|
COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK |
|
 |
|
Please click the banner to support Coi Thien Thai
! |
|
 |
|
TRUYỆN NGUYỄN NHẬT
ÁNH |
|
TRẠI
HOA VÀNG |
|
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh |
|
[Chương
1][2][3][4][5][6][7][8][9][10][11][12][13][14][15][16][17][18] |
|
Chương
4 |
|
 |
Trái với sự lo lắng của tôi,
những ngày sau đó bạn bè chẳng ai chòng ghẹo gì tôi
về sự cố hôm khai giảng. Có lẽ không ai nỡ trêu chọc
sự nghèo khổ của kẻ khác. Nhờ vậy mà tôi có thể yên
tâm học hành, cũng như yên tâm cóp-pi bài làm của
thằng Phú ghẻ ngồi cạnh.
Nỗi mặc cảm của tôi chắc chắn sẽ phai nhạt dần cuối
cùng rơi tõm vào quên lãng nếu như cái ngày u ám đó
không xảy ra một cách bất ngờ.
Hôm đó, mải bận bịu vun đất sau vườn để chuẩn bị
trồng lay-ơn cho kịp Tết, tôi ra khỏi nhà trễ mất
mười phút so với thường lệ .
Khi tôi đến trường thì cổng đã đóng. Lố nhố trong
các hàng quán bên kia đường là những học sinh đi trễ
đang ngồi tán dóc đợi vào hai tiết sau.
Trường tôi có thông lệ hễ chuông reo vào lớp là cổng
khóa chặt. Học sinh đi trễ chỉ có cách ngồi ngoài
đợi giờ ra chơi len lén chuồn vô.
Mặc dù biết vậy, tôi đánh liều rề xe lại sát cổng
tìm cách năn nỉ bác bảo vệ. Bác bảo vệ trường tôi
khó tính nhất thế giới, từ khi làm nghề gác cổng đến
nay chưa hề xiêu lòng trước bất cứ một lời nỉ non
sụt sùi nào, vậy mà không hiểu ma xui quỷ khiến thế
nào, sau khi nghe tôi thủ thỉ một hồi, bác rút xâu
chìa khóa trong túi ra mở cổng cho tôi vào. Có lẽ
bác thấy tôi hiền lành, đần độn, thời buổi quần bó
váy túm mà dám mặc một chiếc quần giống hệt chiếc
quần của vợ bác ở nhà nên bác động lòng nhớ vợ mà
rộng rãi với tôi cũng nên.
Tôi vừa lách qua khỏi cách cổng mở he hé thì đám nữ
sinh ngồi ăn vặt chờ thời bên kia đường cũng vừa kịp
phát hiện. Thế là cả đám lũ lượt kéo nhau ùa sang.
Nhưng bác bảo vệ tinh quái đã nhanh tay bấm ổ khóa
đánh "tách" khiến mấy con nhỏ tức tối làm ầm lên.
Nổi bật nhất là một giọng the thé : _ Sao "ông
Béc-muđda" vào được mà tụi này vào không được ?
Tôi đang tính nán lại xem tụi nó đôi co những gì
nhưng chỉ mới nghe mỗi một câu, tôi đã thất kinh dắt
xe chạy mất.
Vào đến cửa lớp, tôi mới thở phào và hậm hực ngoái
cổ nhìn lại. Đám nữ sinh đã không còn bu trước cổng.
Có lẽ thái độ cứng rắn của bác bảo vệ đã khiến tụi
nó chùn bước và rút về cố thủ bên kia đường.
Mặt mũi mấy con nhỏ này chẳng xa lạ gì với tôi. Mặc
dù không biết tên một đứa nào trong tụi nó nhưng chỉ
nhìn thoáng qua, tôi đã nhận ngay ra đó là tụi nhãi
ranh 10A2, cái đám vẫn thường đứng xếp hàng sau lưng
tôi mỗi sáng thứ hai và lúc nào miệng mồm cũng chí
cha chí choét, kể cả lúc đang chào cờ.
Trước nay, tôi chẳng bao giờ "để ý" đến mấy con nhỏ
vô trật tự này, không ngờ tụi nó lại "để ý" tôi kỹ
đến thế. Mấy hôm nay chẳng thấy bạn bè trêu ghẹo gì,
tôi cứ đinh ninh cái sự cố hôm nào đã trôi vào quá
khứ và chẳng ai còn nhớ. Hóa ra cuộc đời còn lắm
chông gai. Cuộc đời còn có tụi nữ sinh 10A2 mồm loa
mép giải.
