|
COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK |
|
 |
| Please
click the banner to support Coi Thien Thai ! |
|
 |
TRUYỆN TRINH THÁM
- Z28 |
|
HẬN VÀNG ẤN ĐỘ |
| Tác
giả: Người Thứ Tám |
| [Chương
1][Chương
2][Chương
3][Chương
4][Chương
5][Chương
6][Chương
7]
[Chương
8][Chương
9][Chương
10][Chương
11][Chương
12] |
|
Chương 12:
Hận vàng Ấn độ |
|  |
Trong hang đá, những ngọn đèn
nê-ông dường như kém sáng hơn trước. Sophia đổ xô về
phía Văn Bình. Nàng tưởng chàng bị đánh ngất: bởi
vậy, nàng hơi sửng sốt khi thấy chàng ung dung ngồi
dậy, ung dung dựa lưng vào vách núi, tiếp tục ngậm
miệng để vận chuyển chân khí. Giọng Sophia run run:
- Anh đã khỏe chưa?
Văn Bình khẽ gật đầu. Trong khi ấy, đại tá Bani cất
tiếng rên khừ khừ. Rên một lát, hắn lè nhè.
- Cô không nên hỏi nữa, đại tá Văn Bình cần tĩnh
dưỡng. Nước da đã hết sám ngoẹt, đang chuyển sang
hồng hào như cũ, có lẽ độ 30 phút đến một giờ nữa là
khỏe lại như trước.
Bani nói đúng Văn Bình sắp phục hồi được sức lực mặc
dầu Hồng Lang không cho chàng uống thuốc giải độc.
Sự nhận sét của Bani chứng tỏ hắn là võ sĩ cừ khôi
vệ luyện công. Có lẽ hắn đã tống hết độc ra ngoài
rồi không chừng.
Nói xong, Bani lại tiếp tục rên khừ khừ, mặt quay
vào vách núi. Mọi người trong thạch động đều im lặng,
có vẻ mệt mỗi nhiều hơn là sợ sệt, vì họ bị giam giữ
từ lâu mà chưa được ăn uống.
Sophia rời chỗ ngồi, tiến về phía Văn Bình. Tên cận
vệ của Hồng Lang cao lêu nghêu, cầm tiểu liên Trung
cộng, vẫn đứng án ngữ lối ra vào duy nhất, trong tư
thế sẵn sàng nhả đạn, tuy nhiên, hắn không tìm cách
cấm đoán Sophia trò chuyện với Văn Bình.
Nàng hỏi chàng, giọng vừa đủ chàng nghe:
- Anh có đủ sức giết thằng gác cửa không?
Văn Bình đáp nhỏ:
- Thong thả. Vì bên ngoài đang còn nhiều tên khác.
Đại tá Bani từ từ ngoảnh mặt lại, thản nhiên nhìn
Sophia và Văn Bình. Hắn không nói nửa lời song Văn
Bình đã đọc được tư tưởng trong đầu hắn. Hắn cũng
đang nghĩ cách thoát thân. Đối với hắn, việc triệt
hạ tên gác ở cửa không lấy gì làm khó. Hắn nói mấp
máy trên môi:
- Ngoài cửa động, có 3 hay 4 tên, hả anh?
Văn Bình hơi giật mình. Từ khi Hồng Lang lôi Hồng
Nương ra xe đến giờ, chàng bị nhốt trong hang với
Bani, không được phép bước ra ngoài. Tại sao hắn hỏi
chàng là "ngoài cửa động, có 3 hay 4 tên?"
Mỗi phút trôi qua chàng mỗi thêm khâm phục hắn. Hắn
hỏi chàng như vậy vì hắn biết chàng nghe thấu được
tiếng hơi thở của bọn cận vệ. Hắn cũng nghe thấu
được tiếng hơi thở như chàng. Nhưng có lẽ tài nghệ
của hắn chưa đạt tới trình độ cao siêu như chàng nên
hắn chưa dám đoán quyết là có 3 hay 4 tên cận vệ
canh chừng bên ngoài thạch động.
Văn Bình đáp:
- 2 tên.
Bani nhíu mày:
- Lạ thật, tôi cứ đinh ninh là 3 hoặc 4.
Văn Bình lắc đầu:
- Không, chỉ có 2, cộng với tên gác là 3. Hai đứa ở
ngoài đang châu đầu vào nhau, có lẽ để hút thuốc hay
đánh cờ gì đó nên hơi thở nghe gấp và mạnh.
Bani nhích lại gần:
- Bây giờ tôi làm thịt tên đang gác. Tôi chỉ búng
một cái là nó sụm xương. Nhưng còn hai tên kia...
- Anh nhường cho tôi. Nhưng về phần anh, anh đã khá
hẳn chưa?
- Rồi. Tuy vậy, cũng chưa được hoàn toàn. Vì tôi
tống độc ra không nổi. Nên tôi chỉ làm thịt được một
vài thằng là cùng. Tôi nghĩ chúng mình nên khởi sự
liền, bọn họ độc ác kinh khủng, họ sẽ không tha
chúng mình đâu.
- Họ không tha tôi, nhưng chắc họ sẽ tha anh.
- Tôi là phái viên MI-6. Tôi lại chỉ huy đoàn Phản
gián Quạ đen, trong quá khứ tôi đã ăn gỏi hàng chục
nhân viên của họ láng cháng đến Bombay. Họ cho tôi
về chầu tiên tổ là cái chắc.
- Hừ, anh cũng... kinh khủng không kém. Anh là đại
điện MI-6, nghĩa là đồng minh của C.I.A., và chẳng
nhiều thì ít có liên hệ với ông già tổng giám đốc
của tôi, vậy mà anh cố tình êm ru bà rù... hơn thế
nữa, anh còn tìm kế loại trừ tôi.
- Chết, anh đừng nghi aon cho tôi. Nếu tôi can dự
vào những vụ mưu sát anh ở Bombay, thần Shiva sẽ đầy
tôi xuống hỏa ngục cả trăm kiếp.
Đại tá Bani có lối thề thốt thật kỳ lạ. Theo thần
tình yêu Shiva thì không xuống hỏa ngục thì đi đâu?
Tục truyền thần Shiva có lần chu du các hỏa ngục,
tao ngộ một nữ quái đẹp mê hồn, thần nhà ta khoái
quá bèn vận hết sức để hưởng thụ: thần nhà ta khỏe
quá, lại có nhiều phép thần thông quá, nên cái
lingam đại quý của "ngài" đâm xuyên qua mặt đất, từ
dưới hỏa ngục trồi lên dương thế và biến thành đá.
Hừ... giá được thần Shiva chỉ mặt, điểm tên và lôi
xuống âm ty, chịu đầy cả ngàn kiếp Văn Bình cũng
hăng hái ký ngay... 4 tay.
Văn Bình bèn nhún vai:
- Thôi, tôi van anh. Anh thuê người ta bắn tôi nhiều
lần làm gì, tội nghiệp?
Đại tá Bani thở phù phù:
- Không lẽ tôi mổ bụng ra cho anh coi tấm lòng thành
thật của tôi (Văn Bình nghĩ thầm... mổ ruột nó ra
thì lòng nó có khác gì lòng heo, lòng bò, làm cách
nào chàng biết nó thành thật được...) Thú thật với
anh... ông M. từ Luân đôn đã gởi chỉ thị đặc biệt
cho tôi, là phải coi chừng anh, anh là... đồng minh
nguy hiểm số một. Nhưng ông tổng giám đốc M. không
cho phép tôi sát hại anh. Tài nghệ tôi thua anh
nhiều, song anh đừng quên rằng nếu quả thật tôi muốn
giết anh tôi không bỏ lỡ nhiều cơ hội như Hồng Lang.
Dầu sao hắn mới chân ướt chân ráo đến đây, phải thuê
tiền: còn tôi, tôi thông thuộc từng đường ngang ngõ
dọc, tôi đã giết là anh phải chết. Chẳng qua tôi
phải tuân lệnh thượng cấp. Và thượng cấp ra lệnh cho
tôi đòn phép với anh.
- Cho nên anh sai một cô gái thơm ngon đội lốt
Sophia để kéo tôi vào xiếc?
- Vâng. Tôi không dè anh đã quen Sophia từ trước.
- Tại sao anh lại sai em ruột anh đón tiếp tôi?
- Tôi thường nhờ nó như vậy. Hôm ấy, tôi muốn đứng
ngoài để quan sát anh kỹ lưỡng hơn. Những việc xảy
ra đã cho tôi thấy anh vượt xa tôi, tôi chỉ xứng làm
đàn em hạng bét của anh thôi. Tôi nói thật đấy.
Nào... bây giờ anh đã hết thắc mắc chưa?
