|
Hòa bình đã được
vãn hồi, các bản tin thời sự thường nói vậy để chỉ những lò
lửa chiến tranh vừa bị dập tắt. Qua sự kiện vừa rồi, tôi và
Biền đã trở lại là những người bạn vô cùng tốt. Tốt đến mức
Lưu Bình Dương Lễ sống lại cũng phải xám mặt vì ghen tị.
Và khi mọi người đã sống tốt đẹp với nhau thì chẳng còn chuyện
gì để kể nữa. Nhưng kẹt một nỗi, sau tuần lễ hòa bình đầu tiên
được lập lại thì chị em Quỳnh Như đùng một cái kết thúc luôn
khóa học tiếng Anh. Kể từ hôm đó, hai chị em dung dăng dung dẻ
dắt tay vào hồ bơi mỗi ngày khiến tôi và Biền tha hồ lẫn lộn.
Chẳng thà hai người đẹp xếp lịch để phân phối tình cảm như
trước đây thì dù mỗi tuần tôi và Biền chỉ hưởng hạnh phúc có
ba ngày nhưng phần đứa nào ra phần đứa đó.
Đằng này, ngày nào cũng gặp nhưng lại phải đứng xa xa nhìn
chăm bẳm vào mặt một hồi mới xác định được con nhỏ xinh xinh
đó có phải là "người yêu" của mình hay không. Gặp như thế thật
khổ hơn là không gặp. Cứ như các bà nội trợ đứng nghiên cứu
tấm bảng giá ngoài chợ để đoán định xem mình có sẽ bị hớ hay
không.
Nhưng tỉ mỉ tẩn mẩn như thế mà nào có chắc ăn. Tôi và Biền thi
nhau nhầm lẫn lung tung. Chết một nỗi dạo này tình cảm giữa
tôi và Quỳnh Như cũng như giữa Biền và Quỳnh Dao đã tiến tới
chỗ có thể cầm tay nhau một cách thân mật. Thế là chuyện đẻ ra
chuyện. Lắm hôm thằng Biền bị Quỳnh Như "sửa gáy" đến ê mặt vì
cái thói nhanh nhẩu đoảng. Còn tôi cũng không ít khi sém bị
Quỳnh Dao cho ăn guốc vào đầu.
Mãi mấy ngày sau, tôi mới tình cờ khám phá ra điểm dị biệt
giữa hai tỉ muội nhà này. Hôm đó, tôi bơi phía sau Quỳnh Như.
Hai đứa tôi vẫn "bơi thi" như thế. Thường thì mỗi khi chúi đầu
xuống nước tôi đều nhắm tịt mắt lại, sợ cay. Hên làm sao, bữa
đó có một thứ vảy bẩn nào đó chui vào mắt tôi, xốn quá thể.
Tôi buộc phải mở mắt ra chớp chớp cho bụi bẩn trôi đi. Chớp
lần đầu không thấy gì. Chớp lần thứ hai, tôi thấy hai chân
Quỳnh Như đang quạt nước như con ếch ngay trước mặt. Ở hồ bơi,
chân cẳng phụ nữ phơi đầy, chuyện đó chẳng có gì đáng nói.
Điểm đáng "ghi nhận" ở đây là tôi bất chợt nhìn thấy ở chỗ đầu
gối nó, mé bên trong, có một cái bớt màu xanh.
Lúc này dù bụi bẩn đã trôi ra rồi, tôi vẫn hăng hái chớp mắt
thêm một cái nửa. Sau khi đã xác định mình không trông lầm,
tôi quày quả leo lên bờ, ngoắt Biền:
- Lên đây! Có chuyện quan trọng!
Khi Biền mò lên tới nơi, tôi hí hửng "báo cáo thành tích" với
nó. Biền cười tí toét:
- Hay lắm, để tao xuống kiểm tra coi!
- Khỏi! - Tôi níu tay Biền - Tao đã trông kỹ rồi!
Tôi cản Biền vì không muốn nó nhìn chằm chằm vào chân cẳng của
người yêu tôi. Đầu gối của Quỳnh Dao, nó muốn "kiểm tra" thì
cứ tha hồ.
Không ngờ tôi tính già lại hóa non. Tôi quên dự liệu rằng
trước khi phân biệt được cô gái ngồi trước mặt là ai thì cả
tôi lẫn Biền đều phải chú mục vào cái vị trí đặt biệt đó, hệt
như muốn phân biệt ti-vi JVC và ti-vi National người ta phải
nhìn vào nhãn hiệu vậy.
Nhưng dù sao thì cũng nhờ phương pháp đó mà tôi với Biền đã
tránh được biết bao nhầm lẫn tai hại. Và hai đứa tôi cứ đinh
ninh cái kỹ thuật độc môn đó sẽ mãi mãi nằm trong vòng bí mật
cho đến ngày hai chị em Quỳnh Như theo chúng tôi ai về nhà
nấy. Lúc đó thì khỏi phải mất thì giờ phân biệt lôi thôi. Ai
ngờ mọi chuyện đang suông sẻ bỗng đâm ra đổ bể.
Đầu đuôi là tại thằng Biền. Hôm đó nó phát rồ hay sao mà lại
"kiểm tra" đầu gối của Quỳnh Như một cách quá đáng. Nó nhìn
chòng chọc đến mức Quỳnh Như bất giác cảm thấy nhột nhạt và
khi ngước mặt lên Quỳnh Như bắt gặp ngay ánh mắt hau háu của
nó. Sau đó, Quỳnh Như ngập ngừng thủ thỉ với tôi:
- Anh Biền ảnh sao sao ấy!
- Sao sao ấy là sao ?
