường liền đưa tay sờ đầu và nhe răng nhại giọng tôi:
- Đầu anh đã nát càng thêm nát...
Biết gây gỗ với thằng ôn dịch này lúc này chỉ tổ thêm hư bột
hư đường, tôi không thèm nhì nhằng với nó mà làm lơ ngoảnh mặt
đi chỗ khác. Nhưng tôi không ngoảnh mặt đi còn khá. Ngoảnh mặt
qua bên trái, bắt gặp Liên móm đang nháy nhó cười cợt với Phú
ghẻ, tôi càng cáu.
- Còn bà miệng móm này nữa! - Đang bực bội, tôi buông một câu,
chẳng thèm giữ ý giữ tứ như mọi hôm.
- Tôi miệng móm còn đỡ, ông mắt lé mới chẳng giống ai! - Liên
móm ngoác mồm "choảng" lại liền, nó cũng chẳng thèm kêu tôi
bằng tiếng "Chuẩn" ngọt xớt như mía lùi nữa - Con Cẩm Phô mỗi
tuần "cho phép" ông ôm tập tới học chung với nó ba ngày, nó "lạnh
lùng" với ông hồi nào mà ông vu oan cho nó?
Từ hồi tôi mở mắt ra đến giờ, thái độ im lặng của Cẩm Phô đã
khiến tôi lo sốt vó. Tôi đang lờ tịt cái "đề tài hóc búa" này
đi, nào ngờ Liên móm lại lôi ra "chất vấn" giữa thanh thiên
bạch nhật khiến tôi chỉ còn biết đưa tay gãi đầu, nhăn nhó:
- Trời ơi, đó là lời bài nhạc, tôi chỉ hát lên như vậy thôi
chứ đâu có ý định nói xiên nói xỏ gì ai!
- Ông nói vậy có thánh mới tin nổi! - Liên móm bĩu môi - Thiếu
gì bản ông không hát, tại sao ông lại đi hát bản đó?
Câu vặn vẹo của Liên móm làm tôi dở cười dở mếu. Nếu nói thẳng
ra sở dĩ tôi không hát bài nào khác bởi vì tôi mới bập bẹ học
đàn, tôi chẳng biết cái "bài nào khác" đó là bài cóc khô gì
thì chắc chắn lũ bạn hắc ám này sẽ cười tôi là dốt nhạc mà bày
đặt khoe mẽ và như vậy có nghĩa là tôi đành phải dẹp cái ý
định ra vẻ ta đây là một nghệ sĩ đa tình trước mắt Cẩm Phô để
hiện nguyên hình là một thằng Chuẩn khù khờ cục mịch. Nhưng
nếu đối đáp không xuôi, tình hình càng tệ hại hơn. Nỗi oan của
tôi sẽ đời đời không rửa sạch. Cẩm Phô sẽ nghĩ tôi là kẻ
chuyên môn gắp lửa bỏ tay người và nó sẽ chia tay tôi mà không
thèm nói lời từ biệt.
Nghĩ lợi nghĩ hại một hồi, cuối cùng tôi đành sượng sùng thú
thật:
- Tại vì ngoài bản "Nỗi buồn hoa phượng" và bản "Lạnh lùng" ra,
tôi... có biết đàn bản gì khác nữa đâu!
Lời khai báo thống thiết của tôi khiến Liên móm sửng sốt. Nó
trợn tròn mắt:
- Thiên hạ sáng tác cả tỉ bản nhạc, chẳng lẽ ông chỉ biết đàn
có hai bài?
Thùy Dương cũng chen vô hỏi:
- Bộ Chuẩn mới học đàn hả?
Tôi gật đầu và cảm thấy mặt mình đỏ lên:
- Ừ.
Rồi sợ Liên móm không tin, tôi day sang Phú ghẻ:
- Liên hỏi Phú ghẻ cho coi! Chính hắn dạy tôi đàn chứ ai!
Liên móm quay lại nhìn Phú ghẻ, thấy Phú ghẻ mỉm cười xác nhận,
nó liền lim dim mắt, gật gù:
- Thì ra vậy! Hóa ra tôi đã trách oan Chuẩn!
