|
COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK |
|
 |
| Please
click the banner to support Coi Thien Thai ! |
|
 |
TRUYỆN TRINH THÁM
- Z28 |
|
HẬN VÀNG ẤN ĐỘ |
| Tác
giả: Người Thứ Tám |
| [Chương
1][Chương
2][Chương
3][Chương
4][Chương
5][Chương
6][Chương
7]
[Chương
8][Chương
9][Chương
10][Chương
11][Chương
12] |
|
Chương 6:
Gã Đàng Ông Hào Hoa |
|  |
Thường lệ, khi gặp nạn bất thần,
người ta hay buột miệng kêu chết. Thậm chí cô gái
ngây thơ dẫm nhằm con kiến cũng kêu chết. Vì vậy Văn
Bình không nghĩ đến can thiệp thần tốc sau tiếng kêu
thất thanh của cô gái thân hình nảy nở và khêu gợi
tự nhận là nữ tỉ phú Sôphia.
Sự trì chậm của chàng đã mang lại hậu quả tai hại.
Một phát súng thứ hai nổ vang. Lần này, mọi người đã
nghe quen tai nên tiếng nổ có vẻ nhỏ bé hơn lần
trước.
Song đối với điệp viên Z.28 nó lại kêu lớn lạ thường.
Nó ngân dội trong óc chàng như thể bom chuỗi ghê rợn
của pháo đài B-52 vừa rớt nổ ngay bên cạnh. Khỏi cần
nhìn cô gái đang giãy giụa trên nền nhà, Văn Bình đã
biết là viên đạn thứ hai này được giành riêng cho
nàng. Phát thứ nhất mới xuyên bả vai nên nàng còn
sống, phải chờ phát thứ hai - phát ân huệ - được bắn
trúng ngực, nàng mới chịu buông xuôi hai tay, miệng
há rộng cố đớp nuốt những phần tử dưỡng khí thần
tiên, trước khi thở hắt ra một tiếng ngắn.
Một gã hidờra mặc đồ trắng rộng thùng thình từ góc
phòng hùng hổ chạy lại. Trên tay hắn, miệng súng còn
bốc khói nghi ngút. Hắn chúc đầu súng xuống, nghiến
răng bóp cò lần nữa. Khi ấy hắn đã ở gần Văn Bình.
Chàng khoèo chân nhẹ là hung thủ bổ ngửa.
Nhưng chàng không có phản ứng. Cô gái đội lốt Sophia
đã chết, không phép lạ nào của loài người có thể cứu
nàng sống lại. Chàng không có phản ứng vì muốn đợi
xem đại tá Bani sẽ xử trí ra sao. Chàng thấy Bani
luống cuống, bàn tay thọc vào túi quần rồi rút ra,
sau cùng luồn dưới nách mới tìm thấy khẩu súng tùy
thân. Tuy nhiên, có khí giới đàng hoàng trong tay mà
Bani vẫn chưa hết luống cuống, khiến chàng có cảm
tưởng hắn đang say mèm vì rượu khoái lạc bờ-han.
Gã hidờra bắn phát thứ ba. Viên đạn bị hóc, hắn nổi
xung, quăng khẩu súng vào cái đôn xứ kêu choang, rồi
tay bưng đầu le te chạy ra ngoài.
Văn Bình chặn hắn lại, nắm ngực hắn, giọng đe dọa:
- Mày chạy đi đâu?
Gã hidờra run cầm cập:
- Tôi sợ quá, sợ quá!
- Tại sao mày sợ?
- Tôi lỡ giết người.
- Ai cho phép mày bắn chết cô ta?
Gã hidờra lắc đầu lia lịa:
- Tôi không biết. Tôi không biết. Tự nhiên súng nổ...
Đại tá Bani vừa lấy súng ra khỏi bao da đeo dưới
nách lại trù trừ cất vào trong. Văn Bình quay lại
hỏi:
- Ông nghĩ sao?
Bani đáp:
- Theo tôi, thái độ của hắn không vô lý. Hắn là cận
vệ thân tín của tôi, trong trường hợp tôi bị uy hiếp
hắn có trách nhiệm tìm mọi cách cứu tôi. Vả lại, nếu
hắn không nổ súng thì cô ấy cũng nổ súng. Nhưng dầu
sao hắn chỉ nên bắn nàng bị thương thì hơn.
- Hắn đã cố ý bắn chết.
- Từ nãy đến giờ, tôi băn khoăn là vậy. Cô gái kia
bị bắn chết, chúng ta mất đi một nhân chứng, một
xuất xứ tin tức quan trọng. Sự chủ tâm của hắn bắt
tôi phải nghi ngờ. Song ngược lại, nếu hắn không nổ
súng, tôi lại cho hắn là kém trung thành.
Văn Bình xô nhẹ, gã hidờra ngã chúi vào chân tường.
Nạn nhân nằm mọp mấy phút mới dậy được. Không khí
trong phòng có vẻ ngột ngạt. Gã hidờra lấm lét ngó
đại tá Bani và Văn Bình rồi lủi thủi ra cửa.
Trong phòng chỉ còn lại hai gã vệ sĩ hidờra phốp
pháp, làn da đen thui như tượng đồng đen, Bani ngoắt
tay đuổi hết ra ngoài. Văn Bình châm thuốc ngửa cổ
thở một hơi, Bani cất tiếng phá màn im lặng ngột
ngạt:
- Một lần nữa tôi xin ông cảm phiền.
Văn Bình nghiêm giọng:
- Ông đã gặp cô Sophia chưa?
Hắn đáp, giọng yếu xìu:
-Thú thật là chưa. Trong khi tôi đi dự hội Lửa ở xa
Bombay thì cô Sophia đến đây. Chẳng giấu gì ông, đời
sống ở Ấn Độ luôn luôn phẳng lặng, chưa hề có chuyện
lớn nên từ nhiều tháng nay tôi rất nhàn rỗi, và để
giết thời giờ tôi phải uống rượu và chơi bời. Đàn
ông chơi bời là thường, phải không ông? Tôi chỉ công
nhận một nhược điểm, ấy là say sưa tối ngày. Về đến
văn phòng tôi đang còn chếnh choáng, cho nên...
- Ông sai đàn em giả làm ông để đón tiếp tôi?
- Vâng. Thằng em sinh đôi của tôi thay mặt tôi rất
thường. Nhiều khi nó về thủ đô Tân Đề Li nhóm họp
với thượng cấp mà chẳng ai khám phá ra. Ông là người
đầu tiên biết rõ bí mật.
- Và em ông sai cô gái giả làm Sophia?
- Thưa không. Tôi vừa chân ướt chân ráo về đến trụ
sở, chưa kịp rửa mặt, thay đồ thì có điện thoại gọi
cho tôi, người gọi xưng là Sophia. Thượng cấp dặn
tôi phải nỗ lực giúp đỡ phái đoàn khoa học Anfa, và
đặc biệt giành mọi sự dễ dãi riêng cho nữ tỉ phú
Sophia, do đó, ngay sau khi nàng gọi dây nói tôi ra
xe lái thẳng đến khách sạn để hội kiến với nàng.
- Ông đã gặp nàng trong khách sạn?
- Không. Nàng chờ tôi trong xe hơi, đậu phía trước.
Nàng nói là không thể tiếp tôi trong khách sạn vì sợ
địch bắt cóc nàng. Nàng cho biết là tính mạng nàng
bị đe dọa trầm trọng, nàng cần tôi bảo vệ.
- Sau đó nàng theo ông về văn phòng?
- Vâng. Đúng ra, tôi mời nàng. Nàng vừa tới văn
phòng tôi được một lát thì gặp ông.
- Nàng chưa nói gì với ông?
- Chưa.
- Trước kia, ông đà liên lạc lần nào với cô Sophia
chưa?
- Chưa. Đây là lần thứ nhất. Tôi chưa hề giáp mặt.
Cũng chưa có tấm hình nào của nàng. Vì vậy tôi đinh
ninh cô gái gọi điện thoại và chờ tôi trước lữ quán
là nữ tỉ phú Sophia.
- Ông đà gặp tình nhân nàng chưa?
- Xin lỗi, chưa.
- Còn Hồng Nương?
- Dĩ nhiên là rồi, Hồng Nương đến Bombay từ hai ba
tuần nay. Nàng hoạt động tại cao nguyên Đề căn một
thời gian rồi trở về đây.
- Tôi muốn tiếp xúc ngay với Hồng Nương.
- Vâng, tôi xin làm ông vừa ý.
Đại tá Bani lộn vào phòng giấy. Trước khi quay số
điện thoại, hắn không quên tợp một hớp rượu cay
nồng. Rượu bờ-han đã biến thành một phần của đời
hắn. Cử chỉ nâng niu chai rượu một cách trịnh trọng
chứng tỏ hắn là đệ tử trung thành hết mực của thần
Lưu Linh. Hạng đàn ông say sưa như hắn khó thể là
thủ lãnh điệp báo đắc lực. Chàng bỗng băn khoăn: tại
sao Bani trèo được tới cấp đại tá, và là đại tá Phản
gián? Tại sao ông Hoàng lại bắt chàng hợp tác với
một kẻ dài lưng tốn vải, rượu chè be bét để tìm manh
mối một điệp vụ quan trọng?
Bani khỏi phải tiêu phi nhiệt lượng vì hắn chưa kịp
gọi, điện thoại đã reo leng keng giùm hắn. Và người
ở đầu giây bên kia cũng là người hắn sửa soạn gọi.
Mắt hắn vụt sáng:
- Vâng, tôi là Bani, đại tá Bani đây. Chào bà... à,
chào cô, thưa... cô là cô Sophia... vâng, chào cô...
hân hạnh được hầu chuyện cô...
Miệng hắn tuôn ra hàng tràng tiếng chào hỏi khách
sáo. Văn Bình khoan thai hút thuốc lá. Bani tiếp tục
vâng dạ một hồi. Văn Bình cảm thấy thương hại hắn.
Hắn có thái độ khúm núm của anh tùy phái hạng bét
đứng trước cụ tổng giám đốc quyền uy, chức trọng
nhứt nhì vũ trụ. Tuy Sophia không có mặt trong
phòng, đại tá Bani cũng khom lưng như thể nàng đang
ban lệnh cho hắn.
Rồi hắn rón rén gác máy điện thoại, như thể tiếng
động lớn làm người đối thoại bị bực bội. Hắn xoa
tay, nói với chàng:
- Mời ông, cô Sophia đang đợi.
