Cho đến chiều thì Bảnh Trai sực
nhớ ra: trong lớp, bạn là người chơi thân với Tóc Ngắn nhất.
Nhưng khi Bảnh Trai lò dò đạp xe đến nhà bạn thì bạn đã qua
nhà Kiếng Cận.
- Ði chơi không? - Bạn rủ.
- Ði đâu?
- Ði ăn bún bò Huế.
Kiếng Cận cười:
- Ghé chỗ Răng chuột hở?
- Ừ.
Răng Chuột thấy Kiếng Cận chở bạn đâm đầu vô quán thì bở ngỡ
lắm:
- Hai bạn đi đâu vậy?
- Hỏi vô duyên! - Kiếng Cận nghinh mặt - Vô đây là đi ăn bún
chứ còn đi đâu!
Bạn mỉm cười nhìn Răng Chuột:
- Cho hai tô!
Lần này Răng Chuột không còn thấy lúng túng như lần ăn mừng
Bắp Rang.
Nó lấy khăn lau bàn, vui vẻ đùa:
- Quý khách chờ một lát nhé.
Khi Răng Chuột bưng hai tô bún ra đặt rên bàn, Kiếng Cận hỏi:
- Ngồi chơi không?
- Lát nữa đi.
Răng Chuột hất đầu về phía hai người khách vừa bước vô quán,
khẽ đáp. Như vậy là nó bận. Chứ thật ra nó đã hết ngại ngùng.
Kiếng Cận và bạn sung sướng nghĩ.
Hôm đó, Kiếng Cận và bạn ngồi chơi với Răng Chuột khá lâu.
Và hôm đó, lần đầu tiên Răng Chuột đã thổ lộ tâm sự. Vì nó đã
bắt đầu xem Kiếng Cận và bạn là những người có thể chia sẻ
buồn vui.
Theo những gì Răng Chuột kể thì ba mẹ nó ly dị nhau từ khi hai
anh em nó còn rất nhỏ. Cho đến bây giờ, đã nhiều năm trôi qua,
nó vẫn không biết chuyện gì đã dẫn đến cuộc chia tay giữa ba
mẹ nó. Không ai nói cho nó biết. Ba nó không nói. Mẹ nó không
nói. Những người khác cũng không ai hé môi.
Trước đây, gia đình Răng Chuột ở dưới quê. Sau khi chia tay mẹ
nó, ba nó bỏ lên thành phố làm ăn. Nó và Cọng Rơm sống với mẹ.
Ðến khi nó lên lớp tám thì mẹ nó cũng dắt díu hai con lên
thành phố.
Ba mẹ con thuê một căn phòng nhỏ ở với nhau. Lúc đầu, đời sống
rất khó khăn. Một thời gian sau, mẹ nó được một gia đình khá
giả nhận vào dạy kèm mấy đứa con, cuộc sống đỡ lên một chút.
Mẹ nó ở luôn tại nhà học trò, cuối tháng lãnh lương mới ôm
tiền về thăm hai anh em nó.
- Thế sao bạn phải đi làm thêm? - Kiếng Cận hỏi.
Răng Chuột thở dài:
- Tiền mẹ tôi đem về chỉ đủ để đóng tiền nhà, tiền ăn. Nhưng
còn bao nhiêu khoản khác như tiền học, tiền quần áo, sách vở...
Bạn chớp mắt:
- Hình như bạn thường xuyên thay đổi chổ ở?
- Ừ! - Răng Chuột tặc lưỡi - Ðể tìm chỗ rẻ hơn ấy mà.
Hôm đó, trước khi Kiếng Cận và bạn ra về, Răng Chuột một lần
nữa lại cẩn thận dặn:
- Mấy bạn tới đây chơi thì được nhưng nhớ đừng để cho Cọng Rơm
biết đấy nhé.Thằng
Răng Chuột dặn dò chuyện đó có vẻ kỹ lưỡng lắm. Nhưng bữa đó
suýt chút nữa chính nó đã làm lộ bí mật của mình.
Chẳng là khi Kiếng Cận và bạn ra về, những người trong quán
lập tức xúm lại trầm trồ:
- Hai chị em sinh đôi trông hay quá!