Nhưng dù giận đến ứa gan, tôi cũng chỉ biết ngậm bồ
hòn làm ngọt. Trêu vào lũ tiểu yêu này chỉ tổ quê
mặt. Tốt nhất là làm theo lời dạy của ông bà "tránh
voi chẳng hổ mặt nào !", nhất là khi trong "bầy voi"
đó có một con voi mồm miệng móm xọm, giọng chua như
giấm, cứ một điều "ông Béc-muđda" hai điều "ông
Béc-muđda" nghe muốn điếc con ráy !
Phú ghẻ không biết nỗi khổ của tôi nên đến giờ tan
học, nó rủ tôi ra về, thấy tôi cứ nấn ná ngồi lì
trong lớp, nó giương mắt ếch lên :
_ Hôm nay mày làm sao vậy ?
Tôi khịt mũi :
_ Tao có làm sao đâu ! _ Thế sao mày ngồi đây ?
Tôi bóp trán :
_ Tao nhức đầu quá !
Phú ghẻ nhìn tôi bằng ánh mắt ngờ vực :
_ Hồi nãy tao có nghe mày than vãn gì đâu !
Thằng Phú ghẻ ngứa này, sao nó lắm chuyện thế không
biết ! Tôi đã bảo là tôi nhức đầu, vậy mà nó cứhỏi
tới hỏI lui. Chẳng lẽ tôi lại nói thẳng với nó là
tôi sợ "đụng đầu" với mấy con nhỏ quỷ quái bên 10A2
nên đành ngồi ru rú trong lớp, đợi cho tụi nó về hết
rồi mới dám ló mặt ra.
Thấy tôi ngồi im, Phú ghẻ lại hỏi :
_ Giờ làm sao ?
_ Sao là sao ?
Phú ghẻ chép miệng :
_ Chẳng lẽ ngồi đây hoài ?
Tôi vung tay :
_ Mày chờ chút đi ! Tao sắp hết rồi !
Rồi sợ nó sốt ruột, tôi vội vã nói thêm :
_ Chừng mười phút nữa tụi mình về !
Tan trường chừng mười phút, chắc chắn sân trường
không còn một mống. Tôi tính thầm trong bụng như vậy
nên lên tiếng trấn an Phú ghẻ. Nào ngờ tôi vừa nói
xong, nó lại càng thắc mắt tợn :
_ Nhức đầu gì mà có giờ giấc kỳ vậy ?
_ Ừ, cái đầu của tao nó kỳ lắm ! - Tôi bối rối đáp
bừa.
Phú ghẻ chắc chẳng tin gì lời tôi. Nhưng biết tôi đã
muốn giấu chuyện gì thì có ai cạy răng tôi cũng
không bao giờ nhả ra nửa chữ nên nó tặc lưỡi đặt cặp
xuống bàn rồi ngồi chống tay lên cằm nhìn ra cửa sổ,
đợi "bệnh" của tôi thuyên giảm.
Quả như tôi dự liệu, lúc tôi và Phú ghẻ mò ra bãi
giữ xe, tụi bạn đã về hết ráo. Mấy con nhỏ 10A2 mất
tăm mất tích khiến tôi mừng rơn.
Bác bảo vệ nhăn nhó nhìn tụi tôi :
_ Hai cậu nấp đâu mà bây giờ mới chịu về ?
Tôi cười cầu tài :
_ Dạ, cháu bị nhức đầu, nằm ở trong lớp.
Sực nhận ra tôi, bác bảo vệ đổi giọng ôn hoà :
_ À, cậu đấy hả ! Nhức đầu thì về nấu một nồi lá,
xông một hồi là khỏi ngay thôi !
_ Dạ, cảm ơn bác !
Vừa nói tôi vứa kín đáo nháy mắt với Phú ghẻ, hai
đứa riu ríu dắt xe ra.
Nhưng tôi chỉ có thể gạt được bác bảo vệ mỗi một
lần. Lần thứ hai, nếu tôi còn than nhức đầu đau
bụng, chắc bác không tin. Nghĩ vậy, tôi quyết định
thay đổi chiến thuật. Ngày hôm sau chuông reo hết
giờ vừa vang lên, tôi đã hấp tấp xếp tập lại và kéo
tay Phú ghẻ chạy vù ra cổng.
Phú ghẻ chạy theo tôi mà mắt trợn tròn :
_ Mày làm trò gì vậy ?
_ Hôm nay tao phải về nhà gấp có chuyện !
Vừa đáp tôi vừa liếc về phía hành lang và yên tâm
khi thấy mấy con nhỏ 10A2 còn đủng đỉnh tít đằng xa.
Không hiểu sao tôi chạm trán tụi nhãi này ghê gớm,
hệt như tà ma sợ giáp mặt thầy bùa. Phú ghẻ vừa dắt
xe ra tới cổng, chưa kịp hỏi thêm câu gì, tôi đã
phóc lên chiếc Huy Chương Vàng chạy thục mạng khiến
nó cong lưng đuổi theo miệng chửi ỏm tỏi.
