Không hổ danh là một kỹ sư về nghệ thuật, Hồ Mộc Kỳ thay
đổi phòng cho Lộ San, và trang trí vô cùng đẹp mắt, không khí
trong gian phòng khiến ai khó tánh cũng phải khen ngợị
Lộ San hỏi Hồ Mộc Kỳ gian phòng nầy mỗi tháng thuê bao nhiêu
tiền? Bao gồm cả phòng khách, và tất cả những đồ trang bị cho
gian phòng thêm xinh đẹp. Hồ Mộc Kỳ chỉ cười mà không đáp.
Dọn về đây hai ngày, Lộ San vô cùng khỏe khoắn. Lắm khi nàng
tưởng, đây là Kim ốc tàng kiều, Hồ Mộc Kỳ đã có vợ, Lộ San ước
mong chàng đừng nghĩ đến chuyện riêng tư, mà gây thêm phiền
phức.
Đến năm giờ thì Hồ Mộc Kỳ đến dùng cơm cùng bạn học, hiện giờ
đã bốn giờ rưỡi nàng phải trang điểm. Đến bàn trang điểm, bỗng
nhiên Lộ San cảm nghĩ, đời người không khác một màn hý kịch.
Mới hôm nao lúc trang điểm phải quì gối bên chiếc bàn thấp mà
thoa son đánh phấn. Hiện giờ đã biến thành một phụ nữ sang
trọng.
Lộ San tự cảnh giác, cuộc gặp gỡ hôm nay vô cùng quan trọng,
nếu vị bạn học của Hồ Mộc Kỳ không có ấn tượng tốt với nàng mà
không buồn giới thiệu thì hy vọng sẽ tiêu tan theo mây khóị
Nghĩ đến đó, nàng trang điểm vô cùng thận trọng, vì thì giờ
vẫn còn nhiều, nên trang điểm cho kỹ lưỡng. nàng nhìn trong
gương tự nói với mình.
Trang điểm xong, kim đồng hồ chỉ kém năm phút là sáu giờ. nàng
mở tủ lấy bộ đồ mới màu không nhạt lắm mặc vào, trông giống
như cô dâu mớị Nghĩ đến cô dâu mới, Lộ San nhớ mà buồn cho
mình, một cô gái đã hai lần làm cô dâu mới, rốt cuộc không có
người chồng nào cả. Thật đáng buồn.
Nàng mặc áo mới vào xong, đến trước kính mà xem lại một lần
nữa, đang khi ngắm lại hình dáng, bỗng nghe tiếng chuông cửa
reo vang. Chắc chắn họ đã đến rồị
Tim nàng đập mạnh, bước ra mở cửạ Quả nhiên Hồ Mộc Kỳ đến, anh
có dắt theo một người trai dáng người khỏe mạnh, Lộ San nhoẻn
miệng tươi cười mà tiếp khách. Hồ Mộc Kỳ giới thiệu:
- Cô Hà Lộ San bạn học cũ. Anh Dương Tương Hoa cũng là bạn học.
- Hoan nghinh Dương tiên sinh, xin mời vàọ
Dương Tương Hoa liếc xem Lộ San như dò xét:
- Chúng tôi đến khuấy rầy cô Lộ San.
Lộ San mỉm miệng cười nói:
- Các anh đến, sợ e không đủ sức đãi đằng chu đáo chớ.
Hồ Mộc Kỳ giọng trầm trầm:
- Nếu các người cứ khách sáo mãi, dành để cho hai chân tôi mỏi
rụng sẽ phản kháng tức khắc.
Cả ba cùng cười, Lộ San mời đến phòng khách, ân cần rót hai ly
trà. Hồ Mộc Kỳ nói:
- Lộ San! tớ gái đâu mà cô bận quá vậỷ
Tớ gáỉ Có bao giờ mướn tớ gáỉ Trong phút chốc nàng hiểu rõ
dụng ý của Hồ Mộc Kỳ, chàng muốn đỡ cho nàng có mặt mày với
khách. Do đó, tay nàng bưng ly trà trao tận tay chàng, miệng
nàng tươi cười nói:
- Cô tớ gái có việc nhà nên xin nghỉ rồị
Chàng ngầm hiểu nàng chẳng những đẹp lại rất thông minh. Dương
Tương Hoa tiếp ly trà, và nhìn kỹ nàng quả là một phụ nữ có vẻ
đẹp rất hiếm. Chàng lấy làm lạ, tại sao từ trước không nghe Hồ
Mộc Kỳ đề cập đến cô bạn học có vẻ đẹp mặn mà nầỵ Còn Lộ San?
