|
COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK |
|
 |
|
Please click the banner to support Coi Thien Thai
! |
|
 |
|
TRUYỆN NGUYỄN NHẬT
ÁNH |
|
HẠ ĐỎ |
|
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh |
|
[Chương
1][2][3][4][5][6][7][8][9][10][11][12][13][14][15]
[16][17][18][19][20][21][22][23][24][25][26][27][28][29][30] |
|
Chương
27 |
|
 |
Tôi không xuống xóm Miễu nữa .
Tôi đã thôi đặt chân lên con đường nhỏ vương đầy những trái
sầu đông khô rụng. Tôi đã thôi náo nức băng qua trảng cỏ mênh
mông cho cỏ may bám đầy gấu quần để tối về ngồi gỡ.
Buổi chiều cuối cùng đóng vai thầy giáo, tôi ngồi cặm cụi chép
bài tập đầy hai cuốn vở. Để khi tôi đi rồi, Út Thêm và thằng
Dư nhìn theo đó mà tập viết một mình.
Sắp xếp đâu đó xong xuôi, tôi thưa với dì Sáu:
- Thưa dì, mai cháu về!
Dì Sáu hoàn toàn bị bất ngờ trước quyết định đột ngột của tôi
. Dì ngơ ngác hỏi:
- Sao cháu về gấp vậy ? Chưa hết hè kia mà!
Tôi phịa:
- Cháu phải về sớm để ôn tập trước khi nhập học.
Dì Sáu đặt tay lên vai tôi:
- Cháu không đợi ba cháu xuống đón về sao ?
- Dạ, ngày mai cháu đón xe đò về được rồi!
Trước quyết tâm sắc đá của tôi, dì Sáu không khẩn khoản giữ
tôi ở lại nữa . Dì nắn nắn cánh tay tôi, gật gù:
- Cháu có da có thịt hơn trước. Kỳ này cháu về, chắc mẹ cháu
hài lòng.
- Dạ .
Tôi lí nhí trong miệng và vội vã chuồn ra sau hè tìm Nhạn và
Dế.
Nghe tin tôi sắp về lại thành phố, Nhạn há hốc miệng:
- Ngày mai anh về, làm sao học được?
Tôi trố mắt:
- Học gì?
- Học bắn ná thun chứ học gì! Sao anh mau quên quá vậy! Hôm
trước, anh bảo em chỉ cho anh cách bắn ná thun bách phát bách
trúng kia mà!
Tôi nhớ ra:
- À, à, nhưng thôi, để lúc khác. Nếu hè sang năm, tao còn về
đây nữa, lúc đó tao sẽ học.
So với Nhạn, Dế buồn bã hơn nhiều . Nó níu tay tôi, giọng tiu
nghỉu:
- Ngày mai anh về thật hả ?
- Thật.
Dế nài nỉ:
- Anh ở chơi thêm vài ngày nữa không được sao ?
Tôi lắc đầu:
- Tao phải về lo ôn tập.
Dế bắt bẻ:
- Sao hôm mới đến, anh bảo anh sẽ ở chơi hết ba tháng hè?
Tôi ấp úng:
- Tại lúc đó tao ... quên.
Dế nhìn lom lom vô mặt tôi:
- Chứ không phải anh về vì buồn chuyện gì hả ?
Thằng Dế này quả là ma mãnh. Câu hỏi bất thần của nó khiến tôi
đâm chột dạ . Tôi liếm môi, giọng bối rối:
- Sao mày lại hỏi vậy ?
Dế chép miệng:
- Tại em thấy anh buồn buồn.
Tôi liền nhe răng cười:
- Buồn đâu mà buồn!
Dế không bị tôi lừa . Nó khịt mũi:
- Anh cười giả bộ .
Tôi làm mặt giận:
- Mày nói tao giả bộ thì thôi, tao không nói chuyện với mày
nữa!
Nói xong, tôi bỏ đi ra cổng.
- Anh đi đâu vậy ? - Nhạn và Dế cùng kêu lên.
Tôi đáp, không ngoảnh mặt lại:
- Tao qua nhà anh Thoảng.
Lần này thì Dế bị tôi lừa dễ dàng. Nó tưởng tôi qua nhà anh
Thoảng thật, trong khi vừa ra tới ngõ trúc, tôi đã quẹo trái,
đi về phía cầu tre . |
|
| |
|
Xin các bạn vui lòng nhấn
chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai! |
|
 |
|
(TRUYỆN
NGUYỄN NHẬT ÁNH) |
|
Join Cõi Thiên Thai's
Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who
live in Viet Nam) |
|
|
|
Last Update:
September 28, 2002
This story has been read (Since September 28, 2002):
|
|
 |
|
This page is using Unicode
font - Please
download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail:
[email protected] |
|