|
COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK |
|
 |
| Please
click the banner to support Coi Thien Thai ! |
|
 |
TRUYỆN TRINH THÁM
- Z28 |
|
HẬN VÀNG ẤN ĐỘ |
| Tác
giả: Người Thứ Tám |
| [Chương
1][Chương
2][Chương
3][Chương
4][Chương
5][Chương
6][Chương
7]
[Chương
8][Chương
9][Chương
10][Chương
11][Chương
12] |
|
Chương 8:
Trên Cao Nguyên Huyền Bí |
|  |
Trong chớp mắt Văn Bình đã ra đến
mấp mè mặt nước. Nước biển Á-rập thường chẳng lấy gì
làm sạch, nhưng ở đây lại sạch ngoài sức tưởng tượng,
sạch như thể được lọc bằng máy móc tối tân, hơn nữa
nó lại trong xanh, trong xanh hơn cả nước hồ tắm pha
lẫn thuốc nhuộm nhân tạo.
Tiếng thét thất thanh được phát ra bụi kè ở bên trái,
cách Văn Bình vài chục thước. Nạn nhân là một trong
hai gã cận vệ của Sophia, chắc hắn đang canh phòng
cho Sophia tắm chung với Hồng Lang thì gặp nạn. Văn
Bình quỳ xuống bên hắn, dưới ánh trăng loang loáng
chàng nhận thấy gương mặt nhợt nhạt vì mất máu, và
mũi tên cắm ngập non nửa trên ngực, máu tuôn xối xả
làm áo sơ-mi trắng của hắn ướt sũng và đỏ lòm.
Nếu mũi tên được bắn thấp hơn một đốt ngón tay, nạn
nhân đã bị tiện đứt cuống tim và tắt thở ngay sau
khi té ngã. Tuy vậy Văn Bình đã bỏ ngay ý định vận
dụng kuatsu để hồi sinh nạn nhân. Vì thuật kuatsu
hoàn toàn bất lực trong những trường hợp mất máu.
Nạn nhân chỉ có hy vọng mỏng manh được cứu sống nếu
có phương tiện hỏa tốc chở đến bệnh viện để tiếp máu.
Nhưng sau một phút quan sát vết thương và da mặt gã
cận vệ đang chuyển từ xanh mét sang xám ngoẹt, Văn
Bình biết rõ là có phương tiện hỏa tốc thì nạn nhân
cũng chết.
Nạn nhân phải chết gì mũi tên được tẩm thuốc độc.
Khi Văn Bình rờ tay vào mũi tên thì gã cận vệ còn
tỉnh. Dường như hắn khỏe dội ra. Song Văn Bình không
tỏ vẻ lạc quan, theo kinh nghiệm, nạn nhân khỏe dội
ra vì những vi phân cuối cùng của sự sống trong thân
thể hắn đang rồn rập kéo về tim trước giây phút vĩnh
biệt cõi thế.
Mắt hắn mở thao láo nhìn chàng. Miệng hắn cũng mở
rộng hoác nhưng hắn không thể nói thành lời.
Rồi hắn ngoẹo đầu, thở hắt ra.
Chết...
Văn Bình buột miệng tiếng "chết" ngắn ngủi rồi đứng
dậy. Chàng bắt gặp nhiều luồng nhỡn tuyến quen thuộc
đồng hướng về phía chàng. Hồng Lang và Sophia đã mặc
áo choàng dầy cộm, tóc họ, mặt họ còn ướt nhèm,
chứng tỏ họ vừa từ dưới biển tất cả chạy lên, vờ áo
khoác vội vào người. Hồng Nương cũng có mặt trong
đám đông, dung mạo đẹp tuyệt vời của nàng bỗng ủ dột
khác thường. Nàng cúi gằm, có lẽ nàng còn xấu hổ với
Văn Bình.
Mọi người đều nín thinh, lát sau Hồng Lang mới cất
tiếng:
- Ơ kìa, tại sao chỉ có...
Câu nói của Hồng Lang bị cắt quãng vì một tiếng thét
khác, từ bên phải vẳng tới. Hồng Lang muốn nhắc đến
hai tên cận vệ luôn luôn kè kè bên nhau như vợ chồng.
Tiếng thét trong đêm vắng đã trả lời cho sự băn
khoăn của Hồng Lang.
Không phải một vụ hạ sát. Mà là hai, ít nhất là hai.
Và cũng như bạn hắn, tên cận vệ đáng thương này đã
bị hạ sát bằng tên tẩm thuốc độc.
Văn Bình không cần xem xét vết thương của nạn nhân.
Vì chàng đoán trước hắn phải chết. Chàng cũng không
chạy thật nhanh lại tận nơi nạn nhân nằm sóng soài.
Sau khi nghe tiếng kêu, chàng định thần một giây,
phóng tầm mắt soi mói qua các bụi kè tranh tối sáng
trên bãi cát trắng hếu rộng bát ngát.
Sự cẩn trọng của Văn Bình đã trở nên vô ích. Chàng
không khám phá được gì hết. Chắc chắn hung thủ núp
trong bụi kè thấp lùn để bắn tên độc, nhưng chàng
lại chẳng nhìn thấy ai. Trừ phi hung thủ là nhà
thiện xạ đại tài, từ trong nhà bắn qua sân xuống bãi.
Nghĩa là bắn qua khoảng rộng gần hai trăm mét.
Văn Bình khét tiếng về tài cũng thủ, song ít khi
chàng dám chọn những mục phiêu xa hai trăm mét. Dầu
là mũi tên sắt, đeo thêm chì ở đuôi cho nặng thêm,
nó vẫn bị chiều gió chi phối, phương chi gió biển
đang thổi vù vù.
Chàng thầm phục hung thủ. Về phương diện tác xạ,
hung thủ không thu kém chàng bao nhiêu. Riêng về
nghệ thuật bắn nương theo gió hung thủ có thể đua
tranh ngang ngửa nơi chàng.
Vành tai chàng nóng ran. Chàng không quan tâm đến
xác chết đang nằm nhe răng một cách kinh tởm, chàng
cũng không quan tâm đến đám đông đang bàn tán xôn
xao. Khi ấy chàng chỉ quan tâm đến biệt tài bách bộ
xuyên tâm của kẻ lạ. Tự ái của chàng bị va chạm mạnh,
chàng có cảm giác như cuống họng bị chặn nghẹt làm
chàng hít thở hết sức khó khăn.
Hồng Lang rút mũi tên ra khỏi ngực trái của nạn nhân.
Cũng bắn vào ngực trái, bên trên cuống tim một đốt
ngón tay. Như vây, tức là hung thủ không bắn trật.
Hung thủ cố tình bắn trúng túi áo trên của nạn nhân.
Đặc biệt là trúng giữa Anfa thêu bằng chỉ vàng trên
nền sơ-mi trắng toát...
Văn Bình vội kêu:
- Cẩn thận, tên tẩm thuốc độc...
Hoảng hốt Hồng Lang ném mũi tên xuống bãi cát.
Văn Bình cúi xuống, rón rén lượm lên, đặt ngang trên
lòng bàn tay ngắm nghía. Mũi tên này được chế bằng
nhom riêng ở Hoa kỳ, tên là A-40H. Loại tên nhom bắn
thú vật không lấy gì làm đắt, công ty sản xuất
Shakespeare chuyên về cung ná chỉ bán 40 đô-la một
tá. Loại tên A-40H hơi nhẹ, thường được dùng cho
những cây cung bằng chất nhựa mềm cân nặng từ 20 đến
30 kilô nên nó khó thể bắng trúng đích từ xa, và ở
những nơi lộ thiên có nhiều gió như bãi biển.
Nhân viên an ninh của đại tá Bani đã mang băng-ca
đến. Xác chết được đặt tòng teng trên cáng vải và
khiêng lên sân biệt thự. Mặt hơi tái, Sophia lặng lẽ
theo Hồng Lang về phòng. Những giây đèn nê-ông lớn
dọc bờ biển và mặt hậu của biệt thự được bật sáng
choang, thiết tưởng đánh rơi cây kim gút cũng tìm
thấy dễ dàng. Hung thủ phải biết phép tàng hình độn
thổ của thời đại Phong Thần mới thoát khỏi màng lướn
canh phòng và hàng rào ánh sáng.
Vậy mà hung thủ vẫn trốn thoát...
Trốn thoát như thể biết phép tàng hình độn thổ của
thời đại Phong Thần...
Khi về đến cửa phòng Văn Bình gặp lại Hồng Nương.
Nàng bước rảo qua mặt chàng, dáng điệu bối rối và
hấp tấp. Chàng không muốn chặn nàng lại mặc dầu lòng
chàng chưa hết rạo rực. Chàng ngồi yên trong ghế,
hút Salem liên miên.
