COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK

Coi Thien Thai - Vietnamese Entertainment Network

Please click the banner to support Coi Thien Thai !

Advertisement with Coi Thien Thai for low prices!

NGỰA HỒNG

Tác giả: N/A
Truyện do Paris - nonamenothing@hotmail.com gởi đến
Truyện được QTN - qnguyen@rogers.com  chuyển sang font VNI-Times
Cõi Thiên Thai xin thay mặt các bạn đọc giả cám ơn tác giả đã gửi truyện

[Phần 1][Phần 2][Phần 3][Phần 4][Phần 5][Phần 6][Phần 7][Phần 8][Phần 9][Phần 10]

Phần 5

flower

Tuần lễ hoan lạc kết thúc. Tôi và Nê được trao tặng phần thưởng là một chiếc quần xì líp đàn bà có đính kim cương và vàng lá như qui định. Tôi còn được tặng thêm một bức tượng người đàn bà khỏa thân nằm nghiêng bằng ngà voi, trong lòng ôm một con cặc cũng bằng ngà, được chạm khắc rất sinh động. Bức tượng dài cỡ năm mươi phân, con cặc cũng được chạm khắc phía trên đầu như của người thật. Toàn bộ bức tượng người đàn bà được gắn trên một cái đế bằng vàng khối. Dù không ước lượng được là mấy chục lượng vàng, nhưng tôi cầm khá nặng tay. Cũng nhờ khối vàng đó, sau này nó đã giúp tôi có một số vốn để làm ăn. Hiện giờ tôi chỉ còn giữ được bức tượng bằng ngà.
Đêm chủ nhật có cuộc thi chung kết, cũng là đêm kết thúc tuần lễ hoan lạc. Những người ở gần đã ra về từ sáng thứ hai, hay ngay trong đêm chủ nhật. Riêng vợ chồng chị Liễu còn ở thêm hai ngày nữa để mua sắm may mặc. Chị Liễu cho biết, một năm chị chỉ có dịp lên Sài Gòn chừng một hai lần. Những dịp như thế, chị mua sắm áo quần đủ xài cho cả năm. Tôi bảo chị :
- Bảo Lộc và Sài Gòn đâu có xa xôi gì mà chị không về thường.
Chị nói :
- Thực ra là ngại đi xa. Phần khác khí hậu ở trển mát mẻ, về Sài Gòn nóng nực chịu không nổi.
Còn mùa mưa thì lại dơ. Mỗi lần đi ra ngoài ngán vô cùng.
Lúc sắp lên xe, chị Liễu ân cần nhắc lại lời mời tôi lên đồn điền của vợ chồng chị chơi ít hôm.
Chị bảo :
- Lan ráng thu xếp lên Bảo Lộc đi. Chị sẽ có một món quà lạ, dành cho em. Bảo đảm, nhận quà rồi, em sẽ không muốn rời Bảo Lộc nữa.
Tôi cười :
- Nếu vậy, chắc chồng em không cho em đi quá. Vì, chỉ vắng em một ngày vua dâm của em coi mòi đã không chịu thấu. Nếu nhận quà tặng của chị mà em ở luôn trển, chắc ổng đốt cả Bảo Lộc của chị mất.
Tưởng đâu nói đùa lén Nê cho vui, ai ngờ ảnh đứng sau lưng tôi lúc nào không hay. Nghe tôi kêu ảnh là vua dâm, ảnh trả đũa :
- Hứ ! Em làm như em hiền lắm không bằng. Cũng quá cha chớ bộ
Chị Liễu cười :
- Thôi, thì rủ cả ảnh lên Bảo Lộc chơi luôn.
Nê nói :
- Tôi muốn đi lắm, nhưng công việc lu bù, không rời Sài Gòn lấy được ít tiếng, chứ đừng nói gì mấy ngày. Đến như kỳ nghỉ hàng năm mà đôi khi tôi cũng bỏ luôn.
Chị Liễu lắc đầu :
- Thôi ông ơi, làm vừa chứ. Không giữ sức khỏe vợ con hết nhờ à !
