COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK

Coi Thien Thai - Vietnamese Entertainment Network

Please click the banner to support Coi Thien Thai !

Advertisement with Coi Thien Thai for low prices!

VÔ KỴ TRIỆU MINH

Tác giả: Phan Hải Doi
E-mail: [email protected]
Cõi Thiên Thai xin thay mặt các bạn đọc giả cám ơn tác giả đã gửi truyện

[Phần 1][Phần 2][Phần 3][Phần 4][Phần 5][Phần 6][Phần 7][Phần 8][Phần 9][Phần 10]
[Phần 11][Phần 12][Phần 13][Phần 14][Phần 15][Phần 16][Phần 17][Phần 18][Phần 19][Phần 20]
[Phần 21][Phần 22][Phần 23][Phần 24][Phần 25][Phần 26][Phần 27][Phần 28][Phần 29][Phần 30][Phần 31]
[Phần 32][Phần 33][Phần 34][Phần 35][Phần 36][Phần 37][Phần 38][Phần 39][Phần 40][Phần 41][Phần 42]
[Phần 43][Phần 44][Phần 45][Phần 46][Phần 47][Phần 48][Phần 49][Phần 50][Phần 51][Phần 52][Phần 53][Phần 54][Phần 55][Phần 56][Phần 57][Phần 58][Phần 59][Phần 60][Phần 61][Phần 62][Phần 63][Phần 64][Phần 65][Phần 66][Phần 67][Phần 68][Phần 69][Phần 70][Phần 71][Phần 72][Phần 73][Phần 74][Phần 75][Phần 76][Phần 77][Phần 78][Phần 79][Phần 80][Phần 81][Phần 82][Phần 83][Phần 84][Phần 85][Phần 86][Phần 87][Phần 88][Phần 89][Phần 90][Phần 91][Phần 92][Phần 93][Phần 94][Phần 95][Phần 96][Phần 97][Phần 98][Phần 99][Phần 100]

Tập "Vô Kỵ - Triệu Minh" gồm 4 phần: PHẦN MỞ (Sơ Sinh), PHẦN ÐẦU (Hoạn Nạn), PHẦN GIỮA (Thành Tài), và PHẦN CUỐI (Vang Danh). Truyện dựa theo bộ Ỷ Thiên Ðồ Long Ký của tác giả Kim Dung  do Tiền Phong dịch thành bộ Cô Gái Ðồ Long.

Phần 18: Phần Giữa - Đoạn 10

flower

Vô Kỵ và Tiểu Siêu bị kẹt trong hầm đá, muốn thoát ra thì Vô Kỵ phải luyện cho xong hết bẩy tầng của Càn Khôn Ðại Nã Di tâm pháp. Nhưng Vô Kỵ ngần ngại vì mỗi lần luyện xong một tầng là mỗi lần dâm khí càng tăng lên trong người, khiến con người trở nên một dâm thần, cuồng bạo. Sau khi luyện xong tầng thứ sáu, Vô Kỵ đã hung hãn đè ngửa người Tiểu Siêu ra mà bắt nàng bú cặc mình khiến nàng hoảng sợ vô cùng. Hậu quả của sự toàn thành tầng sáu là một màn cưỡng dâm vào miệng thật là dâm ô và đồi trụy, khiến Vô Kỵ và Tiểu Siêu cả hai đều không thể biết trước được là hai người sẽ phải trải qua những màn dâm đãng nào nữa khi Vô Kỵ luyện xong môn Ðại Nã Di tâm pháp. Vì thế hai người phân vân không biết có nên tiếp tục luyện cho xong tầng thứ bẩy, tầng chót, của tâm pháp hay không.

Vô Kỵ nhìn vào cặp mắt ngây thơ, sợ hãi của Tiểu Siêu mà nói:
- Tiểu Siêu, tôi không thể luyện tiếp Ðại Nã Di tâm pháp nữa. Với những chuyện đã xẩy ra, tôi không muốn cô lại phải trải qua những chuyện ô nhục như vậy đâu.
Tiểu Siêu đáp lời Vô Kỵ, hai con mắt long lanh:
- Thưa công tử, công tử nói đúng. Cháu cũng không thể...
Rồi nàng mím môi lại mà ngập ngừng nói tiếp:
- Thôi ...chúng ta đành ...phải chịu chết trong ...căn hầm này vậy.
Vô Kỵ gật đầu, đồng ý:
- Chúng ta cứ chờ đợi, sẽ có người đi tìm. Hi vọng Bất Hối cùng Dương Tiêu các người thoát khỏi sự ám hại của Thành Khôn mà tới cứu chúng ta.
Thế rồi hai người ngồi xuống mà ngóng trông, chờ đợi. Cả hai đều không nói năng với nhau một lời. Lâu lâu, Vô Kỵ đưa mắt nhìn qua Tiểu Siêu thì thấy nàng lúc nào cũng cúi gầm mặt xuống ra chiều nghĩ ngợi. Không khí im lìm, ngột ngạt, khác hẳn lúc vừa rồi, Tiểu Siêu cười nói, vui vẻ ca hát cho chàng nghe. Nhưng rồi hai người chờ tới nửa ngày mà vẫn chẳng thấy ma nào tới. Vô Kỵ bồn chồn, lo lắng cho số phận của Bất Hối và các người trong Minh giáo. Không biết Thành Khôn đã có mưu thần chước quỉ gì đây? Bất Hối, Dương Tiêu, Nhất Tiếu sống chết ra sao? Còn Linh Nhi nữa, nàng đang trôi dạt nơi nào? Sao lâu quá không thấy ai... Vô Kỵ bèn thở dài một tiếng.

