|
COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK |
|
 |
| Please
click the banner to support Coi Thien Thai ! |
|
 |
TRUYỆN TRINH THÁM
- Z28 |
|
Bóng Ma Trên Công Trường Đỏ |
| Tác
giả: Người Thứ Tám |
| [Chương
1][Chương
2][Chương
3][Chương
4][Chương
5][Chương
6][Chương
7][Chương
8] |
|
Chương 2:
Thân Bại, Danh Liệt |
|  |
Trước khi cầm ống nói. Văn Bình kín
đáo nhìn quanh phòng ăn. Hầu hết thực khách đều là
ngoại kiều. Đặc điểm của các tiệm ăn ở Mạc tư khoa
là dường như chỉ phục vụ cho ngoại kiều, và giá cả
đắt ngoài sức tưởng tượng. Đa-nuýp là tiệm ăn nhỏ mà
còn đắt cắt cổ, không biết máy chém của Aragvi, tiêm
ăn ngon nhất có nhạc bản xứ, tiệm Praha, nấu món
Tiệp khắc, và khách sạn Bắc kinh, tiệm ăn Tàu, còn
sắt ngọt đến đâu nữa.
Trong số thực khách, chàng biết chắc có nhân viên
KGB. Quản lý Anonki, và bồi bếp là nhân viên KGB
cũng chưa đủ, KGB còn đặt thêm tai mắt nữa. Mật vụ
sô viết nổi danh đông đảo nhất thế giới, nhưng cũng
vụng về nhất thế giới. Nhìn thoáng qua, Văn Bình
biết cô gái có bộ ngực vĩ đại ngồi gần cửa ra vào là
nhân viên KGB. Mặt nàng có vẻ bí mật và nghiêm trọng,
chốc chốc nàng lại quan sát thực khách, và mỗi khi
nàng nhìn ai là dán cặp mắt dao cau vào, như thể
muốn cắt đứt dây lưng quần của thiên hạ. Văn Bình
chắt lưỡi nhè nhẹ. Chàng vốn có thiện cảm với phái
yếu song cô gái này không chiếm được một phần vuông
nào trong trái tim rộng mông mênh của chàng. Ngực
nàng nhô cao một cách đồ sộ, nhưng chàng lại thấy
nghẹt thở, hơn là rung động. Thật vậy, nếu cô gái ôm
hôn, chàng sẽ bị đôi nhũ hoa khổng lồ của nàng đè
bẹp lá phổi, và chàng sẽ nghẹt thở mà chết.
Dầu sao chàng cũng không quên tặng nàng một nụ cười
thân mật. Cô gái không cười trả, mà chỉ nguýt chàng
một cái dài rồi quay lưng lại, chao ôi, cái lưng đồ
sộ như cái tủ đựng quần áo bằng gỗ lim.
Chàng áp điện thoại vào tai và xin sở Phát triển
Ngoại thương. Thường lệ, tổng đài điện thoại ở Mạc
tư khoa hoạt động chậm như sên, có khi hút gần hết
nửa điếu thuốc mới gọi được một nha sở chính phủ đặt
bên trong vòng rào bất khả xâm phạm, điện Cẩm linh.
Đêm nay không hiểu sao tổng đài điện thoại lại phục
vụ nhanh như máy điện tử. Trong chớp mắt, ở đầu dây
đã có giọng nói thánh thót như nốt nhạc dương cầm
của nữ đồng chí phụ tá giám đốc sở Phát triển Ngoại
thương, mang cái tên hấp dẫn là Vêlana.
Văn Bình nói :
- Chào cô Vêlana. Kẻ nô lệ của cô đây.
Vêlana nhận ngay được giọng nói của Văn Bình :
- À, ông. Ông Kêvin. Ông chưa đi nghỉ ư?
- Trời, Mạc tư khoa ban đêm đẹp như thiên đường, làm
sao tôi ngủ cho được!
- Vậy ông đến gặp đồng chí giám đốc đi!
- Tôi đang trên đường đến Sở đây. Tôi đang gọi cho
cô từ nhà hàng Đa-nuýp.
- Ông tệ thật!
- Thưa cô … tôi chỉ uống rượu khai vị thôi, chứ chưa
dám dùng gì hết. Vì cô đã cho phép …
- Vâng, tôi xin đợi ông. Nhưng ông nên ăn cho no,
thật no thì hơn, vì lát nữa gặp tôi ông sẽ không mời
nữa.
- Khổ quá, tôi đã cam kết một lần rồi, và hồi nãy cô
cũng đã ghi âm lời hứa của tôi …
- Vâng … hẹn ông lát nữa.
Vêlana cúp điện đàm. Văn Bình đảo mắt quanh phòng.
Gã nhân viên KGB đang chúi mũi vào đĩa gà Côcadơ bất
hủ, chất sữa nhờn bám đầy hai bên mép. Hắn ngẩng đâu
lên, thấy chàng, vội đưa một ngón tay lên. Ngón tay
hắn cũng đầy sữa sốt gà. Và như sợ Văn Bình trở lại
chổ ngồi ăn hết phần, hắn rón miếng gà lớn nhất đut
gọn vào miệng nhai nhồm nhoàm. Món gà Côcadơ đã làm
gã mật vụ quên phứt nhiệm vụ. Anonki đang bận đón
tiếp một cặp du khách nam nữ mới bước vào nhà hàng.
Người đàn bà mặc đồ binh phục nữ quân nhân đeo cấp
hiệu thiếu tá, còn người đàn ông mặc đồ rằn ri, trên
cầu vai những ngôi sao thiếu tướng lóe sáng. Cặp du
khách này từ Ba Lan tới nên Anonki xun xoe là phải.
Vì gần đây Ba Lan đã nhích lại gần anh cả Liên sô.
Cô gái mật vụ có bộ ngực đồ sộ ngồi án ngữ gần cửa
ra vào vẫn quay lưng lại phía chàng …
Thật là may … Vì nếu họ quan sát Văn Bình từng li
từng tí, họ sẽ thấy chàng ấn một ngón tay vào cần
máy điện thoại, Vêlana đã cắt. Song chàng cũng phải
cắt điện đàm để bảo đảm an toàn cho cuộc nói chuyện
sắp tới.
Ngay sau khi điện đàm với sở Phát triển Ngoại thương
được cúp, một tiếng nói khác vang lên trong ống
nghe.
Đây cũng là giọng nữ lưu, nhưng không phải Vêlana.
Nữ lưu này nói tiếng Mỹ đặc, chứng tỏ nàng là công
dân Mỹ trăm phần trăm.
- Helô, ông bạn vàng, ông ăn món bò sờ-tờ-rô-gô-nốp
có ngon không (1)?
