Ăn cơm trưa xong, đám con trai
nằm ngủ ở phòng khách, tụi con gái ngủ trong phòng của bạn.
Ngủ là nói theo thói quen, nói cho oai. Bởi nằm thì rõ ai cũng
nằm, nhưng mọi con mắt đều mở thao láo. Hiển nhiên, mở mắt thì
không thể gọi là ngủ.
Mà đã không ngủ thì không thể nằm lâu được. Thế là cả bọn lần
lượt ngồi lên, trước tiên là bọn con trai.
Mẹ bạn đi ngang qua:
- Sao không nằm ngủ đi tụi con?
- Tụi con không ngủ được ạ.
- Vậy thì ngồi dậy lấy bài ra học. Nhưng không được làm ồn, để
chú nghỉ trưa.
- Dạ.
- Thằng Ria Mép chạy vào phòng con gái, gõ cửa lộc cộc:
- Nè.
- Gì đó? - Tiếng nhỏ Kiếng Cận vọng ra.
- Các bạn có ngủ được không?
- Chi vậy?
- Ra ngoài này chơi!
Tiếng nhỏ Tóc Ngắn reo lên:
- Ðúng rồi đó! Lấy cầu ra đá đi!
- Ðừng xúi bậy! - Ria Mép hừ mũi - Ðể ba Tóc Bím ngủ!
Tóc Ngắn chép miệng:
- Chứ chơi trò gì?
Bạn khoe:
- Nhà mình có một bộ bài.
Năm phút sau, cả bọn quay quần ngoài phòng khách, chia phe
đánh tiến lên. Có tám đứa, hai đứa một phe.
Chơi một lát, có tiếng cười hí hí.
Một lát nữa, có tiếng cãi nhau ỏm tỏi.
Hột Mít thét the thé:
- Bảnh Trai chơi ăn gian! Bài đã đánh xuống không được lấy lên!
- Nhưng bạn đã đi đâu! - Bảnh Trai gân cổ cãi.
- Ði hay chưa gì cũng thế! Hừ, bỏ đôi hẻo xuống cho bản cô
nương đây chặt!
- Không bỏ!
- Bỏ!
Nghe tiếng ầm ĩ, mẹ bạn từ nhà bếp chạy lên:
- Trời đất! Cô kêu tụi con ngồi dậy học bài chứ đâu có kêu
ngồi dậy đánh bài.
Nhỏ Tóc Ngắn quay sang Ria Mép:
- Vậy chắc là Ria Mép nghe lộn đó cô!
Bạn nhìn mẹ phụng phịu:
- Giải trí chút xíu mà mẹ.
- Nhưng tụi con ồn ào như vậy làm sao ba con ngủ!
Bạn chớp mắt:
- Tụi con sẽ không làm ồn nữa đâu!
Ria Mép giơ tay lên trời, long trọng:
- Con xin thề nếu còn làm ồn...
Mẹ bạn cắt ngang:
- Thôi được rồi! Tụi con nói phải giữ lời đấy nhé!
May mà mẹ bạn ngăn không cho Ria Mép thề. Nếu không, rủi lời
thề chắc là rất độc địa kia ứng nghiệm, tai họa không biết đâu
mà lường.
Bởi cái đám bài bạc nhí nhố chỉ giữ lời hứa có một lúc. Rồi
đâu vẫn vào đấy ngay.
Lần này, tới phiên nhỏ Hạt Tiêu gây náo loạn:
- Ê, Ria Mép giấu bài!
- Tầm bậy! - Ria Mép gầm lên - Bạn có biết tội vu khống bị xử
phạt như thế nào không hả?
- Ai mà thèm vu khống! Bạn nhổm người lên coi!
- Nhổm thì nhổm!
- Hà hà, cái gì đây?
- À, chắc mình làm rớt...
Cuộc cãi vã đang tới hồi gay cấn bỗng bất ngờ im bặt. Ria Mép
và Hạt Tiêu không hẹn mà cùng thấp thỏm nghiêng tai nghe ngóng.
Những đứa khác lo lắng chong mắt về phía cầu thang dẫn lên gác.