Nghe tiếng thở dài của chàng, lúc đó Tiểu Siêu mới ngửng đầu lên, nhìn Vô Kỵ mà nói:
- Thưa công tử, chúng ta không thể chờ lâu hơn nữa. Xin công tử cứ luyện cho xong Càn Khôn Ðại Nã Di tâm pháp đi.
Vô Kỵ dương to con mắt ra:
- Tiểu Siêu, cô không thấy hậu quả cuả sự tập luyện môn võ công này hay sao? Tôi không thể để nó diễn lại một lần nữa.
Tiểu Siêu đưa cặp mắt buồn rượi lên:
- Thưa công tử, ở trong đây cũng chết. Thôi thì xin công tử hãy luyện tâm pháp để thoát khỏi ra ngoài đi. Tính mạng của Tiểu Siêu này có quan trọng gì đâu?
Vô Kỵ nhíu mắt lại:
- Tiểu Siêu, cô nói gì tôi không hiểu. Tại sao cô lại nói như vậy?
Tiểu Siêu mím môi lại, nói với môt giọng rắn chắc:
- Có bao nhiêu người ở ngoài đang chờ đợi sự cứu giúp của công tử. Với bản lãnh quán triệt của công tử, rồi mọi việc cũng sẽ can qua hết. Vả lại, Thành Khôn ác độc, chỉ có công tử mới có thể trừ diệt hắn được. Tiểu Siêu có chết đi thì cũng là gia ơn cho mọi người mà thôi.
- Ý của cô là...
Bỗng nhiên Tiểu Siêu đứng lên, bước tới nhặt lên con dao mà Dương giáo chủ phu nhân đã dùng để tự tử rồi nhìn Vô Kỵ mà nói bằng một giọng thản nhiên:
- Cháu sẽ bắt chước Dương phu nhân mà quyên sinh. Như vậy công tử mới bình thân mà luyện thành Ðại Nã Di tâm pháp!
Vô Kỵ nghe Tiểu Siêu nói như sấm nổ ngang tai, bàng hoàng kinh hãi:
- Tiểu Siêu! Tại sao cô lại nói chuyện bậy bạ như vậy? Cô ...
Tiểu Siêu bèn ngắt lời chàng:
- Thưa công tử, chỉ có như vậy mới vẹn toàn mọi việc mà thôi.
Nói xong nàng đưa đôi mắt xanh thẳm, buồn thảm lên mà nhìn tới Vô Kỵ rồi không ngần ngừ một chút nào hết, dơ cao con dao lên mà đâm luôn vào ngực mình!

Hốt hoảng, không ngờ Tiểu Siêu chưa nói dứt lời mà đã đưa dao vô mình tự sát như vậy, Vô Kỵ vội vàng phóng người tới mà đẩy con dao ra khỏi tay nàng. Mũi dao vừa chạm vào ngực Tiểu Siêu thì đã bị đánh văng ra rơi xuống đất một tiếng “keng”. Sự việc xẩy ra thật nhanh chóng, nhưng may mà Vô Kỵ lúc đó đang đứng gần Tiểu Siêu và hơn nữa chàng vừa luyện xong tới tầng thứ sáu của Càn Khôn Ðại Nã Di tâm pháp rồi nên thân pháp của chàng mau lẹ vô cùng. Tuy vậy, mặc dầu mũi da chưa cắm được vào ngực của Tiểu Siêu nhưng nó cũng đã rạch một vết dài trên bắp tay của Vô Kỵ, làm máu rươm rướm rỉ ra không ngừng. Khi thấy Vô Kỵ đẩy văng con dao đi không cho mình tự tử, Tiểu Siêu liền oà khóc lớn lên, ôm chầm lấy chàng mà nức nở khóc ròng. Vô Kỵ ôm nàng, dúi đầu nàng vào ngực mình mà xiết chặt, thấy thương cảm Tiểu Siêu quá sức. Chàng vừa hôn lấy hôn để lên tóc nàng, vừa nói khẽ:
- Tiểu Siêu! Tiểu Siêu ... Tại sao cô lại làm cái công việc ngông cuồng như vậy?
Rồi chàng đẩy đầu nàng ra, đưa tay nâng cằm nàng lên, nhìn thẳng vào khuôn mặt tràn đầy nước mắt của nàng mà lắc đầu nhè nhẹ:
- Sao cô không nghĩ gì đến cuộc đời mà lại coi thường tình mạng của mình như thế?
Tiểu Siêu đưa cặp mắt mờ lệ nhìn Vô Kỵ mà nấc lên từng chặp:
- Thưa công tử... cháu đã tuyên thệ... với mẹ cháu là... cháu không bao giờ làm mất đời con gái của mình được... Ðại Nã Di tâm pháp ác hại như vậy... mà công tử cần phải thoát khỏi nơi này...chỉ còn một cách duy nhất là cháu phải hi sinh thân mình... như vậy công tử mới toàn thành được đại cuộc...và cháu cũng không thất hứa với mẹ cháu...
Vô Kỵ nghe Tiểu Siêu nói như thế thì chàng lại ôm chặt đầu nàng vào ngực mình rồi nói nhỏ nhẹ:
- Tiểu Siêu, nếu tôi vì luyện Càn Khôn Ðại Nã Di tâm pháp mà đến nỗi cô phải tự tuyệt đến thân mình thì không đời nào tôi làm được cái việc đó đâu.
Ðể cho chàng ôm một lúc rồi Tiểu Siêu từ từ đẩy Vô Kỵ ra mà nói:
- Cháu đã quyết định rồi. Công tử có cản cháu cũng không được đâu. Cháu chỉ xin công tử hứa với cháu là, sau khi cháu chết, bằng đủ mọi cách, công tử sẽ phải thoát khỏi nơi này.
Nghe Tiểu Siêu nói với một giọng như đinh đóng cột như vậy, ra vẻ như không có cái gì trên thế gian này mà có thể lay chuyển lòng nàng được, Vô Kỵ nhăn mặt, lòng nặng như chì, đưa hai tay ra ôm lấy hai má nàng rồi hôn như mưa lên trên mặt nàng. Nuớc mắt chan hòa trên mặt nàng thấm vào môi chàng, mặn chát:
- Không... Tiểu Siêu... không được đâu...cô không... tôi không thể...
Tiểu Siêu để mặc cho Vô Kỵ hôn hít liên miên trên mặt mình, nước mắt của nàng liên tục trào ra, ướt đẫm tràn trề.