Strogonoff là món phô-phi-lê Nga, xắt mỏng lét,
chiên bơ với muối tiêu và ớt cay, trộn với lá hẹ
cũng được chiên vàng sẵn. Thịt bò Nga là thịt bò dở
nhất trên toàn hoàn cầu, con nào béo thì béo quá, mỡ
phát ngấy, con nào gày thì gày quá, thịt bèo nhèo,
và hầu hết đều dai như cao su. Bởi vậy du khách tây
phương rất sợ món bò. Là kẻ sành ăn, Văn Bình còn sợ
hơn nữa, vì cũng như các món Nga khác, món bò chiên
này được nấu hằm bà làng với sữa … chua.
Chẳng hiểu ông mãnh nào ở trung ương C.I.A. có cảm
tình với bò trộn sữa đã dùng tiếng strogonoff làm
đoạn đầu của mật khẩu. Văn Bình bèn đáp :
- Bất hủ. Gà Côcadơ là món ngon nhất.
Theo chỉ thị, sau khi trao đổi mật khẩu, Văn Bình
vẫn tiếp tục nói chuyện y như thể kẻ đối thoại là
nhân viên Sở Phát triển Ngoại thương. Vì vậy, chàng
nói tiếp :
-Cô biết không? Tôi phải ăn món gà để mừng vụ ký thế
ước với chính phủ Liên sô.
Giọng đàn bà ở đầu dây lảnh lót :
- Anh hãy nhớ kỹ những điều tôi sắp nói. Vai trò anh
đang đóng là vai trò một công dân Mỹ hăm tiền và hăm
sắc nên bị lôi kéo vào cạm bẫy của địch. KGB đã nắm
vững hồ sơ về anh, nghĩa là về Kêvin; vì vậy bộ
Ngoại thương mới nồng nhiệt mời anh qua Mạc tư khoa
để ký một bản khế ước hậu hĩ, trong khi một số công
ty quảng cáo khác chỉ đòi ít tiền hơn mà bị cho ra
rìa. Theo một nguồn tin đích xác, KGB sẽ tìm cách
săng-ta anh, bắt anh làm việc cho họ. Anh chỉ trọ
lại Mạc tư khoa một đem trước khi lên đường đi
Anbani nên chác chắn kế hoạch săng-ta của họ sẽ được
thực hiện nội trong đêm nay.
Một phái đoàn Trung hoa cộng sản sắp ghé qua Mạc tư
khoa trên đường đi Anbani ngày mai. Nguồi tin của
chúng tôi cho biết là anh sẽ bị Bôkết éo buộc để
“chơi” phái đoàn này một vố. “Chơi” ra sao, thú thật
là chúng tôi chưa biết. Tôi nói hơi lâu rồi, bây giờ
đến lượt anh. Anh cứ nói như hồi nãy đi.
Văn Bình nhún vai:
- Đồng chí giám đốc Bônkốp đã có mặt tại văn phòng
chưa? Tôi buồn ngủ lắm rồi, cô Vêlana ơi!
- Hừ.. mới đó mà anh đã bắt bồ với con bé Vêlana ở
bộ Ngoại thương. Gái Liên sô như hoa hồng có gai
đấy, ông bạn vàng ạ … KGB muốn mình “chơi” Quốc tế
Tình báo Sở, thì anh liệu mà “chơi” lại, vì nếu tôi
không lầm vụ này liên quan đến cả quyền lợi của Hoa
kỳ nữa.
Nghe cô gái ở đầu dây nhắc đi nhắc lại tiếng “chơi”,
Văn Bình nóng cả mặt. Chàng bèn buột miệng :
- “Chơi” nhiều như vậy, hơi mệt đó cô ạ!
Giọng nữ lưu bỗng gay gắt :
- Coi chừng. Chớ bép xép mà mất mạng. Thằng Anonki
đang vểnh tai lên nghe đấy. Cá nhân tôi không sợ tài
của anh đâu. Nếu anh muốn thử thì tháng tới chúng ta
sẽ đấu với nhau ở Hoa kỳ. Thôi, chào anh. Bôrết
không phải là cá lòng tong như anh tưởng. Đừng vớ
vẩn mà thân bại danh liệt đấy, ông Kêvin đa tình và
ngu ngốc!
Văn Bình định tuôn ra một tràng tính từ ghê gớm song
người đẹp đầu dây đã tắt điện đàm.
Văn Bình thở dài gác điện thoại. Tiếng thở của chàng
có hai nghĩa : đối với gã mật vụ KGB thì đó là chàng
tiếc rẻ chưa được tâm sự đã đời với giai nhân của Sở
Phát triển Ngoại thương, nhưng đối với bản thân thì
đó là hối hận không chịu hỏi rõ ông Hoàng và C.I.A.
về cô gái bí mật phụ trách “điện thoại” tại Mạc tư
khoa.
Trước khi lên đường. Văn Bình chỉ được biết lờ mờ
rằng C.I.A. có một hệ thống liên lạc an toàn và tân
kỳ tại thủ đô Liên sô, nơi mà nhân viên mật vụ, phản
gián còn đông hơn thường dân nữa. Đặc điểm của hệ
thống này là nhân viên C.I.A. móc trộm máy điện
thoại của họ vào đường dây của một số nhà hàng tiếp
khách ngoại quốc. Và nhân viên C.I.A. đã ngang nhiên
hoạt động như vậy trong 5 năm trời, 5 năm trời dài
đằng đẵng với hàng trăm điện đàm bí mật mà KGB không
hay biết mảy may.
Khi Văn Bình quay lại ghế ngồi thì gã mật vụ đã ăn
xong, đang ưỡn bụng, dựa lưng vào ghế, trước mặt
chai rượu vốt-ka mới khui đã gần cạn. Hắn cười toe
toét với chàng :
- Ngon quá!
Chàng đẩy đĩa gà sang bên. Gã mật vụ ngạc nhiên :
- Ơ kìa, ông chưa ăn gì cả … Ông dùng đi chứ, món
này đắt lắm.
Văn Bình lắc đầu :
- Tôi no ứ rồi.
Hắn thè lưỡi liếm mép :
- Hoài của!
Chắc hắn định nói “hoài của, nếu biết ông chê tôi đã
làm hết con gà”. Vì vậy, Văn Bình cười duyên :
- Anh ăn nữa đi.
Hắn từ chối lấy lệ :
- Đâu được. Té ra tôi là đứa ăn tham.
- Tôi còn mắc bệnh ăn tham gấp mười anh nữa kia.
Chẳng qua tôi no vì …
- Hiểu rồi. Ông no vì Vêlana … Trời, chẳng riêng gì
ông, hàng trăm người đều mê con bé Vêlana.
- Anh cũng quen nàng?