Mãi đến hai giờ sau đại tá Bani mới lò dò tới. Thuộc
viên của hắn đã gọi điện thoại về trụ sở đoàn Quạ
Đen báo cáo đầy đủ chi tiết, ngay sau khi án mạng
xảy ra, song đại tá Bani đã biến dạng khỏi văn phòng.
Chắc Bani bị mắc kẹt trong một ổ nhện nào đó; bằng
chứng là khi hắn xuống xe tất tưởi xô cửa phòng
khách của biệt thự, miệng hắn, quần áo hắn còn nồng
nặc hơi men. Không phải hơi men dụi dàng mà là hơi
men rượu bờ-han, nửa ly đủ đánh gục con bò mộng.
- Đại tá Bani chẳng giải quyết được gì vì hai tên
cận vệ xấu số của Sophia, ngoan ngoãn theo nàng từ
Mỹ tới, đã được chở vào nhà xác: toán an ninh trong
biệt thự đã lục soát từng tấc đất trên bãi biển, và
từng góc nhỏ trong nhà mà không khám phá ra dấu vết
cỏn con nào; mặc khác, nữ tỉ phú Sophia đã lên
giường ngủ một cách phớt tỉnh. Chỉ còn lại Hồng
Lang, nhưng hắn không thốt nửa lời, hắn ngồi thu gọn
trong góc xa-lông, bầu bạn với chai rượu mới khui.
Rượu là món quốc cấm ở Bombay, Bani lại là bợm nhậu
có môn bài quốc tế nên rốt cuộc Bani xà lại, rồi cả
hai thi đua uống huýt-ky.
Dĩ nhiên Văn Bình không thể đứng ngoài vòng chiến,
đóng vai bàng quan vô trách nhiệm. Phương chi Hồng
Lang đã ân cần mời mọc. Và để chứng tỏ hắn không
phải là tay mơ trong nghề... Lưu linh, hắn đã mở tủ
lấy thêm mấy chai rượu mạnh nhập cảng.
Ba người chén tạc chén thù với nhau cho đến gần
sáng. Những vụ án mạng tàn bạo, những kẻ thù rình
rập từng giờ từng phút, những công việc hệ trọng
đang chờ tại cao nguyên Đề-căn mà kết quả có thể ảnh
hưởng lớn đến thị trường quý kim trên thế giới...
tất cả đã được bỏ quên...
Văn Bình không còn nhớ đã uống bao nhiêu ly huýt-ky
nữa. Đại tá Bani ngã vật xuống nền nhà khi Hồng Lang
bắt đầu khui chai thứ hai. Hắn nằm dài trên tấm thảm
Ba tư bằng len đắt tiền sặc sỡ và ngáy o o.
Trong khi ấy Hồng Lang vẫn tỉnh.
Sức chịu đựng bền bỉ của Hồng Lang làm Văn Bình vô
cùng sửng sốt.
Chàng đinh ninh bộ vó đẹp trai pha vẻ đàng điếm của
hắn sẽ bắt hắn đầu hàng vô điều kiện. Chàng không
ngờ càng uống hắn càng khỏe ra. Mặt hắn mỗi lúc một
tái thêm, và đêm càng khuya hắn càng uống dữ. Văn
Bình không bao giờ say, những khi chếnh choáng say
là do sức lực chàng bị suy yếu bất ngờ, vậy mà gân
cốt chàng cũng bắt đầu run. Cũng may Hồng Lang đã
hết rượu, nếu trong tủ đang còn một chai, chỉ một
chai nhỏ thôi, là Văn Bình đã theo đại tá Bani đo
ván hoặc ít ra cũng đứng ngồi không vững.
Hồng Lang cười rú như bị ai thọc lét rồi lấy tay gạt
đống vỏ chai và ly pha lê đổ vỡ loảng xoảng. Dường
như hắn có thói quen đập bể mỗi lần uống rượu, chứ
không phải vì hơi men đã làm hắn mất trí khôn. Hắn
thản nhiên ngắm hàng chục, hàng trăm mảnh thủy tinh
lớn nhỏ đủ cỡ, và xanh đỏ đủ màu vung vãi khắp
phòng, rồi thản nhiên nằm quay lơ trên đi-văng. Phút
chốc giấc ngủ đã xâm chiếm cơ thể Hồng Lang.
Văn Bình phải vục đầu vào thau đầy nước lạnh một hồi
lâu mới hết mỏi mệt. Tòa nhà rộng mênh mông tinh
không một tiếng động, ngoại trừ tiếng gió và tiếng
sóng ngoài biển tạt vào. Chàng kéo ghế xa-lông lại
gần Hồng Lang và bắt chước hắn kéo luôn một giấc.
Chàng tiếp tục ngủ mê mệt, tiếp tục say đứ đừ cho
đến khi đoàn hộ tống Quạ Đen đưa chàng cùng phái
đoàn Anfa ra phi trường, bay đến một địa điểm kín
đáo được mệnh danh bằng mật ngữ trên bản đồ là A-5,
A tức là Anfa, trong vùng cao nguyên Đề-căn, nơi đã
xảy ra những vụ ám sát và biệt tích kỳ lạ.
* *
*
24 giờ đồng hồ sau.
Khác với 24 giờ đồng hồ đầu tiên của điệp viên Văn
Bình trên đất Bombay chứa đầy tai nạn hiểm nghèo,
tính mạng luôn luôn bị đe dọa, với những xác chết
còn nóng hổi mà thủ phạm lại biến mất như có siêu
pháp thuật, 24 giờ đồng hồ sau đã trôi qua trong bầu
không khí tương đối phẳng lặng.
Ngoại trừ một vài biến chuyển bất thần khiến Văn
Bình phải tỉnh táo, kỳ dư chuyến bay từ trung tâm
Bombay đến vùng cao nguyên hoang liêu chẳng có gì
đáng nói.
Theo chương trình định trước, đoàn xe Rolls Royce
dài ngoằng và cao lênh khênh đến rước phái đoàn Anfa
đúng 7 giờ sáng. Nhưng đến 7 giờ rưỡi, đại tá Bani,
chỉ huy cơ quan Quạ Đen, còn ngủ li bì, một thuộc
viên liều mạng bước vào phòng đánh thức, hắn mới
chịu mở mắt. Và Bani xúc miệng bằng một ly bờ-han
đầy ắp trước khi vươn vai, đeo lại dây lưng da lủng
lẳng khẩu súng lục Luger bì đạn còn 4 viên đã tuột
ra ngoài. May phước đêm trước đại tá Bani không dùng
súng, vì trong nòng không còn viên đạn nào cả.
Đoàn xe Rolls bóng loáng có thể soi giương để nhổ
râu đậu thành hàng dài ngoài sân, xe nào cũng có tài
xế mặc đồng phục mới giặt ủi thẳng nếp, và có nhân
viên an ninh võ trang súng tự động, xe riêng giành
cho nữ tỉ phú Sophia có riềm che kín mít, hai bên
lại có mô-tô hộ tống.
Sự thức giấc trong biệt thự phù hợp với đẳng cấp xã
hội, Sophia là bà chủ lớn nhất nên dậy muộn nhất, nữ
tỳ đánh thức nhiều lần nàng mới ra khỏi phòng ngủ.
Hồng Nương dậy cùng một lúc với các khoa học gia của
phái đoàn Anfa. Tuy uống thật nhiều rượu mạnh, Hồng
Lang lại dậy thật sớm.
Văn Bình còn hơi nhức đầu, Hồng Lang lại tỉnh như
sáo sậu. Hắn tỉnh đến nỗi Văn Bình có cảm tưởng hắn
không hề uống giọt rượu nào đêm qua, và đêm qua hắn
đã lên giường ngủ rất sớm. Chàng lắc đầu le lưỡi khi
nhớ lại Hồng Lang đã vật ngã một đống chai huýt-hy,
và chỉ được chợp mắt vào lúc gà gáy sáng te te. Điều
này chứng tỏ Hồng Lang có một nội lực thâm hậu, hắn
không yếu mềm như chàng lầm tưởng.
Gần 9 giờ sáng, mọi người trong biệt thự mới dậy đủ.
Phải hơn giờ rưỡi đồng hồ nữa, vị chi đến non 11 giờ
trưa, phái đoàn mới khệnh khà khệnh khạng ra xe, và
tài xế khệnh khà khệnh khạng lái lên phi trường. Lộ
trình đã được nghiên cứu đàng hoàng, đại tá Bani ra
lệnh cho đoàn xe né tránh những trục giao thông đông
đúc hầu tài xế có thể phóng hết tốc lực, nhưng...
mưu sự tại nhân, thành sự tại... phong tục, công voa
xe Rolls tượng trưng cho tiến bộ sang trọng của thế
kỷ 20 đã đầu hàng vô điều kiện trước công voa... bò,
tiêu biểu cho phong tục tập quán địa phương.