Rõ ràng có tiếng chân đang đi xuống.
Kiếng Cận xanh mặt:
- Chết rồi! Ba tóc Bím xuống đó!
Hột Mít liếc Ria Mép và Hạt Tiêu, làu bàu:
- Cãi nhau nữa đi!
Bắp Rang thực tế nhất. Nó chồm người tới trước quơ vội vàng
các quân bài:
- Phi tang ngay!
Cả bọn như bừng tỉnh, hùa theo Bắp Rang hối hả nhặt nhạnh các
lá bài vương vãi.
Nhưng đã quá muộn.
Vì tiếng ba bạn đã vang lên:
- Không kịp đâu tụi con!
Cả bọn giật mình ngẩng lên, thấy ông đang đứng chống nạnh ngay
chỗ cửa thông, mặt mày nửa nghiêm nghị nửa giễu cợt.
Không đứa nào nói được một tiếng, tự nhiên mà cổ họng khô
rang.
Cả những tên tiểu quỷ lanh lợi như Bắp Rang, Ria Mép cũng
không sao mở miệng nỗi.
Ba bạn nhún vai:
- Làm gì mà tụi con trố mắt lên hết như thế?
Rồi ông ngoắt bạn:
- Con lại đây!
Giữa bầu không khí nặng như chì, bạn đứng lên, rụt rè bước lại
phía ba bạn:
Ðợi bạn đến gần, ba bạn hỏi:
- Con biết ba kêu con lại đây làm gì không?
- Dạ, con không biết.
Ba bạn đột nhiên mỉm cười, và lời giải thích của ông khiến đám
loi choi vỗ tay hoan nghênh nhiệt liệt.
- Nhường chỗ cho ba đánh thế con chớ chi!
Từ bữa đó, nhỏ Tóc Ngắn càng
khoái về nghỉ trưa ở nhà bạn hơn nữa. Vì có thể chơi đùa thỏa
thích mà không bị la rầy. Vì ba bạn tuy bề ngoài nghiêm nghị
nhưng tâm hồn bên trong rất gần gũi với thầy Bàng. Nghĩa là
thích chơi với bọn trẻ con. Ba bạn hên hơn thầy Bàng ở chỗ
không đi dạy học. Nếu không, ắt cũng sẽ bị ban giám hiệu kêu
lên phê bình tơi tả về cái tánh ham chơi.
Ba bạn không có ban giám hiệu nhưng có mẹ bạn. Mẹ bạn lắc đầu:
- Anh tập hư tụi nhỏ!
Nhỏ Tóc Ngắn nghe được, khoái lắm.
Buổi trưa về nhà bạn, cái gì nhỏ Tóc Ngắn cũng khoái. Nói
chính xác thì trong mười điều nó khoái tới chín điều. Chỉ
không khoái một điều. Là nhà bạn ở bên lề trái, trong khi taxi
đỗ bên lề phải.
Có thể sẽ chẳng ai tin nếu bảo Tóc Ngắn là con nhỏ không bao
giờ dám một mình băng qua đường. Trong khi sự thực là nó như
vậy.
Sự thực là từ bé đến giờ nó sống trong hẻm sâu, mà một con hẻm
thưa thớt người qua lại thì khác xa so với một đường phố nườm
nượp xe cộ.
Sự thực là từ bé đến giờ, mỗi khi đi chơi ngoài phố, nó toàn
được ba mẹ cầm tay dắt qua đường.
Cho nên, cũng sự thực là trưa thứ năm hằng tuần, mỗi khi xe
taxi đỗ xịch trước nhà bạn, bao giờ nó cũng tò tò theo nắm tay
một đứa nào đó trong bọn, khi là bạn khi là Kiếng Cận khi là
Hạt Tiêu, để có đủ dũng cảm vượt một đoạn đường ngắn ngủn từ
lề phải qua lề trái.
Thấy nhỏ Tóc Ngắn lớn tồng ngồng rồi mà không dám băng qua
đường một mình, Ria Mép ngứa mắt quá, bèn nghĩ cách trêu chọc.
