|
Văn Bình cũng ôm ghì lấy
Chu-Ling. Toàn thân chàng nóng ran dưới sự mơn trớn
của nàng cong trí óc chàng vẫn lạnh băng. Chàng vẫn
tỉnh để chuẩn bị đối phó với những việc sắp xảy ra.
Trong khi ấy Chu-Ling tỉnh lại để rồi mê mẩn tâm
thần. Nàng rời hẳn thực tại, bay bổng trên chính
tầng mây tình ái.
Chàng ôm ghì lấy nàng không phải để biểu lộ yêu
đương mà để ngăn nàng nghe những tiếng động ở phòng
bên. Thoạt đầu là tiếng chìa khóa được vào ổ, đến
tiếng cửa mở rồi tiếng giày bước vào phòng. Tiếng
giày bước đàng hoàng và chững chạc, chứng tỏ chủ
nhân đã về.
Chu-Yao đã về.
Chu-Yao rất thương con, thế tất sau khi ăn tiệc trở
về phải sang phòng con. Khi ấy Văn Bình định tung
mền ngồi dậy, thoát ra khỏi phòng. Nhưng không hiểu
sao chàng lại nằm ép thêm nữa vào người Chu-Ling.
Văn Bình nhìn về phía cánh cửa ăn thông sang phòng
Chu-Yao. Hồi nãy, chàng chỉ khép hờ. Chàng đã tắt
hết đèn song ánh đèn phòng bên vẫn hắt sang khiến
chàng có thể nhìn thấy rõ ràng mọi vật chung quanh.
Có tiếng gõ cửa và tiếng Chu-Yao:
- Ba đây, con còn ngủ hay thức?
Chu-Ling chui từ trong mền ra:
- Con đang thức. Ba đi dự tiệc về đấy à?
Chết rồi... Văn Bình thèm cuộc sống bão táp thì đây
bão táp sắp sửa xảy ra. Chu-Yao sẽ bắt gặp chàng nằm
cùng giường với cô con gái rượu. Nhà bác học nguyên
tử Trung Cộng có thể làm ầm lên, và gọi nhân viên
Sigurimi đến. Chu-Ling sẽ bênh vực chàng nhưng tướng
Kôlít không thể buông tha. Cũng có thể Chu-Yao sợ
sấu hổ nên giữ thái độ im lặng. Văn Bình hy vọng
Chu-Yao im lặng vì có thế chàng mới hoàn thành được
chương trình đã định.
Thái độ của Chu-Ling cũng làn, chàng kinh ngạc. Lẽ
ra khi nghe cha hỏi nàng phải nín thinh. Hoặc sợ
nàng nín thinh Chu-Yao sẽ rón rén tới, hôn trán và
đắp mền lại, nàng vẫn có thể đáp lại là đang bận
việc. Đàn bà con gái có thể bận việc bất cứ lúc nào!
Hiểu ý, Chu-Yao sẽ chờ đợi, và trong khi ấy chàng
vẫn còn đủ thời giờ nhảy xuống giường, biến ra ngoài
hành lang...
Lại tiếng Chu-Yao:
- Ừ, ba mới về xong... Ba có nhiều chuyện vui lắm,
muốn kể lại cho con nghe. Ba sang phòng con được
không?
Nàng vẫn nằm lì trong mền, nói vọng ra, tay ôm ngang
lưng chàng:
- Được chứ! Con cũng có chuyện vui không kém...
Văn Bình đi từ kinh ngạc này đến kinh ngạc khác. Tại
sao chàng đang nằm trên giường mà nàng lại cho cha
nàng vào phòng? Tại sao ân ái với một thanh niên lạ
mà nàng cho là có "chuyện vui không kém"?
Chu-Yao vặn đèn lên sáng quắc. Văn Bình đã dự liệu
trước mọi việc sẽ xảy ra như vậy nhưng đến khi ánh
sáng tràn ngập căn phòng chàng lại luống cuống, mặt
mũi đỏ bừng.
Chu-Yao đang bước vào bỗng khựng lại. Y vừa nhìn
thấy Văn Bình. Chu-Ling ngồi lên, bình thản khoác áo
ngủ vào người rồi chạy lại phía cha ôm hôn chùn chụt
vào hai bên má. Chu-Yao lẳng lặng đón nhận cái hôn
của con gái, không nói gì hết. Chu-Ling nũng nụi với
cha:
- Ba đừng giận con nhé!
Chu-Ling gọi Văn Bình:
- Dậy đi anh, đừng sợ gì cả. Ba em đấy mà. Ba em
không nói gì đâu.
Chu-Yao hơi biến sắc khi nhận ra người đàn ông nằm
trên giường con mình là Kêvin. Tuy nhiên, y vẫn chìa
bàn tay ra, giọng thân thiện:
- Chào ông.
Văn Bình khúm núm:
- Xin ông tha lỗi.
Chu-Ling cười khanh khách:
- Em bảo anh đừng sợ gì cả mà...
Chu-Yao quay sang phía con gái:
- Con đi tắm cho khỏe. Vì lát nữa mình đã phải lên
đường. Ba cần nói chuyện một lát với ông Kêvin.
Chu-Ling phụng phịu:
- Vâng, con xin đi tắm. Nhưng ba không được nói xấu
con đấy. Ba hứa với con đi.
Chu-Yao nghiêm nét mặt:
- Con nghĩ lại coi từ bao năm nay có bao giờ ba làm
con phật ý đâu, ba luôn luôn nghĩ đến hạnh phúc của
con, cho dẫu ba phải thiệt thòi tất cả. Thôi, ba
bằng lòng hứa. Đi tắm kẻo không kịp.
- Bao giờ lên đường?
- Trong vòng một giờ nữa.
- Con ở lại được không?
- Không được con ạ. Con dư biết rằng trên đời này ba
chỉ còn con là niềm an ủi duy nhất. Ba không thể nào
sống xa con dẫu chỉ là một vài giờ đồng hồ.
Chu-Ling huýt sáo miệng như con trai, giơ tay vẫy
Văn Bình rồi bước vào buồng tắm. Chờ nàng đóng cửa
xong Chu-Yao mới nói với Văn Bình:
-Ồ kìa, tại sao ông chưa ngồi xuống?
Văn Bình nhận thấy giọng nói của nhà bác học Trung
hoa có vẻ xúc động. Trước mặt con gái, dường như
Chu-Yao đã cố gắng tột độ để giữ bình tĩnh. Chàng
đinh ninh Chu-Yao sẽ ném vào mặt chàng một câu nói
khinh bỉ "ông là người thiếu tư cách" rồi mời chàng
ra ngoài. Chàng không ngờ Chu-Yao lại mở đầu bằng
lời cám ơn thân mật:
- Ông đã mang lại hạnh phúc cho con gái tôi. Tôi
thành thật cám ơn ông.
Văn Bình chưa đáp thì Chu-Yao đã đứng đậy, rút cặp
kiếng trắng ra khỏi mắt để lau vào ống tay áo. Chàng
thoáng thấy y rơm rớm nước mắt. Như thể quên bẵng
đang nói chuyện với người lạ. Chu-Yao đặt mục kỉnh
xuống bàn rồi chắp lại tay sau đít, đi đi lại lại
trong phòng. Bằng giọng đều đều, y bắt đầu cuộc độc
thoại:
- Ông hãy nghe tôi nói, và đừng ngắt. Sở dĩ tôi cần
bày tỏ dài dòng với ông là để tránh hiểu lầm. Ông
thấy con gái tôi dễ dãi chắc ông nghĩ rằng chúng tôi
là những kẻ coi thường đạo đức...
Văn Bình ngắt:
- Tôi không bao giờ dám nghĩ như vậy.
Chu-Yao hơi nhăn mặt:
- Tôi đã yêu cầu ông ngồi nghe mà ông không chịu.
Nếu ông chấp nhận điều kiện tôi mới tiếp tục, bằng
không chúng ta nên dừng lại ở đây.
Văn Bình gật đầu:
- Vâng, tôi xin chấp nhận.
Chu-Yao vẫn đi đi lại lại trong phòng:
- Ngoài miệng ông chấp thuận nhưng trong thâm tâm
chắc ông cho rằng tôi là người điên. Tôi không điên
đâu ông ạ, óc tôi đang sáng suốt hơn bao giờ hết.
Con gái tôi cũng không phải hạng người trên bộc
trong dâu mà là con nhà thế gia lệnh tộc. Trước ngày
Cách Mạng Tân Hợi xảy ra, cha tôi là một vị đại quan
trong triều. Tổ tiên tôi mấy đời đều giữ chức vụ cao
cấp. Theo truyền thống Á đông. Chu-Ling đã thừa
hưởng một di sản tinh thần quý báu. Hồi nhỏ, tôi
nuôi nó trong khuôn mẫu nghiêm khắc của Khổng giáo.
Khi nó sinh ra, vợ chồng tôi muốn nó trở thành đứa
con gái đầy đủ công dung ngôn hạnh để sau này gả bán
cho nơi môn đăng hộ đối. Nhưng hoài bão của chúng
tôi không thành vì cách mạng đã hoàn toàn thay đổi
đời sống Hoa Lục.
- Thưa, năm 1949?