Những nàng bò cái nghênh ngang du hành trên đường
nhựa, bất chấp luật giao thông. Tài xế không dám bóp
kèn, phải chạy rì rì như người rước rượu, đến khi
các nữ thần bò rẽ vào một con đường tắt mới dám tiếp
tục ấn ga xăng. Và trên đường ra sân bay có phải bò
thần chỉ xuất hiện mỗi một lần thôi đâu?
Ba, bốn lần là ít.
Và lần nào cũng làm đoàn xe kẹt lại 10, 15 phút đồng
hồ.
Bò thần mới là một trong những nguyên nhân cản trở
đoàn công-voa. Dọc đường Văn Bình còn thấy nhiều đám
đông dân chúng gồm đủ hạng người, già trẻ lớn bé,
đàn bà, đàn ông, tụ tập đen ngòm. Lệ thường, đám
đông ở trên lề, nhưng ở nhiều nơi thường không có
lề, hoặc nếu có lề hẳn hòi thì dân chúng lại tràn ra
giữa lộ một cách phớt đời, khiến tài xế lại phải đạp
thắng, và ấn kèn đinh tai điếc óc.
Xe hơi phải chạy qua xóm yên hoa trước khi ra thấu
phi trường. Xóm yên hoa có khác, quang cảnh nhà cửa
nhợt nhạt như khuôn mặt đàn bà bự phấn thức trắng
đêm, làm Văn Bình lờm lợm ở cuống họng. Sau cùng,
tài xế phải trổ tài đến toát bồ hôi, suýt gây ra tai
nạn, vì đám đông gần phi trường tụm đen tụm đỏ chung
quanh một sam-oan-la, bóp kèn mấy cũng không chịu
tản mác.
Sam-oan-la, cũng như gái điếm thần linh, là một
trong những đặc trưng độc nhất vô nhị của Ấn độ.
Tiếng Ấn sam-oan-la là nhà phù thủy có biệt tài điều
khiển rắn độc bằng ống tiêu. Giới thổi sáo thôi miên
mãng xà này hành nghề đông nhung nhúc ở Bombay,
ngoài cửa lữ quán nào cũng có, phần nhiều là mua vui
cho ngoại nhân đến Ấn để thưởng thức của lạ.
Trong chuyến đầu tiên ghé thăm Ấn độ, Văn Bình phục
lăn các sam-oan-la. Theo tiếng sáo trầm bổng, con
rắn độc nhe răng, lè lưỡi đỏ hỏn, thở phì phì, chồm
dậy, uốn khúc làm rợn xương sống. Văn Bình đinh ninh
tiếng sáo có bí quyết mê hoặc loài rắn. Thời gian
trôi qua, trong những chuyến viếng thăm sau này,
chàng mới biết đó là bịp bợm. Vì loài rắn điếc tai,
không nghe được tiếng sáo. Chẳng qua con rắn cử động
theo những cử động của ống tiêu. Hầu hết rắn độc đều
được nhổ răng nhọn và lấy bỏ nọc độc. Tuy vậy, giới
sam-oan-la vẫn tiếp tục làm trò phù thủy láo khoét
để đánh lừa du khách và dân chúng địa phương chất
phác.
Gã sam-oan-la ở gần trường bay đứng giữa bầy rắn đủ
màu, đủ cỡ, khi thấy đoàn xe sang trọng vọt qua và
Văn Bình hạ cửa kiếng để nghe rõ tiếng tiêu, gã đột
ngột gỡ kéo những con rắn đang bám trên vai ném
xuống đất, đồng thời quay trở đầu ống sáo về phía
chàng.
Xe hơi vào đến phi trường Văn Bình mới khám phá ra
là chàng vừa hút chết.
Và hung thủ là gã sam-oan-la râu ria sồm soàm đầu
quấn khăn trắng bẩn thỉu, mặc sa-rông lôi thôi lếch
thếch, da dẻ sù sì, mốc meo và đen đủi như đồng hun.
Thừa cơ Văn Bình lò đầu ra, gã sam-oan-la đã thổi
tên độc với mục đích ám hại chàng. Mũi tên bằng nhom
nhỏ xíu cắm ngập đến chuôi vào cái loa âm thanh nổi
bằng chất lát-tích cứng ở sau lưng Văn Bình. Đối với
lát-tích cứng như sắt, nó còn xuyên thấu, không hiểu
nó sẽ đâm sâu đến đâu nếu nó bắn trúng thân thể của
chàng.
Chàng lầm lì xuống xe, không thốt nửa lời. Đối
phương quả có nhiều sáng kiến và tài nghệ. Họ đã bố
trí đám đông dầy đặc để chặn đoàn xe ngừng lại, và
dùng tên độc giết chàng. Hai cận vệ của Sophia bị hạ
sát bằng tên độc. Loại tên Shakespeare bằng nhom đặc
biệt. Mũi tên suýt bắn thủng ngực chàng cũng là tên
Shakespeare...
Chàng không rút mũi tên ra khỏi đệm xe và cũng không
báo tin cho mọi người. Đại tá Bani ngồi bên không
hay biết gì hết. Chàng thản nhiên trèo lên phi cơ.
Chuyến bay hoàn toàn tốt đẹp, viên phi công có khuôn
mặt hãm tài và xấu kinh khủng, quỷ dạ xoa cũng khó
thể tỏ cảm tình, thoạt đầu Văn Bình lo ngay ngay,
nhưng phi cơ đã dứt khỏi sân bê-tông thật nhẹ nhàng,
nhẹ nhàng như thể chiếc vận tải cơ to lớn nặng nề
này chỉ là trực thăng bé nhỏ. Dọc đường phi công
tiếp tục lái êm ru, hắn đáp xuống địa điểm A-5 cũng
êm ru một cách khác thường.
Địa điểm A-5 là một phi trường hạng trung bình,
dường như trước kia là phi trường quân sự, sau bị bỏ
phế, một phần bãi đáp đã lún và được trải vỉ thép
mắt cáo, và nếu không thấy ngôi nhà trơ trọi làm đài
kiểm soát và đám ngươi chạy lăng xăng bên dưới Văn
Bình có thể lầm tưởng là phi công đã hạ cánh xuống
một xó xỉnh tiền sử hoang liêu.
Trời nắng rát mặt, mọi người hối hả lên xe, rời địa
điểm A-5, chạy qua những sườn đồi thoai thoải lượn
ngoằn ngoèo như rắn bò đến nơi cắm trại.
Lục địa Ấn là một trong những khu vực có hệ thống
công lộ nghèo nàn nhất thế giới, cao nguyên Đề-căn
lại đứng cuối sổ của Ấn nên tài xế và xe hơi phải
thuộc loại thượng thặng mới khỏi gây tai nạn. Vì tai
nạn có thể xẩy ra bất cứ ở đâu, và bất cứ lúc nào.
Khi đoàn công-voa bắt đầu leo lên đồi là thần Chết
đã thủ sẵn lưỡi hái chờ đón. Con đường đang rộng
tênh hênh bỗng thót nhỏ lại, xe díp phải luồn thật
khéo mới không lọt xuống vực sâu, hoặc một tượng đá
khổng lồ chắn ngang như bức thành, một giãy ổ gà sâu
như hồ tắm. Hoặc con đường đột ngột bị cắt đôi, bởi
những giòng suối chảy xiết. Trời nắng chang chang,
vậy mà người ngồi trong xe lại không nhìn thấy cảnh
vật, bụi đường phủ kín khiếng chắn gió, người ta đổ
nước và mở quạt nước sành sạch lớp bụi hỗn xược này
vẫn không chịu rút lui, khiến tài xế chỉ dám gài số
1, ì à ì ạch.
Chỉ thấy toàn đồi là đồi, tưởng như vùng cao nguyên
không còn gì nữa ngoài những giãy đồi trùng trùng
điệp điệp. Mãi đến chạng vạng tối Văn Bình mới thấy
cây cối xanh um, đó là một khu rừng già trải rộng
đến tận chân trời, và tiếp giáp khu rừng già là rặng
núi hùng vĩ cao ngất, nơi phái đoàn Anfa đóng trại
lần trước, và cũng là nơi xảy ra một loạt vụ án mạng
và mất tích kỳ lạ.
