Rồi cũng đến ngày tôi khăn gói
ra thành phố, chuẩn bị cho năm học lớp mười .
Đúng như Hà Lan mô tả, thành phố đẹp nguy nga và lộng lẫy .
Tôi tò mò ngắm nghía những đại lộ thênh thang, những tòa nhà
cao vút, những cửa hàng bóng lộn và chất đống hàng hóa . Tôi
như thằng ngố khi đứng trước các bảng điện nhấy nháy muôn màu
của các rạp chiếu bóng và các vũ trường.
Sau vài ngày đi dạo quanh thành phố, tôi chắc chắn rằng nó
giàu sang hơn cái làng nghèo khó của tôi gấp hàng tỉ lần. Tuy
nhiên, tôi không chắc rằng nó có đẹp hơn làng tôi hay không.
Nó quá ồn ào, lại lắm rác rến và bụi bặm, điều không hề có ở
làng Đo Đo .
Thành phố vắng bóng những cây xanh. Ở trên cao, bầu trời bị
chia cắt thành từng mảng nhỏ và tầm mắt tôi luôn luôn bị chặn
lại bởi những dãy cột điện. Ở thành phố, khó lòng nhìn ngắm
những đám mây bay, những đêm trăng sáng. Tôi không thể nào bắt
gặp vẻ rầu rĩ huy hoàng của mặt trời lúc từ giã trời xanh. Đó
là những điều Hà Lan không hề nhắc tới khi kể với tôi về thành
phố.Tôi không ở chung
với cô Thịnh. Cô Thịnh ở nhà chị Nhường. Nhà chị Nhường rộng
mà hóa chật. Phía trước là cửa hàng, phía sau là nhà kho,
thỉnh thoảng tới chơi, tôi vẫn phải len lỏi giữa những cây vải
chất thành từng đống, choán hết lối đi .
Tôi ở trọ nhà cậu Huấn. Cậu Huấn là anh ruột bác gái tôi . Xét
ra, tôi với cậu chẳng bà con gì. Nhưng tôi vẫn gọi cậu bằng
cậu . Tôi bắt chước chị Nhường.
Nhà cậu Huấn rất giàu, cậu có cửa hiệu thuốc tây . Thoạt tiên,
thấy nhà cậu sang quá, tôi không dám ở. Nhưng bác tôi nằng nặc
dẫn tôi đến đó. Bác trấn an tôi: "Cậu Huấn giàu nhưng sống
giản dị, lại biết trọng kẻ sĩ". Tôi chỉ là cậu học sinh lớp
mười, nhưng bác tôi vẫn liệt tôi vào hạng... kẻ sĩ. Và bác dắt
tôi đến ra mắt cậu Huấn. Tôi ở trọ nhà cậu Huấn từ đó.
Cậu Huấn có ba người con. Nhỏ nhất là thằng Liêm, đang học lớp
bảy . Chị kế thằng Liêm là nhỏ Mai, bằng tuổi tôi . Nhỏ Mai
học hết lớp chín, nghỉ ngang, ra bán ngoài hiệu thuốc tây,
chuẩn bị làm bà chủ tương lai . Lớn nhất là Dũng, bạn bè
thường gọi nó là Dũng Thanh Lâm. Thanh Lâm là tên hiệu thuốc
của cậu Huấn. Dũng không thích tên đó, nó bảo nghe giống kép
cải lương. Dũng tự đặt biệt hiệu cho mình: Dũng Marcel. Và,
bắt chước Jo Marcel, nó thường nhún nhảy và rên rỉ hát "Thôi,
em đừng khóc, em đừng khóc, đừng khóc nữa làm gì..." nghe rầu
muốn chết.
Dũng lớn hơn tôi ba tuổi, nhưng trên giấy tờ nó bằng tuổi tôi
. Nó phải khai sụt tuổi để trốn quân dịch. Dũng hát hay, nhảy
giỏi nhưng học dở ẹc. Mải vui chơi, đàn đúm, nó quảng sách vở
vào xó nhà, chấp nhận ở lại lớp nhìn đời trôi qua . Vì vậy,
khi vào lớp mười, tôi học chung lớp với nó. Ngay hôm đầu tiên,
cậu Huấn đã bảo tôi: "Cậu nghe nói cháu học giỏi, có gì cháu
chỉ cho thằng Dũng với . Nó lười lắm!". Tôi gật đầu .
