Ở lớp, bạn bè thi nhau chúc mừng
Bắp Rang. Mỗi người một câu. Tám đứa nói tám câu.
Bắp Rang rối rít xua tay:
- Ðừng khen nữa, đừng khen nữa, kẻo kẻ hèn này lại mắc tật tự
cao.
Răng Chuột hào hứng đề nghị:
- Ăn mừng đi!
- Ðúng đó! Ði ăn mừng!
Như thường lệ, nhỏ Tóc Ngắn reo lên trước tiên. Vì câu chuyện
liên quan đến đề tài ăn uống mà.
Người thứ hai tán thành là lớp trưởng Hột Mít:
- Trước một cuộc đổi ngôi ngoạn mục như thế, dứt khoát phải ăn
mừng rồi.
Tiếp theo là lớp phó học tập Bảnh Trai:
- Tôi nhất trí.
Rồi bí thư chi đoàn Kiếng Cận:
- Mình đồng ý.
Rồi tới tất cả những đứa còn lại. Ði ăn, ai nỡ nào chê. Nhất
là đã lâu rồi, từ hồi lên lớp mười đến bây giờ, cả bọn chưa
lần nào kéo nhau đi ăn.
Hạt Tiêu thình lình hỏi:
- Nhưng ăn món gì? Ăn ở đâu?
Cả bọn trả lời câu hỏi của Hạt Tiêu bằng cách đồng loạt quay
nhìn Bắp Rang.
Giám đốc công ty ăn uống tương lai bấm đốt ngón tay:
- Muốn ăn xôi thì đến Bùi Thị Xuân, ăn chè thì ghé Cao Bá Nhạ,
ăn kem vô Bạch Ðằng, ăn bò bía lại Bà Huyện Thanh Quan, ăn bún
ốc tới Nguyễn Cảnh Chân...
Bắp Rang kể một lèo tới hai mươi mấy địa điểm.
Tóc Ngắn nhảy tưng tưng:
- Ði tất. Mỗi ngày tụi mình ăn mừng một chỗ. Ði lần lượt hết
hai mươi mấy chỗ, rồi sau đó...
Ria Mép quắc mắt:
- Sau đó sao?
Tóc Ngắn cười hì hì:
- Sau đó đi vòng lại từ đầu.
- Thôi, đừng đùa nữa! - Hột Mít khoát tay - Các nhóc ngươi suy
nghĩ kỹ đi, xem nên đi đâu?
Hột Mít là một lớp trưởng thâm niên, khét tiếng với việc quản
lý lớp bằng “bàn tay sắt”. Nhưng trong chuyện này, nó lại tỏ
ra quá mềm yếu.
Trên đời, con người ta có thể dễ dàng nhất trí về mọi chuyện,
kể cả chuyện bầu ai làm Tổng thư ký Liên Hiệp quốc. Nhưng ăn
uống là lãnh vực đặc biệt. Ở lãnh vực này, gần như không ai
chịu ai.
Lẽ ra Hột Mít nên tự quyết định lấy. Nhưng nó đã không chọn
cách đơn giản đó. Và tranh cãi lập tức nổ ra.
- Xôi! - Tóc Ngắn giơ tay - Ði Bùi Thị Xuân ăn xôi!
- Kem đi! - Kiếng Cận phản đối - Kem ngon hơn!
Bạn lắc hai bím tóc:
- Mình thích ăn chè cơ.
Hạt Tiêu phồng má:
- Chè thua xa bò bía. Bò bía ngon nhất trên đời.
Ria Mép cười khảy:
- Nhưng bún ốc mới là ngon nhất thế giới.
Cuộc khẩu chiến về thực đơn ăn mừng diễn ra gay go, ác liệt và
kéo dài suốt buổi sáng. Ðến giờ tan học, cả bọn vẫn còn sùi
bọt mép. Nhưng kết quả vẫn là con số không.
Nhân vật chính Bắp Rang chán nản:
- Ăn món gì tính sau. Quan trọng là hôm nào đi?
