| Sáng sớm hôm sau,
khi tỉnh dậy, Móc-đô thấy đầu nhức như búa bổ.
Cánh tay phải nơi dấu ấn sắt nung đỏ in vào bị
cháy bỏng và sưng phồng lên, anh ăn điểm tâm rất
trễ và không ra khỏi nhà. Anh viết một bức thư
dài cho một người bạn. Rồi anh đọc lướt qua tờ
Herald. Trong mục tin giờ chót "Toà soạn
báo Herald bị tấn công. Chủ bút bị thương nặng".
Theo sau là một bài tường thuật ngắn về những
sự việc mà anh biết rõ hơn ai hết. Bài báo kết
thúc như sau:
" Sự việc hiện nay đang được cảnh sát tra
xét. Nhưng người ta cũng không hề hy vọng có kết
quả gì hơn những vụ trước đây. Một số những tên
côn đồ không phải là những người xa lạ. Chúng
phải bị kết tội. Những bạn hữu rất đông đảo của
James sẽ hết sức vui mừng khi nghe tin, tính mạng
của ông không bị đe doạ".
Dưới bài báo, một mục tin nhỏ thông báo một đội
canh gác của cảnh sát vùng mỏ được vũ trang bằng
súng, từ nay sẽ bảo vệ toà soạn.
Móc-đô ném tờ báo xuống và đang đưa một tay lên
đốt thuốc, thì có tiếng gõ cửa.
Bà chủ trọ vào đưa cho anh một bức thư, mà một
đứa nhỏ vừa cầm đến. Thư không ký tên, viết như
sau:
"Tôi muốn nói chuyện với ông, nhưng nói ở
bên ngoài nhà ông. Ông có thể gặp tôi ở cạnh cột
cờ trên đồi Miller. Nếu ông đến ngay bây giờ,
tôi sẽ nói cho ông hay một điều quan trọng đối
với ông và tôi".
Móc-đô đọc đi đọc lại bức thư và không thể đoán
được ai là tác giả. Anh chần chừ suy nghĩ rồi
quyết định phải làm cho sáng tỏ vấn đề.
Đồi Miller là một công viên ở ngay trung tâm thành
phố. Mùa hè có đông người dạo chơi, nhưng mùa
lạnh thì vắng ngắt. Đứng trên đồi, người ta nhìn
thấy không những cả thành phố mà cả vùng thung
lũng nữa. Móc-đô đi theo con đường dẫn lên một
quán ăn, bên cạnh quán có một cột cờ, và dưới
chân cột cờ là một người đàn ông mũ đội sụp xuống
tận mắt, cổ áo khoác bẻ cao lên. Khi người nay
qua lại, Móc-đô nhận ra môn huynh Mô-rit. Hai
người trao đổi với nhau nghi thức của Hội.
Ông già ngập ngừng nói như người đang dò dẫm đi
lần từng bước.
- Tôi xin cảm ơn ông đã đến.
- Tại sao ông không ký tên dưới bức thư.
- Thưa ông. Trong cái thời buổi này, không ai
biết trước được hậu quả của bất cứ một việc gì.
Mà cũng không biết có thể tin cậy được vào ai.
- Dù sao cũng có thể tin cậy được ở các môn huynh
trong cùng một chi nhánh chứ.
- Không. Không thể tin được. Dù chúng ta có nói
gì, thì tất cả đều đến tai của Ganh-ty cả.
Móc-đô nói một cách trang nghiêm:
- Tối hôm qua, tôi thề trung thành với ngài toán
trưởng. Mà hôm nay ông lại đòi hỏi tôi phản bội
lời thề đó sao?
Mô-rit buồn rầu nói thều thào:
- Nếu ông nhìn sự việc như vậy, thì thôi, tôi
rất tiếc đã quấy rầy ông. Tình hình đã đi đến
chỗ tồi tệ đến nỗi hai Người Tự Do không dám trao
đổi những ý nghĩ của mình với nhau nữa.
Móc-đô cảm thấy bớt căng thẳng hơn
- Tôi là người mới tới đây, tôi không hay biết
gì hết, nếu ông tin rằng việc ông định nói với
tôi là có ích lợi thì tôi đến đây chính là để
nghe ông.
