Ngày hôm sau, tôi bảo Dũng:
- Tôi muốn nói chuyện với anh.
- Chuyện gì vậy ? - Dũng hỏi, vẻ ngạc nhiên.
Tôi trầm tĩnh đáp:
- Chuyện liên quan đến anh.
Dũng hất hàm:
- Vậy thì nói đi !
- Không thể nói ở đây được! Đi chỗ khác!
Dũng nheo nheo mắt:
- Nhưng mà chuyện gì vậy ?
- Lát nữa tôi sẽ nói . Bây giờ tụi mình đi !
- Đi đâu ?
- Ra ngoại ô .
Dũng không hỏi nữa . Nó lặng lẽ dắt xe ra .
Khi thấy tôi cầm lấy ghiđdông xe đạp, nó khoát tay:
- Khỏi ! Mày ngồi lên đây, tao chở đi !
Tôi không muốn ngồi lên chiếc Yamaha của nó chút nào . Hà Lan
đã bao lần ngồi lên đó. Nhưng rồi cuối cùng, thấy đi xe đạp
bất tiện, tôi đành leo lên ngồi đằng sau Dũng.
Dọc đường, hai đứa tôi không nói một lời .
Ra tới ngoại vi thành phố, Dũng ngoảnh cổ, nói:
- Tới ngoại ô rồi! Tìm một quán nước nghen!
Tôi trầm giọng:
- Quán nước không tiện.
Dũng nhún vai:
- Thằng này lạ ! Vậy đi đâu ?
- Ra cầu Đá.
Cầu Đá là nơi mỗi chiều tôi vẫn ra ngồi ngắm lục bình trôi và
thả hồn theo khói sóng. Dũng không nói không rằng, nó lạnh
lùng phóng xe về phía bờ sông.
Tới nơi, đợi Dũng dựng xe bên thành cầu, tôi dẫn nó đến bãi cỏ
quen thuộc.
- Sao phải ra đây ? - Dũng hỏi .
- Ở đây yên tĩnh! - Tôi đáp, cố tỏ ra bình thản.
Không đợi tôi bắt đầu, Dũng đi thẳng vào đề:
- Mày muốn nói với tao chuyện gì ?
Tôi mím môi:
- Chuyện Hà Lan.
Dũng nhếch mép:
- Hà Lan không dính dáng gì đến mày nữa! Mày đã nói với tao là
mày không can thiệp kia mà!
Tôi nhìn thẳng vào mắt Dũng, gằn giọng:
- Anh đừng giả vờ. Anh thừa biết tôi muốn gì rồi . Tôi chỉ
không can thiệp nếu anh đem lại hạnh phúc cho Hà Lan. Còn anh
làm cho cô ta đau khổ, tôi sẽ không bỏ qua cho anh đâu!
Thái độ cứng rắn của tôi khiến Dũng chột dạ. Nó vờ vịt:
- Tao có làm khổ Hà Lan hồi nào đâu!
- Nói láo! Anh đang gây ra đau khổ cho Hà Lan!
Dũng tặc lưỡi:
- Như vậy chắc là có hiểu lầm gì đây!
-Chẳng có hiểu lầm gì ở đây hết! - Tôi hừ mũi - Anh đang bỏ
rơi Hà Lan để chạy theo Bích Hoàng! Anh là đồ sở khanh! Tôi
không cho phép anh làm như vậy!
Dũng bắt đầu tự ái . Nó nghiến răng:
- Đủ rồi! Hôm nay mày ăn nói với tao như vậy là đủ rồi! Tao
nhắc cho mày nhớ, tao yêu ai, đó là chuyện của tao! Chuyện của
tao, mày rõ chưa!
- Anh yêu ai thì mặc anh, nhưng anh không được làm cho Hà Lan
khổ... - Tôi kêu lên bi phẫn.
Dũng quắc mắc, giọn đểu cáng:
- Nếu mày sợ nó khổ thì mày đi mà yêu nó! Tao nhường lại cho
mày đó!