Bà chủ quán hỏi Răng Chuột:
- Hai con bé sinh đôi đó học chung lớp con hả con?
Răng Chuột lễ phép:
- Dạ, hai bạn đó học cùng lớp với con nhưng không phải là sinh
đôi, thưa cô.
- Con nói sao ấy chứ! Chị em không sinh đôi sao giống nhau đến
thế?
- Dạ, hai bạn đó cũng không phải chị em ạ.
Chủ quán trợn mắt:
- Không chị em là sao?
- Dạ, là không bà con họ hàng gì hết đó cô.
Câu trả lời của Răng Chuột khiến những người trong quán ngẩn
tò te.
Chuyện đó làm thằng Răng Chuột khoái lắm. Khoái đến mức quên
béng mất cảnh giác.
Về nhà, nó khoe ngay với Cọng Rơm:
- Hôm nay vui quá là vui.
- Chuyện gì vậy hở anh?
- Ai cũng tưởng Kiếng Cận và Tóc Bím là chị em sinh đôi.
Cọng Rơm cười:
- Hôm đầu tiên hai chị ấy đến nhà chơi, em cũng tưởng thế.
Nó bỗng ngước nhìn anh nó:
- Hôm nay chị Kiếng Cận và chị Tóc Bím đến chỗ anh hở?
Răng Chuột vui vẽ:
- Ừ, hai bạn ấy rủ nhau đi...
Suýt chút nữa, chữ “ăn” đã buột ra khỏi miệng Răng Chuột. May
sao, đến phút chót, nó dừng lại kịp.
Cọng Rơm chẳng ngờ vực gì, lại hỏi:
- Ði xem anh dạy kèm hở?
- Ừ! - Răng Chuột mừng rơn - Hai bạn ấy hình như cũng định
nhận lời kèm cặp mấy đứa nhóc nào đó. Nên muốn xem anh dạy dỗ
như thế nào.
Nếu thế giới tổ chức một cuộc thi nói dối, Răng Chuột đứng
hạng bét là cái chắc. Vì nó nói dối chả ra làm sao: Lý do nó
đưa ra khó ai tin nổi.
Nhưng Răng Chuột thì rất hài lòng về tài phịa chuyện của mình.
Nó tưởng mình là tay tổ. Tại nó thấy Cọng Rơm gật gà gật gù và
không thắt mắc gì thêm nữa đó mà.
Nó không biết, thực ra, em gái nó đã biết nó phịa chuyện từ
lâu.
Có nghĩa là từ lâu, Cọng Rơm đã biết anh mình xách cặp ra khỏi
nhà vào lúc bốn giờ rưỡi mỗi chiều không phải để đi dạy kèm.
Có nghĩa là từ lâu, Cọng Rơm đã biết anh mình hằng ngày vẫn
phục vụ ở quán ăn. Thậm chí nó còn biết quán ăn đó tên gì, bán
thứ gì, ở nhà số mấy, trên con đường nào. Mặc dù Cọng Rơm chưa
bao giờ đi ngang qua đó.
Ðó là do Cọng Rơm nghe nhỏ bạn kể lại.
- Mình vừa gặp anh bạn.
- Ở đâu?
- Ở một quán bún bò.
- Ảnh có nói chuyện với bạn không?
- Không, ảnh không nhớ mặt mình.
- Hai người ngồi cùng bàn hở?
- Không, ảnh làm tiếp viên. Ủa, bạn không biết sao?
- Biết chứ.
Lần đó, Cọng Rơm phải cố để đừng khóc, thậm chí để đừng run
lên trước mặt bạn mình. Nhưng dù cố đến mấy, cặp mắt nó vẫn
hoe hoe đỏ.
- Bạn sao thế?
- Mình thương anh mình! - Phải vất vả lắm Cọng Rơm mới tìm ra
cách giải thích tự nhiên - Ðã bao nhiêu lần mình kêu ảnh đừng
đi làm nữa nhưng ảnh vẫn không nghe.
- Ấy là vì anh bạn là một người anh thương em.
