Những tháng ngày này là những
tháng ngày đẹp nhất đời tôi. Bây giờ chiều nào, tôi và Trà
Long cũng dạo chơi tha thẩn trong rừng Sim hoa tím. Có lúc
chúng tôi đi cạnh nhau, có lúc hai người đi lang thang hai ngả,
chỉ nhìn thấy nhau thấp thoáng sau những nhánh sim già. Đôi
khi, Trà Long nghịch ngợm trốn tôi. Nó nấp đâu đó trong bụi
rậm, mặc tôi kêu khản giọng, nó cứ ngồi im, báo hại tôi tìm
muốn chết. Đến khi tôi dọa bỏ về một mình, Trà Long mới ló đầu
ra, cười ngặt nghẽo:
- Chú dở ẹc! Cháu nấp kế bên chú mà chú tìm cũng không ra!
Trong một lần trốn tôi như vậy, tôi chưa kịp gọi, Trà Long đã
la thất thanh và đứng bật dậy khỏi chỗ nấp.
Tôi hốt hoảng chạy lại:
- Gì vậy cháu?
- Cháu chống tay phải bụi chà là!
Vừa nói, Trà Long vừa đưa tay ra trước mặt tôi, miệng không
ngừng xuýt xoa. Tôi cầm lấy bàn tay Trà Long, nghiêng ngó, và
phát hiện trên ngón út có hai chỗ bị gai đâm rỉ máu. Tôi liền
nói:
- Cháu ngậm ngón tay trong miệng, một lát hết chảy máu liền!
Nói xong, bất giác tôi đưa ngón tay Trà Long lên miệng mình.
Thú thật lúc đó tôi không hiểu sao tôi lại làm như vậy. Hành
động của tôi đột ngột đến mức tôi cũng không ý thức rõ mình
đang làm gì.
Thoạt đầu, Ttà Long sửng sốt định rụt tay lại nhưng rồi cuối
cùng nó để yên và quay mặt đi chỗ khác.
Tôi cảm nhận được sự xúc động của Trà Long. Tôi cảm thấy bàn
tay nó đang run lên trong tay tôi. Tôi xúc động cũng chẳng kém
gì. Tôi cũng thấy tay mình run lên. Đôi lúc tôi không biết
được thực sự là tay ai đang run rẩy. Chắc là tay tôi. Bởi vì
tôi nghe trái tim mình đang đập thình thịch trong ngực. Nó
muốn nhảy ra ngoài. Nó đang dậm chân và la hét. Đã bao lần tôi
định cắn chặt răng để trấn tĩnh cơn xúc động nhưng tôi sợ sẽ
nghiến đứt ngón tay của Trà Long. Ngón tay của nó đã hết chảy
máu chưa, sao tôi cứ ngậm hoài trong miệng. Chắc máu vẫn còn
chảy ri rỉ, tôi nghĩ và thầm mong rừng Sim quê tôi sẽ mọc lắm
chà là. Chà là sẽ mọc um tùm và sinh sôi nảy nở bất tận, hệt
đám rau dền quỉ quái trong vườn bà Năm Tự. Lúc ấy, ngón tay
của Trà Long sẽ gai chích ngàn lần và tôi sẽ ngàn lần ngậm
ngón tay xinh xinh kia trong miệng.
Tôi đang nghĩ ngợi vẩn vơ thì Trà Long bỗng quay mặt lại. Nó
chẳng nói gì, chỉ mỉm cười nhìn tôi, ánh mắt long lanh, bồi
hồi và xao xuyến. Chỉ trong khoảnh khắc, tôi hiểu rằng, tôi và
Trà Long sinh ra trong cuộc đời này là để sống bên nhau.
Tình yêu làm quên thời gian, có
ai đó đã nói như vậy . Trong trường hợp tôi, câu nói đó mới
đúng làm sao! Từ ngày Trà Long về làng, tôi không nhớ trái đất
đã quay quanh mặt trời như thế nào . Ngày và đêm nối tiếp nhau
lướt qua như ảo ảnh. Bên trời lá rụng, tôi chẳng hay . Lòng
tôi chỉ ngập đầy hoa nở.
