|
COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK |
|
 |
|
Please click the banner to support Coi Thien Thai
! |
|
 |
|
TRUYỆN NGUYỄN NHẬT
ÁNH |
|
NHỮNG
CHÀNG TRAI XẤU TÍNH |
|
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh |
|
[Ch??ng
1][2][3][4][5][6][7][8][9][10][11][12][13][14][15][16][17][18][19][20][21][22] |
|
Chương
8 |
|
 |
Tôi tưởng Biền sẽ giận Quỳnh Như
tận xương tủy. Giận đến già. Nhưng trái hẳn với suy nghĩ trong
đầu tôi, lần này Biền chẳng tỏ vẻ gì cay cú. Nó tỉnh bơ. Thậm
chí, còn cười.
Thái độ của Biền khiến tôi ngạc nhiên.
- Vậy mà cười?
- Chứ chẳng lẻ khóc?
- Nếu là tao, tao sẽ khóc! Nó chẳng coi mày ra cái cóc gì cả!
Biền chẳng chịu rơi vào trò khích tướng của tôi. Nó thản nhiên
nhún vai:
- Kệ nó.
Tôi chép miệng:
- Nó coi mày như cục đất sét!
- Kệ nó.
Tôi tiếp tục "ly gián":
- Nó coi mày không bằng cái ngón chân út nó!
- Kệ nó.
Biền tỉnh rụi khiến tôi điên tiết:
- Nó coi mày như... thằng ngu!
Lần này, Biền không kiên nhẫn "kệ nó" nữa. Nó nhảy dựng lên:
- Mày câm cái mồm của mày lại cho tao nhờ coi!
Vẻ hung hãn của Biền khiến tôi bất giác xích tuốt ra xa. Nhưng
Biền không thèm chồm tới bóp cổ tôi. Nó chỉ nhếch mép, giọng
kẻ cả:
- Có mày ngu thì có!
- Tao? - Tôi trỏ tay vào ngực mình.
- Chứ còn ai! - Biền khinh khỉnh - Nếu Quỳnh Như nó không có
tình ý gì với tao, không bao giờ nó làm "khổ" tao như vậy!
Vẻ tự tin của Biền khiến tôi điếng người. Trước naỵ, tôi cứ
tưởng nó là thằng thô lỗ cục súc, lúc nào cũng khoái "choảng"
nhau với thiên hạ. Tuần trước, lúc mới "đụng độ" với Quỳnh Như,
nó đã thề sống thề chết là sẽ "nhai xương" con nha đầu khốn
kiếp đó. Nào ngờ chỉ cách có mất ngày mà nó đã "trưởng thành"
ghê gớm. Bây giờ nó nhẫn nhục còn hơn Hàn Tín ở Hoài Âm. Nó
không thèm rơi vào kế ly gián của tôi. Nó biết tỏng Quỳnh Như
"khoái" nó. Thế mới khổ cho tôi.
Tôi tuyệt vọng kêu lên:
- Ai bảo mày vậy?
- Cần gì ai bảo! - Giọng Biền hiu hiu tự đắc - Yêu nhau lắm
cắn nhau đau, tục ngữ chẳng bảo thế là gì!
Biền đem tục ngữ ra "trộ" tôi, mặt tôi tái mét. Ừ, Quỳnh Như
chả thèm "cắn" tôi. Nó chỉ thích "cắn" Biền. Suốt buổi chiều
nay, nó chẳng buồn mở miệng nói với tôi một tiếng. Nó coi tôi
như rơm rác ngoài đường. Biền biết rõ điều đó. Hèn gì tôi chọc
tức nó, nó cứ nhe răng cười.
Chỉ có tôi là không cười nổi. Rầu rĩ, tôi nói:
- Ừ, nó khoái mày!
Biền là cái đứa được đằng chân lại lên đằng đầu. Tôi xử nhũn
đến vậy mà nó chẳng vừa lòng. Nó hếch mặt:
- Không phải là khoái! Mà là yêu!
Cái giọng kênh kiệu của Biền khiến tôi ghét cay ghét đắng.
Nhưng ngoài mặt, tôi vẫn phải cười gượng gạo:
- Ừ, thì yêu!
Thấy tôi a dua, Biền sướng lắm. Nó tởn lên:
- Ngày mai tao sẽ nói với nó.
Tôi giật thót:
- Mày nói gì?
Biền nháy mắt:
- Thì như một người con trai nói với một người con gái!
- Nghĩa là... hỏi mượn một ít tiền?
Biền cụt hứng, quắc mắt:
- Đừng phá bĩnh! Muốt biết tao nói gì, chiều mai mày cứ đi tò
tò theo tao! - Rồi Biền vỗ vai tôi, cười hề hề - Tai dỏng lên,
mày sẽ học được khối thứ!
