COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK

Coi Thien Thai - Vietnamese Entertainment Network

Please click the banner to support Coi Thien Thai !

Advertisement with Coi Thien Thai for low prices!

ĐÀO HOA KIẾM KHÁCH

Tác giả: Văn Nguyễn
E-mail:
VanNguyenCTT***@coithienthai.com (Remove *** để liên lạc tác giả)
Cõi Thiên Thai xin thay mặt các bạn đọc giả cám ơn tác giả đã gửi truyện

[Phần 1][Phần 2][Phần 3][Phần 4][Phần 5][Phần 6][Phần 7][Phần 8][Phần 9][Phần 10]
[Phần 11][Phần 12][Phần 13][Phần 14][Phần 15][Phần 16][Phần 17][Phần 18][Phần 19][Phần 20]
[Phần 21][Phần 22][Phần 23][Phần 24][Phần 25][Phần 26][Phần 27][Phần 28][Phần 29][Phần 30]

Phần 2

flower

Thẩm Sỹ Kiệt theo lão già bước vào một gian phòng sáng rực được bày biện hết sức sang trọng. Nhìn qua, không một ai có thể nghĩ rằng trong một kĩ viện nhơ nhớp lại có một căn phòng trang nhã nhường ấy. Chính giữa phòng đặt một cái bàn lớn, trên đó có bày một bộ bát xúc xắc. Sỹ Kiệt ngồi theo Dư lão xuống hai chiếc ghế đặt đối diện nhau qua chiếc bàn tròn, hắn ngắm nhìn bộ xúc xắc trước mặt mỉm cười rồi cầm ly trà đưa lên miệng uống cạn.
- Cảm phiền Dư tiền bối thông cảm. Quả thật vãn bối khát đến khô hết cả cổ rồi. Đêm qua Ngân Hoa cô nương chuốc cho vãn bối quả là say không gượng dậy nổi. - Hắn giơ ngón tay lên tán thưởng - Hảo trà, thơm mát không sao tả nổi. Kĩ viện của tiền bối không những có rượu nồng gái non mà đến trà cũng là bậc thượng hạng khiến vãn bối muôn phần tán thưởng khâm phục.
Lão già nhếch mép nhìn Sỹ Kiệt, nụ cười của lão đầy ý khinh thị hắn.
- Ngươi không cần giờ trò mồm mép ra đây. Ta đã sống đủ lâu để học cách không quan tâm tới mấy cái câu rỗng tuếch kiểu đó rồi.
- Chết, vãn bối quên mất hồi trẻ chắc tiền bối còn là phường điêu ngôn ngoa ngoắt đàn bà hơn vãn bối nhiều. Quả thật là đắc tội, đắc tội. - Hắn vừa nói vừa nghiêm mặt trêu chọc điệu bộ rất bỡn cợt.
- Thôi, ta không muốn nói với ngươi thêm nữa. Ngươi biết ta mời ngươi vào đây là có dụng ý gì rồi. Ngươi gieo xúc xắ đi.
- Từ đầu vãn bối không hiểu tại sao vãn bối lai có vinh hạnh ngồi chung với Dư tiền bối, giờ mới biết tiền bối có nhã hứng chơi trò này với vãn bối. Tiếc là hôm nay vãn bối lại không có hứng thú, có lẽ bao nhiêu vận đỏ vãn bối đã mất hết đêm qua vào tay kĩ nữ của tiền bối rồi. Biết trước là thua thì vãn bối đâu còn muốn chơi nữa.
Lão già đưa cái bát đến trước mặt hắn.
- Ngươi không muốn gieo cũng không được.
- Vậy tiền bối bắt vãn bối lấy gì ra để đặt cược đây. Chắc tiền bối cũng biết vãn bối không có ngân lượng để đặt vào ván bạc này đâu.
- Ngươi yên tâm ta cũng không cần ngân lượng. Nếu ngươi thua, ta chỉ cần cái tánh mạng của ngươi thôi. Bằng ngược lại ta nghĩ ngươi sẽ có diễm phúc thưởng thức cô nương đẹp nhất của bổn kĩ.
- Đánh đổi cả tánh mạng để lấy một đêm bên hoa, như thế liệu có thiệt thòi với vãn bối quá không.
- Không chỉ một đêm mà nếu thắng, cô ta sẽ thuộc về sở hữu của ngươi. Ta nhắc lại, đó là cô nương xinh đẹp nhất ở đây, ta nghĩ có nhiều hán tử sẵn sàng đánh đổi tánh mạng để có được cô ta đó.
- Nếu vậy thì vãn bối cung kính không bằng tuân mệnh. Tài chọn lựa đàn bà thì vãn bối vẫn chưa xứng xách dép cho tiến bối. Một cô nương được tiền bối định giá như thế tất phải đáng đánh cược rồi.
Sỹ Kiệt xắn tay áo vươn ra nhưng hắn không chạm đến cái bát trước mặt. Hắn đập mạnh tay xuống mặt bàn rồi nhanh tay giở bát. Tất cả mọi người xung quanh kể cả lão già họ Dư đều vô cùng sửng sốt, chỉ có riêng hắn là vẫn điềm nhiên như thường.
- Vãn bối đã nói trước là vãn bối đã hết vận đỏ rồi mà. Giờ thì chắc chỉ có nước nộp cái đầu mình cho tiền bối thôi.
Ba con xúc xắc hắn gieo nằm chỏng chơ trong bát, có lẽ gieo để được số nút tệ đến thế cũng kío. Lão già nhìn hắn, vẻ ngạc nhiên bớt đi đôi chút thay vào đó là sự khâm phục, ánh mắt lão già tự dưng loé lên một niềm phấn khích.
- Tiểu tử khá lắm. Nhưng đừng quên ta vẫn còn có một cửa thua, chỉ cần còn một khả năng dù nhỏ ta vẫn sẽ gieo.
Lão giá cũng làm những động tác y hệt như hắn khi nãy, và khi giở bát ra thì ba con xúc xắc đều là mặt nhất, cái khả năng lão già thua lại xảy ra.
- Ngươi thấy rồi chứ - lão già tủm tỉm vuốt râu cười mãn nguyện.
- Hoá ra tiền bối rủ vãn bối chơi xúc xắc cốt để cố ý thua vãn bối thôi sao, quả khiến vãn bối bất ngờ.

