Dẫu sao, ngày hôm đó cũng không
phải là ngày xui tận mạng của Bảnh Trai.
Còn hai mươi phút hết giờ trực, khách mượn sách tản dần.
Còn mười lăm phút hết giờ trực, Bảnh Trai đã sung sướng chễm
chệ trên chiếc ghế bên cạnh Tóc Ngắn.
Tóc Ngắn nhìn qua, khen:
- Bữa nay có bạn, đỡ ghê!
Bảnh Trai chộp ngay cơ hội:
- Lần sau tới phiên trực thư viện, tôi và bạn đi nữa!
- Lâu lắm! Còn xoay vòng nữa chi!
Nhắc nhở của Tóc Ngắn khiến Bảnh Trai thở hắt ra. Mặt nó lập
tức xịu xuống.
Tóc Ngắn nhìn lom lom vào mặt bạn, ngạc nhiên:
- Bộ bạn thích đi trực thư viện lắm hả?
- Ðương nhiên rồi! - Bảnh Trai khấp khởi đáp, thấy cơ hội đột
nhiên quay trở lại.
- Vậy tuần sau tới phiên Hột Mít trực, bạn kêu nó dẫn bạn đi!
Vừa tươi lên được một chút, Bảnh Trai đã lại ĩu xìu:
- Thế thì nói làm gì!
Tóc Ngắn không hiểu?
- Sao lại không nói làm gì?
Vẻ hồn nhiên của Tóc Ngắn khiến Bảnh Trai méo xệch miệng. Nó
không biết phải nói như thế nào với con nhỏ khờ khạo này.
Ðã vậy, trong khi nó đang nhăn mày nhíu trán, Tóc Ngắn lại cầm
tay nó lay lay:
- Làm gì trầm ngâm lâu lắc vậy? Trả lời đi chứ!
Bảnh Trai không trả lời, chính xác là không biết làm sao trả
lời. Nó tặc lưỡi lảng sang chuyện khác:
- Tóc Ngắn nè.
- Gì?
- Tôi hỏi bạn điều này nha.
- Hỏi đi!
Bảnh Trai chớp mắt:
- Ở trên đời bạn quý mến ai nhất?
- Tất nhiên mình quý mến ba mẹ mình nhất! - Tóc Ngắn đáp không
cần suy nghĩ.
Bảnh Trai gật gù, đi bước thứ hai:
- Thế ngoài ba mẹ bạn?
- Là ông nội mình.
Bảnh Trai liếm môi:
- Ngoài ông nội bạn?
- Là thầy Bàng.
- Ngoài thầy Bàng?
- Là thằng Mí.
- Thế ngoài thằng Mí?
- Là con Mi.
Bảnh Trai thấy Tóc Ngắn hào hứng kể lần lượt hết người thân
này đến người thân khác, nó bồn chồn quá, chẳng biết chừng nào
cái danh sách đó mới chấm dứt, liền sốt ruột hỏi tắt ngang:
- Thế còn tôi, Tóc Ngắn có quý mến không?
- Sao lại không? - Tóc Ngắn trợn mắt - Bạn bè mà không quý mến,
còn quý mến ai!
Ðược Tóc Ngắn liệt vô hàng quý mến mà sao Bảnh Trai chẳng thấy
vui. Cái kiểu ban phát tình cảm của nó sao thấy tràn lan quá.
Bạn bè thì cả chục đứa chứ đâu phải mình Bảnh Trai này!
- Bộ Tóc Ngắn sắp tôi đồng hạng với Ria Mép, Bắp Rang, Kiếng
Cận, Tóc Bím hở? - Bảnh Trai nhún vai, giọng bất bình.
Tóc Ngắn nhận ra ngay. Nó toét miệng cười:
- Phân bì hả? Thôi để tôi nâng bạn lên hạng bảy, trả công bạn
giúp đỡ tôi lâu nay. Còn mấy bạn kia đồng hạng tám.
Xếp hạng bảy tức chỉ xếp sau ba mẹ, ông nội, thầy giáo và hai
đứa em của Tóc Ngắn, như vậy là được ưu đãi quá rồi, chẳng còn
chi để đòi hỏi nữa! Bảnh Trai hí hửng nhẩm trong đầu và bắt
đầu ba hoa:
- Hai đứa em của Tóc Ngắn học lớp mấy rồi? Chắc tụi nó học
giỏi lắm hả?
- Hai đứa em nào? - Tóc Ngắn ngơ ngác - Mình là con một làm gì
có em!
Câu hỏi lại của Tóc Ngắn khiến Bảnh Trai chưng hửng:
- Ủa, chứ con Mi nào đó?
Tóc Ngắn cười khì hì:
- Con Mi là con mèo nhà mình.
Bảnh trai tái mặt:
- Vậy thằng Mí...
- Là con chó nhà mình.
Sém chút nữa, Bảnh Trai đã rớt ra khỏi ghế. Trong một thoáng,
nó thấy mặt đất quay ào ào dưới chân. Con nhỏ ác nhơn này nó
xếp mình sau cả con chó con mèo nhà nó thì còn thổ lộ gì được
nữa hở trời!
