Tôi buồn, dĩ nhiên. Nhưng đốm
lửa hy vọng trong tôi chưa tắt hẳn. Nó vẫn cháy, dù là leo lét.
Bản chất của tình yêu là hy vọng. Nhiều khi trước một sự thật
phũ phàng đã rõ mười mươi, người ta vẫn tìm cách giải thích
theo chiều hướng ít bi quan nhất. Tôi cũng vậy . Tôi cố nghĩ
rằng Hà Lan thích nhảy, Dũng lại nhảy giỏi, Hà Lan đi chơi với
Dũng là chuyện tự nhiên. Tôi cố nghĩ rằng đi chơi với một
người và yêu người đó là hai chuyện hoàn toàn khác. Và tôi
thôi buồn. Tôi cấm tôi nghĩ ngợi vẩn vơ .
Hôm sau, tôi đến trường Hà Lan với nụ cười tươi tỉnh trên môi
. Không thấy Dũng lảng vảng ở đó, lòng tôi nhẹ nhõm quá chừng.
Nhưng rồi tôi chợt giật mình: hôm qua chắc nó đã hẹn hò với Hà
Lan nên hôm nay nó không cần đón ở cổng trường. Ý nghĩ đó vắt
ngang đầu tôi như mây xám vắt ngang bầu trời . Niềm vui trong
lòng bỗng chốc bay vèo . Và như cánh chim đại bàng trong
chuyện cổ, khi bay đi nó cắp theo cả chút bình yên cuối cùng
còn sót lại trong tôi .
Tôi đón Hà Lan bằng vẻ mặt hân hoan giả tạo . Hà Lan chẳng
nhìn thấy gì. Nó vẫn cười với tôi bằng đôi mắt biếc. Không
hiểu sao khi nhìn vào đôi mắt nó, lòng tôi bỗng thấy nhói đau
.
Trong tâm trạng rối bời đó, tôi chẳng còn buồn giữ khoảng cách
an toàn như trước đây nữa . Hà Lan vừa dắt xe ra khỏi cổng,
tôi đã xáp lại chạy song song bên cạnh. Tôi chẳng còn sợ cô
Thịnh bắt gặp. Cô gặp, kệ cô . Lúc này tôi chẳng còn sợ gì nữa
. Tôi chỉ sợ mất Hà Lan.
Hà Lan trò chuyện với tôi một cách tự nhiên. Và tôi cũng làm
ra vẻ như không biết gì, mặc dù điều đó đối với tôi quả thật
khó khăn. Suốt trên đường về, chúng tôi chỉ nói với nhau về
chuyện học tập, về kỳ thi sắp tới . Câu chuyện gượng gạo làm
sao!
Đến nhà cô Hà Lan, tôi không quay xe về như thường lệ mà nói:
- Tôi vào chơi nghen?
Hà Lan có vẻ ngạc nhiên trước thái độ khác lạ của tôi . Nó
ngần ngừ:
- Lát nữa Hà Lan phải đi công chuyện...
Câu đuổi khéo của Hà Lan chẳng khác nào một nhát dao đâm vào
tim tôi . Tôi đâm bướng:
- Tôi chỉ vào chơi một chút thôi!
- Một chút thôi nghen!
Hà Lan đáp, và tôi đọc được vẻ ngại ngần trong mắt nó.
Câu chuyện trong phòng khách diễn ra không khá hơn ngoài đường
chút nào . Nó ngượng ngập và đứt khúc, phần lớn thời gian rơi
vào sự im lặng nặng nề. Tôi ngồi như khúc gỗ và cựa mình một
cách khó khăn. Hà Lan thì chốc chốc lại nhìn lên đồng hồ. Nó
lộ vẻ sốt ruột và nó không giấu điều đó. Thậm chí nó còn muốn
tôi biết rằng nó đang sốt ruột, nó đang vội đi và rằng nếu tôi
còn chút xíu lịch sự thì tôi nên xéo ngay trước khi nó nói ra
.
Tôi không đợi nó nói ra . Vì vậy, tôi đứng dậy cáo từ:
- Thôi tôi về!