Nhưng số tôi đúng là cái số ăn mày. Tránh mặt tụi
10A2 được ba bữa, đến bữa thứ tư vừa phóc lên yên xe
chưa kịp chạy trốn, tôi đã điếng hồn phát hiện ra
bánh xe trước xẹp lép.
Chẳng thể dắt bộ về nhà trên quãng đường dài dằng
dặc đầy nắng nôi bụi bặm, tôi đành thất thểu tấp vào
chỗ vá xe bên kia đường.
Tôi đứng chưa nóng chỗ, tụi nữ sinh 10A2 đã ùa ra.
Sợ tụi nó phát hiện, tôi vội xoay lưng lạị Nhưng mới
vừa quay người, hấp tấp quay thêm một vòng nữa. Khỉ
thật, con người ta ai cũng có mặt trước mặt sau, chỉ
riêng tôi cả hai mặt đều là mặt trước, nhìn phía nào
cũng biết đấy là thằng Chuẩn mặc quần thừa của mẹ,
đố có lẫn đi đâu được !
Mấy con nhãi ranh kia lại càng không lẫn. Vừa thấy
tôi đứng trơ bên đường với chiếc Huy Chương Vàng nằm
bẹp dưới cỏ, cả bọn liền chụm đầu lại thầm thì rồi
cười rúc ra rúc rích và đấm lưng nhau thùm thụp.
Chẳng biết tụi nó nói nhăng nói cuội những gì nhưng
nhìn tụi nó ngả ngớn, vừa cười vừa xô vào nhau, tôi
bỗng thấy nhột kinh khủng, cứ mong tụi nó đi khuất
mắt cho rồi.
Nhưng mấy con nhỏ này có vẻ như muốn hù cho tôi chết
khiếp. Tụi nó chẳng thèm về ngay mà lại líu ríu dắt
nhau vào quán. Thị trấn tôi ở ban trưa trời nắng như
đổ lửa, giờ tan trường học trò kéo vào quán uống
nước, ăn chè đá lạnh trước khi gò lưng đạp xe về nhà
là chuyện thường. Nhưng hôm nay không hiểu sao tôi
cứ có cảm giác mấy con nhỏ kia nấn ná không chịu về
là vì tôi. Một bầy cọp bắt gặp một con dê lạc đàn
đang đứng lẻ loi, ngơ ngác trên đồng vắng mà cam tâm
bỏ đi là chuyện không tưởng ! Tôi bần thần nhủ bụng
và tự dưng đâm tức Phú ghẻ. Gặp bữa hiểm nghèo như
thế này, nó lại nghỉ học mất, đúng là thằng bạn
chẳng ra gì !
Đang thẫn thờ nghĩ ngợi, tôi bỗng giật bắn người bởi
một giọng chua lè :
_ Ông Béc-muđda !
Tôi nhận ngay ra giọng con nhỏ miệng móm. Trong bọn,
nhỏ này hình như đóng vai "chúa trùm", dây vào nó
chỉ tổ to chuyện. Nghĩ vậy, tôi đánh bài lờ và cúi
đầu xuống làm ra vẻ bận tập trung đầu óc vào thằng
nhỏ sửa xe đang loay hoay nãy giờ với chiếc Huy
Chương Vàng nằm tênh hênh trên bãi cỏ.
Con nhỏ miệng món không chịu thua. Nó lại ngoác mồm
:
_ Ông Ba-muđdéc !
Tôi giận tím gan nhưng cố nén. Tôi biết mấy con nhỏ
này thù tôi về chuyện tôi được hưởng "đặc ân" của
bác bảo vệ hôm trước. Tôi đi học trễ hơn tụi nó lại
được cho vào, còn tụi nó bị đứng bên ngoài, vì nỗi
bất bình đó mà cả bọn quyết theo "ám" tôi cho bằng
được. Biết thân biết phận, hổm rày tôi trốn chui
trốn nhủi, bữa ra về nào cũng bắt Phú ghẻ rượt theo
muốn xịt khói. Nhưng hôm nay thì tôi hết đường
thoát, chỉ có cách trân mình chịu trận.
Sự nhẫn nhục của tôi đến đá cũng phải xúc động.
Nhưng khỗ nỗi, con nhỏ kia không phải là đá. Vì vậy,
vẻ phớt tỉnh của tôi chỉ tổ làm nó điên tiết. Nó
tiếp tục ra đòn :
_ Ông Béc...
Nhưng lần này, nó chỉ vừa kịp "Béc" một tiết đã tắc
tị . Một bàn tay nào đó của một đứa trong bọn đã bịt
lấy cái miệng móm xọm của nó .
