Mặt Mụn gọi Tóc Ngắn. Mẹ Tóc
Ngắn nói:
- Tóc Ngắn không có nhà.
Mặt Mụn gọi cho Hột Mít. Mẹ Hột Mít nhấc máy:
- Con là ai?
- Dạ, con là Mặt Mụn.
- Con học chung lớp với Hột Mít hở?
- Dạ, không ạ. Con học khác trường.
Mẹ Hột Mít kết luận ngay tại chỗ:
- Học khác trường tức không phải trao đổi chuyện bài vở rồi.
Rồi đề nghị luôn:
- Con đừng quấy rầy em nữa nhé! Ðể em học bài!
Mặt Mụn rét quá, cúp máy ngay tút xuỵt.
Lúc đó, nó sực nhớ tới bạn.
Nhưng ngay cả lần này, Mặt Mụn cũng chẳng gặp may.
Mẹ bạn nghe giọng lạ, hỏi:
- Con là bạn học với Tóc Bím hả con?
Bị cuộc đối thoại với mẹ Hột Mít ám ảnh, Mặt Mụn sợ run, phịa:
- Dạ, bạn cùng lớp ạ.
- Thế con tên gì?
Mặt Mụn phịa tiếp:
- Dạ, con tên... Ria Mép ạ.
- Con không phải là Ria Mép.
Lời khẳng định của mẹ bạn làm Mặt Mụn muốn xỉu. Nó đâu có biết
trưa thứ năm hằng tuần thằng Ria Mép và một lô một lốc những
đứa khác vẫn về nghỉ trưa ở nhà bạn.
Dĩ nhiên sau đó mẹ bạn vẫn không biết đứa mạo danh Ria Mép là
ai, vì ngay khi mẹ bạn vừa phanh phui sự giả mạo kia, thằng
Mặt Mụn đã quýnh quíu cắt ngay cuộc gọi.
Còn Mặt Mụn, nó bắt đầu ngồi bó gối, bắt đầu chán nản, và bắt
đầu nhận ra rằng gọi cho nhỏ Kiếng Cận vẫn là tốt nhất.
Nhỏ Kiếng Cận làm sao biết được những chuyển biến phức tạp đó.
Nó rất đỗi ngạc nhiên khi nghe tiếng Mặt Mụn ở bên kia đâu
giây:
- Gì nữa đây?
- Mình muốn hỏi thăm Hạt Tiêu ấy mà.
- Sao bạn không hỏi mấy đứa kia?
- Hỏi rồi.
- Hỏi rồi sao còn gọi tôi?
- Tôi toàn gặp ba mẹ các bạn đó không hà.
- Chứ bạn không sợ gặp ba mẹ tôi hả?
- Ở nhà bạn hình như bạn là người đầu tiên nhấc máy! - Mặt Mụn
bối rối giải thích.
- Ra thế! - Kiếng Cận cười khảy – Cho bạn biết, từ ngày mai
trở đi tôi sẽ là người nhấc máy cuối cùng.
Mặt Mụn tái mặt:
- Ðừng mà, Kiếng Cận!
Nhỏ Kiếng Cận chỉ dọa thế thôi. Chứ nó vẫn thấy tội thằng Mặt
Mụn quá. Cho nên suốt hơn một tháng trời sau đó, ngày nào nó
cũng phải bấm bụng trò chuyện với Mặt Mụn. Tất nhiên là về một
đề tài duy nhất: Hạt Tiêu.
Bây giờ thì ba mẹ Kiếng Cận đã biết người gọi điện là ai và
gọi để làm gì.
Vì vậy câu hỏi dành cho con mình cũng thay đổi:
- Vẫn Mặt Mụn gọi hở con?
- Dạ.
- Lạ lùng thật!
Ba Kiếng Cận thấy lạ là phải.
Ngay Kiếng Cận cũng vậy thôi. Những ngày đầu nó cũng thấy lạ
quá đi.
Nhưng những ngày sau, nó cảm thấy bớt lạ.
Vì qua những ngày sau, Mặt Mụn không chỉ hỏi thăm sức khỏe Hạt
Tiêu. Mà giọng nó dần dần ra chiều tâm sự:
- Kiếng Cận nè.
- Gì?
- Nhỏ Hạt Tiêu ấy mà.
- Nhỏ Hạt Tiêu sao?
- Tội nó ghê há?
- Ừ.
Ðó là điệp khúc của tuần lễ thứ hai. Thằng Mặt Mụn “tội” nhỏ
Hạt Tiêu suốt bảy ngày. Sang ngày thứ tám, mẫu câu khác một
chút:
- Kiếng Cận nè!
- Gì?
- Nhỏ Hạt Tiêu ấy mà!
- Nhỏ Hạt Tiêu sao?
- Năm nay thấy nó xinh quá há?
Kiếng Cận hừ mũi:
- Có chuyện gì không?
- À, không... không...