Công-voa đậu lại, ai nấy đều mệt nhoài. Dĩ nhiên Văn
Bình vẫn khỏe như không mặc dầu phải ngồi bó gối
suốt 6 tiếng đồng hồ dài giằng dặc trên xe díp nhảy
tâng tâng trên những ổ gà sâu hoắm. Sophia cũng thơ
thới như chàng sau cuộc hành trình kéo dài. Lý do sự
thơ thới này rất giản dị, xe díp của nàng được gắn
ống nhún đầu kiểu DS-21, thân xe lại được đóng kín
và không khí bên trong được điều hòa, khiến nàng
không phải thở hơi nóng và hít bụi cát đỏ, và nhất
là không khát cháy cuống họng dưới ánh mặt trời xiên
khoai. Nàng ngồi xe díp mà êm như ngồi xa-lông, xe
díp còn có cả tủ lạnh đựng đủ thứ nước uống. Cùng đi
xe với nàng trên xe díp đặc biệt có Hồng Lang, và dĩ
nhiên là Hồng Nương. Trong khi đó, nhân viên phái
đoàn Anfa đều phải ngồi xe díp mui vải, chất đông
như cá mòi đóng hộp.
Xe hơi chở đại tá Bani và Văn Bình có phần thoải mái
hơn, nhưng nó cũng chỉ thoải mái ở chổ Bani mang
theo mấy chai rượu bờ-han và huýt-ky, và một giỏ đồ
nhậu. Dọc đường, Bani uống tì tì, và ăn tì tì, thoạt
đầu hắn đon đả mời chàng, song chàng lắc đầu, hắn
bèn đánh chén một mình. Đoàn xe dừng lại thì bụng
hắn đã phưỡn ra, hắn khệnh khạng vịn sườn xe trèo
xuống đất. Hắn không dám co chân nhảy như Văn Bình,
và như mọi người đàn ông khác trong công-voa, có lẽ
vì sợ nứt vỡ bao tử.
Trước mặt mọi người mở rộng một cái hang ong ánh
thạch nhũ. Đồ đoàn, dụng cụ được dỡ xuống và khiêng
vào trong động. Trong chốc lát, máy phát điện chạy
rì rầm, thạch động tối om vụt sáng chưng, đèn điện
được lắp treo khắp nơi. Sau đó, bữa cơm tối thịnh
soạn được dọn ra, thức ăn đều bằng đồ hộp và đồ đông
lạnh. Nhân viên Quạ Đen thuộc quyền đại tá Bani chia
nhau thành nhiều toán canh gác bên ngoài thạch động.
Cách hang đá trăm mét là một bốt gác khác. Đại tá
Bani chạy lăng xăng từ toán gác này đến toán gác
khác, xong xuôi hắn trở vào thạch động, và công việc
đầu tiên của hắn là lục ba-lô lấy thêm chai rượu
bờ-han và... cái đùi cừu béo ngậy vàng rộm.
Sự phân biệt nếp sống đã hiện ra rõ rệt giữa nữ tỉ
phú Sophia và phái đoàn. Hang đá khá lớn được chia
thành nhiều khu, có những vách thạch nhũ thiên nhiên
ngăn cách nên nam nữ khỏi phải sống chung chạ, tiện
nghi tương đối đầy đủ, mọi người chỉ thiếu máy lạnh
hoặc điện thoại, chứ không thiếu giường nệm êm lưng
và món ăn thức uống thịnh soạn. Khu giành riêng cho
Sophia được treo một tấm bạt dầy, bên trong có phòng
tắm, phòng ngủ đàng hoàng, thậm chí có cả quạt máy
chạy vù vù suốt ngày đêm, và có cả đèn đêm nê-ông
mát dịu đặt trên đầu giường nữa.
Văn Bình tiếp tục lắc đầu quầy quậy trước chai rượu
bờ-han và dùi cừu nướng thơm phức của đại tá Bani.
Bụng chàng đã chứa quá nhiều thực phẩm chàng có linh
cảm là nhiều biến cố toát bồ hôi lạnh sắp xảy ra
trong đêm, nên chàng cần bao tử được nhẹ nhõm để có
thể đối phó hữu hiệu.
Chàng đứng dậy, bước ra cửa hang. Không khí trong
thạch động rất thoải mái, song chàng vẫn thích thở
hút không khí rừng núi, nhất là không khí rừng núi
ban đêm.
Và chàng gặp Bill.
Hồi ở Bombay. Hồng Nương đã giới thiệu Bill với
chàng. Nhưng chỉ giới thiệu xuông, chứ chàng chưa hề
gặp hắn. Chàng định giáp mặt hắn song trên chuyến
bay từ Bombay đi cao nguyên hắn ngồi ở hàng ghế phía
trước gần phòng phi hành, chàng ngồi nơi đuôi với
đại tá Bani, trong công-voa xe hơi hắn lại ngồi
chung với nhân viên địa chất, thành thử ra chàng chỉ
thoáng thấy hắn một vài lần.
Chàng bỗng có ý nghĩ là Bill cố tình tránh mặt. Vạn
bất đắc dĩ, chạm trán chàng ngay ngoài cửa hang đá
hắn mới chịu lên tiếng.
Hắn nhanh nhẩu chào:
- Hân hạnh được quen đại tá.
Văn Bình bắt tay hắn:
- Tôi là Văn Bình, chúng mình nên xưng hô với nhau
một cách thân mật, tốt hơn. Cô Hồng Nương đã nói
nhiều về anh, mãi đến lúc này tôi mới được cơ hội
trò chuyện với anh.
Quang cảnh rừng đêm đen thui, nếu không có ánh đèn
từ trong hang chiếu ra thì đứng sát Bill chàng cũng
không hy vọng nhìn được rõ mặt hắn. Chàng đã biết
tâm địa hắn mặc dầu mới quen và mới trao đổi một câu
chào hỏi xã giao vô thưởng vô phạt.
Chi tiết tướng mạo đập vào mắt chàng ngay sau khi
chàng bắt tay hắn là đôi tai nhỏ teo, không những
nhỏ teo lại còn méo sệch, rái tai nhọn hoắt như ngòi
bút nguyên tử. Đó là tai chuột. Loại người có tai
thử-nhĩ này khó thể là chính nhân quân tử.
Ngược lại, mặt mũi hắn lại rất đều đặn, mắt hơi nhỏ
nhưng sáng choang, mũi thẳng và đầy đặn nhân trung
cao, nghĩa là hắn có diện mạo của người chính nhân
quân tử. Sự tương phản kỳ quặc này chẳng lợi gì cho
hắn, vì theo khoa tướng mạo á-đông hắn sẽ khó thoát
khỏi chết yểu.
Tội nghiệp, Bill cao, to, hơn chàng nửa cái đầu, về
sức nặng chàng phải thua kém hắn từ 15 đến 20 kí, bộ
vó khôi ngô, bắp thịt nở nang, đàn bà đẹp không thể
không rung động, con trai tràn trề nhựa sống như hắn
mà chết non thì không thương sót sao được! Tuy vậy,
sau khi bắt tay Bill, chàng đâm ra băn khoăn. Bàn
tay hắn dầy mà cứng, như thể được đúc trong khối
bê-tông, chứng tỏ hắn là con nhà võ, không phải con
nhà võ thông thường, mà là bậc huynh trưởng trong
ngành ngạnh công, một trong những môn luyện công khó
nhất của nền võ thuật Trung quốc.
Với bàn tay tường đồng vách sắt này, Bill khó thể là
cái mồi ngon trong những cuộc tỉ thí quyền cước. Và
hắn khó thể đoản mệnh. Chàng toan nói thì hắn đã
chặn trước:
- Chà, anh có bàn tay cứng ghê!
Chàng vội đáp:
- Bàn tay anh cũng vậy, tôi đã quen nhiều người song
ít thấy ai có bàn tay như anh.
Hắn cười nửa miệng:
- Tôi đã sống hơn 10 năm ở miệt Hoa-Bắc và 4 năm ở
Đông-kinh, phần lớn thời giờ đều giành cho việc trau
giồi võ thuật. Tôi đã thụ giáo nhiều bậc võ sư, tôi
lại đã thượng đài với nhiều võ sĩ có tài. Nghĩa là
không giấu diếm anh, tôi là võ sĩ từng lập thành
tích hẳn hoi. Nhưng đêm nay, bắt tay anh, tôi nhận
thấy tôi chỉ đáng là em út của anh.
- Anh quá khiêm tốn.
- Không, tôi không phải là con người khiêm tốn. Từ
nhỏ đến lớn tôi chỉ có hai thái độ minh bạch: hống
hách, kiêu căng quá độ với kẻ kém vai vế, và khiêm
nhường, luồn lụy với những người tôi coi là đàn anh.
Nếu anh là võ sĩ tầm thường tôi đã không nói năng
nhỏ nhẹ như thế này, thoạt gặp anh tôi đã giả vờ bắt
tay anh và vặn trẹo xương, đôi khi còn bồi thêm một
phát atêmi lọi sườn. Thú thật với anh, hồi nãy tôi
đon đả bắt tay anh là để trổ tài nội công, song chỉ
một giây đồng hồ sau là nhuệ khí ngùn ngụt của tôi
đã hoàn toàn tiêu tan. Xin anh tha lỗi cho tôi, lẽ
ra tôi đã phải hàng phục anh ngay từ ở Bombay sau
khi Hồng Lang bị anh khuất phục dễ dàng.