Văn Bình lại ngắt lời Chu-Yao lần nữa, nhưng không
hiểu sao nhà bác học lại quên bẵng và đáp:
- Phải, năm 1949. Năm ấy, quân đội giải phóng nhân
dân toàn thắng, gia đình tôi phải tản cư từ Hoa Bắc
về Thượng Hải. Thật ra hồi ấy chúng tôi không định
ra đi, nhưng trong cơn chạy loạn vĩ đại của nhân dân
Trung quốc chúng tôi đã theo sang Đài Loan. Vợ tôi
có một ông chú buôn bán ở Bắc Âu nên chúng tôi rời
Đài Loan đi Bắc Âu lập nghiệp.
Chúng tôi sinh sống tại Thụy Điển, nếu không sung
sướng thì cũng không đến nỗi khổ. Ông chú vợ đối với
chúng tôi rất tốt. Nhờ ông khuyên nhủ và giúp đỡ,
tôi nghi tên vào đại học mặc đầu đã hơi lớn tuổi.
Tôi vốn có khiếu toán học từ nhỏ nên như rồng gặp
mây tôi chiếm được những giải thưởng khó nhất trong
trường. Tôi học giỏi đến nỗi chỉ mất 4 năm tòng học
là đậu bằng Tiến sĩ Toán. Rồi từ đó, đời tôi lên như
diều.
Gặp may trên đường học vấn, tôi còn gặp may trên
đường tử tức nữa. Tôi đến Thụy Điển được một thời
gian, mới học năm thứ nhất đại học thì vợ tôi có
thai và sinh được một trai kháu khỉnh. Nếu nó còn
sống đến nay thì nó thua Chu-Ling 3 tuổi.
- Cậu em của Chu-Ling đã chết?
- Nó đã chết, và cái chết của nó là đầu mối của tất
cả mọi việc đã xảy ra cho gia đình tôi, cho con gái
tôi, và cho đến nay vẫn còn đeo đuổi tôi như bóng
với hình. Sau khi tốt nghiệp cao học, và đệ trình
một luận án về toán học không gian, tôi được Hàn lâm
viện Thụy điển lưu ý và mời làm giáo sư đại học. Từ
đó chúng tôi sống rất dễ chịu.
Năm Chu-Ling lên 10 thì biến cố xảy ra. Năm ấy,
thằng Lee lên 7. Hai chị em quấn quít bên nhau cả
ngày, sau giờ học là chúng kéo nhau đi chơi, thậm
chí đến tối phải rầy la chúng mới chịu lên giường
ngủ. Tuy là em trai, thằng Lee đòi mặc quần áo như
chị nó. Cái gì nó có, con Ling cũng chia cho thằng
Lee. Một đêm kia, tôi đi ăn tiệc về muộn nên vợ tôi
cằn nhằn. Ông tinh, Thụy điển là xứ rộng rãi về quan
niệm tình ái, nam nữ yêu nhau, vợ chồng ngoại tình
là chuyện thông thường, nên vợ tôi cứ sợ tôi học đòi
dân bản xứ mà lấy người đàn bà khác. Tôi không giấu
gì ông là đã lừa vợ tôi nhiều lần, quá nhiều lần,
nhưng ông cũng là đàn ông tất ông cũng hiểu tâm
trạng đàn ông. Đàn ông có vợ tằng tịu với người đàn
bà không phải vợ mình không có nghĩa là phản vợ.
Phần nhiều đó chỉ là vấn đề giải quyết sinh lý. Hoặc
là vấn đề thay đổi không khí của người đã đến tuổi
40, tuổi ái tình sung sức nhất.
Thú thực là đêm dự tiệc ấy tôi có ăn nằm với một cô
gái Thụy điển. Nhưng tôi vẫn yêu vợ tôi tha thiết.
Vợ tôi là người đàn bà đức độ, luôn luôn trầm tĩnh,
nhỏ nhẹ với chồng. Sau nhiều năm sống chung, chưa
khi nào nàng to tiếng. Không hiểu sao nàng lại to
tiếng với tôi. Từng quen với sự phục tòng vô điều
kiện của vợ, tôi cũng to tiếng lại. Hai vợ chồng cãi
nhau một trận ra trò. Tôi đập hết bát đĩa trong nhà,
vợ tôi lấy kéo cắt nát hết cà-vạt của tôi.
Lần đầu tiên từ ngày lấy nhau chúng tôi ngủ riêng.
Và cũng là lần đầu tiên chúng tôi quên săn sóc con
cái, đưa chúng nó vào phòng ngủ như thường lệ.
Chu-Ling mới 10 tuổi song đã biết cư xử như người
lớn. Thằng Lee cũng vậy, nó thấy cha mẹ cãi nhau thì
tỏ vẻ buồn phiền và rủ chị ra ngoài vườn chơi. Ban
đêm ở Thụy điển rất lạnh, đêm ấy lại là đêm mùa đông
nên trời lạnh một cách kinh khủng. Đêm mùa đông ấy
là đêm đầu tiên và cũng là đêm cuối cùng thằng Lee
ra vườn chơi dưới trời tuyết lạnh.
Cho đến nay tôi cũng không hiểu tại sao hai đứa trẻ
lại có phản ứng lạ lùng như vậy. Trời lạnh dưới
không độ, mặc quần áo toàn len còn không dám ra
ngoài phương chi cả hai chỉ mặc đồ ngủ phong phanh.
Nhà chúng tôi ở vùng ngoại ô, gần một khu rừng rậm,
hai chị em chạy từ vườn vào rừng, đến khi cảm thấy
lạnh chúng nó nghĩ đến trở về thì đã muộn.
Con Ling vấp phải rễ cây ngã xuống, thằng Lee xốc
chị dậy, nhưng không kéo về nhà được vì hơi lạnh đã
làm tay chân nó tê dại, hai chị em đành nằm mọp luôn
trên mặt đất lạnh giá.
Quá nửa đêm, cơn ghen đã nguôi, vợ tôi vào phòng để
hôn con như thường lệ. Không thấy chúng nó vợ tôi
vội báo cho tôi biết. Chúng tôi quên cả giận nhau,
vội tá hỏa đi tìm. Với sự trợ lực của cảnh sát,
chúng tôi tìm được hai chị em đang nằm ôm nhau, cách
nhà chừng nửa cây số. Cả hai đều thoi thóp, chỉ chậm
một lát nữa là Chu-Ling cũng chết.
Hai chị em được đưa vào bệnh viện. Lee hấp hối được
một tuần thì thở hơi cuối cùng. Ling may mắn sống
sót nhưng 6 ngón chân bị cưa vì hơi lạnh làm chết.
Và nguy hơn nữa là từ đó nó trở thành người điên,
ông biết không?
Nhà bác học ngừng nói. Không khí trong phòng mát rợi
mà y lại rút khăn ra lau bồ hôi Văn Bình nhận thấy y
giả vờ lau bồ hôi để chấm những giọt nước mắt đang
lăn xuống gò má. Tiếng nói buồn thảm của Chu-Yao còn
vang ngân bên tai chàng "6 ngón chân bị cưa vì hơi
lạnh làm chết..." Thì ra người đẹp Chu-Ling đã mất 6
ngón chân sau cái đêm định mạng u sầu ấy tại Thụy
điển! Chàng chợt nhớ lại lúc người ân ái, nàng cởi
bỏ tất cả song vẫn giữ lại đôi tất chân. Chàng tưởng
đó là phản ứng thường tình của một số phụ nữ phương
tây, họ muốn giữ lại trên người một vật nào đó, hoặc
là đôi bít-tất, đôi găng tay, hoặc đôi bông tai,
chiếc đồng hồ tay, là để tự lừa dối rằng họ chưa
hoàn toàn lõa lồ. Chàng không ngờ Chu-Ling để nguyên
tất chân là để che giấu 6 ngón chân bị cụt...
Lau nước mắt xong, Chu-Yao nói tiếp:
- Vâng, từ đêm ấy con gái tôi trở thành người điên.
Tôi đã tốn bao công phu chữa chạy song nó vẫn không
bình phục. Bệnh điên của nó không giống bệnh điên
được mô tả trong sách y học. Vì có lúc nó thật điên
song cũng có lúc nó thật tỉnh. Dần dà, theo thời
gian nó tỉnh nhiều hơn điên. Càng lớn, nó càng đẹp
ra, người cha có con gái đẹp cũng như trái bom trong
nhà, có con gái điên mà đẹp còn là trái bom ghê gớm
hơn nữa. Tôi tìm cách khuyên nó lấy chồng song nó
cương quyết từ chối mặc dầu nhiều nhà tâm lý học lỗi
lạc đã khuyên nó như vậy, họ cho rằng tình trạng
sinh lý điều hòa sẽ giúp nó thắng được nghịch cảnh
đã hằn ghi trong tiềm thức. Ông thử nghĩ coi, em
chết, mẹ chết, hai người thân yêu nhất đời cùng chết
trong vòng một năm phỏng nó không loạn thần kinh sao
được.
- Thưa, bà nhà vì buồn rầu mà mất?
- Cũng gần như vậy. Ngay sau đêm chúng tôi cãi lộn
và xảy ra tai nạn thê thảm vợ tôi bị mất trí. Nàng
bị mất trí luôn cho đến lúc từ giã cõi đời nên tôi
chưa hiểu nguyên nhân, vì nàng còn giận tôi, hay
nàng hối hận, hay vì nàng quá thương con nữa. Trưa
hôm ấy, hai chị em con Linh vừa ở phòng cứu cấp ra
thì vợ tôi ôm ngực té xỉu và lâm vào tình trạng hôn
mê. Gần một tháng sau đột nhiên nàng tỉnh lại trong
bệnh viện. Tôi mừng quýnh tưởng nàng đã bình phục.