Thẩm Sỹ Kiệt định nói thêm nhưng hắn đột nhiên bị chẹn ngang họng, lão già vẫy tay thì trong một thiếu nữ vén mãn bước ra. Cả cuộc đời hắn chưa từng gặp một thiếu nữ nào đẹp đến vậy. Hắn thật sự bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp não nùng của nàng, dung nhan cực kì diếm lệ, nếu đem so sánh với cô nương đêm hôm qua vừa hầu hạ hắn thì còn hơn rất nhiều. Nàng ta khoác trên mình chiếc áo mỏng manh giống như những cô gái khác nơi lầu xanh, chiếc ảo cực mỏng gần như trong suốt bên trong không có chút nội y khiến cho trông nàng không khác gì đang khoả thân trước hắn, thậm chí có lẽ còn gợi tình hơn cả nàng ta trần truồng bởi lớp vải tơ mỏng manh như càng làm tôn thêm thân hình đầy đặn cộng với làn da trắng ngần. Ánh mắt nàng ướt rượt nhưng không hề có một chút gì dâm mị, cho đến khi ánh thu ba đảo qua hắn mới khiến Sỹ Kiệt giật mình như tỉnh giấc.
- Giờ ngươi đã là người của công tử đây, phải biết giữ gìn lời ăn tiếng nói, hết lòng hầu hạ công tử.
Thiếu nữ nhìn lão già sợ hãi, cúi đầu dạ nhỏ, bước lại gần Sỹ Kiệt cất giọng nhỏ nhẹ ngọt ngào như rót mật vào tai
- Tiện thiếp là Sở Băng, xin hết lòng hầu hạ công tử.
Sỹ Kiệt thản nhiên nắm chặt lấy tay nàng đầy vẻ chiếm hữu, hắn áp miệng vào hôn hít lên môi, lên má nàng ta ngay trước mắt lão già không chút ngần ngại, dường như là càng cố bộc lộ mình là kẻ vô cùng dâm đãng. Hắn đứng lên ngắm một vòng quanh người Sở Băng như thể đang đánh giá món mình vừa thắng bạc vậy, hắn làm bộ hau háu chăm chú soi vào những chỗ cấm kị nhất trên người nàng, gật gù ra vẻ hài lòng. Hắn làm như không thèm để ý đến điệu bộ xấu hổ thẹn thùng của nàng, Sở Băng cúi gắm mặt cho dù nàng vẫn phải ưỡn ngực cong mông lên cho hắn khám xét nàng ngay giữa chốn đông người như thể chốn không người, cặp mắt nàng lộ rõ vẻ đau đớn phẫn nộ.
Sỹ Kiệt giả đò mê man nhan sắc của mĩ nhân, hắn choàng tay qua vòng eo thon nhỏ của nàng siết chặt vào người hôn hít khắp nơi. Sờ soạng chán chê xong hắn mới quay ra phía lão già râu bạc chậm rãi nói
- Tạ ơn Dư tiền bối đã thưởng cho vãn bối một tuyệt thế giai nhân. Xin tiền bối làm văn tự chứng nhận bán Sở Băng cho tại hạ.
- Được, dĩ nhiên lão phu sẽ viết ngay lập tức cho ngươi. Có một điều cuối cùng trước khi ngươi đi ta muốn nói với ngươi, chuyện mười hai năm trước hoàn toàn không hề liên quan đến ta. Có lẽ phải dần dần qua thời gian ngươi mới hiểu được việc này, tạm thời ta không cách nào đưa ra được bằng chứng chứng minh sự trong sạch của mình.
- Ông hận cha tôi lắm đúng không - hắn đột ngột nghiêm giọng.
Lão già không trả lời, chỉ đáp lại bằng một cái gật đầu.
- Vậy tại sao ông không giết tôi, ông biết tôi tìm cách trả thù cho phụ mẫu, tôi sẽ giết ông. Vậy tại sao ông không tranh thủ lúc này để ngăn ngừa hậu hoạ.
Lão già đắn đo một lúc trầm giọng nói
- Vì ngươi là con trai của Lăng Phượng, ta dù có thế nào cũng không thể ra tay hạ sát giọt máu của nàng được. Thôi, ngươi đừng nhiều lời nữa, mau đi đi.