Tóc Ngắn đâu có đọc được tâm trạng của Bảnh Trai. Thấy thằng
này lảo đảo muốn ngã, nó quýnh quíu quay về phía cô thủ thư
ngồi ở góc phòng:
- Cô ơi cô, cho em mượn chai dầu gió đi cô!
Bạn khác với Hạt Tiêu và Tóc
Ngắn. Bạn không làm cho đứa bạn trai nào phải xức dầu gió vì
bạn.
Bắp Rang và Ria Mép là những tên tiểu quỷ đáng yêu, không chỉ
với bạn mà với cả Kiếng Cận, Hạt Tiêu, Tóc Ngắn, Hột Mít.
Gần đây, bạn chơi thân với Răng Chuột. Răng Chuột lúc nào cũng
sẵn sàng giúp đỡ bạn nhưng tuyệt nhiên không kiếm cớ đi trực
thư viện chung với bạn.
Trong thời giờ thể thao cũng thế, bạn đăng ký học bơi, Răng
Chuột đăng ký học judo. Chứ không như Bảnh Trai, đang học bơi,
thích Tóc Ngắn liền bỏ ngang, xin chuyển qua học judo chung
với nhỏ ưa đấm đá này.
Nhưng tình bạn giữa bạn với Răng Chuột vẫn có điều gì đó không
hoàn toàn thân thiện và cởi mở như với Ria Mép hoặc Bắp Rang.
Ấy là tại vì Răng Chuột ít nói quá. Ở điểm này, nó hoàn toàn
trái ngược với tụi Bắp Rang, Bảnh Trai, Ria Mép.
Răng chuột chỉ hỏi những gì nó cho là cần thiết. Ðại loại như
“Bạn có đem cuốn bài tập hình học theo đó không?”, “Ngày mai
lớp mình bắt đầu trực đội Sao Ðỏ hở?”
Răng Chuột chỉ hỏi những gì nó cần, nó quên. Mà những chuyện
như thế thì ít xỉn xìn xin.
Ở lớp, hầu như Răng Chuột chẳng chơi thân với ai. Ngay cả bạn,
đôi khi bạn cũng chẳng rõ nó có thân với bạn hay không, mặc dù
ngày nào nó cũng xách cặp giùm bạn lên xuống cầu thang một
cách vui vẻ.
Do đó, chẳng có gì ngạc nhiên nếu Răng Chuột là một đứa không
tích cực tham gia các phong trào của lớp. Trừ một chân trong
đội bóng đá, còn thì nó xù tất.
Văn nghệ không.
Báo tường không.
Câu lạc bộ sinh ngữ cũng không.
Các cuộc đi chơi do lớp tổ chức, nó chẳng bao giờ có mặt.
Mới đây, cả lớp rủ nhau đi Ðầm Sen. Bạn hỏi Răng Chuột:
- Lần này bạn đi chứ?
- Không.
- Sao bạn chẳng khi nào đi chơi với lớp thế?
Răng Chuột giở lý do quen thuộc.
- Mình còn nhỏ em gái ở nhà.
Câu trả lời của Răng Chuột xưa như trái đất. Nó còn mấy câu
xưa như trái đất nữa. Bạn biết nếu bạn hỏi tiếp “Chứ mẹ bạn
đâu?”, chắc chắn nó sẽ bảo “Mẹ mình ở chỗ khác”, nếu bạn tiếp
tục hỏi “Còn ba bạn?”, nó sẽ bảo “Ba mình ở chỗ khác nữa”.
Biết vậy nên bạn không hỏi. Mà đề nghị:
- Hôm nào mình đến nhà bạn chơi nhé!
- Ờ... ờ...
Răng Chuột ấp úng. Cái lối ậm ừ của nó chả rõ là đồng ý hay
không.
- “Ờ, ờ” là sao? - Bạn nhìn chằm chằm vào mặt Răng Chuột - Như
vậy là bạn đồng ý rồi phải không?
- Ờ... ờ...
- Vậy hôm nào mình ghé chơi được?
- Ờ... ờ...
Lần này thì tiếng “ờ, ờ” kia bắt buộc bạn cau mày:
- “Ờ, ờ” là hôm nào?
- Hôm nào hở? - Răng Chuột bối rối gãi cổ - Cái đó mình phải...
sắp xếp.
Bạn phì cười:
- Cái gì mà sắp xếp? Mình có phải là nguyên thủ quốc gia chuẩn
bị đi thăm nước láng giềng đâu!
Trêu như vậy, nhưng bạn không muốn dồn thằng Răng Chuột vào
chân tường.
Bạn chờ nó “sắp xếp”.
Nhưng lâu thật lâu, bạn chẳng thấy nó “sắp xếp” gì cả.
- Sao sắp xếp lâu thế?
- Chưa được! Mình đang chuẩn bị dọn sang chổ ở mới.
Một thời gian sau, bạn hỏi:
- Dọn nhà xong chưa?
- Xong rồi.