- Ồ, hạng nhân viên cà tàng như tôi thì làm cách nào
quen Vêlana được. Tôi chỉ biết nàng mà thôi. Tôi đã
có dịp gặp nàng ba, bốn lần. Nàng đẹp kinh khủng.
Hơi thở lại thơm như được ướp nước hoa nữa … Nhưng
ông ơi, ông đừng léo hánh đến mà khốn đấy.
- Nàng có ma thuật rút hết xương tủy đàn ông phải
không?
- Đàn em chưa được diễm phúc nếm mùi nên không thể
nói được. Sở dĩ ông không nên sơ múi với Vêlana vì
nàng là vị hôn thê của đồng chí Bônkốp. Có mấy chú
ti toe với nàng đã bị Bônkốp tống khứ đi Tây bá lợi
á ngắm tuyết.
- Bônkốp có thế lực đến thế kia ư?
- Vì em út của ông ta là ủy viên Trung ương Đảng,
đặc trách an ninh.
- Như vậy có nghĩa là Bônkốp không còn trẻ nữa?
- Đúng, ông ta trạc 60,65 gì đó. Râu tóc bạc phơ
song cơ thể còn tráng kiện lắm. Chả thế mà ông ta
định cưới Vêlana làm vợ.
- Vêlana bao nhiêu tuổi?
- Chưa bằng nữa tuổi của đồng chí giám đốc Bônkốp.
- 25?
- Dừng như còn ít hơn.
- Nàng trẻ như thế, Bônkốp ghen tuông là phải. Bao
giờ nàng lên xe hoa, anh biết không?
- Đáng lẽ hôn lễ đã được cử hành từ đầu năm nay.
Song phải đình hoẵn vì Trung ương chưa cho phép.
- Trung ương nghĩ rất đúng. Ai lại cho phép lão già
gần kề miệng lỗ vầy duyên với cô con gái tuổi xuân
hơ hớ bao giờ?
Ông hiểu lầm rồi. Ở bên Tây phương, già chơi trống
bỏi có lẽ là chuyện khác thường, dư luận đàm tiếu,
nhưng ở nước tôi, đó là chuyện thông thường. Trung
ương chưa cấp giấy phép cho Bônkốp vì nghe đâu một
vài đồng chí ủy viên cũng có cảm tình sâu xa với
Vêlana.
- Ha ha … vậy tôi phải phỗng tay trên của mấy đồng
chí Trung ương Đảng mới được …
- Ấy chết … tôi nói bậy, ông cũng nói bậy. Thôi, ông
đừng tiếp rượu thêm cho tôi nữa. Kẻo rượu vào lời
ra, tôi phát biểu láo lếu rồi bỏ mạng sớm.
Anonki, quản lý nhà hàng, từ từ tiến lại. Bộ mặt của
Anonki như có mãnh lực làm gã mật vụ KGB giã rượu.
Hắn vội đứng dậy, lí nhí trong cuống họng :
- Mời ông đi.
Nghĩa là gã mật vụ sợ chàng thất thố trước mặt
Anonki nên giục chàng trả tiền. Theo thông lệ, các
tiệm ăn và lữ quán ở Liên sô không có tiền buộc-boa.
Người Nga cho rằng tiền thưởng làm giảm giá trị công
nhân. Vả lại, bồi bếp lãnh lương Nhà nước như viên
chức thì nhận buộc-boa cũng giống như ăn hối lộ.
Song khi Văn Bình đặt mấy đồng rúp lẻ trên bàn thì
gã bồi bàn vẫn cầm lấy bỏ vào túi như thường. Quản
lý Anonki nhìn thấy vội vàng ngoảnh mặt đi. Hắn giả
vờ mù là phải vì lát nữa số tiền thưởng nhỏ nhoi này
cũng sẽ được chia cho hắn.
Bên ngoài lạnh như xé ruột. Văn Bình vẫn bách bộ
trên vỉa hè, thay vì gọi tắc xi. Gã mật vụ không lẽo
đẽo theo sau chàng như hồi nãy nữa mà đi song hàng
với chàng một cách thân mật.
Sở Phát triển Ngoại thương của người đẹp Vêlana tọa
lạc trong Tòa Nhà Văn Hóa, một bin đinh 10 tầng đồ
sộ gần Công trường đỏ.
Liên sô là xứ của sự tương phản lạ lùng. Từ ngày nhà
độc tài họ Sít nằm xuống, những người kế vị tìm cách
ve vãn dân chúng bằng kế hoạch xây cất nhà cửa tại
thủ đô Mạc tư khoa. Hàng trăm bin đinh được mọc lên,
kiến trúc tối tân, không thua kém Nữu Ước. Nhưng về
tiện nghi thì còn thua kém Nữu Ước hàng trăm cây số.
Có những chung cư vừa cắt băng khánh thành chưa kịp
ở thì móng đã nứt rạn, nền nhà đổ nghiêng. Hầu hết
đều gặp những khó chịu điên đầu về điện nước.
Tuy bề mặt thật tối tân, bề trong lại buồn như trấu
cắn. Phòng tắm đều chung, thậm chí nhiều khi bếp
cũng chung; vã lại ở nhiều bin-đinh, ba bốn gia đình
phải chụi rúc trong một gian phòng. Nhưng xét một
cách khách quan thì các bin-đinh Mạc tư khoa cũng
hơn các bin-đinh Nữu Ước ở một điểm quan trọng : ấy
là mặt tiền thường bít kín, người ở chung cư thường
vào ra bằng cửa hậu để tránh bị tiếng động quấy rầy.
Văn Bình đã quen với cách xây cất sô viết nên không
lộ vẻ bực mình khi thấy thang máy của một trụ sở
chính thức như Tòa Nhà Văn Hóa khang trang lại nằm
mọp một xó. Chàng mỉm cười trèo lên lầu 9 bằng cầu
thang xi-măng. Trèo cao như thế này thì khi gặp
người đẹp Vêlana chàng đã phờ râu tôm. Bất giá chàng
liên tưởng đến giai nhân. Biết đâu Vêlana chẳng đã
ra lệnh cho nhân viên cúp điện thang máy, bắt chàng
phải đổ bồ hôi và kiệt sức hầu làm chàng mất hứng
thú.
Gã nhân viên KGB ngồi hút thuốc lá một mình ở tầng
đưới. Văn Bình rủ hắn lên lầu song hắn từ chối.
Sở Phát triển Ngoại thương choán nửa tầng lầu. Văn
Bình được dẫn đến văn phòng của Vêlana.
Chàng khựng người khi gặp nàng. Khi nghe tiếng nàng
trong điện thoại, chàng đã biết nàng đẹp. Trí tưởng
tượng phong phú của chàng đã tô điểm cho nàng đẹp
thêm. Nhưng chàng không ngờ nàng lại đẹp đến thế.