Biền giọng lưỡi trịch thượng nhưng không phải là vô căn cứ.
Quỳnh Như đã bảo nó "nói gì nói đi". Bảo vậy khác nào bật đèn
xanh cho Biền rồ ga phóng tới. Ngày mai nó sẽ tha hồ huyên
thiên khoác lác. Nó sẽ "nổ" vung xích chó. Chỉ có tôi là ngậm
miệng chầu rìa. Chỉ có tôi ôm mối tình câm.
Nhìn bộ tịch thất thần của tôi, Biền hiểu ngay cớ sự. Nó giở
giọng bề trên:
- Mày đừng buồn! Đời còn thiếu gì con gái!
Tôi đỏ mặt:
- Mày nói gì tao không hiểu!
- Đừng giả vờ! - Biền nheo mắt - Tao biết mày "mết" Quỳnh Như.
Nhưng tạng mày không hợp với Quỳnh Như. Nó chỉ thích những đứa
"cứng cựa" như tao. Chờ tao "kết thúc" xong vụ này, tao sẽ
kiếm cho mày một con nhóc hiền lành, ngoan ngoãn...
Biền nói như thể nó là cha tôi. Nhưng tôi không buồn cãi, tôi
cũng chẳng giận hờn. Bởi dù sao đi nữa, Quỳnh Như cũng chẳng
thể thích tôi. Biền nói đúng, tôi không phải là đứa "cứng
cựa". Tôi chỉ là cái bóng của Biền.
Chiều hôm sau, Biền không thèm đi sớm. Như kẻ đã bỏ sẵn thắng
lợi trong túi, nó cứ đủng đa đủng đỉnh. Tôi đã coi mình là kẻ
ngoài cuộc nên mặc xác nó, không buồn giục.
Biền bước qua cổng với dáng điệu của kẻ vô khải hoàn môn. Lưng
thật thẳng, nó bước những bước dài, trầm tĩnh và vững chãi.
Người mẫu La Kim Bụng đang uốn lượn bên mép hồ với bài tập thể
hình vĩnh cửu chẳng khiến Biền quan tâm nữa. Băng ghế đá dưới
chiếc dù xanh lúc nhúc những tên kẻ cướp cũng chẳng làm Biền
chau mày. Nó kéo tôi ngồi xuống một chiếc ghế trống kế gốc dừa
và kêu hai ly cà phê đá với bốn điếu Con Mèo.
Biền càng hào phóng, tôi càng ủ rũ. Tôi bưng ly cà phê uống
ừng ực, nốc luôn cả đá cục. Tôi rít thuốc đến bỏng môi. Vậy mà
nỗi buồn vẫn chẳng chịu vơi tí ti ông cụ nào.
Biền chẳng hề đếm xỉa đến kẻ tử đạo ngồi bên cạnh. Nó ung dung
đảo mắt tìm người đẹp của nó. Chắc hôm qua nó thức trắng đêm
thêu dệt những lời hay lẽ đẹp chốc nữa đây nó sẽ phun ra. Và
tôi sẽ phải dỏng tai lên để học tập và áp dụng cho... kiếp
sau.
- Em lên kìa!
Tiếng Biền đột ngột reo lên, đầy phấn khởi. Tôi ngoảnh nhìn về
phía cầu thang dẫn xuống hồ.
Như một nàng tiên cá thứ thiệt, Quỳnh Như đang lóp ngóp leo
lên bờ. Tim tôi bất giác giật thon thót. Mình mẩy loáng nước,
Quỳnh Như trông đẹp rùng rợn. Từ khi phát hiện nó thuộc về
người khác, tôi càng thấy nó đẹp. Thế mới khổ!
Quỳnh Như bước những bước thong thả. Nó rảo lại phía tụi tôi
nhưng mắt lại nhìn về hướng khác. Có lẽ nó không hay biết hai
đứa tôi ngồi đây "chiếu tướng" nó nãy giờ.
Đúng vào lúc Quỳnh Như tung tăng ngang qua trước mặt, Biền cố
tình đằng hắng một tiếng thật to và khẽ nháy mắt với tôi.
Biền liệu việc như thần. Nghe tiếng đằng hắng, Quỳnh Như giật
mình ngoái lại và mắt nó bỗng sáng lên khi trông thấy hai đứa
tôi ngồi chầu chực trên băng ghế hệt như hai đứa trẻ đang
trông mẹ đi chợ về, miệng đứa nào đứa nấy cố nặn ra một nụ
cười cầu cạnh trông đến tội.
- Ôi, anh Tưởng! Sao anh còn ngồi đây?
Quỳnh Như kêu lên, giọng mừng rỡ. Trong một thoáng, tôi như
không tin vào những gì vừa nghe thấy. Thoạt đầu tôi ngỡ Quỳnh
Như gọi nhầm. Nhưng không, đôi mắt đẹp nhất trần đi của nó
đang hướng vào tôi. Có vẻ như nó không biết Biền là ai.