Mô-rit cay đắng tiếp theo:
- Để rồi mách lại tất cả với Ganh-ty.
Nhưng Móc-đô vội nói ngay:
- Ông đánh giá tôi không đúng. Tôi trung thành
với chi nhánh Hội. Tôi đã nói dứt khoát với ông
như vậy, nhưng tôi sẽ là một thằng khốn nạn nếu
tôi đi kể lại với một người nào khác những điều
ông tâm sự với tôi, nhưng ông chớ có mong ở tôi
một sự giúp đỡ hay cảm tình.
- Tối hôm qua tôi có cảm tưởng là ông đang cố
rập theo khuôn mẫu của những tên tệ hại nhất trong
cái băng này. Dù ông có xấu đến đâu đi nữa, thì
ông cũng vẫn là một hội viên mới, lương tâm chưa
bị đanh cứng lại. Vì vậy, mà tôi muốn nói chuyện
với ông.
- Ông định nói gì với tôi?
- Khi ông gia nhập Hội ở Chicago, và khi ông tuyên
thệ giữ lòng nhân ái, trung thành thì có bao giờ
ông nghĩ, rằng điều đó sẽ dẫn ông đến tội ác không?
- Hãy giả thiết đó là tội ác.
Mô-rit la lên, giọng nói xúc động:
- Hãy giả thiết à?... Mới tối hôm qua đây thôi,
đánh một người già bằng tuổi bố ông, như thế có
phải là tội ác không? Nếu ông cho rằng đó không
phải là tội ác, thì là cái gì vậy?
- Có người nói đó là chiến tranh. Chiến tranh
giữa hai giai cấp. Một cuộc chiến tranh tốc lực,
không khoan nhượng.
- Thế khi ông xin gia nhập Hội những Người Tự
Do ở Chicago, lúc đó ông có nghĩ đến cuộc chiến
tranh ấy không?
- Không, lúc đó tôi không nghĩ như thế.
- Tôi cũng vậy, khi tôi gia nhập Hội ở Philadelphia,
Hội chỉ đơn giản là một hội ái hữu tương tế, một
nơi đến để gặp gỡ bạn bè. Rồi tôi nghe nói đến
vùng này. Tôi dọn đến đây với dự tính cải thiện
hoàn cảnh của tôi. Vợ tôi và ba con tôi cũng đi
theo tôi. Tôi mở một cửa hàng bán vải ở Phố Chợ
và phát đạt lên. Rồi người ta biết tôi là một
hội viên Hội những Người Tự Do, thế là tôi bắt
buộc phải gia nhập vào chi nhánh ở địa phương.
Tôi cũng có cái dấu hiệu ô nhục này trên cánh
tay, và một cái gì còn tệ hại hơn nữa in bằng
sắt nung đỏ vào tim. Tôi có thể làm gì được? Tất
cả những gì tôi nói ra đều bị coi như một sự phản
bội. Tôi không thể chạy trốn đi khỏi nơi này.
Tất cả của cải của tôi là nằm trong cửa hàng.
Nếu tôi xin ra khỏi Hội, thì đó là tự ký vào bản
án tử hình, rồi còn vợ và các con tôi.
Mô-rit úp mặt vào hai bàn tay, và cả người đều
run lên trong những tiếng khóc nức nở.
- Ông quá yếu mềm đối với trò chơi này. Hoàn toàn
không phải loại người thích hợp...
- Trước đây tôi có một lương tâm và một tôn giáo.