Nàng còn đẹp hơn cả trí tưởng tượng của chàng mô tả
nữa.
Da nàng trắng sữa và mềm mại, thơm thơm như da đứa
trẻ sơ sinh, nhìn thấy là muốn ngoạm một miếng. Tuy
nhiên, nếu được phép ngoạm một miếng chàng sẽ không
quan tâm đến làn da mặt ngó sen với đôi má lúm đồng
tiền. Mà chàng sẽ ngoạm vào ngực nàng. Nàng mặc áo
dạ rộng và dài, che kín từ cổ xuống quá đầu gối mà
đường cong tuyệt mỹ của nàng còn phô trương được một
cách quyến rũ, giá nàng cởi bỏ áo choàng thì không
hiểu ngực nàng còn quyến rũ đến đâu nữa.
Chàng vụt hiểu tại sao đồng chí da mồi tóc bạc
Bônkốp muốn cưới nàng làm vợ và tại sao các đồng chí
đầy quyền hành trong Ủy ban Trung Ương lại ngăn cản
hôn lẽ. Nếu nàng sinh sống ở Tây phương thì mỗi khi
đi dạo phố nàng sẽ không mất tiền xe, hàng chục tắc
xi sẽ nối đuôi nhau giành chở nàng không lấy tiền
cho kỳ được. Nàng vào nhà hàng chủ nhân sẽ dọn đệ
nhất thực đơn và kính cẩn mời nàng thưởng thức vì
“sự hiện diện của quý cô đã làm cho tiệm ăn nổi
tiếng”. Một buổi chiều thứ bẩy đẹp trời nào đó, giai
nhân tản bộ trên đường Tự Do, chắc chắn xe cộ sẽ đâm
nhau cả chùm, vương tôn công tử sẽ lẽo đẽo theo nàng
hàng đoàn dài giằng giặc khiến cảnh sát phải xử dụng
hơi cay và dùi cui vì tưởng lầm biểu tình chống
chính phủ …
Thấy chàng bước vào. Vêlana khoan thai đứng dậy,
chia tay mời ngồi. Chàng cố hỏi nàng bằng giọng thật
trong và bằng tiếng Nga thật đúng giọng :
- Vêlana?
Nàng ỏn ẻn :
- Vâng, chính tôi. Hân hạnh được gặp ông Kêvin. Mời
ông ngồi đợi một lát.
- Cô đang bận việc?
- Vâng, lúc nào tôi cũng bận việc. Riêng đối với ông
thì không. Sở dĩ tôi mời ông ngồi chờ là vì đồng chí
giám đốc vừa đi khỏi. Đồng chí bộ trưởng gọi vào có
chuyện cần.
- Rõ không may.
Vâng, tôi cũng nghĩ như ông. Trước khi đi, đồng chí
giám đốc nhờ tôi xin lỗi ông. Đó là trường hợp bất
khả kháng. Đồng chí giám đốc chỉ vắng mặt độ 15 phút
đến nửa giờ thôi …
- Vì vậy tôi mới nói là không may.
- Ông nói gì? Ông muốn đồng chí giám đốc ở lại văn
phòng ư?
- Trước khi đến đây, tôi nóng lòng muốn gặp ông
Bônkốp. Nhưng bây giờ tôi đã nghĩ khác. Bônkốp chỉ
vắng mặt từ 15 phút đến nửa giờ là điều không may
cho tôi. Cô có cách nào yêu cầu Bônkốp đi luôn được
không?
- Đi luôn? Ông muốn Bônkốp đi đâu? Và Bônkốp phải đi
luôn như vậy để làm gì?
- Để làm gì tất cô đã hiểu.
Vừa nói Văn Bình vừa bước lại gần Vêlana.
Nàng năn nỉ :
- Đừng ông. Bên ngoài có người gác.
Văn Bình cười tủm tỉm :
- Người gác cấm cô không được đứng gần khách hay
sao?
- Không phải thế. Tôi chỉ sợ …
- Cô sợ Bônkốp?
- Tôi không có lý do gì để sợ đồng chí Bônkốp cả.
- Ồ, cô quên mất lý do quan trọng. Bônkốp là vị hôn
phu của cô.
- Chà, ông mới đến Mạc tư khoa mà đã điều tra ra
ngọn ngành … Vâng, ông nói đúng, song chỉ đúng phần
nào. Tuần trước, Bônkốp là vị hôn phu của tôi, nhưng
tuần này tôi đã từ chối dứt khoát.
- Nguyên nhân?
- Ông là người ngoại quốc, không nên tìm hiểu làm
gì. Vả lại sáng mai ông đã từ giã Mạc tư khoa. Biết
thêm chừng nào chỉ khổ ông thêm chừng nấy.
- Tôi lại là người đàn ông thích khổ thật nhiều. Cô
Vêlana, nếu tôi không lầm, cô có cảm tình với tôi.
Cô cũng đã nhận lời đi ăn đêm với tôi …
- Vâng, tôi đã hứa, và tôi xin giữ lời. Nhưng ông
chỉ có thể đưa tôi đi ăn sau khi ký kết khế ước với
đồng chí Bônkốp.
- Chẳng cần ký kết gì nữa.
- Ông nên suy nghĩ lại. Bản khế ước sẽ mang lại cho
ông cả trăm ngàn đô-la. Ông vượt đường xa từ Mỹ sang
đây không phải để mời một cô thư ký đi ăn. Dầu sao
ông …
- Cho dẫu bản khế ước sẽ biến tôi thành tỉ phú nhưng
Rốc-kờ-fe-lơ tôi cũng không cần nữa. Được đi ăn với
cô còn giá trị hơn bản khế ước gấp triệu lần.
- Tôi thành thật khuyên ông …
Văn Bình đã tiến sát người Vêlana. Nàng đứng lên, vẻ
mặt hoảng hốt như người đàn bà ngoại tình sợ chồng
bắt gặp :
- Em … em …
Nàng không kịp nói hết. Vì chàng đã ôm ngang eo ếch,
kéo nàng vào người, và hôn thật mạnh vào đôi môi ươn
ướt như tiết ra chất nhờn. Tiếng nói của cô gái Nga
bị chìm trong hơi thở rồn rập. Như bị thôi miên nàng
kiễng chân lên và đeo dính lấy chàng.
Tuy đang say sưa Văn Bình vẫn tỉnh táo. Chàng nghe
xoạc một tiếng. Trong khi Vêlana đứng lên và kiễng
chân để đón nhận cái hôn được thoải mái, hai vạt áo
ba-đờ-suy của nàng bỗng nhiên bị kéo bật về phái
sau, và để hở ra … làn da trắng phau phau.