- Chúng tôi chưa hề giao đấu với nhau.
- Thưa anh, cần gì phải giao đấu mới phân biệt được
giữa đàn anh và đàn em, giữa bậc thày và học trò.
Hồng Lang là tay giỏi võ, ai cũng gờm, ông ta chỉ
thua tôi về môn thiết-thủ, chứ còn về atêmi ông ta
hơn tôi cả chục cây số. Ông biết không, tôi có thể
bẻ cong thanh sắt, bóp gạch vụn nát ra bột, tôi đinh
ninh trên lục địa Ấn chưa có ai đương đầu lại...
Bill im bặt, mắt có vẻ xa xôi như luyến tiếc một cái
gì thần tiên đã mất. Văn Bình an ủi:
- Thôi, chúng mình bàn sang chuyện khác thì hơn, nói
mãi về võ thuật và giết chóc, chán quá!
Bill thở dài:
- Rồi anh sẽ thấy... Sự giết chóc xảy ra hàng ngày,
hàng giờ ở đây. Giá là những cuộc so tài đàng hoàng
thì chẳng nói làm gì, giỏi thì thắng kém thì bại,
đằng này anh chẳng thấy kẻ thù ở đâu, và tấn công
khi nào nữa. Tôi sút 6 kí thịt trong chuyến trước,
vì đêm nào cũng phải thức đến sáng, buổi trưa cũng
không được phép chợp mắt. Anh nghĩ coi, mới bị khủng
hoảng gần một tuần lễ mà đã gầy 6 kí, không hiểu
chuyến này tôi sẽ mất thêm bao nhiêu...
- Kẻ thù là ai, anh biết không?
- Không. Nếu biết, tôi đã không phải thấp thỏm súng
dài súng ngắn kè kè luôn luôn bên mình. Tôi tức ứa
máu, dầu kẻ thù có ba đầu sáu tay, mình đồng da sắt,
tôi cũng quyết ăn thua đủ với nó.
- Hỏi anh điều này có vẻ khiêm nhã, song tôi tin là
anh sẵn sàng cho phép. Những chuyện xảy ra có làm
anh sợ không?
- Sợ lắm chứ. Sợ nhiều đến nỗi trái tim muốn ngừng
đập.
- Vậy sao anh vẫn có mặt trong chuyến đi này?
- Vì 2 lý do. Thứ nhất, chuyến đi này tương đối an
toàn hơn chuyến trước. Số nhân viên cận vệ đông gấp
đôi, có thể tạm đủ để canh phòng suốt ngày đêm ở các
vị trí then chốt, ngoài ra còn có dụng cụ canh phòng
điện tử. Lý do thứ nhất thật quan trọng, nhưng chưa
có tính cách quyết định bằng lý do thứ hai, ví thử
tính mạng tiếp tục bị đe dọa ghê gớm như lần trước,
tôi cũng tiếp tục tình nguyện. Đó là lý do quyền
lợi. Anh tính, thời buổi người khôn của khó này kiếm
đâu ra số tiền hơn trăm ngàn đô-la.
- Tiền lương mà phái đoàn Anfa trả cho anh?
- Vâng, tiền lương khoán là một trăm hai chục ngàn,
nếu cộng thêm tiền thưởng thì đến trăm rưởi. Làm
nghề huấn luyện viên trèo núi như tôi mỗi năm được
nhiều lắm là năm ngàn đô-la. Chuyến đi này mang lại
cho tôi số tiền mà tôi phải thu vén vất vả trong ba
chục năm đăng đẵng mới có. Hoạt động trong vài ba
tháng để có tiền tiêu pha trong ba chục năm, tôi
không thể không chấp nhận mọi sự hiểm nghèo. Cô
Sophia giòng giõi cành vàng lá ngọc còn ham tiền
huống hồ nghèo rớt mồng tơi như thằng tôi.
- Ai bảo anh là Sophia đến đây vì hám tiền?
- Vẫn biết Sophia lặn lội từ Mỹ quốc sang cao nguyên
khỉ ho cò gáy Đề-căn là để chạy theo tình yêu, nhưng
nếu chỉ để chuẩn bị hôn nhân và tuần trăng mật thì
trên trái đất thiếu gì địa điểm nên thơ, Sophia
không phải là cô gái đôi mươi, thơ ngây và lý tưởng
để đến nỗi khờ khạo lao đầu vào sào huyệt của thần
Chết? Dĩ nhiên, vấn đề chính là ái tình, nhưng vấn
đề sản nghiệp không hẳn là phụ. Gia đình nàng thuộc
hàng tỉ phú, song nàng chỉ được chia một phần, cái
mỏ vàng mà phái đoàn Anfa đang tìm kiếm là của riêng
của nàng, trong trường hợp nàng thành công, nàng sẽ
giàu hơn cả những người giàu nhất thế giới như
Howard Hughes và Paul Getty nữa.
- Coi chừng... nếu Sophia khám phá ra mỏ vàng, kẻ
thủ vô danh sẽ không để cho nàng trở về yên ổn.
- Cám ơn anh đã nghĩ đến điều ấy. Quốc tế Khai
khoáng Công ty cũng như ông Sì-mít đã nghĩ vậy nên
chẳng quản tốn kém và khó khăn mời anh đến tận nơi,
đặc trách an ninh cho Sophia. Vả lại, như tôi đã nói
hồi nãy, kẻ địch đụng chạm da thịt nàng cũng chẳng
dễ nào. Hang đá chỉ có một lối ra vào duy nhất, cận
vệ võ trang súng tự động ngồi gác thường trực, ngoài
ra còn có những rô-bô điện tử canh phòng trong đường
kính hai trăm mét, loại rô-bô vỏ thép này đạn bắn
không thủng, nếu dùng đạn bắn chiến xa, nó chỉ bị
lủng một vài lỗ, máy móc của nó không bị hề hấn,
thêm vào đó, bên người nàng còn có ông Hồng Lang võ
nghệ siêu quần, tài xạ kích lại độc nhất vô nhị,
đồng thời con beo vằn đuợc huấn luyện đặc biệt có
thể giết người như mèo giết chuột nữa...
- Con beo vằn? Sophia có con beo vằn giữ mình ư? Tôi
chưa hề trông thấy nó.
- Vì nó được nhốt trong cái cũi riêng, bề ngoài
trông từa tựa cái va-li. Con beo này chỉ nhỏ bằng
con chó bẹt-giê 4, 5 tháng, thân nó dài hơn, chân nó
thấp hơn, song nó lại dữ vô kể và lợi hại vô kể. Nó
thuộc một giống beo xuất xứ từ vùng rừng rậm trung
bộ châu Phi nhiệt đới, giống này nhỏ xíu mà sức mạnh
lại vượt xa cọp lớn. Nó chỉ cân nặng 5, 6 chục kí là
cùng, thế mà nó đánh quỵ như chơi những con thú 2, 3
trăm kí. Nó được một người dạy thú hữu danh huấn
luyện từ ngày 4 tháng, mới từ rừng rậm bắt mang về,
chương trình huấn luyện gồm cách đánh hơi, cách nhảy
vồ yết hầu, và cách giết người bằng ngoạm đứt mạch
máu và dây thần kinh ở cổ. Thường lệ, con beo vằn
này hiền như cục đất, ai vuốt lung, xoa đầu nó cũng
mặc kệ, nhưng hễ cô chủ ra lệnh là nó hành động tức
khắc.
- Nó nghe được tiếng người?
- Dĩ nhiên. Song nó chỉ tuân lệnh Sophia. Nàng bảo
gì, nó nghe nấy.
- Nó đã giết ai chưa?
- Chưa. Nó chỉ mới làm mấy chú cận vệ sợ xanh máu
mặt. Số là con beo vằn nhỏ xíu lại có dáng điệu hiền
lành nên bọn cận vệ tỏ ra khinh miệt, một thằng đánh
bạo nắm đuôi nó kéo chơi, nó gầm gừ thì cả bọn ùa
lại dùng gậy sắt vây đánh. Nó bèn quật ngã thằng đầu
đảng, lần lượt cả bọn đều bị do ván, một tên rút
rúng ra, toan bắn tự vệ thì nó xồ lại, cắn nát tay,
nó sửa soạn vồ yến hầu thì Sophia về đến nơi, nàng
phải quát mắng nó mới chịu tha giết, giá hôm ấy nàng
chỉ về chậm nữa phút đồng hồ nữa là nạn nhân đã bị
con beo vằn cắn nát cuống họng mà chết. Từ đó trở
đi, cả bọn cận vệ và nhân viên Quạ Đen của đại tá
Bani đều sợ con beo vằn hơn cả con nít sợ ông kẹ
nữa.