Một lát sau, Tiểu Siêu cúi xuống, cầm tay Vô Kỵ lên, lấy tay áo mà lau nhè nhẹ lên vết thương trên cánh tay của chàng, chậm vết máu mà săn sóc cho chàng, vừa thổn thức:
- Thưa công tử, công tử nên bảo trọng thân thể. Cháu...
Vô Kỵ cầm chặt lấy tay của Tiểu Siêu mà nói lớn:
- Tiểu Siêu, tôi không bao giờ cho cô cầm dao đâm vào mình đâu.
Tiểu Siêu gượng cưòi, giọng buồn rười rượi:
- Công tử có cản cháu cầm dao tự sát còn được, nhưng làm sao mà ngăn cháu đập đầu hay cắn lưỡi cho được. Cháu đã quyết định rồi. Xin công tử đừng cản cháu nữa.
Vô Kỵ lòng đau như cắt, cứ cầm chặt lấy tay nàng, nhất định không buông ra. Chàng định mở miệng tiếp tục khuyên can Tiểu Siêu thì tự dưng nàng giật tay ra mà quay mặt đi. Biết ngay là Tiểu Siêu quay người đi để tự quyên sinh, Vô Kỵ vội vàng ôm chầm lấy người nàng mà la lớn:
- Tiểu Siêu! Tiểu Siêu ơi! Hãy nghe tôi nói...Ðừng vọng động...Tiểu Siêu...
Khi thấy Tiểu Siêu quay đầu lại thì Vô Kỵ nói nhanh, dập dồn làm như sợ là nàng sẽ ngã ra chết bất cứ lúc nào:
- Tiểu Siêu... nghe tôi nói đây này... mình hoàn toàn chưa biết hậu quả của tầng thứ bẩy như thế nào. Tại sao cô lại hủy mình trước đi như vậy... Thôi được, tôi nghe lời cô mà tập cho xong Ðại Nã Di tâm pháp. Nhưng cô cũng phải nghe lời tôi một chuyện.
Tiểu Siêu lau nước mắt, cười nửa miệng, chua chát:
- Thưa công tử, chắc công tử muốn Tiểu Siêu này sống để phản bội lời thề?
Vô Kỵ hôn lên con mắt sũng nước của nàng mà nói:
- Không đâu Tiểu Siêu ơi, tôi không bao giờ muốn cô bị tai họa để rồi thất hứa với mẹ cô đâu. Tôi chỉ muốn cô đứng ra đằng xa kia trong lúc tôi luyện tâm pháp. Nếu tôi có hành động hàm hồ nào đó thì lúc đó cô tự sát cũng được. Còn nếu tôi cố gắng không làm hại cô thì cô không được tự tiện xuống tay. Ðược không?
Nghĩ tới những hành động dâm đãng của Vô Kỵ vừa rồi, Tiểu Siêu ngần ngừ, biết là chàng sẽ không thể tự kềm chế mình được. Vô Kỵ thấy nàng do dự thì chàng cầm lấy tay nàng lắc đầu mà nói:
- Tiểu Siêu, đây là ước nguyện cuối cùng của tôi. Nếu cô không chịu thì tôi cũng không thèm tập luyện tâm pháp nữa đâu. Hai chúng ta cứ chờ đợi rồi sẽ cùng chết ở đây!

Hai người nhìn nhau một hồi lâu. Vô Kỵ biết là chàng không thể ngăn cản Tiểu Siêu để nàng khỏi tự sát được nữa. Chàng chỉ muốn đưa cho Tiểu Siêu một cơ may để sống sót. Còn Tiểu Siêu thì đã quyết chí, coi như mình đã chết rồi, nên nàng chỉ muốn Vô Kỵ luyện cho xong Ðại Nã Di tâm pháp để ra khỏi nơi này mà thôi. Nàng liền lấy ngón tay mà vuốt ve nhè nhẹ lên vết thương của chàng rồi nói:
- Cháu xin nghe lời công tử. Chỉ mong công tử thoát khỏi nơi đây là cháu mãn nguyện rồi.
Nói xong nàng bước tới nhặt con dao và tấm da dê lên rồi đưa cho Vô Kỵ tấm da mà giữ lại con dao. Vô Kỵ nhận lấy tấm da, nhìn vào nó với vẻ bần thần, buồn nản. Tiểu Siêu thấy nét chữ đã mờ thì nàng liền cầm con dao mà đâm vào ngón tay mình cho bắn máu ra. Nhìn thấy giọt máu đỏ thắm nổi bật trên ngón tay thuôn dẻ, trắng bóc của nàng, Vô Kỵ cảm thấy đau đớn, lòng đau như cắt. Con dao kia cắt vào tay nàng, bật máu, có khác gì nó đâm vào tim chàng, chặt đứt động mạch tim mà trào huyết ra đâu?
Tiểu Siêu chà giọt máu lên tấm da rồi nói khẽ cho Vô Kỵ nghe:
- Thưa công tử, xin công tử bắt đầu luyện tập đi.
Vô Kỵ nhìn Tiểu Siêu không chớp mắt. Rồi như không cưỡng lại đươc, chàng choàng tay ra mà ôm trọn lấy thân hình nhỏ bé của nàng, xiết chặt lại mà ngậm ngùi, chua cay. Chàng nói thầm bên tai nàng, như rên lên:
- Tiểu Siêu! Tiểu Siêu ơi...
Vô Kỵ đau xót thầm nghĩ: “Phải chăng đây là lần cuối cùng mình được ôm tấm thân ấm cúng, run rẩy của nàng hay sao?” Rồi chàng lại nhăn mặt thầm nghĩ là lần sau, trong vòng tay chàng, có thể là nàng chỉ còn là một Tiểu Siêu với thân hình lạnh lẽo, bất động, không còn trên dương thế nữa. Ôi, sao mà lâm li, bi đát!
Thấy Vô Kỵ cứ ôm mình mãi, không chịu buông thả, Tiểu Siêu nhẹ nhàng đẩy chàng ra, rồi vừa gạt nước mắt vừa lùi ra xa, kéo theo sợi dây xích khóa hai chân nàng, phát lên tiếng loảng xoảng, nghe thật thảm não. Vô Kỵ nhìn theo nàng với cặp mắt thê lương, dặn dò lần cuối:
- Tiểu Siêu ơi, cô nhớ là cô không được ra tay tự sát nếu tôi không động chạm gì đến cô nhé! Tôi sẽ cố gắng tự kềm chế, không hại cô đâu.
Tiểu Siêu nhìn chàng não nuột, mím chặt môi lại, gật đầu, một tay nắm chặt con dao, một tay ôm lấy ngực, thổn thức, tiếp tục từ từ lui ra xa, nước mắt tuôn trào, hai hàng lệ rơi xuống lã chã, không ngừng.

Vô Kỵ ngồi xuống, nhìn xuống tấm da thì thấy vết máu của Tiểu Siêu động lại, lòe loẹt trên tấm da thì chàng xúc động vô cùng. Máu me là chết chóc, chết chóc là chia lìa. Chàng liếc nhanh về phiá nàng đang đứng rồi thở dài lên một tiếng, nhắm mắt lại mà tập trung tâm thần. Sau đó Vô Kỵ chậm rãi đọc từng chữ, nhẫm từng hàng, đối chiếu từng câu, theo đó mà vận khí. Vì chàng quá cẩn thận nên phải mất gần cả buổi Vô Kỵ mới luyện xong tới giòng chữ cuối cùng của tầng thứ bẩy của môn Càn Khôn Ðại Nã Di tâm pháp. Thật ra Vô Kỵ kỹ lưỡng như vậy là vì trong đầu, chàng thầm mong là biết đâu mình luyện tập châm rãi, chắc chắn thì may ra Ðại Nã Di tâm pháp sẽ không phát tác, biến mình thành một tên dâm thần mà gia hại tới Tiểu Siêu chăng? Trong suốt thời gian đó, Tiểu Siêu đứng ở xa, lòng dạ lúc nào cũng hồi họp, mắt nàng không rời khỏi khuôn mặt của Vô Kỵ. Nàng chăm chú theo dõi từng biến đổi trên mặt chàng, tay nắm cứng con dao, chỉ chờ Vô Kỵ có hành động càn rỡ nào là nàng đưa dao vào ngực ngay. Khi nàng thấy Vô Kỵ buông tấm da xuống, mắt nhắm nghiền lại thì nàng biết là chàng đã luyện xong phần chót của tâm pháp. Hơi thở nàng trở nên nặng nề, nhanh chóng hơn, tim nàng đập thình thình như muốn vỡ lồng ngực, chờ đợi. Rồi bỗng nhiên nàng thấy khuôn mặt của Vô Kỵ thay đổi dần dần...