- Rồi. Tôi nói đùa đấy... Anh nên thận trọng, tên
cận vệ này có tia mắt rất sáng, và cặp chân thuôn
dài, nghĩa là nó thuộc loại người phản ứng thần tốc,
anh ra tay chậm là nguy đấy. Nếu anh còn mệt thì
thôi, tôi sẽ lo liệu hết. Tôi bóp chết thằng này rồi
lừa cho hai thằng bạn ngoài kia của nó vào trong
động.
- Không được. Tôi chưa đến nỗi yếu lắm đâu. Xin anh
lưu ý, ngay sau khi tôi diệt được thằng này, anh
phải cướp súng và bắn hạ luôn bọn gác bên ngoài.
Chúng mình sẽ đoạt được ít nhất 3 khẩu tiểu liên,
cho dẫu Hồng Lang huy động một đại đội chúng mình
cũng không sợ, vả lại, tôi không tin bọn họ có một
đại đội, nhân viên của Hồng Lang chỉ gồm từ 5 đến 10
đứa là cùng... Tôi xong rồi đấy, nào...
Đại tá Bani im bặt. Vẻ mặt hắn vụt trở nên tinh anh,
những nét lừng khừng, chán nản đã tan biến đâu mất.
Hắn ngó chàng rồi ngó Sophia, trên môi nở một nụ
cười nhẹ. Rồi hắn cúi đầu xuống nền động, Văn Bình
nghe rõ tiếng dưỡng khí ùa ồng ộc vào buồng phổi to
lớn của đại tá Bani. Hắn đang chuẩn bị lần cuối để
đánh ngã tên gác.
Bằng đuôi mắt Văn Bình theo dõi mọi việc xảy ra
trong hang núi. Các nhân viên phái đoàn Anfa vẫn im
lặng. Họ nằm dài bên nhau, dường như cố ngủ để quên.
Quên đói khát. Và quên sợ. Tên cận vệ da trắng sữa
gác chân phải lên phiến đá sù sì ngay ở cửa động,
khẩu tiểu liên đặt ngang trên đùi. Chàng nhận thấy
tên cận vệ này có những động tác điềm tĩnh và già
dặn của người thu hoạch được nhiều kinh nghiệm và kỹ
thuật tác chiến. Vả lại, nếu tên cận vệ là tay mơ -
tay mơ về bắn súng, cũng như tay mơ về đấu quyền -
Hồng Lang đã không dùng hắn làm nút chặn ở cửa động,
để đối phó với những quán quân võ thuật.
Văn Bình bỗng có linh tính là đại tá Bani khó thể
thành công. Trong cơ thể hắn đang còn chất độc, nên
tay chân hắn chưa hồi phục được sự nhanh nhẹn cố
hữu. Bani sẽ bị tên cận vệ triệt hạ. Vì an ninh
chung của mọi người, và phần nào cũng vì mạng sống
của một đồng nghiệp, tuy không tốt song cũng không
quá xấu, Văn Bình không thể khoanh tay đứng nhìn
Bani chết. Nghĩ vậy, chàng bèn hành động. Chàng
quyết hạ tên cận vệ giùm cho Bani.
Song đại tá Bani đã hành động trước chàng. Chàng mới
xoay người, chưa kịp đo lường mục phiêu để tung đòn
thì đại tá Bani đã chồm lên, phi thân ra phía cửa
động. Bani có lối nhào nhảy tuyệt đẹp, nếu hắn đến
các hồ tắm ở Sàigòn, nhào nhảy từ trên cao xuống
nước, chắc chắn đàn bà con gái sẽ đổ xô đến khen
ngợi... và... và... Nhưng đáng tiếc là dây thần kinh
của hắn đang còn bị độc dược khống chế nên cuộc tấn
công được suy tính khôn ngoan đã bị ngặn chặn một
cách phũ phàng.
Tên cận vệ vẫn đứng yên, một chân gác lên tảng đá,
và khẩu súng nằm ngang trên đùi, nhưng trong loáng
mắt hắn đã quay miệng súng; và... đoàng... đoàng...
đoàng... hắn đã lảy cò. Văn Bình đoán không sai, tên
cận vệ bắn súng rất giỏi. Cả ba viên đạn đều găm vào
người Bani. Nhưng trong ba viên, không có viên nào
trúng yếu huyệt nên đại tá Bani chỉ khựng lại nửa
chừng, và ngã vùi xuống, chứ chưa chết. Trong khi
ngã vùi xuống, Bani kêu lên một tiếng ngắn "ối ối".
Rồi nằm giãy đành đạch.
Nghe tiếng nổ hai tên gác bên ngoài cồm cộp chạy
vào. Cả bọn líu lo với nhau, Văn Bình chỉ hiểu lõm
bõm là một tên trong bọn nhận lời đi gặp Hồng Lang
để trình báo nội vụ. Tên cận vệ cao tồng ngồng vừa
bắn Bani lại tiếp tục gác chân lên phiến đá, khẩu
súng còn bốc khói lại đặt ngang đùi, dáng điệu phớt
tỉnh, như thể những việc xảy ra chỉ là một màn kịch,
và Bani nằm rền xiết giả vờ trong vũng máu.
Văn Bình lợi dụng cơ hội để cứu chữa cho Bani. Nhưng
ngay sau phút quan sát đầu tiên, chàng biết là vô
ích. Hai viên xướt qua xương quai xanh, nên không
gây ra thương tích, song viên thứ ba lại xuyên qua
ngực phải của nạn nhân và bị kẹt bên trong, làm máu
tuôn ồng ộc. Nếu có thuốc rịt, Bani có hy vọng sống
sót, với điều kiện là được di chuyển cấp thời bằng
phi cơ ra khỏi vùng cao nguyên để được giải phẫu.
Nhưng chàng lo Bani thiệt mạng vì chàng không tin
Hồng Lang chịu chở nạn nhân đi bệnh viện.
Bani nằm thẳng trên nền động, giương cặp mắt lờ đờ
nhìn Văn Bình, miệng thều thào:
- Rượu, chai rượu bờ-han trong túi áo tôi.
Thì ra Bani là con sâu rượu, bất cứ lúc nào cũng
nghĩ đến lưu linh. Ngay cả lúc sửa soạn từ giã cõi
thế. Văn Bình luồn tay vào trong túi áo Bani, song
tên cận vệ đã lia miệng súng:
- Rút tay ra, muốn ăn đạn hả?
Văn Bình phản đối:
- Tôi lấy chai rượu.
Tên cận vệ gật gù:
- Rượu hả? Cho lấy. Nhưng đừng dại dột móc súng mà
thủng tim. Thằng này bắn ít khi trật.
Văn Bình không đáp, lôi ve bờ-han khỏi túi áo Bani,
mở nút, rót từng hớp nhỏ vào miệng hắn. Hắn há miệng
thật lớn, như muốn nốc ngay hết ve bờ-han nhỏ xíu.
Văn Bình xé áo, buộc chặt vết thương cho máu đỡ
chảy, đoạn lấy cái mền dầy lót lưng cho hắn khỏi đau
xương sống. Sophia ngồi bên nhìn Văn Bình săn sóc
Bani, má nàng đầm đìa nước mắt. Con người khô khan
gần như tàn nhẫn ấy mà khóc được, kể cũng lạ!. Văn
Bình vốn không có thiện cảm với nữ tỉ phú Sophia,
bỗng dưng thay đổi thái độ. Chàng nhận thấy nàng
cũng khả ái như nhiều người đàn bà khác.
Thốt nhiên mắt nàng chớp nhiều lần, nàng nói nhanh
với chàng:
- Kikô... con Kikô...
Kikô là con beo vằn thân yêu đắc lực của nàng. Nó bị
xút chuồng và lạc đi đâu không tìm thấy, Văn Bình
hỏi:
- Cô nói gì? Cô nhớ con Kikô phải không?
Sophia lấm lét ngó ra cửa động:
- Không. Tự dưng tôi có cảm tưởng...
- Gặp lại con Kikô?
- Vâng, tôi có cảm tưởng nó đang lảng vảng bên
ngoài. Dường như nó vừa cất tiếng kêu. Nếu đúng là
con Kikô thì tôi có thể giúp anh được nhiều.
Nằm bên, đại tá Bani bỗng cựa mình:
- Này anh!
Văn Bình quay lại:
- Anh muốn uống rượu nữa ư?
- Không. Tôi không ngờ lại chết một cách lãng nhách
như hôm nay.
- Chết sao được. Tôi chắc Hồng Lang sắp đến. Tôi sẽ
đặt điều kiện với hắn. Hắn phải săn sóc anh, bằng
không...
- Suỵt. Hắn đã tới.
Bani nín bặt. Gần 60 giây đồng hồ sau khi Bani ngưng
nói, âm thanh rừ rừ của động cơ xe hơi leo giốc từ
xa mới lọt vào thính giác bén nhậy của Văn Bình. Vậy
mà chàng thường tự hào có vành tai thính hơn ai hết.