- Ngay hôm nay! - Hột Mít hăm hở.
- Mấy giờ?
- Ðúng năm giờ chiều, tất cả tập trung trước cổng trường.
Ăn thứ gì mới rắc rối chứ chừng nào ăn thì quá đơn giản. Giờ
giấc Hột Mít đưa ra nhanh chóng được cả bọn tán thành.
Trừ Răng Chuột:
- Chiều nay tôi bận rồi.
Hột Mít nhíu mày:
- Bận gì?
- Ði dạy kèm.
- Vậy dời qua chiều mai?
- Mai cũng bận.
- Chiều mốt?
- Cũng thế.
Răng Chuột chừng như áy náy, nói thêm:
- Mấy bạn cứ đi đi, đừng chờ tôi.
Tóc Ngắn toét miệng cười:
- Nếu vậy tụi này sẽ chừa phần đem về cho bạn.
Ðúng năm giờ chiều, tất cả đều
có mặt. Chỉ thiếu mỗi Răng Chuột.
Bắp Rang cảm khái:
- Chính Răng Chuột là đứa đưa ra sáng kiến ăn mừng. Nhưng khi
đi ăn mừng thì không có nó.
Câu nói của Bắp Rang khiến cả bọn bỗng dưng buồn năm phút.
Kiếng Cận chép miệng:
- Biết làm sao được! Chẳng lẽ bắt Răng Chuột bỏ dạy?
- Yên tâm đi! - Tóc Ngắn phẩy tay - Bản cô nương đây đã hứa
không quên phần của nó mà.
Hột Mít ngó quanh:
- Giờ đi đâu?
Một lần nữa, Hột Mít mắc sai lầm.
Cho nên một lần nữa, mỗi đứa chỉ tay về một hướng.
Bảnh Trai lắc đầu:
- Lộn xộn quá!
Hột Mít hất mặt về phía nhân vật chính của buổi tiệc:
- Thôi, giao cho Bắp Rang toàn quyền định đoạt.
Giải pháp Hột Mít đưa ra mười phần hợp lý, hai mươi phần hợp
tình.
Nhưng vẫn không yên. Những cái miệng liền chuyển qua lôi kéo:
- Xôi đi, Bắp Rang!
- Kem đi, Bắp Rang!
- Chè đi, Bắp Rang!
Bắp Rang lắc ghi-đông xe:
- Không kem không xôi không chè gì hết! Ði theo tôi!
- Ði đâu?
Bắp Rang ỡm ờ:
- Ðến một nơi nào đó!
Bảnh Trai nhún vai:
- Một nơi nào đó là một nơi nào? Nhà hàng New World chăng?
Bảnh Trai chọc quê. Nhưng Bắp Rang vẫn thản nhiên:
- Ðúng rồi. Chúng ta sẽ đến một thế giới mới. Một thế giới
không ai biết trước.
Hạt Tiêu nhăn nhó:
- Ðến đâu thì nói đại cho rồi, bày đặt văn hoa nghe mệt quá!
- Ừ! - Kiếng Cận sốt ruột hùa theo - Bắp Rang nói rõ ra đi!
- Tôi có biết gì hơn các bạn mà rõ với chẳng rõ! - Bắp Rang
cười - Như thế này này! Bây giờ chúng ta sẽ đi qua mười con
đường bất kỳ. Tới con đường thứ mười, chúng ta lần lượt đếm
các tiệm ăn tiệm uống hai bên đường. Ðến đúng tiệm thứ mười,
chúng ta tấp vào, không cần biết tiệm đó bán thứ gì, đồng ý
không?
Cả bọn vỗ tay:
- Ðồng ý, đồng ý!
- Hay đấy!
- Một sáng kiến không đến nỗi tệ!
Chỉ có Tóc Ngắn là lo lắng:
- Nhỡ đó là tiệm cơm chay thì sao?