Bani quay bước vội vàng, giày hắn suýt dẫm phải cánh
tay duỗi thẳng của cô gái nảy nở đội lốt nử tỉ phú
Sophia. Nàng đã chết hẳn, cặp mắt mở rộng, như chứa
đầy oan ức, má nhuộm đỏ thân áo. Bani tất tưởi tránh
sang bên. Văn Bình nhận thấy nét mặt hắn hơi thay
đổi, hắn có vẻ luyến tiếc một cách thành thật.
Hắn cúi nhìn chăm chú xác chết rồi buột miệng:
- Uổng ghê... Kiếm được người đẹp pát-mi-ni trong
lúc này không phải dễ!
Kể ra Văn Bình cũng đồng ý với hắn là cô gái đội lốt
Sophia đã thiệt mạng rất uổng. Cho nên khi nghe hắn
than thở chàng tán thành ngay:
- Ừ, nàng đẹp thật.
Bani liến thoắng:
- Dĩ nhiên, đàn bà pát-mi-ni bao giờ cũng đẹp. Đẹp
ngoài đã đành, họ còn đẹp cả trong nửa.
Danh từ pát-mi-ni làm Văn Bình ngẩn người Bani bèn
cắt nghĩa:
- Xin lỗi ông nhé. Ông là người ngoại quốc nên không
hiểu được phụ nữ nước tôi được chia làm 4 loại căn
cứ vào tính tình. Hát-ti-ni là loại người thấp, thân
thể to ngang, môi dày, cổ cong giọng nói khàn khàn,
da thường trắng sữa, chúng tôi mệnh danh là phụ nữ
voi, về phương diện làm tình thì khỏe như voi, đàn
ông ít ai kham nổi, phần vì thiếu sức lực song phần
khác vì đàn bà-voi tính hay cáu bẳn, không dịu hiền.
Loại san-ki-ni tức đàn bà - vỏ ốc thì da thịt luôn
luôn nóng bỏng, ngực nở nang song nhũ hoa lại nhỏ,
tay chân mỏng mà dài, và đặc biệt là chuyên nhìn
trộm bằng đuôi mắt. Loại đàn bà - vỏ ốc yêu vũ bão,
mỗi khi ân ái thường bấu móng tay làm rách thịt đàn
ông, cho nên ít được đàn ông sủng ái bằng loại
nghệ-nữ.
- Họ là nữ nghệ sĩ?
- Thường thường họ hoạt động trong cách ngành nghệ
thuật, thân hình họ không cao, không thấp, không
béo, cũng không gầy, tóc đen nhánh, da dẻ mềm mại,
người ít mỡ, ngực cứng nhọn, mông tròn trịa, khi ôm
ấp đàn ông thì tỏa ra một mùi hương độc đáo như
hương mật ong rừng. Loại này được gọi là sit-ti-ni.
Khá hấp dẫn nhưng chưa hấp dẫn bằng pát-mi-ni, tức
là đàn bà hoa sen. Sở dĩ họ mang tên liên-nữ là vì
hương da thịt của họ như thể được ướp hương sen, và
bộ phân yêu đương của họ chớm nở như búp sen, họ có
làn da mát rượi, mắt sáng và ướt, ngực nở, bụng lép,
gióng nói thánh thót như chim sơ ca, và lối đi uốn
éo như rắn thần... Tôi than thở là vì vậy. Trong số
một ngàn đàn bà, 1 nhiều lắm là có từ 5 đến 10 người
hoa-sen.
Đang nói thao thao bất tuyệt, bỗng đại tá Bani nín
bặt. Hắn khoát tay ra lệnh cho bọn cận vệ hidờra:
- Mang xác chết đi. Còn đứng đực ra đấy làm gì nữa?
Văn Bình ung dung trèo lên chiếc xe Rolls cao lêu
nghêu và vuông vức cái hộp, sơn màu đen bóng. Chàng
từng chơi xe Rolls nên không lạ gì giá cả. Với số
lương đại tá – mà lương bổng ở Ấn lại quá thấp –
Bani phải nhịn ăn, nhịn mặc hàng chục năm mới đủ
tiền tậu xe Rolls. Mà có phải xe Rolls hạng bét cho
cam...
Chiếc xe đang chở Văn Bình đến nhà Sophia thuộc loại
Rolls-Royee thượng hạng.
Công ty Rolls chỉ sản xuất hàng năm hai ngàn chiếc
xe, và chỉ sản xuất 4, 5 kiểu xe khác nhau, kiểu rẻ
nhất cũng đắt ngang 10 cái xe DS của Pháp, còn kiểu
đắt nhất bằng giá tiền 15 cái DS. Văn Bình không
thiếu tiền song trước những lời đàm tiếu chàng chưa
dám léo hánh đến kiểu Phantom VI mặc dầu chàng mê
thích kinh khủng. Tuy nó cao gần 1,8 th, và dài trên
6 thước..., dài hơn cả xe Hoa Kỳ hạng dài, nó lại
phóng nhanh như tên bắn, và chạy rất êm, nghe vừa êm
tai, lại ngồi vừa êm dít nữa.
Văn Bình hít hà:
- Xe đẹp quá!
Đại tá Bani cười:
- Nhưng cái hơi cũ. Kiểu Phantom VI năm nay được gắn
thêm một loại tủ lạnh đặc biệt, điện thoại và máy
truyền hình cũng đặc biệt. Ông tính, tôi thức đêm
nhiều, xương sống luôn luôn mỏi rừ, phải ngồi xe
Rolls mới khỏi đau lưng.
- Ai cũng muốn bảo vệ xương sống, nhưng trước hết
phải có tiền.
- Ồ, tưởng gì chứ tiền thì...
Đại tá Bani không nói hết câu. Hắn ngưng lại có lẽ
vì biết hớ. Hắn giả vờ quay mặt ra ngoài. Văn Bình
cũng giả vờ không quan tâm đến thái độ khả nghi của
hắn. Chàng dựa lưng, duỗi chân thẳng băng, điềm
nhiên thưởng thức khói thuốc Salem bạc hà.
Xe Rolls gắn toàn kiếng xanh, tứ phía lại buông rèm
màu tím sẫm, nên Văn Bình không thể nhìn thấy bên
ngoài. Khi chàng nghe tiếng kèn và tài xế thắng lại
chàng mới biết là đến nơi.
Gã vệ sĩ ngồi băng trước thót xuống, cung kính mở
cửa sau. Trời đã chuyển chiều. Gió mát quạt vào mặt
Văn Bình. Thì ra xe hơi đã đưa chàng đến gần bờ
biển.
Bani hỏi chàng:
- Ông dễ chịu không?
Chàng chưa đáp thì hắn đã nói tiếp:
- Ở đây gần biển nên luôn luôn có gió mát. Cô Sophia
không trọ tại lữ quán, đây là ngôi nhà mà chúng tôi
thuê riêng trên đại lộ Warden Road. Nhà khá đẹp, và
gồm đầy đủ tiện nghi, phía sau là biển Á-rập, ông
chỉ nghỉ lại một đêm là không trở về nổi.
- Ông sợ tôi bị ám sát ư?
- Thôi, ông đừng giả vờ nữa. Tôi nói ông không trở
về nổi vì ban đêm dọc bãi biển luôn luôn có những
thú vui thần tiên.
Không có gì được Văn Bình bằng ưa thích "những thú
vui". Chàng vui vẻ đến Bombay vì thành phố này có
những thú vui thần tiên lạ lùng nhất. Chàng đã nghe
nói đến Brothel Row, và Golden Lane, với gái chơi
hàng ngàn, vời hàng ngàn hình thức tiêu khiển khác
nhau, đặc biệt là con đường Trimbak Parsham với giá
tiền giải sầu rẻ nhất nhì thế giới, tính sang tiền
Việt, chỉ độ hai, ba chục đồng hoặc đắt tiền nhất
nhì thế giới, mấy chục ngàn đồng, nếu khách đòi tìm
của lạ. Chàng đã lạc vào những khu yên hoa mà hoa
biết nói còn nhỏ xíu (trời đất!), kỹ nữ giàu kinh
nghiệm hành nghề nhất trong bọn chưa quá 10 tuổi.
Chàng cũng đã có dịp đến tận những nơi biểu diễn 64
tư thế làm tình trai gái theo đúng kinh điển Kama
Sutra.
Nghĩa là chàng không đến nỗi bỡ ngỡ, và đại tá Bani
cũng biết chàng là "thổ công" ở Bombay. Tuy vậy hắn
vẫn nguýt chàng rồi nói tiếp, giọng nửa kín nửa hở:
- Cái này hoàn toàn độc đáo, đêm nay ông sẽ thấy.
Văn Bình hỏi:
- Diễn trò?
Bani lắc đầu:
- Không. Tôi nói trước để ông sữa soạn. Đàn bà đẹp ở
dọc bờ biển thường có một thói quen nên thơ. Thói
quen biến thành cá...
Dĩ nhiên bơi giỏi thì biến thành cá... Tuy nhiên Văn
Bình có cảm tưởng lời nói úp mở của đại tá Bani ngụ
ý cách khác.
Bani kéo tay chàng:
- Kìa, họ ra đón.
Trước mắt Văn Bình hiện ra một toán thiếu nữ Ấn lai
Tây tạng, da trắng nâu, tóc kết bím, miệng nhỏ, mũi
cao, mắt một mí nhưng long lanh và sắc như lưỡi dao.
Gái Tây tạng nổi tiếng về cặp giò khỏe dai, gái Tây
tạng lai Ấn rất được ưa chuộng vì họ thu gồm trong
tấm thân nhỏ nhắn mà tròn chắc của họ những đặc tính
ái tình của người Ấn.
Văn Bình đếm nhẩm cả thảy được 6 cô nàng. Cả bọn đều
sàn sàn cao bằng nhau, tuổi cũng bằng nhau, cô lớn
nhất khoảng 16, 17 là cùng, còn nhỏ nhất là 11, 12.
Ở những nơi khác trên thế giới, năm thì mười họa mới
thấy gái vị thành niên trong xóm dạ lạc, tệ hại như
Hồng kông thì vị thành niên từ 13, 14 tuổi trở lên,
còn ở quốc gia Ấn độ - quốc gia mấy trăm triệu dân
có khác – 7 tuổi trở lên là đã dấn thân vào nghề
buôn son bán phấn.