Thấy nó hạ giọng và chuyển tôi từ "ông" trở lại thành "Chuẩn",
tôi mừng rơn như thể phạm nhân được tòa tuyên bố tha bổng.
Nhưng Liên móm là đứa thích chơi trò mèo vờn chuột. Tôi chưa
kịp mừng nỗi mừng thoát nạn, nó đã nghiêm mặt tuyên bố:
- Nhưng dù sao Chuẩn cũng có lỗi với Cẩm Phô. Chuẩn làm Cẩm
Phô buồn. Bây giờ Chuẩn phải lại xin lỗi!
Thằng Cường đứng bên cạnh cười hí hí a dua:
- Đúng đó! Mày phải lại xin lỗi Cẩm Phô!
Đang bối rối trước "nhiệm vụ" Liên móm vừa giao, tôi mặc xác
thằng hại bạn này. Tôi khẽ liếc mắt về phía Cẩm Phô rồi quay
sang Liên móm, gượng gạo hỏi:
- Xin lỗi cách sao?
- Thiếu gì cách! - Liên móm nhún vai - Cứ thấy cách nào hay
thì Chuẩn làm!
Liên móm trả lời mà như thể đánh đố tôi. Không biết phải xoay
xở như thế nào, tôi càng lóng nga lóng ngóng. Thấy vậy, Thùy
Dương thương tình lên tiếng mách nước:
- Hay Chuẩn xin lỗi bằng cách hái tặng Cẩm Phô một cành hoa đi!
Câu gợi ý của con nhỏ Thùy Dương thông minh đột xuất này khiến
tôi sáng mắt reo lên:
- A, phải rồi! Để tôi hái tặng cho mỗi bạn một cành nữa!
Nói xong, không đợi Liên móm kịp ngăn cản, tôi ba chân bốn
cẳng chạy về phía cuối vườn lấy ra con dao nhỏ giấu trong bụi
cỏ rồi sau một hồi lui cui mò mẫm, tôi chọn cắt những cành
lay-ơn đẹp nhất mà tôi còn giữ lại được sau phiên chợ hoa khai
mạc cách đây mười ngày ở quảng trường phía bắc thị trấn.
Tôi ôm bó hoa tươi tới trước mặt mọi người. Phú ghẻ cười hề hề,
giọng xiên xỏ:
- Ông chủ vườn bữa nay hào phóng quá!
Tôi dúi một cành lay-ơn vào tay nó và hạ giọng rít qua kẽ răng:
- Câm mồm lại, đồ ghẻ ngứa!
Tôi dúi cho thằng Cường cành hoa thứ hai với lời đe dọa:
- Mày liệu thần hồn đấy!
Rồi tôi quay lại cười với Luyện và tặng nó cành hoa thứ ba.
Tiếp theo là đám nữ quái 10A2. Thùy Dương đón lấy cành hoa và
vuốt ve từng đóa với vẻ cảm kích. Liên móm cũng vậy. Nó nhận
hoa từ tay tôi với vẻ mặt hí hửng hệt như nhận phần thưởng
cuối năm từ tay thầy hiệu trưởng. Nhưng khi "thầy hiệu trưởng"
quay sang Cẩm Phô vừa nhe răng cười cầu tài, chưa kịp chìa "phần
thưởng" ra thì nó đã phá bĩnh:
- Không được! Chuẩn phải tặng cho Cẩm Phô hoa hồng kia!
Tôi đang còn ngơ ngẩn, Thùy Dương hùa theo:
- Đúng rồi, phải tặng hoa hồng! Ai lại tặng hoa lay-ơn!
Đám đứng ngoài - Cường, Phú ghẻ, cả thằng Luyện tính tình lầm
lì lẫn nhỏ Châu hớt lẻo - liền đồng loạt phụ họa:
- Đúng rồi, hoa hồng! Đúng rồi, hoa hồng!
Tôi đỏ mặt nhìn Cẩm Phô, thấy nó cũng đỏ mặt ngó lơ chỗ khác.
