Trên đường quay về quán, bạn
ngồi như cục gạch. Bạn nghĩ Răng Chuột cũng sẽ làm cục gạch
thứ hai. Nghĩa là sẽ chẳng ai nói gì với ai. Y hệt hồi đầu năm,
lúc cả hai được xếp ngồi cạnh nhau trong lớp.
Bạn nhầm.
Ðạp chừng vài vòng, Răng Chuột thình lình nói:
- Mẹ tôi đấy, Tóc Bím.
Bạn lí nhí:
- Mình biết rồi.
Răng Chuột lại nói:
- Hóa ra mẹ tôi đi giúp việc nhà chứ không phải dạy trẻ như
lâu nay tôi vẫn nghĩ.
Lần này thì bạn làm thinh. Vì bạn không biết phải nói câu gì
cho thích hợp.
Răng Chuột tiếp tục cảm khái:
- Mẹ tôi giấu anh em tôi giống như tôi đã giấu em gái tôi vậy.
Bạn ngọ ngoạy trên yên, định nói với Răng Chuột ấy là vì mẹ
Răng Chuột thương con. Ấy là vì mẹ Răng chuột không muốn anh
em nó lo buồn, nghĩ ngợi. Nhưng rốt cuộc bạn đã không thốt một
lời nào. Bạn thấy lời an ủi đó sao mà nhẹ nhõm, dễ dàng quá.
Răng Chuột chép miệng, như đọc được ý nghĩ của bạn:
- Chẳng qua do mẹ tôi sợ anh em tôi buồn, Tóc Bím à.
- Mình cũng nghĩ vậy! - Bạn nói.
- Nhưng tôi không buồn đâu, thực đó, Tóc Bím! Chỉ ngỡ ngàng
chút thôi.
Không quay lại nhưng chắc Răng Chuột vẫn hình dung ra sự thắc
mắc của bạn, nên lại nói:
- Vì tôi tin, nếu tôi tự hào về sự hy sinh của tôi cho em gái
tôi thì mẹ tôi chắc cũng tự hào về sự hy sinh của mình cho hai
anh em tôi y như vậy.
Suốt từ lúc đó đến khi về quán, gần như chỉ có một mình Răng
Chuột nói.
Chưa bao giờ bạn nghe Răng Chuột nói nhiều như thế.
Răng Chuột nói bình tĩnh, chân thành và vẻ như đang nói với
chính mình hơn là nói với một người nào khác.
Qua những bộc bạch của Răng Chuột, bạn mừng rỡ nhận ra sự chín
chắn đáng ngạc nhiên của bạn mình. Trong khi bạn cố tình lảng
tránh thì Răng Chuột điềm nhiên đề cập đến cuộc gặp gỡ vừa rồi
giữa hai mẹ con, thật khác xa với thái độ mặc cảm của lần bị
bạn bè bắt gặp ở quán ăn hôm nọ.
Thậm chí, ngay cả khi bạn thận trọng hỏi, lúc quán bún đã hiện
ra trước mắt:
- Mình sẽ không kể cho Kiếng Cận và các bạn về câu chuyện hôm
nay chứ?
Răng Chuột đáp giọng bình thản:
- Tùy bạn. Theo tôi, chẳng có gì phải giấu.
Chỉ đến khi dừng xe ngay cửa, nó mới thở dài nói thêm:
- Thực ra chỉ cần giấu mỗi Cọng Rơm thôi.
Hôm đó, bạn phân vân mãi.
Rằng không biết có nên kể lại cho đứa bạn nào về những gì đã
xảy ra với Răng Chuột hay không.
Bạn đắn đo. Bạn lưỡng lự. Và cuối cùng bạn quyết định sẽ không
nói với bất cứ ai về chuyện này. Dù đó là Kiếng Cận, “chị em
sinh đôi” của bạn.
Bạn không kể với Kiếng Cận còn vì bạn không có cơ hội làm điều
đó.
Vì ngay sáng hôm sau, giữa giờ chơi, thằng Bảnh Trai đã tung
ra một “quả bom”.
- Hà hà! - Bảnh Trai cười híp mắt – Thì ra...
Bảnh Trai đi qua đi lại trước mặt cả bọn, đầu gục gà gục gặc,
miệng úp úp mở mở.
- Gì thế hở mày? - Bắp Rang hỏi.
Bảnh Trai vẫn lượn qua lượn lại:
- Hà hà, thì ra...
Rõ ràng thằng Bảnh Trai muốn trêu gan mọi người.
Hột Mít nghiến Răng:
- Nhóc ngươi muốn bị xách hai tai chắc?