Hà Lan tiễn tôi ra cửa, mặt mày tươi tỉnh:
- Ừ, Ngạn về! Mai mốt ghé chơi!
Tôi phóng xe đi, không buồn ngoái lại . Mai mốt là ngày nào ?
Là mai, là mốt hay không ngày nào hết? Tôi rẽ ngoặt xe ở một
góc phố và không biết mình đang rời bỏ một con đường hay đang
rời bỏ một giấc mơ .
Tôi về đến nhà đúng lúc Dũng vừa dắt xe ra .
Tôi không cố tự đánh lừa mình
nữa . Tôi hiểu điều gì đang xảy ra và cố đón nhận nó bằng một
thái độ bình tĩnh như đón nhận một vết thương của số phận. Tôi
cũng tự nhủ tôi đừng trách Hà Lan. Rằng nó có quyền chọn lựa
con đường của riêng nó. Rằng tôi không thể buộc nó phải gắn bó
lòng mình với những kỷ niệm của một thời thơ ấu dài lâu . Tôi
không thể bắt Hà Lan phải giống tôi .
Tôi khác. Không ai bắt tôi phải hoài vọng kỷ niệm. Không ai
bắt tôi phải nhớ da diết cái làng nhỏ xa xăm của mình mỗi khi
chiều xuống. Không ai bắt tôi đêm nào cũng phải mơ thấy bóng
trăng tuổi thơ treo lơ lửng trên đường làng và rơi từng giọt
vàng xuống giàn hoa thiên lý. Những điều đó xảy đến một cách
tự nhiên, cũng giống như hồi học lớp chín, một hôm nhìn vào
mắt Hà Lan, lần đầu tiên tôi cảm thấy lòng mình dậy sóng. Mà
chẳng hiểu vì sao .
Bây giờ thì tôi hiểu . Và cũng lại hiểu rằng, với Hà Lan bây
giờ, Dũng hấp dẫn hơn tôi nhiều . So với Dũng, tôi chỉ là một
thằng con trai quê mùa . Quê mùa từ lối sống, từ cách ăn mặc
đến cách tỏ tình. Bây giờ chẳng còn ai tỏ tình bằng cách bõ
công ngồi gảy đàn và rụt rè hát lên những lời bóng gió. Hệt
như một thằng ngốc. Tôi cứ bắt chước Trương Chi, hèn gì hồn
tôi chết đuối . Mà những bản tình ca cũng chẳng ra gì, ngay từ
đầu Dũng đã liệt vào loại "cổ điển" vứt đi .
Tôi chẳng trách Hà Lan. Nhưng tôi không buồn gặp nó nữa . Tôi
giã từ con đường chạy ngang qua trường Nữ. Chiều chiều, tôi
lững thững đạp xe ra ngoại ô, ngồi một mình trên bãi cỏ chân
cầu nhìn nước chảy . Và tôi ôm đàn tỉ tê cùng sông nước:
Một người bỏ một người đi
Một bài thơ dở dang vì
Lãng quên
Giữa trời
Sao mọc lênh đênh
Một đàn cá lội
Buồn tênh chân cầu
Một người
Đi mất từ lâu
Để người kia hát
Về đâu hỡi người
Hoa bâng khuâng
Rụng không lời
Chim bay ngơ ngác
Cuối trời hoàng hôn
Tôi ngẩng đầu lên và thấy ở cuối chân trời xa, chim bay ngơ
ngác. Chúng là chim gì, chim én hay chim sẻ, mà ở đằng sau
những đôi cánh thấp thoáng kia dãy ráng đỏ cứ cháy lên thảng
thốt?
Suốt ngày suốt đêm, tôi viết
nhạc. Tôi viết ngoài giấy . Tôi viết trong đầu . Nỗi khổ đau
khiến tôi ngớ ngẩn. Nỗi khổ đau tuôn trào như thác, ngập lụt
cả lòng tôi . Trong những ngày u ám đó, nếu không có âm nhạc,
tôi đã không ngoi lên nổi, tôi đã không còn là tôi .