Tưởng đâu không bao giờ có dịp lên chơi Bảo Lộc. Vậy mà sau tuần lễ hoan lạc khoảng nửa tháng tôi đã có mặt ở trển. Tôi đi có một mình. Chồng tôi, anh Nê, phải qua Lào tham dự hội nghị an ninh toàn Đông Dương, nên không di cùng.
Khí hậu Bảo Lộc thật dễ chịu. Phong cảnh cũng nên thơ nữa. Chị Liễu rất mừng khi gặp tôi.
Sau khi chị dẫn tôi đi xem đồn điền trà của vợ chồng chị một vòng thì trời tối. Ở miền rừng núi, bóng tối sụp xuống thật mau lẹ. Không thấy Xoa, chồng chị, tôi hỏi, chị Liễu cho biết ổng theo đoàn săn, phải một hai hôm nữa mới về. Tôi được hướng dẫn vào phòng ngủ dành riêng cho khách. Chị Liễu giục tôi tắm rửa, thay quần áo rồi ăn cơm tối.
Đặc biệt, bữa ăn hôm đầu tiên, chị đãi tôi ở Bảo Lộc, là những món thịt thú rừng. Phải nói rằng lần đầu được ăn thịt nai, heo rừng, mển, tôi ăn đến no căng bụng. Chị Liễu suốt bữa ăn chỉ toàn nói về cách nấu những món thịt ấy, cùng các thứ lan.
Thú thực, về thức ăn thì tôi còn hiểu được đôi chút, còn góp chuyện được với chị. Chứ còn nói về hoa lan thì tôi mù tịt. Tôi chỉ còn biết chăm chú nghe. Chị Liễu nói thao thao về các loại lan Long Tu, Hồ Điệp, Nhất Điểm Hồng mà tôi không góp được lời nào.
Tuy bữa ăn chỉ có hai người, đúng ra là ba, vì còn phải kể cả con chó lớn như con bê, ngồi chầu bên cạnh chị Liễu từ đầu bữa ăn. Lúc đầu tôi không quan tâm đến con chó cho lắm, bởi vì nhìn bề ngoài nó chỉ lớn gấp rưỡi những con chó Berger mà tôi đã thấy ở Sài Gòn, nhưng thức ăn thì ê hề. Nếu con chó này có điều gì đặc biệt thì phải nói là nó quá hiền, gặp người lạ, nó không sủa một tiếng. Và, nó được cưng chiều quá mức. Tuy là chó, nó có đĩa thức ăn riêng, sạch bóng. Chiếc đĩa được đặt trên một cái bàn thấp để con vật cúi xuống ăn một cách dễ dàng. Khi người hầu bàn mang thức ăn lên, chị Liễu tiếp cho tôi, lấy phần cho chị xong, con chó cũng được một phần thức ăn như người, phần của nó dĩ nhiên luôn luôn nhiều hơn của tôi và chị Liễu. Có món ăn chị Liễu lấy cho con chó trước, rồi chị mới lấy phần cho chị. Tới cuối bữa ăn, khi chúng tôi được lau mặt, lau tay bằng khăn mặt tẩm nước nóng, con chó cũng được người hầu bàn lau mặt, lau mõm cho nó như chăm sóc cho một đứa trẻ vậy. Tôi nghĩ thầm chó nhà giàu cũng sướng thật. Được ăn uống, được hầu hạ còn hơn những đứa trẻ con nhà trung lưu.
Mãi tới khuya, khi cuốn phim tình cảm nhẹ nhàng được chiếu cho chúng tôi coi chấm dứt. Và, khi người hầu dọn dẹp xong, rút xuống nhà dưới. Chị Liễu mới mỉm cười chỉ con chó bảo tôi :
- Món quà mà chị nói bữa hổm để tặng em là con vật này đây.
Tôi hơi ngạc nhiên :
- Chị định cho em à ?
Chị Liễu lắc đầu :
- Cho mà không cho. Cứ thong thả rồi chị sẽ nói rõ cho em nghe. Đừng nôn nóng như vậy.
Tôi hỏi :