- Vậy ngày mai mình đến chơi nhé.
Răng Chuột lắc đầu:
- Chưa được đâu.
Bạn nhíu mày:
- Sao chưa được?
- Mình sắp chuyển sang chỗ ở khác nữa.
Răng Chuột làm bạn ngẩn ngơ quá đỗi:
- Chuyển gì chuyển hoài vậy?
- Ừ.
Bạn chán quá, không buồn chờ Răng Chuột “sắp xếp” nữa.
Hôm sau tan học, bạn kêu Ria Mép chở bạn bám theo Răng Chuột.
- Con gái bám theo con trai? - Ria Mép trợn mắt - Bạn định bắt
chước Tóc Ngắn hôm nọ hở?
- Mình muốn biết nhà Răng Chuột ở đâu.
- Chi vậy?
- Nó bảo nó phải ở nhà trông em nên chẳng bao giờ đi chơi với
lớp được. Mình muốn biết có đúng thế không.
Ria Mép nhớ ra, cũng lấy làm tò mò quá. Thế là nó gò lưng chở
bạn rượt theo thằng Răng Chuột.
Ria Mép là đứa tinh quái.
Nhưng ngay trong lúc đó, nó không biết ở đằng sau lưng nó,
thằng Bắp Rang cũng đang chở nhỏ Kiếng Cận đưổi theo nó và bạn.
Tại vì hành động của nó và bạn bữa nay trông khác thường quá
mà.
Dù sao Ria Mép và bạn cũng còn đỡ. Ria Mép và bạn chỉ có hai
cái đuôi. Trong khi thằng Răng Chuột có tới bốn cái đuôi. Mà
vẫn cắm cúi đạp xe, tuyệt nhiên chẳng hay biết gì.
Sau khi ngoặt chừng chục góc phố, Răng Chuột tuôn vào một con
đường nhỏ, và cuối cùng, chui tọt vào một ngôi nhà khá lớn bên
đường.
Bạn đập tay lên lưng Ria Mép:
- Ngừng lại đi. Nhà Răng Chuột đây rồi.
Ria Mép ngừng xe, chống chân xuống đất nhướn cổ nhìn vào bên
trong.
Ðang nghiên ngó, nó bỗng lùi vội xe lại, hốt hoảng:
- Hụp người xuống đi! Ðây là bãi gửi xe.
Bây giờ bạn mới nhìn thấy trong căng nhà đó chật cứng những xe
là xe. Lúc này, Răng Chuột đang từ phía trong tà tà thả bộ đi
ra.
May mà nó đang cúi đầu rảo bước nên không thấy Ria Mép và bạn.
Răng Chuột bước dọc hè phố một đoạn rồi quẹo vào một cầu thang
nhỏ tối om om dẫn lên tầng của một căn hộ tập thể.
Bạn thì thầm:
- Giờ sao?
Ria Mép nói:
- Tóc Bím đứng đây, tôi vào gửi xe.
Một lát, Ria Mép và bạn lần tới chân cầu thang, mò mẫm leo lên.
Ðặt chân lên lầu một, bạn bối rối nhìn quanh. Trước mặt bạn và
Ria Mép có tới ba bốn ngả rẽ, chẳng biết phải đi ngả nào.
- Quẹo hướng nào đây Ria Mép?
- Quẹo trái.
- Sao bạn biết Răng Chuột ở bên trái?
- Tôi có biết gì đâu! - Ria Mép cười khì khì - Quẹo trái không
có, lát quẹo phải. Quẹo phải không có thì đi thẳng. Ði thẳng
không có thì...
- Nói như bạn! - Bạn bực mình cắt ngang - Theo mình...
- Nhưng bạn cũng không có dịp nói hết câu.
Vì ngay lúc đó, có tiếng Răng Chuột từ căn phòng bên cạnh,
ngay đầu cầu thang, rì rầm vọng ra.
Bạn và Ria Mép lập tức im bặt, ngoảnh mặt về phía có tiếng
nói.
Ðập vào mắt cả hai là hàng chục viên gạch thẻ xếp song song
chạy dọc theo bức tường từ ngoài vào trong tạo thàngh một dãy
dài các lỗ thông gió. Tiếng Răng Chuột vọng ra qua các khe hở
này.
Không hiểu sao khi về đây ở, Răng Chuột không căng rèm che lại
hoặc lấy giấy báo dán bít các lỗ thông gió này đi! Hay nó cố
tình để vậy cho mát? Bạn nghi thầm và ghé mắt vào ô tò vò cao
nhất, nhìn vào bên trong.
Ria Mép kê mắt vào ô kế trên, cười nói:
- Tôi ô thứ hai nhé!
- Còn mình ô thứ ba! - Tiếng Kiếng Cận thình lình vang lên
khiến Ria Mép và bạn giật đánh thót.
Chưa kịp hoàn hồn, Ria Mép và bạn đã giật mình lần thứ hai. Vì
tiếng thằng Bắp Rang đã tiếp ngay sau đó:
- Hì hì, còn tôi ô thứ tư! |