|
COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK |
|
 |
|
Please click the banner to support Coi Thien Thai
! |
|
 |
|
TRUYỆN NGUYỄN NHẬT
ÁNH |
|
NHỮNG
CHÀNG TRAI XẤU TÍNH |
|
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh |
|
[Ch??ng
1][2][3][4][5][6][7][8][9][10][11][12][13][14][15][16][17][18][19][20][21][22] |
|
Chương
18 |
|
 |
Biền không chở tôi về nhà ngay.
Mà tấp vào một quán cà phê bên đường.
- Vô đây chi ? - Tôi nhăn nhó.
Ăn mừng thắng lợi.
Tôi bĩu môi:
- Khỉ mốc !
Biền kênh kiệu:
- Để rồi coi !
Nó buông người xuống ghế và hào hứng gọi hai ly cà phê sữa đá
với nửa gói Con Mèo.
Trong khi tôi ngồi trầm ngâm nhìn phin cà phê đang rỉ rả từng
giọt thì Biền đốt thuốc, phun khói mù mịt:
- Hai đĩa chè chuối bữa nay chui vô bụng nó cũng giống như Tôn
Ngộ Không chui vô bụng Thiết Phiến công chúa. Chất serotonin
sẽ mặc sức tung hoành. Lát nữa về nhà nó có chén cả ký thịt
quay cũng vô hại...
Biền càng nói càng hăng:
- Ngày mai sẽ tiếp tục là "ngày của tao". Thôi "trầm uất",
Quỳnh Như sẽ thôi luôn bản mặt ngơ ngáo của mày. Nếu nó ăn
chuối quanh năm, mày chỉ có nước chầu rìa nhìn tao cặp tay nó
đi chơi Sở Thú. Và chừng một năm sau, tao sẽ nhờ mày bưng khay
đi theo phù rể cho tao.
Tôi ngồi nghe, khí huyết nhộn nhạo. Nó chỉ mới tưởng tượng sơ
sơ, tôi đã thấy máu nóng dồn lên mặt. Nó tả kỹ, chắc tôi đá
tung cái bàn trước mặt ra đường.
Tôi đau. Nhưng tôi không giận Biền, chỉ tiếc hùi hụi. Nó đã
xui tôi rủ Quỳnh Như đi ăn phở để phục "mê hồn hương" nhưng
tôi không dám. Nếu tôi bạo gan, ngày nào cũng là "ngày của tôi",
còn khuya mới tới lượt Biền.
Bụng làm dạ chịu, tôi chỉ biết trách tôi. Và hy vọng mỗi một
điều: tối nay Quỳnh Như sẽ xơi thật nhiều thịt, chén thật
nhiều mỡ, nhiều gấp đôi ngày thường, để chiều mai nó vẫn tiếp
tục thân cận với tôi. Đúng theo tuần tự trước nay nó đã hoài
công sắp xếp.
Tiếng Biền tiếp tục vang lên bên tai tôi, giọng đắc thắng:
- Khi tao đã "hóa giải" được "công phu" của nó rồi, chắc chắn
nó sẽ thuộc về tao...
Vẻ hả hê của Biền khiến tôi muốn lộn ruột. Nó lại không chịu "tốp";,
cứ lải nhải suốt. Tôi dốc nguyên hũ đường trên bàn vào ly cà
phê, uống vẫn thấy đắng ngắt.
Ba hoa xích đế đã đời, Biền mới chịu chở tôi về nhà. Trước khi
chia tao, nó còn nheo mắt "làm thơ":
- Ngày mai sẽ là một ngày kỳ diệu !
Đêm đó, tôi trắng mắt. Có lẽ tôi cũng nôn nao chờ đợi cái ngày
kỳ diệu đó không kém gì Biền. Tôi muốn biết hai đĩa chè chuối
trên đường Điện Biên Phủ kia có quả thực khiến Quỳnh Như thay
đổi thói quen tình cảm không. Và nó sẽ quyết định số phận tôi
như thế nào để tôi khỏi đâm đầu suống hồ theo tiếng gọi của Hà
Bá.
Chiều hôm sau, lòng thấp thỏm, tôi lẽo đẽo theo Biền vào hồ
bơi. Thường thường vào những "ngày của tôi", Biền có thói quen
đi tụt lại phía sau để khỏi chứng kiến cảnh tôi và Quỳnh Như "âu
yếm" chào hỏi nhau. Nhưng bữa nay nó hăm hở xông lên trước. "Gài"
hai đĩa chè vô bao tử Quỳnh Như như đặc công "gài" mìn. Biền
cho phép mình xung phong ào ạt.
