Khác với nhỏ Kiếng Cận, các bạn
trai trong lớp, bạn chỉ thân với Ria Mép và Bắp Rang. Thân đến
nỗi hai tên tiểu quỷ này ngay từ đầu năm đã bị bạn và nhỏ
Kiếng Cận hành mệt xỉu.
Chương trình lớp mười cũng bao gồm các môn học từa tựa như
chương trình lớp chín nhưng không hiểu sao năm nay chiếc cặp
của đứa nào đứa nấy đều nặng quá đỗi. Chiếc cặp nào cũng căng
phồng, chẳng cái lưng nào đủ sức đeo. Bọn con trai dù sao cũng
còn đỡ, chứ đám con gái ngày nào đến trường cũng khệ nệ khuân
chiếc cặp trên tay như khuân một bao gạo, trông đến thảm.
Lớp của bạn nằm trên lầu một, nên bạn và tụi Kiếng Cận, Hạt
Tiêu, Tóc Ngắn, Hột Mít (à quên, trừ Hột Mít) trông càng tội
nghiệp hơn.
Ngày thứ ba đi học, lúc bước tới chân cầu thang dẫn lên lầu,
bạn và nhỏ Kiếng Cận ôm cặp đứng tựa lưng vào tường nghỉ mệt
để lấy sức trèo lên.
Đang hổn ha hổn hển, thấy Ria Mép và Bắp Rang lò dò đi tới,
cặp mắt nhỏ Kiếng Cận lập tức sáng trưng:
- Bắp Rang!
- Gì thế?
Kiếng Cận cười duyên:
- Bạn có biết tinh thần nghĩa hiệp là gì không vậy?
Bắp Rang là một đứa thông minh thuộc loại siêu, dù học hành
thuộc loại bết. (Đó cũng là một điều kỳ quái mà cho đến nay
bạn vẫn chưa cắt nghĩa được!). Nghe Kiếng Cận bóng gió, nó đảo
mắt một vòng, thở hắt một cái và chìa tay ra:
- Đưa đây!
Ở bên cạnh, Ria Mép cũng vội vã khom người xuống, buồn bã:
- Quý nương hãy chất hành lý lên lưng con ngựa già này đi!
Mặt tươi hơn hớn, Kiếng Cận vội vã trao chiếc cặp nặng ì cho
Bắp Rang. Còn chiếc cặp của bạn ngay sau đó tất nhiên cũng
chễm chệ trên lưng Ria Mép.
- Giúp giùm tụi này đi! - Bạn tủm tỉm - Khi nào đến sinh nhật
bạn, tụi này sẽ hùn tiền mua tặng bạn một hộp dao cạo râu!
Ấy là tại vì Ria Mép mới có mười lăm tuổi mấy mà hàng ria của
nó không hiểu sao đã xanh ngắt, rậm rì, xem ra còn oai phong
gấp mấy lần hàng ria của ba nó.
Tất nhiên Bắp Rang và Ria Mép chỉ mang giùm cặp cho bạn và
Kiếng Cận lên tới đầu cầu thang thôi. Lên tới đó, liền thở
phào trao lại. Mặt mày hai chàng hiệp sĩ lúc này trông hí hững
lắm. Vì hai chàng đinh ninh đã thoát nạn đó mà.
Nào ngờ đến lúc ra về, đang lơn tơn đi tới chỗ cầu thang, chợt
thấy bạn và Kiếng Cận đang dựa tường đứng đợi, tư thế trông
giống hệt ban sáng, Ria Mép và Bắp Rang bất giác đưa mắt nhìn
nhau.
- Sao đây mày? - Ria Mép hỏi - Hay quanh lại đi xuống cầu
thang kia?
- Muộn rồi!
Bắp Rang nhắm mắt thở đánh thượt. Rồi hắng giọng một tiếng để
lấy can đảm, nó hùng dũng đi tới.
Kiếng Cận cười mím chi:
- Làm gì mà mặt mày bí xị vậy! Làm ơn thì làm ơn cho trót chứ!
