|
COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK |
|
 |
|
Please click the banner to support Coi Thien Thai
! |
|
 |
|
TRUYỆN NGUYỄN NHẬT
ÁNH |
|
HẠ ĐỎ |
|
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh |
|
[Chương
1][2][3][4][5][6][7][8][9][10][11][12][13][14][15]
[16][17][18][19][20][21][22][23][24][25][26][27][28][29][30] |
|
Chương
7 |
|
 |
Tôi nói tôi có võ là để hù thằng
Nhạn chơi. Không ngờ nó đi khoe tùm lum. Thằng Thể con ông Hai
Đởm qua nhà dì tôi chơi cũng cốt để coi giò coi cẳng tôi. Sau
khi quan sát bộ xương cách trí của tôi một hồi, nó nói nhỏ với
Nhạn:
- Anh mày có võ sao tay chân giống cẳng gà quá vậy ?
Nhạn bênh tôi:
- Võ nghệ ăn thua ở "miếng" chứ đâu phải ở chỗ mập ốm !
Trong chuyện đánh nhau, thằng Thể nổi tiếng là vua lì. "Tiếng
tăm" của tôi chẳng hề khiến nó khiếp sợ. Nó bảo Nhạn:
- Rủ anh mày đánh nhau với tao đi ! Xem thử ai thắng !
Nhạn nheo mắt:
- Mày không biết võ, làm sao đánh lại !
Thể hừ mũi:
- Tao cần quái gì võ ! Không có võ, tao cũng đã cho khối đứa
nhừ đòn !
Khi nghe Nhạn nhắn lại lời thách đấu của Thể, tôi muốn rởn da
gà. Thằng Thể nổi tiếng đánh nhau, tụi thằng Dư còn ngán, gầy
nhom như tôi, nó thụi một phát, chắc gãy be sườn. Nhưng đã lỡ
mang tiếng là đệ tử nhà Thiếu Lâm, chẳng lẽ mở miệng xin thua.
Tôi đành nói vòng vo:
- Bữa nay tao mệt lắm, không đánh nhau được đâu !
- Thì mai.
- Mai tao cũng còn mệt.
Nhạn ngu như bò. Nó chẳng hiểu tâm trạng của tôi lấy một tí ti.
Nên lại nói một cách hồn nhiên:
- Mai mệt thì mốt đánh !
Biết không thể lùi hoài được, tôi nêu lý do mới:
- Dì Sáu mà biết tao đánh nhau, dì Sáu la chết !
- Mẹ không biết đâu. Mình đừng đánh nhau ở nhà. Mình kéo qua
nhà anh Thoảng.
Anh Thoảng là cháu họ xa của dượng Sáu. Anh kêu dượng tôi bằng
cậu, kêu dì tôi bằng mợ. Không anh em, mẹ mất sớm, phải nuôi
ông bố già thường xuyên đau yếu, anh đi làm thuê cho những nhà
khá giả trong làng.
Anh Thoảng công việc tất bật nhưng chiều nào tôi cũng thấy anh
có mặt ở bãi đất trống bên kia suối, chơi đá bóng với bọn trai
làng. Giữa tôi, Nhạn và Dế, xem ra anh Thoảng mến tôi nhất.
Tình yêu mến của anh có xen lẫn sự nể trọng. Dưới mắt một anh
nông dân làm thuê như anh Thoảng thì một cậu học trò chuẩn bị
vào lớp Mười như tôi quả là một bậc trí thức không thể xem
thường. Chính vì vậy mà vào những buổi chiều tôi theo Nhạn
chạy xuống bãi đá bóng và đứng nhìn một cách thèm thuồng những
cẳng chân đang huỳnh huỵch đuổi theo trái bóng được quấn bằng
lá dứa kia, bao giờ anh Thoảng cũng tìm cách thỏa mãn niềm
khao khát của tôi. Thường thì anh "đặc cách" cho tôi vào thay
anh trong mười, mười lăm phút, bất chấp sự phản đối quyết liệt
của đội nhà. Chỉ đến khi do mải mê tranh bóng, cái cẳng gà
tong teo của tôi chạm vào một cái chân bằng sắt nào đó của phe
đối phương, mà các cầu thủ trên sân đều trạc lứa tuổi hai mươi
của anh Thoảng, xương cốt họ cứng cáp biết bao, thì tôi mới
thất thểu quay ra ngoài rìa cỏ ngồi ôm chân xuýt xoa cho anh
Thoảng vào thay.
Do mối giao tình của tôi và anh Thoảng như vậy nên thỉnh
thoảng tôi vẫn ghé chơi nhà anh.
Phía bên kia ngõ trúc, đối diện với cổng nhà ông Hai Đởm là
đường dẫn vào nhà anh Thoảng. Con đường hẹp, sâu hút, chạy dọc
theo cái mương đầy cá lòng tong, hai bên toàn là dứa dại xen
lẫn với những bụi chuối nước và đám mào gà lúc nào cũng lắc lư
những bông hoa đỏ thẫm.
