COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK

Coi Thien Thai - Vietnamese Entertainment Network

Please click the banner to support Coi Thien Thai !

Viet Casino quangcaotruyen1.html

TRUYỆN NGUYỄN NHẬT ÁNH

NGÔI TRƯỜNG MỌI KHI

Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh

[Chương 1][2][3][4][5][6][7][8][9][10][11][12][13][14][15][16][17][18][19][20]

Chương 18

flower

Thực ra, sống trên đời ai mà chẳng có những bí mật.
Bạn có bí mật của bạn.

Bắp Rang có bí mật của Bắp Rang.

Răng Chuột có bí mật của Răng Chuột.

Cọng Rơm có bí mật của Cọng Rơm.

Và đã gọi là bí mật thì phải bảo vệ đến cùng. Phải giữ kín trong tâm khảm. Phải nhốt chặt tận đáy lòng. Gần như ai cũng thế.

Gọi là “gần như”, bởi cuộc đời dù sao vẫn có những ngoại lệ. Như Bảnh Trai chẳng hạn.

Bí mật của nó, nó đi rêu rao khắp nơi.

Tâm sự của nó, đụng ai nó cũng than thở.

Rốt cuộc, bí mật của nó, ai cũng biết. Tâm sự của nó, ai cũng hay. Chỉ mỗi con nhỏ Tóc Ngắn là ù ù cạc cạc. Oái oăm là chỗ đó. Khổ thân cho thằng Bảnh Trai cũng là chỗ đó.

Và nó chạy nhắng lên.

Và cuối cùng thì nó cũng tóm được bạn.

- Tóc Bím nè.

- Gì?

- Nhỏ Tóc Ngắn ấy mà.

- Nhỏ Tóc Ngắn sao?

- Nó khờ quá.

- Bạn còn khờ hơn.

- Tôi?

- Chứ còn ai. Chỉ người khờ mới loay hoay mãi vì một người khờ.

Bảnh Trai vuốt tóc:

- Có lý.

Rồi thở ra:

- Vậy phải làm sao?

- Mình không biết!

- Bạn chơi thân với Tóc Ngắn lắm mà.

Bạn phì cuời:

- Chơi thân thì sao? Hì hì, nói thật nhé, về chuyện này minh dốt đặc cán mai.

Bảnh Trai nhắm mắt, thốt lên ai oán:

- Trời ơi, ta hết cách rồi sao?

Bạn nhìn người sắp chết, thấy tội tội, bèn gõ tay lên trán:

- Trong bọn chúng ta, có một đứa dồi dào kinh nghiệm...

Bạn nói chưa dứt câu, Bạnh Trai vụt mở mắt ra. Mắt nó sáng trưng:

- Hạt Tiêu?

Reo lên hai tiếng cụt ngủn, nó tông cửa nhà bạn, chạy mất.

Chẳng có một lời cám ơn, một lời chào. Chỉ có tiếng cánh cửa đập đánh “rầm”. Và tiếng ốc vít long ra, rơi loảng xoảng.

Bạn bước lại đóng cửa, bụng lo lắng: Bảnh Trai ơi, coi chừng xe đụng!

Bây giờ thì bạn và Kiếng Cận ghé quán ăn chỗ Răng Chuột khá thường xuyên.
Có hôm cả hai đi cùng Tóc Ngắn, Hạt Tiêu, Hột Mít.

Có hôm đi cùng Bảnh Trai, Ria Mép, Bắp Rang.

Có hôm cả bọn tám đứa đều có mặt.

Nhưng thường đến đó nhất vẫn là bạn và Kiếng Cận, “hai chị em sinh đôi” như người trong quán vẫn gọi.

Cho nên, bây giờ bạn và Kiếng Cận đã thân thuộc với cái quán bún bò này lắm rồi.

Thân thuộc đến mức gặp lúc khách vào đông, Răng Chuột không kịp trở tay, cả hai tự động bưng dọn giúp mà chẳng ai thấy lạ mắt.

Một hôm, bạn và Kiếng Cận bước vô, không thấy Răng Chuột đâu.

- Bạn Răng Chuột bữa nay nghỉ làm hở cô? - Bạn hỏi chủ quán.

- Nó chạy đi giao hàng, lát về cháu à.

- Giao hàng là sao, cô?

- À, có khách muốn ăn bún nhưng không đến quán. Họ chỉ gọi điện thoại, và mình đem tới tận nhà.

Chủ quán nhìn ra cửa:

- Răng Chuột về kìa.

Bạn và Kiếng Cận ngoảnh ra, thấy Răng Chuột đang rà chân xuống đất, chiếc gà-mên lủng lẳng trên tay lái chiếc xe đạp hàng ngày nó vẫn đi học.

Răng Chuột bật chống xe, bước vô. Thấy bạn và Kiếng Cận, nó toét miệng cười:

- Ðói bụng sớm quá ha?

Kiếng Cận hỏi:

- Bạn giao hàng ở đâu thế?

- Gần đây thôi.

- Nếu khách ở xa thì sao?

- Xa gần gì cũng thế thôi! – Răng Chuột lau mồ hôi trán - Hễ khách gọi thì mình phải đem tới.

Răng Chuột nói chắc như đinh đóng cột.

Khi nói như vậy, nó không ngờ có lúc nó một mực từ chối giao hàng cho khách, quyết liệt đến mức bà chủ quán chỉ biết lắc đầu chịu thua.

Lần đó, chính bạn và Kiếng Cận đã tận mắt chứng kiến.

