Ngược lại với Tóc Ngắn, bạn rất
thích mặc áo dài. Bạn rất chăm chút cho nó.
Thấy bạn ngâm áo dài và chiếc quần trắng vào thau, mẹ bạn ngạc
nhiên:
- Sao con không cho vào máy giặt hở con?
- Máy giặt không sạch mẹ à. Nhất là tà áo và chỗ lai quần.
Mẹ bạn tròn mắt:
- Thế con tự giặt tay à?
- Con tự giặt.
Bạn thản nhiên đáp, như thể trước nay bạn đã làm điều đó cả
ngàn lần rồi.
Khi nghe bạn đáp như vậy, mẹ bạn chắc chắn phải tựa lưng vào
tường. Để cho khỏi ngã ấy mà.
Bạn nên thông cảm cho mẹ bạn, bởi chuyện bạn tự tay giặt quần
áo nghe cũng hoang đường như chuyện vua Salomon tự thổi cơm
vậy thôi.
Từ xưa đến nay, bạn ít mó tay vào việc nhà. Bạn không rớ tới
chiếc bàn chải và thùng bột giặt đã đành, ngay cả chiếc chổI
quét nhà hình như bạn cũng không biết nó nằm ở đâu.
Thậm chí sáng ra, bạn leo xuống khỏi giường, đánh răng rửa mặt,
ăn điểm tâm rồi ôm cặp đi học, mền gối trên giường vẫn còn một
đống.
Mẹ bạn nói:
- Con mình hư quá!
Ba bạn nói:
- Thôi, để cho con nó học!
Vì vậy bữa nay thấy bạn đột nhiên quyết định tự ngâm quần áo
vô thau, tự pha bột giặt, tự chà bàn chải, mẹ bạn bỗng thấy
đầu mình ong ong u u.
- Có gì đâu mà mẹ nhìn con dữ vậy!
Bạn ngước lên nhìn mẹ, bẽn lẽn nói.
- Con làm mẹ ngạc nhiên quá!
Bạn cười, tiết lộ:
- Hồi trưa con quét nhà đó.
- Tự con quét?
- Tự con quét.
- Không ai sai biểu?
- Không ai sai biểu.
Mẹ bạn nhíu mày:
- Bàn ghế cũng do con lau phải không?
- Con lau.
- Ly tách bữa nay cũng do con rửa?
- Con rửa.
Mẹ bạn rùng mình:
- Con định làm cô Tấm trong nhà ta chăng?
Bạn lại cười:
- Con lớn rồi mà mẹ!
Mẹ bạn nhìn sững bạn. Bạn thấy mắt mẹ long lanh. Rồi bạn nghe
mẹ thở một hơi dài:
- Ừ, con gái mẹ lớn thật rồi!
Bạn lớn thật rồi mà, nếu không thì tại sao hôm khai trường cô
chủ nhiệm không đợi bầu bán, đã chỉ định bạn làm lớp phó trật
tự.
Bạn lớn thật rồi mà, nếu không mỗi sáng trước khi bắt đầu tiết
học thứ nhất, bạn đâu có đứng lên khỏi chỗ ngồi lướt mắt khắp
các dãy bàn để điểm danh các bạn.
Bạn lớn thật rồi mà, nếu không năm nay bạn đâu có khổ sở với
những vấn đề có tầm cở nhân loại như "vật chất quyết định ý
thức" hay "ý thức quyết định vật chất" trong môn giáo dục công
dân nhức đầu chết được kia!
Bạn lớn.
Các bạn của bạn cũng lớn.
Ria Mép lớn. Bắp Rang lớn. Kiếng Cận lớn. Tóc Ngắn lớn. Hạt
Tiêu lớn. Hột Mít dĩ nhiên là lớn.
Ai cũng lớn. Thế mới sinh ra chuyện bạn và nhỏ Kiếng Cận giận
nhau.
Từ năm đầu cấp hai, bạn và Kiếng Cận đã chơi thân với nhau. Cả
hai lúc nào cũng cặp kè như hình với bóng.
Ngay ngày đầu tiên vào lớp sáu, vừa nhìn thấy nhau, bạn và nhỏ
Kiếng Cận không hẹn mà cùng toét miệng ra cười. Vì hai đứa
giống nhau quá. giống như hai chị em sinh đôi.
Đã thế, bạn mang kiếng cận, nhỏ Kiếng Cận cũng mang kiếng cận.
Bạn thắt tóc bím. Bạn cột nơ xanh nhỏ Kiếng Cận cũng cột nơ
xanh. Tự nhiên mà trùng hợp.
Thế mới xảy ra chuyện mẹ bạn đi đón bạn, thấy nhỏ Kiếng Cận từ
xa liền ngoắt lia:
- Lẹ lên con ơi!