- Chị nói vậy, có nghĩa là sao. Em chịu không hiểu ý chị
Chị Liễu bảo tôi :
- Cứ từ từ rồi em khắc biết. Bây giờ chị em mình đi ngủ. Hôm nay không có Xoa ở nhà. Em qua ngủ chung với chị cho vui.
Tôi gật đầu, theo chị lên lầu. Chị Liễu vào phòng xong, tiến thẳng vào phòng tắm nơi cuối phòng ngủ. Chừng khi trở ra chị đã thay quần áo. Chị chỉ còn mặc chiếc áo ngủ dài, cột bằng sợi dây lưng. Chị Liễu nằm giữa, chị để tôi nằm ngoài cùng. Và, điều ngạc nhiên cho tôi bắt đầu. Sau khi chị Liễu nằm xuống, khẽ đập tay lên mặt nệm, con chó nhảy lên nằm cạnh chị, sát phía trong.
Tôi quên kể về căn phòng ngủ của vợ chồng chị Liễu : chiếc giường bằng gỗ cẩm lai, thấp, rộng gấp ba bốn lần những chiếc giường thường. Tôi hỏi, chị Liễu cười bảo giường rộng mới đã, nằm giường thường những lúc đụ nhau nó bị giới hạn không xoay trở lăn lộn theo ý mình, mất sướng đi. Chị cho biết thêm, chiếc giường này do chị thiết kế, và thuê thợ đóng riêng. Vừa nói, chị Liễu đưa tay kéo sợi dây gần nơi đầu giường. Bốn bức màn vải màu vàng nhạt từ từ kéo sang bên. Phía bên trong bốn bức màn là những tấm gương lớn gắn vào tường phòng. Căn phòng ngủ như sáng rực. Như được thắp thêm cả chục chiếc bóng đèn nữa. Tôi đưa mắt nhìn bốn phía phòng ngủ, chiếc giường và những người nằm trên hiện rõ khắp phòng. Mọi cử động những lúc làm tình đều được nhìn thấy rõ ràng từ bốn phía.
Như đã thành thói quen, con chó thấy căn phòng sáng rực lên, nó chồm nhẹ mình, dùng răng kéo tuột giải dây lưng phía trước bụng chị Liễu. Vạt áo khoác bung ra, chị Liễu trần truồng nằm ngửa trên giường. Và, chỉ cần lắc nhẹ đôi vai, chiếc áo đã rời khỏi người chị. Giống như người, con chó trườn mình xuống phía dưới hai chân chị Liễu, thè lưỡi liếm lồn chị. Chị Liễu cũng rên la biểu tỏ khoái cảm như với người. Cuối cùng, chị cũng kéo con chó cho nằm phủ lên mình chị. Và, con chó cũng biết đụ như người đụ
Vì ông chồng bị bệnh bất lực, do ghiền thuốc phiện quá nặng, không thỏa mãn đòi hỏi xác thịt của vợ, do đó ông chồng chị phải mua con chó này cho chị. Nó thuộc giòng Danois, rất cao lớn. Khi nó đứng thẳng bằng hai chân sau, nó cao gần bằng một người tầm thước. Giống chó này được huấn luyện rất công phu về mọi kiểu làm tình, để thỏa mãn những mệnh phụ đa dâm nhưng không muốn bị tai tiếng khi ăn nằm với người lạ.
Một con chó được huấn luyện thuần thục, giá hai trăm ngàn quan Pháp. Với thời điểm về giá trị đồng quan lúc bấy giờ, so với tiền Việt Nam, con chó trị giá gần ba triệu bạc - bằng cả một gia tài đáng kể.
Trước kia, khi chưa có con chó này, ông chồng chị Liễu vẫn lờ đi cho chị tìm thỏa mãn xác thịt với bọn người làm trong đồn điền. Chỉ trừ một tên người Ra-đê, là kín miệng, còn những tên khác vừa được ăn, vừa được đụ, nhưng chúng cứ mang chuyện riêng của bà chủ ra kể cho nhau nghe, khiến chị Liễu rất bực mình.