Dạo này, mỗi khi vào rừng Sim, tôi không quên mang theo cây
đàn. Tôi muốn nghe tình tôi ca hát. Tôi muốn nghe sáu dây đàn
reo vang những bản tình ca ngọt ngào và trong trẻo . Trà Long
đã thôi trách tôi nhạc chú sao buồn.
Một hôm cao hứng, tôi dẫn Trà Long đi xuyên qua mé rừng bên
kia, đến chỗ tảng đá dưới gốc bàng bìa rừng, nơi ngày xưa tôi
và Hà Lan thường ngồi ngắm mặt trời xuống bên kia thung lũng.
Không hiểu sao, từ trước đến nay, tôi vẫn ngại rủ Trà Long đến
chỗ này . Chắc là tôi sợ hồn tôi lần về kỷ niệm. Kỷ niệm dẫy
đầy dưới từng bước chân tôi .
Tôi ngồi trên tảng đá, bâng khuâng ngắm Trà Long đang nhởn nhơ
bên mấy bụi sim già, trên tay ôm một chùm hoa tím. Giữa rừng
chiều nhạt nắng, Trà Long bỗng đẹp lạ lùng. Nó như nàng tiên
đọa, bước ra từ cổ tích, xuống trần gian làm bạn để tôi vui .
Lòng dạt dào, tôi so dây và khẽ hát:
Có phải em vừa mới hiện ra
Từ trong xa thẳm của hôm qua
Y như cô Tấm ngày xưa ấy
Tiếc nuối làm chi trái thị già
Trà Long lần theo tiếng hát, đến ngồi bên tôi . Nghe tôi hát,
nó cười bảo:
- Chú lại nhớ đến những trái thị trong vườn ông Cửu Hoành rồi!
Chú cứ nhắc kỷ niệm hoài!
Giọng Trà Long êm ái bên tai, nghe như tiếng chiều đi xào xạc.
Hạnh phúc dâng ngập lòng tôi khiến tim tôi như thót lại . Cuộc
đời sao như một giấc mơ . Có phải Trà Long ngồi bên, hay đó
chỉ là khói sương mộng mị ? Tiếng đàn tôi nhắn hỏi với mây
chiều:
Hay chính em là một giấc mơ
Len trong nắng sớm hỡi sương mờ
Em đang bên cạnh mà như thể
Một bóng hình ai khéo giả vờ
Tiếng đàn cuối cùng tự nhiên chùng xuống như một tiếng thở dài
. Trà Long dịu dàng đặt tay lên cánh tay tôi, giọng xao xuyến:
- Cháu không phải là giấc mơ đâu! Lúc nào cháu cũng ở bên chú!
Tôi quay lại, lòng xốn xang khôn tả. Và không ngăng được lòng
mình, tôi bồi hồi vòng tay ôm lấy Trà Long. Trong một phút,
tôi tưởng như tôi đang ôm cả thế giới vào lòng. Tôi nghe thấy
bờ vai Trà Long dang run rẩy trong cánh tay tôi run rẩy . Tôi
nghe thấy trái tim Trà Long đang đập bồn chồn trong ngực tôi .
Em khẽ ngước nhìn tôi, bờ môi đang chờ đợi điều gì, sao ánh
mắt em nồng nàn đến vậy, có phải đây là phút giây tôi đã đợi
chờ suốt tuổi xuân xanh. Em ra đi, em bỏ mặc hồn tôi hoa khế
rụng, nỗi đau tôi ngấm trong mỗi cung đàn. Em ra đi, em bỏ mặc
rừng sim xao xác, những nẻo đường làng không có dấu chân qua .