Bạn của Cọng Rơm nói đúng. Răng Chuột là một người anh thương
em. Nên nó không muốn em gái nó biết bí mật của nó. Nó sợ Cọng
Rơm buồn.
Và Cọng rơm cũng là một người em thương anh. Nên nó không muốn
anh nó biết nó đã khám phá ra những bí mật mà anh nó cố giấu.
Nó sợ Răng Chuột buồn.
Răng Chuột không biết điều đó.
Cả Kiếng Cận và bạn cũng không biết.
Nên khi biết ra, cả hai kinh ngạc khôn xiết.
Ðó là hôm Kiếng Cận và bạn ôm hộp bánh đến nhà Răng Chuột.
Răng Chuột về trễ, hai đứa ngồi trò chuyện với Cọng Rơm.
Cọng Rơm nhìn Kiếng Cận lễ phép:
- Em cám ơn chị Kiếng Cận về con mèo vải hôm trước nhé.
Kiếng Cận trách:
- Tặng lâu rồi mà bữa nay mới cám ơn.
Cọng Rơm phân trần:
- Tại chị và chị Tóc Bím giống nhau quá, em sợ nhầm. Bây giờ
phân biệt được, em mới dám cám ơn.
- Cám ơn nhầm cũng không sao! - Kiếng Cận đùa! - Chỉ sợ mai
mốt em địng tặng quà cho chị, lúc đó nhầm mới thật tai họa.
Cọng Rơm cười khúc khích. Nó hết nhìn Kiếng Cận lại quay sang
nhìn bạn, vui vẻ nói:
- Hai chị giống nhau như hai giọt nước, hèn gì hôm trước anh
Răng Chuột bảo mọi người trong quán ai cũng tưởng hai chị là
chị em sinh đôi.
Cọng Rơm nói năng bình thường, nhỏ nhẹ nhưng Kiếng Cận và bạn
nghe như sấm nổ bên tai.
Cả hai bất giác đưa mắt nhìn nhau. Rồi cùng quay lại, ngỡ
ngàng:
- Em biết rồi hở, Cọng Rơm?
Cọng Rơm ngơ ngác:
- Biết gì cơ?
- Biết chuyện anh Răng Chuột ấy.
- Chuyện anh Răng Chuột sao ạ?
Bạn nhíu mày:
- Có phải em vừa nói “mọi người trong quán”...
Cọng Rơm chợt hiểu. Nó tái mặt khi nhớ ra câu buột miệng vừa
rồi. Trong một phút lơ đễnh, nó đã tự tố cáo chính nó.
Cho nên nó không còn cách nào khác là cúi đầu, lí nhí:
- Dạ, em biết lâu rồi ạ.
Thú nhận của Cọng Rơm làm Kiếng Cận và bạn dở cười dở mếu.
Răng Chuột đã dặn tới dặn lui Kiếng Cận và bạn về chuyện này.
Là chớ có hé môi với Cọng Rơm. Là phải cực kỳ kín tiếng. Là
tuyệt đối bí mật. Trong khi nhỏ Cọng Rơm đã biết tỏng từ khuya.
Thằng Răng Chuột thật khờ quá đi mất.
Dù sao câu nói thứ nhất của Cọng Rơm cũng chỉ khiến Kiến Cận
và bạn dở cười dở mếu. Nghĩa là trong cái mếu vẫn còn có một
tí cái cười. Nhưng đến khi nó nói tiếp câu thứ hai thì Kiếng
Cận và bạn chẳng cười được nữa, chỉ toàn mếu:
- Hai chị nhớ đừng để cho anh Răng Chuột biết là em đã biết
đấy nhé.
Thế ra không chỉ ông anh mà cả cô em cũng nhờ Kiếng Cận và bạn
giữ bí mật giùm. Một bên không muốn cho bên kia biết. Một bên
không muốn cho bên kia biết mình đã biết.
Bạn gật đầu:
- Chị hứa.
Kiếng Cận cũng gật đầu:
- Chị hứa.
Cả hai hứa. Và không hỏi gì thêm. Vì Kiếng Cận và bạn đều biết
tại sao Cọng Rơm lại yêu cầu như vậy. |