Chúng đã biến tôi thành một tên tội phạm, tôi
đã bị chỉ định vào một vụ án mạng. Nếu tôi từ
chối, tôi biết cái gì sẽ chờ đợi tôi. Tôi đã tham
gia vào vụ án đó. Đó là một căn nhà hẻo lánh,
ở cách đây ba mươi cây số, ở bên kia núi. Chúng
cũng đặt tôi ngoài cửa như ông đêm hôm qua. Chúng
không tin tôi. Chúng xông vào nhà. Và khi trở
ra, thì tay chúng đầy máu. Chúng tôi bỏ đi, nhưng
đằng sau tôi có tiếng một đứa trẻ la hét: Đó là
một đứa bé trai, khoảng 5 tuổi, vừa chứng kiến
bố nó bị giết ngay trước mắt nó. Tôi muốn ngất
đi vì khủng khiếp, nhưng tôi vẫn phải giữ nụ cười
trên mội, vì nếu không thì lần sau, chúng từ nhà
tôi trở ra cũng với bàn tay đầy máu. Khi biết
tôi là một hội viên, vị thầy tu rút phép thông
công. Đó là tình trạng tôi bây giờ. Thế mà tôi
thấy ông cũng đang trượt xuống cái dốc đó. Ông
có sẵn sàng trở thành một tên giết người như chúng
hay không. Hay chúng ta có thể làm được một cái
gì để ngăn chặn chúng.
- Thế ông định tố cáo chăng?
- Ai mà dám làm một việc như vậy. Chỉ nghĩ trong
đầu thôi cũng đã đủ mất mạng.
- Được. Tôi thấy ông nghĩ ngợi quá nhiều.
- Ông hãy nhìn thung lũng này. Ông có thấy những
đám mây toả ra từ hàng trăm ống khói đang bao
phủ trên nó không? Những đám mây tội ác còn nặng
nề gấp hàng trăm lần: đang bao phủ trên những
người dân. Đây là thung lũng của sự khủng khiếp.
Móc-đô trả lời một cách rất thản nhiên:
- Thôi được, để khi nào tôi thấy nhiều hơn, tôi
sẽ nói cho ông biết tôi nghĩ gì. Nhưng có một
điều chắc chắn là ông nên dẹp cái cửa hàng của
ông đi, càng sớm càng tốt. Những điều ông nói
với tôi, chỉ hai người, tôi với ông biết mà thôi.
Nhưng nếu tôi nghĩ rằng ông là một người chỉ điểm...
- Không.
- Thế thì thôi, ta ngừng lại ở đây. Tôi tin rằng
ông đã nói với tôi vì có ý tốt. Bây giờ, tôi đi
về đây.
- Xin ông cho tôi nói với ông một điều nữa trước
khi ông ra về. Rất có thể là có người trông thấy
chúng ta đứng đây, và người ta muốn biết chúng
ta nói gì với nhau.
- ồ! Đúng.
- ông sẽ nói rằng tôi muốn mời ông vào làm công
trong cửa hàng của tôi.
- Và tôi đã từ chối. Thôi môn huynh Mô-rit, thế
nhé, một ngày khác ta gặp lại.
Buổi chiều hôm đó, trong lúc Móc-đô đang ngồi
hút thuốc và tự lự bên cạnh lò sưởi thì cửa mở,
và trong khung cửa hiện lên cái bóng to tướng
cả Ganh-ty. Hắn làm dấu hiệu chào của Hội rồi
đến ngồi trước Móc-đô và nhìn anh trân trân không
chớp mắt. Cái nhìn đó đã được đáp lại bởi một
cái nhìn khác cũng không kém.
Một lát sau, Ganh-ty mới nói:
- Tôi đến đây, không phải là để thăm anh, mà đến
để xác định với anh một việc.
Móc-đô tỏ vẻ rất hân hoan về việc tới thăm bất
ngờ này. Anh đứng dậy, ra mở tủ lấy một chai rượu.
- Thưa ông Hội Đồng, tôi vui mừng được đón tiếp
ông. Tôi không ngờ lại có vinh dự này.
- Cái tay thế nào?
Móc-đô nhăn mặt:
- Tôi sẽ không thể nào quên được. Nhưng việc đó
cũng đáng ghi nhớ lắm.
- Đúng. Thật đáng ghi nhớ đối với những người
trung thành, những người hết lòng với Hội. Sáng
nay anh nói gì với Mô-rit.
Câu hỏi đã được đặt ra một cách hết sức đột ngột
cho nên phải trả lời ngay. Móc-đô phá lên cười
ngặt ngẽo.
- Mô-rit không biết rằng tôi có thể làm ăn ở đây,
ngay trong nhà này thôi. Mà cũng không nên để
cho hắn biết, vì tôi thấy hắn thắc mắc nhiều quá.