Và chàng đã có lý do xác đáng để tự hào với đại tá
Bani.
Chàng liếc nhìn Bani. Hắn có vẻ mệt nhiều mặc dầu
vết thương chỉ còn máu ri rỉ. Có lẽ chất độc còn
đọng lại trong cơ thể đã làm hắn mệt hơn là viên
đạn, vì từ nãy đến giờ hắn chỉ mất hơn nửa lít máu
là cùng, một vài lít máu đối với đàn ông vạm vỡ như
hắn chẳng đi đến đâu.
Mắt Bani hơi nhắm. Dường như hắn đang cố tập trung
nguyên khí để vận công. Nhưng nguyên khí trong người
hắn đã bay tứ tán, mỗi nơi một ít, khiến hắn không
thể khởi sự vận công. Đột nhiên, Văn Bình thương hại
hắn khác thường. Chàng vừa khám phá ra lý do Bani
thính tai hơn chàng. Hắn thính tai đặc biệt vì đang
hắp hối. Bệnh nhân sắp chết thường khỏe dội gấp hai,
gấp ba người sống.
Sophia hỏi chàng, giọng lo lắng:
- Bani làm sao thế? Bani làm sao thế?
Văn Bình nắm tay nàng, an ủi:
- Không bề gì đâu, cô đừng ngại.
Bình sinh Văn Bình chỉ nắm tay đàn bà mỗi khi chàng
cần âu yếm hoặc cần được âu yếm. Hễ chàng nắm tay là
chàng kéo lại sát người và hôn moi. Nhưng hôm ấy
chàng nắm tay nữ tỉ phú Sophia với tấm lòng trong
sạch như tu sĩ nắm tay bổn đạo. Chàng nhận thấy
Sophia bấn loạn tâm thần và chàng có bổn phận an ủi
nàng.
Nhưng Sophia, nàng lại nghĩ khác. Bình sinh, nàng là
cô gái có trái tim bằng vàng khôi, không hề biết
rung động. Nàng không ưa vẻ đẹp của Văn Bình. Và
chàng cũng không khoái vẻ đẹp không lấy gì làm đẹp
của nàng. Nhất là cách đối xử lạnh lùng pha lẫn kênh
kiệu của người đàn bà quen điều khiển và quen coi
thiên hạ bằng phần tư con mắt.
Được Văn Bình nắm tay nàng bỗng run bắn châu thân.
Thiết tưởng cô gái trinh nguyên lần đầu được cọ sát
da thịt con trai cũng chỉ có thể lẩy bẩy đến như
nàng là cùng. Móng tay sắc nhọn của nàng đâm vào
cánh tay Văn Bình. Rồi như thể thạch động là bãi sa
mạc mênh mông không có ai chứng kiến, Sophia xà luôn
vào lòng Văn Bình. Nàng không đợi chàng ôm nàng và
hôn nàng. Nàng bấu cứng lấy vai chàng, rồi hôn vũ
bão lên môi chàng. Nàng tấn công chàng thần tốc và
kịch liệt nên chàng không thể chống đỡ. Vả lại,
chàng không yêu nàng thật đấy, nhưng chàng dại gì từ
chối cái hôn của nàng. Phương chi nàng biết hôn đúng
điệu, không những hôn bằng môi mà còn hôn bằng cả
thân thể. Miệng nàng như có chất keo cứ dính cứng
miệng chàng, chàng là đệ tử của phép hôn trường kỳ
song cũng thấm mệt: trong khi ấy Sophia vẫn hăm hở,
vẫn xông xáo, vẫn khỏe khoắn tiếp tục ghì chặt Văn
Bình.
Ngũ quan của chàng bị khoái cảm làm tê liệt nên
chàng không nghe được tiếng xe hơi đậu trước cửa
động, tiếng đế giày lệt sệt rồi tiếng nói gay gắt
của Hồng Lang:
- Tình tứ quá nhỉ?
Văn Bình giật ra nhưng Sophia chưa chịu nhả. Nàng
hôn gỡ gạc thêm trước khi từ từ ngoảnh mặt nhìn Hồng
Lang, một khuôn mặt lạnh như tiền. Hồng Làng đứng
giữa thạch động, đầu tóc rối bù, áo quần lấm đất bùn
bê bết. Tuy vậy, hắn vẫn đẹp. Hắn còn đẹp gấp chục
lần bọn đàn ông ăn diện y phục đúng mốt Ba Lê, bắp
thịt đuợc luyện tại lò thể dục thẩm mỹ và da mặt
được ủi phẳng và hút mụn nữa.
Sophia có vẻ hơi bối rối. Song nàng đã lấy lại bình
tĩnh ngay. Nàng hơi bối rối trước sự hấp dẫn của
Hồng Lang. Nhưng đối diện Văn Bình, Hồng Lang bỗng
kém khôi ngô. Cả hai đều khôi ngô, tuy nhiên những
nét khôi ngô của Văn Bình có phần già dặn hơn, hùng
dũng hơn và cường tráng hơn. Nếu Hồng Lang tỏ thái
độ phớt lờ có lẽ Sophia xúc động. Phản ứng ghen
tuông thấp hèn của hắn đã giúp nàng quên hắn dễ
dàng.
Hắn chắp hai tay sau đít, môi trề ra, giọng khinh
miệt:
- Hai người hôn nhau "mùi" lắm, sao không biểu diễn
thêm nữa cho mọi người thưởng thức?
Sophia quắc mắt:
- Tôi cấm anh vô lễ.
Hồng Lang là gã đàn ông vũ phu chưa từng thấy. Hắn
bước lên, tát bốp vào mặt Sophia. Nàng là người
phương Tây, to cao và nặng kí hơn Hồng Nương nhiều,
song nàng cũng chỉ là liễu yếu đào tơ như Hồng Nương
cho nên cái tát bất thần của gã đàn ông thô bỉ đã xô
nàng ngã chùi vào chân tên cận vệ cao tồng ngồng, da
trắng sữa vừa bắn Bani bị thương. Từ nãy đến giờ tên
cận vệ ngoan ngoãn cầm súng đứng bên Hồng Lang, cách
sau hắn gần một mét.
Thời cơ thuận lợi đã đến với Văn Bình vì tên cận vệ
bị loạng choạng và đánh rớt khẩu súng tiểu liên.
Nhanh như hỏa tiễn rời giàn phóng, Văn Bình vù về
phía Hồng Lang. Mục đích của chàng là choang một
atêmi ngang hông cho hắn bổ ngửa rồi đoạt súng, xoay
đảo tình thế. Nhưng Hồng Lang đã đoán được ý định
của Văn Bình nên hắn lùi lại lẹ làng. Bị hụt đòn,
Văn Bình soài người trên nền động, song chân chàng
đã phóng lên. Hồng Lang đã kịp thời rút súng trong
mình ra, dựa lưng vào vách núi và nói:
- Tất cả ngồi yên. Và riêng ông Văn Bình không được
múa máy thêm nữa, đây là súng bắn tên, hễ tôi bóp cò
là chết.
Tên cận vệ cao tồng ngồng đã lượm khẩu tiểu liên.
Biết không còn hy vọng vào nữa Văn Bình đánh lóp
ngóp bò dậy. Chàng cảm thấy xấu hổ. Chàng tính toán
cẩn thận và vẫn thất bại như thường. Phần nào có lẽ
chàng khinh địch. Chàng đinh ninh Hồng Lang tay
không, hoặc rút súng không kịp. Không dè hắn đã cho
chàng ngửi bụi. Hắn đã hạ nhục chàng trước sự chứng
kiến của Sophia. Chàng không nhịn được nữa, chàng
phải trả đòn cho hắn biết mặt.
Nhưng Hồng Lang đã khôn ngoan bước lùi ra ngoài sau
khi ra lệnh cho bọn đàn em áp giải mọi người bị bắt
ra khỏi hang đá. Hai người đuợc dẫn ra một lần dưới
miệng súng tiểu liên. Và dĩ nhiên Văn Bình được dẫn
ra sau cùng. Chàng suýt kêu lên vì bên ngoài trăng
sáng rực rỡ. Trang sáng rực rỡ như thể đêm rằm tháng
Tám trên vùng đồi núi Chapa trời trong và không gợn
mây. Mùa thu ở Chapa Miền Bắc thường có mưa, mưa ở
vùng cao thường là mưa xối xả, mưa dai dẳng, mưa làm
thối cây, thối đất, nhưng nếu đêm trăng tròn nào
không mưa thì đẹp thật là đẹp. Trong cuộc đời phiêu
bạt Văn Bình đã được sống một đêm Trung Thu không
mưa, đầy trăng ở Chapa.