Nàng nhận xét Dương Tương Hoa là nhân tài tuổi trẻ. Chỉ vì
nàng rất kỳ vọng vào ngành ca hát, nhưng nàng nhớ lời mẹ
thường nói: Những người tuổi còn quá trẻ, không nên quá tin
tưởng vào họ. Ba người cùng nghĩ riêng theo ý mình, khiến cho
gian nhà khách trở nên vắng lặng, giây lát sau Lộ San nói:
- Nghe anh Kỳ nói, tiên sinh đi Đài Bắc.
Dương Tương Hoa đặt ly trà lên bàn nói:
- Đúng vậy, chỉ vì công việc giải quyết sớm, nên tôi về trước
một ngàỵ
Hồ Mộc Kỳ bèn nói cà rỡn:
- Mình tưởng đâu Dương quá ham vui mà quên về chớ? Khi tiếp
điện thoại, mình không dám tin tai mình nghe rõ.
Không khí trong gian phòng khách trở nên vui nhộn, họ cùng
nhau nói nói cười cười, đầy tánh chất nghệ thuật.
Bỗng nghe tiếng chuông cửa reo vang:
- Nhứt định họ mang cơm đến rồị
Lộ San vừa nói vừa đi ra, nàng trở vô nói:
- Tôi gọi mấy món đạm bạc để đãi hai vị cùng tôi dùng một bữạ
Dương Tương Hoa nói:
- Cô Lộ San quá khiêm nhượng.
- Đúng rồi, cô bạn học cũ của tôi quá khiêm nhượng.
- Xin mời hai anh dùng!
Hồ Mộc Kỳ lại đùa cợt:
- Nếu tôi biết cô gọi quá nhiều món ăn, thì tôi không dùng bữa
trưa tại nhà.
Họ cùng ngồi vào bàn ăn, Lộ San tự tay rót rượu mời, Dương
Tương Hoa đưa tay cản bình rượu lại nói:
- Cô hãy để đó cho tôi, chưa bao giờ nam nhi lại để cho người
đẹp rót rượu mờị
Mộc Kỳ vẫn kiên trì nói:
- Càng hay! Dương, anh không nên cướp quyền chỉ nhơn.
Lộ San đắc ý nói:
- Bạn học cũ của tôi nói rất công bình. Dương tiên sinh mời
ông cứ tự nhiên.
- Hồ! Hôm nay nhứt định không làm gì cả, chỉ biết ăn thôị
Lời nói của Dương Tương Hoa khiến Hồ Mộc Kỳ và Lộ San cùng tức
cườị Bọn họ đều xưng hô như thế, Dương Tương Hoa thì gọi Hồ
Mộc Kỳ bằng Hồ. Hồ Mộc Kỳ gọi Dương Tương Hoa bằng Dương. Khi
còn ở đại học, bạn học thấy Hồ Mộc Kỳ và Dương Tương Hoa cùng
đi với nhau, họ bảo: Kìa "Dương Hồ tử" đã đến. Chỉ cần bao
nhiêu đó, bạn học biết Dương Tương Hoa và Hồ Mộc Kỳ.
Qua ba tuần rượu, Lộ San muốn đứng dậy rót thêm, Hồ Mộc Kỳ cản
lại nói:
- Lộ San! Dương không phải người khách xa lạ gì, kính rượu thì
tôi đồng ý, nhưng đứng dậy để rót rượu thì tôi không tán thành.
Lộ San bèn ngồi xuống nói:
- Hay lắm, Dương tiên sinh, tôi không biết uống rượu, trong
khi đãi khách cho phép tôi tùy tiện, nhưng ý tôi vẫn thành tâm
mời khách cạn chén.
Dương Tương Hoa khen thưởng:
- Cô Lộ San nói chuyện hay quá, tôi và Hồ không thể bì kịp.
Hồ Mộc Kỳ cất cao chén rượu:
- Dương! Nên cạn chén mới đúng.
- Hồ! Có lẽ nghe nói hay, nhà ngươi cũng tùy ý muốn uống thế
nào cũng được saỏ
- Đương nhiên rồi! Chỉ vì mình không nhận là mình nói chuyện
thua Lộ San.
Dương Tương Hoa cười cười nói:
- Cô Lộ San! Cảm phiền cô lấy kính đến cho Hồ y soi thử gương
mặt của y!
