Làng Đo Đo không có gì thay đổi.
Hôm tôi về, những trái duối chín vàng bên thềm giếng năm xưa,
hàng dâm bụt trước nhà lão Tứ hớt tóc vẫn đỏ rực phía đầu làng.
Tôi đi qua chợ, những chiếc sạp chỏng chơ đang đứng nép vào
nhau chờ đêm xuống. Giữa chợ, những đứa trẻ thò lò mũi xanh
đang chia phe đánh nhau và đuổi quanh gốc bàng, miệng la chí
chóe. Tự nhiên tôi cảm thấy bồi hồi. Tôi bắt gặp hình ảnh tuổi
thơ tôi ngày trước.
Tuổi thơ thương nhớ ấy có mình tôi về lại. Bạn bè xưa tản mác
nơi đâu, chỉ còn lại lèo tèo dăm ba đứa. Bạn gái lại càng mất
hút. Con gái quê tôi cứ đến tuổi đôi mươi không hẹn mà cùng
biệt ly quê xứ. Họ đi tìm lục biếc ở xa xăm, tiết thanh minh
mới rủ nhau về tảo mộ.
Thời niên thiếu rộn ràng kỷ niệm, cùng đi với tôi có những ai
mà chẳng có lấy một người về. Cô Thịnh sau khi thi đỗ tú tài
hai, ở luôn ngoài thành phố. Cô bỏ đại học, xin vào làm ở
ngành ngân hàng, chuẩn bị lấy chồng. Chị Quyên, đứa con gan
góc, hiếm hoi của quê núi, cũng bỏ đi sau tám năm dài phụ gia
đình buôn bán. Chị ra thành phố cùng chị Nhường coi tiệm vải.
Hẳn chị chẳng còn là chị Quyên của tôi xưa.
Tôi chẳng muốn nhắc đến Hà Lan. Hà Lan đã xa cách quê làng
ngay từ khi vừa giã từ trường huyện. Hoa chưa trôi, lòng của
nó đã sớm bèo dạt, những bản tình ca của tôi chẳng níu giữ
được gì. Nhưng chẳng hiểu sao, nó xa tôi mà lòng tôi không thể
nào xa nó. Mỗi chiều, nghe tiếng trống tan trường vang lên rộn
rã ngoài hiên, tôi lại thẫn thờ nhớ về Hà Lan da diết. Ngày
nào giành nhau đánh trống, tôi chảy máu mũi ròng ròng phải nằm
ngửa đầu ngắm diều bay cho Hà Lan nhét lá, ngày nào sao như
mới hôm qua !Dù sao
tôi cũng còn có mẹ. Mẹ tôi bảo tôi lấy vợ. Tôi lắc đầu nói chờ
vài năm nữa. Những lúc đó, mẹ tôi thở dài. Mẹ thở dài mà mẹ có
biết gì không ? Mẹ giận tôi thì tôi đành chịu. Lòng tôi xốn
xang nhưng tình trong đâu thể riêng ngoài, mẹ chẳng giống bà,
tôi đâu dám nói.
Bên cạnh mẹ, tôi còn có Trà Long. Ngày nào tôi cũng xuống chơi
với nó. Thấy tôi đến, nó rất mừng. Mỗi lần đến, tôi đều đem
phấn cho nó. Nó cầm phấn vẽ nguệch ngoạc đầy nền nhà khiến sau
đó tôi phải chùi toát mồ hôi. Nó còn bày ra lắm trò nghịch
ngợm khác nữa. Có lần thấy tôi nướng khoai, nó bắt chước cho
tay vào bếp trấu, phồng rộp cả da, báo hại tôi phải kiếm mật
ong xức suốt một tuần.
Trà Long thông minh, hiếu động nhưng thể chất không được khỏe.
Nó ốm luôn. Cùng với mẹ Hà Lan, tôi đã thức suốt bao đêm bên
cạnh giường nó, lòng thắt lại vì lo âu. Khi ốm, Trà Long trông
yếu ớt vô cùng, tay chân không nhúc nhích nổi. Vậy mà, vừa
khỏe dậy, nó đã chạy nhảy tung tăng và nói líu lo như sáo. Mãi
đến năm, sáu tuổi Trà Long mới hết ốm vặt.
Thỉnh thoảng, tôi dẫn Trà Long ra thành phố thăm Hà Lan. Được
đi chơi xa, Trà Long thích lắm. Ngồi trên xe đò, nó hỏi tôi
hết câu này đến câu khác, có lắm câu tôi không trả lời được.