Nàng đòi gặp mặt con, tôi chỉ có thể mang con Ling
tới, và nói dối là thằng Lee đang điều trị tại trung
tâm chỉnh hình vì cụt ngón chân nên phải vắng mặt.
Nàng cười nói rất vui vẻ, các y sĩ đều kinh ngạc cho
đó là một phép lạ của tạo hóa.
Té ra nàng lừa tôi. Nàng vận dụng nghị lực cuối cùng
để cười nói vui vẻ hầu làm tôi yên lòng. Nàng biết
là thằng Lee đã chết. Đến đêm nàng uống độc dược tự
tử. Nhân viên bệnh viện đã tận tình cấp cứu song vô
ích. Nàng đã chết.
Sợ con Chu-Ling phẫn chí chết theo, tôi phải hết sức
chiều chuộng nó. Cho đến một ngày kia... Một ngày
kia nó bình phục được phần nào, nhờ một vật mà không
ai ngờ tới, các y sĩ nổi danh cũng không bao giờ ngờ
tới. Vâng, vật đó là đôi mắt.
Tưởng Chu-Yao điên, Văn Bình đập bàn tay xuống mặt
bàn, hỏi gặng:
- Ông nói sao? Ông nói rằng Chu-Ling khỏi điên phần
nào nhờ một đôi mắt ư?
Nhà bác học nguyên tử Trung Hoa quay phắt lại hai
mắt đỏ ngầu:
- Vâng, con gái tôi được đột nhiên bình phục nhờ một
đôi mắt. Đôi mắt tuyệt đẹp của một người đàn ông nó
gặp nhân dịp nghỉ mát ở bờ biển Anbani. Lúc ấy, tôi
cũng có mặt, nên tôi hiểu ngay tâm trạng của nó.
Chúng tôi đang nằm trên ghế vải nhìn ra khơi thì một
thanh niên bước qua. Thanh niên này có cặp mắt to và
ướt, cặp mắt giống hệt cặp mắt của vợ tôi, cặp mắt
của thằng Lee. Hẳn ông đã có dịp quan sát đôi mắt
của con gái tôi, nó có cặp mắt to và đẹp. Mắt của
thằng Lee còn đẹp hơn nhiều. Khi trò truyện với
người thân, mắt nó luôn luôn ướt. Nhưng khi nghiêm
nghị, mắt nó lại sáng quắc như chứa chất thép. Thấy
thanh niên này, nó rú lên "trời ơi, em Lee", tôi
liền nói lại là "không phải, em Lee đã chết". Nó trả
lời là "Lee đã chết nhưng hồn Lee còn sống, và Lee
đã đầu thai vào người đàn ông nay".
Tôi nghĩ rằng con tôi đã tưởng tượng vô lý, cho dẫu
thuyết luân hồi đúng nữa thì Lee cũng không thể đầu
thai vào người thanh niên kia được, vì nó còn nhỏ
trong khi người thanh niên kia đã gần 30 tuổi. Nhưng
tôi không dám làm con gái tôi thất vọng. Tôi chiều ý
nó, tìm cách làm quen với người thanh niên lạ. Tôi
cho hắn mang con gái tôi đi chơi. Và hắn đã lợi dụng
tâm bệnh của con gái tôi để ăn nằm như vợ chồng. Tôi
không dám hó hé vì những phút ân ái đã làm con tôi
bớt điên và dần dà khỏe lại. Tôi đã nghĩ đến tác hợp
người thanh niên này với Linh mặc dầu hắn chỉ là kẻ
ăn chơi đàng điếm.
Nhưng chẳng hiểu sao sau một tuần chung sống thân
mật với hắn Ling lại từ chối. Tôi hỏi lý do thì nó
bảo rằng gã thanh niên này không phải là Lee. Có khổ
thân tôi không? Nó gặp gã thanh niên có cặp mắt to
và sáng vào lúc 6 giờ chiều nên từ đó trở đi chiều
nào cũng như chiều nào cứ đúng 6 giờ là nó ra ghế đá
công viên ngồi đợi. Nó nói rằng nó đợi mãi thế nào
cũng gặp. Và nó đã gặp ông.
Văn Bình toát bồ hôi. Thảo nào Bôrết và Khơrút yêu
cầu chàng ra công viên trước khách sạn Dajti đúng 6
giờ chiều! Thì ra KGB sô viết đã biết rõ tâm bệnh
của người đẹp Chu-Ling. Họ chọn chàng làm con mồi vì
chàng có cặp mắt to và sáng cặp mắt độc đáo giống
cặp mắt của Lee và của mẹ Chu-Ling!
Mọi việc đã hiện ra như ban ngày. Khám phá ra sự
thật. Văn Bình bắt đầu lo sợ...
Nhà bác học Trung Hoa không quan tâm đến thái độ đổi
khác của chàng và cứ nói tiếp, vẫn bằng giọng đều
đều:
- Khi thấy ông trên máy bay, con gái tôi đã giật
mình. Nó đòi tôi mời ông lại trò chuyện. Tôi khất nó
đến Tirana. Đến khách sạn, nó lại yêu cầu lần nữa,
tôi đành hẹn đến tối. Tôi định gặp tướng Kôlít để
cho người tìm ông, không ngờ ông lại đã gặp
Chu-Ling. Ông gặp nó ở đâu?
- Thưa, ngoài công viên.
- Hồi 6 giờ chiều?
- Tôi cũng không nhớ rõ giờ. Vì không khí trong
khách sạn không được thoải mái, tôi mới ra công viên
hóng gió. Tình cờ tôi thấy hai tên côn đồ hành hung
và toan cưỡng hiếp cô Ling. Tôi vội chạy lại cứu.
Rồi Ling mời tôi lên xe. Lái xe ra ngoại ô.
- Ông đã ngủ với nó?
- Vâng.
- Nó tự ý đưa ông về phòng?
- Vâng. Một lần nữa, xin ông tha lỗi.
- Nếu cần xin lỗi thì người xin lỗi phải là tôi. Vì
tôi xin nói rằng ông không phải là người đàn ông đầu
tiên có cặp mắt độc đáo mà con gái tôi đã ân ái.
Trước ông, và sau người thanh niên trên bờ biển đã
có nhiều người rồi. Nó yêu ai thì yêu vũ bão, yêu
cuống cuồng như sợ lát nữa trái đất sẽ nổ tan. Nhưng
chỉ vài ba ngày sau, có khi vài ba giờ đồng hồ sau
nó đâm ra chán ngấy. Nó từng bỏ rơi nhiều người đàn
ông một cách tàn nhẫn. Tàn nhẫn đến nỗi tôi phải xấu
hổ. Nhưng ông ơi, ông nên thông cảm hoàn cảnh đặc
biệt của gia đình tôi mà tha thứ cho nó.
- Thưa ông, tôi không bao giờ dám nghĩ đến việc đó,
vì người đáng thương phải là Chu-Ling. Tôi chỉ sợ là
thiếu tướng Kôlít không để cho tôi yên.
- A, ông đã biết Kôlít, tôi cũng cần nói ông biết rõ
luôn thể. Phải, Kôlít vẫn ngấp nghé con gái tôi mặc
dầu ông ta đã gần 50 tuổi. Nói về cân xứng thì Kôlít
cũng không đến nỗi nào. Ông ta lớn tuổi nhưng mặt
mày và thân hình còn trẻ, tính tình lại khả ái, nếu
được ông ta làm rể thì tôi còn vinh hạnh nào bằng.
Nhưng con gái tôi chưa chịu nên tôi phải khất lần,
hẹn lữa, nói là đợi nó ra trường rồi cưới xin cũng
chưa muộn. Kôlít là người quảng đại, không hề ghen
tuông, nhưng dầu sao ông ta chỉ là con người như ông
và tôi... biết đâu trong cơn nóng giận chẳng có
những cử chỉ khiếm nhã. Tuy vậy, ông hãy tin tôi,
tôi sẽ cố gắng thu xếp để Kôlít khỏi ghen tuông.
Chừng nào ông rời Tirana?
- Thưa ngày mốt.
- Tôi sẽ đưa ông ra phi trường.
Chu-Ling đã ra khỏi phòng tắm không biết từ bao giờ.
Nàng mặc áo sường sám bằng lụa nhân tạo màu củ đậu
trắng ngà, bó sát lấy bộ ngực nẩy nở. Nhìn nàng đố
ai dám cho nàng điên. Nghe cha nói, nàng xí một
tiếng rồi phụng phụi:
- Ba lại nói xấu con rồi phải không?
Chu-Yao hôn trán con:
- Không. Ba chỉ thuật ông Kêvin nghe những điều về
gia đình ta và ông Kêvin đã hoàn toàn thông cảm.
Nàng bật cười:
- Con dại quá. Có biết con không nút tai để nghe ba
nói cho xong?
Nàng ném xuống bàn hai cái nút tròn, dài bằng
ni-lông mềm. Rồi quay sang Văn Bình:
- Bác sĩ thật ác. Cứ bắt em nút chặt tai mỗi khi
tắm. Họ sợ nước vào tai sẽ ảnh hưởng đến óc. Ba em
cho anh biết là em điên phải không?
Chàng lắc đầu:
- Không.