Té ra cái áo choàng len là quần áo độc nhất trên
người nàng. Vêlana sợ cuống cuồng, gỡ tay chàng ra.
Song chàng đã có đủ thời giờ quan sát tường tận.
Vêlana đẹp thật. Mặt nàng đã đẹp xuất phàm, thân thể
nàng còn đẹp xuất phàm hơn nữa. Hồi nãy chàng đoán
không sai : cái áo choàng len rộng dài không đủ che
giấu những báu vật độc nhất vô nhị của tấm thân cân
đối, nẩy nở, trắng trẻo và trơn tru đến cực độ.
Vêlana định khép hai tà áo để khỏi lõa lồ song Văn
Binh đã luồn bàn tay vào trong, mở rộng ra. Và bàn
tay êm ái của chàng đã nắm gọn lấy một bên nhũ hoa.
Nàng đờ người ra trong cơn hoan lạc vô biên vì Văn
Bình đã vận nội công truyền sức nóng vào ngực nàng.
Tuy vậy nàng vẫn giữ bình tĩnh để xô chàng ra và nói
:
- Chết em rồi!
Văn Bình mỉm cười không đáp. Chàng hôn Vêlana một
cách máy móc, không phải vì thành thật yêu nàng, mà
chỉ để thử lại đáp số của bài toán an ninh. Vậy mà
cử chỉ máy móc này vẫn làm thớ thịt và đường gân
trong người chàng run rẩy. Nếu chàng hôn nàng thành
thật, không hiểu chàng còn run rẩy đến đâu nữa.
Chàng đã biết tại sao hai vạt áo ba-đờ-suy của nàng
bị bật ra sau. Lệ thường, đàn bà mặc áo gài nút
không kỹ thường bị lõa lồ như nàng mỗi khi đứng dậy
bất thần. Hồi nãy chàng đã nhìn kỹ Vêlana từ trên
xuống dưới. Đúng là nàng gài nút không cẩn thận.
Song muốn tà áo tuột ra hai bên để lộ phân nửa thân
thể trần truồng nàng phải móc sợ dây cao su từ khuy
áo vào lưng ghế. Nàng kiễng chân, sợi dây phải căng
ra … Và sau đó nó rờt xuống sàn phòng.
Vêlana đã làm trò quỷ thuật ái tình một cách khéo
léo. Nhưng nàng không ngờ điệp viên Văn Bình là một
thanh niên khôn ngoan, và giàu kinh nghiệm. Trong
khi hôn nàng, chàng đã nhìn thấy hai sợi dây cao su
nhỏ xíu ở dưới chân ghế. Thì ra nàng đã cố tình cởi
ba-đờ suy ra cho chàng “rửa mắt”.
Thủ đoạn kiễng chân hôn để tuột nút áo lõa lồ này
không còn là điều mới lạ đối với Văn Bình nữa. Nó đã
được giảng dậy trong mọi trường gián điệp từ đông
sang tây từ sau thế chiến thứ hai. Tuy đó là thủ
đoạn cũ rích, người ta cũng vẫn tiếp tục dùng vì da
thịt lồ lộ của người đàn bà đẹp thường có ma lực làm
nam điệp viên quên hết kinh nghiệm an ninh.
Kỹ nghệ gián điệp hiện đại còn phát minh ra nhiều
dụng cụ lường gạt kỳ lạ khác nữa trong khi ân ái.
Văn Bình đã được cầm trong tay một dụng cụ kích
thích bằng nửa hộp quẹt, khi hôn đàn ông nữ điệp
viên giấu gọn trong lòng bàn tay. Cái hộp tí hon
phát ra một luồng điện nhẹ làm thân thể người đàn
ông run lên từng đợt trong hoan lạc. Các hộp này có
hai nút bấm, nhẹ và mạnh, nút nhẹ chỉ tạo ra sung
sướng bình thường, nhưng nút nhẹ có thể nâng sự hoan
lạc tới cao độ khiến cho … (2)
Văn Bình toan hôn Vêlana lần nữa song chuông điện
thoại đặt trên bàn leng reng. Nàng có cớ chính đáng
để cài lại nút áo và bước lại bàn. Đứng gần, Văn
Bình nghe rõ mồn một tiếng nói trong điện thoại.
- Cô Vêlana hả?
Vêlana đáp :
- Vâng. Đồng chí giám đốc phải không?
- Phải. Bônkốp đây. Ông Kêvin của công ty quảng cáo
Hoa kỳ Maxman đã đến văn phòng chưa?
- Thưa, mới đến xong.
- Phiền cô xin lỗi ông ta là tôi còn bận thảo luận
một chuyện quan trọng với đồng chí bộ trưởng nên
không trở về đúng hẹn.
- Thưa … đồng chí muốn hẹn lại đến mấy giờ? Tôi yêu
cầu ông Kêvin trở lại gặp đồng chí vào sáng mai được
không?
- Không được. Chuyến máy bay đi Anbani sẽ cất cánh
rất sớm.
- Vậy thì xin hoãn đến chuyến sau.
- Cũng không được. Ông Kêvin phải gặp chính phủ
Anbani nội ngày mai. Theo cô, liệu ông Kêvin có chịu
ngồi chờ tôi tại văn phòng không?
Vêlana bịt ống nói, ngoảnh sang hỏi Văn Bình :
- Ông có nghe đồng chí giám đốc nói gì không?
Chàng lắc đầu :
- Không.
- Đồng chí giám đốc chưa thể trở về trong vòng nửa
giờ.
- Ồ, tưởng gì … Tôi xin ngồi đợi.
- Muộn được không?
- Nếu có cô một bên, tôi có thể chờ cả một thế kỷ,
không cần ăn uống và thở dưỡng khí.
- Hừ … ông là người đàn ông tán gái trơ trẽn nhất
thế giới. Bây giờ ông hôn tôi, lát nữa ông lại hôn
người đàn bà khác …
Văn Bình há miệng phản đối. Vêlana suỵt một tiếng
rồi mở ông nói :
- Thưa đồng chí, tôi vừa hỏi ông Kêvin. Ông ta bằng
lòng ở lại đợi. Miễn hồ không muộn lắm. Vì đêm nay
ông ta cần ngủ để lấy sức sáng mai lên đường.
Vêlana đã nói láo như quỷ. Văn Bình không hề đồi đi
ngủ sớm. Song nàng đã liếc tình, miệng cười chúm
chím.
Trong máy điện thoại, Bônkốp nói :
- Tôi cố xin về thật sớm. Chậm lắm là 45 phút đến
một giờ nữa. Tuy nhiên, tôi cũng có thể về sớm hơn.
Cô lấy rượu ra rót mời ông Kêvin uống.