Một hôm, vừa xuống khỏi taxi, nhân lúc Tóc Ngắn đang lơ đãng
nhìn ngắm các tủ kính trong cửa hiệu bánh ngọt bên đường, Ria
Mép thình lình hô “một, hai, ba”. Tụi bạn được rỉ tai từ trước,
lập tức hè nhau băng qua đường, gần như cùng một lúc.
Tóc Ngắn nghe tiếng hô lạ tai, ngoảnh lại, thấy tụi bạn đã qua
gần tới lề đường bên kia. Biết rơi vào bẫy, nó dậm chân bình
bịch:
- Tóc Bím, Kiếng Cận, quay lại dẫn mình qua với!
Bạn và Kiếng Cận làm lơ, bỏ đi luôn.
- Hạt Tiêu, Hột Mít, mấy bạn đừng có chơi ác như thế chứ!
Hột Mít nheo mắt:
- Năm nay bạn bao nhiêu tuổi rồi, biết không? Phải tập làm
người lớn đi chứ!
Tóc Ngắn xanh mặt nhìn dòng xe xuôi ngược:
- Nhưng mình sợ lắm!
Ria Mép chỉ tay về phía góc đường:
- Sợ thì lại đằng ngã tư, chờ đèn đỏ rồi băng qua vạch vôi
dành cho người đi bộ.
Tóc Ngắn liếc mắt về phía ngã tư, mặt xịu xuống:
- Xa quá hà!
Ria Mép cười gian ác:
- Vậy thì cứ đứng ở bển luôn.
Giọng Tóc Ngắn càng lúc càng thiểu não:
- Bộ mấy bạn bắt mình nhịn đói trưa nay hả:
Bắp Rang cười khà khà:
- Tiệm bánh ngọt đằng sau lưng đó chi!
Biết không thể năn nỉ được, mặt Tóc Ngắn sầm xuống. Nó bắt đầu
tức giận:
- Ðược rồi! Thế thì bản cô nương đây sẽ tự qua đường một mình!
Ðám Ria Mép, Bắp Rang vỗ tay rần rần:
- Hoan hô!
- Ðừng hoan hô vội! - Tóc Ngắn nghiến răng ken két - Nếu bản
cô nương đây có bề gì, cái lũ vô lương tâm các ngươi đừng hòng
ngủ yên với oan hồn của bản cô nương!
Tóc Ngắn vừa nói vừa rụt rè đặt chân xuống lòng đường.
Nó nhìn trái nhìn phải rồi thận trọng bước tới một bước, dù
lúc này xe cộ chỉ lác đác. Lâu thật lâu, nó mới dọ dẫm đặt
bước thứ hai.
- Chạy ù qua đi! - Ria Mép bứt tai - Bạn bò như rùa thế kia,
đến trưa mai chưa chắc đã qua tới bên này!
Hột Mít động viên:
- Cứ đi như bình thường thôi, Tóc Ngắn! Xe đang ở tít đằng xa
mà sợ gì!
Cặp mắt Tóc Ngắn vẫn không ngừng láo liên. Tai nó nghe rõ hết
nhưng đang trong cảnh “thập tử nhất sinh”, nó không dám mở
miệng đối đáp.
Nó đánh mắt sang bên trái, thấy chỉ có một chiếc ôtô và một
chiếc gắn máy đang chạy tới, và đúng như Hột Mít nói, hai
chiếc xe vừa mới qua khỏi ngã tư, còn cách chỗ nó khoảng hơn
ba chục mét.
Tóc Ngắn hít vào một hơi đầy và nắm chặt hai tay, chuẩn bị lao
đi.
Nếu mọi chuyện diễn ra đúng như thế thì đã đâu vào đấy và nhỏ
Tóc Ngắn đã có thể tự hào về thành tích vô tiền khoáng hậu của
mình.
Ðằng này, ngay trong khoảnh khắc lịch sử đó, không hiểu sao nó
cảm thấy không được tự tin, liền ngoảnh nhìn hai chiếc xe một
lần nữa, lo lắng thấy chúng gần hơn ban nãy một quãng.
