COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK

Coi Thien Thai - Vietnamese Entertainment Network

Please click the banner to support Coi Thien Thai !

Advertisement with Coi Thien Thai for low prices!

NGỰA HỒNG

Tác giả: N/A
Truyện do Paris - nonamenothing@hotmail.com gởi đến
Truyện được QTN - qnguyen@rogers.com  chuyển sang font VNI-Times
Cõi Thiên Thai xin thay mặt các bạn đọc giả cám ơn tác giả đã gửi truyện

[Phần 1][Phần 2][Phần 3][Phần 4][Phần 5][Phần 6][Phần 7][Phần 8][Phần 9][Phần 10]

Phần 9

flower

Tôi giật mình thức giấc vì cảm thấy nhột nhột phía giữa hai đùi. Nhưng dù thức dậy, hai mắt vẫn nặng chĩu vì thèm ngủ, nên tôi vẫn lười biếng, nằm im. Nhưng, cũng không được bao lâu, vì con cặc của John đã lại đang nhấn từ từ vào trong lồn tôi. Anh chàng tưởng tôi vẫn còn ngủ, nên nhẹ nhàng đụ lén. Chừng thấy tôi vòng tay ôm lấy mông đít chàng xiết mạnh cho cặc chàng vào nhanh hơn, John mới thì thào :
- Anh xấu hổ, đã làm em mất giấc ngủ.
Đêm ấy tôi và John đã đụ nhau đến bốn lần. Khi John từ phòng tắm phóng ra, mặc vội quần áo, thì đã gần trễ hẹn. Lúc ấy chị Liễu mới mở cửa phòng bước qua phòng tôi. Chị lắc đầu :
- Khiếp, hai người quần nhau quá trời, làm người ta suốt đêm không ngủ được.  
Tôi cười, chọc chị :
- Vợ chồng người ta đụ nhau trong phòng kín, chứ có đụ nhau giữa đường, giữa lối đâu, mắc gì mà chị mất ngủ. Bộ thức để rình coi trộm cho đỡ ghiền hả ?  
Chị Liễu ngồi xuống bên cạnh giường, phát mạnh vào mông đít chưa kịp mặc quần của tôi :
- Con ranh, ai thèm coi lén. Tao mà muốn coi, tao qua tận nơi coi cho đã mắt, chứ mắc gì phải coi lén. Nhưng khốn nỗi hai đứa bay rên quá. Lại đổi kiểu rầm rầm tưởng sập giường luôn. Bố ai mà ngủ cho nổi.  
- Thế sao chị không bắt một tên nào về đụ cho khỏe, tội gì mà nhịn thèm.  
- Ai biết đâu tụi bay lại ở nhà. Tao nghĩ hai đứa dắt nhau đi nhảy, nếu có kéo về đây thì tao cũng đã ngủ rồi.  
Tôi chợt nói :
- Em thấy Jimmy có vẻ khoái chị, sao chị không cặp với hắn ?  
Chị Liễu lắc đầu :
- Cặp với mấy cha già khó chịu lắm. Đông bạc thật, nhưng nhiều cái phiền. Hình như mỗi ngày một lớn tuổi, một già, mình đâm khó tính hơn hay sao ấy. Với lại bây giờ muốn cặp với tên nào, thì phải lựa tên biết chơi, biết đụ để nó thỏa mãn thèm khát xác thịt của mình mới bỏ công. Chứ gặp mấy tên gà chết như lão Xoa về già thì chán mớ đời.  
Tôi nhìn chị Liễu la lên :
- Chị mà già. Mới chưa tới năm mươi.Ở tuổi ấy đụ mới long giường, rách nệm đấy bà.  
Chị Liễu phì cười :
- Bởi vậy mà mi xui tao cặp với lão khọm Jimmy.  
Ngập ngừng một chút, chị Liễu hỏi tôi :  
- Em có mệt không ?  
Nghe chị hỏi, và nhìn ánh mắt chị, tôi biết chị muốn gì. Nhưng tôi vờ làm bộ không hiểu, đưa tay che miệng ngáp một tiếng lớn, cố nói bằng giọng mệt mỏi :
- Mệt ngất ngư. Lâu không quần nhau, nay gặp thứ dữ, muốn xụm bà chè luôn.
Chị Liễu nghe tôi nói, vẻ mặt chị thất vọng thấy rõ, trông thật tội nghiệp. Nhưng rồi chị chợt hiểu là tôi muốn phá chị khi chị bắt gặp ánh mắt và nụ cười tinh nghịch của tôi.  
