|
Tôi mạnh dạn tiến
lên nhưng Biền cũng chẳng chịu rút lui. Nó tiến lên song song
với tôi. Sau vụ đưa hối lộ thất bại, Biền so ra chẳng ưu thế
hơn tôi là bao. Cuộc chiến tranh trở nên bớt hao tốn và dần
dần trở lại thế cân bằng. Và mặc dù đứa nào cũng cố giành phần
thắng về mình, hai đứa tôi không có cơ hội chạm trán nhau bởi
Quỳnh Như đã xếp "lịch" một cách cân nhắc, đầy khoa học, và
chúng tôi tự nguyện tuân theo sự sắp xếp của nó như hàng triệu
năm nay trái đất vẫn tự nguyện quay chung quanh mặt trời,
không dám cãi lại một tiếng.
Suốt một tuần, cuộc chiến tranh lạnh giữa tôi và Biền cứ nhì
nhằng, dằng dai, bất phân thắng bại. Hằng ngày, Biền vẫn đến
chở tôi đi bơi nhưng cuộc trò chuyện giữa chúng tôi đã bắt đầu
nhuốm vẻ khiêu khích.
Biền nói:
- Hôm qua em bảo em không thể sống xa tao!
Tôi cười:
- Quỳnh Như cũng nói với tao y như vậy.
Biền lại hắng giọng:
- Em bảo em không chịu nổi những đứa khù khờ!
- Với tao, em lại nói khác! - Tôi khịt mũi - Em bảo em ghét
nhất những đứa bẻm mép!
Cứ thế, ngày nào tôi và Biền cũng tìm cách công kích nhau như
những tên lưu manh hạng bét. Nhưng tình hình cũng chẳng sáng
sủa tí tẹo nào, cứ tối mò mò như bát quái trận. Chẳng đứa nào
biết được thực ra thì con nha đầu kia chọn mình hay chọn thằng
tình địch làm bố thằng Tèo tương lai, chỉ thấy nó cứ ngã bên
này một tí, nghiêng bên kia một tí và hoài hoài như vậy, trông
sốt cả ruột.
Một hôm, không nén nổi, Biền hậm hực:
- Tao phải làm cho ra lẽ!
Đã từng chứng kiến Biền đi hết thất bại này đến thất bại khác
nên tôi chẳng mặn mà gì với lời tuyên bố hăm hở của nó.
Không đếm xỉa đến vẻ thờ ơ của tôi, Biền hùng hổ tiếp:
- Chiều mai mày đi với tao!
- Đi đâu ?
- Đi bơi chứ đi đâu!
Tôi trố mắt:
- Ngày mai là chủ nhật mà!
- Thì chủ nhật! Biết đâu con nha đầu kia chẳng có mặt ở đó!
Tôi chớp mắt:
- Chuyện đó có liên quan gì đến mình ?
- Sao lại không liên quan! - Biền hừ giọng - Trước nay nó "đãi
ngộ" tao với mày ngang nhau, mày "lãnh" ba năm bảy, tao "lãnh"
hai tư sáu, do vậy tỉ số cứ 3-3 hoài. Bây giờ tao với mày thử
đi bơi ngày chủ nhật, xem nó sẽ dành cái ngày đặc biệt này cho
đứa nào!
Biền quả sáng láng hơn tôi nhiều. Chỉ mỗi kế cỏn con vậy mà
tôi nghĩ không ra. Từ trước đến giờ chúng tôi vẫn ở nhà ngày
chủ nhật và quên khuấy đi mất rằng ở các hồ bơi người ta vẫn
lao đầu xuống nước bất kể hôm đó có phải là ngày nghỉ hay
không. Ngày mai dẫn xác đến đó, có thể chúng tôi sẽ gặp Quỳnh
Như. Chắc chắc nó phải bày tỏ thái độ và qua đó chúng tôi sẽ
biết tỷ số 4-3 nghiêng về đứa tốt phước nào trong chúng tôi.
Thấy tôi trầm ngâm nghĩ ngợi, Biền nóng lòng hỏi:
- Ý mày sao ?
- Được thôi! Tao sẽ đi!
Tôi đáp, cố nén phập phồng. Tôi sẽ đi. Ừ thì hẳn nhiên tôi sẽ
đi, nhưng đi đến bờ hạnh phúc hay đi lưu đày tận nơi hoang mạc
xa xăm, tôi chẳng thể nào biết được. Chốn nào tôi đến, thiên
đường hay địa ngục, trên thế giới này chỉ có một người hiểu rõ.
Đó là Quỳnh Như. Và ngày mai dù muốn dù không nó cũng phải chỉ
ra. |