Bụng áy náy, tôi khẽ liếc sang bên cạnh. Tôi tưởng mặt Biền sẽ
sưng lên như chiếc bánh bao. Nhưng mặt nó vẫn nhơn nhơn. Thậm
chí nó còn cười toe toét. Thái độ của Biền khiến tôi kinh
ngạc. Nhưng rồi tôi hiểu ngay. Tôi nhớ câu hôm qua Biền nói
với tôi. Nếu Quỳnh Như không tình ý gì với tao, không bao giờ
nó làm khổ tao như vậy. Hóa ra Quỳnh Như giả vờ hỏi chuyện tôi
để "làm khổ" Biền chơi. Quỳnh Như chỉ coi tôi như cái cớ. Tôi
là chiếc bàn đạp để nó dậm nhảy, là chiếc đinh gỉ để nó móc
áo. Vậy mà khi nãy tôi hí hửng tưởng mình là hoàng tử. Tôi
tưởng bữa nay tôi sẽ cho thằng biền "về nơi gió cát". Thật hão
huyền.
Thấy mặt tôi thoắt nhiên dàu dàu, Quỳnh Như bước lại, lo âu
hỏi:
- Anh làm sao vậy?
Sự quan tâm của Quỳnh Như chẳng khiến tôi xúc động chút xíu
nào. Cứ nghĩ đến chuyện nó "vờn" tôi để "tấn công" Biền, lòng
tôi càng thêm buồn bực. Tôi hờ hững đáp:
- Tôi có làm sao đâu!
Quỳnh Như vẫn nhìn tôi đăm đăm:
- Nhất định anh vị trúng gió rồi! Mặt anh xanh thấy ghê!
Quỳnh Như đâu có biết tôi xạm mặt vì tức. Nói xong, nó đưa tay
lên sờ trán tôi. Hành động của Quỳnh Như bất thần đến mức tôi
không kịp có một phản ứng nào, đành ngồi yên như phỗng, người
tê đi.
Trong nỗi đê mê được trời "chiêu đãi" đó, tôi nghe rõ trái tim
tôi đang nhảy loi choi trong lồng ngực, thiếu điều muốn rạch
áo chui ra. Thú thật, nếu có ai áp lên trán tôi một miếng vàng
bốn số 9 hay một hột xoàn 24 ca-ra chắc cũng không làm tôi xúc
động đến bàng hoàng như thế.
Tôi mê man đến mức Quỳnh Như đã bỏ đi rồi mà tôi cứ ngỡ bàn
tay mềm mại của nó còn đặt trên trán tôi. Tôi nín thở ngồi im
như học trò bị phạt, không dám nhúc nhích một mảy, cho đến khi
Biền cáu tiết kêu lên:
- Mở mắt ra đi, thằng ngu! Nó có còn đứng đó đâu mà mày lim
dim cầu nguyện!
Tôi mở mắt ra, và bắt gặp gương mặt đằng đằng sét khí của
Biền. Vẻ phớt tỉnh của nó biến đâu mất, thay vào đó là những
nét hung dữ của quỷ Satan. Quỷ Satan nhe nanh:
- Diễm phúc quá hén?
Biết Biền nói kháy, tôi im re. Tôi chẳng biết phải an ủi Biền
như thế nào. Tôi rất muốn nói một câu vớ vẩn gì đó để xoa dịu
nỗi uất ức của nó nhưng nghĩ mãi không ra. Đành rằng Quỳnh Như
giả vờ trêu tức nó nhưng trêu như thế này, nó sẽ tức đến vỡ
mạch máu mất. Nhất là chính mắt nó thấy tôi "ngồi mát ăn bát
vàng", chẳng bỏ công sức gì lại hưởng hết "hoa lợi" của nó.
Tôi chẳng chịu khổ ải tí xíu nào, cứ ngồi tủm tỉm cười ruồi,
bỗng chốc được người đẹp rờ đầu rờ cổ. Trong khi nó bị làm
tình làm tội đủ điều, bầm dập te tua như cái mền rách lại
chẳng sờ được cái mép áo của Quỳnh Như, bảo nó không thù tôi
sao được!
Nhưng dường như Biền chưa tức chết, Quỳnh Như chưa hả dạ. Cho
nên đã đi rồi, nó bỗng quay trở lại. Lần này, nó cầm theo một
chai dầu gió. Có lẽ nó mới chạy về lục tìm trong túi xách.
Trong khi Biền trợ tròn mắt, miệng há hốc như muốn nuốt chửng
chai dầu chết tiệt kia thì Quỳnh Như thản nhiên ngồi xuống bên
tôi, dịu dàng nói:
- Để tôi xức dầu cho anh nghen!