Tôi nhận lời với cậu Huấn nhưng tôi chẳng làm tròn. Thằng Dũng
là chúa lười, đúng như cậu Huấn nhận xét. Mỗi lần tôi kêu nó
học, nó đều lảng đi chỗ khác. Nó chỉ khoái mỗi khoản cóp-pị Ở
lớp, tôi và nó ngồi kế nhau, nó chép bài của tôi tha hồ. Nhờ
có tôi, lần đầu tiên Dũng không phải học đúp lại lớp mười .
Cuối năm, nó hí hửng khoe với cậu Huấn nó được lên lớp. Cậu
Huấn mừng lắm và cậu cảm ơn tôi rối rít. Cậu tưởng tôi đã "cải
tạo" được thằng Dũng.
Dũng chẳng lo học. Nó thường tụ tập với những đứa nhà giàu
khác thành một băng và rủ nhau phóng honda ào ào trên phố hoặc
chạy đua ra tận ngoại ô . Nó chơi billard rất thiện nghệ . Tôi
đã từng lác mắt khi xem nó biểu diễn những cú đánh gom bi cực
khó. Nó cũng mê đàn hát xướng. Trong phòng của nó có hai cây
guitar điện và một bộ trống. Ngày nào đám bạn của nó cũng kéo
tới chơi nhạc ầm ĩ khiến tôi không tài nào học bài được. Những
lúc đó, tôi phải ôm tập xuống phòng nhỏ Mai và thằng Liêm ngồi
học.
Hôm mới dọn đến, thấy trong hành lý của tôi có cây guitar,
Dũng nheo mắt hỏi:
- Mày cũng chơi đàn nữa hả ?
Tôi cười cười . Dũng nói:
- Mày đàn nghe coi!
Tôi đàn. Dũng chăm chú nghe, và chê:
- Cổ điển quá!
Tôi không hiểu:
- Cổ điển là sao ?
- Là ... là nhà quê !
Câu nói của Dũng khiến tôi đỏ mặt. Tôi buông đàn xuống ngồi im.
Dũng chẳng thèm để ý đến vẻ sượng sùng của tôi, nó bước lại
góc phòng, cầm lên cây guitar điện, hí hoáy so dây .
Dũng dạo tưng tưng vài nốt rồi nhìn tôi, hỏi:
- Mày biết chơi trống không?
Thấy tôi lắc đầu, Dũng khẽ so vai . Rồi nó bắt đầu hát. Bản
"Beautiful Sunday". Dũng vừa hát vừa lắc người, hệt những ca
sĩ biểu diễn trên ti-vi . Giọng nó khá hay, vang và ấm. Trước
một khán giả quê mùa và ngờ nghệch như tôi, Dũng cao hứng hát
liền tù tì ba bài . "L'amour c'est pour rien". Rồi "Aline".
Hát xong, nó hỏi tôi:
- Hay không?
Tôi gật đầu:
- Hay .
Dũng khoái lắm. Nó vỗ vai tôi:
- Nếu mày thích, tao sẽ kéo mày vào chơi chung với bọn tao .
Dĩ nhiên tôi từ chối . Dũng hát hay . Những bản nhạc cũng hay
. Nhưng tất cả chẳng ăn nhập gì đến tâm trạng của tôi . Tôi
thích những bản nhạc "cổ điển" của tôi hơn. Chúng đánh thức
trong tôi những kỷ niệm xôn xao của làng quê yêu dấu . Chúng
thủ thỉ với tôi về tình yêu thầm lặng. Chúng luôn hướng về
người tôi thương.
Người tôi thương ở nhà bà cô
. Cô Hà Lan là người chị cả trong dòng họ. Sau cô, đến ba Hà
Lan, rồi mới đến ông chú chạy xe đò. Họ hàng bên nội Hà Lan
hầu hết đều đi làm ăn xa, chỉ có ba Hà Lan là ở lại làng.
Chồng cô là thương gia cỡ lớn, chủ hãng sản xuất vỏ xe ô-tô .
Nhưng hai vợ chồng lại không có con. Khi Hà Lan ra thành phố
học, đến ở nhà cô, hai vợ chồng mừng như bắt được vàng.
Hà Lan ở nhà cô y như ở trên thiên đường. Đồ ăn, thức uống, áo
quần, giày dép, kể cả tiền tiêu vặt, Hà Lan không thiếu một
thứ gì. Bà cô chiều chuộng Hà Lan như chiều chuộng một thiên
thần. Bạn Hà Lan cũng được cưng lây . Mỗi lần tôi đến chơi, cô
đón tôi như đón khách quí. Cô dọn bánh biscuit mời tôi ăn. Cô
mở tủ lạnh, khui cocacola bắt tôi uống. Tôi xấu hổ chín người
. Cô làm như tôi chết đói chết khát đến nơi .
