Để đọc câu chuyện này, bạn bắt
buộc phải tưởng tượng.
Nếu là con gái, bạn tưởng tượng ít thôi. Nếu là con trai, bạn
phải tưởng tượng khủng khiếp hơn nhiều.
Khủng khiếp bởi vì bạn phải tưởng tượng mình là ... con gái.
Là một nữ sinh năm nay bắt đầu vô lớp mười.
Khủng khiếp còn ở chỗ lớp mười chẳng hề giống chút gì với lớp
chín.
Lớp chín cũng khác lớp tám, lớp tám cũng khác lớp bảy, lớp bảy
cũng khác lớp sáu, nhưng so với sự khác biệt giữa lớp chín và
lớp mười thì quả chẳng thấm tháp vào đâu.
Lớp mười tức là đã lên cấp ba. Cấp ba đã là người lớn rồi. Cho
nên từ lớp mười ngoái đầu nhìn lại tụi học trò lớp chín, bạn
sẽ thấy lũ nhóc này sao mà lóc chóc quá. Hừ, đúng là một bọn
hỉ mũi chưa sạch! Chắc là bạn sẽ kiêu hãnh nghĩ trong đầu như
thế.
So với đám con trai cùng lớp, việc lên lớp mười của bạn xem ra
còn trọng đại hơn gấp bội. Bọn con trai hồi lớp chín ăn mặc
thế nào năm nay vẫn ăn mặc y như thế, mèo vẫn hoàn mèo. Nhưng
bạn thì khác. Chiếc áo dài nữ sinh làm bạn thấy mình lớn hẳn
lên, quan trọng hẳn lên, đã ra dáng một cô thiếu nữ hẳn hoi.
Bạn ra phố với mẹ bạn, nghe người ta trầm trồ "Ồ, hai chị em
giống nhau quá," hẳn đôi má bạn sẽ hồng lên. Nói bạn bẽn lẽn
cũng đúng, mà nói bạn thích thú cũng chẳng sai.
Tất nhiên, ngày đầu tiên được mẹ dẫn đi may áo dài, bạn hồi
hộp lắm. Ngày đi thử áo, bạn còn phập phồng hơn. Ôi, chiếc áo
dài, nó cứ vướng vướng thế nào, chật chật thế nào, thở không
dám thở mạnh, bước không dám bước nhanh. Lại dãy nút bấm bên
hông nữa, sao mà ngược tay quá, khó cài quá.
Nhưng khi đứng trước gương, tròn xoe mắt ngắm nghía cái cô nữ
sinh lạ hoắc lạ hươ kia, bạn lại thấy ngồ ngộ, khoái khoái. Tự
hào nữa. Rằng cái cô gái ấy đẹp đẹp là, xinh xinh là.
Tất nhiên bạn sẽ đứng trước tấm gương không phải một phút.
Cũng không phải mười phút. Dám chắc, ba mươi phút là tối thiểu.
Bạn đứng đó, xoay bên này, xoay bên kia, mắt nhìn chăm chăm vô
gương. Bạn nhìn ngực, ngó vai, dòm hông, liếc chân, tự hỏi
không biết mình có mập quá không. Bạn săm soi rồi bạn băn
khoăn: Nên để kiểu tóc gì cà? Kiểu tóc gì thì hợp với chiếc áo
dài đầu tiên trong đời: Tóc xõa, tóc tém, cột đuôi gà, hay
thắt bím?
Hôm khai giảng, bạn dậy thật sớm. Bảy giờ nhà trường mới bắt
đầu làm lễ nhưng tối hôm trước bạn quyết định để đồng hồ báo
thức lúc bốn giờ, khiếp!
Dù vậy bạn vẫn thấy khoảng thời gian ba tiếng đồng hồ kia sao
mà ngắn ngủi. Loay hoay một tí đã tới giờ phải ra khỏi nhà rồi.
Nhưng mà bạn có dám ra khỏi nhà một cách hiên ngang đâu. Bạn
đứng lấp ló trước cửa, nhìn ngang ngó ngửa vừa mong vừa không
mong gặp ai quen. Mắc cỡ lắm, tự dưng lại áo dài! Chắc chắn
người ta sẽ trêu bạn, ít nhất là ba người: bà bán thuốc lá đầu
hẻm, bà bán hủ tiếu trước nhà, bà chủ sạp báo quen đầu phố.
Dù sao thì bạn cũng không thể nấn ná mãi. Trễ giờ mất! Thế là
bạn rụt rè bước ra khỏi cửa, đầu cúi gằm xuống đất, có lúc bạn
nhắm tịt mắt, hai chân như quíu lại.