Sỹ Kiệt không nói nữa, hắn quay người cầm lấy tay kéo Sở Băng ra khỏi Mộng Hương Viện đi về khách điếm. Cặp mắt hắn loé lên những tia máu đỏ căm hận, những gì hắn phải trải qua kể từ lúc ấu thơ đột ngột trào về khiến hắn không tài nào kiềm chế được dằn từng bước mạnh trên đường. Mặc kệ có mỹ nhân đi bên cạnh kề cận, mặt hắn lúc này lạnh như sương, lầm lì không nói một lời khác hẳn với thái độ dâm đãng háo sắc khi nãy ở kĩ viện. Sở Băng khoác một lớp áo ngoài che đi bộ xiêm y đĩ thoã mỏng manh bên trong lầm lũi bước sát theo hắn về quán trọ.

Về đến nơi hắn lôi tuột luôn nàng vào phòng tắm, bắt nàng phải đích thân gội rửa cho hắn. Sở Băng trút bỏ áo ngoài gần như trần truồng theo hắn vào phòng tắm kín, xấu hổ cởi dây áo cho hắn. Sỹ Kiệt sẵn đang tâm trạng bực bội dồn nén nỗi căm thù, nay lại thêm Sở Băng cởi áo quần hắn chậm chạp, mãi nàng mới cởi được cái áo hắn ra để lộ khuôn ngực vô cùng tráng kiện vạm vỡ.

Sỹ Kiệt ngắm nhìn khuôn mặt của Sở Băng, đột nhiên hắn thấy chột dạ. Hắn nhận ra những nét ngây thơ của một trinh nữ, vẻ bẽn lẽn rất đáng yêu khác hẳn một cô gái từng trải lăn lộn chốn phong trần. Tự dưng cơn giận dữ của hắn qua đi, có điều hắn vẫn không khỏi suy nghĩ mông lung về bước đường trên giang hồ mà hắn sắp phải trải qua. Mải suy nghĩ Sỹ Kiệt không để ý là nàng đã cởi hết áo quần trên người hắn, phải ngần ngừ một lúc Sở Băng mới dám ngồi quỳ xuống kéo tuột cái quần lót ra khỏi người hắn, mặt ửng đỏ không dám nhìn vào thân hình vô cùng rắn chắc của gã. Những bắp thịt của hắn tuy không nổi cuồn cuộn nhưng săn chắc thon mảnh, vì thế khi hắn mặc quần áo bên ngoài vào người ngoài khó có thể nhận ra hắn là một cao thủ luyện võ công. Chỉ khi vào phòng the không còn gì trên người như lúc này thì mới biết được.
- Công tử vào bồn để nô tỳ cọ rửa cho người. - Sở Băng cúi mặt lí nhí nói, vẫn không dám nhìn lên vì nàng sợ bắt gặp phải chỗ kín đáo trên cơ thể đàn ông của hắn.

