Mùa hè năm sau lặp lại một cách
tuyệt vời niềm hân hoan rạng rỡ của mùa hè năm trước. Với
những niềm vui không hề biết dè sẻn. Với những giấc mơ đẹp đẽ,
đầy ắp hoa hồng.
Trước đó, tôi đã sống những ngày dài mong đợi . Tôi không dám
ra thành phố hoài, sợ ảnh hưởng đến chuyện học tập của Trà
Long. Tôi xách cần câu lần mò lên suối Lá ngồi, ngồi bên bãi
cỏ hôm nào, câu kỷ niệm. Tôi vào rừng Sim, hái bông dủ dẻ nhét
đầy túi áo, nghe hương thơm tưởng mùa hạ đang về.
Tôi ôm đàn, nối dây tơ đứt, hát khúc chờ mong. Từ ngày Hà Lan
gạt lệ ra đi, tôi chẳng tưởng đến đàn tôi im tiếng. Bây giờ
tôi nhớ Trà Long, tiếng đàn tôi thức giấc, thầm thì:
Khoác chiếc ào vàng mùa thu
Tôi đứng đợi mùa hè
Ngậm nhánh rêu mùa đông rét mướt
Tôi ngồi đợi mùa hè
Rồi cùng mùa xuân, dưới bờ mi thảo mộc
Tôi nằm đợi mùa hè
Đi cùng các mùa đi
Tôi đi gặp mùa hè
Bằng trái tim mảnh như tiếng ve
Tôi đi tìm mùa hè mà mùa hè trốn đâu mất biệt. Tôi giận nó ghê
. Và tôi hát:
Biết tôi đợi mùa hè
Sao thời gian nhuộm màu trắng xóa
Sao hoa phượng bỏ đi đâu
Không về trên nhánh lá
Để tôi nhớ mong người xa xôi quá
Cắn môi mình bật máu
Tưởng mùa sang...
Tôi cắn chặt môi cho lòng bớt nhớ. Môi tôi rướm máu, tôi thấy
màu đỏ, tưởng phượng báo tin hè. Hóa ra mùa hè ở xa lăng lắc.
Buồn ghê, tôi cứ phải đợi dài cả cổ. Trà Long ở xa, nó có đợi
như tôi ?
Yêu mến ơi,
Ở bên kia thời gian và khoảng cách
Khi nhớ tôi
Em có đợi mùa hè ?
Tôi hỏi và tôi tự trả lời . Rằng Trà Long cũng đợi . Nó đợi
giống như tôi .
Thấy tôi suốt ruột, mùa hè lại trở về, dắt Trà Long theo . Tôi
bồi hồi hát cho Trà Long nghe bài tình tôi chờ đợi . Nghe xong,
Trà Long im lặng. Lát sau, nó chép miệng:
- Chú đừng làm nhạc nữa!
Tôi ngẩn ngơ:
- Sao vậy ?
Trà Long đáp, giọng thẫn thờ:
- Nhạc chú buồn quá. Cháu sợ.
Lập tức tôi buông đàn, không hát nữa . Sự lo lắng không đâu
của Trà Long khiến tôi cảm thấy hoang mang. Tôi bỗng nhớ đến
tình tôi ngày nào, những bản nhạc trong đời tôi đều dành cho
Hà Lan duy nhất, sao cuối cùng tình lạt duyên phai ? Những
khúc hát của tôi buồn đến thế sao ?
Kể từ hôm đó, tôi chẳng mảy may rớ đến cây đàn. Tôi và Trà
Long chỉ dạo chơi qua đường xưa lối cũ, mải mê cỏ nội hương
đồng, mỗi ngày qua mỗi ngày thêm quyến luyến.
Lần này, hè đi vội vã. Nó về như rùa bò, sao đi tựa chim bay .
Lúc chia tay, Trà Long lại nói:
- Chỉ còn năm nay nữa thôi .
Rồi nó nhìn tôi, cười:
- Sang năm cháu về luôn rồi . Chú đừng cắn dập môi mình nữa .
