Thế là chia tay mùa hè, chia tay
những người bạn nhỏ, tôi khăn gói trở về thành phố.
Buổi sáng, khi tôi bước ra khỏi nhà, dì Sáu kêu thằng Nhạn lấy
xe đạp chở tôi lên đường quốc lộ nhưng tôi từ chối . Tôi muốn
được đi bộ xuyên qua ngõ trúc như ngày đầu tôi đến.
Tôi gặp anh Thoảng trước cổng nhà ông Hai Đởm. Anh đặt tay lên
vai tôi:
- Chương về đấy à?
- Dạ .
- Chương đợi một chút để anh vô nhà lấy xe chở Chương đi!
- Cảm ơn anh, em thích đi bộ hơn!
Anh nhắc lại câu nói hôm trước, khi tôi báo cho anh biết tôi
sắp về thành phố:
- Sang năm Chương nhớ về đây chơi, anh sẽ dạy thêm cho Chương
những thế võ mới!
- Dạ .
Tôi trả lời anh Thoảng nhát gừng. Mặc dù rất quí mến và biết
ơn anh, tôi vẫn không làm sao bắt mình niềm nở với anh như
trước đây được. Anh chẳng có lỗi gì nhưng anh là người đem lại
nỗi buồn cho tôi . Anh Thoảng không biết điều đó nên tỏ vẻ
ngạc nhiên trước thái độ khác lạ của tôi . Cho đến khi tôi bỏ
đi rồi, anh vẫn còn ngơ ngác đứng trông theo .
Cũng như ngày đầu tôi đến, ngõ trúc đầy tiếng chim và con
đường lốm đốm nắng vàng vương đầy những lá tre khô . Tôi bắt
gặp cả những bụi mắc cỡ đầy gai lẫn cây mâm xôi tim tím bên
đường. Chúng vẫn ở nguyên chỗ cũ, chẳng già đi, cũng không đổi
khác, chỉ có tôi đi qua là khác hẳn ngày nào .
Tôi đang chia tay con suối, bờ tre . Tôi đang chia tay những
trò chơi tuổi nhỏ. Tôi chia tay trảng cỏ mênh mông để giã từ
nhà ai phượng đỏ. Út Thêm bỗng trở nên xa xôi để tôi bâng
khuâng có phải tình đầu ?
Khi tôi lên tới đường quốc lộ thì Dư kịp đuổi theo . Nó phóng
như bay trên chiếc xe đạp của anh Thoảng.
- Anh Chương! Anh Chương!
Tít từ xa, Dư đã lên tiếng gọi .
Tôi bàng hoàng quay lại:
- Gì vậy em?
- Chị Út Thêm gửi anh cái này!
Dư vừa xuống xe vừa hổn hển đáp.
Út Thêm gửi cho tôi một mảnh giấy . Tôi mở ra và đọc thấy một
hàng chữ nguệch ngoạc "Cảm ơn anh rất nhiều". "Lá thư" của Út
Thêm chỉ ngắn ngủi có vậy nhưng lại khiến tôi bâng khuâng quá
thể. Như vậy là Út Thêm đã biết đọc, biết viết. Như vậy là mùa
hè đã trôi qua không đến nỗi vô ích. Và mối tình câm lặng của
tôi ít ra cũng để lại một điều gì. Ở làng Hà Xuyên. Ở trong
đời Út.
Trước khi quay xe về, Dư còn giúi vào tay tôi một bó cỏ may:
- Chị Út Thêm còn gửi tặng anh cái này nữa!
Tôi thẫn thờ cầm bó cỏ trên tay, lòng rưng rưng xao xuyến. Đã
có lần tôi nói với Út Thêm tôi thích nhất cỏ may . Tôi thích
cỏ may bởi vì cỏ may mọc đầy trên lối đến nhà Út. Út Thêm
không biết con trai thành phố ưa nói xa xôi bóng gió. Nó tưởng
tôi thích cỏ may thật. Nên bây giờ ngớ ngẩn gửi cho tôi .
Những ngày qua, cỏ may bám đầy gấu quần tôi còn không gỡ hết,
nó gửi theo làm gì cho cỏ may đâm nhói trái tim tôi .
Dư đã đi xa . Nó đạp xe lầm lũi trên đường về, lòng nó có đang
buồn bã như tôi ? Nhưng dù sao nỗi buồn của Dư rồi sẽ qua mau
. Bây giờ, Nhạn, Dế, Thể đã là bạn nó. Trẻ con xóm Miễu và xóm
ngoài đã xích lại gần nhau trong mùa hè đáng nhớ.
Vâng, một mùa hè đáng nhớ. Nếu không thì tại sao tôi cứ đứng
ngẩn bên đường nhìn theo Dư và buồn rầu tự hỏi: Em thơ, chị
đẹp em đâu ?
Thành phố Hồ Chí
Minh 1991
Nguyễn Nhật Ánh |