|
Sau bữa ăn, tôi ngồi lại bàn ăn
nói chuyện cùng vài người nữa cũng không thích đánh
bài như tôi. Tới gần 12 giờ đêm tôi mới về phòng
riêng. Tôi có cảm giác tôi sẽ gặp Bé Hiêu đêm nay dù
gã có thành công trong việc đi lấy trộm bình nước ma
túy hay không?
Một mình trong phòng vắng, hình ảnh Phát bị trừng
phạt trong phòng kiếng cùng những cảm giác ghê rợn
của tôi khi chứng kiến cảnh kinh dị đó trở về ám ảnh
tôi, mạnh và dữ hơn bao giờ hết.
Tôi suy nghĩ đến lý do Ma Vương sai Hải Tùng dắt tôi
chứng kiến cảnh đó. Ðể làm gì? Tại sao y lại dặn Hải
Tùng phải bắt tôi nhìn thấy tôi trong kiếng? Tại sao
y lại bắt Hải Tùng phải làm sao cho Phát cũng trông
thấy tôi?
Tôi chỉ có một câu trả lời cho cả hai câu hỏi tại
sao này,
Ma Vương muốn cảnh cáo tôi. Như vậy có nghĩa là Y
không hoàn toàn hài lòng về lối giải thích của tôi.
Nhưng trả lời như vậy tôi thấy vẫn chưa ổn...
Nếu Ma Vương chưa hài lòng, tại sao Y không áp dụng
biện phát cảnh cáo nào mạnh hơn, nặng hơn với tôi?
Cảnh cáo tôi bằng cách đó thật quá nhẹ, tôi có thể
lầm rằng tôi chưa hề bị cảnh cáo. Ma Vương là người
hành động rất thận trọng và rõ ràng, Y không bao giờ
để xẩy ra chuyện hiểu lầm. Tuy chưa gần Y nhiều, tôi
đã thấy rõ Y là người hành động minh bạch: trừng
phạt rõ ra trừng phạt, tán thưởng rõ ra tán thưởng.
Y cũng chẳng ngại ngùng gì nếu Y thấy tôi cần bị
cảnh cáo.
Tôi suy nghĩ lại và đi đến kết luận: Ma Vương quả có
hài lòng với lời giải thích của tôi, nhưng Y vẫn
thấy cần cho tôi biết sẽ có những gì chở đợi tôi nếu
tôi không trung thành tuyệt đối với Y. Từ ngày tôi
tới đây, tôi mới chỉ được Y thưởng công, tôi chỉ mới
gặp những người Y cho sống sung sướng, tôi chưa thấy
ai bị Y bắt chết, chưa thấy ai bị trừng phạt.
Thật vậy, Phát là đệ tử bị trừng phạt thứ nhất mà
tôi thấy ở đây.
Nhưng...Nếu cuộc trừng phạt trong phòng kiếng, nếu
còn được để cho sống, Phát sẽ mất trí, sẽ quên
hết..thì tại sao Ma Vương lại bắt tôi nhìn vào phòng
cho Phát trông thấy mặt tôi làm chi?
Tôi không tìm được câu trả lời cho câu hỏi này. Tôi
đành kết luận có thể đó là một quyết định không có
dụng ý, ẩn ý gì hết của Ma Vương. Nhưng...sau đó,
tôi lại băn khoăn vì tôi biết rằng Ma Vương không
quyết định việc gì mà không có dụng ý.
Sau cùng, tôi đành chịu không suy nghĩ gì được về sự
kiện khó hiểu đó.
12 giờ 30...tôi nghe có tiếng động nhỏ vang lên từ
góc phòng ngủ.
- Lấy được rồi, Thiếu Tá ơi...
Giọng nói của Bé Hiêu đầy rung động.