Tôi cũng cười . Và hiểu rằng những tháng ngày trống trải sắp
trôi qua .Năm đó, Hà
Lan lấy chồng. Tôi nhận được tin nhưng không đi dự đám cưới,
chỉ gửi quà mừng. Chắc Hà Lan hiểu rõ lòng tôi, nó không nỡ
trách.
Đối với tôi, mối tình ngày xưa đã lần giở đến trang cuối cùng.
Đám cưới của Hà Lan chỉ là dấu chấm hết đặt lên dòng chữ cuối
. Lòng tôi ngậm ngùi, nhưng dẫu sao tôi cũng mừng cho nó. Tôi
chỉ mong từ đây Hà Lan sẽ chia tay với những ngày lận đận, như
nỗi ước mong trong câu hát đêm nào:
Anh chỉ mong xua được mùa đông
Ra khỏi trái tim em
Cùng với những âu lo và phiền muộn
Để mai đây trên con đường dài dẫu nhiều trắc trở
Em chỉ gặp toàn niềm vui
Và những chàng trai thật thà và tốt bụng
Yêu em
Chỉ cần bằng một nửa anh thôi
Chàng trai mà Hà Lan đã gặp hẳn là một chàng trai như thế,
thật thà và tốt bụng, không giống chút nào với Dũng và Linh
xưa
Sáu tháng sau ngày đám cưới
Hà Lan, Trà Long ra trường. Nó về làng trên đôi chân sáo, mặt
mày rạng rỡ xinh tươi . Ngày hôm đó, trời đẹp lạ lùng. Như có
một mùa xuân trong một mùa hè. Làng Đo Đo tưng bừng lễ hội,
hay lòng tôi hoa lá reo mừng. Mà sao, khi gặp Trà Long, tôi
xúc động chẳng nói nên lời . Ngay cả khi Trà Long mừng rỡ nắm
lấy tay tôi, nói:
- Chú ơi, cháu về đây nè ! Lần này, cháu về luôn.
Tôi cũng chỉ biết hắng giọng đứng im. Trà Long ngó tôi:
- Chú làm sao thế ?
Tôi đỏ mặt như con trai mới lớn:
- Chú... chú...
Thấy tôi ấp úng khổ sở, Trà Long không hỏi nữa . Chắc nó hiểu
tâm trạng của tôi . Chắc nó biết tim tôi đang quá chừng rộn rã.
Hai chú cháu vào nhà. Ngày hội tụ diễn ra đầm ấm, vui vẻ. Ba
Hà Lan hôm nay ở nhà đón cháu . Ông ngồi lặng lẽ nơi góc ván,
chẳng nói gì, như trước nay . Nhưng tôi bắt gặp trên gương mặt
khắc khổ của ông ánh mắt long lanh và nụ cười hiếm hoi ít khi
xuất hiện.
Mẹ Hà Lan ngắm cháu, gật gù:
- Cháu bà lớn quá ! Con người ta tuổi này đã đi lấy chồng rồi
!
Tự nhiên Trà Long đưa mắt nhìn tôi khiến tôi bất giác đỏ mặt.
Mẹ Hà Lan lại nói:
- Ừ, cháu về đây dạy học cho vui .
Bà nói lấp lửng, tôi giật mình. Vui ai, sao bà không nói ? Vui
bà, vui Trà Long hay vui tôi ? Chẳng lẽ ba năm qua, bà cũng âm
thầm ngóng đợi ngày này ?
Những câu hỏi quay cuồng trong đầu khiến tôi đâm ra bối rối .
Thừa lúc mọi người hỏi han nhau, tôi lẳng lặng bỏ ra khỏi nhà.
Ở thêm một khoảnh khắc, tôi sẽ hóa điên. Con chim xanh hạnh
phúc, mày về đậu trên vai tao, sao mày không báo trước?
Tôi và Trà Long đều hân hoan
đón chờ năm học mới . Chỉ một tháng nữa thôi, hai chú cháu sẽ
trở thành đồng nghiệp, cô bé Trà Long xưa thành cô giáo trường
làng.
Làng Đo Đo thêm một người con về lại, làng tươi tắn hẳn ra .
