|
COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK |
|
 |
|
Please click the banner to support Coi Thien Thai
! |
|
 |
|
TRUYỆN NGUYỄN NHẬT
ÁNH |
|
NHỮNG
CHÀNG TRAI XẤU TÍNH |
|
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh |
|
[Ch??ng
1][2][3][4][5][6][7][8][9][10][11][12][13][14][15][16][17][18][19][20][21][22] |
|
Chương
11 |
|
 |
Trên đường về, Biền tíu ta tíu
tít. Miệng huênh hoang chưa đã, tay nó vung loạn xạ lên để phụ
họa. Cả chục lần, tay lái nó suýt đâm sầm vào bánh ô tô. Tôi
đóng vai kẻ thất tình, gác chuyện sống chết ngoài tai nên cứ
thẫn thờ ngồi im thin thít, mặc xác nó muốn làm gì thì làm.
Ba hoa chích chòe một hồi, thấy tôi không lên tiếng hưởng ứng,
Biền thúc cùi chỏ ra sau:
- Tẩy chay tao hả mày?
Tôi nghiến răng chịu đau, mím môi không đáp.
Biền thúc một cái nữa:
- Mày thấy này giờ tao nói có đúng không?
Tôi cáu kỉnh:
- Đúng cái con khỉ mốc!
Biền cười hềnh hệch:
- Ăn không được, đạp đổ hả?
- Vô duyên! - Tôi hừ mũi.
- Tao mà vô duyên! - Biền trâng tráo - Vô duyên sao Quỳnh Như
lại yêu tao?
- Yêu cái mốc xì! - Tôi nói và nghe máu nóng dồn lên mặt.
- Không yêu sao nó nhận quà của tao? - Biền vặc lại, giọng tự
đắc.
Tôi bĩu môi:
- Nhận quà là một chuyện, còn yêu là một chuyện! Hai thứ đó
đâu có dính dáng gì với nhau!
Biền cười ha hả:
- Tao chưa thấy ai ngu như mày! Nếu không yêu thì tụi con gái
chẳng bao giờ nhận quà! Không tin ngày mai mày đem quà tặng
Quỳnh Như thử coi, xem nó có nhận không!
Thực ra tôi không có ý định chống lại Biền. Trong thâm tâm,
tôi tin rằng nó nói đúng, nhất là chính mắt tôi nhìn thấy vẻ
mặt bâng khuâng của Quỳnh Như lúc đọc những câu thơ bộc lộ tâm
sự của nó. Nếu không có tình cảm với Biền, không bao giờ Quỳnh
Như có thái độ khác lạ như vậy. Nhưng từ nãy đến giờ, bộ tịch
hí hửng và giọng điệu khoác lác của Biền khiến tôi ngứa tai
gai mắt không chịu được. Tôi cảm tưởng như nó cố tình nhởn nhơ
đùa cợt trên nỗi đau khổ của tôi. Đã vậy, bây giờ nó còn giở
giọng khiêu khích nghe muốn ứa gan.
Tự ái dồn dập, tôi đổ liều:
- Được rồi! Ngày mai mày chống mắt lên mà coi!
Lời hăm he của tôi vừa thốt ra, Biền phát cười sằng sặc. Tràng
cười nhạo báng của nó chẳng khác nào những mũi dao nhọn thúc
vào trái tim vốn đã rướm máu của tôi. Tôi nghiến răng lại. Cho
đến khi Biền chở tôi đến tận nhà, tôi bước xuống xe mà không
nói với nó một tiếng nào.
Tối đó, khi nỗi ấm ức lắng xuống, tôi nằm gác tay lên trán và
kinh hoàng nghĩ đến lời tuyên bố điên rồ của mình. Hồi chiều,
"thành tích" của Biền quả đã làm tôi mất bình tĩnh và tôi đã
dại dột để lòng tự ái dẫn mình đi quá xa. Xa đến mức bây giờ
muốn quay lại thì đã muộn. Tôi chỉ còn cách nhắm mắt nhắm mũi
đâm sầm tới trước.
Nhưng khổ nỗi, gan tôi là gan thỏ đế. So với sự bạo dạn của
Biền, tôi chỉ là đom đóm đứng cạnh mặt trời. Tặng quà cho một
người con gái đã là chuyện ngoài tầm tay của tôi. Huống chi là
một người con gái mới hân hoan nhận quà của một người con trai
khác cách đây chưa đầy hai mươi bốn tiếng đồng hồ. Bây giờ
muối mặt dúi quà vào tay nó có khác chi nổi điên đi tỏ tình
với một phụ nữ mới lấy chồng. Tôi loay hoay, trằn trọc suốt
đêm chẳng nghĩ được kế gì thoát hiểm. Nếu tự động rút lui thì
vừa hèn vừa nhục, nhất ngôn lỡ ký xuất tứ mã phải nan truy.
Nhưng cứ khăng khăng thực hành ý định, nhiều phần chắc Quỳnh
Như không nhận, có khi tôi còn ăn guốc vào đầu.
Thao thức mãi đến gần sáng, tôi thiếp đi giữa trăm nỗi dày vò.
Lòng chất ngất ưu phiền, trong cơn mơ tôi thấy Quỳnh Như ngồi
cạnh bể bơi, mặt mày hắt ám. Khi tôi rụt rè bước lại, chưa kịp
tặng quà cho nó, nó đã phẩy tay xua tôi như người ta đuổi ruồi
đuổi muỗi. Trong khi tôi á khẩu, người ngợm cứng đơ thì thằng
Biền nấp sau lưng Quỳnh Như nhô đầu lên nhìn tôi cười hắc hắc.
Cơn ác mộng chết tiệt đó ám ảnh tôi suốt cả buổi sáng hôm sau.
Buổi trưa tôi bỏ cơm, lang thang ra phố. Đi vòng vèo chán, đầu
óc chẳng nảy ra tí mẹo vặt nào đáng giá, tôi ghé vào một cửa
hiệu bên đường thẫn thờ hỏi dăm cuốn sách... Anh văn. Rồi cũng
như Biền, tôi hí hoáy chép lên trang đầu cuốn sách những câu
thơ tôi học mót của nó. Cũng đại bàng hai cánh. Cũng ngực
thủng dăm ba lỗ. Nhưng tôi khác Biền. Ngực tôi trăm vết thương
đâm thủng. Chẳng vết nào lành, chỉ có đau!
Sau khi nhờ cô hàng bọc giấy hoa cẩn thận, tôi thong dong kẹp
nách mang về. Tôi cũng chẳng hiểu tôi làm những trò sao chép
mạt hạng đó để làm gì. Như người mộng du, tôi không ý thức
được hành động của mình. Tôi chỉ biết mỗi một điều là chiều
nay tôi buộc phải tặng Quỳnh Như một cái gì đó, bất kể đó là
cái gì. |
|
| |
|
Xin các bạn vui lòng nhấn
chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai! |
|
 |
|
(TRUYỆN
NGUYỄN NHẬT ÁNH) |
|
Join Cõi Thiên Thai's
Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who
live in Viet Nam) |
|
|
|
Last Update:
September 27, 2002
This story has been read (Since September 27, 2002):
|
|
 |
|
This page is using Unicode
font - Please
download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail:
[email protected] |
|