- Anh đừng nói dối. Nói dối em sao được. Anh có con
mắt giống mắt của Lee. Mỗi khi nói dối, tròng mắt
phải đổi màu. Mắt anh đang sáng bổng xám lại nên em
biết là anh nói dối. Em cần nói thẳng rằng trước kia
em có điên, điên vì thương em, thương mẹ, nhưng từ
chiều đến giờ em hết điên rồi. Em sẽ yêu anh mãi. Em
sẽ là vợ anh.
Chu-Yao nói:
- Bậy nào!
- Con chọn người yêu, con chọn người làm chồng mà ba
cho là bậy ư?
- Không phải thế. Bất cứ con lựa ai ba đều công
nhận. Sở dĩ ba cho là bậy vì ba sợ ngày mai con thay
đổi ý kiến. Cũng như trước kia con đã thay đổi ý
kiến nhiều lần.
- Trước khác, bây giờ khác.
- Ba mừng lắm. Nhưng đó mới là ý kiến của con. Còn
phải có sự thỏa thuận của ông Kêvin nữa. Có thể ông
Kêvin đã có gia thất. Cũng có thể vì một lý do nào
đó ông Kêvin phải từ chối.
Lời nói của Chu-Yao làm Văn Bình bối rối. Chàng
không biết trả lời ra sao: nếu chàng từ chối - vì
bổn phận nghề nghiệp buộc chàng phải từ chối - điệp
vụ "Bóng Ma" sẽ thất bại, nhưng nếu chàng chấp
thuận, chàng sẽ phạm tội với lương tâm vì đó chỉ là
chấp thuận giả vờ. Nhưng Chu-Ling đã bịt miệng chàng
lại:
- Đừng nói, anh đừng nên nói gì cả. Anh nói có hay
nói không cũng làm em lo lắng. Thà anh im lặng rồi
chờ thời gian định đoạt.
Chu-Yao thở phào ra:
- Mỗi lúc còn một khó hiểu thêm. Sắp sửa đến giờ
rồi. Con đợi ba một lát rồi chúng mình xuống xe.
Chu-Ling chỉ Văn Bình:
- Con không bằng lòng. Ba phải cho anh Kêvin cùng đi
với con kia.
Nhà bác học Trung Hoa ngần ngừ:
- Hẳn con đã biết là ông Kêvin không thể đi được.
Chu-Ling ngúng nguẩy:
- Vậy thì thôi. Ba hằng nói hễ con muốn gì ba đều
chiều theo. Lần đầu tiên ba không đếm xỉa tới lời
cầu xin của con. Phải rồi, con biết rồi, ba có
thương con bao giờ đâu? Ba chỉ thương nghề nghiệp
của ba, công việc của ba, còn thân con như thân
thằng Lee cũng chỉ là một vật vô nghĩa...
Nàng òa lên khóc. Nhà bác học vội kéo cô gái điên
vào lòng, an ủi:
- Ừ, ba sẽ làm con vui lòng. Nhưng con cũng nên biết
rằng việc này rất nguy hiểm. Địa vị của ba có thể
bị...
- Thì ba từ chức đi.
- Con lại nói bậy nữa rồi. Để ba điều đình với tướng
Kôlít.
- Con biết trước là ông ta không chịu.
- Nếu ba giải thích, ông ta sẽ chịu. Miễn hồ ba ở
khu A bên ngoài Trung Tâm. Ba ở đó điều khiển công
việc bằng điện thoại cũng được. Nào, con đã vui lại
chưa?
- Vui lại rồi. Ba là thần cứu tinh của con.
Nàng đeo lấy cha, hôn lấy hôn để. Đến khi Chu-Yao
sang phòng bên, nàng đeo lấy Văn Bình và kéo chàng
xuống giường. Thân thể nàng nóng hổi như từ lò lửa
chui ra.
15 phút sau, Chu-Yao đã hiện ra ở cửa phòng và nói:
- Kôlít đã ưng thuận. Con và ông Kêvin sẽ ngồi chung
xe vơi ba.
Chu-Ling khoác tay Văn Bình xuống thang gác. Nàng
nhí nhảnh như đứa trẻ được lì xì ngày Tết. Văn Bình
cũng cười lại song tâm trí chàng lại xao động dữ
dội. Công việc của chàng sẽ được hoàn tất nội đêm
nay. Máu sẽ đổ. Một số người sẽ nằm xuống. Nhưng máu
ai sẽ đổ? Ai sẽ nằm xuống? Chàng liếc Chu-Ling bằng
đuôi mắt. Trong thâm tâm, chàng cầu mong cho nàng
sống. Không phải vì chàng nặng tình với nàng, mà vì
chàng thấy nàng không đáng chết. Nghịch cảnh đã biến
nàng thành bệnh nhân tình dục, nàng đáng thương chứ
không đáng ghét.
Gã bồi "ma cô" ăn lương của KGB vẫn còn nhẩn nha ở
tầng dưới. Hắn quay lưng đi song Văn Bình biết chắc
là hắn không bỏ qua mọi cử chỉ và ngô ngữ của phái
đoàn bác học Trung hoa. Ngay sau khi chàng rời khách
sạn, hắn sẽ báo cáo cho Khơrút. Biết đâu Khơrút đã
có sẵn tai mắt trong phái đoàn bác học, và đang
trương bẫy đợi chàng...
Đoàn xe Mecédès 6 cửa dài ngoắng, và bóng như có thể
soi ngương, đậu ngoan ngoãn trước lữ quán. Văn Bình
đã có nhiều dịp ngự trong xe Pullman 600, loại đắt
tiền nhất thế giới nhưng cũng phải chóa mắt vì những
thiết trí sang trọng bên trong chiếc Mercédès 600
dành riêng cho Chu-Yao.
Chiếc 600 này gồm hai hệ thống điều hòa khí hậu,
ngăn sau của chủ nhân tỏa ra một hơi mát thoang
thoảng mùi thơm hoa hồng. Đóng cửa lại, người ở
trong xe không nghe tiếng động bên ngoài khiến Văn
Bình có cảm giác như lạc vào cõi chân không thần
diệu. Chàng ngồi xuống bên cạnh Chu-Ling, đối diện
với Chu-Yao. Nhà bác học trưởng đoàn có vẻ trầm tư
mặc tưởng trong khi cô con gái cười nói luôn miệng.
Trong chớp mắt, đoàn xe đã ra khỏi thành phố. Phía
trước là một xe bọc thép mở đường. Chạy sau cùng
cũng là một xe bọc thép. Trên con đường vắng tanh,
tài xế chạy với tốc độ 150 cây số một giờ. Qua những
giãy phố sá đồ sộ, đoàn xe ra đến đồng ruộng. Anbani
là xứ có nhiều đồi núi nên mới ra khỏi ngoại ô chừng
nửa giờ đoàn xe đã trèo giốc, những con giốc ngoằn
ngoèo như bầy rắn khổng lồ đang bò dưới trời khuya
tối om.
Vì từ phía tối om, chàng lại không thông thạo đường
xá nên chỉ biết là đoàn xe chạy về hướng nam. Đúng
50 phút sau khi chuyển bánh, chiếc Pullman 600 chở
Chu-Yao dừng lại.
Phía trước là trạm kiểm soát. Việc kiểm soát giấy tờ
chỉ có tính cách thủ tục nên tài xế lại tiếp tục
phóng lút ga xăng, 10 phút nữa đến trạm kiểm soát
thứ hai. Trạm này tọa lạc trên sườn núi, bên con
đường đèo chật hẹp, chỉ vừa xoẳn hai xe hơi chạy
song hàng. Văn Bình nhận thấy suốt cuộc hành trình
không có một chiếc xe hơi nào chạy ngược chiều.
Dường như mật vụ Sigurimi đã đặt rào cản, bắt mọi
loại xe hơi từ phía trước phải đổi đường.
Đoàn công-voa dừng tại trạm kiểm soát thứ hai lâu
hơn trước. Rồi tài xế lái sang bên trái, đổ giốc
thoai thoải xuống thung lũng. Giàn hỏa tiễn chắc
được đặt trong vòng chảo, bốn bề có núi non bao bọc
hầu tránh con mắt dòm ngó của phi cơ và vệ tinh thám
thính. Văn Bình vụt hiểu tại sao KGB không biết rõ
vị trí của giàn hỏa tiển mặc dầu vệ tinh sô viết
luôn luôn bay trên không phận Anbani.
Hết đường giốc, xe hơi chạy qua một cánh cổng lớn
thắp đèn điện theo kiểu phòng thủ thụ động, vào một
khu cư xá rộng lớn gồm toàn nhà trệt sơn màu sẫm
không phản chiếu ánh sáng. Tuy Chu-Yao không giải
thích Văn Bình vẫn biết đây là khu cư xá của nhân
viên phục vụ tại Trung tâm. Chắc giàn hỏa tiễn được
giấu trong hầm núi, bên ngoài không thể nhìn thấy.
Tài xế loanh quanh một hồi rồi đậu trước một tòa nhà
lớn, tứ phía có tường cao vây kín. Ngoài cửa hai tên
lính đội mũ sắt, cầm tiểu liên đứng gác. Văn Bình
chỉ thấy một mình chiếc Mercédès của Chu-Yao rẽ vào
trong sân còn những chiếc khác phóng thẳng. Lúc
xuống xe chàng đụng toán vệ sĩ lực lưỡng ngồi trong
hai chiếc díp mui trần, hầu hết đều là người Tàu. Có
ba người Anbani, chắc là nhân viên của tướng Kôlít.