Ðã vậy, ngay lúc đó chiếc ôtô bỗng bất thần bóp còi.
Chiếc ôtô bóp còi nhưng thực ra vẫn còn ở đằng xa. Nhưng đang
tâm thần bất định, nghe tiếng còi “tin, tin” đột ngột vang lên,
Tóc Ngắn tưởng như sấm nổ bên tai.
Thế là hồn vía lên mây, nó hét lên một tràng khủng khiếp “A...
a... a... a... a...” và quay mình chạy ngược vào lề, quýnh
quíu đến mức húc đánh “rầm” một cái vào thằng Bảnh Trai đang
lơ ngơ đi tới khiến thằng này suýt chút nữa ngã lăn quay ra
đất.
Trong khi đám bạn đứng bên kia đường ôm bụng cười bò thì Bảnh
Trai ôm bụng nhăn nhó:
- Ối trời ơi, cái gì vậy nè trời?
- Xin lỗi nha! - Tóc Ngắn ấp úng - Rủi chút xíu mờ!
Bảnh Trai ngước bộ mặt đau khổ:
- Trời đất! Ủi người ta muốn bể be sườn mà kêu chút xíu!
Tóc Ngắn biết lỗi, không dám đôi co. Nó lăng xăng đi vòng
quanh nạn nhân, chớp mắt xuýt xoa:
- Bạn có đau lắm không?
Bảnh Trai không đáp. Nó đứng thẳng người lên, cúi đầu nhìn
chiếc áo đang mặc, lẩm bẩm như nói với chính mình:
- Lạ ghê! Bữa nay mình đâu có mặc áo đỏ mà bị húc lầm!
- Ðủ rồi nghen! - Tóc Ngắn hừ giọng - Bộ bạn kêu tôi là bò hả?
Tóc Ngắn chỉ hậm hực giả vờ thôi. Ðang không biết làm sao băng
qua đường, tự dưng vớ được thằng Bảnh Trai, nó hoan hỉ như
người sống lại.
Người chết đuối vớ được cọc mừng rỡ như thế nào chắc chắn nó
cũng đang mừng rỡ y như thế.
Thực ra, Bảnh Trai ở lại lề
đường bên này chẳng phải tử tế gì. Nếu không phải ghé tiệm tạp
hóa gần đó mua cây compa, nó đã tót qua lề đường bên kia cùng
tụi bạn quỷ quái từ lâu rồi.
Bị Tóc Ngắn tóm được, Bảnh Trai lay hoay nghĩ cách thoát ra.
Nhưng Tóc Ngắn đâu phải là con nhỏ khờ khạo. Dễ gì nó để cho
bạn bè gạt lần thứ hai.
Nhìn bộ mặt nhớn nhác của Bảnh Trai, nó cười khảy:
- Ðừng nghĩ đến chuyện đánh bài chuồn, vô ích! Bản cô nương
đây không để vấp hai lần vào cùng một tảng đá đâu!
Bảnh Trai cười méo xẹo:
- Ðừng nghĩ xấu bạn bè thế chứ!
Tóc Ngắn nhún vai:
- Xấu tốt tính sau! Bây giờ bản cô nương đây muốn chắc ăn
trước đã!
Nói xong, nó thò tay tóm chặc cổ tay Bảnh Trai.
- Ê, bạn làm gì thế? - Bảnh Trai giãy nảy - Bạn có biết câu
“nam nữ thọ thọ bất thân” không hả?
Tóc Ngắn cười khì khì:
- Câu đó xưa rồi, “em giai”!
- Cái gì? - Bảnh Trai nhảy dựng - Bạn kêu tôi là em trai hả?
Bạn có biết tôi sinh trước bạn... mấy tháng không hả?
- Bản cô nương đây không cần biết! - Tóc Ngắn nghinh mặt - Kêu
như vậy thì việc nắm tay mới khỏi bị thiên hạ dị nghị, “em
giai” à!
Trong khi Bảnh Trai lắc đầu ngao ngán thì tụi bạn đứng bên kia
đường la ầm:
- Nè, nè, buông tay người ta ra đi! Bộ năm 2000 con gái được
quyền tỏ tình trước hay sao?