Chị Liễu kể với tôi về tên người thượng Rađê. Tuy nói tiếng Việt không rành, nhưng nó có một khuôn mặt đẹp trai, một thân hình cân đối. Và đặc biệt hắn rất sạch sẽ. Lúc đầu chị ngạc nhiên về những cử chỉ điệu bộ cũng như cách giữ gìn vệ sinh rất giống như người văn minh của nó. Về sau chị mới hiểu ra là bà ngoại của hắn trước kia có dịp xuống dưới xuôi buôn bán. Một lần nhân ngày lễ độc lập của Pháp, bà mãi theo phường buôn đi xem các trò vui, đã bị một tên lính Pháp hãm hiếp. Về bản, bà có bầu và sinh ra mẹ gã. Lớn lên, me gã nổi tiếng đẹp nhất vùng. Nhiều tên sĩ quan Pháp đòi lấy nhưng mẹ gã không chịu. Sau bà ta lấy một thợ săn, sinh ra gã.
Khi Not được năm sáu tuổi, cha gã bị tử thương trong một cuộc săn, vì sự bất cẩn của mấy tên lính Pháp đóng đồn gần bản. Mấy tên lính này vì không có kinh nghiệm săn bắn, nhân một bữa nhậu, nổi hứng sách xúng vào rừng. Mới nghe tiếng động đã nhắm bắn bừa. Mẹ Not, sau cái chết của cha hắn một thời gian cũng ngã bệnh chết. Hắn mồ côi cả cha lẫn mẹ năm hắn mới mười tuổi. Bà ngoại hắn mang mấy anh em hắn về nuôi. Sau, hắn xin vào làm công nhân hái trà cho ông chủ đồn điền Xoa (Người dân địa phương ít học, thường gọi tên mấy ông chủ đồn điền theo cách phát âm mà họ nghe được. Do đó, chồng chị Liễu tên là Francoi, được gọi là Xoa. Cũng như chị Hà và tôi sửa tên chồng là René thành Nê vậy).
Lúc đầu chị Liễu cũng không biết đến Not. Nhưng, một hôm tình cờ đi kiểm soát công việc của những người thợ hái trà thay chồng, chị mới biết đến hắn. Nhìn thấy Not ở trần, thân thể lực lưỡng, bắp thịt rắn chắc như bức tượng đồng đen, chị Liễu thấy ham muốn hắn liền. Khi về đến nhà, chị sai ngay tên thư ký, mang xe xuống nơi cư ngụ của các công nhân, đón Not lên. Từ đó chị không rời Not lấy một bước - Chị bỏ công huấn luyện cho Not theo cách sinh hoạt của người văn minh, hắn biết cả lái xe hơi.
Năm vợ chồng chị Liễu kỷ niêm hai mươi lăm năm ngày hai người lấy nhau, Xoa đã đưa vợ vào cắm trại trong rừng sâu Bảo Lộc. Mãi mê đuổi theo một con mồi, Xoa trượt chân té xuống thác, Not liều thân cứu chủ. Khi đưa được Xoa lên bờ, Not lại chiều ý chủ quay lại cứu con chó săn. Lần này, đuối sức, vì thác nước chảy rất xiết, Not không những không cứu được con chó, mà bản thân hắn cũng bị đập vào đá chết.