Trong một thoáng, mắt tôi bỗng hoa lên. Cảnh vật chung quanh
trở nên chập chờn. Một sự phẫn nộ khủng khiếp dâng trào trong
tôi, lan ra khắp người, tận các đầu ngón tay . Trong cơn giận
mù mịt đó, tôi đã giang tay tống một quả trời giáng vào bụng
Dũng. Tôi không ý thức được cú đánh của mình. Ngày xưa xa lắc,
khi thằng Hòa con thầy Phu dẫm lên đôi chân bé bỏng của Hà Lan,
tôi đã trừng trị nó bằng một cú đánh dồn nén như vậy . Bây giờ,
đến lượt Dũng. Dũng không dẫm lên chân, nó dẫm lên trái tim
của người tôi thương. Nó đáng bị ăn đòn.
Nhưng Dũng khác Hòạ Thằng Hòa cậy oai phong của thầy Phu .
Dũng cậy những ngón đòn karaté của mình. Nó là võ sinh đệ nhất
đẳng huyền đai của võ đường Ánh Sáng. Cú đánh bất ngờ của tôi
khiến nó nhăn nhó và cúi gập người xuống. Nhưng chỉ một lát
sau, nó lại đứng dậy được. Và vừa xoa bụng, nó vừa gật gù nhìn
tôi:
- Được lắm! Nếu mày muốn, tao sẽ cho mày biết thế nào là đánh
nhau!
Nói xong, Dũng lao vào tôi . Một cú đá trúng quai hàm khiến
tôi ngã lăn ra bãi cỏ. Nhưng tôi chẳng thấy sợ, cũng chẳng
thấy đau . Nỗi căm giận giúp tôi thêm sức mạnh. Tôi lồm cồm bò
dậy và lăn xả vào đối thủ.
Trên bãi cỏ hoang vắng bên bờ sông, tôi và Dũng lặng lẽ quần
nhau đến tận tối mịt. Không ai hé môi một lời . Chúng tôi câm
nín ra đòn.
Dĩ nhiên, tôi ăn đòn nhiều hơn. Hồi nhỏ tôi là chúa đánh nhau
. Nhưng đã lâu rồi tôi giã từ đánh đấm. Vả lại, tôi chỉ biết
võ... rừng, ăn nhau chỗ gan lì và sức mạnh. Trong khi đó, Dũng
đánh bài bản. Nó ra đòn nhanh và chính xác. Đánh nhau một hồi,
người tôi bầm tím. Lẽ ra tôi đã gục ngay từ đầu . Nhưng lòng
phẫn uất và sự gan góc đã giúp tôi đứng vững. Dũng có vẻ ngạc
nhiên khi thấy tôi cầm cự dai dẳng. Nó vừa đánh vừa khen:
- Khá lắm!
Nhưng tôi chỉ "khá" được đến thế. Tôi không thể chịu đựng đến
giây cuối cùng. Trận đấu kết thúc bằng cảnh tôi nằm bẹp dí
trên cỏ, thở hổn hển, mặt mày sưng vù.
Dũng đứng bên cạnh, chống nạnh nhìn tôi:
- Thôi nghen!
Tôi nằm im không đáp. Không hiểu sao tôi chẳng thấy đau đớn dù
người đầy thương tích. Lúc này, lòng tôi chỉ là một nỗi trống
vắng mênh mông.
Dũng lại nói:
- Ngồi dậy tao chở về. - Anh về trước đi! Lát tôi về sau! -
Tôi đáp và không buồn nhúc nhích.
Dũng lếch thếch quay lại chỗ thành cầu . Nhìn bộ dạng xơ xác
của nó, tôi đoán nó cũng ê ẩm không kém gì tôi . Bất giác tôi
thở dài và cảm thấy mình thật là điên. Liệu tất cả những
chuyện vừa xảy ra có đem lại cho Hà Lan điều gì tốt đẹp?
Tôi cứ nằm yên như thế, bất động và suy tư . Bãi sông hoang
lạnh như một bãi tha ma, bóng đêm phủ dày và trên bầu trời đen
thẳm những vì sao bắt đầu lấp lánh.
Đến khi người tỉnh hẳn, những dư âm của trận đánh đã qua đi,
tôi mới nhỏ người dậy và lần mò xuống bờ sông rửa mặt. Nước
sông mát lạnh khiến lòng tôi bỗng chốc trở nên thư thái mặc dù
các vết thương dần dần nhức nhối . Tôi vốc nước bằng cả hai
tay . Có khi tôi vùi đầu vào mặt sông. Để nghe sông nước vỗ về.
