|
COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK |
|
 |
|
Please click the banner to support Coi Thien Thai
! |
|
 |
|
TRUYỆN NGUYỄN NHẬT
ÁNH |
|
NHỮNG
CHÀNG TRAI XẤU TÍNH |
|
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh |
|
[Ch??ng
1][2][3][4][5][6][7][8][9][10][11][12][13][14][15][16][17][18][19][20][21][22] |
|
Chương
6 |
|
 |
Tôi ngồi trên bờ, căng mắt nhìn
xuống hồ. Tôi thấy "con ễnh ương" đang lặn hụp quanh quẩn ở mé
bên kia. Nó đang làm bộ làm tịch với mấy con nhỏ mới xuống
nước lần đầu. Hớn hở hệt như Trư Bát Giới bị sa vào tay yêu
quái, nó giương vây khoe mẽ, biểu diễn các kiểu bơi. Tất nhiên
là trừ bơi bướm. Nỗi sầu đời của nó hẳn chìm xuống đáy hồ và
ngủ luôn dưới đó.
Nhưng tôi không buồn quan sát Biền. Nó chẳng đáng để tôi ngắm
nghía. Tôi đảo mắt tìm đóa quỳnh của tôi. Tôi nhớ khi nãy
Quỳnh Như mặc áo tắm màu hoa tím. Nhưng chiều nay có một tá
con gái cũng bày đặt mặc áo màu tím hoa để làm khổ tôi. Dòm
dáo dác cả buổi, tôi mới phát hiện Quỳnh Như đang thong thả
bơi dọc mé hồ, sát về phía tôi. Nó bơi ếch, nhô lên hụp xuống,
tóc bết vào vai. Những lần nó trồi đầu lên, gương mặt đẫm nước
của nó loang loáng dưới nắng chiều trông xinh tệ. Quỳnh Như dễ
thương như thế, trách nào thằng Biền chẳng khoái đi theo...
xách dép cho nó.
Trước nay tôi chuyên đi theo Biền, đóng vai tà-lọt. Nó làm gì
tôi làm nấy. Nó vui, tôi vui ké. Nó buồn, tôi buồn theo. Nhưng
hễ thương con nhỏ nào, nó bắt tôi đứng xa xa, không được
thương giùm. Lần này, tôi mặc xác Biền. Chẳng lẽ nó biết
thương biết nhớ, còn trái tim tôi bằng bê tông cốt thép? Hơn
nữa, hôm nay Quỳnh Như đâu có thèm ngó tới mặt Biền. Nó chỉ để
ý... tôi.
Tôi tưởng tượng lung tung, không dè trúng phóc. Quỳnh Như có
tài "thần giao cách cảm". Đang bơi lõm bõm dưới nước, chợt đọc
được ý nghĩ tuyệt diệu trong đầu tôi, nó vội vã leo lên bờ và
sau khi nhìn quanh quất, nó rảo bước về phía tôi.
Rồi hệt như trong những câu chuyện thần tiên có hậu của
Andersen, Quỳnh Như nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh tôi, lặng lẽ
vuốt tóc. Tôi bỗng thấy ngộp thở như đang lặn dưới đáy hồ.
Phải cố lắm mới ngăn mình đừng hắt xì hơi.
- Anh Tưởng nè !
Một âm diệu du dương bất ngờ vang lên, dịu dàng không thể tả.
Tôi tưởng như tôi đang nghe tiếng chim hót... trong bụi mận
gai. Tôi quay lại và bắt gặp Quỳnh Như đang mỉm cười nhìn tôi.
Nếu tôi nhớ không lằm thì từ nãy đến giờ Quỳnh Như chưa hề ban
cho Biền một nụ cười làm vốn. Nó chỉ nhìn Biền nhếch mép khinh
bỉ. Thế mà bây giờ nó "cười tình" với tôi. Răng nó lại không
sún như tôi nghĩ. Răng nó đẹp mê hồn.
- Gì vậy Quỳnh Như ?
Tôi hỏi giọng còn trữ tình còn hơn Roméo.
- Bạn anh ấy mà !
- Biền ấy hả ?
- Ừ.
- Biền sao ?
Tôi hỏi mà bụng giật thon thót, cứ sợ Quỳnh Như nhờ tôi làm
mai Biền cho nó.
Dường như Quỳnh Như đọc thấy nỗi lo trong mắt tôi nên nó phán
một câu nghe mát lòng mát dạ:
- Ảnh ăn nói sao nghe sỗ sàng quá chừng!
Tôi thở phào một hơi và khoái chí "đế" thêm:
- Ừ, cái thằng đó xưa nay vậy ! Tính nó thô lỗ cục súc lắm !
Nói xong, tôi bỗng giật mình. Tôi nhớ ra mồm mép của Quỳnh Như
đâu có thua gì Biền, thậm chí còn có phần lấn lướt. Hôm qua
chẳng phải nó đã "xực" Biền tối tăm mặt mũi đó sao ?
Nó bảo tên biền dở ẹc. Nó so sánh Biền với ễnh ương. Nếu xét
về đẳng cấp "sổ sàng" và "thô lỗ", nó xứng đáng là sư phụ
Biền. Vậy mà khi nãy tôi quên béng. Tôi hùa theo chửi Biền tơi
tả.