Tôi đi tới chỗ gã đứng. Bao nhiêu dây thần kinh đang
trùng xuống của tôi đột nhiên trở lại rắn rỏi. Giờ
hành động đã điểm. Tôi như người lính nhìn thấy quân
thù ngoài mặt trận, chỉ còn có việc hoặc nhắm mắt
bắn bừa hoặc hăng máu xông lên, người lính khi lâm
trận không còn thì giờ để suy nghĩ, cũng không có
tâm trí đâu để mà kinh sợ. Tôi chỉ còn thấy cổ họng
tôi có chút đau đau như bị co lại. Tôi phải tiến lên,
không còn lùi hay cứ đứng tại chỗ được nữa. Tôi như
người đánh bạc trước một ván bài đã xong tất cả, chỉ
còn chờ lật lên là biết ăn thua. Tôi đang đánh bài
với đối thủ là Tử Thần. Kết quả của ván bài này là
tôi sống hoặc tôi chết.
- Ðây nè, Thiếu Tá...
Bé Hiêu dúi bình nước vào những ngón tay lạnh giá
của tôi. Bình đá đã lạnh nhưng tay tôi còn lạnh hơn.
Bình giống hệt như những bình tôi đã trông thấy đêm
nào Ma Vương phân phát ma túy cho đám đệ tử.
Bình đá tuy không trong suốt như thủy tinh song cũng
cho mắt tôi trông thấy chất nước lạ đựng bên trong.
Chất nước ma ấy màu trắng đục và như có những hạt gì
nhỏ ly ty. Những hạt nhỏ này bắt ánh sáng của ngọn
đèn, lấp lánh trong bình. Nước có mùi thơm thơm và
mùy cay của rượu.
Tôi định nếm một chút coi sao, Bé Hiêu giữ tay tôi
lại:
- Ðừng ông... - Gã vội vã và sợ hãi nói- Nước này là
nước ma...Gần nó đã độc hại rồi.. Ông đừng dại mà
nếm nó. Phản ứng không thể lường được...
- Phải đấy...
Tôi đóng nút bình nước ma lại.
- Bây giờ chúng mình làm gì đây?
Tôi hỏi Bé Hiêu câu đó, gã mới chính là người chỉ
huy cuộc mạo hiểm đêm nay, tôi chỉ là người đi theo
gã.
Như đã có kế hoạch sẵn, Bé Hiêu đáp ngay, không do
dự:
- Ðến thẳng đền...Chúng nó đổi gác vào đúng ca đêm.
Bọn hắc nô củ vừa đi, bọn mới vừa tới. Chúng ta bắt
tay vào việc ngay lúc này là hay nhất.. À, mà còn
cái nầy nữa...
Gã cười nhẹ thích chí:
- Có cái này mới đủ lể bộ...
Bé Hiêu thò tay vào bên trong ngực áo lấy ra hai cái
ly cũng bằng đá quí. Ðúng hai cái ly Ma Vương vẫn
dùng đựng nước ban cho bọn đệ tử.
Tôi hỏi gã, giọng thán phục:
- Chú lấy nước ma nầy có khó khăn lắm không?
Gã kiêu hãnh đáp:
- Người khác không ai có thể lấy đưọc nó, trừ Bé
Hiêu. Lấy đi là một chuyện, đem bình và ly trả vào
chỗ cũ để chúng khỏi biết bị mất trộm lại là một
việc khác...
Gã hạ giọng:
- Tôi thật không muốn nghĩ đến chuyện đem trả nhưng
không trả không được. Tôi hy vọng khi đem trả, tôi
cũng có nhiều may mắn như khi đến lấy đi...
Và gã tiếp, giọng đầy hy vọng:
- Nhưng tôi tin là sẽ không có chuyện gì xẩy ra..Tài
nghệ của tôi từ ngày vào sào huyệt này, tiến bộ
tuyệt vời. Tôi cũng không ngờ tôi lại có thể khéo
léo và thông minh đến như thế. Nghệ thuật đạo chích,
ông ạ, không phải chỉ cần can đảm, khéo léo mà thôi,
nghệ thuật ăn trộm còn cần nhiều thông minh
nữa..Thông minh và..nhiều may mắn..Có đủ các điều
kiện mà chỉ cần thiếu may mắn, thiếu một chút xíu
thôi, cũng vứt đi hết.