Quỳnh Như đã tới trước tự bao giờ. Nó mặc đồ tắm ngồi bên mép
hồ, thõng chân xuống nước, tóc dính bết vào vai, có lẽ vừa từ
dưới hồ lên.
Quỳnh Như ngồi nghiêng nên không hay biết sự di động áp sát
của Biền. Biền tới sau lưng Quỳnh Như, rón rén ngồi xuống và
sau khi ranh mãnh nháy mắt với tôi, nó khẽ hắng giọng:
- Quỳnh !
Biền gọi khẽ nhưng cũng đủ làm Quỳnh Như giật bắn người:
- A !
Quỳnh Như sửng sốt kêu lên và quay phắt lại. Biền cười hề hề:
- B chứ không phải là A ! Tên tôi là Biền mà lại !
Biền định giở thói ăn nói đốp chát quen thuộc mà "Quỳnh Như
của nó" đặc biệt ưa thích. Nhưng chưa kịp đắc ý về câu vặn vẹo
thông minh của mình, Biền đã tái mặt khi Quỳnh Như cau mày
thốt:
- Vô duyên !
Tạt xong gáo nước lạnh vào mặt Biền, Quỳnh Như nhảy tõm xuống
hồ, lặn đi mất, bỏ mặc Biền ngồi lại một mình với nỗi trơ trẽn
không biết giấu đi đâu.
Tôi đứng đằng xa, thấy cảnh tượng như thế, bụng mừng rơn nhưng
không dám lại gần. Tôi mon men bước tới, Biền thẹn quá hóa
khùng, nó co cẳng đạp tôi xuống nước thì khốn.
Tôi cứ đứng, còn Biền thì cứ ngồi y hai ông phỗng đá, lâu thật
lâu. Nó chưa nhúc nhích, tôi đâu dám cựa quậy. Chỉ có Quỳnh
Như là sướng. Nó bơi lượn nhởn nhơ, quạt nước ầm ầm.
Mãi một lúc, ê mông. Biền mới u oải chống tay vào đùi lom khom
đứng dậy và thất thểu đi cà nhắc về phía tôi. Ai không rõ
chuyện, nhìn bộ mặt thiểu não của nó, cứ tưởng nó vừa bị cháy
nhà.
Thấy Biền vất vưởng bước lại, tôi không nói không rằng. Tôi
không nỡ đưa nó vào ngõ cụt. Hai đứa lẳng lặng lại ngồi trên
ghế dá, nghe rõ tiếng ruồi bay.
Biền nói trước. Khi nỗi sượng sùng đã lắng bớt, nó chép chép
miệng:
- Hỏng rồi, Tưởng ơi !
Sợ nó buồn, tôi không hỏi lại, chỉ ậm ừ ra vẻ hờ hững.
Biền lại nói:
- Tao đoán sai rồi !
Tôi lại ừ à. Biền tặt lưỡi:
- Tâm tính thất thường của con nhỏ này không phải do ăn uống,
mày ạ !
Hôm trước chính nó khẳng định tình cảm hai mặt của Quỳnh Như
là do ăn uống, bây giờ cũng chính nó bảo không phải do ăn
uống. Gặp lúc khác, tôi không bỏ lỡ cơ hội chọc cho nó đỏ mặt
tía tai chơi. Nhưng bữa nay không hiểu sao tôi chẳng có hào
hứng gì với chuyện đó. Tôi chỉ thở dài:
- Vậy thì do cái gì ?
Biền trầm ngâm đáp:
- Chẳng do cái gì cả ! Do chính nó thôi !
- Do chính nó ? - Tôi ngơ ngác - Nghĩa là sao ?
Biền cười đau khổ:
- Nghĩa là nó coi tao và mày như một thứ đồ chơi. Nó đem tình
cảm của tụi mình ra tiêu khiển để giết thì giờ. Nó vờn tao và
mày như mèo vờn chuột...
Giọng Biền mỗi lúc một ai oán, rầu rĩ. Chắc nó đang tưởng
tượng nó là con chuột bé bỏng trong bộ phim hoạt hình Tom and
Jerry.
- Nhưng nó làm như vậy để làm gì ? - Tôi lên tiếng cắt ngang
bài "văn tế" của Biền.
- Thì tao đã nói rồi ! Để tiêu khiển ! - Biền đâm gắt - Lúc
thì nó giả bộ "mết" tao, khi thì lại ra vẻ thích mày, nó muốn
tao và mày giết nhau...
Đang hăng tiết, Biền bỗng im bặt. Tôi ngó ra, thấy Quỳnh Như
đang yểu điệu lướt ngang.