Và đêm ấy, tại cao nguyên Đề-căn, chàng đã sống lại
những vẻ thơ mộng kỳ diệu của Chapa quá khứ. Vàng
trăng tròn trạnh ở trên đỉnh đầu, chiếu xuống núi
rừng một lằn sáng xanh biếc dịu dàng. Gió mát thổi
hây hây, những mùi hôi đặc biệt của rừng rậm biến
đâu hết, cả những tiếng kêu rùng rợn của thú dữ tìm
mồi cũng biến đâu hết. Bầu không khí trở nên thơm
ngào ngạt. Vạn vật đều im lặng. Im lặng như thể đôi
nhân tình im lặng để tận hưởng sự hòa hợp của hai
thân thể đang lên cao độ của tình ái.
Chiếc Land Rover mui sắt của Hồng Lang đậu xế cửa
hang một quãng ngắn. Trên xe chấp đầy hành lý; ở
băng trước, bên cạnh tài xế Văn Bình thoáng thấy
Hồng Nương. Dưới ánh trăng, Văn Bình thấy rõ khuôn
mặt trắng trẻo, xinh đẹp của nàng. Chàng còn thấy cả
những giọt nước mắt long lanh trên má nàng nữa.
Nàng ngồi bất động vì toàn thân bọ trói cứng bằng
dây keo vào ghế xe. Chỉ còn cổ và mặt nàng là cựa
quậy. Nàng xây mặt về phía chàng. Nàng không thể nói
nên lời vì miệng nàng cũng bị dán băng keo.
Đàn em của Hồng Lang gồm đúng một tá. Đặc biệt chúng
đều là người Ấn da dẻ đen thui. Chúng không đeo súng
mà đều cầm những cây gậy dài hai đầu vót nhọn. Văn
Bình không lạ gì loại cây này, người Ấn gọi là
selambam. Người Ấn còn có cả một pho đánh selambam,
tương tự như thương pháp của Trung quốc, hoặc đánh
côn như ở xứ ta. Về phép đánh, có lẽ selambam thua
xa thương pháp của Trung hoa, song về phương diện kỳ
bí thì selambam kỳ bí hơn nhiều. Miền Nam Ân độ là
nơi phát sinh ra nghệ thuật đánh gậy. Cao nguyên
Đề-căn lại là nơi có nhiều thứ gỗ tốt để làm côn.
Tốt nhất là gỗ vừa cứng vừa mềm, mềm để bẻ cong dễ
dàng không gẫy, và cứng để dao chặt không đứt.
Hồng Lang đã dặn chúng từ trước nên Văn Bình vừa
tiến ra khoảnh trống mọc đầy cỏ dại trước thạch động
là hai tên cận vệ mang cuộn dây keo to tướng lại.
Văn Bình đã hiểu tại sao chúng dẫn chàng ra sau hết.
Là để trói xong mọi người trước khi cả bọn xúm lại
trói chàng. Chàng nhận thấy nếu không tìm cách giải
vây lúc này thì không còn lúc nào nữa. Cả bọn chỉ có
hai khẩu súng, khẩu súng lục của Hồng Lang và khẩu
tiểu liên Trung Cộng của tên cận vệ cao tồng ngồng,
nhưng giả thử chúng còn những khẩu súng khác, chúng
cũng không dám xử dụng vì chúng đứng lẫn lộn với tù
nhân dễ bị lạc đạn.
Văn Bình không ngán bọn cận vệ. Chúng cầm côn
selambak, giá chúng có súng trong tay chàng cũng coi
như trò đùa. Chàng chỉ ngán Hồng Lang. Những việc
vừa xảy ra chứng tỏ hắn là điệp viên có hạng. Hắn
cũng ngán cháng không kém, bằng cớ hắn luôn luôn
đứng cách chàng trong tầm súng, và luôn luôn canh
chừng chàng bằng khẩu súng nạp đạn sẵn.
Văn Bình muốn thoát thân nhưng nghĩ mãi vẫn chưa tìm
ra phương kế. Vì chàng chỉ cử động nhẹ là Hồng Lang
lảy cò. Miệng súng của hắn đang chúc xuống như ngầm
bảo chàng đừng lộn xộn. Nếu chàng lộn xộn, hắn sẽ
bắn què giò. Thà chết, Văn Bình không thể bị gãy
chân. Hắn đã hạ nhục chàng, lát nữa, sau khi chàng
què giò, hắn sẽ hạ nhục chàng thêm nữa. Rồi chàng
đến phải tự vận để khỏi mất mặt...
Hồng Lang cố ý trêu chọc chàng nên hắn ra lệnh trói
Sophia vào cùng dây với chàng. Bốn con mắt ràn rụa
đều chăm chú nhìn chàng. Mắt của Hồng Nương. Và mắt
của Sophia. Chàng không dám nhìn trả. Cả hai cô gái
đều yêu chàng. Bất cứ sự âu yếm nào của chàng cũng
có tính cách bất lợi. Chàng đành cúi mặt xuống đất.
Cỏ dại thấm đầy ánh trăng trở nên láng mượt như
nhung. Trời trăng huyền ảo như thế này, Văn Bình
đuợc nằm dài trên nệm cỏ dại êm ái và thơm tho với
người đẹp thì trên cõi đời bụi bặm không còn thú nào
hơn nữa.
Bỗng chàng nghe tiếng Sophia nói rót bên tai:
- Anh ơi, nó kia kìa...
Văn Bình giật mình.
- Con Kikô hả?
- Phải. Em vừa nhìn thấy nó. Nó đang núp trên cành
cây. Em kêu là nó nhảy xuống ngay.
- Nó nghe được tiếng người ư?
- Được. Nó khôn lắm.
Tên cận vệ đứng gần bô bô:
- Im ngay.
Vừa nói hắn vừa nắm cánh tay Sophia kéo lại sát Văn
Bình. Một tên khác đã chuẩn bị sẵn sàng dây trói.
Trong khi ấy Hồng Lang tủm tỉm cười một cách khoái
trá.
Miệng hắn bỗng cứng lại vì Sophia vừa cất tiếng kêu:
- Sos, Kikô, SoS...
Thì ra con beo vằn Kikô được huấn luyện để nghe hiểu
một số danh từ đặc biệt. Danh từ SoS có nghĩa là chủ
nó bị kẻ địch nguy hiểm đe dọa, nó phải ra tay tiếp
cứu.
Con beo ào xuống như gió cuốn. Văn Bình chưa kịp
ngẩng đầu lên, quan sát xem nó ẩn núp ở đâu thì hai
tên cận vệ sửa soạn trói chàng đã lăn chiêng. Con
vật sơn lâm có lối tấn công đối phương đồng thời bảo
vệ chủ nhân thật tài tình. Sức nặng của nó từ trên
cao rớt xuống đã loại ra ngoài vòng chiến hai tên
cận vệ đầu tiên, nhưng đó mới là thành tích mở đầu
khiêm tốn. Cái đuôi dài ngoằng của nó cuộn tròn rồi
bung ra, biến thành sợi xích sắt quay loang loáng,
đụng tên cận vệ nào là tên ấy bị trọng thương.
Hàng ngũ bọn cận vệ bị rối loạn trong khoảng khắc.
Nếu kẻ chỉ huy chúng không phải là Hồng Lang thì có
lẽ con beo Kikô đã đơn thương độc mã xoay ngược được
tình thế. Gã quán quân trèo núi Bill nói không ngoa:
con Kikô đáng sợ không kém hung thần. Nhưng vai trò
hung thần của nó đã phải chấm dứt một cách thê thảm.
Vì Hồng Lang đã nổ súng.
Mặc dầu người đứng lố nhố, con beo tiến thoái nhanh
như gió, Hồng Lang vẫn bắn trúng ngay trong phát
khai mào. Đoàng... con beo ăn đạn vào bả vai. Nó ngã
vùi xuống đất, song đã chồm dậy, cái đuôi bách chiến
bách thắng của nó lại tiếp tục làm chủ trận địa.
Hồng Lang bóp cò lần thứ hai. Và lần này hắn đã cẩn
thận nhắm giữa ức. Con Kikô rống lên một tiếng lớn
rồi chúi đầu vào vách núi.
Lẽ ra Văn Bình đã phản công trước khi Hồng Lang nã
viên đạn mở màn. Chàng phải kiên tâm chờ đợi vì
khoảng cách giữa chàng và khẩu súng của Hồng Lang
còn quá xa. Hắn quyết hạ con beo Kikô song nếu chàng
xông xáo hắn sẽ giành viên đạn này cho chàng. Hồng
Lang bước sang bên trái một bộ để dễ kiểm soát con
Kikô nên khoảng cách đột nhiên được thâu hẹp lại, và
Văn Bình không bỏ lỡ cơ hội, viên đạn vừa bay ra,
con Kikô vừa kêu thét vĩnh biệt chàng đã phi thân
đến ngang hông Hồng Lang.