- Nếu chú nói rằng chú sẽ thành công, tôi tin rằng
chú sẽ thành công...
- Nói thật với ông...khi vào nơi chúng cất chất nước
ma khốn nạn này, tôi có cảm giác như tôi phải vào
một cái chuông nhốt một trăm con rắn độc và phải làm
sao để vào rồi lại ra mà không bị chúng mổ chết tươi
trong đó.
Tôi xúc động:
- Chú hy sinh nhiều quá..Tôi không biết làm sao để
đền ơn chú...
- Ông đã cứu tôi khỏi chết..Riêng với ông, tôi coi
như tôi đã đi tầu suốt từ lâu rồi. Nếu bây giờ tôi
có làm sao..thì cũng như ngày xưa tôi không được gặp
ông... Vậy thôi...Hơn nữa, tôi làm việc này cũng để
tự cứu tôi, không phải tôi chỉ làm vì ông và cô Kiều
Xuân.
Gã đổi chuyện:
- Thôi, chúng ta đi là vừa...
- Phải đấy – tôi tiếp lời gã – chúng ta đi...
Tôi tắt đèn chúng tôi xuống một hành lang lớn và
dài. Ði hết hành lang này, tôi theo Bé Hiêu vào một
hành lang nhỏ. Rồi vào một chỗ tối đen. Tôi nghĩ Bé
Hiêu có đôi mắt có thể nhìn rõ trong đêm tối như mắt
mèo vì tuy tối đen, gã vẫn nắm tay tôi, dắt tôi đi
không do dự.
Yên lặng hoàn toàn và nặng nề bao quanh hai chúng
tôi.
Chợt Bé Hiêu dừng lại. Tôi thấy có ánh đèn loé lên.
Gã dùng cây đèn bấm bút máy soi lên bức vách chặn
đường và nhấn một nút điện bí mật ở đó. Một khung
cửa mở ra, tôi nhìn vào một nơi có nhiều chốt điện.
Bé Hiêu, miệng ghé sát vào tai tôi, nói nhỏ:
- Bao nhiêu dây điện trong đền tụ cả về đây. Ông
đang ở ngay sau cái ghế ông ngồi hôm đầu tiên ông
tới đền...Nằm xuống..
Tôi trườn mình nằm êm xuống bên Bé Hiêu.
Một khung cửa nhhỏ bằng cuốn sách mở êm trên sàn,
cho tôi nhìn xuống cảnh vật trước mắt.
Tôi đang nhìn vào Ðền May Rủi.
Khung cửa nhỏ xíu tôi đang nhìn qua đó ở sát với sàn
đền. Ngay trước mắt tôi là lưng cái ghế đá tôi đã
ngồi và bị trói chặt vào lòng ghế khi Lê Các đi trên
đài may rủi. Tôi biết rằng ngay trên đầu tôi là
những hàng ghế để cho bọn đệ tử ngồi dự kiến những
cuộc đi lên đài. Nhìn qua bốn chân ghế đá giờ đây
không có người ngồi, tôi nhìn thấy một phần đền và
những bực thang đi lên đài, những bực thang giờ đây
không sáng lên những bước chân vàng may rủi.
Một vùng ánh sáng trắng từ trên cao chiếu xuống làm
sáng rực nơi có đặt hai ngai vàng, một ngai của kẻ
may mắn hơn Ma Vương, một ngai của Ma Vương. Ngai
của Ma Vương trống không người ngồi nhưng nó vẫn có
nguyên vẻ đe doạ khủng khiếp như nó cũng có linh hồn
vậy.
Trên trang đài có hai tên hắc nô đứng hai bên.
Cả hai tên hắc nô cùng cao, khoẻ, gân guốc. Chúng
bận áo trắng lưng đeo dao găm, tay cầm roi da- sợi
roi da này có vẻ cũng có thể được xử dụng như một
sợi dây treo cổ khi cần đến – Khuôn mặt xanh xao của
chúng như cũng phát ra ánh sáng dưới ánh đèn sáng.