Tôi đợi em, hồn run như nến lụi, trong giấc mơ tôi thấp thoáng
bóng em về. Chiều nay, em về thật đấy sao, mắt biếc em nhìn
tôi sâu thẳm, hai mươi năm qua đôi mắt em vẫn đẹp tựa ngày nào
. Tôi cúi xuống hôn em, môi tôi cháy bỏng và trái tim tôi như
tan ra trong kỷ niệm dạt dào .
Tôi như người mộng du . Tôi nghe trong đầu tôi vang lên lời
xúc động nghẹn ngào: "Hà Lan ơi, bao nhiêu năm qua anh đã đợi
ngày này!". Ý nghĩ trong đầu mãnh liệt đến nỗi tôi chợt rùng
mình và suýt nữa bật lên thành tiếng.
Trà Long chớp mắt, nhìn tôi ngơ ngác:
- Chú làm sao thế ?
Tôi ngẩn ngơ như kẻ mất hồn:
- Không... không... chú...
Trà Long nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra và nhìn tôi lo lắng:
- Chắc chú bị trúng gió rồi! Mặt chú thất thần thế kia!
Tôi gật đầu, giọng thẫn thờ:
- Ừ, chắc là trúng gió!
Trà Long giục tôi về.
Hai chú cháu băng qua những lối mòn quen thuộc, sao tôi thấy
quanh co như lạc giữa sương mờ. Cho đến khi về tận nhà, hồn
tôi vẫn còn bàng hoàng, váng vất.
Tôi nghe tiếng Trà Long văng vẳng đâu đây:
- Sáng mai chú khỏe, chú dẫn cháu lên suối Lá đi câu nghen!
Tôi nghe tiếng tôi "ừ" xa thẳm. Trà Long lại nói:
- Sao chú "ừ" nhỏ xíu vậy ? Hôm trước chú đã hứa với cháu rồi
kia mà!
Tôi lại ừ. Lần này tôi nghe tiếng tôi "ừ" lớn hơn. Và tôi thấy
thấp thoáng trước mắt mình nụ cười rạng rỡ của Trà Long. Nhìn
cháu vui mà lòng chú thêm xót xa, cay đắng-tôi nghe ý nghĩ của
mình run lên trong đầu - Cháu biết không, chú thương cháu nhất
trên đời . Chú thương cháu bằng tất cả tình thương trong đời
chú cộng lại . Mọi ý nghĩ của chú từ nay sẽ thuộc về cháu, chỉ
một mình cháu thôi!
Đêm đó, tôi lặng lẽ và ngậm
ngùi thu xếp đồ đạc. Ngày mai tôi sẽ ra đi . Tôi sẽ rời làng.
Hẳn mẹ tôi sẽ buồn. Mẹ Hà Lan sẽ buồn. Và Hà Lan, khi biết
được, chắc cũng sẽ buồn. Nhưng tôi biết làm gì khác hơn. Tôi
cứ ngờ tình tôi xưa đã tắt, chiều hôm qua tôi bỗng thảng thốt
nhận ra nó vẫn cháy trong lòng. Tôi đã tê tái hiểu ra mối tình
tôi với Trà Long chẳng qua chỉ là sự nối dài của mối tình tôi
với Hà Lan qua một hình bóng khác. Cứ nghĩ đến cảnh ôm Trà
Long trong tay mà lòng cứ ngỡ đang hôn Hà Lan đắm đuối, tôi
rùng mình, nghe lạnh toát sau lưng.
Trà Long, cháu hiểu cho chú không? Ngày mai chú ra đi, chú
biết mọi người sẽ buồn. Và cháu sẽ là người buồn nhất. Tình
yêu của cháu dành cho chú trong sáng, ấm áp và chân thành xiết
bao! Cháu giống bà ngoại cháu, tình cảm của cháu bao giờ cũng
sâu lắng, đầy tin cậy và nhân ái . Mặc dù cháu không nói ra,
nhưng chú biết, với tình yêu đằm thắm của mình, cháu những
muốn băng bó vết thương lòng của chú, nỗi đau ngày nào do mẹ
cháu gây ra .