Âm nhạc đã dìu tôi qua đèo cao vực sâu . Bằng đôi cánh dịu
dàng và bay bổng, nó đã nhấc tôi lên khỏi nỗi mê đắm xanh xao,
phiền muộn. Tôi viết những bản tình ca buồn bã và rung chúng
lên trên sáu dây đàn để nghe lòng vơi đi sầu nhớ. Khi nỗi đau
đã thoát được ra ngoài, sức công phá mãnh liệt. Tôi ngồi giữa
hoàng hôn, bên chân cầu sóng vỗ, nhắn cùng mây gió:
Ai về qua chỗ người thương
Đứng giùm tôi
Trước cổng trường ngày xưa
Ướt giùm tôi
Chút cơn mưa
Để nghe trên tóc
Hương vừa bay đi ...
Khi hát, tôi thấy tôi trở về. Tôi thấy tôi bồn chồn đứng
trướng cổng trường Nữ, mỏi mắt tìm Hà Lan trong dòng sông áo
trắng. Thấy tôi, Hà Lan mừng rỡ. Và nó trách:
- Ngạn đi đâu mà mất biệt?
Tôi cười:
- Tôi bận học.
- Xì! Hà Lan không tin.
Tôi lại cười . Tôi chẳng buồn thanh minh. Chỉ cần nhìn vào đôi
mắt nó, tôi biết rằng nó đã biết tất cả. Tôi rủ Hà Lan về làng,
nó gật đầu ngay . Tôi thấy tôi và Hà Lan ngồi trên chiếc xe đò
của ông chú nó. Xe chạy từ sáng sớm, đến chiều thì về tới phố
huyện. Từ huyện, tôi và Hà Lan đạp xe về làng. Hệt như ngày
xưa .
Và cũng hệt như ngày xưa, về ngang rừng Sim ven làng, chúng
tôi rủ nhau ghé vào hái sim và tìm bông dủ dẻ. Tôi lại trèo
lên cây trâm hái từng chùm trái tím thẫm ném xuống cho Hà Lan.
Sau đó hai đứa tôi len lỏi qua mé rừng bên kia để ngồi ngắm
hoàng hôn trên phiến đá năm nào . Trong giây phút êm đềm đó,
tôi bỗng thấy tôi quên hết khổ đau . Tôi đã thôi buồn. Trong
tôi chỉ còn lại một niềm vui rộng lớn và tinh khôi, như chưa
hề vẩn đục. Hà Lan ngồi bên cạnh, co chân lên phiến đá, nom
dịu dàng và dễ thương như một con mèo nhỏ. Tôi tưởng nó chưa
bao giờ đặt chân ra thành phố. Nó vẫn là nó ngày nào .
Lòng tràn ngập hạnh phúc, tôi kể cho Hà Lan nghe những câu
chuyện ngày xưa bà kể. Những câu chuyện tuyệt vời đã nuôi
dưỡng tôi từ tấm bé. Hà Lan ngồi nghe, có chuyện biết, có
chuyện chưa biết, nhưng đôi mắt nó bao giờ cũng ngẩn ngơ và
say đắm.
Đang say sưa kể chuyện "Ăn khế trả vàng", tôi chợt giật mình
khi nghe tiếng còi xe quen thuộc vọng lại từ ngoài bìa rừng.
Tôi chưa kịp hiểu ra chuyện gì, Hà Lan đã nhỏm người dậy và
vội vã bỏ đi . Tôi hốt hoảng gọi to nhưng Hà Lan không quay
lại . Nó đi một mạch, tà áo thấp thoáng sau những bụi sim già.
Khi tôi đuổi theo ra đến ven rừng thì Hà Lan đã mất hút. Tít
đằng xa, chiếc Yamaha đỏ lẩn khuất sau đám bụi mờ...
Tôi chớp mắt và nhìn ra sông nước. Những hình ảnh không đâu
sao cứ ám ảnh tôi hoài . Có bao giờ Hà Lan về lại rừng Sim,
sao tôi cứ cực lòng mong mỏi . Cánh chim đã bay đi, ai biết
buổi chim về. Ngày nào chim ăn khế ở vườn tôi, may túi ba
gang, chim không hề dặn. Chim ăn khế, chim chẳng trả vàng.