Cả 6 cô gái đều phục sức theo lối tây phương, xiêm
mini ngắn cũn cỡn, bên trên chỉ có một mảnh vải che
ngực, bề ngang bằng hai đốt ngón tay. Xiêm và áo
được may bằng vải mỏng, vẫn biết nó không mỏng như
ni-lông nhưng mặc ni-lông mỏng có lẽ còn ít khêu gợi
hơn.
Họ chạy túa ra, tíu tít chào hỏi đại tá Bani, Văn
Bình hỏi Bani:
- Gia nhân của cô Sophia?
Bani đáp:
- Không. Như tôi đã nói, căn nhà này do tôi mướn cho
phái đoàn Anfa trú ngụ, mọi tiện nghi đều do tôi
cung cấp.
- Kể cả tiện nghi xác thịt?
- Xác thịt là sản phẩm rồi rào nhất của nước tôi.
Muốn bao nhiêu cũng có, chỉ sợ ông bội thực thôi.
- Mấy cô tiếp khách của ông đẹp ghê!
- Biếu ông đó.
Hai cô gái nảy nở nhất bám lấy cánh tay Văn Bình.
Một ả thứ ba đeo vào vai chàng. Số mỹ nhân còn lại
xô lấn nhau, mỗi ả tranh làm của riêng một phần thân
thể của chàng. Đại tá Bani nói đúng, chàng có thể bị
bội thực. Chàng không còn cách nào khác ngoài cách
gạt đám người đẹp hấp dẫn sang bên. Bani đã cứu
chàng đúng lúc, hắn chen vào giữa đống tay chân và
mông ngực hỗn độn, kèm theo tiếng quát:
- Tụi bây xê ra kẻo chết đòn.
Tiếng quát của đại tá Bani còn hữu hiệu hơn cả khẩu
lệnh viên tướng ngoài mặt trận. Toán kiều nữ mặc đồ
mỏng vội buông thả Văn Bình rồi chạy tán loạn, biến
mất sau những hòn giả sơn nước xanh chảy róc rách và
những lùm cây um tùm rạo rực hương thơm của nhiều
giống hoa lạ nhiệt đới.
Một siêu mỹ nhân hiện ra như chòm sao Bắc đẩu trên
nền trời mượt nhưng thiếu tinh tú.
Nàng từ phòng khách mở cửa bước ra, và khoan thai
đứng lại trên bậc cấp.
Văn Bình biết nàng là tiến sĩ đại chất Hồng Nương
mặc dầu chàng chưa hề gặp nàng. Nàng xứng được gọi
là siêu giai nhân vì trên tấm thân hoàn mĩ của nàng
bất cứ bộ phận nào cũng thuộc loại siêu đẳng. Nàng
có dáng cao của phụ nữ tây phương, với vòng mông
tương đương vòng ngực, chỉ nhìn qua là phát rệu nước
miếng, tuy nhiên, dáng cao và tròn của nàng lại
thanh, khiến cho dung mạo thêm vẻ huyền ảo.
Đại tá Bani từng gặp nàng, vậy mà khi thấy nàng uyển
chuyển bước ra hắn vẫn há hốc miệng, thần người như
bị phù thủy thu hồn. Trong khoảnh khắc Văn Bình cảm
thấy choáng váng. Theo kinh nghiệm nơi nào có siêu
giai nhân là chắc chắn có chuyện ghê gớm. Giác quan
thứ sau vừa lảnh lót báo tin cho chàng biết là nhiều
chuyện ghê gớm sắp sửa xảy ra bắt nguồn từ sắc đẹp
độc nhất vô nhị của nữ địa chất gia Hồng Nương.
Hai người đàn ông tiến lên. Họ chỉ còn cách Hồng
Nương một quãng ngắn. Hồng Nương vẫn đứng yên trên
bậc cấp, bộ xiêm áo tây phương pha kiểu Trung hoa
màu hồng nổi bật trên nền tường màu trắng và những
cây leo màu xanh dịu hiền.
Hồng Nương đăm đăm nhìn Văn Bình. Chàng rảo tới,
nghiêng đầu chào. Nàng xích qua một bên, nhường
khung cửa mở rộng cho chàng. Chàng lễ phép nhường
lại (vì không lẽ điệp viên hào hoa Z.28 lại cư xử
thô lỗ với đàn bà đẹp ngay trong buổi sơ kiến...)
song Hồng Nương đã nhe hàm răng trắng nõn và cặp môi
trái tim đỏ chót, giọng ngọt lật:
- Mời ông tự nhiên.
Xa-lông được bày biện sơ sài nhưng có bàn tay trang
trí kín đáo của họa sĩ. Bàn ghế kê mỗi nơi một
chiếc, thoạt trông có vẻ cẩu thả vào lộn xộn, kỳ
thật vị trí đồ đạc đã được tính toán kỹ càng. Tường
phòng đều quét vôi trắng sữa, ngoài màu trắng sữa ra
trong xa-lông chỉ còn một màu đỏ duy nhất, Hồng
Nương mặc y phục hồng, ăn khớp nhịp nhàng với màu
nước vôi và màu bàn ghế của căn phòng khách vuông
vức, ngang dọc bằng nhau. Nàng ngồi xuống cái đi
văng hơi cao, vắt chân chữ ngũ, dường như cố tình
cho Văn Bình được chiêm ngưỡng cặp giò thon dài,
thon thì thật thon, và dài thì thật dài. Chỉ riêng
đôi chân này đã đủ lôi cuốn Văn Bình... Lôi cuốn hơn
nữa là nước da nâu nâu, không phải nâu nâu bánh mật,
của gái đồng chua nước mặn, mà là nâu nâu hồng hồng
của đàn bà "xích diện..."...
Nàng không mời hai người đàn ông ngồi. Tuy vậy, vẻ
mặt và thái độ của nàng không có gì là kiêu căng
hoặc sống sượng. Nàng có cái dáng điệu nhu mì của
con nhà lành, dễ mến hơn là dễ ghét.
Văn Bình đinh ninh Hông Nương là người rút rát – rút
rát vốn là bản tính muôn thuở của đàn bà – và nàng
sẽ giữ im lặng, để khách lên tiếng trước và sau đó
câu chuyện sẽ vòng quanh những đề tài vô thưởng vô
phạt và chào hỏi xã giao.
Chàng đã lầm.
Hồng Nương vắt chân chữ ngũ là để được thoải mái.
Vừa an vị xong nàng đề cập ngay đến những hoạt động
nghề nghiệp.
- Chào hai ông. Chào ông Văn Bình. Được tin ông đến
giúp, phái đoàn chúng tôi và riêng cá nhân tôi cảm
thấy bớt lo hơn trước. Tôi nghe tiếng ông đã lâu,
lần này gặp ông tôi mới hiểu là sự đồn đại không
ngoa. Ông là người mang lại sự tin tưởng mãnh liệt
cho thân chủ ngay trong buổi sơ kiến.
Thời gian quá hạn chế, tôi xin phép ông được đi
thẳng vào những việc mà phái đoàn Anfa do tôi điều
khiển sắp làm. Tôi sẽ không thuyết trình luôn một
hơi. Mà chỉ nói từng đoạn. Hết mỗi đoạn, ông có
quyền hỏi chi tiết. Ông cần nắm vững nội vụ, vì kể
từ phút này, ông đảm nhiệm mọi việc liên quan đến
khía cạnh an ninh.
- Chừng nào phái đoàn lên đường?
- Lẽ ra từ hai hôm trước. Nhưng công ty chánh bên Mỹ
điện sang yêu cầu chúng tôi đình hoãn. Đình hoãn để
chờ ông. Chúng tôi đã sửa soạn đầy đủ. Chỉ chờ ông
đến nữa là khởi hành.
- Bằng đường bộ?
- Rời Bombay bằng phi cơ, đến cao nguyên Đề căn thì
dùng đường bộ. Về vấn đề lộ trình, đại tá Bani sẽ
quyết định. Tuy nhiên, người có thẩm quyền quyết
định tối hậu vẫn là ông.
- Tại sao lại cần đến bảo vệ an ninh?
- Vì một bàn tay bí mật đã và đang tìm cách phá
hoại. Căn cứ vào những việc xảy ra, tôi có thể đoan
quyết rằng mục phiêu của họ là hạ sát toàn thể nhân
viên phái đoàn Anfa, khiến cho công cuộc thăm dò địa
chất phải bị thất bại.
- Tôi chỉ là cá nhân. Dầu tài giỏi đến đâu, cá nhân
cũng không đắc lực bằng số đông. Bởi vậy, tôi nghĩ
rằng việc bảo vệ an ninh nên giao cho nhân viên của
đại tá Bani thích hợp hơn.
- Thoạt đầu, Quốc tế Khai khoáng Công ty và chúng
tôi cũng tưởng như vậy. Chúng tôi đến Bombay, đại tá
Bani lo lắng về an ninh. Từng giờ, từng phút nhân
viên phái đoàn đều được canh chừng cẩn mật. Nhưng
kẹt một nỗi là đội cận vệ không thể đi theo phái
đoàn đến tận những nơi nghi là có vàng. Vì chúng tôi
cần giữ bí mật. Kết quả là một số người trong phái
đoàn thiệt mạng.
- Một số, nghĩa là bao nhiêu?
- Theo tin đăng trên báo thì có 2. Những sự thật là
4. Phái đoàn gồm cả tôi là 7 người mà chết 4. mất
tích 1, còn lại 2, thì đến đàn ông, gan óc bằng thép
cũng chùn bước, huống hồ là tôi. 4 người chết song
tôi chỉ được phép nói có 2. Chắc ông đã biết là
trong những ngày phái đoàn Anfa hoạt động tại cao
nguyên Đề căn thời tiết đột nhiên thay đổi, mưa tuôn
dầm dã khiến cho công cuộc thám hiểm của chúng tôi
bị chậm lại. Chúng tôi phải ở trong thạch động, dưới
chân núi. Trong thời gian này, 4 nhân viên phái đoàn
lần lượt thiệt mạng.
- Vì leo núi bị trượt chân?
- Đó cũng là điều nói dối để đăng báo. Sự thật là
không có ai thiệt mạng vì leo núi. Núi ở đó khá cao,
khá hiểm trở, song chúng tôi có cần trèo núi để làm
gì...
- Nạn nhân thiệt mạng cách nào?
- Ban đêm chúng tôi ngủ thiếp trong động sáng dậy
thì 4 bạn đồng nghiệp không còn nữa.
- Có tìm thấy xác không?
- Không.
- Tại sao cô lại dám chắc họ bị thiệt mạng?