Lộ San liền khởi đầu uống một hớp nói:
- Chúng ta nên tùy ý! Vừa uống vừa nói chuyện.
- ý kiến haỵ Hãy ăn cho mau lên, bằng chờ đợi, tên này sẽ thèm
rõ dãi đến sáu thước được.
Họ cùng nói cười thong thả không còn khách sáo nữạ
Hồ Mộc Kỳ thấy Dương Tương Hoa dùng ba ly đã chếnh choáng
chàng đi thẳng vào đề:
- Dương! hãy lẳng lặng mà nghe mình giới thiệu cô Lộ San ...
- Hay lắm. Sẵn sàng nghẹ
- Cô Lộ San chẳng những đẹp, lại sang ...
- Điều đó đâu cần Hồ giới thiệu, tự mình trông qua cũng đã có
nhận xét quá nhiều rồi mà.
- Mình nói chưa hết, Dương tuy biết bề ngoài thôi nhưng Dương
đâu có ngờ người đẹp lại có làn hơi tuyệt diệụ
Dương Tương Hoa lộ vẻ vui mừng:
- Đúng vậy à?
Lộ San khiêm nhường:
- Vì bạn học mà anh Hồ thổi phồng, chớ em ca hát dở lắm.
- Dương! Ba má của cô Lộ San hiện đi La Mã ...
Đi La Mã? Bao giờ đi La Mã? Lộ San không khỏi kinh ngạc.
Nhưng trong chốc lát nàng biết Hồ muốn thổi phồng mình, nàng
tự nghĩ mà cười thầm. Hồ Mộc Kỳ không phải là Bất Ngưu Bì.
Dương Tương Hoa hiếu kỳ hỏi:
- Tại sao cô Lộ San không đỉ
Hồ Mộc Kỳ đáp nhanh:
- Đương nhiên có nhiều lý do không đị Cô Lộ San nhứt định mùa
xuân năm tới sẽ đi cũng không muộn.
Dương Tương Hoa lộ vẻ vui mừng hỏi:
- Hiện cô Lộ San đang ca diễn tại đâủ
- Em ... Trong lúc Lộ San không biết trả lời thế nào cho ổn.
Hồ Mộc Kỳ cướp lời:
- Dương! Cô Lộ San chẳng những có giọng ca ngọt ngào mà có
thiên tài về kiến tạo nghệ thuật ca hát nữạ
Dương Tương Hoa lộ vẻ khâm phục:
- Thật khó có người được như thế.
Hồ Mộc Kỳ lại mạnh dạn thổi phòng:
- Do đó, hôm nay tôi mạnh dạn nói rõ cơ hội khó kiếm nầy, cũng
như đối với những bài hát đang lưu hành. Cô Lộ San là một cây
ăn khách.
Đôi má Lộ San đỏ bừng nói:
- Vị lão đồng học khéo thổi phồng, thật tôi vô cùng khó chịu
vì tài bộ non kém của mình.
Đối với Dương Tương Hoa, Hồ Mộc Kỳ càng thổi phồng chừng nào
anh ta càng tin tưởng chừng nấy, nếu muốn anh ta lội nhanh đi
tìm việc cho nàng thì càng thổi phòng nhiều hơn nữạ
Hồ Mộc Kỳ nghĩ thế, lại tiếp tục thổi phồng:
- Dương! Không phải tôi cố ý thổi phòng, vì hiện nay thính giả
rất thích loại ca "Châu Toàn" nhưng cô Lộ San là một cây ca
hát loại nầỵ
Dương Tương Hoa vừa kinh hãi vừa vui mừng:
- Thế thì hay lắm. Chính tôi là một khách mê ca hát.
- Mình cũng thích loại đó.
- Theo tôi, chắc chắn cô Lộ San hát loại Châu Hoàn thì tuyệt
diệụ
- Theo ý mình, Từ nay tai của Dương sẽ có cơ hội nghe no nệ
- Cô Lộ San, có thể dùng nơi nầy làm sân khấu được chăng?
- Theo ý tôi, nếu có cơ hội, cô Lộ San cũng nên cho bọn ghiền
nầy thưởng thức.
- Hay lắm!
- Dương! Cô Lộ San sẵn yêu nghề ca hát. Mùa xuân sang năm nhứt
định sẽ đi La Mã rồị Trước khi cô xuất quốc, mình khuyên cô
nên lên sân khấu một phen.
Dương có thể vì mình mà tìm cơ hội cho cô Lộ San thực hiện
được chăng?