Nhà anh Thoảng nhỏ hơn nhà dì tôi, nhưng quạnh quẽ hơn. Anh
suốt ngày đi làm, ông bố suốt ngày nằm chèo queo trên bộ ván
bằng gỗ mít đã lên màu đen kịt, nhà cửa vắng tanh. Chỉ đến
buổi tối, nhất là vào những đêm sáng trăng, lũ trẻ trong xóm
kéo đến nhà anh và ùa ra vườn chuối phía sau chơi trò trốn tìm,
trò bịt mắt bắt dê hoặc đánh trận giả thì không khí mới sinh
động hẳn lên.
Khi Nhạn bảo tôi kéo qua nhà anh Thoảng, chính là nó nghĩ đến
cái vườn chuối thân thuộc đó. Quả thật, địa điểm đó mà dùng
làm chỗ đánh nhau thì không đâu hơn được nữa. Vì vậy, khi cái
đầu óc đần độn của thằng Nhạn chết tiệt kia đã kịp nhớ tới cái
vườn chuối sau nhà anh Thoảng thì tôi buồn bã hiểu rằng tôi
chẳng còn cách nào để từ chối việc so tài với thẳng Thể.
Nhạn là chúa nhanh nhẩu. Tôi vừa gật đầu là nó vội chạy đi tìm
thằng Thể háo hức báo tin. Trong khi đó, tôi lo sốt vó. Nhưng
đã lỡ leo lên lưng cọp, tôi chẳng mong leo xuống được nữa. Tôi
chỉ cầu cho thời gian kéo dài vô tận để cái ngày mốt tai ác
kia chẳng bao giờ đến. Nhưng rồi ngày qua, đêm tới. Rồi lại
một ngày một đêm nữa. Rồi thằng Nhạn thình lình xuất hiện bên
cạnh tôi, hăm hở giục:
- Anh đi đi chứ !
Tôi rùng mình:
- Đi đâu ?
- Đi qua nhà anh Thoảng chứ đi đâu ! Sao anh mau quên quá vậy
? Thằng Thể nãy giờ đợi anh bên đó !
- À, vậy mà tao quên béng đi mất !
Tôi giả vờ chép miệng và lồm cồm bò xuống khỏi phản, loay hoay
xỏ dép rồi uể oải đi theo Nhạn.
Nhà anh Thoảng buổi trưa vắng tanh. Hẳn giờ này, lũ trẻ trong
lành đang lẻn bố mẹ đi tắm suối hoặc xách ná thun rảo dọc các
bờ tre. Trong vườn anh Thoảng, chỉ có tiếng chim rúc rích trên
những buồng chuối sắp chín và thỉnh thoảng, mỗi khi có một làn
gió nhẹ thổi qua, những tàu lá chuối lại quét lên không trung
những nhát xào xạc.
Đúng như đề nghị của tôi, trận so tài diễn ra một cách lặng
lẽ. Ngoài Nhạn, tôi chỉ đồng ý có thêm anh Thoảng. Anh Thoảng
sẽ làm trọng tài. Tôi nói với Nhạn tôi không muốn bọn trẻ con
trong làng đến xem tôi trổ tài, sợ bọn chúng học lóm những
ngón nghề bí truyền của tôi. Nhạn tin ngay. Nó không biết là
tôi sợ mất mặt trước đám đông.
Khi Nhạn dẫn tôi đến, anh Thoảng và thằng Thể đã đợi sẵn ngoài
vườn chuối. Thằng Thể ngày thường nom đã to con, bây giờ nó
cởi trần trùng trục, trông càng phát sốt. Nó vạm vỡ cứ như ông
hộ pháp. Không dám nhìn nó, sợ mất tinh thần, tôi bèn ngó bâng
quơ lên những tàu lá xanh.
Nhưng Thể chẳng tha tôi. Nó liếc tôi, giục:
- Đánh nhau bây giờ chứ ?
Tôi liếm môi:
- Ừ thì bây giờ.
- Vậy anh cởi áo ra đi !
- Khỏi cần ! Tao mặc áo đánh nhau cũng được !
Tôi nói cứng nhưng bụng đã run lắm. Tôi không dám cởi áo vì sợ
đối thủ chế giễu lồng ngực xẹp lép của tôi. Tôi đứng trước mặt
Thể, xăn tay áo múa vài đường quyền bắt chước trong phim võ
hiệp. Thể nhìn lom lom, mặt không giấu vẻ hoang mang. Tôi càng
khoái, lại múa may tợn.
Anh Thoảng dặn:
- Không được đánh vào đầu và hạ bộ nghe chưa ! Đứa nào phạm
luật kể như thua !
Nói xong, anh bước lui một bước và hô to:
- Rồi ! Bắt đầu !
Tôi càng ra sức hoa tay múa chân. Tôi hy vọng trước những trò
lếu láo của tôi, Thể sẽ không dám xông vô.