Tôi không hiểu như vậy là nó phản đối hay nó đồng tình với sự
xúi giục của cái tập thể ồn ào kia. Nhưng tôi không muốn nghĩ
ngợi nhiều. Đã bao lâu nay, tôi muốn tặng cho "chị hai nhỏ
Châu" đóa hoa hồng đẹp nhất trong vườn để bày tỏ mối cảm tình
vô bờ tôi "trót" dành cho nó kể từ ngày nó đưa tay ngà ngọc
bịt cái miệng xoen xoét của Liên móm trước cổng trường dạo nọ.
Nhưng rồi ngày tháng trôi qua, tôi cứ hẹn lần hẹn lữa, hoa
hồng trong vườn tôi thi nhau nở rồi thi nhau tàn hết lớp này
đến lớp khác mà thủy chung tôi vẫn chưa tặng được cho Cẩm Phô
lấy một cánh hoa nào. Bây giờ nếu tôi dại dột không nghe theo
lời xúi giục "bậy bạ" của tụi bạn thì chẳng biết bao giờ tôi
mới có cơ hội cũng như đủ can đảm thực hiện nguyện vọng của
mình.
Ý tưởng đó đã khích lệ tôi.
- Được rồi! Hoa hồng thì hoa hồng!
Cuối cùng, tôi nói, và quay lại phía những bụi hoa.
Tôi hái không chỉ một nhánh hồng, mà cả một bó, và với bó hoa
to đùng đó trên tay, tôi rảo bước đến trước mặt Cẩm Phô.
Rồi không nói một lời, cũng không biết một lời nào để nói, tôi
lặng lẽ và trang trọng đặt bó hoa vào tay Cẩm Phô, lòng xao
xuyến như đang ký thác cả một trời tâm sự. Tôi không rõ lúc đó
mặt tôi đỏ bừng lên hay tái xanh đi, nhưng chắc chắn tôi không
còn là tôi nữa. Chàng trai họ Chữ nghèo khổ ở làng chài ngày
nào kể từ giờ phút này coi như đã chộp được ngón chân út của
nàng công chúa Tiên Dung.
Cẩm Phô nhẹ nhàng ôm lấy bó hoa nhưng nó không nhìn hoa mà mỉm
cười nhìn vào mắt tôi. Trong một thoáng, tôi chợt nhận ra nó
đáng yêu không thể tả. Trước đây tôi cũng đã "nhận ra" điều đó
mấy trăm ngàn lần rồi, nhưng lần này mới là lần phát hiện có
giá trị nhất. Và cũng chính trong khoảnh khắc kỳ diệu đó, tôi
hiểu rằng nụ cười và ánh mắt của Cẩm Phô chiều nay sẽ mãi mãi
in sâu vào tâm khảm tôi. Vâng, mãi mãi, không thể phai mờ.
Mọi diễn biến chỉ xảy ra trong một tích tắc nhưng tôi cảm thấy
cái giây phút ấy dường như kéo dài vô tận. Tôi thấy thời gian
như ngưng đọng lại, và đúng vào lúc tôi đinh ninh tôi và Cẩm
Phô sắp sửa biến thành hai tượng đá giữ vườn thì tiếng hò reo
nhốn nháo lẫn những tràng pháo tay đôm đốp của bạn bè khiến
tôi choàng tỉnh đưa tay lên gãi đầu và bẽn lẽn nhìn quanh.
Và giữa mớ âm thanh ồn ào khủng khiếp đó, không hiểu sao tôi
vẫn nghe rõ tiếng sột soạt vừa đột ngột phát ra từ khu vườn
bên cạnh như thể có một con thỏ vừa phóng ra khỏi chỗ nấp. Tôi
giật mình đảo mắt nhìn qua bên kia hàng rào. Thấp thoáng sau
bóng cây thưa, một cái bóng nhỏ đang chạy vụt vào nhà khiến
tôi bỗng bồi hồi tự hỏi: Ai như là nhỏ Thảo?
Thành phố Hồ Chí
Minh, 1994.
Nguyễn Nhật Ánh |