- Con ranh. Vậy mà tao tưởng mi nói thật chớ.
Tôi vẫn còn chưa chịu buông tha chị :
- Thật với giả cái gì. Ai thèm nói dối chị. Bộ cả đêm chị không nghe thấy người ta đụ nhau rầm rầm hay sao !  
Chị Liễu ôm chầm lấy tôi thọc lét :
- Mi lại muốn chết vì cười đó hả, tao thọc lét cho mi chết luôn.
Tôi ré lên cười sằng sặc. Tôi có máu nhột, chỉ cần có ai đụng nhẹ vào bẹ sườn là tôi phát cười không thôi. Bởi vậy chị Liễu mới ngọ nguậy mấy ngón tay nơi bẹ sườn là tôi đã hét lên và rối rít lạy xin chị buông tha. Tuy không thọc lét, nhưng chị Liễu dang thẳng tay phát vào mông đít tôi :  
- Đi tắm lẹ. Rồi ra đây tao cho xem cái này hay lắm.  
Tôi vừa chạy, vừa nói với lại :
- Chị làm gì có đồ lạ mà cho xem. Đồ của chị, em xem thuộc nằm lòng. To bao nhiêu, đen hay hồng. Thậm chí có bao nhiêu sợi lông, em cũng nói đúng nữa.  
Chị Liễu rượt tôi đến tận cửa phòng tắm :
- Có tắm lẹ lên không. Mi bắt ta chờ lâu, cơn nứng tao lên tột độ, tao bắt mi bú lồn tao đến mòn lưỡi mới cho thôi à nghe.
Tôi cười sằng sặc, đóng vội cửa phòng tắm lại.
Lúc tôi từ phòng tắm trở ra, thì trên người chị Liễu chỉ còn độc chiếc xì líp bằng lưới nhỏ xíu. Nhưng, vật khiến tôi chú ý nhìn là một chiếc hộp giấy hình chữ nhật, giống như hộp đựng giầy, để cạnh chị. Tôi hỏi :
- Chị bày vẽ, mua quà tặng em làm gì cho thêm tốn. Cần gì chị cứ nói, em làm chùa mà.  
Chị Liễu đưa tay dọa đánh tôi :
- Ở đó mà cho mi. Của quí đấy em ạ  
Vừa nói, chị vừa mở nắp hộp, thấy vật đó, tôi la lên, nhào lại vồ lấy xem. Đó là con cặc giả bằng chất nhựa dẻo, màu giống như màu da người, có ngấn khấc, và cũng dài và to như con cặc John. Nhưng đặc biệt, hai bên con cặc có hai sơi dây, giống như chiếc thắt lưng. Tôi hỏi :
- Ở đâu chị có thứ này ?  
- Con Thơ sàng nó mới gửi cho chị đấy. Mới nhận được hồi chiều qua. Mi còn nhớ con Thơ sàng không ?  
- Nhớ chứ gì mà không nhớ. Bà Thơ ca ve, lúc nào nhảy cũng ôm sát khách vào người, còn đít thì sàng lấy sàng để, khiến mấy tay mơ nhảy với bả, muốn phọt khí ra ngoài. Thấy mà ghê. Mà, sao bả có mà cho chị ?  
- Thì nó lấy một tay Mỹ, làm cố vấn cho một đơn vị đóng đâu miệt Năm Căn gì đó. Một lần hành quân, chồng nó bị thương, phải đưa về Mỹ chữa, nó được đi theo. Tới bển, mới yên ổn nơi ăn chốn ở là nó đã mua gửi về cho chị
Nói rồi chị Liễu kéo tôi lại gần, chị bắt tôi đeo con cặc giả, cài thắt lưng cẩn thận. Tôi nghiễm nhiên như một người đàn ông.
Chị Liễu đeo con cặc giả cho tôi xong, chị thử lại một lần nữa, để biết chắc nó không bị sút ra, dù cử động mạnh, rồi chị hấp tấp nằm ngửa ra gần mép giường, hai chân dang rộng cho lồn chị mở thật lớn, để tôi có thể đứng dưới đất đút con cặc giả vào đụ chị. Tôi không phải khó khăn gì, vì bằng hai tay, chị tự banh rộng lồn mình ra, cộng với nước lồn túa ra ướt nhẹp, tôi đưa con cặc giả vào lồn chị dễ dàng. Tôi cũng có thể dập, nắc, như Nê, như John vẫn đụ tôi.
Sau cả tiếng đồng hồ được đụ như vậy, chị Liễu đã thỏa mãn, chị ra hiệu cho tôi ngừng lại, chị với tay kéo tôi lên nằm bên chị, thì thầm :