Để nghe trong một phút, trong một giây, lòng bỗng lênh đênh
như những vì sao đang bềnh bồng trên lớp sóng kia .
Tôi nghỉ học cả tuần lễ. Tôi
không thể đến lớp với bộ mặt như thế. Cậu Huấn hỏi, tôi bảo
tôi bị đụng xe . Nhìn ánh mắt cậu, tôi biết cậu không tin.
Nhưng cậu không gặng hỏi . Cậu vốn trọng kẻ sĩ. Một khi kẻ sĩ
không chịu giải thích nguyên nhân các vết bầm trên mặt mình
hẳn là có điều gì uẩn khúc.
Nhỏ Mai và thằng Liêm hỏi, tôi cũng đáp như thế. Tụi nó nói:
- Vậy anh phải bắt người ta bồi thường!
Tôi cười:
- Người ta chạy mất tiêu !
Năm ngày sau, Hà Lan ghé.
Thấy mặt tôi, nó la hoảng:
- Trời ơi! Ngạn sao vậy ?
Tôi tặc lưỡi:
- Té.
-Té ở đâu ghê vậy ?
Tôi bịa:
- Té ở nhà chứ đâu! Lăn từ trên cầu thang xuống!
Hà Lan thật khờ, nó tin ngay . Và nó vội vã lục lọi trong túi
xách lấy ra chai dầu, nói:
- Để Hà Lan xức dầu cho Ngạn nghen!
Rồi không đợi tôi có ý kiến, Hà Lan dốc dầu ra tay và xoa lên
các vết bầm trên má tôi .
Tôi khẽ nhắm mắt lại và có cảm giác những ngón tay dịu dàng và
mềm mại của Hà Lan đang mơn man lên trái tim tôi . Chúng như
đang an ủi và xoa dịu nỗi đau trong lòng tôi bằng sự âu yếm
lặng thầm. Hệt như ngày xưa, thuở còn học ở trường làng. Thuở
ấy, Hà Lan luôn luôn ở bên cạnh tôi trong những trận đánh nẩy
lửa và sự lo lắng săn sóc của nó bao giờ cũng đem lại cho tôi
một sự êm ái tuyệt vời .
Bây giờ cũng vậy . Tôi đang chìm vào một trạng thái êm đềm
ngây ngất. Những ngón tay mượt mà của Hà Lan đang lướt nhẹ
trên má tôi đã đánh thức trong tôi những xúc cảm quen thuộc,
những xúc cảm mà tôi tưởng đã mãi mãi thuộc về kỷ niệm. Và tôi
bồi hồi hỏi:
- Dầu ở đâu vậy ?
- Của Hà Lan.
- Bộ lúc nào Hà Lan cũng bỏ theo chai dầu hả ?
Hỏi xong, tôi chợt mỉm cười . Tôi nhận ra tôi đã hỏi Hà Lan
đúng cái câu ngày xưa tôi đã hỏi, lúc tôi trèo lên đầu hồi tìm
trứng chim cho Hà Lan và bị ngã u đầu . Tôi nghe Hà Lan đáp:
- Ừ.
Và tôi lại bâng khuâng hỏi:
- Bỏ theo chi vậy ?
Hà Lan cười:
- Để xức chứ chi! Tối đi chơi không xức dầu, dễ trúng gió lắm...
Đang nói, Hà Lan bỗng im bặt. Và ngó lơ chỗ khác. Còn tôi,
trong một thoáng, bỗng sực tỉnh và nhanh chóng rơi ra khỏi
giấc mơ ngọt ngào của quá khứ. Cảm giác dịu dàng mà Hà Lan đem
lại không còn lừa phỉnh tôi được nữa . Và tôi cay đắng nhận ra
sự thay đổi của số phận. Hà Lan trước mặt tôi không còn là cô
bạn bé bỏng ngày nào . Nó bỏ chai dầu theo người không phải vì
"Ngạn chuyên môn đánh nhau, lại chúa hay té" như trước đây nữa
mà vì những buổi tối đi chơi với Dũng. Tối nào cũng đi nhong
nhong ngoài đường, nó sợ trúng gió.