Vêlana gác máy vào giá, ỏn ẻn :
- Ông có nghe đồng chí Bônkốp mời ông uống rượu
không? Phải là thượng khách mới được trọng đãi như
vậy. Bônkốp biết đâu rằng ông quá hỗn … Dám ôm hôn
cả vị hôn thê của đồng chí giám đốc …
- Ồ, cô đã từ hôn, rồi kia mà …
- Phải. Tôi đã từ hôn, nhưng đó không phải là lý đo
để ông có quyền đụng đến tôi. Bônkốp là người đàn
ông ghen nhất đời. Nếu biết ông hôn tôi Bônkốp sẽ
không ký khế ước với ông nữa.
- Thì thôi.
- Ông đừng vội tưởng bở. Bônkốp đã lớn tuổi song rất
giỏi võ. Ông sẽ bị Bônkốp hạ đo ván trong náy mắt.
Đó là chưa nói đến trường hợp đấu súng.
- Tôi bắn không đến nỗi xoàng.
- Nhưng ông làm gì có súng mà bắn xoàng hay không
xoàng. Bônkốp luôn luôn đeo súng trong mình. Ông có
hai tay không, trừ phi là vô địch quyền thuật hoặc
thân thể được che bằng tôn sắt dầy mới hy vọng thoát
chết.
- Được chết bên cô là ước nguyện của bọn đàn ông
chúng tôi.
- Lại nói bậy nữa rồi. Ông Kêvin ơi, ông nên về
khách sạn đi. Vì nếu ông ở lại đây, ông sẽ uống
rượu, rồi ông sẽ tiếp tục hỗn với tôi, nửa chừng
Bônkốp về thì mất mạng …
- Cám ơn cô.
- Ông không nghe lời thì thôi, tôi không khuyên can
ông nữa. Bây giờ tôi pha rượu cho ông. Ông uống rượu
gì nào? Vốt-ka nhé?
- Tôi đã bảo là cô cho uống gì cũng được mà …
- Giã sử tôi bỏ thuốc mê vào thì sao?
- Càng tốt.
- Ông liều thật. Tôi chưa hề gặp người đàn ông nào
liều như ông. Ông yên tâm, tôi sẽ không bỏ thuốc mê
cho ông đâu. Ông chịu khó đợi một phút. Ông sẽ được
thưởng thức một cốc-tay đặc biệt gọi là Bahalaika.
Ông đã dùng Balalaika lần nào chưa?
- Chưa.
Văn Bình nói dối. Dối với kẻ thần tửu như chàng thì
trên trái đất chật hẹp này có thứ rượu nào mà chàng
chưa biết. Vốt-ka là rượu it được dùng để pha
cốc-tay – quanh đi quẩn lại chỉ độ 20 cách pha – nên
Văn Bình phải biết tới Balalaika. Đó là một loại
cốc-tay ngọt, vốt-ka trộn với nước chang vắt, rượu
mùi Cointreau của Phát, và uống với vài lát vỏ cam
trong ly. Vốt-ka vốn nặng, người ta pha với rượu mùi
để dễ uống và dễ say. Đàn ông tay mơ hoặc đàn bà yếu
tim mà uống Balalaika thì cơ thể sẽ nổi nóng hừng
hực … Tuy nhiên cốc-tay với vốt-ka còn một vài thứ
dễ say hơn nữa. Một thứ thường được vương tôn công
tử quốc tế mời đàn bà đẹp uống để dễ bề lợi dụng
mang cái tên đầy ý nghĩa là “xoắn ốc”. Nó chỉ gồm
vẻn vẹn vốt-ka với nước cam vắt và đường, thật nhiều
đường … Uống vào là say bí tỉ, phụ nữ có bằng “tiết
hạnh khả phong” cũng trở thành con thiêu thân tình
ái cuồng loạn.
Văn Bình đã uống Balalaika nhiều lần. Chàng uống
hàng chục ly song không hề say.
Vậy mà chàng đã cảm thấy choáng váng khi mới uống
cạn ly cốc-tay đầu tiên do Vêlana bưng đến tận tay.
Nàng tỏ vẻ ngạc nhiên :
- Trời, rượu say lắm, anh không nên uống luôn một
hơi như vậy.
Văn Bình lè nhè :
- Say thú hơn không say. Em làm cho anh ly nữa đi.
Vêlana quay lại buýp-phê. Tủ rượu này được xây khuất
trong tường, bên cạnh cái tủ lạnh nhỏ xíu, nàng bấm
nút ở bàn giấy nó mới từ trong tường hiện ra Văn
phòng của viên giám đốc Phát triển Ngoại thương đã
được trang bị đầy đủ tiện nghi du hí. Văn Bình chợt
nhớ đến hàng chục, hàng trăm người ngoại quốc đã
bước vào văn phòng này, và trò truyện … uống rượu
với Vêlana. Họ đã sa bẫy KGB một cách ngu dại.
Vêlana quả là người đàn bà nguy hiểm …
Căn cứ vào sự choáng váng, Văn Bình biết là Vêlana
đã lén bỏ thuốc vào rượu. Chắc nàng không bỏ thuốc
độc, vì nếu cần giết chàng mật vụ sô viết đã có
nhiều phương pháp hợp pháp khác. Nàng cũng không bỏ
thuốc mê. Vì KGB muốn chàng tỉnh táo …
Nghĩa là Vêlana đã bỏ thuốc khích dâm vào cốc-tay.
Nhiều loại thuốc khích dâm được bầy bán trên thị
trường, có thứ chỉ khêu gợi nhẹ nhàng, êm ái, nhưng
cũng có thứ biến nạn nhân thành con hổ đói, bất chấp
khó khăn và luân lý. Nạn nhân có thể đỏ mặt, tía
tai, lồng lộn la het, xé toang quần áo và hấp tấp dở
trò tồi bại.
Văn Bình đã quen với một số thuốc khích dâm. Đối với
thứ nhẹ, chàng coi như không vì ban Chuyên Môn của
Sở đã tiêm sẵn kháng tố thích hợp cho chàng, đề
phòng trường hợp bị đối phương lừa uống. Nhưng chàng
chưa quen với thuốc khích dâm nặng do các cơ quan
gián điệp đặc biệt chế tạo.
Mới uống khỏi miệng Văn Bình đã nhức đầu, hoa mắt,
tay chân run rẩy, nếu thuốc ngấm vào máu không biết
chàng phản ứng ra sao nữa. Vì vậy chàng phải đòi
thêm ly thứ hai để có đủ thời giờ đối phó. Vêlana
vừa xây lưng lại chàng đã vuôn vai, hít thật nhiều
dưỡng khí vào phổi, rồi bất thần nhịn thở, chĩa ngón
tay luồn vào trong áo, thọc vào giải mê huyệt ở dưới
nách, gần huyệt Ta-pao, một trong những huyệt của
Thiếu lâm quyền, đụng vào nạn nhân phải bất tỉnh.