Ðặc biệt là nét mặt của hai tên hắc nô đó không có
vẻ gì là mơ màng hay buồn ngủ, chúng có vẻ rất tinh
nhanh.
Tôi nhìn và giật mình vì một đôi mắt sắc nhìn thẳng
vào mặt tôi. Ðó là đôi mắt của bức tượng Ma Vương
trên bức vách lớn sau đài. Ðôi mắt ấy như có tinh
thần, và chúng như đang ngạo nghễ chế riễu tôi.
Tôi rời mắt nhìn ra đằng trước để ngước nhìn qua cửa
sổ nhỏ đó lên khoảng trên đầu tôi. Trên đó đúng là
vùng ghế dành cho những đệ tử của Ma Vương ngồi dự
khán những cuộc đi lên đài may rủi. Có tới 300 ghế.
Khung cửa sổ đóng lại. Bé Hiêu chạm tay vào tôi:
- Ðưa cho tôi bình nước ma..
Gã nói nhỏ, tôi đem theo bình nước ma, gã vẫn giữ
hai cái ly ngọc.
Gã dặn tôi:
- Tôi ra khỏi đây, ông đếm từ 1 đến 60 rồi tắt điện.
Ông đặt tay lên cần điện cho đến lúc tôi trở lại
đây. Ông làm như thế này...một...hai...Nhớ chưa?
Gã trườn ra khỏi nơi nấp êm ru. Tim đập hơi mạnh,
tôi đếm từ 1 đến 60 và kéo mạnh cần đẩy cho điện
tắt. Những giây phút đứng yên trong bóng tối chờ đợi
thật nặng nề. Tôi chờ đúng hai phút thì thấy Bé Hiêu
trở lại.
- Bật điện lên – Gã ra lệnh.
Tôi làm theo lời. Khung cửa nhỏ trước mặt tôi và Bé
Hiêu lại mở ra, cho chúng tôi nhìn vào đền.
Bọn hắc nô chưa kịp phải ứng gì hết vì sự kiện tắt
điện ngắn ngủi vừa qua. Hai tên hắc nô canh đài có
vẻ khẩn trương, chúng trừng mắt nhìn quanh, đề
phòng, tìm kiếm.. Chúng như hai con chó săng đánh
hơi thấy mồi...
Tôi trông thấy sáng ngời trên một bậc thang đài, bậc
thang dưới cùng, bình nước ma và hai cái ly ngọc.
Cùng lúc ấy, hai tên hắc nô cũng trông thấy.
Chúng ngây mặt nhìn bình nưóc và hai cái ly, như
không tin ở mắt chúng. Rồi chúng trố mắt nhìn nhau.
Sau đó, như hai thằng người máy bị máy đẩy tiến tới,
chúng bước tới vài bước gần bình nước ma. Ðột nhiên
mặt chúng hiện rõ nét thèm khát vô tả, những ngọn
roi trong tay chúng rớt xuống, chúng chồm tới vồ lấy
bình nước...
Chúng rót nước ra ly và ngửa cổ uống..
- Lậy Chúa...
Bé Hiêu xúc động kêu lên. Gã kêu thay cho tôi, vì
tôi cũng xúc động không kém.
Có một cái gì quái đãn trong hành động của hai tên
hắc nô ngoài kia. Chúng như mất hết tự chủ, như
không còn biết gì khác ngoài việc phải uống cho bằng
được chất nước ấy.
Hai tên quay lưng lại đài.
Chúng vẫn cầm ly ngọ trên tay. Một tên qùi gối xuống
trước, tiếp đó là tên kia. Mắt chúng nhắm lại, toàn
thân chúng mềm ra, nhưng hai tay chúng vẫn còn nắm
chặt hai cái ly quí báu. Chúng đã đi vào giấc mơ
thấy thiên đường của chúng.
- Ði..
Bé Hiêu kéo tay tôi. Tôi theo gã ra khỏi phòng điện.
Gã đóng cửa căn phòng nhỏ xíu này rồi lại dắt tôi đi
mau qua một hành lang tối. Chúng tôi quẹo trái, đi
lên chừng hai chục bực thang. Tôi thấy có ánh sáng
chiếu vào mặt.