- Chúng tôi men theo dấu chân ra ngoài cửa động thì
tìm thấy nhiều vũng máu.
- Có thể nào địch chỉ bắt cóc 4 người này không?
- Nghi vấn bắt cóc đã được đặt ra. Thú thật với ông,
ngay sau khi 4 người bị mất tích, tôi nghi là họ bị
giết. Và không riêng tôi, hai đồng nghiệp tin cậy
của tôi là Kônin và Bill cũng nghi là 4 nạn nhân kia
đã bị giết.
- Cô vừa nhắc đến Kônin. Có phải Kônin là người bị
mất tích trên đường từ cao nguyên Đề căn trở về
Bombay?
- Phải. Chúng tôi đang chuẩn bị ra sân bay thì đột
nhiên Kônin vắng mặt. Sau đó, một người bản xứ nói
lại là Kônin cùng đi với một thiếu phụ ra xe hơi và
lái thẳng một mạch. Chúng tôi kết luận là thiếu phụ
lái xe hơi này đã bắt cót Kônin.
- Còn Bill?
- Ông ta hiện ở đây an toàn.
- Công việc thăm dò của phái đoàn Anfa đã tiến triển
đến đâu? Liệu trong bao lâu nữa có thể hoàn thành?
- Nếu không gặp trở ngại chúng tôi có thể kết thúc
công việc sớm hơn dự định, sau 2 tuần lễ ở cao
nguyên Đề căn. Nhưng hàng loạt trở ngại đã xảy ra.
Thật ra, trở ngại không phải là điều đáng lo, phàm
những công việc liên quan đến tiền muôn bạc triệu
thường gặp trở ngại cho cạnh tranh thương mãi gây
ra. Điều đáng lo hiện nay đối với phái đoàn Anfa và
riêng tôi là bên cạnh sự cạnh tranh thương mãi còn
có vấn đề chính trị nữa. Chúng tôi là những nhà
chuyên môn, không dính dấp đến chính trị, nhưng dầu
muốn dầu không, với sự bảo trợ của chính phủ Ấn và
Tòa Bạch ốc, chúng tôi đã bị dính dấp phần nào, do
đó những tổ chức hoặc chính phủ không được mời tham
dự cuộc tìm vàng không thể không thọc gậy bánh xe.
- Cô có bằng chứng nào về việc các tổ chức hoặc
chính phủ ngoại quốc thọc gậy bánh xe?
- Không. Tôi chỉ nghi ngờ. Ngay cả sự nghi ngờ cũng
chưa rõ rệt. Tôi mới có cảm tưởng là kẻ thọc gậy
bánh xe đã có nhiều phương tiện hùng hậu. Vì như ông
đã biết, tư nhân khó thể có phương tiện hùng hậu để
bám sát phái đoàn Anfa từng bước và bố trí ám sát,
bắt cóc, hăm dọa một cách thật hữu hiệu và tinh vi.
Vả lại, khám phá ra tổ chức thọc gậy bánh xe là công
việc của ông, phần chúng tôi là tìm ra địa điểm có
mỏ vàng.
- Đã tìm ra chưa?
- Như tôi vừa nói, phái đoàn có thể kết thúc công
việc sớm hơn dự định, chi tiết này có nghĩa là chúng
tôi gần đạt được mục đích. Sau khi đến cao nguyên Đề
căn, chúng tôi chia nhau thành 3 toán, mỗi toán hoạt
động trong một khu vực nhất định, tôi có nhiệm vụ
kiểm soát và phối hợp trung ương. Một toán báo cáo
là họ bắt đầu vào được mạch vàng. Tôi bèn ngưng hoạt
động tại 2 khu vực khác, và phái 2 toán này đến khu
vực được báo cáo có vàng, tôi dự tính nhóm họp toàn
thể nhân viên phái đoàn để kiểm điểm kết quả và phân
chia công tác thì...
- 4 nhân viên mất tích?
- Vâng, tôi dự tính khai hội ngay trong đêm, sau khi
cả 3 toán trở về gặp tôi. Song dự tính này không
thực hiện được mặc dầu nhiều nhân viên thúc đẩy là
vì ông trưởng toán khám phá ra nơi có mạch vàng đột
nhiên nhuốm bệnh, một chứng bệnh hết sức kỳ lạ, ông
ta đau nhức toàn thân, đầu nặng, mắt hoa... khiến
cho phiên họp đã khai mạc đành phải gác đến sáng hôm
sau. Chúng tôi làm việc quần quật, tờ mờ sáng đã lên
núi, vào rừng, đến tối mịt cũng chưa về lều vải nghỉ
ngơi nên ai nấy đều mệt nhoài, được cơ hội ngả lưng
là ngủ mê mệt, ngủ như chết. Tôi vốn ít ngủ, và giấc
ngủ rất tỉnh, vậy mà đêm ấy lại chẳng biết trời đất
gì cả.
- Cô có nghĩ là phái đoàn bị chuốc thuốc mê không?
- Câu hỏi của ông rất hợp lý, song rất khó trả lời.
Đêm ấy, chúng tôi uống hàng ấm cà phê, uống nhiều
đến nỗi cay lưỡi và phỏng miệng, nếu cà phê bị pha
trộn thuốc mê tôi cũng không thể phân biệt được.
Nhưng trong trường hợp phái đoàn bị chuốc thuốc mê
thì ai là thủ phạm? Chỉ còn lại tôi, Bill và Kônin
là sống sót, nghĩa là 3 người chúng tôi đáng bị tình
nghi. Thì Kônin bị bắt cóc...
- Biết đâu là một vụ bắt cóc dàn cảnh?
- Vâng, dưới mắt một tiểu thuyết gia thì giả thuyết
nào cũng có thể xảy ra dễ dàng.
- Tôi không phải là tiểu thuyết gia.
- Nhưng ông làm nghề viết văn thì hơn.
- Cám ơn cô đã dậy tôi một bài học lý thú.
- Tôi đâu dám. Ông giàu óc tưởng tượng nên ngờ vực
Kônin, tôi là bạn của Kônin, tôi từng hiểu ông ta
hơn ai hết tôi phải bênh vực. Lối nói châm biếm của
tôi đã làm ông mất lòng tôi thành thật xin lỗi ông.
Văn Bình muốn mờ mắt ù tai trước cái miệng chúm chím
và giọng nói oanh vàng của Hồng Nương. Song chàng
không được quyền rung động Điệp vụ Bombay chưa thật
sự bắt đầu mà người chết đã chất thành đống. Chàng
bèn hắng giọng:
- Kônin không dáng nghi nhưng còn Bill?
- Tôi không quen thân Bill. Chúng tôi chỉ gặp nhau
một tuần trước ngày khởi hành qua Viễn đông. Bill là
nhà trèo núi giỏi, từng lập nhiều thành tích ở
Nam-Mỹ và Hy mã lạp sơn. Bill đã đến Ấn độ 4, 5 lần
để trèo núi Hy mã, sự có mặt trong phái đoàn Anfa
của một người quen thuộc đường sá và phong thổ là
điều có lợi.
- Bill cũng là chuyên viên địa chất?
- Không, nếu ông quan niệm chuyên viên đại chất phải
có bằng cấp địa chất học. Bill sống với núi từ nhỏ,
bản tính lại ưa tìm tòi, về căn bản đại chất học
không đến nỗi kém. Nhưng Bill chưa phải là chuyên
viên. Quốc tế Khai khoáng Công ty dùng ông ta để
tiếp cứu nhân viên phái đoàn Anfa trong trường hợp
ngộ nạn có lẽ đúng hơn, vì Đề căn là vùng rừng núi
hiểm trở Bill lại có khá nhiều khả năng và kinh
nghiệm về môn tiếp cứu. Thiết tưởng ông cũng nên
biết thêm là Bill được ban giám đốc Công ty tin cậy.
Đặt vào đại vị công ty Khai Khoáng Quốc tế ông sẽ
thấy họ chẳng dại gì giao công việc tìm vàng bí mật
này vào tay người lạ.
- Nói cách khác, cô cũng là người được Công ty tin
cậy.
- Dĩ nhiên. Ngoài yếu tố này ra đang còn một vấn đề
khác nữa, đó là vấn đề hoa-hồng. Vì khế ước đã ký
không cho phép tôi tiết lộ tỉ lệ hoa-hồng bao nhiêu,
cho nên tôi phải giữ kín, tuy nhiên, tôi có thể nói
rằng tỉ lệ này bắt buộc tôi phải sống chết với công
ty.
- Ông Bill cũng bị ám sát hụt?
- Vâng, về đến đây chúng tôi chỉ còn lại 2 người là
Bill và tôi, ngay trong đêm đầu tiên ở Bombay chúng
tôi đã hút chết. Vì vậy, chúng tôi ở lì trong nhà,
chung quanh có nhân viên của đại tá Bani canh phòng
thường trực, không dám đi đâu hết.
- Cả ông Hồng Lang cũng không đi đâu hết?
- Ông vừa đặt sai vấn đề, tôi không rõ ông cố tình
hay vô ý đặt sai, dầu sao tôi cũng xin xác định rằng
anh ruột tôi không mảy may dính dáng đến mọi việc
xảy ra.
- Ông Hồng Lang không có chân trong phái đoàn Anfa?
- Không. Anh tôi đến Bombay lo việc riêng. Đáng tiếc
là việc riêng mà các phóng viên báo chí đói tin đã
thêm thắt thành việc chung. Không những anh tôi xa
lạ với phái đoàn Anfa, anh tôi còn xa lạ với cả công
cuộc thăm dò của địa chất nữa.
- Nếu tôi không lầm, ông Hồng Lang là kỹ sư.
- Thưa, kỹ sư kiều lộ tốt nghiệp trường Bách khoa
của Pháp không ăn nhập gì với hoạt động tìm vàng.
Anh tôi đến Bombay là do tôi mời nhưng phần chính là
do sự yêu cầu của Sophia.
- Vợ chưa cưới của ông Hồng Lang?
- Danh từ: "vợ chưa cưới" e không hoàn toàn đúng. Sự
giao thiệp giữa hai người hiện rất thân mật, tuy
nhiên nhiều người chung quanh không nghĩ rằng Sophia
là vị hôn thê của anh tôi.
- Cô có thể nói rõ thêm được không?