Vô Kỵ cảm thấy mình như đang trong lò lửa, mồ hôi toát ra như tắm, thân thể nhộn nhạo, chân khí chạy quanh trong người, nhanh chóng, phi mã, không kềm chế được. Mặt chàng biến sắc không ngừng. Lúc thì đỏ ké, lúc thì tím sẫm, lúc thì xanh lè, lúc thì đen thui, lúc thì trắng tinh. Mắt Vô Kỵ long lên sòng sọc, chàng từ từ đứng lên... Tiểu Siêu hoảng sợ quá, nàng từ từ lùi lại...Thôi rồi! Đã đến lúc rồi đây! Nàng đưa cao con dao lên, chỉ chờ Vô Kỵ nhẩy đến là nàng ra tay đâm vào ngực mình liền. Bỗng nhiên mặt Vô Kỵ trở nên hồng hào hơn, mắt chàng nhắm nghiền lại, môi chàng mím chặt lại, chàng thở hổn hển như đang chống cự với một sức mạnh vô hình nào đó. Chàng cố nói lên:
- Tiểu Siêu...cô đừng....đừng...tôi không...
Rồi chàng gắng gượng ngồi xuống trở lại, người run rẩy, răng nghiến chặt, hai tay nắm cứng, người gồng lên, mồ hôi nhễ nhãi. Thấy chàng đau đớn, chiụ đựng cơn hành hạ của Ðại Nã Di tâm pháp thì Tiểu Siêu đau thương cho chàng quá. Nước mắt nàng trào ra, mếu máo kêu lên:
- Trương công tử...Trời ơi... Trương công tử...
Tự dưng vẻ hồng hào trên mặt của Vô Kỵ biến mất, thay thế bằng những màu sắc xanh, đỏ, tím, vàng liên tiếp xuất hiện, biến đổi không ngừng. Bất chợt chàng gào lên một tiếng rồi ngã lăn ra mà lăn lộn trên nền đất. Như đang chống trả với cơn đau đớn, dắng xé trong người, Vô Kỵ vừa rên la, vừa lăn lộn, vừa thều thào:
- Á... á... chết mất... Tiểu Siêu....Hừ...hừ....đừng... cô đừng... ôi... hừ... đừng...ự... ự...
Tiều Siêu nhìn thấy cành chàng lăn lộn gào thét như vậy thì nàng bưng lấy mặt mà khóc lóc thảm thiết, nhưng nàng vẫn không dám tiến tới gần Vô Kỵ. Nàng vừa khóc hu hu vừa la lớn lên:
- Trương công tử...tại sao...trời... tại sao... công tử đau đớn như vậy....công tử ôi...
Sau một lúc vật vã, dằng co, rên xiết, người Vô Kỵ bây giờ co rúm lại, giật lên bần bật từng lúc như lên cơn động kinh. Chàng nghiến chặt răng lại, gầm gừ, cố gặn lên từng tiếng:
- A... a... hừm...hừm...Tiểu.... Hừ...hừ...Ðừng...Ðừng... hừ... hừ...
Rồi chàng lại co giật, giẫy lên đành đạch trên mặt đất, mắt trợn lên trắng dã, hơi thở khò khè. Cơn hành hạ cứ tiếp diễn một lúc lâu, Vô Kỵ lúc nào cũng như cố sức chống trả với một sức mạnh ma quái nào đó. Sau đó, cơn động kinh như giảm bớt chút ít, nhưng mặt Vô Kỵ vẫn còn biến đổi màu sắc không ngừng, người chàng vẫn lăn lộn, thỉnh thoảng lại gầm lên những tiếng rú như một con thú bị trọng thương, nghe đau đớn, dã man, ghê rợn. Lúc này Tiểu Siêu không còn chịu đựng được nữa, nàng không còn đứng vững được nữa, hai chân nàng khụy xuống. Tiểu Siêu quì ở dưới đất, buông con dao cho nó rớt xuống đất rồi đưa hai tay lên bưng lấy tai, ép chặt lại như cản không cho những tiếng rên la không ngừng của Vô Kỵ lọt vào tai. Nàng nhắm chặt mắt lại, không muốn nhìn thấy cảnh Vô Kỵ bị dày xé, dằng co thê thảm. Tiểu Siêu bưng tai, nhắm mắt, bặm môi, lắc đầu nguầy nguậy, như xua đuổi những tiếng gào thét của Vô Kỵ khỏi óc, như xua đuổi những cảnh lăn lộn của Vô Kỵ khỏi đầu. Từ trong đôi mắt nhắm nghiền, hai dòng lệ chẩy ra liên tục, lăn xuống cặp má, rơi lả tả xuớng đất, không biết cơ man nào mà nói...

Một lúc sau, Tiểu Siêu không còn nghe tiếng Vô Kỵ gào thét nữa. Nàng buông tay ra, mở mắt lên, ngửng đầu nhìn qua Vô Kỵ thì thấy chàng nằm lê lết trên đất, mặt mày đỏ gay, hơi thở yếu ớt, người lả đi. Nàng thấy chàng như sắp chết thì nàng không còn sợ hãi gì nữa, vẫn quì dưới đất mà vội vã lết tới gần Vô Kỵ. Khi nhìn thấy chàng không còn hơi sức gì nữa thì Tiểu Siêu nằm vật lên ngưòi chàng, ôm lấy người chàng mà kêu lên:
- Trương công tử ơi... công tử tỉnh lại đi....tỉnh lại đi....
Nhưng người Vô Kỵ vẫn không động đậy, hơi thở càng yếu đi. Mặt chàng bay giở đã đổi từ từ ra màu xám, không còn chút huyết sắc. Mặc cho Tiểu Siêu ôm lấy chàng, lay lắc người chàng, kêu gọi tên chàng, Vô Kỵ vẫn nằm im lìm, như một xác chết. Tiểu Siêu hoảng sợ quá, nhìn quanh như muốn tìm một sự giúp đỡ nào đó. Nàng chợt thấy tấm da dê ở dưới đất thì nàng vội vã cầm lên mà đọc những hàng chữ, hi vọng có thể tìm ra cách nào cứu tỉnh Vô Kỵ chăng? Nàng đọc lướt qua những cách thức vận công, điều khí mà chẳng hiểu gì cả, khi tới hàng cuối cùng thì nàng thở dài lên một tiếng. Rành rành trên tấm da, hiện lên giữa vết máu nhòa nhoẹt của chính nàng là bốn chữ: “hành dâm, bất tử”!
Tiểu Siêu đưa cặp mắt não nùng lên nhìn những hình vẽ khiêu dâm, tục tằn trên vách đá rồi chuyển tới thân hình bất động của Vô Kỵ. Rồi nàng lại nhớ tới lúc nãy, trong lúc cuồng dâm, Vô Kỵ đã đút cặc vào miệng mình mà phóng tinh, sau đó chàng đã trở lại bình thường. Như vậy là đúng rồi chứ không sai. Trời ơi, mình phải làm gì đây? Rõ ràng là Vô Kỵ đã chống trả mãnh liệt với cơn hành hạ để không làm hại tới nàng. Chàng đang trong tình trạng thập tử nhất sinh này là cũng vì muốn bảo vệ nàng mà thôi. Tiểu Siêu lại nhìn lên những hình cô gái với đủ kiểu bú cặc chàng trai thì nàng biết ngay là mình phải làm gì để cứu mạng Vô Kỵ. Còn cách nào khác nữa đâu?