Hắn vội vàng chuyển thế để đối phó song không thể
nào kịp nữa. Mũi giầy của Văn Bình đã đá văng khẩu
súng khỏi tay hắn. Khẩu súng đen ngòm bay vọt lên
cao như đạn bắn cầu vồng rồi rơi tuột xuống con
đường giốc phía dưới.
Hồng Lang đã trở lại tay không như Văn Bình. Hắn tỏ
vẻ hoảng hốt, lùi lại để thủ thế. Văn Bình có đủ
thời giờ rượt theo, tặng hắn một atêmi trời giáng.
Trong cơn luống cuống, hắn khó đỡ đòn kiến hiệu.
Hoặc giả đỡ được thì tay chân hắn cũng tê bại.
Nhưng Văn Bình lại không tiếp tục áp đảo Hồng Lang.
Vì Hồng Lang chưa nguy hiểm bằng khẩu tiểu liên của
tên cận vệ cao tồng ngồng. Chàng quay lại, vừa đúng
lúc hắn giơ súng lên. Chàng giải quyết tình thế bằng
ngọn cước phạt góc. Chàng không đá rớt súng vì chàng
sợ đồng bọn của hắn nhặt lên. Chàng cố ý đá móc
xương sườn khiến nạn nhân té xuống và sau đó lăn
lông lốc như khúc gỗ tròn xuống vực thẳm không đáy.
Bọn cận vệ bị con beo vằn trừng trị đã lần lượt đứng
dậy. Chúng chỉ bị thương, đứa nặng, đứa nhẹ, không
đứa nào thiệt mạng. Nghĩa là hàng ngũ của chúng cũng
còn hùng hậu. Hồng Lang giằng cây côn selambam trong
tay tên cận vệ đau chân khập khiễng, múa tít trong
không khí gây ra một âm thanh ghê rợn rồi cất tiếng
quát:
- Hừ... anh đừng hòng tẩu thoát!
Bọn cận vệ võ trang bằng côn selambam cùng ùa tới
một loạt. Tuy chúng gồm cả chục tên, chúng vẫn không
vướng chân nhau. Ngay trong phút ra quân của đối
phương, Văn Bình đã biết bọn cận vệ từng được huấn
luyện thuần thục về côn quyền. Là người đam mê, đam
mê đàn bà đẹp cũng như đam mê võ thuật, Văn Bình đã
tìm học selambam ngay từ khi chưa quen với Ấn độ.
Hồi ấy, chàng thụ giáo ở Penang, thuộc Mã Lai, một
trong những trung tâm truyền bá võ thuật kỳ bí ở
Đông nam Á. Côn quyền selambam rất giản dị, nó chỉ
gồm vẻn vẹn có mấy lối đánh đỡ thô sơ, cũng thô sơ
không khác kiếm đạo Nhựt bản, nhưng càng học càng
thấy khó, càng thấy phức tạp, không khác kiếm đạo
Nhựt bản. Học selambam còn khó hơn học kiếm đạo rất
nhiều, vì các bậc thày Phù Tang không giấu nghề,
hoặc chỉ giấu những thế cực hiểm, bất cứ người lạ
nào cũng có thể được thu nạp làm môn sinh. Nhưng các
bậc thày selambam lại giấu nghề kinh khủng; những bí
thế chỉ được truyền dạy từ cha cho con trai, và toàn
bộ côn quyền chỉ được truyền dậy cho võ sinh người
Ấn mà thôi.
Hồng Lang cầm ngang ngọn côn, bàn chân hơi xoạc, mắt
ngó Văn Bình không chớp. Tuy vậy, hắn không tấn
công. Dụng tâm của hắn là chờ cho đàn em quần thảo
Văn Bình thấm mệt rồi mới đánh đòn quyết định.
Nếu có khí giới trong tay Văn Bình có thể trấn áp
hơn chục cây côn dễ dàng. Nhưng trong tay chàng lại
chẳng có gì hết. Bọn cận vệ của Hồng Lang lại tấn
công đúng phép tắc, chúng vây chàng trong một vòng
tròn bằng gậy, không chỗ nào yếu hoặc hở, mỗi bước
tiến thoái của chúng đều nhịp nhàng, uyển chuyển như
đầu đuôi con rắn.
Văn Bình phải liều mạng phá vòng vây để dựa lưng vào
vách núi. Những cây côn nhọn đầu thi nhau đâm tới
tấp vào thân thể chàng. Tuy đã vận công, chàng vẫn
đau tê dại. Còn pháp selambam chỉ nhằm mặt, cuống
họng và hoàng cách mô, ít khi nhắm hạ bộ, và không
khi nào đánh vào chân. Nhưng bọn cận vệ của Hồng
Lang lại tấn kích mọi bộ phận trên cơ thể Văn Bình
cùng một lúc khiến chàng không thể rón chân nhảy cao
hoặc ngồi thụp xuống, lạng sang tả hoặc né sang hữu,
chàng chỉ còn lối thoát duy nhất là chọc thủng vòng
vây.
Chàng vừa đưa lưng vào vách núi, chưa có thời giờ
lấy lại sinh lực thì cả bọn đã nhào tới. Và gần một
tá ngọn côn hiểm độc đều được phóng ra tua tủa.
Văn Bình thét lên tiếng kiai rung chuyển núi rừng.
Những ngọn selambam như bị một mãnh lực huyền bí
ngăn chặn bỗng vướng quấn lấy nhau. Trong khi ấy Văn
Bình đã quỳ đầu gối trên đất, nắm nhanh lấy hai cẳng
sau của con beo vằn, nhấc bổng lên. Thi thể nóng hổi
của con thú được chàng biến thành tấm mộc bất khả
xâm phạm. Chàng khoa theo hình cánh cung, bọn cận vệ
nằm rạp xuống.
Và như chớp xẹt chàng đã cướp được một ngọn côn.
Hồng Lang cười gằn ra vẻ tức tối và khinh miệt rồi
lao vào vòng chiến.
Về nghệ thuật cái-bang Bạch liên giáo, chàng là đại
sư thúc của hắn, nhưng còn về nghệ thuật selambam
hắn đủ tài giao đấu nghiêng ngửa với chàng. Giờ đây
chàng đã hiểu tại sao đàn em của hắn chỉ được võ
trang bằng côn. Vì hắn tin tưởng selambam hữu hiệu
hơn súng. Hắn tin tưởng Văn Bình không biết đánh
selambam.
Những đòn giải vây thần sầu của Văn Bình làm hắn hơi
sửng sốt. Chỉ "hơi sửng sốt", chứ chưa sửng sốt thật
sự. Hắn đinh ninh kiến thức về côn quyền của hắn cao
rộng hơn Văn Bình một bậc. Tội nghiệp thay cho hắn,
nếu là giao đấu tay đôi trong hoàn cảnh bình thường,
nội tâm không bị xáo trộn, và không bị người ngoài
can thiệp, hắn có nhiều hy vọng thủ thắng. Văn Bình
chưa hề nếm mùi bại trận, thì chuyến công tác Ấn độ
này sẽ là cơ hội bại trận. Quả như Hồng Lang đinh
ninh, tài nghệ về selambam của hắn đã vượt xa Văn
Bình. Nhưng ngược lại, hắn lại thua Văn Bình về kinh
nghiệm lừa lọc quốc tế.
Sau mấy ngón đòn thăm dò, chàng biết đối phương là
tay cừ khôi, chàng bèn đổi thế, co chân nhảy lên.
Đánh selambam, tối kị là nhảy. Vì nhảy là dễ bị gạt
ngã. Trừ phi đại võ sư mới dám nhảy. Văn Bình chưa
trèo tới trình độ đại võ sư selambam, chẳng qua
chàng lòe hắn. Chàng lại lòe hắn thêm nữa bằng cách
đánh côn bằng một tay. Selambam phải đánh bằng cả
hai tay. Bình sinh, chưa võ sư nào - kể cả các bậc
trưởng thượng ở Nam Ấn - cầm côn bằng một tay, cho
nên lối đánh kỳ quái của Văn Bình làm Hồng Lang sửng
sốt thật sự.
Và trong cơn sửng sốt thật sự, hắn để lộ hông trái
cho Văn Bình đột kích. Chàng ào lại, quạt cây côn
dài vào sườn Hồng Lang. Hắn vẹo người, cố giữ quân
bình song vẫn té rụp. Nhưng hắn vẫn chưa chịu thua
hẳn. Hắn chống tay toan ngồi dậy, thì ngay khi ấy
một ngọn côn từ phía sau bỗng vèo tới dập choang một
tiếng giữa đỉnh đầu.
Hồng Lang vập mặt xuống đất.
Người vừa giết chết Hồng Lang là Bill, gã quán quân
leo núi. Hạ thủ Hồng Lang xong, hắn đánh nhào những
cận vệ còn lại. Phép đánh của hắn chứng tỏ hắn chưa
quen selambam, nhưng hắn cũng là bạn thân của các võ
đường. Những tên cận vệ bị thương chưa kịp hiểu ất
giáp ra sao đã bị Bill lần lượt thọc gậy vào mặt, cả
bọn đều chết giấc. Bọn còn lại hè nhau chạy trốn.