- Thì chúng ta sẽ ăn mừng bằng cơm chay.
Bắp Rang tỉnh bơ đáp. Và nó chấm dứt cuộc thảo luận bằng cách
mím môi nhấn mạnh bàn đạp.
Tiệm thứ mười trên con đường thứ mười là tiệm bún bò Huế.
Như vậy, điều Tóc Ngắn lo lắng đã không xảy ra.
Chỉ xảy ra điều nó không hề lo lắng.
Khi cả bọn vừa ngồi vào bàn, loay hoay kéo ghế, một tiếp viên
nhà hàng cầm tờ thực đơn và một chồng khăn lạnh tiến lại:
- Các anh chị...
Thằng nhãi chỉ nói được có ba tiếng rồi đứng sững.
Cả bọn ngước lên. Lập tức tám cái miệng há hốc. Và mười sáu
con mắt lập tức trợn tròn: Răng Chuột!
Không đứa nào nghĩ thằng Răng Chuột lại xuất hiện ở đây. Lại
trong một bộ dạng như thế.
Cuộc gặp gỡ bất ngờ đến mức hai bên cứ trố mắt ra nhìn nhau,
không thốt được tiếng nào.
Mãi một lúc, thằng Răng Chuột mới choàng tỉnh. Nó mím môi đặt
chồng khăn lạnh xuống bàn.
Bắp Rang thở ra:
- Thì ra mày làm ở đây!
Ria Mép kéo chiếc ghế bên cạnh:
- Mày ngồi xuống đây đi!
- Không được! - Răng Chuột bối rối ngoảnh đầu vô trong - Tao
phải làm việc.
Bảnh Trai níu vai Răng Chuột:
- Thì ngồi chơi chút xíu thôi.
Tóc Ngắn chớp mắt:
- Thế sao bạn bảo là bạn đi dạy kèm?
Răng Chuột ngượng ngập:
- Tôi phải nói thế.
- Chẳng việc gì phải giấu bạn bè, Răng Chuột à! - Bạn dịu dàng
nói - Mẹ mình nghe chuyện bạn đi làm kiếm tiền nuôi em, mẹ
mình khen bạn lắm đấy. Mẹ mình bảo bạn giỏi hơn tụi mình nhiều.
Răng Chuột có vẻ cảm động. Nó khụt khịt mũi liên tục.
- Ðừng khịt mũi nữa! - Ria Mép vỗ vai Răng Chuột - Tóc Bím nói
đúng. Lẽ ra mày không nên giấu tụi tao!
- Thực ra tao không giấu tụi mày! - Răng Chuột cắn môi - Tao
chỉ muốn giấu em gái tao.
- Nghe Răng Chuột nói vậy, không đứa nào hỏi nữa. Vì đứa nào
cũng hiểu: Nếu biết anh mình đi bưng bê mỗi buổi chiều để kiếm
tiền nuôi mình, có thể Cọng Rơm sẽ không chịu đựng nổi.
Bây giờ thì Kiếng Cận mới vỡ lẽ tại sao hôm trước Răng Chuột
dặn nó đừng cho Cọng Rơm biết chuyện anh trai mình đi dạy kèm.
Răng Chuột tưởng nó đã biết được sự thật đằng sau chuyện này.
- Các bạn ngồi chơi nghe!
Răng Chuột nói nhanh và vội vã đứng lên quay trở vô trong.
Dáng điệu hấp tấp của cho biết nó vẫn còn lúng túng lắm.
Kiếng Cận nói lớn:
- Lát nữa thế nào bạn cũng ra ngồi với tụi này đấy!
- Ðược rồi! Tôi sẽ xin phép bà chủ!
Hôm đó, cuối cùng Răng Chuột cũng đã ngồi vào bàn.
Nghĩa là cuối cùng buổi tiệc ăn mừng thằng Bắp Rang đã không
thiếu một ai.
Nhưng dẫu sao cũng khó có thể kết luận đó là một buổi tiệc
vui. |