- Đúng vậy! - Bắp Rang đón lấy chiếc cặp trên tay Kiếng Cận,
miệng méo xệch - Lỡ làm ơn thì phải làm ơn cho trót!
Đang nói, Bắp Rang bỗng giật bắn:
- Ối trời ơi, làm ơn cho trót tức là ...
Kiếng Cận vui vẽ:
- Bạn đoán đúng rồi đó! Cho đến chừng nào tụi mình còn học
chung với nhau, mình nghĩ bạn và Ria Mép nên chứng minh cho
tụi này thấy hai bạn luôn luôn là những người bạn tốt!
Ria Mép ngữa mặt lên trời:
- Lớp mười, lớp mười một, lớp mười hai, vị chi là ba năm trời
làm "phu khuân vác", chúa ơi!
Từ hôm đó, khi vô lớp, Ria Mép
và Bắp Rang xách cặp giùm bạn và Kiếng Cận lên lầu. Khi ra về,
Ria Mép và Bắp Rang xách cặp giùm bạn và Kiếng Cận xuống đất.
Thoạt đầu, lũ bạn cùng lớp thấy chuyện đó sao mà chướng mắt
quá. Nhất là tụi con gái. Chắc chắn là tụi nó nghĩ "Hai cô
nương đây con cái nhà ai mà lười biếng ghê!".
Nhưng sau một tuần lễ tự mình tha chiếc cặp to đùng leo lên
leo xuống mỗi nhày, đám con gái thấy oải quá, liền nghĩ lại,
bỗng thấy cái trò nhờ bạn trai xách cặp giùm sao mà hay đến
thế!
Khi người ta xoay chuyển ý nghĩ, dĩ nhiên hành động cũng xoay
chuyển theo.
Từ tuần lễ thứ hai trở đi, tới giờ vô lớp và giờ ra về, học
trò lớp bạn tụ dồn cục ở đầu cầu thang, lao xao như hộp chợ.
Những cuộc đối thoại pha trộn tiếng năn nỉ của bọn con gái và
giọng điệu hạch sách của bọn con trai vang lên như trong một
vở kịch hài:
- Bạn làm ơn giùm đi mà!
- Tôi còn xách cặp của tôi chi.
- Còn tay kia?
- Tay kia mắc đút túi quần.
- Trời đất, ác vừa vừa chứ! Còn cái lưng?
- Tôi đâu phải lạc đà.
Tới đây, nghe có tiếng híc híc, không rõ là tiếng cười hay
tiếng khóc. Ðến khi giọng nam vang lên mới biết:
- Thôi nín đi!
- Không nín!
- Bây giờ bạn nghe tôi nói nè.
- Nói đi!
- Xách giùm bạn chiếc cặp của bạn thì dễ thôi.
- Vậy sao chưa chịu cầm lấy?
- Khoan đã, phải có điều kiện.
- Ðòi hối lộ hả?
- Ai thèm đòi hối lộ! Ðiều kiện này dễ lắm. Hễ tôi nói gì, bạn
cũng phải dạ, chịu không?
- Bộ muốn làm cha tôi hả?
- Làm anh được rồi.
"Sân khấu" im lặng một lúc. Rồi giọng nữ nhượng bộ:
- Cũng được.
- Hạt Tiêu ơi!
- Dạ!
- Nghe nói Hạt Tiêu cay lắm hả?
- Dạ!
- Nghe nói Hạt Tiêu mít ướt lắm hả?
- ...
- Dạ đi!
- Híc... híc...
- Thôi, đưa chiếc cặp đây! Bà này, giỡn chút xíu mà cũng khóc!
Những mẩu đối thoại như vậy nhiều vô kể và diễn ra ngày này
qua ngày nọ. Bọn con gái có phần lép vế một chút nhưng cuối
cùng bao giờ cũng đùn được chiếc cặp qua cho kẻ vừa bắt nạt
mình.