Tóc Ngắn nheo mắt:
- Bảnh Trai điên rồi.
Bảnh Trai đứng lại. Nó tặc tặc lưỡi:
- Mãi đến hôm qua tôi mới biết được hằng ngày thằng Mặt Mụn
vẫn gọi điện thoại cho Hạt Tiêu để nói những gì.
Câu nói của Bảnh Trai khiến cả bọn lập tức quay nhìn Hạt Tiêu.
Thấy mọi người nhìn mình, Hạt Tiêu nhe răng ra cười tỉnh bơ,
chẳng thèm đỏ mặt tí ti.
Bạn tò mò ngó Bảnh Trai:
- Mặt Mụn nói gì thế?
Bảnh Trai không trả lời thẳng câu hỏi của bạn. Nó tiếp tục
trình bày quá trình khám phá bí mật của mình bằng một giọng
trang trọng:
- Tôi đến xin “yết kiến” Hạt Tiêu cả thảy sáu lần...
Ria Mép cắt ngang:
- Ðể tìm hiểu xem một đứa con trai hằng ngày nói gì với một
đứa con gái mà “yết kiến” có sáu lần là quá ít.
Bắp Rang láu lỉnh:
- Nhất là tìm hiểu để bắt chước nói lại với một đứa con gái
khác.
Hột Mít lừ mắt ngăn không cho hai tên tiểu quỷ phá bĩnh rồi
quay sang Bảnh Trai, hất hàm:
- Rốt cuộc kết quả thế nào hở Bảnh Trai?
Bảnh Trai gãi cằm:
- Năm lần đầu, mặc cho tôi năn nỉ ỉ ôi, nhỏ Hạt Tiêu khăng
khăng không chịu tiết lộ. Cho đến chiều hôm qua, Hạt Tiêu mới
chịu hé môi. Thì ra...
Lần thứ ba, nói tới hai chữ “thì ra”, Bảnh Trai lại ngưng
ngang.
Kiếng Cận bực mình đứng lên:
- Mình về đây!
Hột Mít cũng làm bộ nhấp nhổm:
- Bảnh Trai lấp lửng như thế, tụi mình cũng về luôn.
Bảnh Trai nháy mắt với Hạt Tiêu:
- Nói nghe Hạt Tiêu?
Mọi người nghĩ Hạt Tiêu sẽ phản đối. Nó sẽ giơ nắm đấm lên.
Hoặc ít ra cũng thét lên be be.
Không ngờ Hạt Tiêu nhún vai hờ hững:
- Tùy bạn.
Rồi nó thở đánh thượt:
- Mình mệt lắm rồi. Ba mẹ mình cũng mệt lắm rồi.
Ria Mép ngó Bắp Rang:
- Thằng Mặt Mụn này thật quá quắt mày ạ! Chuyên hành hạ ba mẹ
bạn mình!
Bọn con gái không thèm quan tâm đến “tội ác” của Mặt Mụn. Bốn
cặp mắt đổ dồn vào Bảnh Trai:
- Hạt Tiêu cho phép rồi đó, Bảnh Trai!
Bảnh Trai hấp háy mắt:
- Các bạn có biết thằng Mặt Mụn gọi điện thoại cho Hạt Tiêu
mỗi ngày để nói gì không?
- Nói gì?
Bảnh Trai đưa bốn ngón tay ra trước mặt:
- Nó nói tổng cộng có bốn câu hà!
- Mình biết bốn câu đó! - Nhỏ Kiếng Cận thình lình lên tiếng.
Không chờ Bảnh Trai hỏi lại, Kiếng Cận thao thao tuôn một
tràng trước những ánh mắt ngạc nhiên của cả bọn:
- Bốn câu đó là: Tội Hạt Tiêu quá há? Năm nay Hạt Tiêu xinh
quá ha? Tính tình Hạt Tiêu cũng được quá hả? Tôi nhớ Hạt Tiêu
quá hà!
Nói xong, Kiếng Cận tủm tỉm nhìn Bảnh Trai:
- Ðúng không?
- Ðúng! - Bảnh Trai nhìn lại Kiếng Cận, cũng tủm tỉm – Nhưng
bạn nói đúng có chín mươi chín phần trăm hà.
Kiếng Cận tròn mắt:
- Chín mươi chín phần trăm? Tại sao?
- Tại có sự khác biệt về tên người trong câu.
Hột Mít, Tóc Ngắn và bạn hấp tấp chồm người tới trước:
- Là sao?
Bảnh Trai chém tay vào không khí:
- Bốn câu của Mặt Mụn chính xác là: Tội nhỏ Kiếng Cận quá há?