Dường như họ đã quen với bệnh yêu đương bốc đồng của
Chu-Ling nên không ai để ý đến chàng. Không ai chào
chàng, cũng không ai ngó chàng, họ coi như chàng
không có. Tuy nhiên, chàng thừa biết là toàn thể đều
liếc trộm chàng. Sở dĩ họ tảng lờ vì sợ phật lòng
Chu-Ling. Nhưng họ vẫn có nhiệm vụ theo sát chàng
từng bước.
Toán vệ sĩ chia nhau án ngữ mọi lối ra vào của tòa
nhà trệt, trong khi Chu-Yao mở cửa sắt bước vào gian
phòng rộng la liệt máy móc điện tử. Chu-Yao nhìn
đồng hồ tay rồi dặn con gái:
- Ba sẽ làm việc ở đây cho đến sáng. Con dẫn ông
Kêvin sang phòng bên.
Nàng hôn trán cha, giọng nũng nịu:
- Ba có phiền lắm không?
Chu-Yao đáp:
- Nếu phiền, ba đã không cho phép ông Kêvin cùng đi
với con. Hiện tại cũng như trong tương lai, ba sẽ
làm bất cứ việc gì miễn hồ con được sung sướng.
Phòng bên được trang hoàng tối tân, với hai tủ lạnh
lớn kê sát tường và một giãy giường sắt trải khăn
trắng, có lẽ đây là nơi tạm nghỉ của nhân viên trong
căn cứ. Chu-Ling lúi húi lục tủ lạnh lấy rượu và
bánh xăng-uých. Văn Bình ngồi xuống ghế, giả vờ dựa
lưng hút thuốc lá để quan sát quanh phòng. Cho đến
phút này chàng cũng chưa hiểu tại sao chàng lại có
thể lọt vào một căn cứ tối mật Anbani. Mọi việc đã
xảy ra quá dễ dàng nên chàng tưởng là giấc mộng.
Chàng lại có linh tính tất cả sự khả ái của Chu-Yao
chỉ là cạm bẫy. Y cho chàng đến đây là vì Chu-Ling
yêu cầu, song y không thể cho chàng trở về. Y coi
chàng là trò chơi cho con gái, và sau cơn truy hoan,
Chu-Ling chán ngấy, y sẽ sai vệ sĩ thủ tiêu chàng để
bảo vệ bí mật.
Đột nhiên, chàng nghe tiếng động. Nghe hơi gió sau
sưng, chàng vội thụp đầu né tránh, song ngọn roi cao
su bọc chì đã quất trúng gáy chàng. Chàng khuỵu
xuống. Chu-Ling quay lại song một khẩu lệnh khô khan
và dữ dằn đã cất lên:
- Cô phải đứng yên. Súng này đã nạp đạn. Nếu cô kêu
lên hoặc có cử chỉ kháng cự tôi sẽ bắn chết.
Văn Bình không ngạc nhiên khi nhận ra Khơrút.
Chu-Ling đặt chai rượu xuống bàn, mặt tái mét.
- Ông là ai?
Khơrút nhún vai:
- Tôi là nhân viên KGB.
- Ông làm cách nào lọt được vào đây?
- Ồ, giản dị lắm. Tôi nằm trong cốp xe Pullman của
cô.
- Bọn vệ sĩ của ba tôi đang gác ở ngoài, tôi chỉ la
lên là họ chạy vào. Ông nên để cho chúng tôi yên.
Đêm nay, tôi không thích nhìn máu đổ.
- Cô đừng kêu vô ích. Vì trong số nhân viên Sigurimi
đứng ngoài hành lang đã có những đồng chí của tôi.
Chúng tôi đã bố trí chu đáo. Cho dẫu bọn vệ sĩ ùa
vào cũng không dám đụng đến tôi. Vì họ sợ tôi bắn
cô. Tôi biết là họ không dám giết chuột sợ bể lọ
quý.
- Ông muốn gì?
- Muốn cô gọi ba cô vào đây.
Văn Bình đã đứng dậy. Khơrút quả là võ sĩ thiện nghệ
về món đánh roi cao su. Hắn chỉ cần một ngọn roi nhẹ
đủ làm chàng ê ẩm châu thân. Khơrút đã nhắm đúng
huyệt kôchu, huyệt chết, gần đốt thứ nhứt của xương
sống. Thừa cơ xuất kỳ bất ý, hắn điều khiển ngọn roi
một cách chính xác, rơi gọn vào giữa huyệt kôchu.
May mà Văn Bình đã tập luyện được mình đồng da sắt,
và nhất là thay đổi vị trí các huyệt đạo trên người,
nếu không chàng đã mạng vong.
Như vậy có nghĩa là Khơrút quyết giết chàng, nếu
không cũng làm chàng trọng thương. Vì trái chanh đã
được vắt nước, đến lúc phải bỏ vỏ...
Khơrút nhìn Văn Bình bằng cặp mắt ngạo nghễ. Hắn
không ra roi thêm nữa vì hắn biết tứ chi chàng còn
bải hoải. Thấy Văn Bình vịn tay vào tường để giữ
thăng bằng, hắn cười nhạt:
- Anh là người có võ công siêu đẳng nên mới gượng
dậy được như vậy sau khi lãnh đòn vào huyệt kôchu.
Nhưng tôi cũng cần nói thêm cho anh biết rằng võ
công của anh đã trở thành đồ bỏ. Vì sau lưng anh tôi
đã thủ sẵn một cây tiểu liên.
Văn Bình nhìn ra góc tường. Khơrút nói không sai:
một nhân viên KGB đang chĩa khẩu súng máy sô viết
đen sì vào ngực Văn Bình. Chu-Ling lớn tiếng:
- Các ông có bỏ súng xuống không?
Khơrút gật gù:
- Cô hãy mời ba cô vào đây rồi tôi sẽ tuân theo lời
cô. Cô muốn gì tôi cũng thỏa mãn.
Chu-Ling suy nghĩ một phút rồi tiến lại cửa. Khơrút
mở hé, nàng ló đầu sang phòng bên, kêu:
- Ba ơi, ba?
Chu-Yao vừa mở va-li lấy giấy tờ để xuống bàn thì
nghe con gái gọi. Tuy bị quấy rầy, y vẫn tươi tỉnh:
- Ba sắp phải làm việc. Con cần ba điều gì?
- Mời ba sang đây với con, có chuyện rất gấp.
Chu-Yao mới bước khỏi ngưỡng cửa. Khơrút đã hất hàm:
- Chào ông.
Chu-Yao sửng sốt:
- Anh là ai? Anh vào phòng này làm gì? Anh có biết
là nhân viên vô phận sự không được phép vào trong
phòng này không?
- Biết lắm chớ. Vì tôi là sĩ quan KGB.
- Sĩ quan KGB? Anh điên hả? Làm gì có KGB ở đây...
Để tôi gọi vệ sĩ tống anh ra ngoài.
- Ông đừng lộn xộn nữa. Một lần nữa tôi nhắc lại,
tôi là sĩ quan KGB, nếu chưa tin ông cứ hỏi Kêvin
thì biết.
- Kêvin cũng là...
- Không, ông ta hơi khác tôi, tuy cũng làm nghề như
tôi. Ông ta là sĩ quan gián điệp. Nhưng lại là gián
điệp C.I.A.
Chu-Yao dụi mắt như đang mơ ngủ:
- Trời ơi, anh là KGB còn Kêvin là C.I.A. Tại sao
KGB and C.I.A. lại vào được trung tâm tối mật này?
Khơrút cười nhạt:
- Vì sở Sigurimi của tướng Kôlít là một tổ chức gồm
toàn trẻ nít, ông hiểu chưa?
Chu-Yao nổi nóng:
- Yêu cầu anh giữ lễ độ.
Khơrút vẫn cười nhạt:
- Vâng, đối với ông là người lớn tuổi lại là khối óc
khoa học kỳ tài tôi xin hết sức lễ độ. Nhưng tôi
không thể làm như vậy đối với ái nữ Chu-Ling kiều
diễm của ông.
- Đồ khốn. Anh chạm đến con tôi, tôi xẽ liều chết
với anh. Anh phải biết rằng tôi quý con gái tôi hơn
mạng tôi nữa. Tôi có thể làm bất cứ việc gì để bảo
vệ con gái tôi.
- Việc gì ấy, tôi đang yêu cầu ông làm đây. Nếu ông
bằng lòng, tôi sẽ để ông và con gái ông tự do. Ngược
lại, tôi sẽ bắn Chu-Ling chết trước mặt ông.
Chu-Ling bước lại gần Khơrút giọng đe dọa:
- Đây, anh bắn đi? Tôi thách anh bắn đấy!
Gã cầm tiểu liên ở góc tường quát:
- Ngậm miệng lại.
Chu-Yao bảo con gái:
- Con để yên cho ba điều đình. Ba không cho phép họ
đụng đến con đâu.
Khơrút nói:
- Lấy danh dự sĩ quan KGB, tôi xin đảm bảo với ông
là chúng tôi không khi nào có thái độ sàm sỡ với cô
Chu-Ling. Tuy nhiên, đền bù lại, ông phải giúp chúng
tôi ngăn chặn kế hoạch "Hỏa thần" được thực hiện.
Chu-Yao há hốc miệng, vô cùng kinh ngạc:
- Kế hoạch "Hỏa thần"? Trời ơi. KGB cũng biết có kế
hoạch Hỏa thần ư?
