|
Tôi và Biền hồi hộp
tiến về phía cánh cổng màu trắng... tang tóc. Như hai thí sinh
lần đầu đi thi đại học, mặt đứa nào đứa nấy căng thẳng đến tội.
Tôi nhát cáy, phấp phỏng đã đành. Biền gan lì hơn tôi, sao bộ
tịch nó chẳng tự tin gì hơn tôi trước giờ thử thách.
Vừa bước ra qua khỏi cổng, tôi đã hấp tấp ngó quanh. Chiều chủ
nhật người đi bơi đông nghịt. Nhưng sau một hồi láo liên dòm
dỏ, tôi chẳng thấy Quỳnh Như đâu. Tôi quét mắt dọc bờ hồ, chỉ
thấy nhà lực sĩ thể hình La Kim Bụng đang hồn nhiên nhún nhẩy.
Lia mắt xuống nước, toàn những mỹ nhân ngư lạ hoắc lặn hụp
nhởn nhơ.
Tôi chưa kịp thở phào vị sự vắng mặt kỳ diệu của vị "nữ giám
khảo" tâm địa khó lường này thì đã giật bắn người vì cú huých
của Biền:
- Nó kìa!
- Đâu ? - Tôi nghe bụng mình thóp lại.
- Đằng căng-tin! - Rồi không để cho tôi kịp trấn tĩnh, Biền
cầm tay tôi kéo đi - Tao với mày lại đó!
Quỳnh Như đứng tựa vai vào bục gỗ trước quầy giải khát, đang
nói gì đó với cô gái ngồi phía trong. Có lẽ nó vừa mới tới,
trên người vẫn mặc bộ trang phục technicolor. Nhìn chiếc áo
sặc sỡ quen mắt này, tôi không rõ nó có hàng trăm chiếc như
thế hay chỉ có mỗi một chiếc duy nhất. Chỉ biết từ khi quen nó,
nó chỉ mặc độc một màu sắc và kiểu dáng đó thôi.
Trong khi tôi đang nghĩ ngợi vẩn vơ thì Quỳnh Như thình lình
quay người lại. Nhác thấy hai đứa tôi, mặt nó lộ vẻ sửng sốt.
Tôi mỉm cười duyên dáng và vểnh tai chờ tiếng reo "Ôi, anh
Tưởng" quen thuộc. Sau một thoáng ngạc nhiên, Quỳnh Như reo
lên thật. Nhưng mỗi tiếng reo của nó như mỗi nhát búa gõ vào
đầu tôi:
- Ôi, ễnh ương mà cũng đi bơi ngày chủ nhật! Trời sắp mưa rồi!
Thế là hết! Tôi tuyệt vọng nhũ thầm. Cái chữ "ễnh ương" trước
đây Quỳnh Như dùng để gọi xách mé Biền sao bây giờ nó cất lên
nghe ngân nga và êm tai quá thể. Nếu không nặng tình với Biền,
giọng điệu của "con nha đầu" này sẽ không đượm mừng vui đến
thế. Thế mà hồi nào đến giờ tôi cứ tưởng bở. Tôi ngỡ Quỳnh Như
chỉ để ý đến tôi, còn nó trò chuyện với Biền chẳng qua để...
giải lao cho đỡ buồn, thay vì chơi brickgame hay hát karaoke
như những kẻ ham vui khác.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ có đến mười lăm phút, mặt thất thần
như nhà nghèo mất của. Chẳng ai buồn để ý đến tôi, Biền và
Quỳnh Như dính nhau như nam châm hút sắt, đứng tíu tít cả buổi
chả biết ngượng mồm.
Mãi một lúc lâu, chợt nhận ra sự thừa thải vô vị của mình, tôi
lếch thếch bỏ đi về phía phòng thay đồ. Rồi cô đơn, sầu muộn,
không mục đích, hệt như vua Lia vừa từ bỏ ngai vàng, tôi nhắm
mắt gieo mình xuống nước... bơi đi.
Tôi không quanh quẩn trong hồ như con cá tội nghiệp bị bốn bề
giăng lưới, lòng không nguôi thổn thức. Nhưng nước mát như một
người mẹ hiền hết lòng vỗ về tôi. Ngâm mình trong nước một hồi,
lòng tôi đã thôi hờn tủi. Nhưng cứ mỗi lần nhớ đến câu thơ "ngực
anh hai vết thương đâm thủng, một vết lành rồi một vết đau",
tôi không khỏi ngậm ngùi. Hai vết thương trong tim tôi không
những không lành mà còn bị Quỳnh Như lụi thêm một nhát thứ ba
sâu hoắm như miệng núi lửa Vésuve.
Đang "bùi ngùi tự truyện", tôi bỗng nhớn nhác nhìn theo một
bóng người vừa bơi ngang. Đúng là Quỳnh Như rồi, không thể lầm
được! Tôi lẩm bẩm và nghe tim đập thình thịch. Tỉ số 4-3 đã
nghiêng về phía Biền rõ rệt mà không hiểu sao vừa nhác thấy
Quỳnh Như tôi bỗng bồi hồi quá thể.
Tôi nhìn quanh xem Biền lẩn quất ở đâu nhưng chẳng thấy tăm
hơi nó. Quỳnh Như lúc này đang bơi ngược lại. Nó cắc cớ nhắm
ngay chỗ tôi, lao tới y như thể trêu ngươi. Tôi lật đật nép
sát vào mép hồ. Để nó ủi đầu vào ngực tặng thêm vết thương thứ
tư, tôi có nước đi chầu ông vải sớm.
Tôi tưởng Quỳnh Như sẽ bơi lướt qua tôi. Nhưng không, tới
trước mặt tôi, nó trồi đầu lên, mỉm cười rủ:
- Hai đứa bơi thi đi!