- Còn anh?
- Tôi chưa có dịp thử lửa với nó, vả lại, tôi tự
nghĩ thử lửa không lại, và bị nó nhá xương rào rạo
là cái chắc.
Văn Bình đoán lầm Bill sẽ lên tiếng thách thức chàng
đấu sức với con beo vằn gieo tai họa. Chàng đã đoán
lầm vì Bill chỉ nói có vậy rồi im lặng trước khi
lảng sang chuyện khác với những câu hỏi vô thưởng vô
phạt như "anh buồn ngủ chưa, thường thường mấy giờ
anh đi ngủ, ban đêm ở xó rừng này buồn nhỉ, chẳng bù
với trung tâm Bombay..."
Văn Bình suy nghĩ miên man sau khi Bill viện cớ bận
việc để cáo từ, trở vào thạch động. Chàng có linh
cảm là phần đông nhân viên trong phái đoàn Anfa đang
còn thức, mặc dầu những ngọn đèn ống đã lần lượt
tắt, và trong cảnh đêm tĩnh mịch tiếng ngáy o o vang
lên. Chàng dựa lưng vào vách đá, bâng khuâng ngắm
khu rừng đen sì, đom đóm lập lòe. Trước cửa hang,
hai cận vệ mặt đen thui, răng trắng nhởn, môi và
lưỡi đỏ hỏn, đang ôm súng gác bên cây đèn bão, ánh
sáng lắc lư. Bên trong, ngay sau cửa hang, còn một
trạm gác khác. Một con chim sẻ cũng khó có hy vọng
len vào thạch động. Phái đoàn Anfa cắm trại giữa
rừng nhưng lại an toàn không kém ở trong căn cứ quân
sự có hầm bê tông cốt sắt, và hàng rào kẽm gai
truyền điện.
Văn Bình bị một thân đồ sộ che khuất, lại ở trong
tối nên được tha hồ quan sát cửa động trong khi bọn
cận vệ không nhìn thấy chàng. Cảm thấy miệng đắng,
chàng móc túi lấy Salem toan hút, song vội quăng
xuống đất khi nghe tiếng chân người bước thật nhẹ
trên con đường độc đạo đầy lá rụng và đất đỏ, cách
nơi chàng đứng chừng 50 mét về phía trái.
Chàng lặng lẽ rượt theo.
Sau khi ra khỏi bụi rậm nhằng nhịt cây leo, chàng
thoáng thấy một bóng đen mà chàng biết chắc là đàn
ông. Song, chỉ trong vòng một phần trăm tích-tắc
đồng hồ, bóng đen bí mất đã nhòa biến vào đêm khuya.
Rượt theo người lạ trong rừng lạ không phải là việc
ai cũng làm nổi. Bóng đen đã quen thuộc đuờng đi
nước bước nên không hề vấp ngã, chàng có cảm tưởng
là bóng đen đang trượt băng, nhanh như tên bắn.
Trong khi ấy, Văn Bình mới đến vùng cao nguyên
Đề-căn lần đầu, chàng phải vận hết nhỡn tuyến dạ
hành để phân biệt, tuy vậy, nhiều lần chàng bị hụt
chân, nếu không đạt tới trình độ thượng thừa về
khinh công, tái lập thăng bằng dễ dàng dầu bị trượt
té, chàng đã nằm còng queo dưới vực.
Bóng đen tiến ra khỏi rừng và đang men theo con
đường đèo ngoằn ngèo lên núi. Giờ đây, trời đã bớt
tối, nhưng chàng vẫn chưa nhìn rõ được phía trước.
Chàng đi sau bóng đen khoảng 15 thước, chàng phải
thở thật nhẹ, vì trong khoảng cách này các võ sĩ am
tường phép luyện công có thể nghe rõ đuợc hơi thở
của đối phương.
Càng lên cao, con đường đá càng thu hẹp lại. Nhưng
Văn Bình bắt đầu nhìn thấy lối đi nhờ sự phản xạ của
những tảng đá lớn. Sợ bóng đen lủi mất, chàng nhích
lại gần thêm nữa. Nương theo tiếng động do gót giày
của bóng đen gây ra, Văn Bình biết chàng chỉ còn
cách bóng đen 5, 6 thước. Tuy chỉ cách 5, 6 mét,
chàng không sợ bị hắn phăng ra. Vì con đường quẹo
trái, vòng phải, lên cao, xuống thấp như chiến hào.
Kể ra, nó không khác chiến hào là bao, vì hai bên
đường là những phiến đá đen, trắng nhẵn như được gọt
bào bằng máy, nối đuôi nhau sừng sững.
Đột nhiên, tiếng chân của bóng đen nghe rõ hơn
trước.
Thì ra con đường độc đạo không ngoằn ngoèo nữa. Mà
trở nên thẳng băng.
Trước mặt Văn Bình, trong ánh sáng hư ảo của đá hoa
cương và cẩm thạch, một cảnh tượng hùng vĩ trải rộng
khiến chàng phải bồi hồi đứng lại, chờ cho bóng đen
đi khuất mới vươn ngực thở một hơi dài.
Trước mặt Văn Bình là một ngôi đền cao vòi vọi, nóc
đền tròn trịa đầu khum khum, bên duới xòe rộng ra
trên cái đế hình tam-giác. Lối kiến trúc mái tháp
này được phổ biến tại Ấn độ, đó là biểu tượng của
lingam và yôni, cái mái tròn sừng sững trong tầm mắt
Văn Bình được xây đắp rất khéo nên khỏi cần là nhà
tiểu thuyết giàu tưởng tượng chàng cũng đã hình dung
ra những bộ phận thiết yếu ngàn đời của tình yêu nam
nữ. Nhưng Văn Bình băng rừng đến đây giữa đêm khuya
thanh vắng không phải để chêm ngưỡng lối kiến trúc
khích dục. Chàng cốt theo sau bóng đen xem hắn đi
đâu.
Chàng nín hơi, quan sát tứ phía. Ngôi đền trắng tọa
lạc trên sườn núi thoai thoải 30 độ, mái trắng nhô
thật cao song vẫn chưa cao bằng những ngon cây bao
phủ. Vì vậy, ngôi đền rất đồ sộ mà người đứng xa
không thể nhìn thấy.
Chỉ có một lối lót đá dẫn vào đền, còn những phía
khác bị cành cây che khuất. Chàng ngần ngừ một lát
trước khi đi vòng ra hông ngôi đền. Chung quanh đền
một bức tường cao bao bọc. Văn Bình rún chân là vọt
được lên trên, chàng gieo người xuống bên trong, nhẹ
nhàng như chiếc lá rụng.
Chàng có cảm tưởng đây là ngôi đền bỏ hoang, từ
nhiều năm nay không ai đến cúng tế. Bỏ hoang, vì lau
lách mọc đầy, nhiều chổ lút đầu người. Lại gần,
chàng mới thấy nhiều mảng tường bị sạt và bậc cấp
lún sâu xuống đất núi.
Chàng thoáng nghe tiếng người, không phải một người
mà là nhiều người từ trong đền vọng ra. Chàng men
theo bụi rậm tiến lên. Đến trước một khung cửa trống
toang hoác, chàng ngồi thụp xuống. Phía sau khung
cửa trống là chính điện của ngôi đền. Chàng thấy một
giãy tượng đá to lớn, đàn ông và đàn và xen kẽ nhau,
cùng nắm tay nhau và cùng ngoảnh mặt ra ngoài. Đặc
điểm của những pho tượng lớn bằng người thật này là
sự trần truồng.
Toàn thể đều được tạc trần truồng trong đá. Văn Bình
có thể nhìn thấy nụ cười hân hoan trên miệng các pho
tượng đàn ông, và những nét đăm chiêu kỳ lạ của các
pho tượng đàn bà. Sở dĩ mắt chàng không còn bị bóng
đêm ngăn cản là vì trong chính điện có một ngọn nến.
Một cây nến hồng to bằng cánh tay người đang cháy
bập bùng giữa ngôi nhà hoang vu.
Và phía sau cây nến hồng là một cô gái. Cô gái này
chỉ trạc 12, 13 tuổi là cùng. Nàng mặc quần áo vàng
mỏng dính, phơi lộ tấm thân đồng hun cân đối. Căn cứ
vào khuôn mặt thì nàng rất trẻ, nhưng nếu căn cứ vào
những đường cong uyển chuyển nàng đã đến tuần cặp
kê.