- Vì biết nên tôi mới lặn lội từ Mạc tư Khoa đến
đây. Chúng tôi đã biết hầu hết chi tiết. Lẽ ra chúng
tôi tố cáo trước dư luận quốc tế nhưng lại sợ các
ông chối tội và nói là chúng tôi ngậm huyết phun
người nên mới tìm cách bắt quả tang. Kế hoạch "Hỏa
thần" là kế hoạch bí mật được hai chính phủ Bắc Kinh
và Tirana soạn thảo, nhằm bắn môt hỏa tiễn gắn đầu
đạn nguyên tử đến một thành phố Tây-Âu, súi Liên sô
và Hoa kỳ đánh nhau, khơi ngòi đại chiến thứ ba. Nếu
tôi không lầm, thì trong lúc này nhân viên phụ tá
của ông đang sửa soạn gắn đầu đạn tại giàn phóng
cách đây 3 cây số. Ông là trưởng đoàn, ông hãy ra
lệnh cho họ ngưng lại và phá hủy giàn tên đạn.
- Tôi chỉ thừa hành chỉ thị của cấp trên, tôi không
thể...
- Cho dẫu ông không nghe tôi, cứ ra lệnh cho nhân
viên khai hỏa, thì kế hoạch "Hỏa thần" vẫn thất bại,
không những thế Anbani còn phải chịu hậu quả tai hại
về bụi phóng xạ nữa. Vì các giàn hỏa tiễn trên đất
liền, và trên mặt biển vây quanh cộng hòa Anbani, đã
được Liên Sô bố trí sẵn sàng. Hỏa tiễn nguyên tử mà
Trung hoa cung cấp cho Anbani chưa kịp rời khỏi giàn
phóng thì đã bị bắn tan nát, bụi phóng xạ sẽ rớt
xuống thành phố. Đó là chưa nói đến hậu quả chính
trị và ngoại giao trên thế giới nữa.
Chu-Yao đứng lặng giữa phòng, vẻ mặt suy nghĩ.
Khơrút nhìn đồng hồ rồi giục:
- Chỉ còn 30 phút nữa thôi. Trong 30 phút nữa hỏa
tiễn sẽ được khai hỏa. Tôi đề nghị ông liên lạc với
ông đặc sứ Trung hoa, em ruột của ông. Ông đặc sứ là
bạn cố tri của đồng chí lãnh tụ Enver Hoxha. Mọi
việc sẽ được thu xếp một cách êm thấm và chóng vánh.
Chu-Yao thở dài:
- Vâng, tôi chấp thuận. Điện thoại ở phòng bên. Anh
có cho phép tôi sang phòng bên không?
Khơrút nhún vai:
- Được chứ. Ông được hoàn toàn tự do. Nhưng ngược
lại, ông cần ghi nhớ các điều kiện sau đây: thứ
nhất, đầu đạn nguyên tử phải được chở từ giàn phóng
về cái bãi bóng chuyền ở trước tòa nhà này, một trực
thăng đặc biệt của KGB sẽ đáp xuống để chở đi ; thứ
hai, ra lệnh cho lực lượng phòng thủ chung quanh căn
cứ không được xạ kích phi cơ trực thăng khi bay đến
và bay đi ; và thứ ba, cô Chu-Ling sẽ được ở lại,
còn Kêvin và ông phải lên trực thăng với chúng tôi
làm con tin.
Chu-Yao lắc đầu:
- Tôi chấp thuận các điều kiện do ông đưa ra. Tuy
nhiên, tôi nhận thấy điều kiện thứ ba thiếu bảo đảm
cho tôi. Ông lừa tôi lên trực thăng rồi chạy thẳng
một mạch thì sao? Tôi xin nhắc lại là tôi không thể
sống xa con gái tôi. Nếu ông không chịu thì thà tôi
chết ở đây với nó.
Khơrút đáp:
- Vậy, cả ông lẫn cô Chu-Ling đều lên trực thăng.
- Tôi không tin là tướng Kôlít chấp thuận.
- Ông yên tâm. Tướng Kôlít sẽ chấp thuận, vì lát nữa
trên trực thăng đáp xuống sân bóng chuyền sẽ có đồng
chí Bôrết. Đồng chí Bôrết, cố vấn ngày trước của
tướng Kôlít, đại diện cho KGB và điện Cẩm Linh sẽ là
nhân vật mà chủ tịch Hoxha có thể tin cậy được.
- Vâng, nếu có ông Bôrết thì mọi việc sẽ khác hẳn.
Tôi gọi dây nói ngay bây giờ. Xin ông chờ tôi.
Chu-Yao dộng cửa kêu sầm. Khơrút quay lại mời
Chu-Ling, giọng thân mật:
- Cô ngồi xuống cho khỏi mỏi chân.
Chu-Ling nắm áo Văn Bình giật mạnh:
- Anh nói dối em. Không ngờ anh là nhân viên C.I.A.
Nhưng anh là ai em cũng chẳng cần. Em vẫn yêu anh
tha thiết.
Khơrút nói:
- Tội nghiệp cho cô. Cô còn giận hơn nếu được biết
tông tích thật sự của Kêvin. Vì con người đứng trước
mặt cô chỉ là nhân viên C.I.A. đội lốt.
Văn Bình mỉm cười:
- Các anh đã tìm ra Kêvin?
Khơrút đáp:
- Phải. Do sự tình cờ. Đúng hơn, do sự cẩu thả đáng
trách của C.I.A. Kêvin chính hiệu đã thoát khỏi nơi
giam giữ. Báo chí đang làm rùm beng về vụ này ở Hạ
uy Di.
- Nghĩa là chính phủ Tirana đã biết?
- Cũng may là chưa. Tôi mới biết cách đây mấy tiếng
đồng hồ. Nhưng chắc bây giờ tướng Kôlít cũng đã biết
rồi. Dầu sao tôi cũng thành thật khen ngợi anh, anh
cải trang tài quá. Chúng tôi đã để ý đến kế hoạch
"Hỏa thần" từ lâu, thoạt tiên định dùng hệ thống
chống hỏa tiễn để tiêu diệt hỏa tiễn trên vùng trời
Anbani nhưng may mắn đã vớ được anh. Cặp mắt của anh
là cặp mắt rất hiếm trên thế giới, lại là cặp mắt mà
Chu-Ling ưa thích bậc nhất vì là cặp mắt của
Chu-Lee. Ngoài ra, anh còn có biệt tài đối với phụ
nữ...
- Tôi, hay là Kêvin?
- Cả hai. Kêvin thật thụ chưa giỏi bằng anh, nhưng
cũng chỉ một 8 một 10. Cô Chu-Ling là một mẫu người
đặc biệt nên cần có thiên tài đặc biệt để chinh
phục.
Nghe hai người trò chuyện Chu-Ling tủm tỉm cười.
Nàng không hề tỏ vẻ bực bội hay giận dữ. Trái lại,
nàng còn cảm thấy khoái trá. Có lẽ bệnh điên vẫn
chưa dứt hẳn trong óc nàng. Khơrút nói xong,
Chu-Ling vội phê bình:
- Ông nói đúng. Từ ngày lớn lên đến giờ, tôi chưa
gặp người đàn ông nào có nghệ thuật yêu đương quyến
rũ như Kêvin.
Khơrút nói:
- Anh ta không phải là Kêvin. Mà là Văn Bình, đại tá
Văn Bình.
Chu-Ling đứng phắt dậy:
- Văn Bình tức Z. 28?
Văn Bình mỉm cười gật đầu. Chu-Ling vồ lấy chàng,
hôn lấy hôn để:
- Vậy em càng yêu anh hơn nữa, nhiều hơn nữa. Em đã
nghe thiên hạ nói nhiều về anh. Được anh yêu, dầu là
yêu một thời gian ngắn, em còn sung sướng nào bằng.
Cửa phòng mở toang. Chu-Yao bước vào với hai người
đàn ông trạc ngũ tuần. Trong số hai người này, người
bên trái giống Chu-Yao như hệt Văn Bình đoán là đặc
sứ Trung hoa. Người đi bên phải có vẻ hào hoa tuy đã
lớn tuổi, chắc là thiếu tướng Kôlít.
Kôlít đứng lại, chào Văn Bình, giọng gay gắt.
- Ông là Kêvin giả hiệu?
Văn Bình đáp:
- Vâng.
Khơrút chen vào:
- Xin tướng Kôlít nhớ lại, tôi là người chủ động.
Quý vị đến đây chỉ để chấp nhận điều kiện của tôi mà
thôi.
Viên đại sứ trợn mắt:
- Anh đừng nói càn. Binh sĩ đã vây kín tòa nhà này,
chỉ đợi lệnh là ụp vào.
Khơrút cười khẩy:
- Cám ơn quý vị đã săn sóc đến tôi. Nhưng chúng tôi
đã tính toán kỹ càng. Đối với đại lãnh tụ Enver
Hoxha, hoặc tổng giám đốc mật vụ Kôlít thì vật quý
nhất trên cõi đất này là cô Chu-Ling. Tướng Kôlít
muốn cưới cô Ling làm vợ, còn chủ tịch Hoxha không
muốn mất lòng ông đại sứ Trung hoa cũng như công sự
viên đắc lực Kôlít. Hiện thời, cô Ling là con tin
của chúng tôi. Và tôi tin là quý vị sẽ không dám làm
gì để tính mạng cô Ling bị thương tổn.
Kôlít nuốt nước miếng:
- Tôi đã ra lệnh cho lực lượng phòng thủ cho phép
trực thăng của Bôrết đậu xuống. Bây giờ mời anh ra
sân bóng chuyền. Máy bay sẽ hạ trong vòng 5 phút
nữa.