Và lần đó, hai đứa đã không kềm được thắm mắc:

- Có chuyện gì thế hở Răng Chuột?

- Ðịa chỉ giao hàng ở kế nhà tôi! – Răng Chuột thì thầm.

Bạn vỡ lẽ:

- Vậy để mình và Kiếng Cận đi giao cho!

Bạn và Kiếng Cận xách gà-mên, đạp xe đi.

Ðứa ngồi trước chép miệng:

- Buồn cười ghê!

Ðứa ngồi sau lặp lại:

- Ừ, buồn cười ghê!

Buồn cười thật. Vì cho đến lúc này, Răng Chuột vẫn cứ sợ Cọng Rơm phát giác ra chuyện làm thêm của mình.

Nhưng bạn và Kiếng Cận chỉ buồn cười khi đi. Còn khi đạp xe chở nhau về, cả hai tự dưng không thấy buồn cười nữa.

Chỉ thấy buồn hiu hắt.

Buồn hiu hắt hẳn nhiên là rất buồn. Nhưng vẫn chưa phải là buồn nhất.
Buồn nhất là một hôm, thấy Răng Chuột lễ mễ xách ba, bốn cái gà-mên ra xe, xỏ dây hí hoáy cột vào yên sau, Kiếng Cận nhướn mắt:

- Khách mua mấy phần mà bạn đem nhiều thế?

- Tới tám phần lận. Chắc là ăn cả nhà.

Bạn nhíu mày:

- Bạn cột không khéo, đổ hết.

Răng Chuột cười:

- Không sao đâu! Ðây đâu phải là lần đầu.

Bụng thấy lo lo, bạn tặc lưỡi đề nghị:

- Hay là tôi đi cùng với bạn?

- Ði cùng?

- Ừ, bạn chở, tôi ngồi đằng sau xách gà-mên cho.

- Một ý kiến hay! - Kiếng Cận giơ tay lên – Răng Chuột chở Tóc Bím đi đi, mình ngồi đây đợi.

Răng Chuột chưa kịp nói gì, bạn đã lúi húi tháo dây cột và nhanh nhẹn cầm mấy cái gà-mên lên:

- Ði!

Thế là cả hai tuôn ra khỏi quán, Răng Chuột ngồi trước lái xe, bạn ngồi sau ôm khư khư mấy gà-mên bún.

- Khách ở đâu lận, Răng Chuột?

- Tuốt trên đường An Dương Vương.

Răng Chuột vừa đáp vừa bặm môi đạp. Chân đạp nhưng mặt vẫn dáo dác trông ngang ngó ngửa.

- Bạn tìm gì thế? - Bạn ngạc nhiên – An Dương Vương còn xa mà!

Răng Chuột bối rối:

- Tôi sợ gặp người quen.

- Người quen bắt gặp thì đã sao! - Bạn phì cười – Có gặp bạn như thế này, cũng chẳng ai biết bạn đang đi giao hàng đâu!

- Ờ há! – Răng Chuột thở ra một hơi, ngẩn ngơ - Vậy mà trước giờ mỗi khi đem bún đi giao, tôi cứ thấp tha thấp thỏm, ngốc thật!

Nếu không đang lái xe, hẳn Răng Chuột đã đưa tay cốc đầu mình rồi.

Nó không cốc đầu được. Nhưng đã thôi láo liên. Và guồng chân trở nên nhanh hơn.

Lát sau, xe dừng trước một căn nhà có cửa lưới xanh trên đường An Dương Vương.

Răng Chuột nói:

- Ðây rồi.

Bạn lật đật leo xuống xe:

- Ðể mình kêu cửa cho.

Răng Chuột đẩy tay lái về phía bạn:

- Tóc Bím coi xe đi. Ðể tôi!

Rồi đỡ mấy cái gà-mên trên tay bạn, Răng Chuột thò tay bấm chuông cửa.

Một người phụ nữ giúp việc từ trong nhà đi ra. Bà chùi hai bàn tay còn lấm tấm dầu ăn vào tạp đề, loay hoay mở cửa.

- Bún phải không cháu? – Bà thò đầu ra. Ðang nói, bà bỗng khựng lại, thảng thốt kêu lên - Ủa, sao lại là con hở Răng Chuột?

Bà nhìn mớ gà-mên Răng Chuột đang cầm trên tay:

- Không phải là con đang đi dạy kèm sao?

Răng Chuột cũng bàng hoàng không kém người phụ nữ. Nó lắp bắp hỏi, mặt tái đi:

- Còn mẹ? Mẹ cũng không phải là gia sư sao?

Sự gặp gỡ bất ngờ và trớ trêu giữa hai mẹ con Răng Chuột khiến bạn chết trân.

Phải khó khăn lắm bạn mới nhúc nhích được để lặng lẽ dắt xe ra cách đó một quãng.

Bạn không đủ can đảm chứng kiến tình huống éo le và chắc chắn chẳng ai muốn này.

Bạn đứng đợi Răng Chuột và nghe trong đầu bần thần câu hỏi: Có phải hôm nay là ngày buồn nhất.

 

Xin các bạn vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai!

Please click to visit Coi Thien Thai's sponsor

(TRUYỆN NGUYỄN NHẬT ÁNH)

Join Cõi Thiên Thai's Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who live in Viet Nam)

Subscribe Unsubscribe

Last Update: September 29, 2002
This story has been read (Since September 29, 2002):

flower

This page is using Unicode font - Please download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail: [email protected]

Please click on the banners to visit our sponsors! Thank you!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!
Advertise here! Click here!
(This window will be closed in 20 seconds)