Chim chỉ trả buồn đau cho lòng tôi đong đầy sầu muộn. Tôi nghe
sáu dây đàn cùng lúc rung lên:
Lòng tôi là cây khế
Em là chim về chơi
Vàng kia em chẳng trả
Chỉ nhả hạt xuống thôi
Hạt rớt xuống thành cây
Cây cũng toàn cây khế
Từ khi em đi rồi
Vườn tôi thành lặng lẽ
Biết bao giờ trở lại
Cánh chim em ngày nào
Lòng tôi hoa khế rụng
Xuống nỗi buồn nôn nao ...
Tôi nhìn xuống bàn tay mình, xem năm đầu ngón tay có ngón nào
rỏ máu . Tôi sợ tôi giống như nàng Kiều . Nhưng dòm dỏ một hồi,
tôi chẳng thấy gì. Dù sao nỗi buồn của tôi cũng đã được ngân
lên, đã được sẻ chia . Dù là với cỏ cây . Dù là với ngàn trùng
sông nước.
Tôi không gặp Hà Lan một thời
gian dài . Tôi tránh nó. Và nó cũng tránh tôi . Có lẽ nó đã
biết tôi biết chuyện nó và Dũng. Bất chợt gặp nhau ngoài đường,
tôi và Hà Lan chỉ mỉm cười chào nhau và hỏi han qua loa dăm ba
câu rồi đường ai nấy đi . Gặp mà như không gặp.
Tôi cố dìm tình cảm của mình xuống đáy lòng. Tôi cố chôn chặt
kỷ niệm. Tôi muốn quên Hà Lan, quên hết. Khi nỗi nhớ dâng lên,
tôi ôm đàn ngồi hát. Tôi hát, và gởi tâm sự của mình cho gió
cuốn mây trôi .
Tôi đang muốn quên. Thì Hà Lan lại tới .
Tôi ngạc nhiên khi thấy nó xuất hiện, càng ngạc nhiên hơn khi
thấy mắt nó đỏ hoe . Tôi bồn chồn hỏi:
- Có chuyện gì vậy, Hà Lan?
- Anh Dũng...
Hà Lan ngập ngừng đáp và cúi mặt xuống. Thấy nó ngừng bặt, tôi
lại hỏi, giọng hồi hộp:
- Anh Dũng sao ?
Sau một thoáng phân vân, Hà Lan ngước nhìn tôi, sụt sịt nói:
- Ảnh tệ quá!
Hà Lan làm tôi lo lắng quá chừng. Nó nói kiểu đó, tôi chẳng
biết đường nào mà lần. Tôi đoán già đủ thứ vẫn không biết Dũng
"tệ" với Hà Lan là "tệ" như thế nào .
Cuối cùng, tôi đành hạ giọng hỏi:
- Dũng "tệ" sao ?
Hà Lan lại ngập ngừng. Có lẽ nó cảm thấy khó nói . Tôi động
viên:
- Hà Lan nói đi! Đừng ngại!
Hà Lan chớp mắt:
- Lâu nay, ảnh không đến... Hà Lan.
Tôi cố nén một tiếng thở dài . Hóa ra Hà Lan buồn vì chuyện đó.
Chuyện cỏn con vậy mà nó phải quýnh lên. Tôi nhìn nó, chép
miệng:
- Biết đâu Dũng bận chuyện gì!
Hà Lan cắn môi:
- Chẳng có chuyện gì đâu! Ảnh bận đi chơi với Bích Hoàng!
À! thì ra thế! Tự dưng lòng tôi dâng lên một cảm giác thích
thú kỳ lạ và tôi thấy hổ thẹn vì điều đó. Tôi hỏi, cố trấn áp
niềm vui cay độc trong lòng:
- Bích Hoàng là ai ?
Hà Lan nhún vai:
- Ngạn không biết đâu! Cô ta là con ông Thanh Đạm.