Khơrút từ từ rút trong túi ra một cái hộp nhỏ bằng
bao điêm. Hắn áp cái hộp vào tai rồi nói bằng giọng
Nga "Thủy thần, Thủy thần". Từ bao điêm có tiếng nói
ra "nghe rồi, nghe rồi, đã tiếp xúc với tướng Kôlít,
cứ ra sân bóng chuyền". Khơrút cất cái hộp vào túi
rồi nói:
- Xin lỗi quý vị. Đồng chí Bôrết đã dặn nên tôi phải
tuân lệnh.
Khơrút vẫn mềm mỏng và khả ái như trong một cuộc họp
mặt xã giao. Tuy nhiên, Văn Bình biết chắc hắn là kẻ
vô cùng tàn bạo. Khi cần, hắn có thể mổ bụng đàn bà
có thai, ném trẻ sơ sinh vào đống lửa mà không hề
xúc động.
Sân bóng chuyền ngập đầy ánh sáng. Khơrút đi sau
Chu-Ling, nòng súng lục dí sát vào lưng nàng. Hai
nhân viên KGB khác đi hai bên, tay cầm tay cầm tiểu
liên, binh sĩ và mật vụ viên Sigurimi đứng khắp nơi.
Mỗi góc sân bóng chuyền có một ụ đại liên đạn đồng
bóng loáng.
Giữa sự bố trí sắt thép ấy Khơrút vẫn thản nhiên.
Mọi người dừng lại. Trên không trung vừa hiện ra ánh
đèn lấp lánh của trực thăng. Khơrút hích ngực Văn
Bình:
- Có khoái không?
Văn Bình cười:
- Khoái lắm. Cám ơn anh.
Với tay chân được tự do, chàng có thể giải cứu
Chu-Ling dễ dàng. Nhưng chàng không thể làm vậy. Vì
trong hiện tình chàng phải liên kết với KGB. Khơrút
cho chàng thảnh thơi vì hắn thừa biết chàng không
dám giải cứu Chu-Ling.
Cánh quạt trực thăng quay vù vù làm bụi bay hỗn
loạn. Tướng Kôlít liếc nhìn Khơrút. Hắn cười nhạt,
ra hiệu cho Kôlít để ý đến khẩu súng dán sát xương
sống người đẹp Chu-Ling.
Trực thăng từ từ đáp xuống. Kôrít và viên đặc sứ
Trung hoa tiến lại cửa phi cơ. Bôrết bước xuống.
Không ai bắt tay hoặc chào hỏi ai. Văn Bình đứng xa
nên không nghe được tiếng nói trao đổi giữa Bôrết và
Kôlít.
5 phút sau, Bôrết rút điếu xì-gà để trong túi ra,
cắm vào miệng ; như thường lệ, hắn chỉ ngậm chứ
không hút. Khối thịt tròn xoe như cái chum nước của
hắn lại xê dịch một cách thoăn thoắt như thể hắn có
phép khinh công.
Tướng Kôlít nói với Chu-Yao:
- Xin ông và cô yên tâm. Chúng tôi đã thỏa thuận với
nhau. Một trực thăng riêng của tôi sẽ bay theo. Đến
biên giới, họ sẽ đậu lại cho ông và cô xuống, và
trèo lên trực thăng của tôi.
Văn Bình bắt gặp cái nhìn của Vêlana. Nàng ngồi
trong trực thăng chăm chú nhìn chàng mà chàng không
biết. Dường như nàng muốn nói chuyện gì với chàng
song chưa tiện nói. Bôrết trở lên, ngồi cạnh nàng.
Tiếp theo đến hai cha con nhà bác học Trung hoa,
Khơrút và đám vệ sĩ KGB. Sau cùng là đầu hỏa tiễn
nguyên tử được cất trong một thùng sắt tròn.
Trực thăng lẹ làng bay lên. Trong chốc lát, những
giãy nhà trong thung lũng đã khuất sau màn tối. Trực
thăng vượt khỏi rặng núi, bay qua rừng. Anbani là
một quốc gia nhỏ xíu, bề ngang không quá 150 cây số
nên trực thăng vừa bay qua rừng đã thấy bờ biển. Về
phía bắc là biển Ađờriatít, phía nam là biển
Lô-niên, trước khi đến Địa trung Hải. Từ Tirana ra
biển chỉ có 50 cây số, Văn Bình đoán là tiềm thủy
đĩnh sô viết đang chờ Bôrết ngoài khơi.
Ngay từ lúc tới Tirana, chàng đã tìm sở đoản của
địch để thoát hiểm nhưng Khơrút đề phòng hết sức cẩn
mật. Cửa trực thăng được đóng chặt, mỗi bên có một
vệ sĩ ngồi, tay thủ tiểu liên. Băng trước, phía sau
phi hành đoàn là Bôrết, cha con nhà bác học Trung
hoa và Vêlana. Khơrút lại ngồi sau lưng chàng. Tình
thế này hoàn toàn vô vọng đối với chàng, vì cho dẫu
chàng triệt hạ được hai tên vệ sĩ và lao đầu xuống
biển chàng cũng sẽ bị tử thương vì trực thăng đang
bay cao.
Chàng đành chờ phi cơ đáp xuống. Nhưng nếu là đáp
xuống boong tiềm thủy đĩnh sô viết thì chàng cũng
tuyệt lộ. Chàng đành ngồi yên, lẳng lặng nhìn vào
đêm tối.
Phía dưới mặt nước lấp lánh. Trực thăng đã ra đến
biển. Văn Bình nhận thấy trực thăng chở tướng Kôlít
từ phía sau đã vượt lên trên. Tiếng nói của Kôlít
vang trong điện thoại vô tuyến:
- Đến vị trí đã định, yêu cầu trực thăng đậu xuống.
Bôrết đáp:
- Chúng tôi sẽ đậu xuống trong vòng 5 phút nữa để
chờ tiềm thủy đĩnh nổi lên.
Vêlana dùng viễn kính hồng ngoại tuyến quan sát mặt
biển. Nàng lập tức reo lên:
- Đây rồi. Tiềm thủy đĩnh đang nổi lên.
Nơi tàu ngầm sô viết nổi lên cách bờ biển gần 500
thước. Bôrết liên lạc bằng vô tuyến với hạm trưởng
đoạn ra lệnh cho phi hành đoàn đáp xuống bờ biển.
Hai trực thăng cùng đáp xuống một lúc. Điều Văn Bình
không ngờ tới đã xảy ra. Chàng chỉ nghe một tiếng nổ
thật lớn rồi trực thăng của tướng Kôlít bốc cháy dữ
dội.
Bôrết đã đặt chân xuống bãi cát ướt. Chu-Yao rú lên:
- Trời ơi, các ông đã phản phé! Các ông đã lừa đặt
chất nổ trong trực thăng của tướng Kôlít!
Bôrết nhún vai:
- Tôi cũng thiệt mất một nhân viên trung thành. Từ 6
năm nay, hắn là vệ sĩ cho Kôlít. Giờ đây, tôi đành
hy sinh hắn.
Chu-Yao giật nẩy mình:
- Ông giết Kôlít nghĩa là ông không định trả chúng
tôi lại cho chính quyền Anbani!
Bôrết đáp:
- Dĩ nhiên là không. Chính phủ nhân dân Trung quốc
đã bắt của chúng tôi 3 chuyên viên điện tử quan
trọng, với tài liệu gián điệp ngụy tạo. Ông và cô
Chu-Ling sẽ được dùng làm món hàng trao đổi.
Chu-Ling hỏi:
- Còn ông Kêvin?
Bôrết cười nửa miệng:
- Chúng tôi không thể tha Văn Bình, vì đại tá Văn
Bình là kẻ thù không đội trời chung của chúng tôi.
Cô bằng lòng vậy.
- Nếu ông thay đổi ý kiến, về phần tôi, tôi cũng
thay đổi ý kiến.
- Cô đừng tự ái, vô ích. Trong trường hợp cô phản
kháng, tôi sẽ bắt buộc phải bắn đạn thuốc mê cho cô
ngất đi rồi khiêng xuống tìm thủy đĩnh.
Đám cháy đang nổ lốp bốp cách chỗ mọi người chừng
100 thước. Bãi cát ban đêm sáng rực như ban ngày.
Hai tên vệ vĩ KGB kèm súng bên hông Văn Bình. Khơrút
lúi húi dùng đèn bấm liên lạc với nhân viên hải quân
sô viết đang lái xuồng máy vào sát bờ. Bôrết còn đôi
co với hai cha con nhà bác học Trung hoa. Văn Bình
chỉ ngại Vêlana, vì nàng đứng đối diện chàng, nếu
nàng phả ứng thần tốc chàng sẽ chết. Nhưng trước sau
cũng chết thà chọn cái chết trong khi chiến đấu.
Nhanh như làn chớp, chàng vung hai tay ra, đánh bạt
hai khẩu tiểu liên đang chĩa vào lưng chàng. Đồng
thời chân chàng đảo thành vòng tròn, hai tên vệ sĩ
KGB bị quét ngã lăn chiêng xuống nền cát ướt sũng.
Tên vệ sĩ thứ ba ở phía sau chàng một quãng xa nên
chàng không nhìn thấy. Song hắn đã nhìn thấy chàng
tấn công bạn hắn. Hắn thả ngay loạt đạn tiểu liên
tacata, tacata...