Từ lúc biết được điều đó, Hà Lan càng xức dầu, tôi càng thấy
đau . Và tôi nằm im như khúc gỗ, u sầu và giận dỗi . Hà Lan
cũng lặng thinh. Xức dầu cho tôi xong, nó lặng lẽ ra về, không
nói một lời . Nó biết câu nói vô ý của nó đã làm tôi thương
tổn. Hà Lan yêu Dũng, điều đó chấp nhận được, dẫu chẳng dễ
dàng gì. Nhưng tôi không thể chịu đựng nổi khi nghe bất cứ một
điều gì thuộc về "chi tiết" của mối quan hệ đó.
Hà Lan về, tôi không tiễn. Tôi nằm trên giường nhìn nó biến
mất sau khung cửa . Và thở dài . Hẳn nó đến đây không phải để
săn sóc tôi . Nó đâu biết tôi bị ... té cầu thang. Chắc Hà Lan
tìm tôi để tâm sự, để sụt sùi, và để trút nỗi khổ của nó lên
nỗi khổ của tôi .
Tôi nhìn lên trần nhà, tôi nhìn lên mặt phẳng nằm ngang, và
thầm nói:
Ừ, em hãy đi đi
Với niềm vui và nỗi hân hoan choáng ngợp trong lòng.
Em hãy tìm đến bất kỳ nơi nào em thích
Đừng tìm đến anh
Đừng tìm đến anh làm gì
Dẫu trong hạnh phúc của em
Anh chẳng được dự phần
Thì anh cũng chẳng nề hà gì làm một kẻ đứng ngoài
Tham dự vào số phận của em bằng những lời chúc tụng
Hãy cứ nghĩ như em từng nghĩ
Anh có là gì đâu
Anh chỉ mong em hãy đến với anh
Khi nào em không còn bất kỳ nơi nào để đến
Khi nào đôi chân quen nhún nhẩy của em
Đã bắt đầu thất thểu
Dưới gánh nặng của khổ đau
Bấy giờ anh sẽ ở bên em
Với một ước muốn nhỏ nhoi
Được chia sớt cùng em
Một phần cơ cực.
Những lời thì thầm cứ vang lên trong lòng tôi, ngậm ngùi,
thanh thảnh, trở đi trở lại như một điệp khúc tưởng vọng.
Chúng không tan, suốt một tuần.
Cô Thịnh đến vào lúc tôi
chẳng mong đợi chút nào . Cô đến với chị Nhường, tay ôm một
chục cam. Vừa bước vào phòng, cô Thịnh ỏi liền:
- Ngạn bị đụng xe sao vậy ?
Tôi trả lời lấp lửng:
- Thì đụng chứ đụng sao! Hai xe đâm vào nhau, ngã lăn quay! -
Rồi tôi nhìn cô Thịnh, tò mò hỏi - Ai nói cô biết Ngạn bị đụng
xe ?
- Thằng Liêm. Nó nói với Nhường. Nhường nói lại với cô .
Hóa ra là thằng Liêm lẻo mép! Nó thương tôi thành ra hại tôi .
Tôi muốn giấu nhẹm mọi chuyện, bây giờ lại tung tóe ra . Cô
Thịnh đâu phải là Hà Lan, tôi đừng hòng bịp cô được. Đúng như
tôi nghĩ, nhìn lướt qua tôi một cái, cô Thịnh biết liền.
Cô trách:
- Ngạn nói dối . Không phải Ngạn bị đụng xe .
Tôi giật thót, vội quả quyết:
- Ngạn bị đụng xe thật mà!
Cô Thịnh nhìn tôi chằm chằm. Rồi lắc đầu:
- Đụng xe phải xây xát, trầy trụa ghê lắm! Ở đây chỉ toàn
những vết bầm. Chắc là Ngạn đánh nhau với ai!
Cô Thịnh nói trúng phóc, tôi đành ngồi im.
- Ngạn đánh nhau với ai vậy ? - Cô Thịnh lại hỏi .
Tôi gãi đầu:
- Với ... thằng bạn cùng lớp.
- Bạn cùng lớp mà đánh nhau ?
Tôi lại bối rối:
- Ừ, chuyện nhỏ thôi . Do hiểu lầm.
Tôi cố tình giải thích mập mờ. Nhưng cô Thịnh chẳng hỏi nữa .
Cô chỉ thở dài:
- Hồi nhỏ Ngạn là chúa đánh nhau . Lớn lên, tưởng Ngạn thay
đổi, ai ngờ vẫn vậy . Hư quá!