Sau mỗi chuyến đi, bao giờ nó cũng thủ thỉ với tôi:
-Mai mốt chú Ngạn dẫn Trà Long ra thành phố chơi nữa nghen !
Trà Long đòi ra thành phố vì nó thích đi chơi. Nó tỏ ra không
quyến luyến Hà Lan mấy. Mỗi lần Trà Long ra thăm, Hà Lan đều
mua cho con vô số đồ chơi và kẹo bánh, toàn thứ đắt tiền.
Nhưng Trà Long thường tỏ vẻ hờ hững trước các món quà hấp dẫn
của mẹ. Nó chỉ vòi vĩnh:
-Mẹ về ở với con đi !
Trước đòi hỏi của con, Hà Lan chỉ biết cười trừ. Từ lâu Hà Lan
đã không thể xa thành phố. Đã nhiều lần, nó muốn đem Trà Long
ra ở với mình nhưng Trà Long giẫy nẩy không chịu. Hai mẹ con
đành phải mỗi người một nơi. Tôi làm chiếc cầu, dẫn Trà Long
đi đi về về, lòng chẳng vui nhưng không làm sao khác được.
Mỗi lần dẫn Trà Long ra chơi, tôi ít trò chuyện với Hà Lan.
Nhưng tôi không giấu được lòng mình. Ánh mắt tôi đã nói bao
điều thầm kín. Hà Lan đã nhìn thấy tất cả nhưng nó chẳng nói
gì. Nó thấy mà như không thấy. Hay nó còn chờ đợi điều gì ?
Đợi nạn hồng thủy chăng ?
Lên bảy tuổi, Trà Long vào
lớp một. Tôi sắm cho nó không thiếu một thứ gì, từ quyển vở,
đôi dép, chiếc nón vải đến bình biđdông đựng nước có quai đeo.
Mẹ Hà Lan mặc tôi lo liệu. Bà chẳng cản, chỉ lặng lẽ thở dài.
Bà nhìn thấy đáy lòng tôi và bà thương tôi như con. Qua cách
chăm sóc của tôi dành cho Trà Long, bà hiểu được tình yêu của
tôi đối với Hà Lan. Chắc bà buồn cho tôi lắm, bà không lộ ra
đó thôi. Bà kín đáo hệt như bà tôi xưa.
Ngày khai giảng, tôi dẫn Trà Long đến trường. Trước khi trao
nó tận tay cô giáo lớp một, trên đường đi tôi đã dặn dò nó đủ
điều. Và đợi đến khi nó đã ngồi vào chỗ, tôi mới yên tâm bỏ
lên văn phòng.
Trà Long là một đứa bé dạn dĩ. Lần đầu tiên đi học, chung
quanh toàn người lạ, nó không hề mếu máo. Điều đó khiến tôi
ngạc nhiên một cách thích thú. Hồi nhỏ, lần đầu tiên đi học,
tôi khóc la ầm ĩ. Mẹ tôi dắt tôi đến trường, khi về, tôi níu
áo không cho về. Tôi khóc đòi mẹ tôi ở lại học với tôi. Vào
học cả buổi, tôi vẫn còn rấm rức rên rỉ, nước mắt nước mũi
chảy đầy mặt. Mãi đến khi cô giáo mua kẹo dỗ tôi, tôi mới nín.
Trà Long chững chạc hơn tôi nhiềụ Trước khi bỏ đi, tôi nói:
- Cháu ngồi đây học nhé ! Nhớ nghe lời cô ! Khi nào tan học,
chú sẽ đón cháu về !
Trà Long khẽ gật đầu và nhìn tôi bằng cặp mắt đen láy. Đôi mắt
đó như muốn nói: "Chú cứ đi đi ! Đừng lo cho cháu !". Và tôi
mỉm cười, như để trả lời nó: "Ừ, chú tin cháu ! Chú đi đây !".
Tôi đi và tôi hiểu rằng Trà Long đã nghe thấy những lời thì
thầm của tôi.
Suốt những năm Trà Long học
tiểu học, ngoài những buổi dạy ở trường, tôi còn kèm thêm cho
nó khi về nhà. Tôi kiếm sách bắt nó đọc, ra toán cho nó làm và
tối nào cũng vậy, tôi đợi nó học thuộc lòng bài vở của ngày
hôm sau, dò đi dò lại kỹ lưỡng, mới đứng dậy ra về. Những lúc
ấy, một mình trên đường làng, tôi nghe sương xuống trên vai mà
tưởng hồn mình cỏ mọc. Tôi như dòng sông ốm, đứng mãi không
trôi, kỷ niệm như rong rêu chập chờn níu giữ. Hà Lan dẫu xa
lắc, trong giấc mơ tôi nó giả bộ gần kề. Nó biết hồn tôi đêm
đêm không khép cửa, nó nương theo gió lùa, theo ánh trăng xanh
về đứng bên đời tôi thấp thoáng, để sáng ra tôi nhớ mãi điều
gì.