- Anh tôi là người quen nếp sống tự do, những cuộc
hôn nhân đã qua là bằng chứng cho thấy anh tôi khó
thể rập khuôn trong những ràng buộc chồng vợ. Ông
chưa gặp, đến khi gặp ông sẽ đồng ý với tôi, anh tôi
khá đẹp trai, ăn nói khá duyên dáng nên đàn bà con
gái chạy theo hàng đống, gia đình tôi và cá nhân anh
tôi cũng không đến nỗi túng thiếu hoặc đê tiện để
tính chuyện "đào mỏ".
Văn Bình toan đặt câu hỏi khác thì ngoài đường có
tiếng kèn xe hơi. Loại kèn lên bổng xuống trầm của
dân lái xe híp-py. Hồng Nương ngoảnh ra cửa phòng
khách rồi nói:
- Anh tôi đấy.
Trong giây lát một chiếc xe đua Triumph sơn trắng
mui trần phòng như điên vào vườn. Lốp cao su nghiến
lạo xọa trên con đường đá sỏi. Hồng Lang ôm "cua"
thật gắt nên Văn Bình có cảm tưởng là chiếc Triumph
chỉ chạy bằng hai bánh. Lối lái xe nghênh ngang này,
chàng đã thành thạo, và hơn một lần chàng đã biểu
diễn cho thiên hạ lác mắt và méo miệng. Hồng Lang
quả là tay chơi xe ngông ngạo có hạng, ống xắp-măng
xe đua vốn nổ lớn, xe đua Triumph do Anh quốc sản
xuất có ống xắp-măng nổ lớn nhất nhì trong làng xe
đua quốc tế, Hồng Lang lại gắn thêm một bộ máy
khuếch đại âm thanh. Lệ thường, người ta gắn ống hãm
thanh cho tiếng kêu gia tăng gấp rưỡi, thiết tưởng
phi cơ phản lực bay xà xuống mái nhà, vượt phá bức
tường âm thanh cũng chỉ có thể inh tai nhức óc đến
thế là cùng...
Hông Nương ca tụng anh nàng không ngoa. Văn Bình
chưa thấy mặt nhưng đã có cảm tình với hắn. Chàng là
người tương đối khó tính trong việc chấm điểm thẩm
mỹ, vậy mà dáng dấp hào hoa của gã đàn ông Mỹ lai
Tàu này đã làm chàng mến chuộng, huống hồ đàn bà...
huống hồ thiếu nừ măng tơ... huống hồ phái yếu vốn
nhẹ dạ và khát khao tình ái...
Văn Bình chỉ mới nhìn thấy mái tóc của Hồng Lang,
tóc dài quá gáy, sửa soạn chấm vai, cái "bát" ở màng
tang rộng bằng ba ngón tay và dài thòng xuống gần
đến cằm, cái kiểu hớt tóc hip-py ấy thường làm con
trai thành ốm yếu và bẩn thỉu.
Trái lại mái tóc dài hỗn loại lại khiến Hồng Lang
đẹp trai và khỏe mạnh hơn lên.
Hắn đậu xe ngay trước bực cấp. Hắn khác người ở chỗ
không mở cửa bước ra mà là co chân nhảy vọt qua cửa
xe. Thân thể hắn khá nặng nề, nằng nề không phải vì
thùng nước lèo lớn quá khổ, mà chính vì hắn cao to
như lực sĩ tây phương; tuy nhiên hắn nhảy xuống đất
lại không gây ra tiếng động. Dĩ nhiên vì hắn dận
giày Eram, một loại giầy không đắt tiền nhưng rất
hợp thời trang, đặc biệt là thời trang phái trẻ
híp-py, loại giày đế cờ-rếp nhẹ và êm nên tiếng động
được hạn chế tột độ. Nhưng nguyên nhân làm thân thể
nặng nề của Hồng Lang gieo rớt nhẹ nhàng là nhiều
tháng, nhiều năm trau giồi. Ngay trong phút sơ kiến,
Văn Bình đã biết Hồng Lang là võ si am tường khinh
công. Trước khi học nổi khinh công, võ sĩ phải giỏi
vận công. Trước khi học vận công, phải nắm vững bí
quyết của quyền cước.
Nghĩa là ít ra Hồng Lang cũng mất từ 5 đến 10 năm
miệt mài trong võ đuờng.
Hồng Lang phục sức theo kiểu híp-py từ đầu xuống
chân. Hắn mặc sơ mi bờluđông, may dán da thịt, tưởng
chừng nâng tay lên là các đường chỉ đua nhau rách
soàn soạt. Mặc sơ-mi dán da thịt là "mốt" của thanh
niên hiện nay từ đông sang tây, song Hồng Lang lại
thắt thêm dây lưng da, giống như đàn bà con gái mặc
"pun". Cái quần của hắn được cắt tuyệt đẹp, bên trên
ôm cứng lấy mông, bên dưới nở phình, quét đất lòa
xòa. Tất cả quần áo trên người hắn đều là màu hồng,
một màu hồng tươi mát và khả ái.
Văn Bình còn quên một vài chi tiết: áo sơ-mi của
Hồng Lang không có măng-sét, chỉ ngắn cũn cỡn trên
cườm tay, và rộng phơ phất như cánh tay áo thụng
thời xưa, cái túi áo nhỏ xíu trên ngực hắn lại giắt
khăn mù-soa - cũng màu hồng - gấp tư, phô trương một
cách rí rỏm. Đặc biệt là hắn không đeo đồng hồ, trên
cổ tay hắn chỉ có vỏn vẹn cái vòng bằng đồng, loại
vòng trang sức của dân mọi da đỏ ăn thịt người ở
miền rừng núi Nam-Mỹ.
Hồng Nương mở cửa phòng cho anh nàng. Mặt nàng vui
vẻ khác thường.
Hồng Lang nhận ra Văn Bình trước tiên trong số người
hiện diện trong phòng khách.Bốn luồng nhỡn tuyến
chạm nhau. Hồng Lang đang cười bỗng ngậm miệng.
Suýt nữa Văn Bình phải thốt ra tiếng khen sửng sốt:
- Đẹp thật!
Hồng Lang đẹp thật! Văn Bình ít khi sửng sốt, song
lần này chàng đã sửng sốt thật sự. Cách ăn mặc diêm
dúa này thích hợp với bộ vó cường tráng và dĩnh ngộ
của Hồng Lang. Hắn là sản phẩm của nhiều giòng máu
phối hợp có khác, mặt, vai ngực, bụng đều đặn, nước
da trắng khỏe, mắt sáng, đen, mũi thẳng, răng đều và
bóng. Mũi và răng Hồng Lang đẹp đến nỗi Văn Bình có
cảm tưởng đó là kết quả của nghệ thuật giải phẫu
thẩm mỹ.
Hồng Lang tiến đến bắt tay Văn Bình. Đại tá Bani xun
xeo bước lại, giọng khiêm tốn:
- Xin lỗi đã làm rộn ông.
Hồng Lang quay về phía Bani:
- Ông là đại tá chỉ huy đoàn Quạ đen phải không? Tôi
mới đáng phải xin lỗi ông. Vì tôi ghé Bombay đã lâu
mà đến giờ này mới gặp ông. Cô Sophia nói là có hẹn
với các ông. Phiền hai ông chờ Sophia một lát.
Hắn nhìn Văn Bình, đổi giọng:
- Nếu tôi không lầm, ông là đại tá Z.28, tên tuổi
vang lừng khắp thế giới.
Văn Bình nhún vai:
- Ông làm tôi xấu hổ.
Hồng Lang nhún vai theo:
- Hừ... kẻ nên xấu hổ là tôi. Từ nhiều năm nay tôi
thường kiêu ngạo là dưới gầm trời hậu bán thế kỷ thứ
20 khó thể tìm ra người đàn ông nào khôi ngô hơn
tôi, cường tráng hơn tôi, quyến ru hơn tôi, và được
đàn bà say mê hơn tôi. Giờ đây, gặp ông, tôi ngượng
chín người. Nhưng ông yên tâm, tôi là kẻ ưa chiến
đấu, và tôi chỉ thích chiến đấu với đối phương đồng
cân đồng lạng.
Hồng Nương xen vào:
- Ơ kìa, anh Hồng Lang nói gì thế? Ông Văn Bình đến
đây để giúp phái đoàn Anfa, không liên quan đến anh,
tại sao anh lại dùng những danh từ lạ lùng như
"chiến đấu", và "đối phương đồng cân đồng lạng"?
Hồng Lang cười nhạt:
- Thật ra lời nói của anh không lạ lùng đâu, em ạ.
Rồi em sẽ thấy.
Văn Bình nói:
- Thấy hay không, đó là việc sau. Tôi từ Sàigòn sang
Bombay không phải để tham dự một cuộc thi đàn ông
đẹp trai, xin ông hiểu cho. Biết nói vậy làm ông mất
lòng song tôi vẫn phải nói.
Bầu không khí trong căn phòng rộng trở nên ngột
ngạt. Ai cũng tưởng Hồng Lang sẽ mang lại những
tiếng cười vui ròn rã, không ngờ ngay từ phút đầu
hắn đã có những lời ganh tị và hờn giận khó hiểu.
Tại sao hắn nghe ghét Văn Bình? Văn Bình cố suy nghĩ
nhưng chưa tìm ra giải đáp. Có lẽ hắn sợ chàng phỗng
giai nhân Sophia trên tay hắn. Chàng đã quen Sophia,
chàng đã có dịp tìm hiểu Sophia, nàng không phải là
con gái thơ ngây, dễ ngã vào vòng tay đàn ông rắc
chắc. Nàng cũng không phải là mẫu người đẹp mà Văn
Bình say mê, vả lại, dưới con mắt phán xét tinh tế
của chàng, Sophia chưa đáng được liệt vào bảng vàng
người đẹp.
Nàng chỉ có một ưu điểm.
Nàng giàu, quá giàu. Mà Văn Bình lại không thèm
tiền. Đối với chàng, đồng tiền là vật vô nghĩa.
Chàng đã cầm hàng chục triệu đô-la trong tay, và đã
ném những số tiền tương đương qua cửa sổ. Sophia
giàu thật đấy, song nàng chỉ giàu đối với nhân viên
sở thuế, cộng gộp tất cả của chìm của nổi của gia
đình nàng để đóng thuế; nàng giàu thật đấy song nàng
chưa giàu bằng Sở Mật vụ mà Văn Bình là cột trụ tài
chính. Hồng Lang sợ chàng chiếm đoạt trái tim của
Sophia và chiếm đoạt luôn gia sản bạc tỉ. Nếu vậy,
tại sao Hồng Nương lại tâm sự là anh nàng không muốn
kết hôn với nữ tỉ phú Sophia?