Trên bãi trống đầy trăng chỉ còn lại chiếc Land
Rover chở đầy đồ đoàn với Hồng Nương bị trói như
khúc giồi ngồi trên, và bên dưới các nhân viên phái
đoàn Anfa cũng bị trói nghiến bằng băng keo lớn. Và
cũng như Hồng Nương, họ đều bị dán băng keo trên
miệng.
Chẳng hiểu bọn cận vệ của Hồng Lang làm ăn cách nào
mà Bill tháo được dây trói, gỡ được băng keo và đoạt
được cây côn. Hắn là người duy nhất từ thế bại
chuyển ra thế thắng dễ dàng. Hắn lớn tiếng nói với
Sophia:
- Mời cô lên xe.
Nàng đang chìa tay cho Văn Bình mở dây nhựa. Nhưng
khi được mở trói, nàng lại không trèo lên xe mà lại
chạy đến xác chết của con beo vằn, gục mặt khóc nức
nở. Con Kikô đã nát ngướu sau khi bị Văn Bình dùng
làm lá chắn. Văn Bình phải đến kéo nàng đứng lên.
Nàng xô chàng ra. Bill phải can thiệp:
- Cô khóc đến mai nó cũng không sao sống lại được
nữa. Bọn tay sai của Hồng Lang còn lảng vảng nơi
đây. Mình phải lái xe đi ngay.
Văn Bình dìu Sophia lại xe hơi. Tuy ở trong cảnh
khốn cùng, Sophia vẫn không mất thói kênh kiệu.
Không những nàng kênh kiệu, nàng còn ghen tuông nữa.
Vì vậy, nàng không thèm lên tiếng chào Hồng Nương.
Hồng Nương cũng chỉ lí nhí mấy tiếng, rồi tuột xuống
đất, lại vuốt mắt cho Hồng Lang. Văn Bình không bỏ
qua cử chỉ nào của nàng. Chàng nhận thấy nàng không
yêu Hồng Lang tha thiết tuy mặt nàng buồn rười rượi
và mắt nàng ngấn lệ.
Khi Hồng Nương trở lại xe Land Rover thì chỗ ngồi
cạnh tài xế đã bị Sophia chiếm. Bill quăng bớt đồ
đạc trên xe lấy chỗ cho đại tá Bani dựa lưng. Vết
thương của Bani đã ngưng rỉ máu, song hơi thở vẫn
quá yếu ớt. Văn Bình không lấy làm ngạc nhiên. Lẽ ra
Bani đã tắt hơi từ nãy. Hắn còn ngắc ngoải, điều này
chứng tỏ nội lực hắn khá thâm hậu. Tuy vậy, chàng
vẫn nuôi hy vọng. Nếu hắn được chở kịp ra khỏi vùng
rừng núi, hắn sẽ có thể được cứu sống.
Văn Bình hỏi Bill về số phận các nhân viên phái đoàn
khác thì hắn lắc đầu:
- Việc thứ nhất là cứu đại tá Bani và bảo vệ cô
Sophia. Sau đó mới đến nhân viên phái đoàn. Ra đến
sân bay tôi có thể yêu cầu họ mang trực thăng vào
tận đây. Vả lại...
Bill không nói hết câu. Giá hắn nói hết, Văn Bình
cũng không nghe rõ. Vì hắn rồ máy thật mạnh tưởng
như muốn phá vỡ ống sắp-măng. Văn Bình cảm thấy một
cái gì là lạ chặn nghẹn cuống họng. Cảm giác này
thường đến với chàng mỗi khi chàng gặp nạn. Vì vậy,
chàng ngồi yên. Chàng không buồn hỏi tại sao hắn
chưa cởi trói cho những người bị bỏ lại.
Hồng Nương gục đầu vào bàn tay khóc rấm rứt. Da thịt
nàng nóng hổi chứ không lạnh ngắt như hồi ở Bombay.
Trời trăng mỗi lúc một sáng. Chiếc Land Rover lao
đầu xuống giốc, con đường giốc ngoằn ngoèo giữa vách
núi dựng thẳng và vực sâu không đáy, và kế cận vực
sâu là rừng, những cánh rừng xanh rì, rậm rạp chạy
dài đến tận chân trời vô tận.
Xe đang đổ giốc, tai nạn có thể xảy ra ở bất cứ khúc
quanh nào, lẽ ra tài xế Bill phải giảm tốc độ, và rà
thắng, đằng này hắn lại phóng nhanh thêm, và nguy
hơn nữa, hắn lại gạt cần tốc độ vào tử-điểm để chạy
"ru-líp". Lối chạy này thường được áp dụng mỗi khi
tiết kiệm xăng. Nhưng nó lại rất nguy hiểm.
Bill là quán quân trèo núi, quen với nguy hiểm trên
đỉnh cao băng tuyết cô đơn nên lái xe như vậy chưa
phải là điều đáng ngại. Sau vài ba phút tuột giốc,
Văn Bình đã biết tài hắn. Tồi ra hắn cũng là tay đua
xe hơi. Tuy vậy, ruột gan Văn Bình vẫn nóng ran. Xe
hơi không đến nỗi thiếu xăng để hắn phải chạy bằng
"ru-líp". Đường về địa điểm A-5 không xa lắm, trên
xe lại còn hai thùng xăng đầy mỗi thùng 20 lít. Cho
nên chàng có ý nghĩ là Bill đang bấn loạn tâm thần
cực độ. Trong tình trạng này, tính mạng người trên
xe như sợi chỉ mành treo chuông, chỉ xểnh tay một
phần trăm giây đồng hồ là chết.
Không cần nhiều, chỉ cần một hòn đá nhỏ làm trượt
bánh xe là tay lái mất kiểm soát, chiếc Land Rover
sẽ nhào xuống vực thẳm. Dầu thắng đĩa rất ăn, Bill
cũng không có hy vọng giữ xe chậm lại. Bill đang lôi
mọi người vào vòng tự sát tập thể - tự sát một cách
phi lý và dại dột - Văn Bình phải tìm cách ngăn cản.
Chàng liếc Bani và Hồng Nương. Mắt viên đại tá
trưởng đoàn Quạ Đen kiêm đặc phái viên MI-6 đã nhắm
nghiền. Phút này, hắn vẫn còn sống. Nhưng chỉ là
sống thoi thóp. Thần Chết chẳng còn ở xa hắn bao lâu
nữa. Hồng Nương vẫn khóc ti tỉ. Tiếng khóc rấm rứt
của nàng đã chìm lỉm trong tiếng gió từ bốn phía
thổi tới kêu vù vù như gió biển trước cơn bão lớn.
Trong khi ấy, Sophia dựa đầu vào băng xe, tóc nàng
bay lòa xòa.
Đột nhiên, châu thân Văn Bình lạnh toát. Linh tính
báo hiệu là Thần Chết sắp tác oai tác quái...
Chiếc Land Rover vừa trờ tới một cái khuỷu hình chữ
Z. Đường giốc đang thẳng băng bất thần quẹo gấp sang
bên trái. Phía trước là khoảng trống mênh mông...
Là giang sơn mênh mông của thần Chết...
Những việc sau đó đã xảy ra với tốc độ nhanh bằng
tốc độ ánh sáng - 300 ngàn cây số trong một giây
đồng hồ - song khả năng suy luận và phản ứng điện tử
phi thường của Văn Bình đã giúp chàng đối phó kịp
thời. Bill vẫn tiếp tục đạp ga xăng và cần số vẫn ở
tử điểm, chiếc Land Rover tiếp tục chạy bằng
"ru-líp". Hắn đang rạp mình như dán vào vô-lăng bỗng
nhổm lên. Rồi nhẹ nhàng như chiếc lá hắn văng người
qua cửa xe, rớt xuống nệm cỏ bên trái, sát vách đá
nhẵn thín.
Xe hơi không còn tài xế vẫn phóng thẳng...
Văn Bình đã đoán được hành động của Bill nên hắn vừa
nghiêng sang bên, sửa soạn lao mình thoát thân thì
chàng đã cấp thời quơ Hồng Nương và băng theo. Chiếc
Land Rover vô chủ trườn như tên bắng vào khoảng
không mở rộng.
Khoảng không này là vực thẳm. Vực thẳm cả ngàn
thước. Chiếc xe chở khá nặng nhưng khi rớt xuống
không gây ra tiếng động nào. Thiết tưởng tiếng động
của viên cuội rớt xuống hồ cũng lớn hơn tiếng động
của chiếc Land Rover khi ấy...