Tiểu Siêu ngượng ngùng đưa tay ra mà từ từ kéo quần của Vô Kỵ xuống. Trước mặt nàng là một con cu to lớn, dài ngoằng, tuy không cương cứng nhưng nó nằm ngất ngưởng, vắt ngang qua một bên đùi của Vô Kỵ. Mắt Tiểu Siêu dính chặt vào con cu to bản của chàng mà không biết phải làm gì. Một lúc sau, nàng ngần ngừ vươn tay ra mà sờ lên con cu đó, một đụng chạm chủ ý tới một bộ phận sinh dục con trai đầu tiên trong đời. Ðưa tay rà dọc theo thân cu của Vô Kỵ, Tiểu Siêu ngạc nhiên bởi sức ấm và hơi nóng tỏa ra từ con cu đó. Nàng mím môi lại, nắm con cu trong tay rồi cầm nó lên. Bàn tay nhỏ nhắn, trắng trẻo của nàng trông tương phản hoàn toàn với con cu to bự, nóng đỏ của Vô Kỵ. Ngạc nhiên khi cảm nhận được sức nặng của con cu – tuy khối thịt đó to lớn nhưng làm sao mà lại có thể nặng như vậy được? - Tiểu Siêu phải đưa cả hai tay ra mà nằm lấy nó. (Truyện Từ Cõi Thiên Thai) Con cu của Vô Kỵ quá dầy khiến vòng tay của Tiểu Siêu cũng không có thể cầm hết được. Và quá dài khiến đầu cu của Vô Kỵ lòi hẳn ra một khúc vượt khỏi hai bàn tay của Tiểu Siêu. Cầm con cu bằng hai tay, Tiểu Siêu liếc nhìn lên những hình vẽ bú cu trên vách rồi há miệng ra, cúi đầu xuống để cho con cu chui vào miệng mình. Nàng phải há miệng thật to ra mà chỉ có thể nhá được cái đầu cu mà thôi. Tiểu Siêu hạ đầu mình xuống lòng của Vô Kỵ để cho con cu đi sâu vào miệng nàng thêm nữa, nhưng cái miệng nhỏ bé xinh xắn của nàng không thể tiếp nhận thêm một tí nào hơn nữa của con cu quá khổ. Nó nằm chật ngất, đầy ắp trong miệng nàng rồi còn gì! Tiểu Siêu lúng ngúng không biết mình phải tiếp tục làm thêm những trò trống nào nữa. Nàng nhìn thấy những hình cô gái ngậm cu chàng trai thì nàng làm theo vậy thôi. Còn sau đó phải làm thêm những gì nữa thì làm sao nàng biết được? Những hình vẽ bú mút đó là những hình bất động, cứng ngắc, không làm sao tạo cho nàng một hình ảnh sống động nào của một cuộc bú cặc say mê, đã điếu cho được. Còn ngây thơ, nhỏ bé, Tiểu Siêu chưa bao giờ nhìn và đụng tới một con cu thì nói chi tới đút nó vào miệng để mà bú mút?

Tiểu Siêu không hề biết những động tác tối thiểu của một màn bú cu. Ðại khái là nàng phải liếm toàn thân cu và bú nút ở đầu cu. Nàng phải ngậm chặt con cu và đút nó thật sâu vào họng, rồi nhả ra, rồi mút vào, liên tục. Nàng phải sọc con cu cho máu tụ ra ở đầu cu rồi khi nó cương cứng đỏ ối thì nàng phải mút thật mạnh nơi cái chỗ thật nhậy cảm đó. Cùng một lúc, nàng phải xoa nắn bìu dái và liếm bú hòn dái trong miệng. Tất cả những điệu nghệ đó làm sao mà một Tiểu Siêu trinh nguyên trong trắng biết cho được? Vì thế mà nàng cứ ngậm mãi con cu của Vô Kỵ trong miệng, để nguyên nó nằm yên trong cái miệng mềm ấm, ướt nhẹp nước miếng của mình mà không có thêm một hành động gợi cảm, khích dục nào hơn nữa. Tiểu Siêu vụng về, lúng túng, nhả con cu ra để thở, rồi lại đút nó vào miệng mà ngậm, nhiều lần. Cứ như vậy. Tuy không được bú mút, liếm láp một cách điêu luyện, nhưng con cu của Vô Kỵ sau một lúc cũng từ từ cương cứng, to lớn, dài ra. Cầm con cặc của Vô Kỵ bằng cả hai tay – bây giờ nó to lớn như một thân cây, cứng rắn, nóng hổi, vằn vện, đầu cu sừng đỏ, bóng lưỡng - Tiểu Siêu kinh hãi quá, nhưng nàng cũng mừng thầm vì đây là dấu hiệu chứng tỏ Vô Kỵ đã có phản ứng, không còn chết giả nữa. Nàng tiếp tục lấy hai tay mà ôm chặt cặc của Vô Kỵ mà ngậm lấy, rồi nhả ra, rồi ngậm trở lại vào miệng, rồi nhả ra, trong một thời gian lâu. Nhưng sau đó Vô Kỵ vẫn không động đậy. Mặt chàng vẫn xám ngắt, hơi thở vẫn thoi thóp – tình trạng không có vẻ gì là khá hơn chút nào cả. Có lẽ vì Tiểu Siêu không rành nghề nên màn ngậm cu của nàng không có hiệu quả chăng? Rõ ràng là Vô Kỵ, tuy con cu phồng to lên bởi phản ứng của sự vầy vọc vụng về của Tiểu Siêu, vẫn nằm yên như chết.