- Chỉ cần cô Lộ San đồng ý, còn việc thực hiện không mấy khó
khăn gì.
- Mình đã hết lời van nài, cô Lộ San mới đồng ý với mình đó
chớ.
Hồ Mộc Kỳ nói đến đây rồi nhìn Dương Tương Hoa giây lát đoạn
nói tiếp:
- Vấn đề là đến hát tại sân khấu nào đâỷ
Dương Tương Hoa trả lời:
- Để mình sẽ tìm ra biện pháp.
- Như vậy mới đúng danh nghĩa là một vị ái mộ ca hát.
Lộ San chỉ ngồi nghe chớ không chen lời vàọ Không chen lời vào
là thông minh. Nhưng khi cô muốn mở lời, liền bị Hồ Mộc Kỳ
dùng mắt mà ngăn trở. Dương Tương Hoa cũng có đôi phần không
mấy tin Hồ Mộc Kỳ nên chàng cười cười hỏi:
- Cô Lộ San! cô cũng đồng ý lên sân khấu chớ?
Lộ San vừa tin tưởng vừa khiêm nhượng:
- Theo em nghĩ, không một nơi nào chấp nhận cái bộ mặt xấu xa
của em, trừ khi hai vị giúp cho cơ hội luyện tập.
Hồ Mộc Kỳ giả bộ vui mừng ra mặt:
- Tính sao đâỷ Mình là Hồ Mộc Kỳ có cái biệt hiệu là Bất Ngưu
Bì rồị
Dương Tương Hoa suy nghĩ giây lát:
- Để tôi đi tìm viên giám đốc Ngũ Duy Ca sảnh, vì anh ta cùng
tôi có thâm tình khá lâụ
Hồ Mộc Kỳ lập tức cất chén lên:
- Lộ San! Chúng ta nên thưởng Dương một ly cảm ơn.
Lộ San nhoẻn miệng cười làm rung động lòng khách:
- Cám ơn Dương tiên sinh giúp đỡ, Từ nay nhờ tiên sinh chỉ dạy
thêm nữạ
Dương Tương Hoa rất khó xử:
- Chơi trò này làm cho mình khó xử quá.
- Rất đơn giản, chỉ cần nhà ngươi đi tìm viên giám đốc ca sảnh
vài lần thì chắc chắn sẽ OK chớ gì.
- Được rồi, nhứt định chiều nay mình phải gặp ông ấy để gọi là
hết lòng giúp cô Lộ San.
- Cám ơn! Xin mời nhị vị dùng thêm.
Mời Dương Tương Hoa đến là dụng ý nhờ chàng giới thiệu cho Lộ
San, nên Hồ Mộc Kỳ không bỏ qua cơ hội:
- Dương! Dầu thế nào trưa mai cũng gọi điện thoại để báo tin
lành cho mình biết nhé.
- Thường gọi điện thoại ít khi gặp nhà ngươi, nếu sáng mai có
tin lành mà nhà ngươi vắng mặt tại văn phòng thì saỏ
- Nếu nhà ngươi rảnh thì đến thẳng cô Lộ San cho hay cũng
được.
Lộ San ngăn:
- Sợ e làm phiền Dương tiên sinh!
- Không sao, gần đây tôi không bận chi lắm.
Như thế thì việc Dương Tương Hoa đã hoàn toàn đồng ý giới
thiệu Lộ San với chủ rạp ca nhạc Ngũ Duỵ Chàng đồng ý giới
thiệu thì tám mươi phần trăm chắc ý. Nhưng vấn đề quan trọng
là giọng ca của Lộ San chắc ý hay không?
Dùng cơm xong, ba người cùng nói cười đàm luận thêm, vì có ước
hẹn, nên Dương và Hồ cả hai cùng từ giã Lộ San. Khi tiển khách
ra cửa, Hồ Mộc Kỳ nghiêng đầu qua nhìn Lộ San mỉm cườị
Nhìn theo bóng hai người khuất dạng, Lộ San thẫn thờ như trong
giấc mộng. Nàng không ngờ Hồ Mộc Kỳ là một tay cao thủ. Việc
nào chàng cũng độ trước mà dắt đường cho nàng làm theọ Nếu lỡ
bị lộ thì làm trò cười cho người đối thoạị
Lộ San đóng cửa lại, nàng vô cùng cảm kích Hồ Mộc Kỳ, nàng rất
hứng thú và hát lên bài "Ngũ Ngoạt Đích Phong". (Hết Chương 57 ... Xin
xem tiếp
Chương 58) |