Quỳnh Như làm tôi dở cười dở khóc. Đến giờ này nó còn nhẫn tâm
dùng cái từ "hai đứa" ngọt ngào kia. Hay là nó muốn vờn tôi
ngất ngư trước khi ăn thịt ?
- Bơi thi ? - Tôi bần thần hỏi lại.
- Ừ! - Quỳnh Như bám tay vào bờ hồ, miệng vẫn cười thân mật.
- Thật không ? - Tôi lại ngẩn ngơ hỏi.
- Thật không chuyện gì ?
- Chuyện bơi thi ấy!
Quỳnh Như tròn mắt nhìn tôi:
- Anh làm sao vậy ?
- Tôi có làm sao đâu! - Tôi nhăn nhó và như không kềm được,
những cay đắng trong trong lòng bật tuôn ra - Sao Quỳnh Như
không chơi với Biền, xuống đây rủ tôi bơi thi làm gì ? Khi nãy
Quỳnh Như có thèm nói chuyện với tôi đâu!
Khi thốt ra những lời trách móc nặng nề đó, tôi đinh ninh
Quỳnh Như nếu không đỏ mặt vì xấu hổ thì ít ra nó cũng tìm
cách thanh minh. Nhưng lạ làm sao nó vẫn tỉnh bơ, mặt không hề
biến sắc. Đợi tôi trút xong hờn giận, nó giở giọng tinh nghịch
đáp:
- Thì Quỳnh Như vẫn đang đứng chơi với anh Biền đó chứ!
Trong khi tôi đang ngơ ngác vì câu nói bí hiểm đó thì Quỳnh
Như bật cười khanh khách và chỉ tay lên chỗ quầy giải khát:
- Anh nhìn kìa!
Tôi ngạc nhiên nhìn theo tay chỉ của Quỳnh Như và bất giác
rùng mình đưa tay dụi mắt. Trong một thoáng, tôi tưởng tôi
đang nằm mê và có ai đó đang áp cả tảng băng lên sống lưng tôi
lạnh toát. Bên quầy giải khát, Biền vẫn đứng nguyên chổ cũ,
tay vung loạn xạ, đang say sưa trò chuyện với... Quỳnh Như.
Sực nhớ ra điều gì, tôi hốt hoảng quay phắt lại. Tôi sợ Quỳnh
Như vừa trò chuyện với tôi là ảo giác. Nhưng tôi chỉ lo hão.
Mụ phụ thủy mặc áo tắm đứng bên cạnh tôi đúng là "người thật
việc thật". Nó đang cười với tôi bằng ánh mắt ranh mãnh:
- Anh hết giận dỗi rồi chứ ?
Giận thì tôi quả đã hết giận rồi, nhưng tôi vẫn không kềm được
thắc mắc:
- Vậy chứ ai đứng trên đó vậy ?
- Đó là Quỳnh Dao, chị sinh đôi của tôi! - Quỳnh Như nheo nheo
mắt, láu lỉnh đáp.
Tôi vừa cáu vừa buồn cười. Hèn gì trước đây Quỳnh Dao bảo tên
nó là Quỳnh Dao, tôi và Biền cứ tưởng nó chơi trò đố vui để...
ghẹo. Hai chị em giống nhau như đúc, từ ánh mắt làn môi đến cả
cách ăn mặc hàng ngày, hai đứa tôi có tài thánh mới khỏi trông
gà hóa cuốc! Quỳnh Dao và Quỳnh Như chỉ khác nhau ở mỗi chỗ
tính nết thì thằng Biền bộp chộp kia không phân nếp tẻ đã vội
"quy kết" là do ăn uống khiến bao nhiêu màn kịch diễn ra đầy
đủ cả bi hài.
Tôi nhìn Quỳnh Như, trách:
- Vậy là hai đứa tôi bị chị em Quỳnh Như cho vào xiếc dài dài!
Quỳnh Như rụt cổ:
- Anh đừng trách oan tôi! Toàn bộ chuyện này là do chị Quỳnh
Dao bày ra hết!
- Nhưng tại sao hai người lại thay phiên nhau đi bơi mà không
đi chung như bữa nay ? Cố ý làm cho tụi này hoa mắt chứ gì ?
- Không phải đâu! - Quỳnh Như mỉm cười - Hai chị em đều đi học
thêm ngoại ngữ vào buổi chiều. Nhưng khác trung tâm. Chị Quỳnh
Dao học ba năm bảy, tôi học hai tư sáu, làm sao đi bơi chung
với nhau được!
Tôi không hỏi nữa. Và cũng không cần hỏi, một khi với những gì
vừa biết được, tôi đã có thể tự tay vén lên bức màn nghi vấn
vẫn bao phủ con người Quỳnh Như trước nay, từ việc "nó" ngang
nhiên nhận thư tỏ tình của cả hai đứa đến việc "nó" bị cả một
sư đoàn serotonin trong hai đĩa chè chuối của Biền tấn công mà
không hề suy suyển. Vâng, hỏi làm gì một khi tỉ số 4-3 đang
nghiêng về phía Biền bỗng dưng biến thành một trận hòa 1-1
tuyệt diệu và nhất là từ nay về sau tôi đã có thể yên tâm
Quỳnh Như của tôi chẳng quan tâm gì đến cái bản mặt của Biền.
Thằng Biền không biết tất cả những điều đó nên vừa từ trong
phòng thay đồ lơn tơn bước ra nó đã đứng ngay cán cuốc, miệng
há hốc, khi nhìn thấy con nhỏ Quỳnh Như mới trò chuyện tình tứ
với nó đằng căng-tin kia giờ đã lại sát cách bên tôi mười phần
âu yếm. |