Ba Kiếng Cận đi rước con, thấy bạn ôm cặp từ trong lớp lững
thững bước ra, mừng rỡ gọi lớn:
- Lên xe đi con!
Hai ông bố và hai bà mẹ nhầm con có đến nửa năm trời. Qua học
kỳ hai, lúc nhỏ Kiếng Cận thường xuyên đến chơi nhà bạn và bạn
thường xuyên đến chơi nhà Kiếng Cận, sự nhầm lẫn mới thật sự
chấm dứt.
Về "sự tích" này, Bắp Rang kể lại có hơi khác. Nó đi khắp nơi,
tuyên truyền: "Mẹ Kiếng Cận rước nhỏ Tóc Bím về tận nhà. Tới
giờ cơm, dọn đĩa thịt bò xào thơm phức, nhỏ Tóc Bím không gắp
một đũa. Mẹ Kiếng Cận lo lắng "Con ốm hở con? Mọi lần con vẫn
thích thịt bò xào lắm mà!". Nhỏ Tóc Bím thỏ thẻ "Đâu có! Xưa
nay con chỉ thích thịt chuột cơ!". Chính nhờ sự khác nhau về "khẩu
vị" đó mà mẹ Kiếng Cận mới biết con nhỏ ngồi trước mặt mình là
con của người ta. Trong khi đó, không hiểu sao kể từ hôm ở nhà
Tóc Bím trở về, ngày nào nhỏ Kiếng Cận cũng bắt mẹ nó bẫy
chuột nướng lên ăn chơi".
Câu chuyện phịa của thằng Bắp Rang tất nhiên chẳng ai tin,
nhưng chuyện nhầm lẫn nhỏ Kiếng Cận qua bạn và ngược lại thì
nhiều người vấp phải.
Có một lần, bạn đi ngang qua lớp bên cạnh, bị mấy đứa con trai
trêu chọc. Sẵn quả banh đánh đũa trên tay, bạn ném vù một cái,
trúng ngay trán thằng to mồm nhất. Thấy trán đối phương u lên
một cục, bạn hoảng quá chui vô nhà vệ sinh trốn biệt.
Lát sau, nhỏ Kiếng Cận đang ngồi ôn bài trong lớp, thấy nguyên
một đám con trai lớp bên cạnh hầm hầm kéo qua.
Nó chưa kịp hiểu ra chuyện gì, đã thấy có bốn năm đứa chỉ tay
vô người nó:
- Chính con nhỏ này nè!
- Đúng rồi! Nó đó!
Thằng nhãi nạn nhân chìa quả banh nỉ ra, gầm lên:
- Sao khi nãy bạn lấy cái nầy ném u đầu tôi? Trả lại công bằng
đi chứ!
Cả đám ập vô, định hành hung nhỏ Kiếng Cận. May mà lúc đó Mặt
Mụn, Ria Mép và Bắp Rang kịp xông vô giải vây, lại thêm cô
giáo xuống tới, nếu không nhỏ Kiến Cận đã khổ sở với mấy thằng
nhãi kia rồi.
Bạn vô lớp, thấy nhỏ Kiếng Cận ngồi khóc tấm tức thì ngạc
nhiên lắm:
- Có chuyện gì vậy, Kiếng Cận?
Nhỏ Kiếng Cận ngước đôi mắt đỏ hoe:
- Mấy thằng vô duyên ở lớp kế bên tự nhiên chạy sang gây sự
với mình, bảo mình ném u đầu tụi nó! Mà từ sáng tới giờ mình
có bước sang bên đó đâu!
Bạn thót bụng lại:
- Thế tụi nó đã làm gì bạn?
- Lúc đó cô giáo xuống tới, tụi nó bỏ chạy mất! - Nhỏ Kiếng
Cận sụt sịt đáp.
- Đừng khóc nữa! - Bạn đặt tay lên vai Kiếng Cận, thì thầm -
Mình ném tụi nó đó!
- Bạn?
Cặp mắt Kiếng Cận tròn xoe. Rồi như chợt hiểu ra, đang thút
thít, nó bỗng phì cười:
- Thảo nào!
Kiếng Cận chớp mắt:
- Thế nãy giờ bạn ở đâu?
- Mình trốn trong toilet.
Kiếng Cận đột ngột thò tay véo bạn một cái rõ đau:
- Cố tình hại bạn hở?
Sau sự kiện đó, bạn và Kiếng Cận càng thân nhau hơn. Thân ghê
lắm.
Thế mà mới lên lớp mười chừng một tháng, hai đứa lại giận nhau.