Hắn nhảy mạnh vào chiếc bồn gỗ nước nóng đang bốc hơi nghi ngút làm nước bắn tung toé ra ngoài. Không phải hắn cố ý làm vậy mà đó chỉ là một thói quen, hắn nhớ lại lúc nhỏ thường tắm mình trong một chiếc hồ trong vắt ở nơi rừng núi ẩn cư. Nghĩ lại những ngày đó, Sỹ Kiệt không khỏi buồn bã, hắn quyết phải trả thù những kẻ đã đẩy gia đình hắn vào cảnh tan nát, biến hắn trở thành cô nhi. Cơn giận trong người làm hắn không kiềm chế nổi, khí bốc ra từ các huyệt đạo làm cho nước trong bồn vốn đã sôi nay lịa càng bốc hơi sủi bọt sùng sục.
Sở Băng đang cần mẫn lấy khăn lau khắp thân thể, cọ lưng cho hắn thấy thế sợ hãi quỳ xuống
- Thẩm công tử, nô tỳ phạm phải lỗi gì xin người cứ trách phạt, nô tỳ sẽ xin sửa đổi.

Sỹ Kiệt liếc thấy nàng líu ríu ở đó, bộ xiêm y mỏng nay dính nước lại càng dính bết vào da thịt khiến những chỗ kín của nàng phơi bày ra hết. Hắn không dằn được lòng bế xốc nàng lên đưa vào phòng ngủ gầy ngay cuộc ái ân.
Bộ cung trang của Sở Băng quá đỗi dễ dàng để hắn cởi tuột hết ra, toà thiên nhiên trắng phau lộ ra khiến hắn cảm thấy niềm đam mê nhục dục dâng trào. Hắn đặt nàng nằm ngửa loã thể trên chiếc giường, theo cái tư thế mà nàng có thể bộc lộ tất cả mọi bộ phận thầm kín trên người nàng cho hắn ngắm nghía.

Hắn hôn lên môi, lên mắt rồi dúi đầu vào hẻm tạo bởi hai bầu vú vun cao của Sở Băng, mùi da thịt đàn bà toả ra từ cơ thể của nàng khiến hắn ngây ngất. Hắn lướt nhẹ như cơn gió xuống đến vùng hạ đẳng của nàng, hai mép thịt nơi chỗ đó xếp lại vừa khít che đi của động đào. Hắn thực sự ngạc nhiên, vốn dĩ nơi lỗ lồn của các cô kĩ nữ, dù có giữ gìn khéo đến đâu đi chăng nữa cũng sẽ hằn đầy những dấu vết của những cuộc truy hoan với khách làng chơi. Nhưng vùng kín của Sở Băng như một khu vườn rậm rạp vẫn còn hoang sơ, hai mép thịt không bị ngả màu nâm sẫm mà vẫn trắng hồng quyến rũ. Gò mu cao vút của nàng hắn biết sẽ hứa hẹn những tư thế ái ân tuyệt vời, thân thể run rẩy kia chắc chắn sẽ tạo cho hắn niềm cảm hứng ngút ngàn của nhục dục.

Đột nhiên trong đầu hắn loé lên ý nghĩ quái dị, chẳng lẽ.....Nhưng hắn tự bác bỏ ý nghĩ đó của mình, hắn nghĩ đó là một sự không thể, cho dù cái lồn kia, rồi cả bầu vú với hai chiếc núm bé xíu kia rõ ràng là của một cô gái trong trắng. Bản thân Sỹ Kiệt cũng không thể tưởng được lão họ Dư lại thưởng cho hắn một tạo vật tuyệt mĩ, mà lại còn thanh khiết như vầy. Hắn vẫn bán tin bán nghi cho đến lúc bắt đầu dùng dương vật của mình đút vào động đào của nàng thì hắn mới biết điều hắn do dự lại đúng là sự thực.