Biết tôi ngượng, Hà Lan cầm bánh nhét vào tay tôi, dỗ như dỗ
con nít:
- Ngạn ăn đi, đừng ngại!
Không phải tôi ngại, nhưng tôi cảm thấy không được tự nhiên.
Căn phòng khách sang trọng này hình như không thích hợp với
tôi . Tôi cảm thấy lúng túng và gò bó khi ngồi vào chiếc ghế
bành to tướng. Tôi thích như ngày xưa hơn. Mỗi lần đến chơi
nhà Hà Lan, chúng tôi thường ngồi bên nhau trên những khúc gỗ
đặt dưới giàn thiên lý. Giữa khung cảnh đơn sơ mà gần gũi đó,
chúng tôi trò chuyện với nhau thoải mái và thân mật biết bao .
Còn ở đây, mọi chuyện đâm ra khác hẳn. Tôi nói năng cứ ngượng
nghịu thế nào . Nhìn những chùm đèn lấp lánh treo lơ lửng trên
trần nhà và những dãy tủ kính sang trọng kê dọc tường, tôi xụi
lơ, hết muốn nói chuyện. Những câu chuyện mà tôi định nói,
những câu chuyện về phiên chợ làng, về mùa thị chín, về những
buổi chiều len lỏi trong rừng tìm bông dủ dẻ, tỏ ra chẳng
thích hợp trong khung cảnh choáng lộn này một chút nào . Chúng
trở nên lạc lỏng làm sao .
Những lúc như vậy, lòng nguội lạnh, tôi ăn qua loa vài miếng
bánh rồi vội cáo từ. Cô Hà Lan đưa tôi ra đến tận cửa, và dặn:
"Ngày mai, cháu đến chơi nhé!". Tôi gật đầu, và ngày hôm sau
tôi chẳng đến. Tôi thích gặp Hà Lan ở ngoài phố hơn.
Từ hồi lên lớp mười, tôi và
Hà Lan không còn học chung trường như trước. Hà Lan học trường
Nữ, toàn con gái . Chiều chiều, sau giờ tan học, tôi thường
đạp xe qua trường Hà Lan, đứng lóng ngóng trước cổng, đợi nó
ra . Hồi đó, không chỉ mình tôi đứng nghệt mặt trước cổng
trường con gái vào mỗi buổi chiều . Có cả khối đứa lởn vởn như
tôi, mặt đứa nào đứa nấy lấm lét như kẻ trộm.
Trường Nữ giờ tan học là một kỳ quan đối với bọn con trai
chúng tôi . Mãi về sau này, tôi vẫn không thể nào quên hình
ảnh thơ mộng của những tà áo trắng lững lờ trôi ra khỏi cổng
trường như một dòng sông nghi ngút sương mù. Dòng sông ảo ảnh
đó đã có một thời cuốn theo nó bao nhiêu mắt nhìn ngây ngất,
những mối tình vẫn vơ và thầm lặng, đã sản sinh ra bao nhiêu
thi sĩ và những kẻ viết tình ca nổi tiếng và vô danh của cuộc
đời .
Tôi chong mắt về phía cổng trường, dáo dác nhìn. Tìm Hà Lan
giữa một biển áo trắng mênh mông chẳng khác nào tìm một hạt
cát giữa đại dương. Nhưng bằng lòng kiên trì không mệt mỏi,
cuối cùng bao giờ tôi cũng tìm ra hạt cát của tôi và bao giờ
tôi cũng nhìn thấy nó trước khi nó nhìn thấy tôi . Và chỉ cần
nó liếc tôi cười một cái, bao nhiêu mệt nhọc của tôi trong lúc
chờ đợi bay biến đâu mất.
Tôi lẳng lặng đạp xe theo Hà Lan, cách một quãng xa . Suốt một
chặng đường dài . Hà Lan đạp xe lững thững phía trước, tôi đạp
xe lẽo đẽo phía sau, y như hai kẻ xa lạ. Chưa rời xa trường Nữ,
tôi chưa dám tiến lên đi song song với Hà Lan. Tôi đã nghe tụi
bạn cùng lớp kháo nhau đủ chuyện về nữ sinh trường này .
Chuyện nào cũng động trời . Nào là tụi trường Nữ từng vác guốc
đánh nhau với tụi nam sinh trường Hoàng Diệu . Chiếc guốc nào
của tụi nó cũng đóng đinh lởm chởm, phang trúng là tét đầu .