Sau một hồi ngậm cặc mà không có kết quả nào hết, Tiểu Siêu bơ phờ nhìn tới con cu to lớn, sừng cứng trong hai bàn tay nhỏ nhắn, mềm dịu của mình, rồi lại nhìn lên khuôn mặt bất động, trơ trơ của Vô Kỵ mà thở dài. Nàng biết chắc chắn là phải làm sao cho Vô Kỵ xuất tinh thì chàng mới tai qua nạn khỏi. Nhưng nãy giờ, nàng đã cố gắng làm cái chuyện mà bất cứ một người con gái đoan trang thuần chính nào cũng không bao giờ dám nghĩ tới mà vẫn không đi tới đâu thì nàng lúng túng, biết ngay là mình phải làm một cái gì khác thêm nữa rồi. Nhưng cái gì bây giờ? Một lần nữa, Tiểu Siêu đưa mắt nhìn lên những hình vẽ dâm tục trên vách. Bú cặc: nàng đã làm rồi, nhưng có thấy kết quả gì đâu? Ðụ vô lồn: không bao giờ nàng lại cho phép mình làm chuyện này hết. Lời hứa với mẹ nàng phải giữ tròn trinh tiết, không được làm thủng màng trinh là một chuyện quan trọng tối đa tới gia đình nàng. Nàng đã quyết định thà chết chứ không bội thề đó sao? Nhưng khi nhìn qua thấy Vô Kỵ nằm sống sượng, nửa sống nửa chết thì nàng đau xót quá. Nàng nhìn quanh mà lòng dạ rối bời, bất định. Bất chợt Tiểu Siêu nhìn thấy trước mặt mình là một bức tượng của ba người đang làm tình. Người con trai nằm thẳng dưới đất đụ vào lồn người con gái nằm rạp lên trên. Người con trai thứ hai thì đứng chàng hãng trên mông người con gái mà đút cặc vào đít nàng ta. Cảnh người con gái cho hai chàng trai làm tình cùng một lúc vào hai lỗ: một vào lỗ lồn, một vào lỗ đít làm Tiểu Siêu suy nghĩ. Nhìn chăm chăm vào bức tượng làm tình cặp ba, Tiểu Siêu biết là một khi bị đâm sâu vào lồn, màng trinh sẽ bị thủng và như vậy là mất tiêu đời con gái. Còn bị đút vào đít thì sao? Từ trước tới giờ, nàng chỉ nghe loáng thoáng qua tới sự làm tình kỳ lạ này, lần nào nàng cũng mắc cỡ, lẩn tránh ngay. Bây giờ, trong hoàn cảnh này, nàng phải trực diện với chuyện mà nàng cố tránh từ bấy lâu nay. Nhưng, khác với sự làm tình vào lồn, chưa bao giờ nàng nghe nói tới sự mất trinh khi làm tình vào lỗ đít cả. Sau một lúc đắn đo suy nghĩ, Tiểu Siêu, mắt nàng dính sát chăm chăm vào cái chỗ con cặc đâm sâu vào lỗ đít của bức tượng, quyết định làm một hành động táo bạo, có một không hai trong đời mình.

Tiểu Siêu ngắm nhìn một hình vẽ của cô gái ngồi lên cặc của chàng trai, cho chàng ta đụ vào lồn, một hồi rồi Tiểu Siêu bèn bắt chước cô gái mà bắt đầu cho Vô Kỵ đút vào đít nàng. Tiểu Siêu từ từ tụt quần xuống, đặt hai chân qua hai bên hông của Vô Kỵ rồi chậm chạp ngồi xuống. Nàng cúi xuống, cầm con cặc to lớn của Vô Kỵ trong tay mà hướng dẫn nó gần tới lỗ đít của mình. Cái đầu cặc đỏ hõn, bự cứng chạm vào cái lỗ đít nhỏ bé chật khít làm Tiểu Siêu rùng mình. Nàng mím môi lại mà hạ người mình xuống, để cho đầu cu đâm mạnh vào lỗ đít. Nhưng với sức phản kháng của cái cơ hậu môn khiến con cặc không sao đi sâu vào được. Tiểu Siêu liền nhắm mắt, bặm môi mà tiếp tục ngồi lên con cặc sừng sững dựng lên dưới đít nàng. Sau một hồi cố gắng, đầu cặc vẫn không sao phá khỏi vòng cơ hậu môn được. Lúc đó, Tiểu Siêu đau đớn quá, nước mắt bắt đầu trào ra đôi mắt. Nhưng vì đã quyết định, Tiểu Siêu bèn nhắm chặt cặp mắt lại, cắn mạnh lên đôi môi, rồi dùng hết sức mình và sức nặng của mình mà ngồi thẳng lên con cặc dựng đứng của Vô Kỵ! Bỗng nhiên nành hét lên một tiếng kinh hoàng, đau đớn. Ðầu cặc của Vô Kỵ đã xuyên thủng qua vòng cơ và nằm gọn trong lỗ đít nàng rồi! Ðau như xé, Tiểu Siêu dừng lại mà thở, mồ hôi rịn ra đầy mặt. Nàng đưa tay ra sờ xuống hậu môn mình mà chỉ cảm thấy cái thân cặc cứng ngắc của Vô Kỵ đang nong rộng, nằm chật cứng giữa lỗ đít mình. Tiểu Siêu đau đớn, vật vã, thở hồng hộc, nằm rạp lên người Vô Kỵ. Chỉ một động tác đơn giản đó thôi - ngồi thẳng trên cặc Vô Kỵ cho nó đâm vào lỗ đít – mà Tiểu Siêu đã mệt mỏi, rã rượi, thở không ra hơi. Nước mắt nàng tuôn ra sối sả, phần vì đau đớn, phần vì mệt lả, phần vì ê chề, phần vì đau thương.