- Cám ơn cưng. Giờ để chị bú, hay dùng cặc giả đụ em nghe.  
Tôi nói :
- Đừng chị, để lần khác. Hình như em có kinh. Lúc nãy tắm rửa, em thấy có một chút máu.  
Chị Liễu hôn tôi :
- Uổng quá hả. John cũng gặp xui nữa. Mới cặp bồ đây mà bồ đã bị đắp mô rồi, còn sơ múi gì nữa.
Tôi hỏi chị Liễu :
- Ở Mỹ họ làm tiện nghi nhỉ, con cặc giả mà cũng mang vào người, giống y hệt cặc thật.  
Đâu có, nó cũng chỉ là con cặc giả như mọi cái em vẫn thấy. Con Thơ sàng nó mới chế thêm sợi dây để cho tiện đấy chứ.
- Vậy hả chị. Bà nội đó cũng hết xẩy.  
- Nó cũng là kiện tướng đó chớ bộ
Nằm nói chuyện với chị Liễu một lúc, tôi ngồi dậy rủ chị đi làm đầu, làm móng tay, rồi chuẩn bị lên cửa tiệm.
Sài Gòn mới mười một giờ mà đã nắng gắt. Lâu lắm rồi, tôi với chị Liễu mới lại có dịp đi dạo. Nhiều thứ đồ lót, son phấn, nước hoa, áo quần của đàn bà vừa mới được nhập cảng, đã lôi cuốn được túi tiền của chị Liễu và tôi.
Tôi theo chân chị Liễu vào hết cửa tiệm này, đến cửa tiệm khác. Người đàn bà muôn thuở trong chúng tôi đã thức dậy, nhất là người đàn bà ấy lúc nào trong túi cũng dư giả tiền bạc. Nhưng tuy xem nhiều và hỏi giá nhiều thứ, hai đứa chỉ mua đồ lót và nước hoa, son phấn. Đặc biệt, hai đứa không bảo nhau mà cùng mua cho mỗi đứa một chiếc áo mỏng, chỉ đủ dài phủ kín mông. Chi Liễu ghé tai tôi nói nhỏ :
- Mi ăn mặc thế này, cha John chắc khó thọ lâu.  
Tôi vừa cười, vừa lắc đầu :
- Còn lâu, cha khỏe vô cùng đó. Trai ba mươi mà.  
Chị Liễu tinh nghịch :
- Bữa nào cho mượn một ngày, coi thử ra sao. Mà, khỏi cần một ngày, một đêm cũng đủ.  
Tôi cũng nói :
- Được. Với điều kiện John chịu.  
- Để chị quyến rũ hắn. Em đừng quên thầy tu mà còn bị chị khuất phục nữa là.
Nghe chị Liễu nhắc tới chuyện cũ, tôi phì cười. Nhớ lại câu chuyện trong thời gian còn ở Pháp. Dạo đó là dịp nghỉ hè, nên Nê đưa tôi qua nghỉ thường niên tại nhà chị Liễu. Trong một buổi tiếp tân, chúng tôi gặp một nhà tu người Việt vừa mới được phong chức. Theo mọi người biết ông ta, thì ông ta sang Pháp để chuẩn bị lấy bằng tiến sĩ thần học.
Ngay phút đầu, chị Liễu đã tỏ vẻ khó chịu, vì lối nói chuyện của ông ta. Luôn luôn tự đề cao mình là người đạo đức, biết nhiều hiểu rộng. Và, cứ nói một câu lại tự xưng ta thế này, ta thế nọ. Nhưng, nếu tất cả chỉ có vậy, thì chắc mọi chuyện cũng không đến nỗi trở thành trò cười, và chị Liễu cũng không đến nỗi quyết hạ nhục ông ta cho bõ ghét. Đằng này khi câu chuyện chuyển sang đề tài xã hội, ông ta cao giọng xỉ vả giới vũ nữ và các chị em phải bán thân kiếm miếng ăn. Thế là chị Liễu nổi cơn, chị xen vào làm quen với ông ta không khó. Đến cuối buổi tiếp tân, chị Liễu đã mời được ông ta đến nhà mình ăn tối vào ngày hôm sau nữa.
Đã cố tâm cho ông thầy tu trẻ này một vố nhớ đời, nên chị Liễu đã dặn tôi đòi Nê và Xoa đưa đi chơi và đi ăn nhà hàng. Chị kiếm cớ mệt vào phút chót, không cùng đi với chúng tôi. Canh đến gần giờ hẹn, chị vào phòng tắm xối nước cho tóc và người ướt nhem, để rồi khi nghe tiếng gọi cửa chị cứ thế phóng ra mở cửa, trên vai chỉ khoác hờ chiếc khăn tắm. Và, thật khéo, chị đã giả vờ e thẹn, lúng túng xin lỗi vì nghĩ là cô bạn đến chơi như đã hẹn.