Quỳnh Như đỏ mặt:
- Lúc nãy ảnh nhìn em kỳ cục ghê!
Thời gian gần đây, Quỳnh Như đã chuyển qua xưng "em" với tôi
và lúc này giọng nói của nó vẫn dịu dàng nhỏ nhẹ nhưng tôi
nghe như sét nổ bên tai. Quỳnh Như không nói rõ nhưng tôi hiểu
nó đã phát giác ra hành động của Biền. Chắc nó nghĩ thằng Biền
tuổi Mùi và mỗi ngày xực một cái lẩu dê.
Không nỡ để bạn mang tiếng oan, tôi đành bối rối thú thật:
- Không phải ảnh kỳ kỳ đâu! Chính vì ảnh muốn biết em là Quỳnh
Như hay Quỳnh Dao thôi!
Thấy Quỳnh Như tròn mắt ngơ ngác, tôi mỉm cười giải thích:
- Ở chân em có một cái bớt.
Tôi vừa nói xong, Quỳnh Như thẹn thùng khép chặt đùi lại và
đấm thùm thụp vào lưng tôi:
- Mấy anh này nè! Em nói chị Quỳnh Dao nghỉ chơi mấy anh ra
luôn!
Tôi cười hì hì:
- Nghỉ chơi thì đành chịu thôi, chứ nếu không làm vậy thì ai
biết ai là ai!
- Khó gì đâu! ~ Quỳnh Như dẩu môi - Ngày mai em sẽ đeo bông
tai. Hễ người nào đeo bông tai là em!
Tôi thuật lại với Biền. Biền khen Quỳnh Như thông minh xuất
chúng. Ngày hôm sau, chúng tôi quả đã thoát khỏi tình trạng bỡ
ngỡ nhờ đôi bông lấp lánh trên tai Quỳnh Như như ngôi sao sáng
dẫn đường.
Nhưng khi xuống nước lên thì mọi chuyện lại rối rắm y như cũ.
Tóc Quỳnh Như bết vào má, chôn kín đôi bông trong đó đồng thời
chôn luôn sự phấn khởi mới chớm của tôi và Biền. Thế là đôi
mắt thật thà của hai đứa tôi đành phải chuyển tầm quan sát từ
trên đầu xuống lại dưới chân.
Tôi bày tỏ nỗi khổ tâm với Quỳnh Như. Nó cười khúc khích:
- Dễ ợt! Ngày mai em sẽ đeo một sợi dây chuyền!
Con gái đúng là thông minh hơn con trai gấp một triệu lần.
Cách giải quyết của Quỳnh Như lần này quả là dễ ợt thật. Nhưng
trước khi ra về tôi vẫn cẩn thận dặn Quỳnh Như nhớ chọn sợi
dây chuyền ngắn ngắn một chút, càng ngắn càng tốt. Để thằng
Biền có nhìn thì nhìn vào cổ, thay vì hạ tầm quan sát xuống
thấp hơn.
Chuyện tình của bốn đứa tôi có thể chỉ được xem như mới bắt
đầu nhưng câu chuyện chung quanh cái hồ bơi tuyệt diệu này đến
đây coi như kết thúc. Nếu có điều gì cần nói thêm thì đó là
chuyện riêng của tôi và Biền. Từ ngày thượng đế run rủi cho
hai đứa tôi gặp phải hai nàng tiên xinh như mộng và giống nhau
như đúc này, chúng tôi đồng thời nhiễm luôn cái tật hễ ngồi
trước mặt phụ nữ là cứ trố mắt nhìn và đùi họ. Dĩ nhiên đó là
một hành động vô thức, do thói quen và mặc dù được Quỳnh Như
dùng sợi dây chuyền chỉnh đốn lại tác phong, cái thói quen bất
nhã đó quả thật khó dứt bỏ trong một sớm một chiều.
Suốt một thời gian dài, hễ ngồi trước mặt chúng tôi thì y như
rằng, chỉ một chốc sau, các bà các cô lại la rầm lên như bị
kiến đốt. Và ở sau lưng hai đứa tôi, mọi người thi nhau xì xào
bêu riếu đủ thứ chuyện. Tôi không nghe nhưng mà tôi biết hết.
Biền cũng biết. Nó cáu sườn nói:
- Mặc kệ họ! Họ bảo mình xấu tính thì đã sao!
Tất nhiên Quỳnh Như và Quỳnh Dao chẳng bao giờ nghĩ xấu về hai
chàng trai của họ. Nhưng để cho thiên hạ đồi đãi như thế xét
ra cũng chẳng hay ho gì. Thế là tôi quyết bỏ. Và rồi cũng bỏ
được, dù cũng hơi tiêng tiếc. Riêng Biền thì tôi không rõ nó
đã "cai" được cái tật đó chưa. Thỉnh thoảng gặp tôi, nó khoe
là nó đã thôi được cái của nợ đó rồi nhưng nhìn cặp mắt láo
liên như thằng trộm gà của nó, có thánh mới tin nổi.
Gần đây, nghe đâu nó đi đóng phim đóng phiếc gì đó. Dẫu bản
mặt nó thì chỉ được mời đóng vai phụ, nhưng ở cái chốn mỗi
ngày phải tiếp xúc với hàng chục nữ minh tinh trẻ đẹp này, nó
mà không tuyệt giao được với cái thói chết tiệt đó, chẳng hiểu
người ta sẽ đuổi cổ nó lúc nào. Cầu trời cho cái ngày đó chẳng
bao giờ xảy ra!
Thành Phố Hồ Chí
Minh, 12/3/1993
Nguyễn Nhật Ánh |