Nhưng hắn là một lão già tốt bụng. Hắn tưởng tôi
không có công ăn việc làm, nên muốn mời tôi về
làm công trong cửa hàng bán vải.
- ồ, ra thế đấy.
- Vâng.
- Thế anh đã từ chối chứ.
- Dĩ nhiên. Tôi có thể kiếm được 10 lần hơn thế
nữa với 4 giờ làm việc.
- Đúng thế. Nhưng tôi là anh, tôi sẽ không đi
lại với Mô-rit.
- Sao thế?
- Bởi vì tôi bảo anh là không nên đến, giải thích
thế là đủ rồi.
- Có lẽ đối với phần đông những người khác thì
đủ đấy, nhưng đối với tôi thì chưa đủ đâu. Nếu
ông là một người biết người biết của, thì ông
phải hiểu điều đó.
Ganh-ty như nhìn đóng đinh vào mặt Móc-đô, bàn
tay hắn bóp chặt ly rượu. Nhưng rồi hắn lại bật
cười.
- Đúng, anh không phải là một loại người bình
thường. Anh muốn biết lý do tại sao không nên
đi lại với Mô-rit phải không? Được. Thế Mô-rit
có nói gì chống lại chi Hội không?
- Không.
- Có nói gì chống lại tôi không?
- Không.
- à, vậy là hắn không tin anh, hắn không phải
là một người trung thành. Chúng tôi biết rõ hắn,
và vẫn theo dõi hắn để chờ đến lúc nào đó sẽ cho
hắn một bài học xứng đáng. Trong đàn cừu, không
thể để một con cừu ghẻ lở như vậy được. Nếu anh
đi lại với một tên phản bội, thì chúng tôi có
thể nghĩ rằng anh cũng là một tên phản bội. Anh
thấy không?
- Tôi không thể nào gắn bó với hắn được, vì tôi
không thích loại người như hắn. Còn cái chữ phản
bội ông vừa gắn cho tôi nếu một người khác nói
như vậy thì anh ta sẽ không đến một lần thứ hai
nữa đâu.
Ganh-ty uống cạn ly rượu:
- Đủ rồi đó. Tôi đến đây để cho anh một lời khuyên.
Anh đã nghe lời khuyên đó rồi. Thế là xong.
- Tôi muốn biết, ông làm cách nào mà biết được
rằng tôi đã nói chuyện với Mô-rit.
Ganh-ty mỉm cười:
- Đừng bao giờ quên rằng, cuối cùng rồi tôi cũng
sẽ biết tất cả mọi việc. Thôi, đến giờ rồi, và...
Vừa lúc Ganh-ty đứng lên định đi thì hai cánh
cửa bị đẩy mạnh, bật tung ra, và ba cái đầu đội
mũ lưỡi trai của cảnh sát, chăm chăm nhìn hai
người. Móc-đô vùng đứng dậy, định rút súng ra,
nhưng hai khẩu đã chĩa thẳng vào anh. Anh thả
tay xuống. Một người mặc binh phục bước vào.
Đại uý Ma-vin ngúc ngắc cái đầu và mỉm cười nhìn
Móc-đô.
- Tôi vẫn nghĩ rằng thế nào rồi ngài cũng giở
trò mà! Ngài lưu manh Móc-đô. Thôi lấy mũ đội
vào, rồi đi theo tôi.
Ganh-ty can thiệp:
- Đại uý sẽ phải trả giá đắt về cái trò bông đùa
này. Sao ông dám tự tiện xông vào nhà người ta
để doạ nạt những người lương thiện.
- Ông Hội đồng, ông không dính gì đến chuyện này.
Chúng tôi chỉ có chuyện đối với tên Móc-đô này
thôi.
- Đây là một người bạn của tôi, và tôi bảo lãnh
cho anh ta về những hành vi của anh.
- Theo tất cả những điều người ta nói về ông,
thì rồi một ngày nào đó, chính ông, ông cũng sẽ
phải trả lời trước pháp luật... Tên này là một
thằng lưu manh trước khi đến đây. Hiện nay nó
cũng vẫn là một thằng lưu manh. Thượng sĩ, hãy
nhắm súng vào nó, trong khi tôi tước vũ khí của
nó.