Hồng Lang hơi khó chịu trước ngôn ngữ nửa khiêu
khích nửa khinh bạc của Văn Bình, tuy nhiên, hắn làm
thinh không đáp. Bani phải lên tiếng để phá tan màn
im lặng nghẹt thở:
- Ông cùng đi với phái đoàn Anfa chứ?
Hồng Lang ngẫm nghĩ một phút trước khi đáp:
- Em gái tôi rủ tôi đi theo cho vui. Nếu những vụ ám
sát và bắt cóc không xảy ra có thể tôi đã lưu lại
Bombay hoặc lái xe chở Sophia ra bờ biển hóng gió.
Nhưng tôi không thể đặt nặng hạnh phúc của cá nhân
tôi để Hồng Nương phải xoay xở một mình giữa những
khó khăn và nguy hiểm chết người. Hơn nữa, Sophia
cũng muốn tôi đến thăm vùng cao nguyên Đề-căn. Vì
vậy tôi quyết định tham gia phái đoàn.
Tiếng kèn xe hơi lại kêu pin-pin réo rắt ngoài
đường. Thoạt nghe Văn Bình biết ngay là kèn Métxêđét
lòng máy trên 6 ngàn phân khối, gồm 6 cửa, có kiếng
ngăn đôi giữa ca-bin tài xế và ghế ngồi phía sau,
bên trong có đủ máy lạnh, máy sưởi, điện thoại siêu
tần số, vô tuyến truyền hình, tủ lạnh...
Không cần nhìn qua cửa ra khu vườn rộng mênh mông
Văn Bình cũng biết xe Métxêđét Pullman đang bon bon
chạy vào biệt thự là của Sophia. Vì phải là dân giàu
nứt đố đổ vách mới có tiền chơi xe hơi đế vương này.
Tài xế mặc đồng phục, quần áo trắng tinh, ủi thẳng
nếp, tưởng như có thể làm đứt da tay chảy máu, cổ
áo, túi áo, và gấu quần đều viền đỏ, thêu chỉ vàng
óng ánh. Hắn là người tây-phương, cao to, mặt mui
phì nộn, tay chân thô tháp như tay chân đô vật. Hắn
nặng một trăm kí thịt là ít, hắn lên võ đài đô vật
quốc tế chắc không thua ai, bộ ngực nở tròn và cái
bụng lép mỏng chứng tỏ hắn đã tốn khá nhiều công phu
luyện tập.
Xe vừa đứng lại, tài xế đã nhanh nhẹ mở cửa thót
xuống. Hắn to như cái bồ xứt cạp nhưng khi đặt chân
xuống nền xi-măng lại êm ru không thua Hồng Lang hồi
nãy bao nhiêu. Ngoài việc lái xe chắc hắn kiêm luôn
việc hộ vệ cho nữ tỉ phú giai nhân nữa.
Kiếng xe được nhuộm xanh thẫm nên Văn Bình không
nhìn rõ bên trong. Thêm vào đó còn có riềm xe bằng
nhung dầy. Cửa xe đối diện tài xế được mở nhẹ, và
một gã hộ pháp thứ hai thòng châu xuống đất.
Khối thịt này tương đương bề ngang với khối thịt thứ
nhất, về trọng lượng có lẽ nặng hơn nhiều. Hắn cũng
mặc đồng phục giống gã tài xế, chỉ khác là không
viền đỏ và thêu chỉ vàng diêm dúa. Cánh tay áo được
may rộng, bay thùng thình trước cơn gió mát từ bãi
biển thổi lên, để lộ cườm tay tròn lẳn và cứng chắc.
Hắn dạt sang bên và cửa sau xe hơi Métxêđét từ từ mở
ra. Cửa mở bằng điện, chứ không phải bằng tay, như
loại Pullman thường. Trời đất! Xe Pullman thường đã
đắt lòi con ngươi, ba bốn chục ngàn mỹ-kim một
chiếc, loại đặc biệt này giá phải đắt gấp đôi.
Mấy phút sau, "người đẹp" mới khoan thai từ trên xe
bước xuống. Nàng rềnh rang vì từ hồi nhỏ đã được dậy
cách rềnh rang. Rềnh rang là nếp sống của các nhà tỉ
phú. Ngự xe Rolls, xe Cađilắc, và xe Métxêđét, hễ xe
mở cửa mà bước xuống ngay là chủ nhân cù-lần, phải
rềnh rang thật lâu cho mọi người ngó chăm chăm vào
cánh cửa rồi mới xuất hiện.
Theo phương pháp chấm điểm của Văn Bình thì "người
đẹp" Sophia chẳng có gì là đẹp. Nàng đẹp, phần lớn
là do hàng trăm ngàn đô-la được đổ vào trương mục
các y sĩ thẩm mỹ, chứ nếu rút hết những cục
si-li-côn ở sống mũi, ở nhũ hoa, ở mông ra, và cạo
bỏ những lớp kem, phấn và son đắt tiền thì vị tất
nàng đã chiếm được 4 điểm trên 10.
Văn Bình đã gặp Sophia ít nhất hai lần. Lần thứ
nhất, nàng có vẻ lạnh lùng và hợm mình. Đến lần thứ
hai, nàng bắt đầu săn đón song chàng lại phớt tỉnh.
Chàng vốn không ngửi nổi giai cấp đàn bà dựa hơi
đồng tiền để đòi làm mẫu nghi thiên hạ.
Nếu chàng biết trước, chàng đã tìm cớ từ chối. Từ
chối, không đi Bombay để khỏi gặp Sophia. Nhưng ông
Hoàng - như mọi lần trong quá khứ - đã đặt chàng
trước việc đã rồi...
Sophia có nước da trắng khác thường. Không phải màu
trắng lạt lẽo mà là màu trắng đậm đà. Màu trắng
nhuyễn mềm của giới phụ nữ quý phái... Y phục của
nàng rất giản dị, một bộ xiêm áo maxi dài lê thê
chấm gót bằng hàng trắng, hàng Bombay mỏng mát, lối
cắt thật ôm, thật khít, tuy nhiên lại không khiêu
khích dục tình.
Hai khối thịt đô vật kèm hai bên, Sophia lọt thỏm ở
giữa. Cả hai đều thọc tay vào túi, chắc đang mân mê
cò súng. Thân hình nàng gày nhẳng nên có lúc gần như
bị bức bình phong thịt của hai gã cận vệ che khuất.
Đại tá Bani le te chạy trước. Sophia chưa bước lên
bực cấp hắn đã vọt nhanh ra đón, thiết tưởng vô địch
bước dài thế vận cũng chỉ có thể bước dài bằng hắn
là cùng. Bani đon đả chào nàng. Nàng không thèm chìa
tay. Thoạt tiên, Văn Bình tưởng nàng mang găng tay,
lười biếng không muốn cởi nên không tiện bắt tay đại
tá Bani.
Nhưng khi quan sát cặp mắt và nhất là cử chỉ kênh
kiệu của nàng. Văn Bình phải kết luận là nàng "không
thèm". Ngược lại, nàng mỉm cười thật tươi với Hồng
Lang, và hối hả tuột găng, chìa tay cho hắn nâng lên
miệng hôn một cách trịnh trọng.
Chờ Hồng Lang hôn tay xong. Sophia mới để mắt đến
viên chỉ huy đoàn Phản gián Quạ đen đang đứng ủ rũ
như mèo cắt tai bên cạnh Hồng Lang:
- Ông Văn Bình đâu?
Nàng hỏi trống như thể đại tá Bani là gia nhân của
nàng. Bani không lấy làm giận, hắn lại còn cảm thấy
vinh hạnh vì được bà chủ tỉ phú đối thoại. Hắn vội
chỉ Văn Bình:
- Dạ, xin được giới thiệu với bà... đây là...
Mọi luồng nhỡn tuyến đều đổ dồn về phía Văn Bình.
Chàng nhận thấy Hồng Nương nhìn chàng chăm chú nhất.
Tuy vậy chàng chưa khám phá được là nàng có thiện
cảm hay không có thiện cảm với chàng. Trong khi ấy,
lối nhìn của Hồng Lang tỏ ra ghen tị rõ rệt.
Văn Bình không cười với Sophia, như chàng vẫn cười
với khách phái yếu. Chàng cũng không chào hỏi theo
phép xã giao thông thường. Sophia cậy giàu, chàng
phải cho nàng một bài học.
Nàng hơi ngỡ ngàng vì phản ứng lãnh đạm pha vẻ bất
cần khinh khỉnh của Văn Bình. Nàng chỉ nói:
- À anh, té ra lại gặp anh ở đây.
Văn Bình đáp:
- Chào cô Sophia. Chắc cô đã biết tôi đến Bombay về
việc gì.
Sophia nói:
- Tôi biết. Văn phòng tôi ở Nữu ước đã gửi điện báo
cáo cho tôi. Tôi và anh là chỗ quen nhau nên anh
miễn cho tôi phải giải thích dài giòng. Tôi không
phải là con nít...
- Ba của cô đã liên lạc với ông Sì mít, và ông Sì
mít đã khẩn khoản yêu cầu ông Hoàng. Tôi đến Bombay
để bảo vệ an ninh cho các nhân viên phái đoàn Anfa,
đồng thời để giữ cho cô trở về Hoa kỳ được nguyên
vẹn.
- Không ai dám đụng đến người tôi!
- Phe địch có đủ phương tiện và mưu kế.
- Anh đã thấy hai cận vệ của tôi chưa? Họ có thể
đánh ngã hàng chục người trong chớp mắt, không cần
tới võ khí. Anh Văn Bình nghe rõ chứ? Cận vệ của tôi
dư sức đánh ngã hàng chục người mà không dùng đến
súng hoặc dao.
- Họ đã có dịp thi thố tài năng chưa?
- Rồi. Đêm qua, ba tên địch lẻn xuống bãi cát sau
nhà, toan ám hại tôi. Tài xế của tôi chỉ búng nhẹ là
cả ba chết giấc.
Vừa nói Sophia vừa búng nhẹ ngón tay, miệng nàng
cười ra vẻ thoải mái. Văn Bình cười lại:
- Họ còn nghề mọn nào nữa?
Nghe hỏi, Hồng Lang xấn tới, giọng khó chịu:
- Tôi có cảm tưởng là ông muốn gây sự với hai người
cận vệ. Cô Sophia đã được bảo vệ đàng hoàng, không
cần thêm ai nữa. Chúng tôi đa tạ sự tận tâm của ông,
nhưng mà...