Cho đến khi leo lên xe, ngồi sau lưng mẹ bạn, trống ngực bạn
vẫn còn đập binh binh.
Bạn tưởng là "thoát nạn", nhưng khi mẹ bạn vừa nổ máy, bà bán
thuốc lá ngồi sau quầy chợt ngước lên, reo ầm:
- A, con gái! Hôm nay mặc áo dài nom xinh quá!
- Lẹ lên mẹ!
Bạn đỏ mặt, vội vã đập tay vào lưng mẹ bạn.
Chiếc xe lao đi và bạn thấy lòng mình rộn ràng quá đỗi. Mà
không hiểu vì sao.Mẹ
bạn thường ngày vẫn chạy xe chầm chậm, khoảng 20km/giờ.
Hôm nay mẹ chạy như thế là nhanh lắm. Nhưng bạn vẫn muốn nhanh
hơn nữa.
- Lẹ lên mẹ!
Chiều ý bạn, mẹ bạn chạy nhanh hơn.
Nhưng bạn vẫn chưa vừa ý:
- Nữa mẹ!
Mẹ bạn cười:
- Làm gì hốt hoảng thế con? Chẳng ai nhìn thấy con đâu!
Mặc dù được mẹ trấn an, bạn vẫn chưa thật yên tâm. Bạn ngoảnh
cổ nhìn quanh. Trời đất ơi, cái gì thế này ?
Đang chạy song song bên bạn là thằng Mặt Mụn, đứa bạn học
chung lớp năm ngoái. Thằng Mặt Mụn đang gò lưng trên chiếc xe
đạp sườn ngang láng coóng, tủm tỉm cười. Chắc từ nảy đến giờ
nó lặng lẽ chạy bên cạnh bạn, và đã thấy hết cảnh bạn nhõng
nhẽo thúc tay vô lưng mẹ.
Bạn vừa ngượng vừa tức, bèn giơ nắm đấm:
- Đồ con rùa!
Thằng Mặt Mụn cười hì hì:
- Thì rùa đang chạy thi với thỏ mà!
Nói xong, nó liếc chiếc áo dài của bạn, hấp háy mắt rồi rụt cổ
lại, thè lưởi ra.
Bạn đang định trả đũa thằng Mặt Mụn, thấy cử chỉ kỳ cục của nó,
bạn sực nhớ ra chiếc áo dài bạn đang mặc. Thế là mặt bạn tự
nhiên nóng bừng và lập tức bạn ngoảnh mặt ngó lơ chỗ khác.
May mà lúc đó ngôi trường của bạn đã hiện ra bên đường. Thằng
Mặt Mụn giơ tay:
- Tạm biệt nhé!
Bạn hất mặt:
- Không hẹn ngày gặp lại đâu!
Thằng Mặt Mụn năm nay học khác trường với bạn. Nó học bên
trường Mèo Con, còn bạn vào Ngôi Trường Mọi Khi. Trường Mèo
Con xa hơn, nhưng lúc đến trường, bạn và thằng Mặt Mụn vẫn đi
chung một đường.
Tất cả nữ sinh Ngôi Trường Mọi Khi đều mặc áo dài trắng, vì
vậy bạn không cảm thấy ngượng nghịu lắm. Giống như nhau nên
chẳng thấy ai để ý đến ai mà.
À không, cho đến giờ chơi thì có một người chú ý đến sự lúng
túng của bạn. Đó là chị Mắt Nai. Chị Mắt Nai có đôi mắt rất
to, rất đẹp. Chị lại luôn tròn xoe mắt nên đôi mắt nom càng to
hơn nữa.
Lúc ấy bạn ngồi trên chiếc băng đá dưới tàng cây phượng trong
sân trường, không ngừng xoay trở một cách vụng về để chọn thế
ngồi dễ thở nhất, chị Mắt Nai thong thả tiến lại ngồi bên cạnh.
Chị liếc bảng tên trên ngực áo của bạn:
- Em mới mặc áo dài lần đầu phải không?
Bạn lí nhí:
- Dạ.
Chị Mắt Nai dịu dàng:
- Năm kia chị cũng giống như em vậy. Những ngày đầu lúc nào
cũng cảm thấy gò bó, nóng nực, khổ sở, cứ chờ tan học để chạy
lẹ về nhà thay ra. Bây giờ thì quen rồi. Em cũng thế, ít bữa
nữa em cũng sẽ quen.
Rồi chị cười:
- Chỉ có mỗi tội vào quán chỉ dám ăn chè, ăn kem. Ăn món nóng
thế nào lưng áo cũng đẫm mồ hôi.