Rồi cũng như lúc bú cặc, Tiểu Siêu không còn biết mình phải làm gì nữa. Ðã có bao giờ làm tình và được làm tình đâu mà nàng biết là mình phải nắc, dập, hẩy, nứng, sàng sê? Vì thế mà nàng cứ để mặc con cặc cương cứng của Vô Kỵ chĩa thẳng vào hậu môn, với đầu cu to lớn nằm trọn trong lỗ đít mình, mà nằm im ôm lấy thân hình cũng im lìm bất động của Vô Kỵ. Một lúc sau, cơn đau đã giảm bớt, nhưng cơn thốn vẫn còn dằng dai, Tiểu Siêu từ từ ngồi lên, cẩn thận không cho đầu cặc bật thoát khỏi lỗ đít mình. Thật ra, con cặc cũa Vô Kỵ không thể tụt ra được vì cái lỗ đít khít khao của Tiểu Siêu đã bám chặt, khóa kín đầu cu của chàng vào lỗ đít nàng rồi. Ngồi trên con cặc, để cho nó nằm yên trong đít, Tiểu Siêu cảm thấy chật ngất cả dưới vùng hạ bộ. Nàng chống hai tay lên ngực Vô Kỵ rồi chổng mông lên mà nhìn xuống để thấy con cặc to bản với cái đầu của nó mất hút trong lỗ đít mình. Những cử động nhỏ nhặt này khiến đầu cặc của Vô Kỵ cọ sát nhè nhẹ vào vách hậu môn của nàng. Nhưng chỉ có vậy thôi. Rồi sau đó Tiểu Siêu ngồi yên, chống tay lên ngực Vô Kỵ, cúi đầu, nhắm mắt mà thở dài. Trời ơi, nàng còn phải làm gì hơn bây giờ? Nàng đã làm hết tất cả những gì nàng biết làm và có thể làm được. Mà Vô Kỵ thì vẫn nằm im, bất động. Trong cơn túng quẫn, bất đắc chí như vậy, Tiểu Siêu chỉ còn biết bật khóc lên, rưng rức trông hết sức tội nghiệp.

Bỗng dưng nàng cảm thấy người của Vô Kỵ động đậy, nhúc nhích một tí. Thì ra đầu cặc của Vô Kỵ bị co bóp chặt chẽ quá nên đã có hiệu quả. Tiểu Siêu mừng rỡ, ngước mắt nhìn lên mặt của Vô Kỵ. Thần sắc của chàng vẫn còn xám ngắt, nhưng nàng thấy đã có phần hồng hào hơn trước. Người Vô Kỵ bây giờ đã cử động mạnh hơn, mông chàng bắt đầu nhấp nhô, như muốn đẩy con cặc sâu thêm vào đít Tiểu Siêu. Mừng rỡ, cười lên thành tiếng, Tiểu Siêu gạt nước mắt mà ôm lấy người chàng:
- Trương công tử... Trương công tử ơi...Công tử lai tỉnh...Trời ơi, Trương công tử...
Lúc này Vô Kỵ đã dập mạnh và nhanh hơn nữa, có nhịp. Rồi bỗng nhiên Tiểu Siêu thấy Vô Kỵ đưa hai tay lên nằm lấy hai bờ mông nàng mà nắm chặt. Chàng nắc mạnh cặc mình vô đít Tiểu Siêu làm nàng nhăn mặt lại. Tuy vui mừng là Vô Kỵ đã có phản ứng, có hồn, nhưng Tiểu Siêu cũng không sao chịu được sự công phá của con cặc quá lớn trong lỗ đít quá nhỏ của mình. Nhưng nàng không dám đẩy chàng ra mà chỉ ôm chặt lấy người Vô Kỵ mà chịu đựng. Một lúc sau, Vô Kỵ càng làm dữ. Hai tay chàng bấu chặt vào mông Tiểu Siêu, hông chàng hẩy mạnh lên. Rồi chàng vừa kéo đít nàng xuống, vừa đẩy cặc mình lên, ra sức đâm con cặc vô sâu thêm vào lỗ đít nàng. Cơn đau lại bắt đầu tăng lên, Tiểu Siêu cắn chặt đôi môi, thở hổn hển mà cam chịu cơn bầm dập. Thần sắc của Vô Kỵ đã dần dần trở lại gần như bình thường, cùng lúc, cơn nắc cặc càng trở nên mạnh bạo. Tiểu Siêu có cảm tưởng như mình bị chẻ làm đôi, đau nhức, buốt rát. Cơn đau càng tăng lên mà cơn thốn cũng càng nhiều. Nàng nhìn lên mặt Vô Kỵ thì thấy chàng đã hồng hào như cũ, nhưng hơi thở lại gấp rút, đã có tiếng rên phát ra từ miệng tuy hai mắt vẫn còn nhắm nghiền, tốc độ nắc dập tăng lên gấp mấy lần. Tiểu Siêu đau đớn quá, rên rỉ, đến lúc nàng chịu không nổi nữa thì nàng la lên một tiếng, nằm lật qua một bên làm con cặc của Vô Kỵ bật khỏi đít nàng. Cùng lúc đó thì Vô Kỵ cũng rên lên một tiếng lớn, phóng tinh ào ào, tung tóe. Tinh khí của Vô Kỵ bắn ra quá nhiều, vương vãi lên đít và lồn của Tiểu Siêu, rơi cả trên bụng, hông và háng của Vô Kỵ. Tiểu Siêu thấy Vô Kỵ bắn tinh tùm lum tứ phía, nàng vội lăn ra xa, kéo quần lên mà không kịp lau chùi tinh khí nhễ nhại dưới hạ bộ, rồi nhìn chàng mà hồi họp chờ đợi phản ứng của chàng.