Hồng Nương vội can:
- Anh Hồng Lang, tại sao anh lại làm thế?
Sophia cũng khoát tay:
- Hồng Lang không nên dính dáng thì hơn. Ai kia thì
tôi lạ, chứ đại tá Z.28 thì tôi chẳng lạ chút nào...
Ông đại tá Z.28 muốn thử tài hai cận vệ của tôi phải
không?
Văn Bình nghiêng mình:
- Muốn tiến bộ trong mọi nghề, không riêng gì nghề
võ, người ta phải đua tranh ráo riết. Nghề võ là
nghề cần có sự đua tranh ráo riết hơn mọi, nghề
khác.
Lối biện minh của Văn Bình làm Hồng Lang nổi sùng.
Mặc đầu em gái và người yêu can gián hắn vẫn vung
cao nắm tay, giọng đe dọa:
- Tóm lại, nghĩa là ông thích ăn đòn... Cận vệ của
chúng tôi là những tay vô địch, đụng tới họ ông sẽ
táng mạng hoặc trọng thương một cách oan uổng và dại
dột, ông nên đọ sức với tôi thì hơn.
Văn Bình cười tủm tỉm:
- Tôi đâu dám.
Hồng Lang hối hả xắn tay áo, mặt đỏ phừng phừng như
sắp nhai tươi nuốt sống Văn Bình song Sophia đã án
ngữ trước mặt hắn, giọng nói lanh lảnh:
- Yêu cầu anh để chúng tôi được yên.
Lời nói của nàng như luồng điện mạnh khiến gã đàn
ông đẹp trai nóng tính chùn lại. Để vớt vát danh dự,
hắn giả bộ khoa nắm tay đấm không khí trước khi tuân
lệnh giai nhân tỉ phú:
- Nể sự can thiệp của Sophia nếu không...
Văn Bình vẫn tươi cười:
- Xin lỗi ông, xin lỗi tất cả.
Sophia gật gù:
- Tức là đại tá Z.28 xin đuợc rút lui?
Văn Bình đáp gọn lỏn:
- Vâng.
Gã tài xế đang đứng khoanh tay như pho tượng sau
lưng Sophia bỗng phá lên cười ha hả:
- Vậy là chưa đánh đã xìu.
Sophia lớn tiếng.
- Chú không được hạ nhục đại tá Văn Bình... Dầu sao
đại tá cũng là thượng khách.
Mắng cận vệ xong, nàng quay ra nói với Văn Bình:
- Anh rút lui là đúng vì nếu anh khăng khăng đòi đấu
tôi cũng không chấp nhận.
- Tại sao?
- Vì anh là cộng sự viên ưu tú của ông Hoàng, chẳng
may có mệnh hệ nào thì phiền... Cận vệ của tôi là
người Mỹ song rất giỏi quyền pháp Trung hoa và Nhật
bản. Họ sinh sống ở Viễn đông từ tấm bé, và từ tấm
bé chỉ trau giồi võ nghệ. Chẳng giấu gì anh, họ là
hai anh em ruột, con một nhà quán quân quyền Anh Hoa
kỳ, người cha qua Hoa lục tầm sư học đạo kết hôn với
người đàn bà Tàu lai tây phương rồi đẻ ra hai anh em
này. Nhiều tổ chức gian phi tìm cách bắt cóc tôi
hòng đòi tiền chuộc nên tôi phải vời đến họ để giữ
gìn an ninh. Từ ngày họ làm việc cho tôi, bọn âm mựu
bắt cóc đã chạy mất mặt.
Văn Bình hỏi gã tài xế kiêm cận vệ:
- Anh về hầu hạ cô Sophia được bao lâu rồi?
Chàng cố tình nhấn mạnh chữ "hầu hạ". Gã cận vệ nhăn
mặt nhưng vẫn đáp, giọng điềm đạm:
- 5 tháng.
Văn Bình lại hỏi:
- Hàng tháng cô chủ trả hai anh mấy chục đô-la?
Tên cận vệ thứ nhì thét vang như sấm:
- Lãnh lương bao nhiêu thì thây kệ chúng tôi. Anh em
tôi tiêu xài một ngày hơn một trăm đô-la. Cả tháng
mà được mấy chục đô-la... trừ phi là chó bẹt-giê...
Tên cận vệ không cho phép Văn Bình giải thích nữa,
vừa dứt câu hắn đã tấn công bằng đòn độc, cùi tay
hất ngược vào mặt chàng. Hắn không ngờ được rằng Văn
Bình chủ tâm khích bác để thăm dò phản ứng. Ngón
atêmi cùi trỏ được phóng ra thần tốc và hiểm nghèo,
chứng tỏ gã tài xế kiêm cận vệ là võ sĩ có hạng,
song chưa đạt tới trình độ đua tài ngang ngửa với
chàng. Biết khả năng của đối phương chàng bèn nhảy
lùi một bộ.
Bạn hắn rượt theo quát bô bô:
- Đồ hèn, mới một đòn nhẹ đã bỏ chạy trối chết. Có
giỏi thì đứng lại rỡn chơi một hiệp.
Sophia quát:
- Thong thả.
Văn Bình đã biết lý do khiến nàng ra lệnh ngưng trận
đấu quyền. Thoạt tiên, nàng tưởng hai tên cận vệ có
thể ăn gỏi được chàng. Sự nóng nẩy trống trải của
chúng và phép tránh đòn huyền ảo của chàng làm nàng
chột dạ. Nàng không phải là con nhà võ nhưng nàng là
người có thiên tài quan sát. Nàng bắt đầu hiểu Văn
Bình mưu dùng võ thuật để thu phục hai tên cận vệ
hung dữ của nàng.
Nhưng hai tên cận vệ say đòn chỉ nghĩ đến trận đấu
mà không đếm xỉa đến mệnh lệnh của cô chủ quyền uy.
Tiếng quát "thong thả" oai nghiêm của Sophia không
ngăn nổi hai tên cận vệ cùng ùa về phía Văn Bình
cùng một lúc, hơn hai trăm kí xương thịt rắn chắc
húc mạnh vào người chàng. Chàng nghiêng mình, né đòn
lần nữa và bằng thế khoèo chân tuyệt diệu chàng gạt
cả hai anh em lăn chiêng trên nền nhà.
Văn Bình chỉ ngáng nhẹ, sắc mặt ung dung, mà hai gã
hộ pháp đã bị dộng đầu xuống đất đau điếng. Tuy có
sức khỏe khác thường họ vẫn phải khất khừ một phút
mới đứng dậy nổi. Trong khoảng thời gian này Văn
Bình có thể bồi thêm đòn hiểm vào thượng bộ, nhưng
chàng lại khoan thai chắp tay sau đít và nhìn hai
đối phương bị đo ván bằng cặp mắt bàng quan.
Tên tài xế chồm lên trước tiên, xốc lại bộ đồng phục
lấm đất bê bết. Văn Bình hỏi:
- Chịu làm đàn em chưa?
Hắn nhổ nước bọt:
- Vì thằng em của tôi háo ăn nên mắc mưu anh. Tôi sợ
em tôi bị thương nên...
Văn Bình chắt lưỡi:
- Giờ đây, tôi đứng yên cho anh tấn công. Nếu anh
không đánh được tôi ngã, anh phải lạy tôi làm
thày...
Tên hộ pháp thứ nhì rít lên:
- Đồ hèn... ai thèm lạy thứ đồ ấy làm thày.
Văn Bình tống cú đấm tay trái vào màng tang hắn. Hắn
thụp đầu, trái thôi sơn trượt ra ngoài. Hắn đinh
ninh Văn Bình hụt đòn, một lần nữa hắn lại bị chàng
lừa vào xiếc mà không biết. Nếu chàng chủ tâm, hắn
đã lãnh đòn giữa thái dương và lăn lông lốc như con
cù. Sở dĩ chàng cho hắn tránh đòn là để hắn thêm tin
tưởng.
Chàng bước tréo theo đối phương, phang tiếp trái đấm
từ trái sang phải. Lần này chàng cũng dụng ý hụt
đòn. Hai cánh tay chới với trên không, trung bộ thàn
thể của chàng bị bỏ trống hoàn toàn. Như chú mèo
tham ăn được đặt trước miếng mỡ béo ngậy, hai anh em
bộ pháp không thể không nhìn thấy 2 tử huyệt hoàn
toàn hở hang trên ngực và bụng Văn Bình.
Đó là huyệt trung-uyển nằm gọn trên ngực, giữa hai
nấm vú, và huyệt tễ-huyệt ở ngay cuống rốn. Bất cứ
nền võ nào trên thế giới cũng coi đó là huyệt chết,
trong khi giao đấu phải đề phòng cẩn mật...
Cái bẫy của Văn Bình quá thơm ngon, gã tài xế thận
trọng hơn em hắn nhiều mà vẫn đút đầu vào ngon lành.
Gã hộ pháp em đang ngồi dưới đất, chưa kịp đứng dậy,
nhưng dằn lòng không nổi, đã chống hai tay lấy trớn,
tung mạnh bàn chân trái vào ngực Văn Bình.
Thế đánh kỳ dị này là một trong những biến thế của
đòn Ma vương Trá tẩu thường được Bắc phái xử dụng để
tấn công huyệt đạo trên ngực kẻ địch. Phần nhiều nạn
nhân trúng đòn này đều táng mạng.
Một tiếng "bình" nổi lên.
Rõ ràng đầu ngón chân của gã hộ pháp – em thọc trúng
huyệt trung-uyển.
Vậy mà Văn Bình không té ngã. Văn Bình vẫn đứng khơi
khơi, miệng cười tủm tỉm, như thể vừa được con nít
gãi ngứa nơi ngực.
Một tiếng "bình" thứ hai nổi lên. Thanh âm này do
ngọn cước của gã tài xế gây ra, ngọn cước thần sầu
phóng vào tử huyệt trên cuống rốn Văn Bình.
Văn Bình vẫn đứng khơi khơi, vẫn cười tủm tỉm đã
đành, chàng lại không thay đổi vị trí, trong khi gã
tài xế cận vệ bị bắn lùi hai thước, vướng chân vào
bàn ghế và ngã chỏng queo ở góc nhà.
Mọi người trong phòng đều xanh mặt. Bani, Hồng Lang
đều buột miệng kêu "trời ơi". Hai anh em cận vệ hộ
pháp lồm cồm bò dậy, vẻ hung hãn thường lệ đã biến
đâu mất.