Tôi không nhìn nhưng hoàn toàn có thể hình dung
được. Bởi sau đó là tiếng con nhỏ miệng móm thét lên
the thé :
_ Mày làm gì vậy ?
_ Thôi, đừng chọc người ta nữa ! - Một giọng dịu
dàng đáp khẽ.
_ Chà, nhỏ này bữa này lại bênh vực "kẻ thù", tụi
bây ơi !
Tiếng cả bọn cười khúc khích. Rồi vẫn giọng dịu dàng
khi nãy cất lên :
_ Tao có bênh vực gì đâu ! Mày muốn gọi gì thì gọi,
nhưng đừng gọi người ta là Béc-muđda nữa !
_ Tao cứ .
Con nhỏ miệng móm khăng khăng. Nhưng mới thốt lên
được hai tiếng, có lẽ sực hiểu không nên tiếp tục
trêu chọc sự nghèo khó của người khác, nó bỗng đổi
giọng :
_ Vậy tao gọi tên mày hén ?
_ Này, này
Tiếng nhỏ kia hốt hoảng. Nhưng nó chưa kịp ngăn cản
thì con nhỏ miệng móm đã chĩa mồm về phía tôi, kêu
lớn :
_ Cẩm Phô !
Từ nãy đến giờ, tôi không dám đảo mắt về phía tụi nó
lấy một lần nhưng tai tôi dỏng lên như tai mèo và
nghe rõ hết mọi chuyện. Tôi không hề lấy làm lạ về
thái độ của con nhỏ miệng móm nhưng lại vô cùng ngạc
nhiên về cách xử sự của con nhỏ kia. Hóa ra trong
bọn nó cũng có được một đứa tử tế. Đã mấy lần tôi
định liếc mắt xem thử mặt mũi con nhỏ đó đẹp xấu ra
sao nhưng cuối cùng tôi kềm lại được. Tôi đang đóng
vai một người điếc bẩm sinh nên không muốn mấy con
nhỏ đó biết là tôi đang quan tâm đến tụi nó.
_ Cẩm Phô !
Con nhỏ miệng móm lại kêu tôi.
Khi nãy tôi tái mặt vì giận, còn bây giờ thì tôi đỏ
mặt vì ngượng. Tôi cảm thấy người nóng bừng và mồ
hôi ướt đầm lưng áo. Thậm chí tôi không cả nhúc
nhích, tay chân bỗng chốc trở nên cứng đơ, vướng
víu.
Dường như nhận ra sự bối rối của tôi, mấy con nhỏ
khác liền hùa theo con nhỏ miệng móm réo om sòm :
_ Cẩm Phô ! Cẩm Phô !
Con nhỏ có tên Cẩm Phô không biết có mắc cỡ như tôi
không, nhưng chắc là nó đang thò tay ngắt véo lũ bạn
nghịch ngợm nên mấy con nhỏ kia vừa kêu réo chọc phá
vừa la "oái, oái" luôn mồm.
Tôi vẫn đứng trơ thân cụ và chưa bao giờ cảm thấy
thời gian trôi chậm như vậỵ Thằng nhỏ mới sửa xe
chừng mười phút mà tôi tưởng như nó loay hoay tới
hàng giờ và động tác của nó không hiểu sao trông cứ
rù rờ như trong phim quay chậm. Đã mấy lần tôi định
ngoác mồm ra giục nó nhưng lại sợ mấy con nhỏ kia
nhìn thấy vẻ hốt hoảng của tôi nên cuối cùng tôi
đành ngậm miệng làm thinh, lòng nóng như lửa đốt.
Mãi đến khi nó nhét ruột xe vào và cầm lấy cái bơm,
tôi mới thở hơi dài nhẹ nhõm.
Khi cầm lấy ghiđdông chiếc Huy Chương Vàng, tôi định
bụng sẽ chạy ngang qua mặt bọn nữ quái kia một cách
ung dung, thong thả, ra vẻ thằng này cóc biết sợ ai,
nhưng chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào, ngồi lên
yên, tôi bỗng vội vàng mất hết tự chủ và cong lưng
phóng thục mạng.
Chạy tít đằng xa, tôi còn nghe chuỗi cười của bọn nữ
quái văng vẳng đuổi theo. |
|
| |
|
Xin các bạn vui lòng nhấn
chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai! |
|
(TRUYỆN
NGUYỄN NHẬT ÁNH) |
|
Join Cõi Thiên Thai's
Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who
live in Viet Nam) |
|
|
|
Last Update:
September 28, 2002
This story has been read (Since September 28, 2002):
|
|
 |
|
This page is using Unicode
font - Please
download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail:
webmaster@coithienthai.com |
|