- Sao anh còn ngồi đây, chưa chịu xuống bơi ? - Khi đi qua
băng ghế tôi và Biền ngồi, Quỳnh Như nhìn tôi mỉm cười hỏi.
- Ờ, ờ, tụi tôi xuống ngay bây giờ !
Vừa đáp tôi vừa nhìn lom lom vào mặt Quỳnh Như, xem nó có phải
là mụ phù thủy giả dạng hay không ? Nhưng Quỳnh Như chẳng
giống tí tẹo nào với bản án đanh thép của Biền. Mặt nó xinh
như hoa và giọng nói vẫn thân mật dịu hiền như ngày nào. "Khảo
sát" mụ phù thủy một hồi, tôi chẳng thấy gì khác lạ, ngoài nỗi
xao xuyến thầm kín trong lòng.
Quỳnh Như đi xa cả... mười cây số rồi mà tôi cứ thộn mặt ngẩn
ngơ.
- Thằng ngu ! - Biền thoi vào lưng tôi một cú đau điếng - Bộ
mày quên hết những gì tao nói rồi hả ?
- Cái gì ? - Tôi giật mình, bần thần hỏi lại.
- Nó là một con quỷ ! - Biền nghiến răng - Một con quỷ, mày
hiểu chưa ?
- Chưa hiểu ! - Tôi thật thà.
Biền gầm gừ:
- Đồ con lừa !
Thấy Biền mắng nhiếc sa sả, tôi rụt rè phân trần:
- Tao thấy nó chẳng có vẻ gì là con quỷ cả ! Nó vẫn... dễ
thương như hồi nào đến giờ !
Trước nay, mỗi khi Biền nổi nóng, bao giờ tôi cũng làm thinh
chịu trận. Bữa nay, tôi đột nhiên tỏ ra bướng bỉnh. Biền càng
sôi giận. Nó nhìn tôi, mắt tóe lửa:
- Cút đi, thằng dại gái ! Nếu mày thấy nó dễ thương thì đi
theo mà bám váy nó, ngồi đây làm chi cho chật ghế !
Lần thứ ba trong vòng năm phút, Biền chửi tôi. Hai lần đầu,
theo thói quen nín nhịn. Nhưng lần này nó chửi tàn mạt, lại
muốn tống cổ tôi đi. Nó bảo tôi chỉ đáng bám váy đàn bà, đã
vậy tôi phải cho nó sáng mắt ra !
Nghĩ là làm, tôi hầm hầm đứng dậy:
- Vậy thì tao đi !
Biền không ngờ tôi giận dỗi. Nó sửng sốt:
- Mày đi đâu ?
- Đi theo Quỳnh Như chứ đi đâu ! - Giọng tôi lạnh băng - Mày
chẳng bảo tao là thằng dại gái là gì !
Biền há hốc mồm, nhưng trước khi nó kịp ngậm miệng lại, tôi đã
bỏ đi một mạch.
Tôi tiến về phía quầy giải khát, nơi Quỳnh Như đang ngồi nhâm
nhi ly đá chanh trên chiếc ghế mây kê cạnh hàng rào dâm bụt
ngăn đôi khoảng sân nhỏ với khu vực hồ bơi. Tôi cũng không rõ
khi gặp Quỳnh Như tôi sẽ nói gì hoặc làm gì. Tôi chưa hình
dung được hành động tiếp theo của mình, chỉ cất bước như người
mộng du, với nỗi hờn giận mê man đầu óc.
Tôi chưa biết phải nói gì nhưng Quỳnh Như biết. Khi tôi vừa
trờ tới, nó nói một câu tuyệt diệu:
- Anh ngồi đây đi ! Uống nước xong rồi hai đứa xuống bơi !
Tôi như không tin vào tai mình. Giọng nói dịu dàng và tình tứ
của Quỳnh Như khiến tôi chưa xuống nước đã ngộp thở. Tôi bàng
hoàng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh nó, cố hít mạnh một hơi
dài giúp máu huyết lưu thông và hoang mang tự hỏi: Phải chăng
đó là cách giết người tối tân của những mụ phù thủy thời hiện
đại ? |
|
| |
|
Xin các bạn vui lòng nhấn
chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai! |
|
 |
|
(TRUYỆN
NGUYỄN NHẬT ÁNH) |
|
Join Cõi Thiên Thai's
Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who
live in Viet Nam) |
|
|
|
Last Update:
September 27, 2002
This story has been read (Since September 27, 2002):
|
|
 |
|
This page is using Unicode
font - Please
download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail:
[email protected] |
|