Mặc bạn bè trêu chọc, Tóc Ngắn vẫn trơ trơ. Thậm chí nó còn
quay mặt sang lề đường bên kia, thè lưỡi ra, nhạo lại.
Bảnh Trai cố rút tay ra:
- Bạn thả tay ra đi! Tôi hứa sẽ không bỏ bạn một mình đâu!
Câu nói vừa thốt ra, Bảnh Trai bỗng đỏ bừng mặt. Tại nó sực
nhận ra câu nói của nó kỳ cục quá đó mà.
Nhưng con nhỏ Tóc Ngắn có đời nào để ý đến chuyện lắt léo đó.
Nó thản nhiên:
- Nói phải giữ lời đấy nhé!
- Ừ.
Tóc Ngắn buông cổ tay Bảnh Trai ra. Nhưng liền sau đó, nó
nhanh như chớp tóm lấy vạt áo đối phương.
- Gì thế? - Bảnh Trai ngạc nhiên.
Tóc Ngắn toét miệng cười:
- Dù sao thì bản cô nương đây vẫn muốn nắm đằng cán, hì hì!
Rồi nó nhún vai, ra vẻ lịch duyệt:
- Bản cô nương đọc sách xem phim thấy sách nào phim nào người
ta cũng bảo chớ nên tin lời bọn con trai, nhất là những tên
con trai đẹp mã!
Cái lối ăn nói ngang phè của Tóc Ngắn khiến Bảnh Trai dở khóc
dở cười.
Biết không thể nào thoát khỏi con nhỏ ngổ ngáo này, nó tức
mình quá, bèn nghĩ cách hành hạ đối phương.
Thay vì băng qua đường, nó quay mình về hướng ngã tư.
- Ði đâu thế? - Tóc Ngắn ngơ ngác.
- Ghé mua cái này chút!
Bảnh Trai đi một đoạn, lại quay lưng đi ngược trở lại.
Tóc Ngắn thắc mắc:
- Bạn mua cái gì đâu?
- Xuống dưới kia mua!
Bảnh Trai chỉ làm bộ thế thôi. Compa cần mua thì nó đã mua
rồi. Nó cố tình đi xuôi đi ngược dọc vĩa hè cho nhỏ Tóc Ngắn
lẽo đẽo đằng sau chơi.
Ði chừng hai vòng, Tóc Ngắn vỡ lẽ:
- Ðủ rồi nghen!
Bảnh Trai tỉnh khô:
- Chưa đủ đâu! Còn mười lăm vòng nữa!
Tụi bạn bên kia đường lại oang oang:
- Ðừng đeo đuổi Bảnh Trai nữa, tóc Ngắn ơi! Nó đã có bạn gái
rồi!
Tóc Ngắn phớt lờ, tay càng nắm chặt vạt áo đối phương hơn nữa.
Nhưng nó chỉ làm tỉnh được một lúc. Tới vòng thứ năm, nó bắt
đầu cảm thấy mỏi chân.
- Ðứng lại đi, “em giai”! - Tóc Ngắn nghiến răng trèo trẹo.
Bảnh Trai vẫn tiếp tục bước:
- Xưng hô kiểu đó thì đừng hòng!
Tóc Ngắn mỉm cười:
- Ðứng lại đi, Bảnh Trai!
Bảnh Trai vẫn không ngừng chân.
- Sao chưa chịu dừng?
- Vẫn chưa được! Phải xưng hô kiểu khác.
- Kiểu gì nữa?
Bảnh Trai cười:
- “Anh giai”.
- Còn lâu!
- Vậy thì đi tiếp!
Tóc Ngắn hất mái tóc ngắn:
- Hừ, đi thì đi!
Nhưng tới phiên Bảnh Trai hết muốn đi. Tại vì tới phiên nó cảm
thấy mỏi chân.
Tóc Ngắn nhìn Bảnh Trai lom lom:
- Sao không đi nữa?
- Tôi chịu thua bạn rồi!
Bảnh Trai tiu nghỉu đáp và đặt chân xuống lòng đường. |