Những ngày cháu đi học xa, chú nhớ cháu biết bao . Chú mong
ngóng cháu từng giờ từng phút. Hơn mười năm về làng dạy học,
chú đã chứng kiến bao nhiêu người con gái rủ nhau rời bỏ làng.
Họ đi ngang qua mắt chú, lũ lượt và lầm lũi . Làng quên dần dà
chỉ còn người già và trẻ nhỏ. Chỉ có cháu là người duy nhất ở
lại . Cháu yêu làng, cũng như chú. Cháu yêu làng vì ở đó có
tuổi thơ và kỷ niệm. Vì ở đó có những người thân. Và vì ở đó,
có chú. Những năm tháng đi xa, cháu đã mỏi mòn chờ ngày về lại
. Cháu đã đếm từng ngày, từng tháng, từng mùa phượng nở. Làm
sao chú có thể quên hôm mới về làng, cháu đã reo lên hớn hở: "Chú
ơi, cháu về đây nè! Lần này cháu về luôn!". Ánh mắt cháu hôm
đó vui mừng biết mấy . Vậy mà, ngày cháu về, chú lại ra đi .
Tôi thở dài nhìn qua song cửa . Đêm nay, trăng xanh vời vợi .
Trăng lung linh trên tàu lá chuối sau vườn. Ở dưới nhà Trà
Long, hẳn giờ này trăng đang rụng từng giọt vàng xuống giàn
hoa thiên lý. Có giọt nào rơi vào giấc ngủ cháu không?
Tôi lại quay vào và thẫn thờ sờ tay lên mặt ván mát lạnh, mặt
ván ngày xưa tôi đã biết bao lần leo lên nằm sấp người chờ
ngọn roi ba tôi dánh xuống. Trà Long, làng mình bao giờ cũng
đẹp. Cháu hiểu rõ điều đó hơn mẹ cháu . Làng mình đẹp, nhưng
buồn. Hồi chú còn nhỏ, làng vui hơn. Cũng có thể làng vẫn thế
thôi, nhưng bây giờ chú thấy khác. Khi lớn lên, người ta
thường thấy mọi thứ khác đi, cháu ạ! Chúng ít rực rỡ hơn và ít
trong suốt hơn. Nhưng dù sao chú vẫn tin rằng trong mắt cháu,
thế giới vẫn còn nguyên vẹn, dù ngày mai khi cháu đến đây thì
chú đã đi rồi ...
Trà Long, bây giờ thì chú phải đi . Đã đến giờ rồi, tiếng gà
gáy vọng lại từ cuối làng, trong cơn mơ cháu có bồn chồn nghe
thấy ? Hay cơn mơ cháu đêm nay đầy ắp hoa hồng, cháu thấy cháu
cùng chú đi câu trên suối Lá và ngay vào lúc chú lặng lẽ rời
bỏ cháu thì cháu đang mỉm cười với chú trong giấc ngủ thơ ngây
?
Tôi bước chân đi mà lòng như thắt lại, hồn tôi sao quá đỗi
nặng nề. Tội nghiệp Trà Long, tôi nghiệp cháu vô cùng! Ngày
mai khi cháu nghe thấy tiếng còi tàu thì chú đã ở xa ngoài năm
trăm dặm. Có một bài hát đã hát như thế. Chú đã nghe bài hát
buồn bã này nhiều lần, nhưng không bao giờ chú nghĩ bài hát đó
lại hát cho chú và hát cho người chú yêu dấu . Ngày mai, khi
cháu đến tìm chú, hẳn lúc ấy mặt trời đã lên và những cánh
phượng cuối cùng của mùa hè đang bắt đầu ứa máu . Nhưng Trà
Long yêu thương của chú, chú vẫn tin rằng, dù sao lúc ấy cháu
cũng sẽ không khóc, cháu sẽ không khóc, có phải thế không?
Thành phố Hồ Chí
Minh 1990
Nguyễn Nhật Ánh |