Giải mê huyệt chỉ cách huyệt ta-pao một phân tây,
ngón tay điểm trệch một chút là sẽ gây ra tác dụng
trái ngược. Tác dụng của nguyệt ta-pao là kích thích
một số hạch tố trong cơ thể để tiết ra chất giải
độc, đồng thời kích thích thần kinh hệ để giữ cho
ngũ quan được tỉnh táo.
Thuật sự giải mê này là một trong một số rất ít bí
pháp của Thiếu lâm quyền được truyền lại cho hậu
sinh. Phải là võ sư am tường vị trí huyệt thống trên
cơ thể, và nhất là cứ khôi về môn atémi mới có thể
tự giải mê nổi.
Văn Bình cảm thấy một luồng khí lạnh từ lục phủ ngũ
tạng tỏa ra, đẩy lui chất nóng vừa dâng lên. Phép
giải mê của chàng đã bắt đầu hiệu nghiệm.
Chàng thở thán khí bị giữ lại trong phổi ra từ từ.
Vừa khi ấy Vêlana pha xong cốc-tay thứ nhì.
Nàng đưa rượu cho chàng, giọng khẩn khoản :
- Anh không nên uông nữa thì hơn. Vì anh cần giữ cho
thật bình tĩnh để nói chuyện với đồng chí giám đốc.
Văn Bình nhìn đảo quanh phòng. Phòng giấy của Vêlana
có ba cửa. Cửa lớn nhất mở ra ngoài hành lang. Đó là
lối ra vào. Hồi nãy Văn Bình vào bằng cửa này. Cửa
thứ hai, nhỏ hơn, mở vào phòng giấy của giám đốc
Bônkốp.
Cửa thứ ba, nhỏ hơn nữa, ở bên trái được mở phân
nửa. Văn Bình nhìn thấy một cái giường thấp, trải
nệm trắng tinh. Hầu hết văn phòng cán bộ cao cấp
trong chính quyền sô viết đều được kèm theo một căn
phòng nhỏ như vậy. Riêng nhà độc tài Sít-ta-Lin có
đến hai ba phòng kê sẵn giường tủ cạnh văn phòng làm
việc để có thể tiếp hai ba người đẹp cùng một lúc.
Trên nguyên tắc, căn phòng nhỏ này được dùng làm nơi
ngả lưng buổi trưa hoặc ban đêm. Cán bộ cao cấp
thường làm việc không kể giờ giấc, ban đêm thường
ngủ lại sở nên căn phòng xép có giường nệm đầy đủ
không phải là chuyện lạ. Nhưng trên thực tế, họ đã
dùng căn phòng xép làm nơi hò hẹn thuận tiện, Nữ thư
ký và giám đốc có thể mang nhau vào đó ân ái dễ
dàng. Vêlana đã cố tình mở cánh cửa này cho Văn Bình
nhìn thấy giường nệm bên trong.
Văn Bình đã đoán thấy những việc sẽ xảy ra trong
những phút sắp tới. Thuốc khích dâm làm chàng điên
cuồng, chàng sẽ xông đến, ôm đại lấy nàng, dùng sức
mạnh bắt nàng tuân theo, rồi làm tình một cách vội
vàng như người bị ma đuổi. Tuy nhiên, diễn biến của
tâm trạng này phải kéo dài từ 5 đến 7 phút đồng hồ.
Trong khoảng thời gian ấy Văn Bình còn có thể chơi
xỏ KGB và nhất là anh chàng Bônkốp hay ghen một vố
đau điếng.
Văn Bình biết trước là Vêlana chỉ cưỡng lại lấy lệ.
Nàng sẽ mặc cho chàng ném lên giường ngủ. Nàng chỉ
mặc cái áo ba-đờ-suy duy nhất, chàng sẽ không gặp
khó khăn trong cố gắng bẻ khóa động đào. Nếu tay
chân chàng lóng cóng, nàng còn có thể giúp cháng đốt
cháy giai đoạn nữa …
Đến giây phút đồng hồ quyết định, nhân viên KGB sẽ
ập vào với máy ảnh trên tay. Và chàng trở thành con
bài ngoan ngoãn của họ …
Chàng đã quan sát khắp phòng. Chắc chắn là căn phòng
có máy ghi âm bí mật, nhưng không có máy chụp hình
bí mật. Có lẽ họ đang chờ đợi bên ngoài, hoặc ở
phòng bên. Vêlana sẽ bấm nút chuông báo hiệu … Muốn
qua mặt KGB, Văn Bình phải hành động trước 5 phút.
Trước hết, chàng phải chinh phục Vêlana. Uống xong
ly cốc-tay thứ hai, chàng ôm nàng hôn. Dầu trái tim
nàng là sắt nguội, dầu nàng tốt nghiệp thủ khoa khóa
phòng ngự ái tình của KGB, nàng vẫn không thể dửng
dưng được trước đợt tấn công vũ bão của Văn Bình. Vì
nghệ thuật quyến rũ của Văn Bình đã đạt đến mức siêu
quần bạt tụy.
Cái hôn kỳ lạ của chàng chạm vào da thịt của nàng,
manh như tiếng sét. Nàng bị choáng váng. Nhưng không
phải là choáng váng mệt mỏi. Mà là choáng váng say
sưa. Cảm giác tê mê làm chàng mất hẳn ý niệm thời
gian.
Chàng hất tung cái áo choàng của nàng ra. Nàng nằm
dài trên giường, cánh mũi phập phồng. Đang ở vị trí
tấn công, Vêlana bị tụt xuống vị trí phòng thủ.
Chàng thấy nàng từ từ luồn cánh tay trần lại gần cái
bàn đêm.
Thì ra nút điện được ắn trên bàn đêm gần ngọn đèn
sáng xanh thoải mái …
Ngón tay của Vêlana gần chạm nút chuông thì Văn Bình
lại cúi xuống hôn nữa. Da thịt chàng dính chặt da
thịt nàng. Nàng đờ ra. Chàng kéo bàn tay nàng , bắt
tréo sau gáy chàng. Chàng nghe rõ hơi thở hổn hển
của Vêlana. Nàng cố chống lại sự cám dỗ ghê gớm.
Nhưng vô ích.
Chàng đã toàn thắng. Pháo đài kiên cố nhất của
Vêlana đã bị Văn Bình chiếm giữ.
Nàng rên những tiếng nhỏ. Thời gian trôi qua chầm
chậm. 3 phút … 5 phút …10 phút … Chàng bèn nhấc cánh
tay tê liệt của nàng đặt lên trên nút chuông ngầm.