Còn bọn con trai là chúa ngốc, tưởng hà hiếp được bạn gái như
vậy là oai phong lắm, tối về nằm ngủ nghe mình mẩy rêm như dần,
lại lẩn thẩn than trời mấy hôm nay sao nhiều gió độc.
Bây giờ thì trong lớp bạn,
trừ Hột Mít ra, chẳng còn đứa con gái nào tự mình xách cặp lên
lầu hay xuống lầu nữa.
Bạn và Kiếng Cận khoái chí lắm. Vì cả hai là những người đầu
tiên bày ra cái trò nhờ vả này mà.
Nhưng bạn chỉ khoái chí được có vài ngày.
Một hôm, chuông tan học vừa reo, bạn kêu Ria Mép:
- Lát nữa nhé!
Ria Mép trả lời bằng cách hai tay giơ cao hai chiếc cặp. Một
chiếc của nó, còn chiếc kia không biết của ai.
- Gì vậy?
Bạn hỏi, ngay lúc đó bạn vẫn chưa kịp hiểu ra chuyện gì.
Ria Mép hất đầu về phía cô bạn ngồi cạnh:
- Nhỏ Ðuôi Ngựa "xí phần" rồi!
Câu trả lời của Ria Mép khiến bạn thoắt sững sờ. Một nỗi nghẹn
ngào dâng lên ngang cổ nhưng bạn cố kềm lại, thản nhiên:
- Vậy thì thôi!
Như nhận ra sự giận dỗi của bạn, Ria Mép hấp tấp nói:
- Nhưng không sao. Mình thừa sức xách ba chiếc cặp mà.
Bạn làm như không nghe thấy, lặng lẽ nhấc chiếc cặp lên, lạnh
lùng bước ra khỏi chỗ.
- Tóc Bím đừng lo! Lát nữa mình sẽ xách giùm chiếc cặp của bạn
xuống cầu thang cho!
Một giọng nói rụt rè vang lên bên tai khiến bạn ngạc nhiên
quay lại.
Ðang nhìn bạn là thằng Răng Chuột. Bắt gặp ánh mắt của bạn, nó
hấp tấp quay mặt đi.
Nếu ngồi kế nhỏ Kiếng Cận là thằng Bảnh Trai thì ngồi cạnh bạn
là thằng Răng Chuột.
Cũng như Bảnh Trai, Răng Chuột cũng không phải là học sinh
trường cũ của bạn. Năm ngoái nó học bên trường Cọng Lá.
Tính bạn nhút nhát nên cả tháng trời bạn vẫn không sao trò
chuyện tự nhiên với thằng Răng Chuột được. Răng Chuột xem ra
còn nhút nhát hơn. Nó cứ im ru suốt buổi học, ngày nào cũng
thế. Nên hai đứa ngồi cạnh nhau chẳng có gì vui vẻ. Cứ như hai
cục gạch được xếp kế nhau.
Vậy mà bây giờ một cục gạch đã mở miệng. Lại đòi xách cặp giùm
cho cục gạch kia.
Bạn mỉm cười, nếu Răng Chuột không làm cục gạch thì bạn cũng
chẳng thèm làm cục gạch nữa:
- Bạn định xách cặp giùm mình hở?
Răng Chuột quay lại, nhe răng chuột ra cười:
- Ừ.
- Lát nữa hở?
- Ngay bây giờ cũng được.
Bạn đặt chiếc cặp xuống bàn:
- Nè.
Không nói thì ai cũng biết kể từ hôm đó bạn và Răng Chuột bắt
đầu chơi thân với nhau.
Không nói thì ai cũng biết kể từ hôm đó ngày nào Răng Chuột
cũng xách cặp giùm bạn đi lên đi xuống cầu thang mệt xỉu.
Và không nói thì chẳng ai biết nhỏ Kiếng Cận cũng có những
thay đổi giống hệt bạn. Sau một thời gian, nó không nhờ Bắp
Rang xách cặp giùm nữa. Thế vào vị trí đó là thằng Bảnh Trai. |