Cô Thịnh trách tôi rõ là oan. Nhưng tôi không thể thanh minh.
Tôi ngậm bồ hòn. làm ngọt.
Chị Nhường không trách tôi . Thấy tôi bị đánh, chị vừa thương
vừa tức, bèn xúi:
- Đứa nào đánh Ngạn, Ngạn nhờ anh Dũng trả thù giùm cho! Anh
Dũng có đi học võ đấy!
Tôi dở khóc dở cười, chưa biết nói sao, cô Thịnh đã nạt:
- Nhường đừng có xúi bậy! Không có chuyện đánh nhau nữa!
Rồi cô quay sang tôi, đe:
- Ngạn còn đánh nhau lần nữa, cô méc ba Ngạn liền.
Tôi gật đầu, buồn xo . Cô làm như tôi ham đánh nhau lắm. Cô
chẳng hiểu gì tôi .
Đợi cho cô Thịnh và chị Nhường ra về, tôi uể oải ngồi dậy .
Tôi vớ lấy cây đàn và lướt khẽ những đầu ngón tay lên dãy phím
để nghe những âm thanh rung lên bồi hồi . Tôi tì cằm vào thùng
đàn. Cằm tôi đau nhói . Nhưng tôi mặc xác. Những vết bầm trên
mặt. Anh chẳng kể làm gì. Trái tim nhiều xây xát. Mới khó lòng
quên đi ...
Dũng quay về với Hà Lan.
Tôi đón nhận tin đó nửa vui nửa buồn. Tôi yêu Hà Lan, tôi muốn
Dũng quay lại để Hà Lan nguôi đau khổ. Nhưng cũng vì yêu Hà
Lan, trong thâm tâm tôi cầu mong Dũng đi luôn. Nó và Bích
Hoàng cứ dắt nhau tếch đi đâu thì tếch, khuất mắt càng tốt.
Tôi không rõ giữa hai ước muốn trái ngược đó, cái nào mạnh hơn.
Chúng mạnh ngang nhau, tôi càng chết. Chúng mạnh ngang nhau,
tôi cứ phải tự dày vò: rốt cuộc thì bản chất tình yêu là gì,
vị tha hay ích kỷ. Tôi hỏi, và tôi không trả lời được. Đó là
một trong những câu hỏi mà mãi mãi về sau tôi vẫn không thể
tìm ra câu trả lời chính xác.
Tôi cũng không rõ Dũng quay về với Hà Lan vì lý do gì. Có phải
vì trận đánh kinh hồn trên bờ sông hôm nọ? Tôi chẳng biết.
Dũng chỉ ngắn gọn:
- Con Bích Hoàng chỉ được cái mẽ ngoài, chán bỏ xừ!
Sau đó, nó phóng xe đến chỗ Hà Lan. Nó sẽ chở Hà Lan đi chơi .
Hà Lan sẽ rất hớn hở, và khi ra đi trong túi xách hẳn không
quên bỏ theo chai dầu gió.
Hà Lan không quên chai dầu gió. Nó chỉ quên tôi .
Từ ngày Dũng quay trở lại, Hà Lan chẳng buồn đến tìm tôi nữa .
Khi đau khổ, nó mới cần đến tôi .
Tôi chẳng giận Hà Lan. Tôi lại nhìn lên trần nhà. Tôi nhìn lên
mặt phẳng nằm ngang. Và điệp khúc lại thì thầm:
Ừ, em hãy đi đi
Với niềm vui và nỗi hân hoan choáng ngợp trong lòng
Em hãy tìm đến bất kỳ nơi nào em thích
Đừng tìm đến anh
Đừng tìm đến anh làm gì
Đừng tìm đến anh làm gì. Cứ để tôi ngồi đây, lẻ loi, cô độc,
và thấy lòng bỗng bao dung như trời bể. Sự độ lượng bao giờ
cũng đem lại niềm vui tinh thần cao quí. Như kẻ ngoan đạo đang
đắm mình trong đức tin, tôi thấy lòng nhẹ không. Lòng tôi đang
rũ sạch bụi trần.
Không, vẫn còn sót lại một hạt bụi cuối cùng. Nó rơi vào mắt
tôi khiến mắt tôi cay xè. Khiến tôi ngạc nhiên thấy lòng vui
quá xá vui mà trên môi sao có gì mặn chát. Có phải muối đấy
không? |