Tuy mới bươn trải giang hồ chưa đầy hai năm nhưng hắn đủ kinh nghiệm để hiểu sự vướng víu khi hắn đút cặc vào lồn nàng có ý nghĩa là gì. Sở Băng nhắm chặt mắt dâng hiến, hai hàng lệ chảy dài trên mặt cho đến lúc đầu khấc của hắn chạm phải tấm màng trinh trắng của nàng thì Sở Băng bật khóc vì đau đớn. Tiếng khóc của nàng làm hắn giật mình, lửa dục bốc lên ngùn ngụt nhưng lương tri thức tỉnh khiến hắn không thể thúc cặc vào sâu hơn nữa trong lồn nàng mà chỉ dừng lại ở đó. Ánh đèn leo lét hắt từ ngoài vào khiến hắn không chỉ nhìn rõ làn da ngọc ngà và thân hình mũm mĩm của Sở Băng mà còn trông rõ dòng nước mắt trên gò má nàng. Hắn chợt nhận ra mình đang bức hiếp một cô gái ngây thơ trong trắng.

Khó khăn lắm Sỹ Kiệt mới có thể rút dương vật đang căng cứng ra khỏi cửa mình của nàng, hắn ghé sát vào tai nàng lầm thầm nói tiếng xin lỗi.
Có điều hắn không ngờ là mình càng xin lỗi lại càng khiến Sở Băng tủi nhục, đôi mắt đen to tròn lại càng tuôn lệ nóng hổi
- Công tử nào có lỗi gì. Chỉ tại nô tỳ ngu muội không biết cách chiều chuộng công tử làm mất hứng của công tử mà thôi.
Nàng xấu hổ ngồi dậy, mái tóc đen dài buông xoã che đi một bên vú, Sỹ Kiệt thấy nàng nhổm dậy đối diện với mình trên giường
- Chẳng lẽ vì nô tỳ không có kinh nghiệm gối chăn mà công tử chê bỏ nô tỳ sao.
- Ta chẳng có tâm trạng nào để cướp đi đời con gái của nàng cả, tuy ta đã trót xâm nhập vào chỗ kín của nàng nhưng mọi thứ của nàng vẫn y nguyên, nàng yên tâm. Ta tuy chẳng là bậc quân tử nhưng cũng không phải hạng tiểu nhân đốn mạt đến mức cưỡng hiếp một cô gái trong trắng.
- Nô tỳ ngu muội cũng biết lễ nghĩa, thân này đã thuộc về chàng, nếu chàng chê không đoái hoài thì nô tỳ xin chết chứ còn mặt mũi nào nữa. - Giọng nàng rất thành khẩn khiến hắn trở nên đờ đẫn - Nô tỳ biết phận mình dơ bẩn, chỉ dám xin được ở bên làm tỳ nữ hầu hạ phục dịch công tử, nô tỳ hoàn toàn tự nguyện.

Sỹ Kiệt im lặng, hắn nhìn thân hình tuyệt mĩ đang run rẩy trước mặt mình. Con cặc của hắn tuy không còn cương cứng như lúc nãy khi vào động đào nhưng vẫn còn nóng hổi và co giật giữa hai chân. Hắn thở dài chỉ còn biết quạt tắt ngọn nến đang cháy để căn phòng trọ chỉ còn duy nhất một màu đen.

(Hết Phần 2 ... Xin mời xem tiếp Phần 3)

 

Xin các bạn vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai!

Please click to visit Coi Thien Thai's sponsor

(VIETNAMESE STORIES - TRUYỆN NGƯỜI LỚN)

Join Cõi Thiên Thai's Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who live in Viet Nam)

Subscribe Unsubscribe

Last Update: November 26, 2004
This story has been read (Since November 26, 2004):

flower

This page is using Unicode font - Please download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail:
[email protected]

Please click on the banners to visit our sponsors! Thank you!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!
Advertise here! Click here!
(This window will be closed in 20 seconds)