Móc-đô lạnh lùng nói:
- Đây, súng của tôi đây.
- Trát bắt người của ông đâu. Tôi xin thề là ông
sẽ biết tay tôi. - Ganh-ty đe doạ.
- Ông cứ hành động.
- Tôi bị buộc tội gì? - Móc-đô hỏi.
- Dính líu vào vụ hành hung ở toà soạn báo Herald.
Ganh-ty vừa cười vừa nói.
- Người này tối hôm qua ở trong quán rượu của
tôi. Anh ta đánh bài đến nửa đêm mới ra về. Tôi
có cả tá người làm chứng có thể xác nhận việc
này.
- Đó là việc của ông. Ngày mai ông sẽ trình bày
trước toà. Móc-đô, đi thôi.
Ganh-ty cố thu xếp để nói riêng với Móc-đô mấy
câu trước khi anh bị dẫn đi.
- Thế còn cái?...
Ganh-ty giơ một ngón tay cái lên để ám chỉ cái
máy dập đô-la. Móc-đô đã giấu kỹ nó dưới sàn nhà
nên trả lời.
- Yên trí.
- Chúng ta sẽ sớm gặp nhau thôi. Tôi đi tìm thầy
cãi. Chúng sẽ không giữ được anh lâu đâu.
Đại uý Ma-vin xen vào:
- Thượng sĩ, ông hãy canh gác kỹ tên tù này, và
cho phép ông bắn bỏ nếu nó định giở trò gì ra,
tôi đi khám buồng của nó.
Người sĩ quan không tìm thấy cái máy làm bạc giả.
Khi ở trên lầu xuống, anh ra lệnh dẫn Móc-đô về
đồn. Trời đã tối, gió thổi lạnh lẽo, đường xá
vắng tanh. Chỉ có mổ vài người hiếu kỳ đi theo,
và được bóng tối làm cho bạo dạn hơn, đã văng
tục chửi thề tên tù đang bị dẫn đi.
- Hãy đánh chết cái thằng "Tiên phong"
này đi! Đánh chết đi!
Họ cười đùa và nói khôi hài khi thấy cả đám bước
vào trong đồn cảnh sát, Sau khi bị hỏi cung chiếu
lệ, Móc-đô bị dẫn tới một phòng giam. Anh gặp
lại ở đây tên Ted và ba tên tội phạm khác.
Nhưng ngay ở trong bức thành trì của luật pháp
này, bàn tay dài ngoằng của những Người Tự Do
cũng vẫn vươn tới được. Buổi tối hôm đó, một người
cai ngục mang rơm vào để chúng rải xuống sàn nhà
ngủ cho ấm. Chúng moi từ bó rơm ra hai chai rượu,
mấy cái ly và một cỗ bài. Chúng đã qua một đêm
vui vẻ, không cảm thấy có một chút nào lo sợ đối
với vụ xử án ngày hôm sau.
Tại toà, trước những chứng cớ đưa ra, vị quan
toà đành chịu không thể tuyên án. Những người
thợ nhà in công nhận rằng ánh sáng lúc đó nhấp
nhem. Bản thân họ cũng không được tỉnh trí, nên
họ ở trong tình trạng rất khó nói dứt khoát về
nhận dạng những tên côn đồ... Đến khi họ bị ông
luật sư hỏi vặn lại thì họ lại càng ấp úng hơn
nữa. Nạn nhân cũng đã khai rằng ông ta bị tấn
công quá đột ngột nên không thể xác định được
một điều gì ngoài việc thấy tên đánh đầu tiên
vào ông có một bộ râu mép. Ông nói thêm rằng bọn
chúng chỉ là "Những Người Tiên Phong"
thôi, vì ông ta không có ai khác là kẻ thù trong
thành phố.
Mặt khác, những lời làm chứng quả quyết của sáu
công dân, trong số đó có Ganh-ty đã chứng minh
rằng những người bị buộc tội ở đây đã đánh bài
tại nhà Hội quán đến tận một thời điểm sau vụ
hành hung rất nhiều.
Chúng đã được tha bổng. Đại uý Ma-vin và ngành
cảnh sát bị khiển trách.
(Hết Chương 11 ... Xin xem tiếp
Chương 12) |