Trái tim của Văn Bình như đứng hẳn lại, không chịu
đập nữa. Cô gái đang uốn éo trên cái bục đá, mùi
trầm hương, mùi hoa dại, quyện gió ngào ngạt. Văn
Bình ngây ngất ngắm cô gái mở rộng hai vạt áo
choàng, vẫy lên như cánh bướm rồi bắt đầu múa nhảy.
Đối với những người quen sống ở Tây-phương thì cảnh
thoát y huyền ảo chỉ có thể tìm thấy trong các hộp
đem, ở đó cũng có những ngôi đền, những bộ áo bằng
kim tuyến voan, những cô gái măng tơ, những cây đèn
cầy leo lét thay cho đèn điện ngàn nến, nhưng chỉ là
giả tạo. Cảnh tượng đang diễn ra trước mắt Văn Bình
là cảnh tượng huyền ảo thật sự, thiết tưởng Lưu
Nguyễn nhập Thiên Thai ngày nọ cũng khó thể xúc động
hơn chàng. Cô gái thoát y trên bục đá, giữa chính
điện hoang vu của ngôi đền hoang vu, không múa những
điệu thông thường như Văn Bình thường mục kích trong
các trung tâm dạ lạc giựt gân. Những tiết vũ của
nàng đều nhuộm vẻ thoát tục khiến chàng lâng lâng,
hồn chàng như bay ra khỏi thân thể mà hòa nhập vào
không gian thanh khiết vô tận.
Thật kỳ lạ... trong hộp đêm, môn vũ thoát y lôi cuốn
được dạ khách là do tiếng nhạc trập trùng, đằng này
tất cả đều chìm vào im lặng, cô gái không thốt ra
một tiếng, Văn Bình chỉ nghe hơi thở rồn rập của
mình và tiếng vải sột soạt, tiếng leng kenh thánh
thót của những cái khánh nhỏ xíu bằng vàng đeo ở hai
cổ chân nàng.
Giờ phút này, Văn Bình mới biết lời căn dặn của ông
Hoàng rất đúng. Từ lâu, ông tổng giám đốc đã kể
chàng nghe về nghệ thuật múa vũ hớp hồn của những cô
gái Ấn độ bán mình cho thần linh, gọi là đevađasi
hoặc ganika. Bombay là nơi có nhiều điếm-thần nhất,
họ có đặc tài mê hoặc đàn ông, tuy nhiên trên cao
nguyên Đề-căn có một loại điếm-thần độc nhất vô nhị,
ngắm họ múa là đàn ông có trái tim bằng thép cũng bị
chinh phục dễ dàng, không những họ có ma thuật trong
điệu múa, ngay cả trong phòng the kín đáo, ma thuật
thỏa mãn dục tình của họ còn đuợc liệt vào hạng
thượng thừa nữa.
Theo lời ông Hoàng, khi nào bắt bồ với đẳng cấp
điếm-thần thượng thừa này Văn Bình phải coi chừng.
Vị họ am tường một phương pháp vô tiền khoáng hậu,
đàn ông dày công trận mạc đến với họ thường bị thảm
bại trong vòng 5, 10 phút, và sau đó phải nghỉ ngơi,
tẩm bổ hàng tuần, đôi khi hàng tháng mới phục hồi
được phong độ.
Phương pháp bách chiến bách thắng yêu đương này là
một siêu hình thức yoga. Người ta gọi là tan-tờ-rít
yoga. Các cơ quan điệp báo phía sau bức màn sắt,
thoạt đầu là GRU sô viết, sau đến Quốc tế Tình báo
Sở Hoa lục, đã lần lượt du nhập bí thuật yoga làm
tình để giảng dậy cho nữ nhân viên. Trong quá khứ,
Văn Bình đã hơn một lần so tài với nữ nhân viên điệp
báo địch thông thạo bí quyết làm tình. Và hơn một
lần Văn Bình đã bị thất điên bát đảo, nhưng rốt cuộc
chàng vẫn thắng.
Tuy nhiên, so sánh với điếm-thần ở vùng cao nguyên
Đề-căn thì các nữ điệp viên này chỉ mới là đàn em
hạng bét. Giờ phút gay cấn này, Văn Bình đang ngồi
đối diện một điếm-thần. Chàng rán trấn tĩnh để khỏi
bị mê hoặc, song sự mê hoặc cứ từ từ thấm vào tạng
phủ chàng. Chàng muốn rút lui vậy mà hai chân cứ
chôn sâu xuống đất, chàng đành há hốc miệng theo dõi
màn vũ tế thần của người đẹp ganika cách chàng gần 5
thước, dưới ánh đèn cầy bập bùng.
Ganika là điếm-thần, vì theo phong tục địa phương,
họ là vợ của thần Tình yêu Shiva. Cha mẹ thường
bán-khoán con gái cho thần, và những bông hoa biết
nói thơ ngây này được nuôi nấng trong đền, dạy cách
múa, cách làm tình, và dĩ nhiên họ phải biểu diễn
những điệu đã hấp thụ với tu sĩ giữ đền, và dần dà
với khách thập phương. Mỗi chuyến ghé thăm Ấn độ,
Văn Bình đều không quên ghé thăm những ngôi đền có
điếm-thần, song chàng chỉ gặp những cô gái có tài
nghệ và nhan sắc trung bình, cho nên chàng hằng khao
khát tìm được của lạ.
Cô gái quần áo vàng mỏng dính, phơi lộ tấm thân đồng
hun cân đối, đang kiễng chân trên bục, cánh tay giơ
khỏi đầu và chập vào nhau. Nàng xoay tròn, những bộ
phận nở nang trên thân thể nàng rung chuyển như bên
trong được truyền điện. Và trong khi xoay tròn nàng
cởi bỏ tấm áo choàng bằng voan kim tuyến. Trong
khoảnh khắc, nàng khỏa thể hoàn toàn, điệu múa của
nàng trở nên gấp gáp hơn, cuồng loạn hơn.
Văn Bình đang say mê bỗng giật mình, bàng hoàng. Một
tiếng kêu vừa xé toang màn đêm u tịch.
Trời ơi!
Tiếng kêu "trời ơi" phát xuất từ một góc tối của
chính điện. Ngọn hồng lạp chỉ chiếu sáng được một
phần của bục đá, còn tất cả ngôi đền đều chìm ngập
trong bống đêm mờ mịt. Văn Bình giật mình vì tiếng
kêu này là của một người đàn bà.
Và là một người đàn bà quen thuộc.
Chàng nhô đầu ra khỏi đám lau lách để nhìn cho kỹ.
Ngay khi ấy một bóng đàn bà mặc áo hồng phủ kín từ
đầu xuống chân như áo cưới lẹ làng từ góc đền chạy
ra trước bục đá, cô gái lõa thể đang oằn oại trông
thấy vội lùi dần, lùi dần một cách kính cẩn rồi biến
mất.
Người đàn bà mặc áo hồng nhảy lên bục, và bắt đầu
múa nhảy. Nàng trình diễn không dẻo bằng cô gái
điếm-thần mặc áo vàng, nhưng sau làn voan hồng,
những đường cong của nàng tỏ ra chín mùi hơn, và cử
chỉ khêu gợi của nàng tỏ ra lõa luyện hơn. Một lần
nữa, trái tim Văn Bình lại ngưng đập.
Ngưng đập vì trên bục đá nhẵn thín, người đàn bà
choàng áo hồng vừa nhảy vừa thốt ra nhiều tiếng thở
dài. Tiếng thở dài của nàng không phải là tiếng thở
dài biểu lộ chán chường, hoặc thất vọng. Mà đây là
tiếng thở dài độc đáo của phụ nữ muôn thuở trong cơn
hoan lạc. Phụ nữ Ấn nổi danh từ đông sang tây về
thuật thở dài quyến rũ. Theo truyền thuyết, có 8
loại âm thanh thở dài khác nhau mỗi khi tối lửa tắt
đèn. Nhưng theo một cuốn tình thư bất hủ thì có 5 âm
thanh thở dài tất cả, mỗi âm thanh giống với tiếng
thở dài ái ân của một loài chim ở Ấn độ, đó là những
tiếng hân hân, hin hin, ha ha, sân sít và tát tát...
Tùy theo mực độ của sự hoan lạc, người đàn bà sẽ thở
dài hân hân hay tát tát...
Người đàn bà mặc áo hồng thở ra một loạt âm thanh
sân sân, sít sít và tát tát san những tiếng "trời
ơi" nửa nũng nụi, nửa van xin... Văn Bình phải nắm
chặt bàn tay để khỏi thốt theo tiếng "trời ơi", vì
tấm áo choàng hồng vừa được hất lên trong nháy mắt
để lộ làn da và nhất là khuôn mặt mà chàng đã có dịp
chiêm ngưỡng.