Vừa nói, nó vừa đổ dầu ra mấy ngón tay và nhẹ nhàng thoa lên
trán và hai bên thái dương tôi.
Một lần nữa, tôi lại mê man. Tôi chẳng trúng gió cái cóc gì
nhưng khi những ngón tay thon thả của Quỳnh Như bò lên mặt
tôi, tôi tin là tôi trúng gió thật. Tim tôi thoạt tiên định
nhảy vọt ra ngoài, nhưng rồi không nhảy được nó điên tiết nằm
im, không chịu đập nữa. Người tôi cứ xỉu dần. Nhưng tôi cố giữ
cho mình đừng ngất đi. Tôi mà ngất đi, thằng Biền sẽ nhảy vào
xé xác tôi không thương tiếc.
Vì vậy, Quỳnh Như xức dầu xong, vừa rụt tay lại, tôi đã mở mắt
ra ngay. Lần này, tôi không trông thấy gương mặt Satan gớm
ghiếc của Biền nữa. Mà kề cận bên tôi là một dung nhan cực kỳ
diễm lệ. Chưa bao giờ tôi được chiêm ngưỡng Quỳnh Như ở cự ly
gần như vậy, tưởng chỉ cần chồm tới một chút xíu là má kề má,
môi kề môi ngay lập tức. Những ý nghĩ khinh mạn trong đầu tôi
chưa kịp trở nên tồi tệ hơn, Quỳnh Như đã mỉm cười, ân cần
dặn:
- Anh còn mệt, đừng xuống nước! Cứ ngồi nghỉ đi!
Trước khi quay lại phía bờ hồ, nó còn cười thêm với tôi hai
cái nữa, tình tứ hệt như chúng tôi đã yêu nhau đâu từ thời còn
để chỏm. Những diễn biến này, đúng là có tài thánh mới hòng
nghĩ ra.
Đang đực mặt nhìn theo gót sen thoăn thoắt, đầu óc còn ngẩn
ngơ cố đoán xem sự kiện vừa xảy ra là mơ hay thực, tôi bỗng
nghe bên cạnh đánh "chát" một tiếng. Ngoảnh lại mới hay Biền
vừa đấm hai tay vào nhau. Bụng run lên, tôi sực nhớ từ nãy đến
giờ, Quỳnh Như tịnh không nói với nó một tiếng. Cả một cái
liếc mắt cũng không.
Vừa mừng vừa sợ, tôi len lén nhìn trộm Biền. Mặt nó ngầu như
đang... săn bắt cướp. Tôi nghe nó gầm gừ:
- Đáng chết, đáng chết! Thật là đáng chết!
Biền nói không nhìn tôi nhưng sát khí trên mặt nó vẫn làm tôi
kinh sợ. Tôi không hiểu nó bảo ai đáng chết, tôi hay Quỳnh
Như. Hay nó muốn chính nó chết quách để khỏi trông thấy sự âu
yếm Quỳnh Như dành cho tôi.
Tôi băn khoăn trong dạ nhưng không dám hỏi. Biền cũng chẳng
buồn nhiếc móc tôi. Ngồi lẳng lặng một hồi, nó vụt bảo:
- Thôi, về!
- Về? - Tôi kêu lên kinh ngạc.
- Ừ, về!
- Tụi mình chưa bơi mà!
Biền hừ mũi:
- Khỏi bơi nữa!
Mặc dù Biền đã ra lệnh bằng một giọng chắc hơn đinh đóng cột,
tôi vẫn cảm thấy băn khoăn:
- Thực ra tao đâu có... trúng gió!
- Thôi đừng nói lôi thôi nữa! - Biền sầm mặt - Mày không trúng
nhưng tao trúng!
Tôi bắt đầu vỡ lẽ. Hóa ra màn khiêu khích của Quỳnh Như có tác
dụng không thua gì một liều thuốc độc. Trong một thời gian
ngắn, từ một kẻ tình si đầy ắp hoài bão, Biền đã nhanh chóng
biến thành một gã chán đời. Bơi lội mới ngày nào còn là một
môn thể thao lành mạnh, bây giờ với nó chẳng qua là một trò vô
bổ, phù du.
Nghĩ vậy, tôi chẳng nói chẳng rằng, chỉ lững thững xách túi đi
theo nó. Hai đứa lù lù ra cổng câm nín như cô hồn khiến tay
gác cổng vội vã dạt qua một bên ra chiều úy kị. |
|
| |
|
Xin các bạn vui lòng nhấn
chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai! |
|
 |
|
(TRUYỆN
NGUYỄN NHẬT ÁNH) |
|
Join Cõi Thiên Thai's
Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who
live in Viet Nam) |
|
|
|
Last Update:
September 27, 2002
This story has been read (Since September 27, 2002):
|
|
 |
|
This page is using Unicode
font - Please
download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail:
[email protected] |
|