Chị Liễu như muốn phát điên lên trước cái chết của Not. Chị sỉ vả chồng thậm tệ vì tội không nghe lời vợ sinh nghiện ngập, khiến bất lực. Đã thế chị mới có Not để trấn áp những cơn đòi hỏi tình dục thì Xoa lại làm hắn chết. Chị một hai đòi bỏ về Sài Gòn nhờ luật sư đưa đơn ly dị, khiến Xoa lo sợ cuống cuồng. Rất may là đang lúc vợ chồng giận hờn, gấu ó nhau về cái chết của Not thì một người bạn của Xoa đến thăm., ông này là chủ đồn điền cao su ở Dầu Tiếng, bạn rất thân từ hồi còn học tiểu học ở quê nhà với Xoa - khi nghe bạn tâm sự, Michel mới nói cho Xoa biết về giống chó Danois và trung tâm huấn luyện giống chó này đã được một tay kinh doanh thành lập ở Pháp ít lâu nay. Ông này cũng cho bạn biết hiện vợ ông cũng đã có một con cách nay gần một năm rồi. Xoa mừng quýnh trước tin này. Ông tính sai người đánh điện về Pháp để họ gửi qua cho vợ ông một con. Nhưng người bạn ngăn lại. Michel bảo :
- Muốn cho chị ấy hài lòng, ??toi?? phải về Pháp một chuyến. Chứ nếu ??toi?? gửi điện hay gửi thư về, họ sẽ gửi qua một con chẳng ra gì, khiến chị ấy càng bực thêm.
Thế là sau đó Xoa về Pháp. Gần tháng sau, ông ta đã có mặt ở Bảo Lộc. Và, đúng như lời người bạn nói, cũng đúng như trong hợp đồng khi mua con Danois đã ghi. Con chó đã khiến chị Liễu cưng như cưng người tình. Nó rất tinh khôn, và nó đã được huấn luyện thuần thục những kiểu làm tình khác nhau, theo như ý muốn của người chủ. Chị Liễu bảo chị thích nhất hai kiểu làm tình của nó. Một là nó dùng lưỡi liếm. Lưỡi chó nhám, như có gai, mỗi lần dùng bơ trét sâu vào phía trong cũng như phía ngoài mu lồn cho nó liếm, chị bảo muốn chết ngất vì sướng. Kiểu thứ hai là cho nó đụ kiểu như chó đụ nhau, đúng với sở trường của nó, nên nó đụ cũng hết xẩy.
Tôi tò mò hỏi :
- Nhưng cho nó đụ kiểu chó đụ, nửa chừng nó xoay mình để hai đít dính vào nhau như bọn chó vẫn đụ nhau rồi đứng im thè lưỡi ra, mình chắc khó chịu lắm.
Chị Liễu cười :
- Không, nó đã được huấn luyện nên không bao giờ nó xoay mình để hai đít dính nhau như khi nó đụ đồng loại của nó đâu.
Tôi lại hỏi :
- Bộ khi ảnh mới mang về, chị ưng để cho nó đụ mình ngay sao ?
Chị Liễu lắc đầu :
- Đâu có. Lúc đầu anh ấy mang về, chị đâu có chịu. Sau một lần nứng quá, mà xung quanh không có tên đàn ông nào để gọi nó vào cho nó đụ mình. Chị mới thử xài con chó. Sau lần ấy, chị thấy nó cũng làm mình thỏa mãn như người, mà chắc chắn không có điều tiếng gì, nên xài luôn.
- Còn ảnh thì sao ?
- Dĩ nhiên ảnh phải bằng lòng. Vì chính ảnh mua nó cho chị mà.
Ngừng một chút, chị Liễu nói tiếp :
- Ảnh bằng lòng hơn ai hết. Vì, thực ra trước đây mỗi lần chị xài mấy tên giúp việc, hay với ngay cả chính Not, tuy không nói ra, nhưng ảnh tỏ vẻ bực bội khó chịu lắm. Với con chó thì không. Vì, ảnh chỉ coi nó là một con vật không hơn không kém.
Mãi về sau này, khi đã thân với chị Liễu, tôi mới được biết, sở dĩ chồng chị ấy phải chiều theo đòi hỏi của vợ, vì ảnh có quan niệm của người Âu Tây, đàn ông, đàn bà có quyền đòi hỏi, ham muốn như nhau. Do anh ấy bất lực, nên anh ấy phải làm ngơ để vợ tìm thỏa mãn xác thịt nơi người đàn ông khác. Một lý do thứ hai, không kém phần quan trọng là chị Liễu không những đã biết rõ, mà còn nắm nhiều đầu mối buôn lậu thuốc phiện của chồng, nên Xoa chỉ sợ nếu không chiều theo chị ấy, chị ấy bỏ đi, có thể vì thế mà những mối lợi buôn lậu cũng mất theo.