Mặt chàng sát gần mặt nàng … Chàng giả vờ như đang
mê mệt truy hoan. Nhưng chàng vẫn nghe tiếng cửa
phòng mở ra, tiếng chân người rón rén rồi tiếng rè
rè của máy quay phim.
Rồi tiếng quát :
- Đồ khốn kiếp!
Đó là tiếng quát của giám đốc Bônkốp.
Đang lâng lâng trên nệm cao su êm ái , cánh mũi phập
phồng như vừa hít bạch phiến nguyên chất, Vêlana vội
vùng dậy. Tiếng quát của Bônkốp giáng vào tai nàng
như tiếng sét. Mắt nàng mở choàng trong sự kinh hãi.
Nàng quờ lấy áo dạ, mặc vào người như thể sợ Bônkốp
nhìn thấy thân thể lõa lồ.
Trên nguyên tắc. Bônkốp dùng danh từ “đồ khốn kiếp”
để gọi Văn Bình. Tuy nhiên, căn cứ vào luồng nhỡn
tuyến đỏ ngầu của Bônkốp, chàng biết hắn muốn chửi
rủa Vêlana. Thái độ kinh hãi khác thường của Vêlana
cũng như sự giận dữ ghê gớm của Bônkốp không làm Văn
Bình sửng sốt. Chàng đã đoán được sự việc sẽ xảy ra
như vậy. Chàng đã dụng tâm đùa lỡm mật vụ KGB.
Theo lệnh KGB, Vêlana phải quyến rũ Văn Bình ngay
trong phòng giấy nhân khi giám đốc đi vắng. Nhưng
nàng chỉ được phép chiều chuộng Văn Bình đến một mức
độ nào đó thôi. KGB không ngờ … và chính Vêlana nữa
cũng không ngờ …
Bônkốp tin tưởng Vêlana có đủ bản lãnh để gợi tình
Văn Bình mà không bị lưới tình bủa vây. Nhưng trên
thực tế, nàng đã dâng hiến ngoan ngoãn cho kẻ đàn
ông lạ. Đến khi phái đoàn KGB ập vào để bắt quả tang
thì đã muộn.
Dĩ nhiên, nhiếp ảnh viên đã thu được vào phim nhựa
những tấm hình giật gân, với hai diễn viên hoàn toàn
khỏa thân, đang làm cái trò mà giới bình dân gọi là
“trò con heo”. Nhưng nếu KGB trù tính bắt quả tang
Văn Bình ở ngay phút sửa soạn thì Văn Bình đã khôn
ngoan đi trước 10 phút.
Xôi hỏng bỏng không, Bônkốp chỉ được chứng kiến màn
kịch kết thúc.
Mặc áo xong Vêlana run cầm cập bước xuống đất.
Bônkốp sừng sộ tiến đến gần Văn Bình:
- Anh là Kêvin, quốc tịch Mỹ?
Lúc ấy Văn Bình còn trần như nhộng. Không mảnh vải
nào trên người, chàng còn hấp dẫn hơn khi mặc quần
áo rất nhiều. Thân hình nẩy nở đều đặn, va vẻ trai
tráng đầy cường lực của chàng trái ngược lại với sắc
diện già nua, còm cõi của đồng chí giám đốc Bônkốp.
Hắn đang tức giận cực độ song bản năng chuyên viên
điệp báo đã giúp hắn giữ được bình tĩnh. Văn Bình
lại cố ý trêu chọc hắn bằng cách vuôn vai lừng
khừng, miệng tủm tỉm cười, như thể coi hắn là đồ bỏ.
Lẽ ra phải mặc quần trước Văn Bình lại khệnh khạng
vờ lấy cái cà-vạt mở nút từ từ, rồi kéo cái sơ-mi
vắt ở đầu giường lại gần người. Bônkốp thét lớn gần
hụt hơi:
- Phải anh là Kêvin không?
Văn Bình điềm nhiên đáp:
- Không lẽ tôi là Bônkốp.
Bônkốp vung tay toan đánh:
- Đừng hỗn. Tôi sẽ vả anh rụng răng.
Văn Bình ngước mặt nhìn hắn:
- Thành thật khuyên anh không nên đụng đến tôi. Tôi
còn trẻ. Lại khỏe hơn anh nhiều. Anh đánh tôi, bắt
buộc tôi phải đánh lại, và khi ấy, kẻ rụng răng sẽ
không phải là tôi.
Bônkốp tát trái Văn Bình một cái thật mạnh. Văn Bình
né tránh dễ dàng. Bônkốp rượt theo. Văn Bình vứt áo
sơ-mi xuống giường đứng dậy. Một lần nữa Bônkốp lại
hụt. Hắn rút khẩu súng lục trong người ra, lên đạn
kêu soạch:
- Mời đồng chí bắn đi?
Bônkốp gầm lên:
- À mày đã? ngủ với Vêlana mà còn lên giọng hàm hồ.
Để toa cho mày một phát …
Nhưng một khẩu lệnh khô khan đã nổi lên:
- Bỏ súng xuống, Bônkốp.
Bônkốp còn trù trừ thì tiếng nói kẻ cả lại tiếp:
- Bônkốp, yêu cầu đồng chí bỏ súng xuống. Đồng chí
không được trái lệnh.
Người vừa ra lệnh cho Bônkốp, giám đốc sở phát triển
Ngoại thương là gã đàn ông gày gò, xanh xao, tay
xách cái máy quay phim Eumig. Hắn là nhiếp ảnh viên
vừa quay cuốn phim “trò con heo”.
(1) – Strogonoff gần như là món bò độc nhất trong
gia chánh Nga, nếu không kể món bitôkê, cũng bằng
thịt bò. Đại để người Nga chỉ biết nấu thịt bò với
sữa nên ăn chán phèo. Thay thế thịt bò, người ta
thường ăn thịt gà, thịt heo, và nhất là thịt rừng và
đồ biển.
(2) – Xinh bạn đọc thân mến tha lỗi cho Người Thứ
Tám đã phải bỏ lửng câu ở đây. Tác giả đã suy nghĩ
rất lâu song đành chịu tội bất lực, không tìm nổi
một cách hành văn nào thích hợp để diễn tả đúng sự
hiện. |
|
| |
|
Xin các bạn vui lòng nhấn
chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai! |
|
 |
| (TRUYỆN
TRINH THÁM) |
| Join
Cõi Thiên Thai's Mailing List To Receive Updates &
News - (Recommended for people who live in Viet Nam) |
|
|
| Last
Update: December 21, 2002
This story has been read (Since December 21, 2002):
|
|  |
| This
page is using Unicode font - Please
download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail: [email protected]
|
|