- Mau lên...
Bé Hiêu lên trước và kéo tôi lên.
Bây giờ, chúng tôi đã đứng ở trên đỉnh đài cao, ở
ngay sau ngai vàng của Ma Vương.
Dưới chân chúng tôi là xác hai tên hắc nô nằm dài.
Bé Hiêu quì gối xuống trước chiếc cần máy Ma Vương
vẫn xử dụng để đảo lộn thứ tự những bước chân vàng
trên 21 bực thang. Gã bắt tay ngay vào việc. Gã mở
nắp hộp máy ở chân cần và nhìn vào đó, tôi thấy dây
nhợ chằng chịt và bẩy bóng đèn nhỏ. Không cần hỏi
tôi cũng biết rằng bẩy bóng đèn nhỏ đó liên lạc với
bẩy bước chân vàng dưới kia.
Bé Hiêu làm việc rất nhanh. Y như gã đã thành thạo
việc sửa chữa những bộ máy điện tử rắc rối ly kỳ
kiểu này. Tôi đứng chờ gã và thời gian trôi qua, vừa
lâu vừa mau. Tôi như đang sống trong một giấc mơ.
Sau cùng, Bé Hiêu đẩy cần máy.
Tôi thấy cả bẩy bước chân vàng sáng lên trên những
bực thang. Khi Ma Vương đẩy cần máy này, tôi nghe
tiếng máy chuyển động rào rào. Ðêm nay, máy chạy êm.
Tôi nghĩ rằng Bé Hiêu đã thành công trong việc làm
cho máy mất tiếng động khi chạy.
Bé Hiêu, không ngoảnh lại, bảo tôi:
- Ông xuống chạy lên đài cho tôi. Ông dẫm lên tất cả
bẩy vết chân...
Tôi làm theo lời gã.
Khi tôi trở lên tới nơi, Bé Hiêu nhìn ngây vào lòng
hộp máy như người xuất thần. Gã hổn hển chỉ cho tôi
thấy:
- Ông coi này...Hắn quả nhiên dùng trò bịp để thủ
thắng..Bảy bóng đèn này có liên lạc với bảy với bảy
vết chân ở trên bảng báo tin chứ không liên lạc với
bảy bước chân ở trên thang. Hắn có thể làm cho bất
cứ vết chân nào cũng là vết chân của hắn. Ông coi
nhé...
Sự xúc động làm cho Bé Hiêu quên cả giữ gìn, đã nói
hơi lớn. Nhưng tôi cũng xúc động nên mặc gã.
- Tôi làm cho ba bước chân đầu là của Ma Vương.
Quả nhiên, ba bước chân sáng lên ở trái cầu báo kết
quả trên trần đền đều ở bên phía đen của Ma Vương..
- Ông thấy chưa? Ông tin chưa?...Hắn xử dụng một bộ
máy điện tử dấu trong tay áo. Hắn chỉ cần nhấn nút
trong máy điện tử đó, những bóng đèn này sẽ sáng hay
tắt tùy ý. Hắn muốn cho bước chân nào của Phật là
của Phật, bước chân nào của hắn là của hắn. Việc ông
đi trên đài không liên can gì đến bảng kết quả...
Tôi thở ra một hơi dài.
Cái mà tôi muốn tìm ở đây, tôi đã tìm thấy.
- Xong rồi..Xong rồi..Mình bắt được hắn bịp rồi.
Miệng nói, hai tay Bé Hiêu làm việc thật nhanh. Gã
đậy nắp hộp máy điện lại như cũ.
Những vết chân vàng trên 21 bực thang tắt đi. Những
bước chân vàng trên trái cầu kết quả cũng tắt.
- Mau mau.. ông xuống lấy bình nước. Nhớ hai cái
ly...
Chân chúng tôi như mọc cánh khi chạy ra khỏi đền.
Chúng tôi đi mau trên đường trở về trong sôi sục một
ý nghĩ...
Tôi có thể hạ được Ma Vương... |