Đến khi ngồi vào bàn ăn, chị Liễu trổ mòi kích thích. Cuối cùng, ông thầy tu trẻ, quên hết mọi thứ xung quanh, quên cả mình là ai. Mà, chỉ còn thấy thiên đường ở ngay trước mặt.
Không biết khi nghĩ lại, ông ta có cảm nghĩ gì, nhưng từ lúc thức dậy, cho đến lúc ra về, ông ta không nói một lời. Mà, cũng không dám nhìn chị Liễu. Câu chuyện đến đó vẫn chưa hết, ba ngày sau, chị Liễu còn gửi tặng ông ta một bản phụ cuộn phim mà chị đã để máy quay tự động, thu những cảnh cuồng nhiệt nhất. Và, nửa năm sau cái lần ông đến ăn tối tại nhà chị Liễu, chúng tôi được tin ông ta đã trả áo hoàn tục lấy vợ. Không phải vì lương tâm ông bị dày vò, mà vì ăn quen, nhịn không quen.
Hai ngày sau, vào buổi chiều, khi đi làm về, tắm rửa xong, John định kéo tôi vào giường. Tôi nói cho John biết tôi có kinh nguyệt. John vừa phải đi xa về, nghe tôi nói vậy mặt anh buồn xo, John hỏi tôi để biết xem tôi có kinh nguyệt từ lúc nào. Tôi nói cho John rõ, John ngần ngừ. Nhưng, rồi tôi thấy John vùng dậy mặc quần áo, lái xe đi. Khoảng mười lăm phút sau, John về, ném vào lòng tôi một túi giấy. Tôi mở ra, bên trong là một hộp Ca Pốt (Condom). John cười :
- Có thứ này, kinh nguyệt của em không đáng sợ nữa. Chúng ta lại có thể làm tình sáng đêm, Lan ạ  
Tôi cười :
- John dâm kinh khủng. Thế trước khi có em, anh làm sao ?
John thản nhiên :
- Thì anh kiếm mấy cô điếm. Nhưng chơi mấy cô ấy chán ngắt, như đụ người máy. Em biết không, có lần người bồi khách sạn giới thiệu cho anh một cô, trông cũng khá xinh. Nhưng, trong lúc anh chơi cô ta, thì cô ta nằm ca cải lương dưới bụng anh. Thật là kỳ. Một cô khác thì thản nhiên mặc cho mình chơi, cô ta nằm dưới, với tay lên chiếc bàn nhỏ kế đầu giường, lấy bánh ngọt ăn. Vì thế, cuối tuần nào anh cũng qua Thái Lan kiếm mấy cô bên ấy.  
Tôi đùa :
- Mấy cô Thái Lan có ca cải lương không ?  
- Number One ! Mấy cô Thái Lan Number One. Mấy cô Thái trẻ đẹp, chiều đàn ông bằng đủ kiểu chơi mà không khó chịu. Cũng không bao giờ đòi thêm tiền để bỏ túi riêng.  
- Thế tuần này anh có qua Thái Lan nữa không, John ?  
John hấp tấp :
- Ồ không. Em yêu. Có em anh sẽ không đi đâu hết. Anh không thích mấy cô Thái Lan mấy, vì cứ phải dùng condom, mất thú đi. Yêu nhau mà xài condom đã mất đi hơn nữa khoái lạc rồi.  
Tôi chọc John :
- Thế lỡ em cũng giống mấy cô ca cải lương hay mấy cô Thái Lan thì sao ?  
John chỉ vào mắt, rồi chỉ lên đầu mình :
- Anh có mắt và có cái đầu để thấy, để suy nghĩ. Em đừng quên trước khi làm quen với em, anh đã tới quán của em nhiều lần rồi sao. Nếu em muốn, anh sẽ đọc lý lịch của em cho em nghe.
Thấy tôi cười, im lặng. John tiếp :
- Sao, bà René có muốn anh đọc lý lịch của em không ?  
Tôi tròn mắt nhìn John, trong khi anh mỉm cười hóm hỉnh.  
Hết thời hạn làm việc tại Việt Nam, John quyết định về nước mà không trở lại nữa. John mang tôi theo. Chúng tôi chính thức trở thành vợ chồng với tiệc cưới linh đình tổ chức tại nhà hàng Đồng Khánh trong Chợ Lớn. John nhất định bắt tôi về đón mẹ và mấy đứa em của tôi lên Sài Gòn chơi và dự đám cưới của chúng tôi luôn thể.