Trăm công nghìn việc ban ngày
Anh xoay xở để lấp đầy nhớ em
Dặn lòng đóng cửa cài then
Trong chiêm bao lại tự mình mở ra .
Tình tôi lững lờ như câu hát. Tình tôi chiêm bao mộng mị. Mắt
biếc năm xưa nay đâu để hồn tôi trống vắng. Hà Lan sương khói
nghìn trùng, chỉ để lại Trà Long, hóa thân nó một thời niên
thiếu . Tôi dốc lòng chăm sóc Trà Long tưởng như lời Hà Lan ký
thác, đôi lúc lòng cũng nguôi khuây .
Trà Long thông mình, học đâu nhớ đó, tôi không phải vất vả
nhiều . Những lúc rảnh rỗi, hai chú cháu thường bày trò chơi
với nhau . Tôi ngồi chơi ô quan với Trà Long dưới giàn hoa
thiên lý, tay rải sỏi mà hồn ngẩn ngơ, cứ ngỡ trước mặt mình
là người bạn nhỏ năm nao . Những lúc ấy, bồn chồn khắc khoải,
tôi chơi như người mất hồn, Trà Long cứ hoài hoài nhắc nhở.
Chơi ô quan chán, tôi dẫn Trà Long đi rảo quanh các bụi bờ hái
duối và tìm bông dủ dẻ. Ngày nghỉ, tôi dẫn nó lên trường tìm
trứng chim trên các đầu hồi . Tôi kể cho nó nghe ngày xưa tôi
đã tìm trứng chim cho mẹ nó và tôi đã té u đầu như thế nào .
Nghe tôi kể, Trà Long cười khúc khích:
- Chú té chỗ nào đâu ?
Tôi chỉ tay xuống chân:
- Ngay chỗ này nè ! Chú té hai lần. Lần thứ nhất u đầu . Lần
sau chảy máu mũi .
Trà Long đưa tay bụm mặt:
- Eo ôi, ghê quá ! Rồi chú làm sao ?
Tôi cười:
- Chú phải nằm ngửa mặt lên trời cho mẹ cháu hái lá nhét vào
mữi .
Trà Long trố mắt:
- Làm sao nhét lá vào mũi được?
- Được chứ ! À, trước khi nhét phải vò nát.
Trà Long lại hỏi, giọng hồi hộp:
- Rồi sao nữa hả chú ?
- Sao là sao ?
- Rồi mũi chú có hết chảy máu không?
- Hết chứ ! Hết ngay lập tức!
Trà Long reo lên:
- Hay quá hén! Lá gì vậy chú ?
Tôi lắc đầu:
- Chú không biết. Nhưng bà ngoại cháu biết. Cháu về hỏi bà
ngoại ấy .
Tôi không biết Trà Long có định hỏi bà ngoại không nhưng tôi
thấy mặt nó lộ vẻ ngẩn ngơ . Nó nhìn tôi, thận trọng dặn:
- Lát nữa chú trèo kheo khéo nghen! Cháu không biết hái lá như
mẹ cháu đâu!
Tôi cười:
- Cháu đừng lo . Hồi nhỏ chú mới té. Bây giờ chú không té nữa
đâu . Bây giờ trèo một mình chú cũng không té.
Nói xong, tôi thoăn thoắt trèo lên đầu hồi . Các bậc thang kêu
răng rắc dưới chân tôi . Cái thang không người vịn, lắc lư
phát khiếp. Trà Long trố mắt dòm, chắc nó hồi hộp lắm. Nhưng
tôi vẫn giữ được thăng bằng. Tôi đã nói rồi, tôi không té. Tôi
đã lớn rồi, tôi không té ở đây . Cái thang này bắc lên đầu hồi
chứ đâu phải bắc lên trái tim của Hà Lan. Trà Long còn nhỏ, nó
chỉ sợ tôi u đầu, nó đâu sợ trái tim tôi xây xát. Cháu đâu có
biết, tìm trứng chim cho cháu đối với chú nào có khó khăn gì,
chỉ có tìm hạnh phúc cho mình chú mới chẳng biết tìm đâu . Mẹ
cháu đã lấy đi tất cả. |