Vô Kỵ từ từ mở mắt ra, nhìn thấy Tiểu Siêu đang ngồi kế bên mà không nhận ra nàng. Sau một lúc định thần, Vô Kỵ liền chống tay ngồi lên mà dòm xuống háng mình. Khi thấy con cu của mình sừng sững chĩa lên, tinh trùng bê bết khắp nơi thì chàng la hoảng, kéo quần lên che lại. Vô Kỵ đưa mắt nhìn qua Tiểu Siêu, lắp bắp hỏi nàng:
- Trời ơi, Tiểu Siêu, cô có bị gì không? chuyện gì xẩy ra vậy?
Tiểu Siêu thấy Vô Kỵ đã tỉnh lại, trở nên bình thường thì mừng rỡ. Nàng hớn hở, vui mừng xáp tới mà ôm lấy Vô Kỵ:
- Trương công tử...Cháu... Trương công tử đã tỉnh lại rồi...Mừng quá...Tạ ơn trời đất...
Vô Kỵ nghe nàng reo mừng rối rít thì chàng mỉm cười, từ từ đẩy nàng ra:
- Tiểu Siêu, cô còn sống sót làm tôi mừng quá. Cô không bị gì chứ?
Rồi chàng nhớ tới con cu cương cứng của mình với bao nhiêu tinh khí nhễ nhại thì chàng ngần ngại nhìn vào đôi mắt của Tiểu Siêu với tia mắt dò hỏi:
- Tiểu Siêu... Cô... Tôi...
Ðoán rằng Vô Kỵ muốn biết chuyện gì đã xẩy ra, Tiểu Siêu gượng cười nhìn Vô Kỵ mà nói:
- Thưa công tử, công tử đừng lo lắng gì hết. Công tử đã bình yên, cháu cũng không bị hại. Như vậy không mừng lắm sao?
Vô Kỵ nghe nói thế, vui mừng thở ra một cái dài, như trút được gánh nặng:
- Ðúng là hoàng thiên chứng ấn, hai ta đều tai qua nạn khỏi. Tôi mừng là cô vẫn sống sót mà không phản lại lời hứa với mẹ cô.
Tiểu Siêu chợt nhớ lại những hành động mà mình vừa mới làm với Vô Kỵ thì nàng ngượng ngùng quá sức, nhưng nàng cố làm ra vẻ bình thường mà cười tươi với Vô Kỵ, hai đồng tiền lại hiện lên trên má:
- Thưa công tử, đó là nhờ hồng ân của công tử đó.
Vô Kỵ mỉm cười đưa ngón tay ra mà gõ nhè nhẹ lên đầu mũi của Tiểu Siêu ra chiều muốn nói, “Thôi đừng nói quá để lấy lòng tôi nữa, tôi không xứng đáng với nhũng lời cô nói đâu” rồi vui vẻ đứng lên, vươn vai mấy cái rồi đưa tay ra mà đỡ Tiểu Siêu đứng dậy. Chàng nheo mắt nói với Tiểu Siêu:
- Bây giờ tôi đã luyện xong Càn Khôn Ðại Nã Di tâm pháp rồi, để tôi đẩy tấm cửa đá cho cô xem nhé.
Tiểu Siêu tươi cười vỗ hai tay vào nhau mà reo lên:
- Công tử nói đúng đó. Cháu chắc chắn là công tử sẽ mở cánh cửa đá một cách dễ dàng.
Vô Kỵ hăng hái bước tới trước cánh cửa, vận khí theo phương thức của Ðại Nã Di tâm pháp mà đẩy cánh cửa ra. Quả nhiên, cánh cửa nhúc nhích một tí rồi từ từ, nặng nề hé mở. Ánh sáng bên ngoài lùa vào, soi thành một vệt dài trên đất. Tiểu Siêu thấy thế liền vỗ tay reo mừng, hí hửng.

Khi Vô Kỵ mở toang cánh cửa ra rồi, chàng bèn quay người lại mà nhìn Tiểu Siêu. Nàng bèn chạy tới, gieo người mình vào người chàng, ôm chặt lấy Vô Kỵ mà cười hi hi. Vô Kỵ cũng xiết cứng lấy tấm thân của Tiểu Siêu mà cười ha hả. Cả hai ôm lấy nhau mà vui mừng, nhẩy cỡn. Một lúc sau, Vô Kỵ nhìn thẳng vô mặt Tiểu Siêu, ngó sâu vào con mắt xanh lơ của nàng mà nói:
- Tiểu Siêu, nếu không có cô bên cạnh thì chắc chắn là tôi sẽ không thể làm nổi công chuyện này đâu.
Tiểu Siêu đỏ mặt lên, cười để lộ hai đồng tiền:
- Thưa công tử, cháu đâu có công trạng gì đâu? Người đẩy cánh cửa này ra là công tử cơ mà.
Vô Kỵ lắc đầu:
- Không phải đâu, nếu cô không khuyến khích và bắt buộc tôi luyện cho xong Ðại Nã Di tâm pháp để đẩy cánh cửa ra thì làm sao mà chúng ta thoát ra được.
Nghe nói tới tâm pháp thì Tiểu Siêu nhìn quanh rồi nhặt tấm da dê lên mà không nói không rằng đưa cho Vô Kỵ, đôi môi chúm chím cười. Vô Kỵ gật gù:
- Phải rồi, tâm pháp này sẽ được trả về cho Dương tả sứ.
Chàng lấy tầm da đút vào túi rồi đưa mắt lên mà nhìn Tiểu Siêu. Hai người lại ôm chầm lấy nhau một lần nữa. Mỗi người theo dõi một ý nghĩ của riêng mình. Vô Kỵ thầm nghĩ tới những chuyện vừ xẩy ra mà bồi hồi, xúc cảm. Chàng vừa mới trải qua một cuộc hành hạ điên cuồng đến nỗi sắp mất mạng của Ðại Nã Di tâm pháp cũng chỉ vì muốn bảo vệ mạng sống của Tiểu Siêu, người đang bị ôm gọn trong vòng tay mình đây. Còn Tiểu Siêu thì bùi ngùi, xót xa. Nàng vừa mới trải qua một biến đổi lớn lao trong cuộc đời non trẻ, không quản ngại đến tính mạng cũng chỉ vì muốn cứu sống Vô Kỵ, người đang ôm gọn mình trong vòng tay đây. Ôm nhau mừng mừng tủi tủi một lát, Vô Kỵ liền dắt tay Tiểu Siêu mà bước ra ngoài.

Cửa động dẫn ra chân núi. Hai người đứng yên nhìn trời xanh mà sung sướng thở hít không khí trong lành. Bỗng nhiên có tiếng binh khí chạm nhau chan chát và tiếng reo hò, la hét từ trên núi vọng xuống. Vô Kỵ nhíu mày, nói với Tiểu Siêu:
- Chết chưa, sáu đại môn phái đã tiến lên đánh Quang Minh đỉnh rồi.
Trong lúc Tiểu Siêu nhìn chàng lo lắng thì Vô Kỵ nói nhanh:
- Chúng ta phải lên đó ngay, xem tình hình như thế nào.

Nói xong, Vô Kỵ đưa tay ra đỡ lấy lưng của Tiểu Siêu mà nhấc nàng đi, theo hướng của tiếng chém giết mà chạy như bay lên trên núi.

(Bài này đang viết dở dang thì bị xúc động bởi vụ bắt cóc của Elizabeth Smart - chuyện gì xẩy ra cho cô bé “Tiểu Siêu” này trong chín tháng trời sống dưới tay của một tên dở ngươi? - và vừa đánh chữ những dòng cuối cùng vừa bàng hoàng khi thấy cảnh bom rơi như pháo đêm xuống thành phố Baghdad của chiến dịch “shock and awe” ngày A-Day)

Xin xem tiếp Phần Giữa - Ðoạn 11 của tập Vô Kỵ - Triệu Minh (I I I)

(Hết Phần 18 ... Xin mời xem tiếp Phần 19)

 

Xin các bạn vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai!

(VIETNAMESE STORIES - TRUYỆN NGƯỜI LỚN)

Join Cõi Thiên Thai's Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who live in Viet Nam)

Subscribe Unsubscribe

Last Update: March 27, 2003
This story has been read (Since March 27, 2003):

flower

This page is using Unicode font - Please download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail: [email protected]

Please click on the banners to visit our sponsors! Thank you!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!
Advertise here! Click here!
(This window will be closed in 20 seconds)