Nếu giác quan thứ sáu cấp báo sớm hơn nữa, Văn Bình
đã có thể xoay chuyển tình thế. Chàng có hy vọng cứu
được Sophia. Trong vi phân thời gian giữa lúc chàng
phăng ra ý định kinh khủng của Bill và lúc hắn thực
hành ý định này, chàng đã nghĩ đến cánh cướp tay lái
và thắng lại bằng hộp số, đồng thời bẻ mạnh vô-lăng
cho xe hơi húc vào vách núi. Nhưng khoảng trống mênh
mông báo hiệu vực thẳm không đáy đã hiện ra đột
ngột. Khi ấy bản năng tự vệ của chàng không cho phép
chàng nghĩ đến ai nữa. Chàng chỉ có thể cứu nạn nhân
ở gần chàng nhất.
Nhảy từ xe hơi đang phóng nhanh đã khó - trong số
hàng ngàn điệp viên còn sống từ đông sang tây chỉ
rất ít người thành công - xe hơi tuột giốc trên một
trăm cây số-giờ còn khó gấp bội. Văn Bình chỉ có thể
đảm bảo tay chân khỏi bị thương là nhiều lắm vì mặt
giốc phủ toàn đá nhọn. May sao chàng rớt nhằm một
bụi cỏ lớn. Hồng Nương tuột khỏi tay chàng, lăn ra
xa.
Bill đang lồm cồm bò dậy.Hắn chưa đứng vững thì Văn
Bình đã quạt atêmi vào mặt. Trái đấm hiểm ác làm
răng cửa của Bill gẫy đôi, máu tuôn chan hòa. Bill
ôm miệng ngã chúi.
Đinh ninh hắn nằm mọp luôn, Văn Bình quay lại săn
sóc cho Hồng Nương. Chàng toan đỡ nàng lên, bỗng rụt
tay lại. Dưới ánh trăng, mặt nàng trắng bệch. Nàng
rên xiết, tỏ vẻ cực kỳ đau đớn. Thì ra nàng bị trọng
thương. Chàng đã tìm cách bảo vệ nàng song định mệnh
oái oăm đã bắt nàng dập ót vào một hòn đá, cạnh sắc
như dao.
Bị thương ở gáy, tất nàng sẽ chết. Thà nàng chết như
Sophia và Bani, chết không kịp kêu than mà hơn...
Chàng cứu nàng té ra chàng đã vô tình giết nàng.
Lòng Văn Bình ngập tràn hối hận. Chàng quỳ bên nàng,
giọng run run:
- Cô xoay đầu lại đuợc không?
Hồng Nương vẫn nằm bất động. Tuy nhiên nàng cười như
thể không hề bị thương:
- Em bị trẹo xương vai.
Văn Bình mơn man bờ vai thuôn tròn của nàng rồi nói:
- Cô ráng chịu đau, tôi sẽ bế cô trở lại thạch động
tìm thuốc rịt cho cô.
- Đừng anh... đừng anh... em không muốn. Anh ơi, tai
sao... tại sao trời tối sầm như thế này.
Văn Bình buột miệng:
- Đâu... trời vẫn sáng như ban ngày. Em nhìn lầm
đấy.
Hồng Nương thở dài:
- Thôi, em hiểu rồi. Em đã bị mù, anh ơi...
Văn Bình choáng váng như bị ai đánh trộm vào mê
huyệt, Hồng Nương lại gọi:
- Anh ơi, anh Văn Bình ơi?
Chàng vội đáp:
- Tôi đây. Tôi bồng cô đi nhé?
- Vô ích. Anh để em nằm đây tiện hơn. Nè anh, tại
sao anh vẫn khách sáo với em?
- Khách sáo... cô không bằng lòng ư?
- Không. Em không ưa anh gọi em bằng "cô" Anh phải
gọi là "em", em mới chịu.
- Ừ thì gọi là em. Mắt em đã nhìn thấy lại được
chưa?
- Anh Văn Bình ơi, anh nói gì thế?
- Không. Anh chỉ hỏi thăm xem em đã bớt đau chưa. Em
không nên nằm đây. Cứu chữa chậm trễ có thể nguy đến
tính mạng.
Giọng Hồng Nương bỗng rền ri:
- Anh ơi, anh nói gì thế? Em không nghe được gì cả.
Anh ơi, anh ơi, anh đâu rồi?
- Anh đang ngồi đây.
- Trời ơi, tai em điếc rồi. Mắt đã mù, giờ đây đến
lượt hai tai điếc. Anh hôn em đi...
Trán Văn Bình lấm tấm bồ hôi lạnh. Chàng đã hiểu.
Hồng Nương sắp chết. Khúc xương sống nối đầu và cổ
Hồng Nương đã gãy. Mỏm đá nhọn có lẽ đã xuyên qua
xương sụn, đâm sâu vào tủy. Tủy là cái ống tròn chứa
đựng hằng hà sa số dây thần kinh. Không ai bị trọng
thương ở tủy xương sống mà còn sống.
Hồng Nương bị mù và điếc vì hệ thống thị giác và
thính giác bị đứt. Chắc chẳng bao lâu nữa nàng sẽ
cấm khẩu. Và nàng sẽ chết lịm...
Nàng sắp chết song giọng nói của nàng vẫn còn rõ mồn
một:
- Anh ơi, anh hôn em đi, anh...
Nàng câm bặt. Văn Bình tê tái nhìn nàng. Da mặt nàng
trắng bệch thêm vì gối đầu trên vung máu đỏ pha tủy
bầy nhầy. Ánh trăng chiếu nghiêng nghiêng làm dung
mạo nàng rờn rợn một vẻ huyền ảo khác thường.
Giác quan của Hồng Nương đã hoàn toàn tê liệt. Nụ
hôn của chàng sẽ là nụ hôn vĩnh biệt. Chàng cúi
xuống, sửa soạn mơn trớn làn môi còn nóng.
Hồng Nương nằm co quắp trên nền giốc, thân thể cứng
đơ như khúc gỗ. Miệng chàng vừa ghé sát miệng nàng
chàng chưa kịp hôn thì đột nhiên người nàng rung
chuyển dữ dội, và như thể môi nàng, tay nàng và da
thịt nàng phát ra chất điện, chàng đụng vào lập tức
bị xô bật ra. Và ngay khi ấy, chàng cảm thấy đầu óc
quay tròn như chong chóng. Chàng bị đối phương đánh
lén từ phía sau mà không biết.
Hồng Nương không còn nhìn thấy, không còn nghe thấy
gì nữa, song nàng đã thấy hòn đá lớn bằng hộp bánh
bích quy đập mạnh vào gáy Văn Bình. Nàng đã chết mà
hồn nàng còn sống. Giác quan thứ sáu của nàng còn
sống. Mối tình của nàng đối với Văn Bình còn sống.
Hồn nàng, giác quan thứ sáu của nàng và mối tình của
nàng đã hợp thành một mãnh lực kỳ bí đẩy chàng nhích
sang bên.
Nếu chàng vẫn giữ tư thế cũ, chàng đã gẫy xương cổ.
Gẫy xương cổ cũng như nàng. Và chết thê thảm cũng
như nàng. Hòn đá tai ngược trượt khỏi gáy, rớt xuống
xương quai xanh. Thành ra Văn Bình chỉ choáng váng
chứ không bị bất tỉnh.
Chàng buông mình xuống đất, ngửa mặt để đối phó. Kẻ
đánh trộm là Bill. Chàng tha giết hắn nhưng hắn
không tha giết chàng.
Hắn đang ngồi xổm cách chàng một thước, miệng còn
đầy máu tươi, trên tay còn cục đá thứ nhì chưa kịp
xán xuống. Hắn nâng tay lên nhưng Văn Bình đã phản
công lẹ hơn. Chàng vung cùi trỏ, hất hắn vào vách
đá. Chàng nhoài theo, chặt atêmi ngang sườn non. Hắn
kêu thét đau đớn. Chưa hả cơn giận, chàng bồi thêm
một đòn ngón tay vào mạng mỡ.
Bill rên khừ khừ:
- Tôi xin anh. Tôi chịu thua anh rồi. Anh cứu tôi
với. Tôi đinh ninh phỗng tay trên anh... không
ngờ...
Văn Bình hươi đòn, sửa soạn đánh tiếp. Bill vội chắp
hai bàn tay trên ngực:
- Tôi xin anh... tôi xin anh. Anh để tôi cung khai.
Văn Bình cười nhạt:
- Anh là nhân viên GRU?
Bill lắp bắp:
- Vâng. Tôi được lệnh án binh bất động, chờ đến phút
chót mới hành động. Theo lệnh, tôi chỉ loại trừ bọn
Tình báo Sở, còn anh thì...
- Tha?
- Thưa anh, vâng.
- Cám ơn anh. Cô Sophia và đại tá Bani được anh tha
nên giờ này đã nằm dưới vực.
- Thưa... thưa anh.