Tội nghiệp mẹ già, và mấy đứa em của tôi, từ khi sinh ra đến giờ, chưa biết Sài Gòn là gì. Nhất là chưa bao giờ được xỏ tay vào chiếc áo mới may đắt tiền, nên trông họ như những người gỗ biết đi. Phần khác, hai bàn chân suốt ngày dẫm đất, hoặc cùng lắm xỏ vào đôi dép quai chéo mỗi lần cúng giỗ, lễ Tết, nay phải mang giầy, trông họ ngượng nghịu làm sao. Nhất là hai đứa em gái mang giầy cao gót trông lại càng kỳ cục hơn. Tôi có cảm tưởng họ không dám cử động mạnh chân tay, sợ mấy nếp áo quần bị hư hay sao ấy. Dù tôi và chị Liễu đã căn dặn họ cứ tự nhiên như mặc quần áo thường, rất nhiều lần.
Với mẹ tôi còn đỡ, vì dù sao bà cũng giữ sĩ diện, nên bà cố gắng ít đi lại và nhìn thấy những cái lạ mắt nhưng vẫn làm thinh. Còn lũ em tôi thì chúng hỏi lu bù.
Hôm đám cưới tôi, chị Liễu đóng cửa quán rượu, để tất cả các cô chiêu đãi viên có thể đến dự
Phần tôi là chủ, phần mọi người quý mến tôi thực sự, nên các cô tự chia nhau ra ngoài tại các bàn để có thể tiếp khách dùm tôi. Một cô, cô Huệ, tình nguyện ngồi với mấy đứa em tôi và sẵn sàng giải thích cho chúng tất cả những điều chúng tò mò muốn biết.
Cuộc đời đưa đẩy tôi thật kỳ la.?Hết sống ở Pháp, ở An Giê Ri, bây giờ lại chuẩn bị sang Hoa Kỳ. Và, số mệnh tôi cũng có nhiều cái bất ngờ mà không một người thầy bói nào có thể tiên đoán được.
Đáng lẽ mọi chuẩn bị cho việc hồi hương của John xong xuôi, chúng tôi sắp dự một tiệc chia tay do bạn bè của John và của chị Liễu tổ chức, và ngày chính thức lên máy bay, sau tiệc tiễn hành khoảng một tuần, thì phải hoãn lại. Lý do hôm John đến cơ quan nhận giấy tờ trở ra, anh bị tai nạn gẫy chân.
Trời Sài Gòn hôm ấy mưa phùn, John đang trên đường về nhà thì một bà cụ già vì sợ mưa ướt đã bất thần băng qua đường mà không để ý thấy chiếc Jeep của John đang lao tới. Để khỏi tông vào bà cụ, John lật đật bẻ mạnh tay lái, xe anh lao lên lề đường đâm vào một gốc cây, lật nghiêng. John bị văng ra ngoài, và chân bên trái bị gẫy hai nơi. John được đưa vào điều trị tại bệnh viện. Hai tháng sau, anh mới được xuất viện với một bên chân còn bó bột khi lên máy bay. Cũng nhờ tai nạn đó, về đến Hoa Kỳ, John được giải ngũ.  

(Hết Phần 9 ... Xin xem tiếp Phần 10)

 

Xin các bạn vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai!

Please click to visit Coi Thien Thai's sponsor

(VIETNAMESE STORIES - TRUYỆN NGƯỜI LỚN)

Join Cõi Thiên Thai's Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who live in Viet Nam)

Subscribe Unsubscribe

Last Update: May 3, 2003
This story has been read (Since June 11, 2000):

flower

This page is using Unicode font - Please download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail: webmaster@coithienthai.com

Please click on the banners to visit our sponsors! Thank you!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!
Advertise here! Click here!
(This window will be closed in 20 seconds)