Nhưng hệt như sao băng, nỗi áy náy chỉ hiện lên có một chút
xíu. Rồi tắt phụt. Lòng tôi bây giờ tràn ngập ánh trăng rằm
rực rỡ của tình yêu. Và dưới áng sáng dịu dàng đó, tôi tha thứ
cho Quỳnh Như tất cả. Tôi đóng vai quan tòa kiêm luật sư bào
chữa. Và tôi tuyên bố nó... trắng án. Thằng Biền sỗ sàng với
phụ nữ, đem treo cổ là đáng tội. Quỳnh Như lại khác. Nó là con
gái, lại xinh đẹp. Vì vậy nó được quyền... sỗ sàng với đàn
ông. Miễn là nó trừ tôi ra.
Quỳnh Như trừ tôi ra thật. Tôi không hiểu sao khi nói chuyện
với Biền, nó đốp chát thấy khiếp mà khi "tâm sự" với tôi, nó
thủ thỉ thù thì như một con mèo con. Tại sao vậy? Tại sao lại
có sự "phân biệt đối xử" này ? Tại sao nó quay Biền như dế mà
đối với tôi, nó rất mực nhũn nhặn dịu dàng? Nếu không vì tình
yêu thì vì cái quái quỷ gì ? Tôi sung sướng tự trả lời: Chỉ có
tình yêu thôi !
Càng nghĩ ngợi tôi càng xao xuyến. Và không ngăn được nỗi xúc
động đang trào dâng như lũ lụt, tôi hăm hở đứng dậy:
- Quỳnh Như đợi chút xíu nghen!
Rồi không đợi Quỳnh Như kịp thắc mắc, tôi lao đầu về phía quầy
giải khát cạnh cổng vào, hùng hồn kêu hai ly cam vắt. Ngày
thường tôi chỉ dám uống đá chanh. Nhưng hôm nay tôi chơi
"xộp". Tôi mời Quỳnh Như cam vắt để nó ngọt ngào với tôi. Uống
đá chanh, nó chanh chua thì khốn. Phần chanh chua để dành cho
thằng Biền.
Biền không chỉ lảnh phần chanh chua. Lòng nó còn tràn ngập bao
cay đắng. Nó tắm dưới hồ nhưng chỉ chìm có nửa người. Cái đầu
nó trồi lên khỏi mặt nước lỏ mắt nhìn tôi với vẻ bàng hoàng
tức tối.
Từ khi Quỳnh Như leo lên bờ lại ngồi cạnh tôi, Biền không buồn
ngó ngàng tới mấy con nhỏ chung quanh nữa. Nó chán làm Trư Bát
Giới. Bây giờ nó muốn làm yêu quái để ăn thịt tôi. Đối với
Biền lúc này, thịt tôi còn ngon hơn thịt Đường Tăng gấp tỉ
lần. Dĩ nhiên, Biền không bỏ sót nhất cử nhất động nào của hai
đứa "tôi". Từ xa, Biền không nghe rõ tôi và Quỳnh Như nói với
nhau những gì nhưng chắc nó nhìn thấy nụ cười rạng rỡ Quỳnh
Như "dành riêng" cho tôi cũng như những cử chỉ âu yếm của tôi
tình tứ đặt vào tay Quỳnh Như ly cam vắt thay cho... lời cầu
hôn!
Uống xong ly nước cam, Quỳnh Như "xin phép" tôi trở xuống hồ.
Tôi dễ dãi gật đầu như một người tình rộng lượng và khẽ liếc
về phía Biền. Tôi thấy đôi mắt nó long lên như muốn xoi thủng
ngực tôi. Trong một thoáng, tôi chợt nhớ đến bài hát "Những
đôi mắt mang hình viên đạn" của Trần Tiến và rùng mình quay
mặt đi chỗ khác.
Nhưng Biền nhất định không để tôi yên. Quỳnh Như vừa rời gót
là nó tót ngay lên bờ, hùng hổ bước lại chỗ tôi ngồi.
- Sao mày không xuống bơi ? - Biền "hạch" tôi.
- Bữa nay tao mệt! - Tôi đáp, không nhìn nó.
- Đừng có xạo! - Biền nhếch mép - Mệt mà nói chuyện với em cả
buổi!
Tôi chẳng biết trả lời sao, đành nhe răng cười hì hì. Biền tức
lắm. Nhưng chẳng làm gì tôi được, nó bèn quay sang "xỉa xói"
Quỳnh Như:
- Thật tao chưa thấy ai "đổi màu" lẹ như con nha đầu này! Hôm
qua mới nhận dây thun của tao, bữa nay lại hí ha hí hửng nhào
vô uống nước của mày! Đúng là đồ không biết ngượng!
Thấy Biền mạt sát Quỳnh Như không tiếc lời, tôi nóng mặt cự
lại:
- Tao mời thì nó uống, có gì đâu mà ngượng!
Sự bênh vực của tôi khiến Biền càng sửng cồ. Nó gắt tôi:
- Còn mày nữa! Bơi không lo bơi, cứ ngồi chóc ngóc trên bờ!
Lần sau tao không thèm đi chung với mày nữa đâu!
Lời dọa dẫm của Biền khiến tôi hết dám hó hé. Tôi sợ giận quá
hóa liều, nó không thèm rủ tôi đi bơi nữa thì khốn. Bụng tức
anh ách, tôi đành tự an ủi: Thôi, chấp nhất làm gì với cái
thằng... thô lỗ cục súc như nó! |
|
| |
|
Xin các bạn vui lòng nhấn
chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai! |
|
 |
|
(TRUYỆN
NGUYỄN NHẬT ÁNH) |
|
Join Cõi Thiên Thai's
Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who
live in Viet Nam) |
|
|
|
Last Update:
September 27, 2002
This story has been read (Since September 27, 2002):
|
|
 |
|
This page is using Unicode
font - Please
download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail:
[email protected] |
|