Nhưng trong giây phút hốt hoảng hắn đã bắn ra phía
biển. Văn Bình chộp khẩu súng máy trong tay tên vệ
sĩ vừa ngã. Chàng chưa kịp lảy cò thì Khơrút đã quay
lại. Biết không có hy vọng bắn trước, chàng đành lăn
tròn trên cát ; tuy nhiên, chàng biết là không tránh
được Tử Thần. Trừ phi Khơrút kẹt đạn, hoặc là...
Phép mầu mà Văn Bình chờ đợi đã xảy ra... Khơrút
đang chĩa súng vào người Văn Bình, toan bắn thì ân
nhân cứu tử của Văn Bình đã bắn trước và bắn rất
trúng. Khơrút lãnh hai viên đạn tiểu liên vào mặt,
ngã vật xuống. Tên vệ sĩ vừa bắn hụt cũng ngã vật
xuống theo vì loạt đạn thứ hai đã được dành cho hắn.
Trong khi ấy toán thủy thủ sô viết vừa ghé xuống vào
vội đẩy ra khơi và xả súng bắn lên bờ. Loạt đạn của
họ đã được đáp lại tức khắc. Tiếng tiểu liên nổ ròn
rã, phá tan bầu không khí đêm khuya tịch mịch. Ân
nhân của Văn Bình quả là tay thần xạ, vì sau loạt
đạn trả lời từ trên bờ, đám thủy thủ trong xuồng máy
bỗng nín lặng. Nín lặng vì hầu hết đã bị bắn chết
hoặc trọng thương.
Văn Bình vừa đứng lên, chưa định xử trí ra sao thì
có tiếng thét thất thanh:
- Z. 28, cẩn thận Bôrết!
Chàng không cần biết ai đã gọi bí số Z. 28 của
chàng. Chàng chỉ nghĩ đến cách đối phó với Bôrết.
Cây thịt nặng trên một tạ tây của Bôrết đã án ngữ
trước mặt chàng. Chàng hươi đòn nhắm vào mặt hắn.
Hắn đưa tay lên gạt, đồng thời xòe rộng bàn tay trái
tát tréo từ phải sang trái. Ngay phút đầu hắn đã
dùng cái tát sămbô Nga la tư để triệt hạ chàng.
Chàng thừa biết cái tát của Bôrết có thể dánh vỡ óc
con bò mộng Tây ban Nha nên không dám hứng đòn như
thường lệ. Chàng hạ tấn xuống để tránh cái tát sămbô
sấm sét rồi ào lại, tóm cổ áo hắn, xử dụng các thế
cận chiến bí truyền của nhu đạo để quật ngã.
Nhưng chàng không có dịp biểu diễn võ thuật trên bờ
biển Anbani dưới ánh lửa và trước sự quan sát của
giai nhân. Vì một bá súng giáng vào cái gáy nung núc
mỡ của Bôrết đã làm hắn mềm nhũn châu thân và xỉu
xuống. Một loạt đạn tiếp theo, kết thúc luôn mạng
sống của viên trùm phản gián sô viết.
Trên bải cát rộng chỉ còn lại 4 người: hai cha con
nhà bác học Trung hoa. Vêlana và Văn Bình. Chu-Ling
ôm lấy cha trong sự sợ hãi ghê gớm. Vêlana cầm khẩu
tiểu liên lia đạn vòng tròn trên cát, lẫm liệt như
viên nữ tướng.
Chàng vội quát lớn:
- Tại sao lại giết họ. Vêlana?
Chàng can thiệp quá muộn vì hai cha con Chu-Yao đã
ngã gục. Văn Bình phanh ngực trước miệng súng bốc
khói của Vêlana:
- Còn tôi nữa, cô còn đợi gì mà chưa bắn luôn một
thể?
Vêlana nghiêm giọng:
- Văn Bình, anh đã biết em là ai chưa?
Văn Bình sững sờ như người mất hồn. Vêlana tiếp:
- Em là Z. 233, người mà ông Hoàng ra lệnh cho anh
tiếp xúc tại Công trường Đỏ. Nhiều lần em định ra
mặt nhưng không có điều kiện. Lần chót, tại khách
sạn, sắp đến giờ hẹn thì lại bị Bônkốp phá quấy.
Văn Bình nhìn vào giữa mắt nàng, miệng nói như tụng
kinh:
- Balê... Tirana...
Vêlana bật cười khanh khách:
- Hừ, anh vẫn chưa tin em nên nói mật khẩu để bắt em
trả lời bằng Leningờrát và áo lông chồn chứ gì? Tội
nghiệp cho anh, tại Mạc tư khoa anh đinh ninh Bônkốp
là Z. 233 nên cứ nhắc đi nhắc lại mật khẩu. Bây giờ
anh đã bằng lòng chưa?
Văn Bình thở dài:
- Thật anh không ngờ... em là Z. 233. Nghe nói em
cần gặp đại diện của ông Hoàng. Người ấy là anh. Em
cần gì, xin cho biết.
- Ồ, em có một số tài liệu quân sự và chính trị tối
mật lấy được trong điện Cẩm Linh muốn nhờ anh mang
về.
Vêlana đưa cho chàng một cái cặp da mỏng rồi nói:
- Tất cả có gần một ngàn bức hình, chụp trên phim
vi-ti.
- Ông Hoàng nói là trương mục của em tại Thụy sĩ
hiện có một triệu ba trăm ngàn đô-la.
- Về các tài liệu này, phiền anh thưa với ông Hoàng
là em cần năm trăm ngàn đô-la nữa.
- Anh sẽ nhớ. Theo lệnh ông Hoàng, anh yêu cầu em
rời khỏi Liên sô, vì...
- Hừ... anh quên rồi. Ông Hoàng đặn anh thuyết phục
Z. 233 ở lại Liên sô, chứ không phải thuyết phục ra
đi. Chúng mình không nên đặt tình riêng trên nghĩa
chung. Những món tiền mà em đòi trả không phải để em
tiêu xài, vì nếu muốn tiêu xài em đã bỏ sang Tây
phương: em ở lại, và dùng tiền kiếm được để tổ chức
một đạo quân giải phóng cho tổ quốc em. Em không
phải là người đàn bà khô khan và tàn nhẫn, em phải
giết hai cha con Chu-Yao là vì hoàn cảnh bắt buộc.
Nếu em yêu cầu họ theo anh sang Tây phương họ sẽ
nghe ngay, nhưng còn em, còn Tổ chức của em thì sao?
Em phải trở về Mạc tư Khoa nên họ phải chết. Chết để
bảo tồn bí mật. Nói để anh biết, anh là Z. 28 nên em
để anh sống, chứ nếu anh là người khác thì em cũng
đã không tha...
- Tại sao?
- Anh tự hiểu lấy.
Văn Bình tần ngần, hết nhìn Vêlana đến nhìn xác
Chu-Ling nằm sóng sượt. Máu và nước biển làm tóc và
mặt nàng ướt sũng. Khi chết, nàng vẫn đẹp, vẫn ngây
thơ. Vêlana giục chàng:
- Lên trực thăng đi anh. Anh vượt qua eo biển là đến
đất Ý. Trực thăng này chạy tối đa 500 cây số một
giờ, nghĩa là anh chỉ mất trên 10 phút là được an
toàn.
- Em đi đâu?
- Như em đã nói, em phải về Mạc tư Khoa.
- Về bằng cách nào?
- KGB có một tổ chức hùng hậu ở đây. Họ sẽ bố trí
cho em vượt biên giới sang Nam Tư và từ đó về Liên
sô.
- Họ sẽ hỏi em về cái chết của Bôrết và Khơrút. Anh
tin chắc là họ sẽ giết em.
- Em đã có cách thuyết phục KGB. Vả lại, KGB không
phải là cạm bẫy nguy hiểm đối với em. Vì em là người
yêu của viên giám đốc hành động.
Thấy chàng nín lặng, nàng vội tươi cười:
- Hắn là người yêu song em chưa hề yêu hắn. Trước
giờ chia biệt, có lẽ anh cũng nên biết rằng anh mới
là người em yêu thật sự.
Văn Bình nắm bàn tay Vêlana. Rồi kéo nàng lại sát
người. Chàng đinh ninh nàng ưng thuận. Kỷ niệm Mạc
tư khoa sống lại dào dạt trong lòng chàng. Trong cơn
yêu đương, nàng có những phản ứng cuồng nhiệt hơn
mọi người đàn bà khác. Không hiểu sao nàng lại gỡ ra
khỏi vòng tay của chàng. Rồi thúc giục:
- Mau lên anh. Nếu anh chậm trễ, trực thăng của mật
vụ Sigurimi sẽ tới, và không khéo cả anh lẫn em đều
chết.
Văn Bình thở dài mở máy trực thăng. Cánh quạt kêu vù
vù. Đứng trên bãi cát lấp lánh, Vêlana rút cái khăn
quàng cổ ra vẫy, suối tóc bay rào rào theo gió biển.
Rồi nàng cắm đầu chạy một mạch về hướng bắc.
Văn Bình phải cắn chặt môi để khỏi khóc. Tuy vậy hai
giọt nước mắt vẫn lăn xuống gò má. Chàng không biết
rằng khi ấy Vêlana cũng khóc. Nàng chạy khuất vào
bóng tối rồi dừng lại. Trực thăng đã bay cao. Nước
mắt thấm ướt cái khăn quàng cổ màu trắng của Vêlana.
Hết |