Tuần lễ thứ tư, Mặt Mụn thôi đánh giá hình thức. Nó chuyển qua
nhận xét nội dung:
- Kiếng Cận nè.
- Biết rồi! Nhỏ Hạt Tiêu sao? - Kiếng Cận ngán ngẩm quá, hỏi
độp luôn.
- Tính tình nó cũng được quá chứ hả?
- Bộ bạn hết chuyện nói rồi hả?
- Còn cả đống.
Mặt Mụn nói thật. Chuyện quan trọng nhất nó đã thổ lộ ra đâu.
Và nó đã không thổ lộ suốt một thời gian dài. Mãi đến tuần thứ
tám, nó mới ấp úng:
- Kiếng Cận nè.
- Biết rồi, khổ lắm, nói mãi! - Kiếng Cận nhăn nhó cắt ngang -
Ðể tôi nói giùm bạn xem có đúng không nghen: Tội nhỏ Hạt Tiêu
quá há? Năm nay thấy nó xinh quá há? Tính tình nó cũng được
quá hả?
Mặt Mụn nuốt nước bọt:
- Bữa nay có thêm câu mới.
- Câu gì?
- Tôi nhớ nó quá hà!
- Trời!Một cuộc đối
thoại có nội dung quan trọng như vậy lẽ ra không kết thúc đột
ngột chỉ sau mấy câu ngắn ngủn, nhưng lúc đó do quá bất ngờ,
nhỏ Kiếng Cận làm rớt cái ống nghe xuống đất, suýt nữa bể tan
tành.
Nhưng dù lúc đó cái điện thoại có bể làm nghìn mảnh, nhỏ Kiếng
Cận cũng sẵn sàng ăn mừng.
Vì đó là cuộc gọi cuối cùng của thằng Mặt Mụn dành cho số máy
của nó.
Tất nhiên không phải tự dưng thằng Mặt Mụn thôi “tra tấn”
Kiếng Cận.
Ấy là do hôm sau lên lớp, Kiếng Cận ngoắt Hạt Tiêu ra một chỗ
khuất.
- Gì thế Kiếng Cận? - Hạt Tiêu tò mò hỏi, thái độ thậm thụt
của Kiếng Cận làm nó ngạc nhiên quá.
- Thằng Mặt Mụn ấy mà.
- Nó vẫn hỏi thăm mình chứ gì?
- Ừ.
Hạt Tiêu nhún vai:
- Có gì nghiêm trọng đâu!
- Nghiêm trọng lắm! - Nhỏ Kiếng Cận liếm môi - Lần này hỏi
thăm sức khỏe xong, nó bảo nó nhớ bạn quá.
- Xạo đi! - Hạt Tiêu đỏ mặt.
- Thật đó.
- Nó nhớ bạn thì có!
Tới phiên nhỏ Kiếng Cận đỏ mặt!
- Bạn nói gì lạ vậy?
- Không phải sao! Nếu nhớ mình sao nó không gọi cho mình mà
lại gọi cho bạn.
- Ai biết! Bạn đi mà hỏi nó!
Kiếng Cận nói lẫy. Nhưng Hạt Tiêu lại làm thật.
Tối đó, nó gọi điện thoại cho Mặt Mụn. Chả biết hai bên nói
với nhau những gì mà kể từ hôm đó, Mặt Mụn không quấy rầy
Kiếng Cận nữa.
Kiếng Cận đem chuyện đó khoe với cả nhóm. Rồi sung sướng thở
phào:
- Ba mẹ mình từ nay sẽ ăn ngon ngủ yên!
Ria Mép gật gù:
- Còn ba mẹ Hạt Tiêu từ nay sẽ mất ăn mất ngủ!
Kiếng Cận chớp mắt:
- Bạn nghĩ thế ư?
- Tự nhiên là thế, chả cần phải nghĩ! - Ria Mép nhún vai như
một triết gia - Khi tiếng chuông điện thoại ngưng bặt ở nhà
bạn có nghĩa là nó đang reo ầm ĩ ở một nơi nào đó!
Bắp Rang vỗ đùi đánh đét:
- Vô cùng chí lý! Môn giáo dục công dân từng nói rõ: Vật chất
không mất đi, chỉ biến dổi và chuyển hóa từ cái này sang cái
khác!
Rồi nó cất tiếng than:
- Ôi, tội nghiệp quá!
Kiếng Cận ngẩn ngơ:
- Tội nghiệp ai?
- Ba mẹ Hạt Tiêu chứ ai!
Ria Mép và Bắp Rang chẳng kiêng kỵ gì nhỏ Hạt Tiêu đang ngồi
đó, cứ thoải mái bô bô.
Nhưng Hạt Tiêu vẫn tỉnh rụi. Nó chẳng giận. Cũng chẳng thèm
mắc cở tí ti. Từ đầu đến cuối nó chỉ ngồi tủm tỉm cười.
Tóc Ngắn thúc tay vào hông Hạt Tiêu:
- Còn cười nữa! Phản kích lại đi chứ!