Văn Bình đứng dậy. Mắt chàng đỏ ngầu bắn tóe những
tia giết chóc. Bill bắt gặp luồng nhỡn tuyến tàn bạo
của chàng nên run lẩy bẩy như chiếc lá, miệng vẫn
lải nhải:
- Tôi xin anh... tôi xin anh...
Không nói thêm lời nào nữa Văn Bình xốc Bill lên vai
rồi nghiến răng ném lộn ra sau lưng. Cũng như xe
Land Rover hồi nãy, hắn rơi xuống vực gọn ghẽ, không
phát ra một âm thanh nhỏ.
Hồng Nương quay ngang, hai mắt nhắm cứng lại mở ra
từ từ. Một ánh trăng lạc lõng chiếu vào mắt nàng.
Đôi mắt thường ngày rất đẹp. Giây phút ra đi ngàn
thu này đôi mắt lại đẹp hơn thường ngày bội phần.
Nàng mở mắt ra nhưng không biết nàng có nhìn thấy
cảnh vật và nhìn thấy chàng không. Và miệng nàng lắp
bắp không thành tiếng.
Nàng sống lại để chào Văn Bình.
Rồi chết hẳn.
Ngực áo bị rách của nàng phô trương làn da hồng và
hai gò bồng đảo tròn trạnh tuyệt vời. Nàng chưa đuợc
hưởng cái hôn của chàng thì Tử thần đã đến cướp mang
đi.
Văn Bình thở dài nhìn nàng, nhìn ánh trăng lênh
láng, nhìn khoảng không mênh mông. Những người liên
hệ đến cuộc săn vàng đã chết. Chàng đã vù qua mặt
C.I.A., MI-6, GRU và Quốc tế Tình báo Sở. Trong hang
đá, đang còn những pho tượng vàng độc nhất vô nhị có
thể mang lại hàng chục, hàng trăm triệu đô-la, và
chàng đã trở thành sở hữu chủ độc nhất. Trên phương
diện nghề nghiệp, chàng đã thành công. Sở Mật Vụ sẽ
có thể tài trợ những công tác lớn trên khắp thế giới
trong một thời gian dài nữa. Sau những ngày, những
giờ căng thẳng, Văn Bình được quyền nghỉ ngơi với
thuốc Salem, rượu huýt-ky và mông đùi người đẹp
nguyên tử.
Tuy nhiên, Văn Bình chẳng còn nhớ gì nữa. Ngoại trừ
những hình ảnh đầy máu và nước mắt. Ngoại trừ những
cảnh chết chóc thê thảm. Cuộc hành trình của chàng
mở đầu bằng cái chết của đàn bà đẹp. Và cũng đóng
lại bằng cái chết của đàn bà đẹp.
Đâu đây, chàng thoáng nghe tiếng rì rầm. Tiếng nước
chảy. Có lẽ sau vách đá có một giòng suối ngầm. Đêm
đầu tiên đặt chân xuống Ấn độ chàng cũng đã nghe
tiếng nước chảy rì rầm. Tiếng rì rầm bên bờ biển
á-rập... Bombay không còn nữa, song chàng có cảm
tưởng là nàng còn sống. Chàng có cảm tưởng nàng đang
đứng trước mặt, khoe khoang bộ ngực nở nang qua kẽ
hở hơ-mi hai nút không cài.
Làn da ngăm ngăm láng bóng và nóng bỏng, lông mày
rầm rì, giọng nói khao khao. Bombay là hiện thân của
dục tình. Đêm ấy nàng đã dừng xe 7 lần. Và 7 lần
nàng đã dìu chàng vào thiên đường ân ái. Vậy mà định
mạng đã bắt nàng chết. Định mạng lại bắt cô gái lái
chàng gặp trên bờ biển gục chết giữa ruộng khô
nứt...
Rồi đến Hồng Nương...
Chàng ghé Ấn độ, lòng vui rộn như đứa trẻ đợi mẹ về
chợ mua quà. Món quà chàng thích nhất là tình yêu.
Tình yêu ở Ấn độ khác hẳn tình yêu ở mọi nơi khác.
Tình yêu ở Ấn độ đã được tôn thành tinh đạo. Chàng
ghé Ấn độ, với hy vọng tận hưởng lạc thú phi phàm
của tình đạo bên cạnh những cô gái có nghệ thuật ân
ái phi phàm. Nghệ thuật tantờrít yoga. Nghệ thuật
yoga làm cho con người khỏe mạnh từ thể xác đến tâm
hồn. Nghệ thuật tantờrít yoga làm cho nam nữ tìm
thấy hạnh phúc tột đỉnh trong phòng the. Nghệ thuật
tantờrít yoga làm giòng suối yêu đương không bao giờ
cạn và những đêm vuốt ve không bao giờ sáng...
Nhưng chàng đã đụng đầu với thực tế phũ phàng...
Chàng sẽ bỏ hết, bỏ hết. Chàng không quay lại cao
nguyên Đề-căn nữa. Về đến Bombay, chàng sẽ đánh điện
cho ông Hoàng. Chàng cần sự tĩnh mịch một thời gian.
Tĩnh mịch để ôm ấp quá khứ.
Bất giác nhỡn tuyến của chàng chạm phải vách núi đầy
rêu sừng sững bên trái. Rặng núi đang uốn khúc đều
đặn bỗng nhô lên, trổ thành nhiều ngọn tháp nhọn
đầu, đặt trên những cái đế tròn bạnh. Giãy tháp nhọn
đầu và đế tròn bạnh đang ngụp lặn trong trời trăng
huyền ảo. Con người khô khan đến mấy cũng bồi hồi,
rạo rực, vì những hang đá này gợi nhớ đến lingam và
yoni, hai biểu tượng của tình yêu nam nữ ngàn đời...
Nhưng trái tim của Văn Bình đã tê dại... Chàng sửng
sốt khi nghe nhiều tiếng quang quác liên tiếp. Không
biết từ đâu bay tới, một bầy quạ đen đã đậu thành
hàng dài trên chóp núi. Chúng kêu quang quác một hồi
rồi đập cánh phành phạch bay lượn vòng tròn trên đầu
Văn Bình. Ánh trăng chiếu bóng đen của bầy chim kên
kên xuống mặt giốc lồi lõm. Tiếng quang quác thê
lương như mũi dao đâm thọc vào da thịt chàng. Ấn là
quê hương của tình yêu nam nữ, nhưng cũng là quê
hương của quạ đen. Văn Bình đã nổi vẩy ốc trước hàng
trăm con quạ bay lượn bên trên đồi Malabar với những
"ngôi tháp im lặng" được dùng làm nghĩa trang, xác
chết phơi trần cho chúng ăn thịt.
Đàn chim kên kên này chắc kéo nhau đến đây để mổ rỉa
thi thể của Hồng Nương. Văn Bình không nỡ đứng nhìn
lũ chim hoang hành xác người đẹp. Chàng cũng không
nỡ thả nàng xuống vực sâu. Chàng nhặt đá ném đuổi
đàn quạ, song chúng vẫn nhởn nhơ, và còn xà thấp hơn
nữa.
Văn Bình bèn xốc Hồng Nương lên vai. Từ xác chết,
tiết ra một mùi khác thường. Mùi mằn mặn. Mùi beo
béo. Mùi ngọt lật của mật ong rừng. Và mùi thơm ngạt
ngào của hoa sen. Kinh điển Kama Sutra chia phụ nữ
làm 4 loại, loại phụ nữ-voi có mùi beo béo quyến rũ,
loại phụ nữ-vỏ ốc có mùi mằn mặn thấm thía, loại
nghệ-nữ mông tròn ngực cứng có mùi ngọt như mật ong
và loại phụ nữ hoa sen có mùi thơm ngọt ngào của hoa
sen mọc trong hồ nước trong veo.
Hồng Nương đã thu gọn tinh hoa trời đất trong tấm
thân tuyệt diệu của nàng. Lần đầu tiên Văn Bình được
gặp một giai nhân toàn vẹn. Song chàng đã để nàng
vuột mất... Như người điên, chàng kêu lớn:
- Hồng Nương, Hồng Nương?
Chỉ có vách núi hùng vĩ dội lại. Những tiếng "Hồng
Nương" trầm bổng. ngân nga trong vũ trụ bao la. Với
xác chết bềnh bồng trên vai, điệp viên Z.28 thất
thiểu chạy như điên xuống con giốc dài vô tận, dài
vô tận như con đường xuống hỏa ngục. |
|
| |
|
Xin các bạn vui lòng nhấn
chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai! |
|
 |
| (TRUYỆN
TRINH THÁM) |
| Join
Cõi Thiên Thai's Mailing List To Receive Updates &
News - (Recommended for people who live in Viet Nam) |
|
|
| Last
Update: December 21, 2002
This story has been read (Since December 21, 2002):
|
|  |
| This
page is using Unicode font - Please
download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail: [email protected]
|
|