Năm nay Kiếng Cận xinh quá ha? Tính tình Kiếng Cận cũng được
quá hả? Tôi nhớ Kiếng Cận quá hà!
- Trời!
Tóc Ngắn, Kiếng Cận, Hột Mít, Ria Mép, Bắp Rang và bạn, sáu
cái miệng cùng sửng sốt kêu lên. À quên, tính thêm thằng Răng
Chuột nữa là bảy. Răng Chuột có ngồi đó, có kêu trời, nhưng vì
đang có tâm sự nên nó kêu trời nhỏ xíu hà.
Con người ta kêu trời là vì
quá thảng thốt, vì quá bàng hoàng. Vì con người ta có những
hai cái tai nhưng ngay lúc đó chẳng tin được một cái tai nào.
Chứ kêu trời không có nghĩa mặc nhiên xem những gì vừa lọt vào
tai là sự thật.
Nhất là nhỏ Kiếng Cận. Kêu trời xong, nó ré lên:
- Ðừng có bịa chuyện, quỷ sứ rút lưỡi à nghen!
- Bảnh Trai không bịa chuyện đâu Kiếng Cận!
Hạt Tiêu lên tiếng đáp thay Bảnh Trai.
Còn bạn lên tiếng phản đối thay Kiếng Cận:
- Vô lý! Chính Mặt Mụn tuyên bố thích Hạt Tiêu. Suốt hai tháng
trời nó tâm sự với Kiếng Cận như vậy.
Hạt Tiêu nhún vai:
- Nhưng khi mình gọi điện thoại hỏi nó, nó bảo nó thích Kiếng
Cận chứ không phải thích mình. Và nó cũng tâm sự với mình hai
tháng trời như vậy.
Ria Mép ngửa mặt lên trời:
- Hà hà, phải đem thằng Mặt Mụn đi siêu âm. Chắc nó có hai
trái tim.
Bắp Rang thu nắm đấm:
- Chiều nay tôi và Ria Mép sẽ đi gặp nó.
- Ðúng! – Ria Mép gầm gừ - Phải bắt nó giải thích rõ ràng
chuyện này.
- Nếu nó không cung khai, hai nhóc ngươi cứ dùng cực hình
thẳng tay tra khảo! - Hột Mít nghiến răng ken két - Hừ, năm
ngoái học chung thấy nó hiền như cục bột. Năm nay qua trường
khác lại bày đặt lộn xộn.
Bảnh Trai giơ tay:
- Tôi đi với.
Ria Mép quắc mắt:
- Chi?
- Trị tội nó. Thằng Mặt Mụn đã làm cho những cô gái nghi ngờ
tình cảm của những chàng trai chân thật...
Bảnh Trai mới nói tới đó, Tóc Ngắn đột nhiên cười hí hí:
- Ở nhà đi Bảnh Trai! Bản cô nương đây không nghi ngờ tình cảm
của “em giai” đâu!
Tóc Ngắn cho đến giờ vẫn là một con nhóc vô tư. Nghĩa là cho
đến giờ, ngoài những lúc ở trường, nó vẫn tóc tai quần áo theo
kiểu con trai, đi đứng theo lối con trai, chơi những trò chơi
con trai. Và tất nhiên, cũng nói đùa theo kiểu con trai.
Do đó, Bảnh Trai cứ ngó nó, không biết câu nói của con nhỏ này
có chứa đựng ý tứ gì sâu xa hay chỉ là lời bông đùa vô tội vạ.
Một hồi lâu, nó chớp mắt hỏi lại:
- Tóc Ngắn nói thật hở?
- Bản cô nương không quen nói dối. Bằng chứng là kể từ hôm
qua, bản cô nương đã âm thầm nâng “em giai” lên hạng sáu, xếp
trên thằng Mí một nấc rồi.
Mắt Bảnh Trai sáng lên:
- Thế còn con Mi?
Tóc Ngắn cười hì hì:
- Con Mi vẫn hạng năm.
Ðang tươi hơn hớn, mặt Bảnh Trai xịu ngay xuống.
- Thế thì cũng như không!
Hột Mít, Hạt Tiêu, Kiếng Cận, và Răng Chuột ngó nhau:
- Thằng Mí con Mi nào thế?
Chỉ chờ có vậy, Bắp Rang, Ria Mép và bạn cùng vọt miệng rập
ràng:
- Là con chó con mèo nhà Tóc Ngắn đó!
Ðáp xong, ngoảnh sang, cả ba thấy Hột Mít, Hạt Tiêu, Kiếng Cận
và Răng Chuột miệng mồm méo xệch. |