Hạt Tiêu lắc đầu:
- Không cần!
- Tại hai tên tiểu quỷ đó nói trúng phóc chứ gì?
Tóc Ngắn hỏi trêu, không ngờ Hạt Tiêu thẳng thắn gật đầu:
- Gần như thế!
Rồi đưa mắt nhìn sang chỗ Kiếng Cận, đột nhiên nó mỉm cười:
- Ba mẹ mình mấy hôm nay đúng là thất điên bát đảo!
Sau bữa đó, ai cũng bảo nhỏ
Hạt Tiêu bản lĩnh ghê hồn.
Hai thằng Ria Mép và Bắp Rang bình luận nhí nhố như thế mà nó
tỉnh như không. Làm như hai thằng này đang trêu chọc ai chứ
không phải trêu chọc nó. Còn khẳng khái thừa nhận chuyện đó có
thật nữa chứ!
Kiếng Cận chép miệng:
- Ðúng là bé hạt tiêu.
Bạn cười:
- Con nhỏ này tẩm ngẩm tầm ngầm mà ghê thật!
Tóc Ngắn thắc mắc:
- Nhưng hằng ngày hai đứa nó nói với nhau những gì qua điện
thoại há?
Hột Mít nhìn Tóc Ngắn, nghi ngờ:
- Bạn không biết thật hở?
- Thật.
Hột Mít tò mò:
- Chứ Bảnh Trai và bạn thường nói với nhau những gì?
- Tụi này nói như mọi người vẫn nói thôi.
Bạn cười:
- Ví dụ vài câu coi!
Tóc Ngắn vỗ trán:
- Ðể từ từ nhớ nha! À! mình nói “Xách cặp giùm đi”, Bảnh Trai
nói “Ừ”. Một lát Bảnh Trai nói “Xuống tới đất rồi”, tới phiên
mình “Ừ”.
Hột Mít gập bụng cười:
- Còn tệ hơn hai đứa con trai nói với nhau. Ria Mép và Bắp
Rang trò chuyện còn nghe tình cảm hơn nhiều!
Bạn nhướn mắt:
- Tóc Ngắn không dóc tổ đấy chứ?
- Không hề.
Tóc Ngắn xác nhận, bạn bè tin ngay. Vì xưa nay nó chưa từng sợ
ai. Nên không cần giấu giếm điều gì.
Bảnh Trai nghe đuợc mẩu chuyện đó, buồn thỉu buồn thiu. Thật
chưa có ai khờ như con nhỏ Tóc Ngắn. Nó thích Tóc Ngắn, ai
cũng thấy. Chỉ mỗi Tóc Ngắn hình như không thấy. Hoặc thấy,
nhưng chỉ thấy chút chút, thấy bề ngoài. Thấy vậy cũng như
chẳng thấy gì.
Cho nên Tóc Ngắn nhìn mối quan hệ giữa nó và Bảnh Trai bằng
ánh mắt vô cùng khô khan. Và bình luận về mối quan hệ đó bằng
lời lẽ vô cùng khô khốc.
Ðể cải thiện tình hình, tuần đó Bảnh Trai xung phong đi trực
thư viện nhà trường. Trực thư viện mỗi lớp cử hai người. Dĩ
nhiên Bảnh Trai xin được trực chung với Tóc Ngắn.
Ðối với Tóc Ngắn, chuyện thằng Bảnh Trai đi tò tò theo nó là
chuyện bình thường. Cho nên nó chẳng hề thắc mắc. Chỉ nói:
- Lát nữa bạn tìm sách là chính, tôi chỉ ngồi dán sách thôi
nghen!
- Ừ. Bạn cứ ngồi yên một chỗ đi, chuyện khác để tôi lo!
Bảnh Trai hăng hái đáp. Khi nói như vậy, nó khoái chí lắm. Vì
được làm vừa lòng Tóc Ngắn.
Phải một lát sau, nó mới biết là nó dại. Nó xin theo nhỏ Tóc
Ngắn đi trực thư viện đâu phải vì nhiệt tình lục lọi các ngăn
tủ kiếm sách cho bạn bè mượn. Nó chỉ kiếm cớ để được ở cạnh
nhỏ Tóc Ngắn hòng tâm sự thôi mà.
Nhưng theo như sự phân công của nhỏ Tóc Ngắn, suốt gần hai
tiếng đồng hồ, nó chẳng có lúc nào ngồi cạnh nhỏ Tóc Ngắn được
quá một phút.
Học sinh các lớp ra vô liên tục, trong khi nhỏ Tóc Ngắn ngồi
lì một chỗ chí thú với trò dán sách nhàn nhã, nó phải lăng
xăng chạy hết đầu này tới đầu khác. Chạy tìm sách một hơi, hai
đầu gối nó rung rinh còn hai con mắt rõ ràng là muốn rớt ra
ngoài.
Nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất. Quan trọng nhất
là: Như vậy thì có nói quái được gì đâu! |