Đầu đuôi là do thằng Bảnh
Trai.
Năm ngoái, Bảnh Trai không học cùng trường với bạn. Nó học bên
trường Nhà Dài.
Năm nay vào lớp mười Ngôi Trường Mọi Khi, Bảnh Trai được xếp
ngồi cạnh nhỏ Kiếng Cận. Thế là Kiếng Cận tự dưng đâm ra thân
thiết với thằng này.
Thằng Bảnh Trai tất nhiên rất bảnh trai. Nhưng nếu chỉ có vậy
thì nhỏ Kiếng Cận chẳng thèm quan tâm. Ngoài bề ngoài cao ráo,
sáng sủa ra, Bảnh Trai còn học rất giỏi. Bảnh Trai giỏi đều
các môn và luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn bè mỗi khi có ai gặp chỗ
bí.
Bảnh Trai lại hát hay, vẽ đẹp và đá bóng không chê vào đâu
được.
Trong trận đấu giao hữu đầu năm giữa đội lớp mười và đội lớp
mười một, Bảnh Trai đã khiến các cổ động viên nữ lé mắt trước
những pha trình diễn ngoạn mục của mình. Đến mức ngay sau đó,
có tới ba đứa con gái lớp mười một tự xưng là Tam Cô Nương gửi
thư đòi làm quen với nó.
Bảnh Trai khoái chí, đem lá thư khoe với Kiếng Cận. Kiếng Cận
đọc thư, càng ngưỡng mộ người bạn mới của mình.
Hôm đó, lần đầu tiên sau bốn năm quen biết, Kiếng Cận không đi
ra cổng cùng với bạn.
Bạn đứng đợi Kiếng Cận ở đầu hành lang bên trái theo thói quen,
chờ hoài, chờ hoài vẫn chẳng thấy nhỏ bạn thân thiết của mình
đâu.
Tưởng Kiếng Cận còn ở trong lớp, bạn quay vào tìm, chỉ thấy
Hột Mít:
- Bạn thấy Kiếng Cận đâu không?
- Kiếng Cận về rồi.
- Sao mình không thấy?
Hột Mít nháy mắt:
- Nó đi ngõ khác. Nó đi với thằng Bảnh Trai.
Ngày hôm sau cũng lặp lại y như ngày hôm trước.
Ngày hôm sau nữa cũng vậy.
Ngày tiếp theo, bạn chẳng buồn chờ đợi Kiếng Cận một cách vô
vọng nữa. Chuông tan học vừa vang lêng, bạn lầm lũi ôm cặp đi
ra một mình.
Lâu lắm, bạn mới đi một mình.
Lâu lắm, bạn mới bước ra khỏi lớp mà không có tiếng trò chuyện
ríu rít của nhỏ Kiếng Cận bên tai.
Và cũng vì thế, lâu lắm bạn mới bắt gặp lại những giọt nướt
mắt nóng hôi hổi lặng lẽ lăn trên má mình.
Bây giờ vàa lớp, bạn không nói chuyện với Kiếng Cận nữa. Cũng
không cả nhìn về phía nhỏ. Bạn đang giận nó mà.
Tất nhiên, bạn giận kiểu đó, ai mà chẳng biết.
Có một hôm, lúc ra về bạn ngạc nhiên khi thấy Kiếng Cận đứng
đợi bạn ngay đầu hành lang quen thuộc.
Tim đập rộn, nhưng bạn vẫn lạnh lùng đi lướt qua.
- Tóc Bím! - Nhỏ Kiếng Cận đuổi theo, gọi khẻ.
Bạn đứng lại.
Kiếng Cận kéo tay bạn:
- Tóc Bím giận mình hở?
Bạn mím môi lại, nước mắt chực ứa ra.
- Đừng giận mình nữa! - Nhỏ Kiếng Cận thì thầm.
Bạn mở miệng một cách khó khăn:
- Sao bạn không thích chơi với mình nữa!
Nhỏ Kiếng Cận mỉm cười:
- Mình vẫn thích chơi với Tóc Bím. Tóc Bím vẫn là bạn thân
nhất của mình.
- Mình không tin! - Bạn sụt sịt - Bạn thích đi chung với Bảnh
Trai hơn.
Lần này thì Kiếng Cận im lặng.
Bạn ngước đôi mắt hoe đỏ nhìn thẳng vào mặt nhỏ bạn thân
thiết:
- Đúng không?
Nhỏ Kiếng Cận ngó lơ chỗ khác, thở dài:
- Mình cũng không hiểu sao nữa!
Nhỏ Kiếng Cận làm sao hiểu được. Vì nó không biết rằng năm nay
nó đã lớn hơn năm ngoái biết bao nhiêu. |