Riêng về chuyện Xoa trở nên bất lực, cũng do lỗi của anh ta. Xoa cũng rất ham mê sắc dục. Hồi hai người mới lấy nhau, Xoa cũng luôn tỏ ra một tay đụ dai sức. Chiều theo mọi đòi hỏi của vợ và của những người đàn bà đa dâm khác. Không những vậy, những nhân viên và công nhân dưới quuyền, ai đem gia đình lên sống hẳn tại đồn điền mà lỡ có vợ có chút nhan sắc là Xoa tìm mọi cách chơi được một vài lần mới chịu. Thường thì Xoa dùng tiền bạc mua chuộc, chứ không cưỡng bức hay dùng uy quyền chủ nhân ông đòi hỏi. Anh ta quan niệm mình là dân làm ăn, không nên mua thù chuốc oán. Muốn ngủ với vợ nó, tốt nhất quăng ra một số tiền mua sự tự nguyện, thế là xong. Thường thì Xoa đều đạt được ý muốn với một món tiền vừa phải, nhưng là một khoản khá lớn đối với người nghèo.
Vì ăn chơi trác táng quá độ, lại đã lớn tuổi, tính cho đến ngày tôi gặp vợ chồng chị Liễu, Xoa đã ngoài 60 tuổi,, gần gấp đôi tuổi Nê, nên sức khỏe càng ngày càng giảm sút, đã thế lại nghe mấy tên đàn em hút thuốc phiện để được dai sức, đụ được lâu. Lúc đầu thấy hiệu nghiệm, Xoa càng hút nhiều. Sau thành thói quen, mỗi lần đụ vợ hay đụ ai Xoa đều hút, thời gian sau trở nên bất lực. Con cặc lúc nào cũng mềm như sợi bún. Cố gắng lắm mới ngóc lên được nửa vời. Và, nếu như khoảng một hai tháng không đụ, con cặc mới hơi cương, đút được vào âm đạo, nhưng chỉ cần dập vào rút ra một hai cái là xuất tinh ngay.
Trong khi Xoa không ghen với con chó, thì trái lại con Whisky, tên con chó, lại tỏ ra dữ tợn khi Xoa ôm ấp chị Liễu. Mỗi lần như vậy, chị Liễu lại phải đe nẹt, dỗ dành nó mới chịu nằm im. Nhưng sau đó thế nào chị cũng phải cho nó đụ chị.
Sau khi được con chó đụ, chị Liễu đã thỏa mãn. Chị nằm nhắm mắt như ngủ lơ mơ một lúc lâu. Khi tỉnh dậy, chị bảo tôi :
- Em nên cho Whisky đụ một lần cho biết. Sướng không thua gì người đụ mình đâu.
Vì tò mò, tôi nghe theo chị, tự cởi quần áo của mình. Chị Liễu dùng tiếng Pháp nói với Whisky vài lời, con chó như nghe hiểu, đang nằm nó vụt nhỏm dậy, chồm qua người chị Liễu sang phía tôi. Lúc đầu nó dùng lưỡi liếm mặt, liếm mồm tôi như người hôn, rồi dần dần liếm xuống phía ngực và bụng. Thú thật lúc nó liếm mặt, tôi thấy ghê ghê thế nào, nhưng thấy toàn thân nó rất sạch, mùi nước hoa trầm thoảng ra, nhất là cái lưỡi như có gai của nó liếm trên ngực, trên bụng và phía trên mu lồn, tôi cũng cảm thấy khoái cảm như khi được người hôn và bú liếm.