Trên ngọn bàng già giữa chợ, trời xanh vời vợi và trong suốt
như pha lê . Hoa dâm bụt chói chanh trước nhà lão Tứ, cây thị
trong vườn ông Cửu Hoành nhiều trái chín hơn xưa . Hoa phượng
vẫn đỏ dọc đường làng, mùa hè chưa qua hết. Hoa phượng năm nay
sao giống như pháo cưới, tim vỡ năm xưa ai đã gắn lại rồi .
Tôi và Trà Long đi chơi trong rừng Sim, ngạc nhiên thấy rừng
Sim đã khác. Hoa lá cỏ cây bỗng dịu dàng và thân thiết hơn xưa
. Mà tím hoa sim thôi còn là màu hoa tuổi nhỏ, bây giờ trông
chúng bâng khuâng như muốn nói điều gì.
Tôi liếc Trà Long, thấy nó đang trầm tư bên cạnh. Phải nó đang
nghĩ như tôi, rằng rừng lá đổi thay hay ấy chính lòng mình đã
khác ? Mang tình yêu trong lòng, thấy thế giới tinh khôi như
sinh thành trở lại, ai mà chẳng ngẩn ngơ ?
Lúc này, chuyện tình cảm giữa tôi và Trà Long chẳng còn là
điều bí mật. Chúng tôi đã đợi chờ nhau, mặc dù chưa ai nói với
ai một lời nào về những điều thầm kín. Đối với tôi, Trà Long
chính là người con gái tôi đã gặp trong những giấc mơ đẹp đẽ
và không ngừng lặp đi lặp lại suốt quãng đời hiu quạnh, người
con gái đã đem lại cho tôi hạnh phúc ngọt ngào ngay trên mảnh
đất của tuổi thơ rực rỡ. Trà Long còn là hiện thân của tình
yêu tôi xưa, một mối tình đã được thượng đế sắp xếp lại để
hạnh phúc được đặt vào tay tôi, như một quà tặng muộn màng của
số phận.
Thượng đế muốn vậy, mẹ Hà Lan cũng muốn vậy . Với tấm lòng đầy
yêu thương và trắc ẩn, hẳn bà muốn cuộc đời tôi được đền bù.
Bà xót xa chứng kiến cảnh ngộ trái ngang giữa tôi và Hà Lan,
bà không muốn nỗi đau xưa lặp lại .
Hà Lan dường như chẳng để có ý kiến gì khác. Nó cũng muốn tôi
và Trà Long ở bên nhau, nó biết Trà Long gần gũi với tôi hơn
nó ngày xưa nhiều . Trong những lần gặp gỡ hiếm hoi, Hà Lan
không giấu diếm sự mong mỏi của mình bằng những lời bóng gió
xa xôi . Cuộc đời Hà Lan bây giờ yên ổn, hẳn nó rất nóng lòng
lo cho hạnh phúc của tôi .
Mẹ tôi là người mừng rỡ nhất. Mẹ lo con mẹ suốt đời héo khô
như cây mục, từ ngày có Trà Long về, tôi bỗng tốt tươi như cây
gặp nước, mẹ thấy nhẹ lòng. Mỗi lần Trà Long đến chơi, mẹ cưng
Trà Long hơn con mẹ. Những lúc đó, thấy mẹ cuốn quít mà tôi
bật cười .
Trà Long mỉm cười nhận xét:
- Trong nhà, mẹ chú là người cưng cháu nhất.
- Không hẳn thế đâu! - Tôi âu yếm nói - Có một người cưng cháu
hơn cả mẹ chú!
Trà Long bỗng dưng mắc cỡ. Bao giờ tôi nói những lời như vậy,
Trà Long cũng đều mắc cỡ. Nó vừa cười khúc khích vừa chạy ra
xa và kêu lên:
- Cháu biết rồi! Khỏi cần chú nói ra!
Tôi nhìn theo, ngẩn ngơ tự hỏi: Trà Long đã biết rồi sao lúc
nào tôi cũng cứ muốn nói ra ? |