Sophia vỗ tay, giọng bực bội:
- Không dám đấu nữa hả?
Hai anh em hộ pháp cận vệ rón rén bước lùi, mắt vẫn
hướng về phía Văn Bình, sự sợ sệt và thần phục hiện
ra rõ rệt. Sophia lặp lại câu hỏi, giọng nói bực bội
hơn nhưng dường như tai chúng đã điếc, chúng chẳng
còn nghe thấy gì nữa, linh hồn chúng như bị Văn Bình
thu đớp. Điều đáng chú ý là không riêng gì bọn cận
vệ có phản ứng khiêm tốn tối đa, ngay cả Hồng Lang
cũng chăm chú ngó Văn Bình, sắc diện kênh kiệu và
gây hấn cố hữu đã hoàn toàn nhường chỗ cho sự sửng
sốt ngoan ngoãn.
Sophia quay một vòng, hết nhìn hai gã cận vệ khúm
núm đến nhìn ý trung nhân Hồng Lang thừ người trong
giáng điệu bần thần khó tả. Nàng bước lại gần tên
tài xế:
- Sợ hả?
Tên tài xế khoanh tay cúi gằm mặt. Tên hộ pháp em
ruột cũng bắt chước anh đếm những viên gạch ca-rô
màu xanh nhạt trên nền phòng bóng loáng.
Sophia ngoảnh qua phía Hồng Lang. Mắt đỏ ngầu, nàng
thốt trong cơn xúc động gần muốn chảy nước mắt:
- Cả anh nữa, anh cũng sợ hả?
Hồng Lang gật đầu nhè nhẹ.
Sophia nắm tay áo ý trung nhân giựt mạnh, giọng nói
tăng thêm gay gắt:
- Anh sợ hả? Tại sao anh sợ?
Hồng Lang gạt Sophia ra rồi chắp tay vái Văn Bình
một cách cũng kính, cử chỉ làm mọi người trong phòng
bàng hoàng:
- Chúng tôi không biết nên phạm đến tôn sư. Thay mặt
hai thằng đàn em và riêng tôi, tôi xin tôn sư cho
chữ đại xá.
Văn Bình vội nghiêng đầu xá lại:
- Ấy chết sao anh lại làm thế?
Sophia, đại tá Bani và Hồng Nương đều há hốc miệng
kinh ngạc. Họ càng thêm kinh ngạc khi thấy hai tên
cận vệ khổng lồ bách chiến bách thắng đột nhiên mềm
nhũn như sợ bún và quỳ một đầu gối xuống đất, hai
bàn tay nâng lên ngang trán trước khi vái Văn Bình
như tế sao. Văn Bình bước lại, đỡ hai tên cận vệ
dậy.
Giọng chàng trở nên hiền từ như thể chị cả an ủi em
út:
- Đứng lên hai chú. Chúng mình đều là anh em trong
nhà cả...
Đoạn chàng đổi sang thái độ thân mật với Hồng Lang:
- Suýt nữa anh em trong nhà đánh nhau bươu đầu sứt
tai vì một chuyện khí khái không đâu. Nào, chúng
mình phải uống rượu mừng... Anh Hồng Lang, rượu
bờ-han đâu?
Sắc mặt hai tên cận vệ trở nên vui vẻ. Nhưng Sophia
lại sa sầm. Nàng bưng đầu, thở dài:
- Không khéo tôi phải vào nhà thương điên mất! Họ
dùng đòn hiểm toan giết nhau, giờ đây họ quay ra
thân thiện với nhau...
Văn Bình kéo ghế cho nàng ngồi rồi nói:
- Chẳng có gì lạ cả. Trận giao đấu hồi nãy đã giúp
anh em chúng tôi nhìn nhận ra nhau.
Sophia hỏi Hồng Lang:
- Đại tá Văn Bình là anh em với anh?
- Phải.
- Nhưng còn hai chú cận vệ. Không lẽ họ cũng là anh
em với đại tá Văn Bình?
- Em hãy ngồi yên để anh cắt nghĩa. Mỗi phái võ có
một lối đánh riêng, mỗi lò luyện võ lại có những đòn
riêng, thường là bí truyền. Anh học nhiều thầy, song
nguồn gốc võ công của anh là do phái Thanh bang ở
Thượng hải, một võ hội từ Bạch liên giáo mà ra. Phái
Thanh bang hiện còn một số rất ít đồ đệ, tuy ít về
lượng, họ lại nổi danh về phẩm, hầu hết võ sĩ Thanh
bang còn sống đều được liệt vào hàng thượng thừa. Sở
dĩ anh khuyên em thu dụng hai anh em cận vệ vì chúng
cũng từ lò Thanh bang ở Thượng hải mà ra. Lò Thanh
bang ở Thượng hải không có những đòn đánh vào mặt,
hoặc đòn bẻ tay chân như các võ phái khác, mặc dầu
là một trong nhiều ngành thuộc Thiếu Lâm tự, mà chỉ
chuyên về điểm huyệt-đạo, ngón điểm bí truyền nhắm
vào hai tử huyệt ở giữa ngực và lỗ rốn, đó là huyệt
trung-uyển và tễ-huyệt. Phàm mọi võ sĩ, tài nghệ cao
siêu đến mấy, cũng đều mất mạng trong trường hợp hai
huyệt trung-uyển và tễ-huyệt bị bỏ trống và bị tấn
công.
Chỉ trừ một số đàn anh trong Thanh bang được mang
tên là đại sư thúc là có biệt tài hóa giải được đòn
đánh vào hai huyệt trung-uyển và tễ-huyệt.
Theo chỗ anh biết, trên khắp nước Tàu ngày nay chỉ
còn độ từ 5 đến 7 vị được gọi là đại sư thúc của
Thanh bang, lò Thượng hải. Luật của Thanh bang rất
nghiêm ngặt, cấp dưới phải tuyệt đối phục tòng mạng
lệnh cắp trên, dầu là sai nhảy vào lửa đỏ cũng không
dám thoái thác. Anh mới đạt tới cấp tiểu-bá, còn
thua đại sư thúc nhiều cấp, bởi vậy...
- Vấn đề trung-uyển, tễ-huyệt, đại sư thúc và tiểu
bá có liên quan gì đến mối tình anh em trời ơi đất
hỡi ấy?
- Ấy chết, yêu cầu em đừng dùng danh từ "trời ơi đất
hỡi", những người trong Thanh bang coi nhau còn thân
thiết hơn cả anh em ruột nữa. Vấn đề hai tử huyệt đã
liên quan chặt chẽ đến việc anh bái phục đại tá Văn
Bình. Vì trong phút giao đấu đầu tiên, anh thấy hai
thằng đàn em tấn công ngực và bụng đại tá Văn Bình,
cả hai đều nhằm đúng trung-uyển và tễ-huyệt, chúng
đinh ninh là đại tá hớ hênh, và chính anh cũng đinh
ninh một cách ngu xuẩn như vậy, chứ không ngờ được
đại tá đã chủ tâm để lộ...
- Nghĩa là đại tá Văn Bình thuộc hàng đại sư thúc
trong lò Thanh bang Thượng hải?
- Đúng vậy. Dưới gầm trời này chỉ có các vị đại sư
thúc mới hóa giải được đòn chết đánh vào trung-uyển
và tễ-huyệt.
Nói đoạn Hồng Lang chắp tay vái tiếp Văn Bình:
- Từ nay chúng tôi xin vâng lời đại sư thúc.
Sophia đứng phắt dậy:
- Anh Hồng Lang, anh vừa nói những gì?
Anh đã đổi ý kiến rồi phải không?
Hồng Lang đáp, giọng khổ sở:
- Xin em thông cảm, anh không còn đường lối nào
khác. Thứ nhất là vấn đề kỷ luật trong bang. Anh
không dám coi thường kỷ luật nội bộ. Cho dẫu anh làm
liều cũng chẳng đi đến đâu, lại còn mua thiệt vào
thân nữa, vì tài nghệ của cấp đại sư thúc hơn tài
nghệ anh một trời một vực, anh chạm vào là chết.
- Hừ... anh bằng lòng cho đại tá Văn Bình cùng đi
với phái đoàn Anfa?
- Vâng...
- Anh là người đàn ông tầm thường.
- Em cứ mắng nữa đi. Giá em coi anh là thằng hèn,
thằng khốn nạn, anh cũng không phản đối.
- Anh cần biết rằng những chuyện vừa xảy ra có thể
ảnh hưởng đến cuộc hôn nhân giữa hai ta.
- Vâng, tùy em định đoạt. Nếu em muốn anh xin sẵn
sàng hủy bỏ lời đính ước.
Sophia lắc đầu tỏ vẻ kinh ngạc. Là người đàn bà quen
chỉ huy, trái tim và khối óc lạnh như tảng băng, ít
khi rung động. Sophia đã phải bặm miệng để chế ngự
những cảm xúc đang dâng lên rồn rập trong lòng.
Nhưng bản năng phụ nữ mềm yếu đã thắng, nàng bật
khóc một tiếng rồi hai tay ôm mặt, ngồi phịch xuống
xa-lông.
Sophia bắt đầu khóc rưng rức như đứa trẻ trong căn
phòng rộng, giữa sự im lặng của mọi người, trong khi
gió biển hoàng hôn thổi vào rần rật, mang theo hơi
mát của biển Á-rập.
Hồng Lang quỳ xuống bên nàng. Văn Bình nheo mắt nhìn
Bani. Rồi chàng rón rén bước ra ngoài.
--------------------------------
1 Sự phân loại này được giải thích trong Koka
shastra, một cổ thư về tình dục của xứ Ấn (cũng nổi
danh như Kama Sutra), tác giả là Kokkoka. Các loại
đàn bà này là hast ni, sankini, sistrini và padmini.
Đàn bà Ấn còn được phân loại theo nhiều cách khác
nữa, như căn cứ theo chiều sâu của yoni, mrigi (dê)
thì sâu 6 đốt, vadava (ngựa cái) sâu 9 đốt, và
karini (voi cái) sâu 12 đốt tay |
|
| |
|
Xin các bạn vui lòng nhấn
chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai! |
|
 |
| (TRUYỆN
TRINH THÁM) |
| Join
Cõi Thiên Thai's Mailing List To Receive Updates &
News - (Recommended for people who live in Viet Nam) |
|
|
| Last
Update: December 21, 2002
This story has been read (Since December 21, 2002):
|
|  |
| This
page is using Unicode font - Please
download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail: [email protected]
|
|