Khuôn mặt của nàng chỉ hé ra một mảng nhỏ xíu song
con mắt quan sát thành thạo của Văn Bình đã có thể
suy dẫn ra nàng là ai. Lòng chàng hồi hộp lạ thường,
chàng muốn kêu lên "trời ơi", vì sự kinh ngạc vừa
đến với chàng đã lớn hơn nhiều sự kinh ngạc trong dĩ
vãng.
Vì điều chàng không hề ngờ tới, không dám ngờ tới,
lại đã xảy ra: người đàn bà múa nhảy trên bục đá
trong ngôi đền vắng, và sửa soạn lõa thể để làm tình
theo cổ tục tôn giáo lại là nữ tiến sĩ địa chất học,
trưởng phái đoàn Anfa, giai nhân lai Trung hoa, Hồng
Nương...
Điệp vụ chàng có bổn phận thực hiện ở Bombay đã mở
đầu bằng đàn bà đẹp, và tình yêu sôi nổi. Đến khi
gặp Sophia và Hồng Nương, chàng đinh ninh màn bí mật
đã được vén kéo. Té ra, phía sau tấm màn này đang
còn nhiều tấm màn bí mật khác. Chàng có thể nghi
Hồng Nương là đầu mối cho những chuyện kinh thiên
động địa, song chưa bao giờ chàng dám nghi nàng đến
cao nguyên Đề-căn để múa khoát y ban đêm trong một
ngôi đền hoang phế...
Trên bục đá, ánh hồng lạp mỗi lúc một sáng. Hồng
Nương đã mở rộng cái áo choàng hồng. Nàng rú lên một
tiếng dài rồi giựt đứt hết những dây móc mỏng mảnh
còn đính cái áo choàng hồng vào vai nàng, xé toạc
ra, ném vứt tứ tung trên đất. Nữ tiến sĩ địa chất
Hồng Nương đã khỏa thân hoàn toàn.
Và nàng nghỉ múa, mắt hướng về góc trái của chính
điện. Luồng nhỡn tuyến của nàng bắn ra những tia
thèm muốn hừng hực, điều này chứng tỏ nàng đang chờ
đợi.
Dĩ nhiên nàng chỉ có thể chờ đợi đàn ông. Khi ấy
lòng Văn Bình cũng hừng hực sôi như lửa đốt. Chàng
muốn nhảy khỏi bụi rậm để kéo vòng tay mời mọc của
Hồng Nương vào ngực chàng. Song chàng cố dằn lòng,
hai mắt nhắm lại để khỏi mục kích quang cảnh khích
động, miệng thở ra nhè nhẹ để xua đuổi những phân tử
thán khí còn đọng trong buồng phổi làm thần trí
chàng bị u ám.
Cũng may Văn Bình phải chịu cực hình không lâu.
Người đàn ông mà Hồng Nương chờ đợi đã tới. Thật ra,
hắn đã có mặt trong chính điện từ lâu, có thể hắn
đến một lượt với nàng, nhưng đã núp lùi trong bóng
tối, và chỉ xuất hiện sau khi điệu vũ tế thần đã
kích thích nàng cực độ.
Trước đó 5 phút Văn Bình đã vô cùng sửng sốt vì cô
gái mặc áo choàng hồng múa lõa thể là Hồng Nương.
Nhưng giờ đây chàng còn sửng sốt hơn nữa.
Sửng sốt đến nỗi cuống họng chàng khô cứng, tay chân
chàng trở thành bất động như bị tê liệt. Ông tổng
giám đốc Hoàng là nhà lãnh tụ không hề biết sửng sốt
song nếu ông ở vào hoàn cảnh như chàng thì cũng phải
sửng sốt. Sửng sốt vì gã đàn ông được Hồng Nương chờ
đợi trong cơn khao khát xác thịt cuồng loạn lại là
Hồng Lang.
Phải, hoàng tử của "lòng em" đối với Hồng Nương lại
là anh em ruột của nàng...
Tình thư Ấn độ gồm 64 phương pháp lôi cuốn phụ nữ,
chỉ nhìn lối bước, cách giang tay và nghệ thuật bộc
lộ ái tình bằng nét mặt của Hồng Lang. Văn Bình đã
biết hắn am tường trọn bộ tình thư. Trong giới giang
hồ, Văn Bình được tôn làm đàn anh, và sự suy tôn này
không lấy gì làm quá đáng, tuy vậy, đứng trước Hồng
Lang chàng phải thành thật nhìn nhận chỉ đáng làm em
hắn. Làm em út của Hồng Lang về phương diện ái tình.
Ngay trong phút "ra quân" hắn đã áp dụng những
phương pháp ôm hôn bay bướm nhất của kinh điển Kama
Sutra. Kinh điển này có 4 phương pháp ôm hôn như dây
leo quấn thân cây, ôm hôn như trèo cây cao, ôm hôn
như hột mè dính vào hột cơm, và ôm hôn như nước trộn
với sữa, thì Hồng Lang đã mang ra biểu diễn cả 4.
Hồng Nương hoàn toàn tuân theo ý muốn của gã đàn ông
lão luyện, nàng biến thành viên bột dẻo ngoan ngoãn
trong bàn tay nhào nặn điêu luyện. Và biểu diễn xong
phương pháp ôm hôn, Hồng Lang còn làm Văn Bình ngơ
ngẩn và 4 phương pháp cọ sát khác của kinh điển Kama
Sutra nữa, đó là hôn đùi non, hôn đan điền, hôn ngực
và hôn trán. Giai nhân Hồng Nương nằm gọn trên hai
cánh tay lực lưỡng của gã đàn ông, và như người rước
lễ hắn từ từ bước xuống bục đá, từ từ biến vào bóng
tối phía sau chính điện.
Hắn bế nàng vào phía sau ngôi đền để làm gì, Văn
Bình đã biết mặc dầu bóng tối không cho phép chàng
nhìn thấy. Vả lại, thanh niên khờ khạo chưa nếm mùi
đời cũng đã biết huống hồ lọc lõi như chàng. Lẽ ra
hành động của Hồng Lang phải làm Văn Bình gia tăng
thèm muốn xác thịt, nếu chàng không thể xuất đầu lộ
diện để tranh giành người đẹp thì ít ra chàng cũng
phải ghen tuông ngấm ngầm trong lòng.
Nhưng không hiểu tại sao khi ấy ngọn lửa ghen tuông
vừa nhóm lên lại đã tắt phụt. Từ thái độ sửng sốt,
Văn Bình đổi sang phẫn nộ. Họ là anh em ruột mà yêu
đương nhau như vợ chồng - có lẽ còn mặn nồng hơn cả
vợ chồng trẻ hưởng tuần trăng mật nữa - nghĩa là họ
đã ngang nhiên phạm tội loạn luân. Văn Bình đã quen
với nếp sống đạo lý lỏng lẻo, song le trong thâm tâm
chàng vẫn còn sót lại bản sắc á-đông thuần túy.
Chàng sẵn sàng chấp nhận mọi sự lỏng lẻo, như sự
lỏng lẻo gia đình ở các quốc gia Bắc Âu, con gái
được tự do thí nghiệm xác thịt với con trai, hoặc sự
lỏng lẻo trong sinh hoạt của giới híp-py thế giới
chung chạ đồ đạc, chung chạ ái tình, dùng sự hưởng
lạc phóng túng và ma túy để phản đối xã hội. Nhưng
chàng không thể chấp nhận được sự loạn luân.
Mặt Văn Bình đỏ gay. Trời khuya lành lạnh, sương mù
bao phủ ngôi đền và đám lau lách len lỏi vào da thịt
chàng, vậy mà Văn Bình lại cảm thấy châu thân nóng
ran. Hồng Lang đã bế Hồng Nương đi đâu không biết.
Ngôi đền khá rộng, ngọn đèn cầy lại đã cháy đến khúc
cuối cùng nên tìm ra nơi hắn lập tổ ấm không phải là
dễ...
Văn Bình kiễng chân rồi lại thụp xuống. Giác quan
thứ sáu của chàng vừa ghi nhận được một sự hiện diện
nguy hiểm. Sự hiện diện này có lẽ đang ở sau lưng
chàng.
Chàng vội quay lại.
Đối điện chàng là một miệng cười nham nhở. Và một
giọng nói đầy khinh bạc:
- Anh cũng bỏ ngủ để ra đây nhìn trộm người ta làm
tình ư? |
|
| |
|
Xin các bạn vui lòng nhấn
chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai! |
|
 |
| (TRUYỆN
TRINH THÁM) |
| Join
Cõi Thiên Thai's Mailing List To Receive Updates &
News - (Recommended for people who live in Viet Nam) |
|
|
| Last
Update: December 21, 2002
This story has been read (Since December 21, 2002):
|
|  |
| This
page is using Unicode font - Please
download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail: [email protected]
|
|