Đánh nhau một hồi, tụi Hoàng Diệu chạy vắt giò lên cổ. Nào là
tụi nó từng nắm tay giăng hàng ngang trước cổng trường, chặn
một đám lính biệt động quân lớ ngớ đi qua đó, đòi tịch thu mấy
chiếc mũ nâu làm... kỷ niệm. Trước bầy nữ quái dữ dằn này, mấy
tay lính biệt động súng ống đầy mình nhũn như con chi chi,
đành bỏ nón chạy lấy người . Tôi không biết hư thực ra sao
nhưng nghe riết các mẩu giai thoại rùng rợn kiểu đó, tôi đâm
ngán. Tụi bạn còn dọa: "Đứa nào vô phúc đi ngang trường Nữ một
mình coi như đi vào ... tử địa".
Tôi không muốn đi vào tử địa . Tôi chỉ đến đón Hà Lan vào
những lúc đông người . Và trên đường về, đợi cho Hà Lan đi
thật xa, đến lúc nó rẽ ngoặt vào góc phố, tôi mới dấn xe lên.
Tôi không dám đuôi theo Hà Lan ngay còn vì một lẽ khác. Tôi sợ
gặp cô Thịnh. Cô Thịnh học chung trường với Hà Lan, lớp mười
hai . Cô đã bắt gặp tôi lang thang ở đây một lần. Lần đó, tôi
giật bắn người khi đang đuổi Hà Lan bỗng nghe có tiếng gọi sau
lưng:
- Ngạn ơi, đi đâu đó ?
Tôi quay lại và nhận ra cô Thịnh. Tôi dừng xe, ấp úng đáp:
- Ngạn đi chơi .
Cô Thịnh nhìn tôi nửa tin nửa ngờ:
- Đi chơi mà đi một mình?
Tôi lúng túng chỉ tay về phía trước:
- Ngạn đi với thằng bạn cùng lớp. Nó chạy đằng kia kìa!
Cô Thịnh nhìn theo tay chỉ của tôi . Cô không biết trong đám
con trai đang chạy xe giữa đường có đứa nào là bạn tôi không.
Nhưng cô không hỏi, chỉ cười cười:
- Chứ không phải Ngạn đang chạy theo cô bé nào à ?
Tôi đỏ mặt:
- Đâu có.
Tôi chối biến. Tôi không muốn cô Thịnh biết chuyện tình cảm
của tôi với Hà Lan. Từ ngày tôi nhận ra khoảng cách giữa tôi
và cô, tôi không muốn tâm sự với cô nữa . Tôi thấy xấu hổ. Còn
cô, sau lần đó cô cũng không bao giờ hỏi thăm về "cô bé" của
tôi . Không hiểu cô đã biết gì chưa .
Lần đầu tiên tôi đến đón Hà Lan, khi thấy tôi cả tiếng đồng hồ
sau mới đạp xe lên, Hà Lan ngạc nhiên hỏi:
- Ngạn hư xe hả ?
- Đâu có.
- Sao bây giờ Ngạn mới tới ? Hà Lan thấy Ngạn từ nãy .
- Tôi sợ bạn của Hà Lan chọc.
- Tụi nó không chọc đâu .
Tôi liếm môi:
- Tôi không biết. Tôi nghe người ta nói học sinh trường Nữ ghê
lắm.
- Ghê sao ?
Tôi kể cho Hà Lan nghe những chuyện tôi nghe được về học sinh
trường Nữ. Nghe xong, Hà Lan mỉm cười:
- Người ta bịa đó. Tụi bạn Hà Lan hiền thấy mồ.
Hà Lan nói, tôi tin ngay . Tôi chưa thấy học sinh trường Nữ
giở trò gì ghê gớm, chỉ toàn nghe đồn. Tôi không tin ngôi
trường dịu dàng mà cô Thịnh và Hà Lan đang theo học lại đầy
rẫy nguy hiểm như tụi con trai vẫn hay kể. Dù vậy, mỗi lần đến
đón Hà Lan, tôi vẫn đi tụt lại đằng sau nó suốt một chặng
đường dài . Tôi quen như vậy . Tôi sợ cô Thịnh nhìn thấy .
Thường, tôi đưa Hà Lan vềtận nhà. Nhưng tôi không vào . Tôi
ngồi trên xe cười với Hà Lan và đợi cho nó đi khuất sau cánh
cửa, tôi mới lững thững đạp xe đi . |