Mặc dù không phết bơ như chị Liễu bảo, con Whisky vẫn lách lưỡi vào khe lồn tôi liếm nhè nhẹ Lúc đầu tôi còn trân người chịu trận, nhưng rồi, tôi cũng xoay đít qua lại, ưỡn lồn lên cao hay xoay tròn dưới lưỡi của con Whisky, và cất tiếng rên vì sướng.
Chị Liễu như muốn cho tôi được thỏa mãn hơn, chị nằm nghiêng người, đưa tay ve vuốt cặc con Whisky. Lập tức con chó khuỳnh hai chân cho rộng ra để đón nhận khoái cảm do bàn tay điêu luyện của chị Liễu mang lại cho nó. Rồi nó cũng bắt đầu cất tiếng rên. Càng rên, nó càng liếm lồn tôi nhanh và mạnh.
Chợt chị Liễu khẽ đập tay vào đùi tôi, tôi xoay đầu nhìn sang chị. Chị Liễu hất hàm ra hiệu cho tôi nhìn con chó. Nó bây giờ, nửa thân mình phía dưới hơi xoay ngang, theo đà tay chị Liễu, tôi hơi ngóc cao đầu lên nhìn xuống. Trời ! Không thể nào ngờ con cặc của con chó này lại to đến thế. Đỏ hồng, cứng ngắc và to gần bằng cánh tay của đứa bé hai tuổi. Mà lại dài nữa. Khi chị Liễu ve vuốt con cặc của nó ngày một nhanh, con Whisky cũng bắt đầu hẩy hẩy con cặc của nó về phía trước. Bất thần nó xoay chân năm phủ lên người tôi như người, rồi nhấn mạnh cặc vào tọt trong lồn tôi. Tiếp đó nó cũng bắt đầu đóng vào rút ra khi mạnh, khi nhẹ như người. Thú thật có lúc tôi không nghĩ là một con chó đang đụ tôi mà nghĩ rằng tôi đang được một người đàn ông nào đó thỏa mãn mình.
Mặc dù vừa mới được con Whisky đụ cách đó chừng hai mươi phút, hình như chị Liễu lại nứng lên khi thấy tôi và con Whisky đụ nhau, nên chị vội vào phòng tắm, khi trở ra chị leo lên đưa lồn vào miệng tôi bắt tôi bú.
Thế là chúng tôi chơi tay ba giữa hai người đàn bà và một con chó đực. Chúng tôi cũng thay đổi kiểu chơi. Có một kiểu mà tôi chưa dám thử, nhưng chị Liễu đã làm với con Whisky, đó là chị bú cặc nó và nó liếm lồn chị. Hình như chị đã quen, nên chị cũng bú nó say sưa như với người. Còn tay chị thì chà xát mu lồn tôi. Một lúc sau, chị với tay sang mở cái ô kéo của chiếc bàn nhỏ kê sát đầu giường, lôi ra một con cặc giả, đút vào lồn tôi thụt nhanh. Còn con Whisky tiếp tục bú chị ấy.

(Hết Phần 4 ... Xin xem tiếp Phần 5)

 

Xin các bạn vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai!

Please click to visit Coi Thien Thai's sponsor

(VIETNAMESE STORIES - TRUYỆN NGƯỜI LỚN)

Join Cõi Thiên Thai's Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who live in Viet Nam)

Subscribe Unsubscribe

Last Update: May 3, 2003
This story has been read (Since June 7, 2000):

flower

This page is using Unicode font - Please download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail: webmaster@coithienthai.com

Please click on the banners to visit our sponsors! Thank you!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!
Advertise here! Click here!
(This window will be closed in 20 seconds)