Thể chần chừ thật. Nó thu hai nắm tay lại nhưng vẫn đứng yên
tò mò quan sát.
Tôi liếc nó và co chân lên, hai cánh tay xuôi ra sau lưng.
- Thế gì vậy ? - Thể chớp mắt hỏi.
Tôi đáp, vẫn không đặt chân xuống:
- Thế na`y hả ? Đây là thế "đại bàng quá hải" ! Địch thủ nhào
vô là bị vồ liền !
Rồi như thấy thế "đại bàng quá hải" vẫn chưa đủ sức làm cho
đối thủ khiếp sợ, tôi liền chụm năm ngón tay lại chĩa ra phía
trước, cánh tay cong gập lại như cổ cò. Lần này, không để cho
Thể kịp hỏi, tôi hùng hổ thuyết minh liền:
Đây là đòn "nhất dương chỉ" ! Mày nhào vô là tao "mổ" mù mắt !
Nghe vậy, Thể vội vàng nheo mắt lại. Nhưng rồi thấy tôi cứ
đứng tại chỗ khoe mẽ, chẳng tỏ vẻ gì sắp sửa tấn công, nó khẽ
liếm môi và bắt đầu di động. Nó đi vòng vòng quanh tôi, mắt
láo liên lựa thế.
Vẻ mặt lì lợm của Thể khiến tôi phát hoảng. Nhưng chẳng còn
cách nào khác, tôi đành phải thấp thỏm quay người theo hướng
di chuyển của nó.
Sự lặng lẽ giữ miếng và ánh mắt gườm gườm của hai đối thủ
khiến bầu không khí mỗi lúc một căng thẳng, nặng nề. Vừa chậm
chạp quay người, tôi vừa đảo mắt nhìn ra ngoài. Anh Thoảng
khoanh tay đứng dựa gốc chuối, môi nở một nụ cười kín đáo.
Thằng Nhạn thì mắt căng tròn, môi mím chặt, hệt như những
người đứng xem đá gà.
Thể chẳng buồn trông ngang liếc ngửa như tôi. Ánh mắt nó dán
chặt vào người tôi như thể một cây kim bị hút bởi nam châm.
Rồi đang lừ lừ tiến về bên phải, bất thần nó quay ngoắt người
lại phía trái khiến tôi hốt hoảng quay theo. Nhưng Thể ranh
như chồn tinh. Tôi vừa đảo người, chưa kịp đứng vững, nó đã
ngoặt về bên phải một lần nữa và nhảy bổ vào tôi từ bên hông.
Trong nháy mắt, Thể đã tóm chặt hai chân tôi, kéo mạnh. Tôi
chưa kịp tung đòn "nhất dương chỉ" đã buột miệng kêu "oái" một
tiếng, đầu đập xuống đất một cú như trời giáng. May mà vườn
chuối nhà anh Thoảng nhiều đất cát, nếu không tôi đã bị u đầu
chảy máu rồi.
Nhưng Thể vẫn chưa chịu thôi. Nó nhảy lại tính nằm đè lên cái
thân hình còm nhom của tôi khiến anh Thoảng phải lên tiếng can
thiệp:
- Thôi, đủ rồi !
Nghe vậy, Thể lật đật lui ra. Trong khi đó, tôi lồm cồm ngồi
dậy, áo quần nhem nhuốc, mặt đỏ như gấc chín.
- Đánh nữa chứ ? - Thể hào hứng hỏi, nó đã hết ngán những trò
múa may của tôi.
Tôi phủi bụi trên áo rồi lắc đầu:
- Thôi, tao không đánh nhau nữa đâu !
Cuộc so tài giữa con nhà Thiếu Lâm với một người không biết võ
đã diễn ra ngắn ngủi và kết thúc chóng vánh như thế, trong nỗi
sượng sùng của tôi.
Trên đường về, tôi lầm lũi đi bên cạnh Nhạn, không nói một
câu. Nhạn cũng chẳng buồn mở miệng. Nó buồn lây nỗi buồn của
tôi.
Mãi đến khi về gần tới nhà, Nhạn mới rụt rè lên tiếng:
- Sao khi nãy anh thua lẹ quá vậy ?
- Sáng nay tao trúng gió sổ mũi quá trời, mày không thấy sao ?
Tôi vừa đáp vừa liếc Nhạn. Dòm ánh mắt nó, tôi biết lần này nó
chẳng tin lời tôi lấy một mảy may. |
|
| |
|
Xin các bạn vui lòng nhấn
chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai! |
|
 |
|
(TRUYỆN
NGUYỄN NHẬT ÁNH) |
|
Join Cõi Thiên Thai's
Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who
live in Viet Nam) |
|
|
|
Last Update:
September 28, 2002
This story has been read (Since September 28, 2002):
|
|
 |
|
This page is using Unicode
font - Please
download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail:
[email protected] |
|