Tôi không biết Bích Hoàng. Nhưng tôi biết tiệm bánh Thanh Đạm
ở ngã tư Thái Bình Dương. Con nhà Thanh Lâm cặp kè với con nhà
Thanh Đạm, một sự kết hợp chẳng lấy gì làm kỳ quái . Tôi nghĩ
trong đầu như vậy nhưng không nói ra, sợ Hà Lan buồn thêm. Tôi
nhìn Hà Lan và thấy sự đau khổ ánh lên trong mắt nó, bèn nói,
giọng không được tự tin lắm:
- Tôi có thể giúp cho Hà Lan được gì ?
Hà Lan khẽ lắc đầu:
- Hà Lan chẳng muốn làm phiền Ngạn. Hà Lan chỉ kể cho Ngạn
nghe vậy thôi .
Nói xong, Hà Lan bỏ về, buồn thỉu buồn thiu . Nhìn nó lầm lũi
đạp xe đi, lòng tôi sao quá đỗi bùi ngùi .
Thoạt tiên, nghe Dũng bỏ rơi Hà Lan, tôi mừng khấp khởi . Như
vậy tôi sẽ có cơ hội thực hiện giấc mơ tình cảm của mình, cái
cơ hội mà tôi luôn âm thầm chờ đợi và có lúc tưởng đã đời đời
vuột thoát. Bây giờ thì nó đã trở về. Tôi đã nhìn thấy đôi
cánh xanh biếc của con chim hạnh phúc thấp thoáng trước hiên
ngoài . Tôi còn tìm thấy trong mối tình đổ vỡ của Hà Lan một
khoái cảm thầm kín khác, ích kỷ hơn và hèn mọn hơn. Đó là niềm
vui chứng kiến cảnh Hà Lan rơi vào đau khổ. Nó rơi vào đúng
nỗi đau khổ mà trước đây nó đã gây cho tôi . Hà Lan đã bỏ tôi
để đến với Dũng. Mà chẳng được gì. Bây giờ đến lượt Dũng bỏ nó
để đi chơi với Bích Hoàng. Hà Lan đã hất hủi tôi, đã khiến tôi
chịu đựng khổ sở như thế nào thì giờ đây nó cũng chịu đựng
những khổ sở y hệt như vậy . Thậm chí, Hà Lan còn ray rứt hơn
tôi . Bởi nỗi khổ của nó do chính nó gây ra . Nó mờ mắt trước
vẻ phong lưu của Dũng. Nó tự đưa đẩy nó đến tình cảnh hiện
thời . Đáng đời nó. Tôi nghe những lời phán xét thì thầm, hí
hửng và cay nghiệt không ngớt vang lên trong lòng. Tôi cũng
nghe ả giọng điệu uất ức và giận dỗi của chúng, những buồn
thương đè nén lâu ngày .
Nhưng khi sự phấn khích ban đầu qua đi, niềm vui trong lòng
tôi vụt tắt. Tôi trở lại là tôi yếu đuối mềm lòng. Tôi không
thể dửng dưng trước nỗi buồn của Hà Lan. Tôi yêu nó, tôi không
đang tâm nhìn nó khổ sở. Và nó, hẳn phải khổ sở ghê lắm, nó
mới đến tìm tôi . Ra thành phố chưa đầy một năm, bạn bè chẳng
nhiều, lại chẳng thân, Hà Lan đâu biết tâm sự cùng ai . Ở nhà
bà cô sung sướng đầy đủ mọi bề nhưng những chuyện như thế này
lại không thể sẻ chia .
Xét cho cùng, chỉ còn có mình tôi, người bạn thuở thiếu thời .
Chỉ còn có mình tôi, người con trai quê mùa, yêu chẳng được
yêu, đau hoài một nỗi đau thầm lặng. Tìm đến tôi, tìm đến mối
tình ngày nào nó đã quay lưng, hẳn Hà Lan dằn vặt vô cùng, hẳn
lòng nó rối bời đến mức không thể không một phút giãi bày .
Tội nghiệp nó ghê! |