Vẻ thân thiện của chị Mắt Nai giúp bạn tự nhiên hơn:
- Chị học lớp mười hai hở?
- Ừ, lớp chị kế lớp em.
Bạn tò mò ngắm nghía người bạn mới:
- Chắc chị học giỏi lắm?
- Sao em nghĩ thế? - Chị Mắt Nai tròn mắt nai.
Bạn cười:
- Em thấy chị có vẻ lanh lắm. Những người lanh lẹ thường là
những người thông minh, học giỏi!
Nói xong, bạn hốt hoảng thụp đầu xuống. Vì lúc đó chị Mắt Nai
đang thò tay ra "ký" đầu bạn, miệng tủm tỉm:
- Em mới lanh! Em lanh hơn chị gấp mười lần!
Nói chẳng ai để ý đến chiếc
áo dài bạn mặc là nói chung toàn trường. Còn nói riêng trong
lớp thì hai tên Ria Mép và Bắp Rang, những đứa bạn trai học
chung từ hồi lớp chín, chẳng được chút xíu nào vô tư như vậy.
Hôm khai giảng, hai thằng láu cá này đến trường rất sớm, chia
nhau đứng gác trước cung điện Buckingham của Hoàng gia Anh
quốc, mắt chong ra đường, chờ đón các bạn gái năm ngoái của
mình.
Khi bạn leo xuống xe, ôm cặp đi ngang qua cổng, hai tên Ria
Mép và Bắp Rang lập tức đứng nghiêm, trịnh trọng hô:
- Tám điểm.
Cái lối nghịch tinh lạ đời của hai tên quỷ này khiến chân bạn
quýnh quíu. Nhưng dù sao thì bạn cũng không thể nín cười:
- Mấy bạn làm trò gì vậy?
Ria Mép nháy mắt:
- Chấm thi hoa hậu áo dài!
Lúc đó nhỏ Kiếng Cận trờ tới.
Bắp Rang nghiêm mặt:
- Tám điểm luôn!
So với bạn, nhỏ Kiếng Cận bản lĩnh đầy mình. Nó chả thèm mắc
cỡ tí ti, ngạo nghễ hất mặt về phía "ban giám khảo":
- Có ai mắt lé không đó? Tự nhiên bớt của bản cô nương đây mất
hai điểm!
Bắp Rang cũng không vừa. Nó cau mày:
- Bà này sao ưa khiếu nại quá! Tám điểm là rộng rãi lắm rồi!
Nếu còn cãi cọ lằng nhằng, bị trừ điểm phong cách, tụt xuống
điểm âm ráng chịu à!
Bắp Rang không nói dóc. Nhỏ Hạt Tiêu đi vào sau, chỉ được
thằng Ria Mép cho sáu điểm.
Nhưng nhỏ Hột Mít mới thê thảm. Nó vừa bước xuống xe, chưa đi
tới cổng, Ria Mép đã lật đật quay sang Bắp Rang:
- Sao đây mày?
Bắp Rang gãi gáy:
- Khó quá! Trường hợp này không có trong thang điểm!
Ria Mép quay lại, dán mắt vào "thí sinh" Hột Mít, lẩm bẩm:
- Xét từ trên xuống dưới thì thấy rất kỳ cục, xét từ trước ra
sau thì thấy rất kỳ khôi, còn nếu xét từ phải qua trái ...
Hột Mít lò dò đi vào, thấy ba cô bạn gái đang đứng lấp ló bên
trong cổng bụm miệng cười khúc khích, đằng trước Ria Mép và
Bắp Rang đang thò lỏ mắt ngắm nghía nó, miệng mồm lẩm nhẩm, nó
hiểu ngay hai tướng đang giở trò gì.
- Đủ quá rồi! - Hột Mít vừa thẹn vừa giận, ngoác miệng gầm lên
- Khôn hồn thì xéo ngay, kẻo bà đây xách mỗi nhóc một bên tai
thì khổ thân các nhóc đấy!
Nhỏ Hột Mít năm ngoái làm lớp trưởng lớp bạn, quản lý lớp bằng
"bàn tay sắt", uy danh lừng lẫy khắp trường.
Hai tên tiểu quỷ Ria Mép và Bắp Rang chắc chưa quên những đau
khổ do lớp trưởng Hột Mít gây ra cho tụi nó năm ngoái nên con
nhỏ này vừa hét lên, hai đứa vội vàng vọt mất.
Hai tên chạy xa lắc xa lơ, bọn con gái mới nghe tiếng Ria Mép
văng vẳng vọng lại:
- Năm nay bọn này cóc có bầu bà làm lớp trưởng nữa đâu! Ở đó
mà nạt với nộ! |